Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Nguyên Bách muốn tìm phu tử cho Khương Lê, chẳng mấy chốc, Khương Lê đã biết chuyện này.
Người nói cho Khương Lê biết chuyện này không phải ai khác, chính là thiếu gia nhị phòng Khương Cảnh Duệ.
Hai thiếu gia của Khương gia, Khương Cảnh Hữu lớn tuổi hơn một chút, tính tình lại tốt, nghe nói học thức bình thường, mỗi ngày bị Lư thị đuổi theo bắt đi thi Trạng Nguyên. Tính tình của Khương Cảnh Duệ thì rất dữ dằn, lại không ai dám đuổi theo y để bắt y đi thi Trạng Nguyên, chỉ cần y không gây chuyện thị phi bên ngoài nữa là tất cả đều vui vẻ.
Lần trước Khương Cảnh Duệ bị Khương Lê châm chọc, đã nhiều ngày y không tới Phương Phỉ Uyển, ngày thường nhìn thấy Khương Lê cũng sẽ đi đường vòng.
Đương nhiên Khương Lê không thèm để ý, nhưng hôm nay, Khương Cảnh Duệ lại xuất hiện ở trước cửa Phương Phỉ Uyển.
Minh Nguyệt và Thanh Phong đang thêu thùa ở trước cửa, thấy Khương Cảnh Duệ thì giật mình nói: "Nhị thiếu gia.”
Khương Cảnh Duệ ho nhẹ một tiếng, sau khi biết được Khương Lê đang ở bên trong thì nghênh ngang đi vào.
Trong phòng, Khương Lê đang đọc sách. Đồng Nhi biết lần trước Khương Lê và Khương Cảnh Duệ rất căng thẳng, nàng ấy lập tức đứng ở một bên không nói lời nào, Bạch Tuyết đang nấu trà hoa ở một góc phòng, nàng ấy cũng rất tùy tiện, thấy Đồng Nhi không đón tiếp, bản thân cũng không đứng dậy mà vẫn ngồi trên ghế đẩu nhìn ấm trà.
Thấy trong phòng không có người phản ứng với mình, Khương Cảnh Duệ cảm thấy không được tự nhiên, hơi thẹn quá hóa giận. Y đặt mông ngồi xuống đối diện Khương Lê, nhìn thấy sách ở trước mặt Khương Lê, nói: "Muội đang đọc sách gì vậy, đọc có hiểu không?”
Người này nói chuyện luôn đáng ghét như thế, không hổ là thiếu gia ăn chơi được nuông chiều đến hư hỏng, Khương Lê ngẩng đầu nhìn y một cái, hỏi: "Có việc gì?"
Thấy cuối cùng Khương Lê cũng để ý tới mình, chẳng biết tại sao, Khương Cảnh Duệ lại cảm thấy vô cùng vui vẻ, cũng không so đo thái độ bất kính của nha hoàn và chủ tử trong phòng này đối với y, lập tức nói: "Ta tới để nói cho muội biết một việc, Đại bá phụ muốn mời tiên sinh cho muội!"
Mời tiên sinh? Khương Lê hơi bất ngờ.
“Vừa biết được tin tức này là ta đã lập tức chạy tới nói cho muội biết, ta nghe nói Đại bá mẫu nói với Đại bá phụ, tư chất của muội như vậy, không có khả năng học thành tài được. Tìm một tiên sinh bình thường dạy muội một ít thứ bên ngoài, không đến mức để muội làm ra chuyện mất mặt trước mặt người khác, coi như làm bộ là được rồi.”
“Thật quá đáng!” Cái khăn trong tay Đồng Nhi rơi xuống mặt đất: "Tư chất của cô nương nhà chúng ta làm sao? Cô nương nhà chúng ta có tư chất cực kỳ tốt!”
Khương Cảnh Duệ nhìn thoáng qua Đồng Nhi, lắc đầu: "Đại bá mẫu không nghiêm túc tìm người dạy cho tiểu thư nhà ngươi, bà ta đang hận không thể biến muội ấy thành một kẻ ngu ngốc. Ta nghe nói Đại bá phụ đã giao tất cả việc này cho Đại bá mẫu xử lý, phu tử mà Đại bá mẫu tìm tới có thể sẽ khiến cho Khương Lê chịu một ít khổ sở.”
Khương Lê không nói chuyện, Khương Cảnh Duệ lại nhẹ giọng ho khan một cái, dường như y hơi ngượng ngùng, nói: "Ta cũng muốn ra tay giúp đỡ, nhưng từ trước đến nay nhị phòng chúng ta không nhúng tay vào chuyện của đại phòng. Nếu ta và nương của ta đề cập đến việc này, nương của ta không mắng chết ta thì không được. Ta nghĩ, hay là muội đi tìm tổ mẫu, tổ mẫu là người rất công bằng, đến lúc đó ta sẽ ở bên cạnh giúp muội nói vài câu, nếu như là ltiên sinh mà tổ mẫu chọn thì sẽ không kém.”
Khương Lê nhìn chằm chằm vào y. Xem ra trải qua lần bị trào phúng trước đó, cuối cùng Khương Cảnh Duệ vẫn lựa chọn đứng về phía nàng. Mặc kệ là bởi vì giao tình giữa Khương Nhị tiểu thư và y, hay là Khương Cảnh Duệ vốn là một người có lòng đồng tình, sự thật chứng minh, thiếu niên này cũng không tệ lắm.
Khương Lê nói: "Đa tạ huynh đã cố ý tới nhắc nhở ta." Lần này, giọng điệu dịu dàng hơn rất nhiều.
Nghe được giọng điệu của Khương Lê thay đổi, không hiểu sao Khương Cảnh Duệ thấy hơi vui vẻ, khi lấy lại tinh thần, y chỉ hận không thể tát mình một cái. Y là một tiểu bá vương ở Khương gia, ngay cả Khương Ấu Dao cũng không dám tùy tiện trêu chọc y, bản thân y cũng xem thường nhiều thứ. Nhưng đối với Khương Lê, một người thanh danh không tốt lại không có địa vị gì trong phủ, Khương Cảnh Duệ luôn cảm thấy sợ hãi cũng như kính sợ.
Dường như y luôn muốn lấy lòng nàng.
Khương Cảnh Duệ mắng chính mình một tiếng trong lòng, hỏi Khương Lê: "Bây giờ muội định làm như thế nào? Khi nào muội tính đi gặp lão phu nhân, nói cho ta biết một tiếng, ta đi cùng muội.”
Y nguyện ý đứng ở bên cạnh nàng, rốt cuộc vẫn là một thiếu niên lang có nhiệt huyết.
Khương Lê nói: "Ta chỉ không hiểu, vì sao phụ thân phải chọn phu tử cho ta, phải biết rằng, từ trước đến nay các quý nữ trong kinh đều đến nữ tử quan học.”
“Nữ quan quan học?" Khương Cảnh Duệ ngây người vài giây, mới nói: "Muội đang nói đùa đấy à? Tiểu thư được tới nữ tử quan học, không phú thì quý, Minh Nghĩa Đường của thành Yến Kinh thành chỉ thu nhận những nữ sinh có tài đức vẹn toàn. Cho dù là người kém cỏi nhất thì vẫn đặc biệt ở giữa đám người. Nếu muội đi…”
Nếu muội đi thì chính là một trò cười! Khương Lê nghe hiểu câu Khương Cảnh Duệ chưa nói xong.
“Nhưng mà," Khương Cảnh Duệ lại tò mò hỏi: "Không ngờ muội lại hiểu về nữ tử quan học trong Yến Kinh thành, muội hỏi thăm kỹ thật đấy.”
Khương Lê cười, từ chối cho ý kiến. Lúc nàng tới Yến Kinh thành, bởi vì dung mạo xinh đẹp mà nổi tiếng, học vấn cũng được nhiều người biết đến. Thậm chí còn từng tranh luận nghĩa lý với các tiên sinh trong Minh Nghĩa Đường, có mối quan hệ tốt với các tiên sinh đó.
Lúc ấy nàng làm những việc đó, cũng đơn giản là để cho Trầm Ngọc Dung có nhiều con đường hơn. Trạng Nguyên lang có một phu nhân tài hoa hơn người bầu bạn đọc sách, nghe qua cũng thấy tăng thêm hào quang.
Đương nhiên, sau khi xuất hiện chuyện nàng và người khác tu thông với nhau, dung mạo và tài hoa của nàng lập tức biến thành tai họa của nàng, tội lỗi của nàng.
Khương Lê cũng không muốn ở trong Khương phủ mãi, nếu như không đi ra ngoài, nàng sẽ không có cách hay cơ hội để tiếp xúc với đám người Thẩm Ngọc Dung. Nếu Khương Nguyên Bách thật sự mời tiên sinh cho Khương Lê, Khương Lê chỉ ở hậu trạch Khương phủ đọc sách tập viết, đương nhiên sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.
Huống hồ, đọc sách biết chữ, nàng vốn đã không kém hơn bất kỳ kẻ nào. Nàng muốn vào Minh Nghĩa Đường, không phải vì thật sự muốn học tập, mà là để có được tiếng thơm.
Có danh tiếng, người của Khương gia sẽ không coi nàng là một tiểu thư có cũng được mà không có cũng không sao, nàng sẽ có địa vị. Có địa vị, sẽ có người muốn làm thân với nàng, một khi có bằng hữu xung quanh mình, nàng có thể từng bước tiếp cận Công chúa Vĩnh Ninh.
Cần nhiều thời gian không? Không cần quá lâu. Ở Minh Nghĩa Đường, tài hoa của nàng có thể khiến nàng nổi tiếng nhất trong thời gian ngắn nhất, đây là phương pháp đơn giản nhất.
Khương Cảnh Duệ nhìn nàng, không biết nàng đang suy nghĩ gì, đưa tay vẫy vẫy trước mắt Khương Lê, hỏi: "Muội đã nghĩ kỹ rồi à, khi nào thì đi gặp tổ mẫu?”
“Ta không gặp tổ mẫu." Khương Lê nói: "Ta muốn gặp phụ thân.”
“Đại bá phụ?” Khương Cảnh Duệ sững sờ: "Muội không thuyết phục được Đại bá phụ đâu, chỉ cần là việc mà Đại bá phụ đã quyết định , trừ phi tổ mẫu lên tiếng, không ai có thể thay đổi. Nếu ông ấy đã quyết định giao chuyện tìm tiên sinh cho Đại bá mẫu thì đó là chuyện ván đã đóng thuyền, muội có đi tìm ông ấy cũng uổng công vô ích, đừng tự rước bực tức vào người.”
“Đa tạ huynh đã nhắc nhở." Khương Lê nói: "Nhưng ta vẫn muốn đi gặp phụ thân một lần.”
“Sao muội lại hồ đồ mất khôn như vậy chứ?" Khương Cảnh Duệ tức giận.
“Không phải hồ đồ mất khôn," Khương Lê cười nói: "Là kiên trì.”
Nàng sẽ kiên trì cho đến cùng.