Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ở Phương Phỉ Uyển, Khương Cảnh Duệ nói khô nước bọt vẫn không thể thay đổi suy nghĩ của Khương Lê. Cuối cùng, y không thể làm gì khác, đành nói: “Ta cũng đã nói hết những lời nên nói rồi, nếu như muội vẫn cố chấp như vậy, ta cũng không thể nói gì hơn. Muội muốn đi tìm Đại bá phụ thì đi đi, nếu không được thì để nha hoàn của muội đi nói cho ta biết một tiếng, ta sẽ lại thương lượng chuyện đi tìm tổ mẫu với muội.”
Y có thể nói đến mức này, đứng ở lập trường của Khương Cảnh Duệ, đã là hết lòng giúp đỡ rồi.
Khương Lê nói: "Đa tạ huynh.”
Khương Cảnh Duệ lắc đầu, Khương Lê suy nghĩ một lát, nhìn y hỏi: "Ta muốn hỏi huynh một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Học vấn của huynh như thế nào?”
Nghe Khương Lê hỏi về việc này, Khương Cảnh Duệ bỗng dưng đỏ mặt, vỗ bàn đứng lên, hét lớn: "Khương Lê, muội đừng khinh người quá đáng. Muội giễu cợt ta, ta còn chưa giễu cợt muội đấy! Muội thích thế nào thì thế đó đi, tiểu gia mặc kệ!" Dứt lời, y nổi giận đùng đùng đạp ghế rồi rời đi.
Đồng Nhi ở sau lưng bĩu môi: "Dáng vẻ của Nhị thiếu gia như bị đâm trúng chỗ đau vậy, tức giận cái gì với cô nương chứ?"
Khương Lê cũng không ngờ răng Khương Cảnh Duệ lại ghét bỏ việc học tập như thế, dù sao Khương gia cũng coi như quan văn, Khương Lê còn tưởng rằng người ở đây đều là tài tử tài nữ. Tuy nhiên, biểu hiện không tốt của Khương Cảnh Duệ lại làm cho Khương Lê có cảm giác thân thiết, bởi vì Tiết Chiêu cũng thích như vậy.
Tiết Hoài Viễn chỉ có một đôi nhi nữ, từ nhỏ Tiết Chiêu đã thích múa đao lộng kiếm. Tiết Hoài Viễn sẽ không cố ý yêu cầu Tiết Chiêu lựa chọn con đường nào, Tiết Chiêu có hứng thú với võ học, nhưng vô cùng đau đầu với chuyện đọc sách. Mỗi lần Tiết Hoài Viễn muốn kiểm tra bài tập của y, Tiết Chiêu luôn nghĩ hết mọi cách để chuồn đi.
Không biết lúc còn nhỏ, Khương Lê đã giúp đỡ Tiết Chiêu bao nhiêu lần.
Hôm nay... Nghĩ đến người của mình không có ở đây, trong mắt Khương Lê hiện lên vẻ đau xót.
Cuối cùng Bạch Tuyết đã nấu trà hoa xong, bây giờ là giữa hè, nàng ấy cũng không cảm thấy nấu trà là việc khó khăn gì. Đổ nước trà vào chung nhỏ màu trắng sứ, bỏ một quả ô mai vào, đặt lên bàn để nguội. Bạch Tuyết hỏi: "Cô nương, thứ đồ bỏ Minh Nghĩa Đường đó rất tốt sao?”
Khương Lê cười: "Phần lớn tiên sinh ở Minh Nghĩa Đường đều là người được mời tới từ trong cung. Đương kim Thánh thượng muốn mở rộng thái học nên đã đặc biệt thiết lập quan học nam nữ. Rất nhiều hoàng thân quốc thích và tiểu thư quyền quý đều học ở Minh Nghĩa Đường, hàng năm người có thành tích thi vào Minh Nghĩa Đường tốt nhất sẽ được Thái hậu ban thưởng.”
Bạch Tuyết nghe xong như lọt vào trong sương mù, bèn nói: "Vậy chắc là rất khó vào nhỉ?”
"Khó vào gì chứ." Đồng Nhi ở bên cạnh nhỏ giọng nói: "Phàm là có bạc hoặc có diện mạo thì làm sao lại không vào được?"
"Vậy tại sao cô nương của chúng ta không thể vào, tại sao lão gia không cho cô nương của chúng ta vào?" Bạch Tuyết hỏi.
“Tại sao? Sợ người của Khương gia mất mặt thôi!” Đồng Nhi trừng mắt liếc Bạch Tuyết một cái, nghĩ thầm ngày sau phải cẩn thận dạy Bạch Tuyết nói chuyện, sao lại toàn đam dao vào trong lòng chủ tử vậy chứ.
Giọng điệu của Khương Lê lại rất bình tĩnh, nàng nói: "Tài học vẫn là thứ chủ yếu, phẩm hạnh của ta bại hoại, nếu như đi ra ngoài sẽ bị người ta chỉ trỏ, khiến Khương gia hổ thẹn.”
“Cô nương!" Đồng Nhi không nhịn được mà kêu lên: "Người không thể nói bản thân như vậy được!”
“Đúng vậy." Bạch Tuyết nghiêm túc nhìn Khương Lê: "Lúc trước nô tỳ từng đi qua rất nhiều nhà, tuy rằng không được chọn, nhưng nô tỳ cũng đã nhìn thấy những tiểu thư kia, có rất nhiều người đều tỏ vẻ dịu dàng, sau lưng lại trách cứ hạ nhân. Cô nương là người có tính tình tốt nhất mà nô tỳ từng gặp, phẩm đức bại hoại gì chứ, nếu người như cô nương mà phẩm đức bại hoại, trên đời sẽ không còn người tốt nữa!”
Đồng Nhi phụ họa: "Đúng vậy đúng vậy!”
Khương Lê bật cười, đúng là nàng cũng tính là người tốt, ít nhất kiếp trước là vậy. Kiếp này nàng không có ý định trở thành người xấu, chỉ là, có lẽ sẽ không còn lấy ơn báo oán như lúc trước nữa.
Nàng nói: "Ta cũng nghĩ rằng ta không phải người có phẩm đức bại hoại, cho nên ta định tìm phụ thân để nói chuyện.”
Đồng Nhi sững sờ, chần chừ một chút rồi hỏi: "Cô nương có thể thuyết phục lão gia không?”
“Em cảm thấy thế nào?" Khương Lê hỏi ngược lại.
Đồng Nhi còn chưa nói gì, Bạch Tuyết đã mở miệng trước: "Nô tỳ cảm thấy nhất định là có thể. Cô nương chỉ cần nói rõ ràng với lão gia, lão gia nhất định có thể nghe lọt tai.”
Bạch Tuyết đối xử với mọi người rất thành thật, có lẽ nàng ấy nghĩ rằng nhà của tất cả mọi người đều hòa thuận như nhà nàng ấy ở Tảo Hoa thôn, không biết bên trong nhà cao cửa rộng có rất nhiều chuyện không thể tự kiểm soát.
“Được." Khương Lê cười rộ lên: "Ta sẽ đi ngay bây giờ.”
…
Dạo gần đây, những việc Khương Nguyên Bách làm có hơi không thuận lợi.
Từ sau lễ cập kê của Khương Ấu Dao, rất nhiều chuyện đều thay đổi. Thân là Thủ phụ đương triều, có rất nhiều người để ý ông ấy chỉ vì muốn nắm được nhược điểm. Chính vì vậy, từ trước đến nay Khương Nguyên Bách luôn làm việc rất cẩn thận, nhưng chuyện ở lễ cập kê của Khương Ấu Dao đã khiến cho người ta thấy được khuyết thiếu trong hậu viện đại phòng Khương gia, giống như có một lỗ hổng, lúc nào cũng bị người ta nhìn chằm chằm.
Hồng Hiếu Đế lớn lên từng ngày, không còn giống với tiểu hài tử t luôn ỷ lại và tín nhiệm ông ấy, gọi ông ấy là "Thái phó" như lúc trước, Đế Vương của bây giờ càng ngày càng bí hiểm khó dò, gần vua như gần hổ, Khương Nguyên Bách cũng thu liễm hơn. Thêm vào đó, gần đây Hữu tướng, kẻ thù chính trị của ông ấy lại nhiều lần nhằm vào ông ấy trong việc triều chính, khiến Khương Nguyên Bách buồn bực không thôi.
Vào lúc này, Khương Lê đột nhiên tới tìm ông ấy, khiến Khương Nguyên Bách hơi giật mình.
Lúc Khương Lê đến thư phòng, gã sai vặt ngoài cửa còn do dự, mãi cho đến khi Khương Nguyên Bách trong thư phòng lên tiếng, gã sai vặt mới cho vào. Khương Lê gật đầu với gã sai vặt, trực tiếp đi vào cửa, trong lòng hiểu được, chẳng bao lâu nữa gã sai vặt này sẽ nói cho người ở Thục Tú Uyển biết chuyện mình đến thư phòng tìm Khương Nguyên Bách.
Vừa vào cửa, trong thư phòng lập tức tràn ngập mùi mực đặc trưng. Khương Nguyên Bách đang luyện chữ ở trong phòng, ông ấy viết một nửa chữ "Tĩnh" trên giấy Tuyên trắng như tuyết. Khương Lê cũng không nói lời nào, an tĩnh đứng ở phía sau Khương Nguyên Bách, thậm chí còn giúp Khương Nguyên Bách mài mực.
Khương Nguyên Bách thấy Khương Lê mài mực, động tác hơi dừng lại, lập tức trở nên trôi chảy. Ông ấy hạ bút rất mạnh, nhìn qua hẳn là mũi bút góc cạnh rõ ràng, rơi ở trên giấy, lại khéo đưa đẩy qua lại, ẩn giấu bí ẩn gì đó.
Thấy chữ như gặp người, Khương Lê thấy chữ của Khương Nguyên Bách, lập tức hiểu Khương Nguyên Bách không phải là người có năng lực bình thường như lời đơn trong triều, hoàn toàn dựa vào vận may để trở thành thủ phụ đương triều. Người này có tâm tư cực kỳ tỉ mỉ, chính là loại người trong lòng biết rõ mình là đệ nhất, nhưng vĩnh viễn muốn xưng là đệ nhị.
Để cho kẻ đệ nhất làm bia ngắm sống, bản thân có thể chống đỡ đến cuối cùng.
Khương Nguyên Bách viết xong nét bút cuối cùng, đặt bút xuống, lập tức thấy một chữ "Tĩnh" liền mạch và lưu loát, vô cùng xinh đẹp ở trên giấy.
Điều này đáng khen ngợi, nhưng Khương Lê lại không nói một lời, cũng không biết có phải là xem hiểu hay không. Khương Nguyên Bách quay đầu nhìn về phía Khương Lê, không đợi ông ấy mở miệng hỏi, Khương Lê đã chủ động lên tiếng.
Khương Lê nói: "Phụ thân, con không muốn mời phu tử đến phủ dạy con, con muốn vào Minh Nghĩa đường.”
Khương Nguyên Bách nhíu mày: "Con nói cái gì?”
“Con muốn vào Minh Nghĩa Đường." Giọng điệu của Khương Lê không thay đổi, lặp lại một lần nữa.