Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nghe Khương Lê nói như vậy, Khương Nguyên Bách lập tức sững sờ, ông ấy không biết nên bày vẻ mặt gì ra trong giờ phút này.
Chẳng biết từ lúc nào, nữ hài tử trước mặt đã trưởng thành, trở thành một thiếu nữ duyên dáng và yêu kiều, nàng trông còn nhỏ bé yếu đuối hơn Khương Ấu Dao một chút, khuôn mặt lại càng giống ông ấy. Lúc trước khi ông ấy đưa Khương Lê đến am ni cô, Khương Lê chỉ mới bảy tuổi, còn là một tiểu cô nương mập mạp, thời gian tám năm trôi qua cực kỳ nhanh, biến tiểu cô nương mập mạp thành thiếu nữ xinh đẹp, cũng chôn vùi chút quen thuộc cuối cùng.
Khương Nguyên Bách cảm thấy xa lạ.
Rốt cuộc ông ấy đã bỏ lỡ tám năm của Khương Lê, thế cho nên Khương Lê trong trí nhớ của ông ấy vẫn là hài tử không hiểu chuyện, tùy hứng và kiêu căng. Khi hài tử kia đứng ở trước mặt ông ấy, mở to đôi mắt có thể phân biệt rõ trắng đen, bình tĩnh đưa ra yêu cầu của mình, Khương Nguyên Bách không biết nên đáp lại như thế nào.
Ông ấy nói: "Con có biết mình đang nói cái gì không, con chưa từng học vỡ lòng, làm sao có thể theo kịp bài tập của Minh Nghĩa Đường..."
“Phụ thân, con cũng là nữ nhi của người." Khương Lê ngắt lời ông ấy: “Rõ ràng đều là nữ nhi của người, nhưng Tam muội có thể vào Minh Nghĩa Đường, mà con chỉ có thể học với phu tử được mời tới từ bên ngoài, học một vài thứ đơn giản, phụ thân, người làm như thế là không công bằng.”
Khương Nguyên Bách lại nghẹn lời một lần nữa. Ông ấy nhìn Khương Lê, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh lúc Quý Thục Nhiên còn chưa vào cửa, ông ấy có hai nữ nhi. Đại nữ nhi là thứ nữ, lại hơi chất phác. Khương Lê là đích nữ của ông ấy, sinh ra rất mềm mại và đáng yêu. Khi đó ông ấy rất thương tiếc cho việc Diệp Trân Trân liều mạng sinh Khương Lê, còn thường xuyên ôm Khương Lê, để Khương Lê cưỡi ở trên cổ ông ấy chơi đùa.
Đã từng có một ít niềm vui gia đình, chỉ là sau đó Khương Lê làm ra chuyện quá đáng, tình nghĩa phụ tử đã phai mờ. Nhưng hôm nay, Khương Nguyên Bách nhìn Khương Lê trước mắt, chẳng biết tại sao lại nhớ tới những chuyện cũ. Một câu "Phụ thân, ngài làm như thế là không công bằng" khiến trong lòng ông ấy đột nhiên cảm thấy chua xót.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, bản thân Khương Nguyên Bách cũng đã quên mình còn có một nữ nhi khác. Ông ấy yêu thương Khương Ấu Dao như hòn minh châu trên tay, nhưng lại vô cùng lạnh nhạt với nữ nhi khác. Mà Khương Lê không tranh không đoạt, chỉ đứng ở trước mặt, nhìn mình rồi bình tĩnh nói chuyện, khiến cho Khương Nguyên Bách cảm thấy xấu hổ.
Cảm giác xấu hổ này bị Khương Lê nhìn ở trong mắt, nàng cũng cảm thấy thoải mái hơn.
Nàng đã phát hiện từ sớm, Khương Nguyên Bách không phải kiểu người hoàn toàn không có tình cảm phụ tử với Khương Nhị tiểu thư. Ngày Khương Nhị tiểu thư hồi phủ, ánh mắt của Khương Nguyên Bách rõ ràng còn có vẻ lo lắng. Khương Nguyên Bách quả thực không phải là một phụ thân tốt, nhưng trong chuyện này, tất nhiên là Quý Thục Nhiên đã bỏ ra khá nhiều công sức. Nàng không có tình cảm với Khương Nguyên Bách, nhưng có thể lợi dụng cảm giác hổ thẹn của Khương Nguyên Bách, nàng cũng nguyện ý giả vờ hòa hợp.
Nếu như nàng cứ lải nhải, nói Khương Nguyên Bách không tốt với nàng như thế nào, Khương Nguyên Bách chưa chắc sẽ xúc động. Ngược lại, nàng bình tĩnh nói chuyện như vậy, Khương Nguyên Bách mới có thể nghĩ nhiều hơn.
“Lê Nhi, bây giờ con chưa thích hợp để đến Minh Nghĩa Đường." Hồi lâu sau, Khương Nguyên Bách mới nói, tuy là từ chối, nhưng giọng điệu đã hòa hoãn hơn rất nhiều.
"Sở dĩ phụ thân không muốn cho con đến Minh Nghĩa Đường, đơn giản là vì sợ người khác chỉ trỏ sau lưng, khiến Khương gia hổ thẹn. Phụ thân có ý tốt, nhưng liệu phụ thân có từng nghĩ tới, đương kim Thánh thượng khen ngợi nữ tử chăm học, phụ thân thân là Thủ phụ đương triều, đứng đầu quan văn, lại mời tiên sinh cho đích nữ học ở nhà, không đến Minh Nghĩa Đường, chẳng phải là đang làm Hoàng thượng mất mặt sao?"
Khương Nguyên Bách ngẩn ngơ.
Ông ấy chỉ một lòng lo lắng việc Khương Lê có bị người ta chỉ trỏ hay không, có làm Khương gia hổ thẹn hay không, lại quên mất Hồng Hiếu Đế.
“Đây là thứ nhất, thứ hai, phụ thân, Khương gia chúng ta có bốn nữ nhi, ngoại trừ Tam muội, Tứ muội và Ngũ muội đều vào Minh Nghĩa Đường. Nhưng chỉ có con ở nhà, một là bất công, hai là giấu đầu hở đuôi. Người làm như thế là đang vạch áo cho người ta xem lưng, người bên ngoài biết chuyện còn khinh thường nghị luận, càng giấu diếm, người khác càng tìm tòi nghiên cứu. Phụ thân cho rằng giấu con ở trong phủ, người bên ngoài sẽ không nghị luận về con sao, sai rồi, càng làm như vậy, họ càng nghị luận hăng hái hơn.”
Lúc Khương Lê nói tất cả những điều này, nàng không có cảm xúc gì đặc biệt, giống như đang nói chuyện nhà người khác. Nhưng lọt vào trong tai Khương Nguyên Bách thì lại cảm thấy vô cùng có lý. Huống chi, Khương Nguyên Hưng ở tam phòng còn nhờ người ta tặng lễ vật để đưa Khương Ngọc Nga và Khương Ngọc Yến vào Minh Nghĩa Đường, huống chi họ là đại phòng.
“Phụ thân." Khương Lê rũ mắt: “Chuyện lúc trước là do con làm sai. Nhưng mà con người không phải thánh hiền, ai có thể không có lỗi chứ, biết sai mà không thay đổi mới đáng trách. Con tuổi nhỏ không hiểu chuyện, bây giờ đã lớn, đương nhiên cũng hiểu rõ lý lẽ. Từ nhỏ con đã không có mẫu thân dạy dỗ, đi sai một bước, chẳng lẽ phải dùng cả đời để trả sao? Con nguyện ý, nhưng con là nữ nhi của Khương gia, con không muốn trở thành gánh nặng của Khương gia.”
Câu "Từ nhỏ đã không có mẫu thân dạy dỗ" lập tức đánh trúng vào tim Khương Nguyên Bách, ông ấy run lên, nói: "Lê Nhi, nhưng con..."
"Phụ thân, con ở trong am ni cô trên núi Thanh Thành cũng không phải chưa từng tập viết chữ. Con biết phụ thân mình là Thủ phụ đương triều, không thể làm một kẻ yếu kém, cho nên con đã nhờ tiểu sư phụ biết chữ ở trong am ni cô dạy con đọc sách viết chữ, mặc dù viết không tốt, những đã đọc hết sách vỡ lòng, biết viết không ít chữ."
Nàng đột nhiên đi tới trước bàn, dời chữ "Tĩnh" mà Khương Nguyên Bách vừa mới viết qua một bên, trải giấy ra lần nữa. Động tác của Khương Lê khiến Khương Nguyên Bách khẽ giật mình, nhìn về phía Khương Lê theo bản năng.
Khương Lê nhấc tay áo lên, chậm rãi mài mực. Cổ tay nàng tinh tế, động tác dịu dàng, tạo ra một cảm giác đặc biệt xinh đẹp, khiến người ta nhìn thấy mà cảnh đẹp ý vui. Giống như nàng đã làm chuyện này vô số lần, vô cùng tự nhiên.
Mài mực xong, nàng nâng bút chấm mực nước rồi mới bắt đầu viết chữ. Vừa viết vừa nhẹ nhàng nói: "Phụ thân, mặc dù Minh Nghĩa Đường là học đường, cũng có thể làm thân với nhiều người ở trong đó. Con chỉ cần không phạm sai lầm ở đó, quen biết với nhiều người thì sẽ luôn có ích không hại với Khương gia. Con họ Khương, luôn hy vọng Khương gia càng ngày càng tốt.”
Cách viết của nàng và Khương Nguyên Bách không giống nhau, Khương Nguyên Bách viết chữ chậm mà thâm sâu, một nét bút phải viết vô cùng dài dòng. Khương Lê lại khác, nàng thoạt nhìn nhã nhặn điềm đạm, lúc viết chữ lại có cảm giác mạnh mẽ ở bên trong. Giống như cảm giác cầm đao dẫn binh chuẩn bị sát phạt, đau đớn chiến đấu đến bình minh.
Khương Nguyên Bách nhìn sườn mặt của Khương Lê, một mỹ nhân tao nhã, phong thái như ngọc, nhưng lại đằng đằng sát khí, cực kỳ phóng khoáng.
Dừng bút, Khương Lê cất bút đi, động tác vô cùng hiên ngang, đặt bút sang một bên rồi mới nói: "Được rồi.”
Khương Nguyên Bách ngước mắt nhìn, vừa nhìn đã kinh hãi.
Chữ rất đẹp, bút pháp mạnh mẽ, chữ viết như vậy cần luyện tập cực khổ ít nhất mười năm mới có thể luyện thành, không biết tốt hơn chữ của Khương Ấu Dao bao nhiêu lần. Cũng không phải chữ Khải nhỏ nhắn nữ tử dùng nhiều, mà vô cùng thoải mái, ngay ngắn bằng phẳng.
Trong sự ngay ngắn có sự mạnh mẽ, trong sự bằng phẳng có sự sắc sảo.
Thấy chữ như thấy người, nàng là một người quang minh lỗi lạc, rộng rãi và cứng cỏi.
Khương Nguyên Bách đánh giá thiếu nữ trước mắt như đánh giá người xa lạ, Khương Lê cười khanh khách nhìn ông ấy, hỏi: "Bây giờ phụ thân có đồng ý cho con đến Minh Nghĩa Đường không?"