Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trong Thục Tú Uyển, Khương Ấu Dao đang ngồi trên giường loay hoay với lưu to lạc tử mới có được, nghe nói Khương Lê đến thư phòng tìm Khương Nguyên Bách thì lập tức nhảy dựng lên nói: "Nàng ta đi tìm phụ thân? Nàng ta tìm phụ thân làm gì?”
Hạ nhân đáp lời: "Hình như là đi tìm Đại lão gia vì chuyện mời tiên sinh.”
Quý Thục Nhiên có địa vị cực kỳ cao ở trong đại phòng, ngày thường Khương Nguyên Bách làm chuyện gì, Quý Thục Nhiên đều biết. Động tác của bà ta cũng coi như nhanh, Khương Lê mới đến thư phòng của Khương Nguyên Bách không lâu, Quý Thục Nhiên đã nhận được tin tức.
“Nàng ta muốn làm gì? Chẳng lẽ còn muốn tự mình chọn tiên sinh?" Khương Ấu Dao hỏi.
Quý Thục Nhiên thấy vẻ mặt của hạ nhân lộ vẻ chần chờ, lập tức bảo nha hoàn cầm hà bao đựng bạc đưa cho hắn, mở miệng nói: "Ngươi cứ nói đi.”
“Bẩm phu nhân." Hạ nhân cầm bạc, lập tức bỏ qua mọi lo lắng, nói: "Người gác thư phòng ở bên ngoài nghe được người bên trong nói chuyện, hình như Nhị tiểu thư muốn vào Minh Nghĩa Đường, đang cầu xin Đại lão gia.”
“Minh Nghĩa Đường?" Khương Ấu Dao không nhịn được, giọng nói the thé: "Dựa vào nàng ta? Nàng ta có tư cách gì mà vào Minh Nghĩa Đường?”
Quý Thục Nhiên phất tay, ý bảo người đưa tin lui xuống. Đợi người đưa tin đi rồi, Quý Thục Nhiên mới lẩm bẩm: "Khương Lê vừa về Yến Kinh đã muốn vào Minh Nghĩa Đường, quả nhiên là một nkẻ vô tư. Chưa nói đến việc học và đức hạnh của nó ra sao, nếu nó vào Minh Nghĩa Đường, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì chứ. Nó quen gây phiền toái, nếu lén dùng thủ đoạn gì, không chừng sẽ chậm trễ đến con.”
Chuyện lễ cập kê của Khương Ấu Dao lần trước đã hại Quý Thục Nhiên phải dùng thời gian rất lâu mới khiến thái độ của Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách đối với bà ta hòa hoãn lại. Mặc dù như vậy, cũng không biết các phu nhân khác đã nghị luận sau lưng bà ta ra sao, món nợ này, Quý Thục Nhiên còn chưa tìm Khương Lê để tính toán rõ ràng, không nghĩ tới Khương Lê lại tự mình tới cửa kiếm chuyện.
Khương Ấu Dao kích động nói: "Nhất định là nàng ta muốn tiếp cận Chu Thế tử, thứ tiện nhân này!”
Đối diện với nữ tử quan học Minh Nghĩa Đường chính là Quốc Tử Giám, Ninh Viễn Hầu Thế tử, Chu Ngạn Bang đang học ở Quốc Tử Giám, Quý Thục Nhiên chưa nghĩ tới điều này, nhưng Khương Ấu Dao đã lập tức nghĩ tới.
"Con đã biết nàng ta không có lòng tốt từ trước rồi mà, lần trước vào lễ cập kê, nàng ta quyến rũ Chu Thế tử ngay trong hoa viên, đúng là đồ không biết xấu hổ! Bây giờ nàng ta lại tiếp tục tính kế, nương, người cũng không thể để nàng ta thành công được!”
Quý Thục Nhiên nghe vậy, lông mày cũng nhíu lại. Bình tĩnh xem xét, Khương Lê có ngoại hình không tệ, hơn nữa so sánh với thiếu nữ như Khương Ấu Dao thì còn có khí chất thong dong không nói nên lời, điều này giúp cho nàng làm chuyện gì cũng thờ ơ, dáng vẻ không tranh không đoạt, thu hút sự chú ý của nam nhân nhiều hơn. Quý Thục Nhiên tự cho rằng đã hiểu rõ nam nhân, với dáng vẻ của Khương Lê, nếu nàng có lòng muốn quyến rũ Chu Ngạn Bang, chưa hẳn là không thể.
Bà ta không dễ dàng gì mới lấy được mối hôn sự này cho Khương Ấu Dao, tuy rằng Chu Ngạn Bang không phải hoàng thân quốc thích, nhưng địa vị của Ninh Viễn Hầu ở Yến Kinh thành không thấp hơn Khương gia. Huống chi người trong nhà Ninh Viễn Hầu rất đơn giản, mẫu thân Chu Ngạn Bang là một người dễ sống chung, quan trọng nhất là, Khương Ấu Dao chung tình với Chu Ngạn Bang. Việc hôn nhân mà bản thân đã cực khổ cướp được từ tay Khương Lê, không thể uổng công vô ích được.
“Đúng là không thể để cho nó đến Minh Nghĩa Đường." Quý Thục Nhiên nói: "Lễ cập kê lần trước có sai sót, cuối cùng nó vẫn có thể an toàn thoát thân, lòng dạ nó không tốt, nếu để cho nó vào Minh Nghĩa Đường, không chừng sẽ có chuyện gì đó xảy ra. Vẫn nên đặt nó ở dưới mí mắt để quan sát thì hơn, muốn tạo chướng ngại vật tiếp theo cũng là chuyện dễ như trở bàn tay." Quý Thục Nhiên đứng lên: "Ta đi tìm phụ thân con.”
…
Trong Phương Phỉ Uyển, nhìn Khương Lê và Bạch Tuyết trở về, Đồng Nhi cực kỳ kinh ngạc: "Sao lại nhanh như vậy? Cô nương, có phải lão gia không đồng ý không?”
“Lão gia đồng ý rồi." Bạch Tuyết cười nói: "Ta đã nói rồi, phụ thân của chính mình, rất dễ nói chuyện, Đại lão gia nhất định sẽ nghe.”
Đồng Nhi trợn mắt, nếu mọi chuyện trên đời thật sự đơn giản như vậy thì tốt rồi. Nàng ấy không tin mà nhìn về phía Khương Lê, thấy Khương Lê cũng mỉm cười gật đầu, lúc này mới tin, nói: "Thật sao? Vậy thì tốt quá! Ta đã biết từ sớm, tư chất của cô nương nhà chúng ta dư sức vào Minh Nghĩa Đường."Ánh mắt của nàng ấy lập tức lại trở nên lo lắng: "Nhưng cô nương, bây giờ lão gia đồng ý, vậy sau này sẽ không đổi ý chứ?”
Lúc ấy có lẽ là Khương Lê đã nói vài câu khiến Khương Nguyên Bách mềm lòng nên mới đồng ý. Nhưng sau khi Quý Thục Nhiên biết thì làm sao có thể từ bỏ được, bà ta thổi gió bên gối, nếu lòng Khương Nguyên Bách không kiên định, lại thay đổi quyết định thì phải làm sao bây giờ?
“Nếu ta đoán không sai, bây giờ Quý thị đang trên đường đến thư phòng của phụ thân, hoặc là đã đến từ lâu, đang khuyên phụ thân hủy bỏ quyết định cho ta đến Minh Nghĩa đường.”
Nụ cười của Đồng Nhi và Bạch Tuyết lập tức cứng đờ, Đồng Nhi hỏi: "Vậy làm sao bây giờ? Lão gia sẽ không đồng ý chứ? Cô nương, chi bằng bây giờ chúng ta quay lại đó, tránh cho Quý thị lợi dụng sơ hở?”
“Không cần." Khương Lê cười lắc đầu: “Bà ta sẽ không thành công đâu.”
…
“Lão gia, bây giờ để Lê Nhi đến Minh Nghĩa Đường thì có hơi không thích hợp…”
Trong thư phòng, Quý Thục Nhiên đang lo lắng nói với Khương Nguyên Bách.
“Được rồi, nàng đừng nói nữa, ta đã quyết định đưa Lê Nhi đến Minh Nghĩa Đường rồi." Không đợi Quý Thục Nhiên nói hết câu, Khương Nguyên Bách đã cắt ngang lời bà ta.
Trước giờ Quý Thục Nhiên chưa từng bị Khương Nguyên Bách nói như vậy, trong phút chốc, bà ta thấy hơi tủi thân, nói: "Thiếp thân cũng chỉ một lòng suy nghĩ cho Lê Nhi thôi..."
Ngày thường thấy Quý Thục Nhiên tủi thân, Khương Nguyên Bách sẽ đau lòng. Nhưng hôm nay, khi ông ấy nhìn bà ta, ngẫm lại khi Khương Lê buồn tủi sẽ chỉ đứng ở trước mặt ông ấy, bình tĩnh trần thuật lại sự thật, Khương Nguyên Bách lập tức cảm thấy hành vi của Quý Thục Nhiên hơi giả tạo, trông cực kỳ chướng mắt.
Ông ấy nói: "Ấu Giao là nữ nhi của ta, Lê Nhi cũng là nữ nhi của ta, đều là tiểu thư của Khương gia, làm sao ta có thể bên trọng bên khinh. Nếu truyền ra ngoài, Khương Nguyên Bách ta để mặt mũi ở đâu đây? Còn nàng." Ông ấy nhìn về phía Quý Thục Nhiên: "Lê Nhi không ở trong phủ tám năm, vừa hồi phủ, nàng là mẫu thân thì nên chăm sóc cho con bé nhiều hơn một chút. Nếu nàng đặt một nửa tình thương dành cho Ấu Giao lên trên người Lê Nhi, ta sẽ yên tâm hơn.”
Quý Thục Nhiên ngạc nhiên nhìn ông ấy, Khương Nguyên Bách nói lời này là đang chỉ trích bà ta bất công. Còn không đợi Quý Thục Nhiên nói thêm cái gì, Khương Nguyên Bách lập tức cầm lấy ngoại bào, ra khỏi thư phòng rồi rời đi.
Trong thư phòng chỉ còn lại một mình Quý Thục Nhiên, gã sai vặt ở cửa nơm nớp lo sợ mà nhìn, lập tức nhìn thấy sắc mặt của Đại phu nhân xưa nay đoan trang dịu dàng kia nhăn nhó như ma quỷ, nét mặt đáng sợ, giống như đã biến thành một người khác.
Giờ phút này, trong lòng Quý Thục Nhiên tràn đầy tức giận và hận thù, không biết rốt cuộc Khương Lê đã nói cái gì ở trước mặt Khương Nguyên Bách để châm ngòi ly gián. Trước đó vài ngày, Khương Nguyên Bách đã hòa hoãn hơn với bà ta, bây giờ lại không như thế nữa, dường như lập tức trở về lúc trước.
“Khương Lê..." Bà ta nghiến răng nghiến lợi nói.
Bà ta nhất định sẽ khiến Khương Lê phải trả giá đắt vì tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay!