Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Rất nhanh, toàn bộ Khương gia đều biết chuyện Khương Nguyên Bách dự định đưa Khương Lê tới Minh Nghĩa Đường.
Lúc Lư thị của nhị phòng trò chuyện với Khương Nguyên Bình còn nói: “Đại ca đang nghĩ gì vậy? Sao huynh ấy lại muốn đưa Khương Lê đến đó? Nếu Khương Lê vào đó, những tiểu thư đang học trong đó chắc chắn sẽ bàn tán sau lưng nó, nói không chừng còn bắt nạt nó. Không phải Khương gia của chúng ta cũng không còn mặt mũi sao?”
Lư thị được cưng chiều từ nhỏ, Khương Nguyên Bình lại là người tốt tính nên bình thường bà ấy nói chuyện cũng không hề kiêng dè. Nửa câu đầu của bà ấy tựa như đang suy nghĩ cho Khương Lê, nhưng nửa sau lại như đang trách nàng mất mặt, cũng không biết lòng dạ của bà ấy tốt hay xấu.
“Trong lòng Đại ca có tính toán riêng, nàng lo lắng linh tinh làm gì.” Khương Nguyên Bình từ tốn nhấp một ngụm trà: “Nhị phòng chúng ta cũng không có nữ nhi.”
“Cũng đúng.” Lư thị suy nghĩ một lúc, nói: “Có mất mặt thì cũng là đại phòng mất mặt, nhưng theo thiếp thấy thì Khương Lê cũng không phải là người dễ đối phó, nó vừa về phủ không lâu đã làm cho Đại tẩu mặt xám mày tro, xem ra đã tiến bộ hơn trước rất nhiều. Chỉ là không biết nó có thể kiên trì được bao lâu, Quý thị kia, thiếp chưa bao giờ thấy nàng ta chịu lỗ trong tay người khác mà lại bỏ qua đâu.”
Nghe giọng điệu của Lư thị, có thể thấy quan hệ của bà ấy và Quý Thục Nhiên không hòa thuận như vẻ bề ngoài.
“Không quản việc khác.” Khương Nguyên Bình xua tay: “Thiên hạ thái bình.”
Trong Vãn Phượng Đường, Khương lão phu nhân cũng đang bàn về chuyện này với Khương Nguyên Bách.
“Nguyên Bách, rốt cuộc con nghĩ như thế nào vậy?” Khương lão phu nhân hỏi.
“Nương, bây giờ Lê nhi cũng đã mười lăm rồi, con cháu thường dân mười lăm tuổi nhập học, nhưng Vương Hầu, Thái Tử tám tuổi đã nhập học, còn hài tử của quan lại thì mười tuổi nhập học. Tuy Lê Nhi nhập học khá muộn, nhưng cũng giống như con cháu thường dân vậy.”
Khương lão phu nhân nhìn Khương Nguyên Bách: “Con cũng biết ý ta không phải cái này. Tuổi nhập học của Nhị nha đầu không phải là điều quan trọng.”
Khương Nguyên Bách do dự một lát: “Nương, tuy trước đó Lê Nhi phạm lỗi, nhưng mất bò mới lo làm chuồng cũng chưa muộn, khi đó con bé vẫn còn nhỏ, không thể để sai lầm thuở nhỏ ảnh hưởng đến tương lai được.”
Khương lão phu nhân rũ mắt không biết đang suy nghĩ gì, một lúc lâu sau bà ấy mới nói: “Nếu con đã quyết định rồi thì cứ làm như vậy đi. Trân Châu.” Bà ấy gọi nha hoàn bên người mình đến: “Ngươi lấy bộ dụng cụ thư phòng làm từ gỗ hương trong kho ra, tặng cho Nhị nha đầu đi.”
Trân Châu vội đứng dậy, Khương Nguyên Bách thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi nói thêm một chút chuyện sau khi nhập học với Khương lão phu nhân thì Khương Nguyên Bách mới rời đi. Sau khi Khương Nguyên Bách đi, nha hoàn Phỉ Thúy bên cạnh Khương lão phu nhân hỏi: “Lão phu nhân không muốn Nhị tiểu thư nhập học sao?”
“Nếu ta không muốn thì đã không tặng dụng cụ thư phòng cho con bé.”
Tặng dụng cụ thư phòng cũng có nghĩa là Khương lão phu nhân ủng hộ việc Khương Lê nhập học. Những người khác trong Khương phủ thấy vậy thì dù có ý kiến khác cũng không dám nói gì.
“Vậy...” Phỉ Thúy khó hiểu.
“Ta nhìn Nguyên Bách lớn lên nên biết nó là người có tâm tư kín đáo, ta sợ nó nhìn trúng Nhị nha đầu, muốn lợi dụng con bé.” Khương lão phu nhân thở dài một hơi: “Nhưng bây giờ Nhị nha đầu cũng không phải người mà ai cũng có thể trêu chọc.”
“Ta sợ tình phụ tử của chúng vì thế mà rạn nứt, nhà cửa không yên.”
…
Trong lúc Khương lão phu nhân đang nói chuyện, tại hậu viện của Khương phủ, Khương Ấu Dao đập nát một ấm trà.
Khương Ngọc Nga đau lòng nhìn ấm trà tử sa đó, nếu bán ấm trà này ra ngoài thì cũng được một trăm lượng bạc, Khương Ấu Dao lại thẳng tay đập nát mà không thèm để ý một chút nào.
“Khương Lê! Vì cớ gì mà phụ thân lại đưa Khương Lê đến Minh Nghĩa Đường? Rốt cuộc là nàng ta đã nói gì với phụ thân!” Khương Ấu Dao không bao giờ che giấu sự phẫn nộ của mình trước mặt Khương Ngọc Nga và Khương Ngọc Yến.
Khương Ngọc Yến sợ hãi co rúm lại, Khương Ngọc Nga phụ họa nàng ta: “Chắc chắn là Khương Lê đã nói gì đó trước mặt Đại bá phụ rồi, Khương Lê này đúng là xấu xa, nàng ta vừa hồi phủ không lâu mà đã khiến trái tim của Đại bá phụ hướng về phía mình. À, đúng rồi.” Khương Ngọc Nga còn cố ý muốn đâm Khương Ấu Dao một cái, nói: “Nghe nói tổ mẫu cũng tặng Khương Lê một bộ dụng cụ thư phòng làm từ gỗ hương, chính là bộ mà trước đây Tam tỷ muốn nhưng tổ mẫu không cho đấy. Khương Lê thật sự không đơn giản, nàng ta không chỉ lôi kéo Đại bá phụ mà còn lấy lòng tổ mẫu.”
Nghe vậy, Khương Ấu Dao sửng sốt, sau đó hỏi: “Muội nói thật không? Tổ mẫu tặng bộ dụng cụ thư phòng làm từ gỗ hương cho Khương Lê thật sao?”
“Đương nhiên là thật.” Khương Ngọc Nga nhún vai: “Toàn bộ hạ nhân trong Vãn Phượng Đường đều nhìn thấy.”
“Tiện nhân này!” Khương Ấu Dao giận dữ. Nàng ta cực kỳ thích bộ dụng cụ đó, nàng ta đã xin Khương lão phu nhân vài lần nhưng bà ấy vẫn không cho, hiện giờ Khương lão phu nhân lại tặng bộ dụng cụ đó cho Khương Lê, đây không phải là đang tát vào mặt nàng ta, nói cho người khác biết Khương Ấu Dao kém Khương Lê sao!
“Không được, ta muốn đi tìm nương của ta.” Khương Ấu Dao nói: “Không thể để Khương Lê đến Minh Nghĩa Đường được!”
“Tam tỷ.” Khương Ngọc Nga giữ chặt nàng ta lại: “Hiện giờ lão phu nhân và Đại bá phụ đã lên tiếng, việc Khương Lê đến Minh Nghĩa Đường là chuyện ván đã đóng thuyền. Bây giờ Tam tỷ có nói gì thì cũng đã muộn, nhưng ta nghĩ, Khương Lê vào Minh Nghĩa Đường hoàn toàn là không biết trời cao đất dày. Nàng ta cũng không nghĩ thử xem, trong Minh Nghĩa Đường có bao nhiêu tiểu thư quyền quý sẽ làm bạn với nàng ta chứ. Mà khả năng học của nàng ta kém cỏi, cũng không biết sẽ bị bao nhiêu người chê cười, đến lúc đó chẳng phải nàng ta sẽ chỉ làm nền cho Tam tỷ, bị người người chế giễu hay sao?”
Khương Ấu Dao nghe vậy thì mới từ từ bình tĩnh lại. Khương Ngọc Nga nói cũng có lý, nàng ta nói: “Tuy nói vậy, nhưng nàng ta nhảy nhót trước mặt ta cũng làm ta khó mà chịu đựng!” Vừa nghĩ đến việc Khương Lê có thể sẽ đến Quốc Tử Giám ở đối diện làm gì đó với Chu Ngạn Bang, Khương Ấu Dao đã cực kỳ khó chịu.
“Tam tỷ, việc nhỏ không nhịn sẽ làm hỏng việc lớn.” Khương Ngọc Nga cười nói.
Đến khi tâm trạng Khương Ấu Dao bình thường lại rồi rời đi, Khương Ngọc Yến hỏi: “Ngũ muội, sao muội lại xúi giục Tam tỷ đối phó Nhị tỷ?”
Khương Ngọc Nga cười lạnh một tiếng: “Ai bảo nàng ta không biết tự lượng sức!”
Trước nay tam phòng của Khương phủ vốn đã yếu thế, dù sao cũng là phòng của thứ tử. Khương Ngọc Yến và Khương Ngọc Nga có thể học ở Minh Nghĩa Đường cũng là nhờ Khương Nguyên Hưng suốt ngày lấy lòng Khương Nguyên Bách mới có cơ hội này. Đáy lòng Khương Ngọc Nga vừa tự ti lại vừa tự phụ. Tâm tư của nàng ta cao hơn trời, ý chí không kém hơn bất kỳ người nào, xét về khả năng học, thực ra Khương Ngọc Nga là người xuất sắc nhất Khương gia.
Khương Ấu Dao không cần có cái danh tài nữ thì cũng là viên minh châu trên tay Khương gia, nhưng Khương Ngọc Nga lại muốn mỹ danh tài nữ như dệt hoa trên gấm này. Đây là thứ duy nhất làm Khương Ngọc Nga kiêu ngạo, khiến nàng ta thấy mình có tài hoa hơn Khương Lê, đạp đích nữ Khương Lê dưới chân, nàng ta mới có cảm giác ưu việt.
Nhưng bây giờ, Khương Nguyên Bách lại cho Khương Lê đến Minh Nghĩa Đường. Nếu như vậy, bốn nữ nhi Khương gia đều như nhau, một người vốn thua xa nàng ta lại đuổi kịp nàng ta, chính vì thế mà Khương Ngọc Nga thấy không còn cảm giác ưu việt nữa, mà tất cả những điều này đều do Khương Lê gây ra.
Chỉ khi Khương Lê kém hơn nàng ta thì nàng ta mới có thể khôi phục lại cảm giác ưu việt của bản thân. Khương Ấu Dao và Khương Lê vốn đã như nước với lửa, chỉ cần châm ngòi một chút thì chắc chắn sẽ dẫn đến vô số mâu thuẫn.
Khương Ngọc Nga chỉ cần ở một bên đổ thêm dầu vào lửa là được.