Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê không quan tâm tâm tư riêng của các phòng trong Khương gia về việc nàng nhập học ở Minh Nghĩa Đường, nàng đang dạy Bạch Tuyết viết chữ.
Bạch Tuyết biết chữ nhưng cũng không nhiều, vì để hỏi thăm tung tích của Hải Đường ở Tảo Hoa thôn, Bạch Tuyết cũng muốn viết thư gửi về nhà, Khương Lê vừa nhìn nàng ấy viết vừa dạy những chữ mà nàng ấy không biết. Đồng Nhi ở một bên say mê lắng nghe, thỉnh thoảng lại nói: “Cô nương thật lợi hại, nô tỳ và cô nương cùng nhau đến am ni cô ở núi Thanh Thành mà cô nương đã biết nhiều chữ như vậy, nô tỳ chỉ biết viết tên của mình thôi, thật sự là khác biệt to lớn.”
“Còn phải nói à.” Bạch Tuyết lẩm bẩm: “Dù sao cũng là tiểu thư nhà Thủ phụ, vừa sinh ra đã biết chữ.”
Trong lúc ba người đang đùa giỡn, Khương Cảnh Duệ lại tới. Y cũng nghe được tin Khương Lê sắp vào Minh Nghĩa Đường học, vừa vào cửa đã nói: “Chúc mừng chúc mừng, muội thật sự đã thuyết phục được Đại bá phụ, Khương Lê, lần này muội thật sự khiến ta lau mắt mà nhìn rồi.”
Khương Lê buông tay ra để Bạch Tuyết tự viết chữ, nàng nói với Khương Cảnh Duệ đang đi đến: “Huynh lại tới đây làm gì?”
Khương Cảnh Duệ nghẹn họng: “Sao lúc nào muội cũng có vẻ không chào đón ta vậy. Ta tới đây là muốn nhắc nhở muội, muội đừng nghĩ Minh Nghĩa Đường là nơi tốt đẹp gì, con cháu quý tộc có tính tình không tốt, muội lại là người mới đến, tốt nhất nên an phận một chút, nếu có người bắt nạt muội, chớ vì giữ thể diện mà tự gánh lấy, cứ nói tên phụ thân của muội ra. Cũng đừng sợ mất mặt, nếu thật sự gặp chuyện gì quá đáng, chạy cũng được.” Y run rẩy lấy một lưỡi đao nhỏ trong tay áo ra: “Đây, tặng cho muội cái này, cầm lấy phòng thân đi.”
Khương Lê nhìn chằm chằm vào lưỡi đao sắc bén trên tay Khương Cảnh Duệ, im lặng một lát rồi hỏi: “Người trong Mạnh Nghĩa Đường là hồng thủy mãnh thú à?”
“Gần như vậy.” Khương Cảnh Duệ nói: “Giống người trong Quốc Tử Giám vậy, lần trước ta giẫm chết con cào cào của một đồng môn, suýt nữa đã bị đánh gãy tay. Ta đoán nơi đó của các muội cũng gần như vậy, muội cầm lấy đi.” Y nhét thanh đao vào tay Khương Lê.
Khương Lê thật sự không phản bác được, dường như nàng lại nhìn thấy cảnh trước khi xuất gia, Tiết Chiêu thần bí gọi nàng đến hậu viện, tặng nàng một cây hoa thương. Cây hoa thương đó cuối cùng cũng không được Khương Lê đem đến Yến Kinh thành, nàng cũng chưa từng nghe thấy ai tặng thứ này cho tân nương xuất giá. Đương nhiên, Tiết Chiêu cũng suýt nữa bị Tiết Hoài Viễn đánh một trận, khuyên can mãi y mới chịu lấy lại hoa thương.
Nhưng dù sao lưỡi đao này cũng dễ nhét trong tay áo hơn hoa thương, Khương Lê đành miễn cưỡng nhận lấy, nói: “Được rồi, đa tạ huynh.”
“Lời cảm tạ này của muội thật sự không chân thành chút nào.” Khương Cảnh Duệ lại nói: “Nếu thật sự không được thì muội có thể đến Quốc Tử Giám ở đối diện tìm ta, ta sẽ giúp muội đòi lại công bằng.”
Khương Lê gật đầu, Khương Cảnh Duệ nháy mắt với nàng vài cái: “Ta cũng gọi Chu Ngạn Băng ra luôn.”
Khương Lê nhìn y, Khương Cảnh Duệ nhếch miệng cười chờ Khương Lê khen ngợi. Nhưng y lại nghe thấy Khương Lê bình tĩnh nói: “Bạch Tuyết, tiễn khách.”
Khương Cảnh Duệ được Bạch Tuyết mạnh mẽ “đưa” ra ngoài.
Một ngày trước nhập học đã trôi qua trong hoàn cảnh gà bay chó sủa như vậy. Đến buổi tối, Quý Thục Nhiên thậm chí còn cho người đến tặng y phục mới cho Khương Lê, nói là nhập học thì dáng vẻ phải gọn gàng sạch sẽ.
Đồng Nhi hỏi Khương Lê: “Cô nương có sợ không?”
Trong một môi trường hoàn toàn xa lạ, rất có có thể phải đối mặt với những đồng môn đầy thù địch với nàng, giống như quá khứ, sẽ chẳng có gì tốt đẹp xảy ra cả.
Khương Lê cười: “Không.”
Nàng không sợ, hơn nữa còn rất vui mừng.
…
Ngày hôm sau, Khương Lê dậy rất sớm.
Minh Nguyệt và Thanh Phong thấy Khương Lê dậy sớm như vậy còn hơi giật mình, Đồng Nhi giải thích cho các nàng ấy: “Từ hôm nay trở đi, cô nương sẽ vào học ở Minh Nghĩa Đường. Hằng ngày không được đi muộn, hôm nay còn là ngày đầu tiên, đương nhiên không thể cẩu thả.” Giọng điệu vô cùng kiêu ngạo.
Minh Nguyệt và Thanh Phong cũng không hiểu những cái này, thấy những gì Đồng Nhi nói rất vinh dự nên cũng ngưỡng mộ theo: “Nghe nói Minh Nghĩa Đường không dễ vào đâu. Sau này cô nương đã có thể học cùng với mấy người Tam tiểu thư rồi.”
Nghe họ nhắc đến Khương Ấu Dao, Đồng Nhi lập tức hừ một tiếng, thầm nói: “Ai thèm đi chung với các nàng chứ.”
Ngày đầu tiên nhập học, Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga đã đi từ sớm. Theo lý thì tỷ muội trong phủ nhập học thì phải được dẫn vào, hơn nữa Khương Lê cũng không quen các quý nữ trong kinh, nếu đến đó không ai quan tâm, có tỷ muội bên cạnh thì cũng không đến mức cô đơn đáng thương.
Nhưng mấy người Khương Ấu Dao thậm chí còn không chào hỏi đã tự mình đi trước. Khương Nguyên Bách bận việc triều chính nên cũng không màng đến bên này, Đồng Nhi muốn tố cáo cũng không có chỗ để tố, tức giận thay Khương Lê lại không thể làm gì.
Trái lại là Khương Lê còn quay lại an ủi Đồng Nhi: “Các nàng không muốn đi chung với ta, ta cũng không thích phiền phức với các nàng. Như thế này rất tốt, mỗi người đều bớt phiền.”
Lúc Đồng Nhi đang suy nghĩ, cửa phòng sau lưng nàng ấy được đẩy ra, Khương Lê và Bạch Tuyết cùng đi tới.
Đồng Nhi ngẩn ngơ, đột nhiên nói: “Cô nương thật xinh đẹp!”
Không chỉ có Đồng Nhi, Minh Mguyệt và Thanh Phong cũng ngẩn ngơ.
Các nàng đều biết, trong bốn nữ nhi Khương gia, người có dung mạo tinh xảo xuất chúng nhất chính là Khương Ấu Dao, nàng ta kiều diễm như hoa. Khương Ngọc Nga cũng rất đẹp, duyên dáng yêu kiều như viên ngọc bích, dung mạo của Khương Ngọc Yến bình thường không có gì để nói. Còn Khương Lê, dáng vẻ của nàng đúng là đoan trang, nhưng lại hơi nhạt nhẽo.
Nhưng kể từ khi nàng về Khương phủ sau tám năm ở am ni cô, khuôn mặt nhạt nhẽo trước đây đã nảy nở, một vẻ đẹp khác được sinh ra. Vẻ đẹp ấy khác với các quý nữ trong kinh, đó là một loại phát triển khó nói nên lời, dường như có một ít khí thế hào hùng, cũng có ít thướt tha.
Mỹ nhân ở cốt không ở da, vẻ đẹp của Khương Lê là vẻ đẹp từ khí phách, từ phong thái và từ vẻ nhã nhặn.
Nàng không mặc y phục màu sắc tươi sáng trong cái rương lớn mà Quý Thục Nhiên cho người đưa tới từ hôm qua, nàng chỉ mặc một bộ váy ngang ngực màu xanh nhạt, trước ngực thắt một dải lụa màu vàng nhạt, mái tóc dài được búi lên phía sau đầu, cài chiếc trâm gỗ được điểm xuyết một hạt đậu đỏ. Làn da nàng trắng như ngọc, mắt ngọc mày ngài, cách ăn mặc vô cùng đơn giản nhưng lại tao nhã xinh đẹp không gì sánh được.
Con người nàng cũng dịu dàng, nhìn nàng đi từng bước về phía trước, Minh Nguyệt và Thanh Phong không khỏi nhìn đến trợn tròn mắt, Đồng Nhi cũng không rời mắt được. Rõ ràng là Khương Lê ở trên núi Thanh Thành với nàng ấy tám năm, nhưng Đồng Nhi không biết từ khi nào, dáng đi và nụ cười của nàng lại trở nên xa lạ như vậy, vẫn là gương mặt ấy, nhưng dường như đã biến thành một người khác.
Khương lão phu nhân đang đi về phía này cũng khẽ giật mình, nha hoàn Phỉ Thúy và Trân Châu bên cạnh đồng thời đỡ bà ấy, không tiến lên nữa.
Khương Lê cũng không được xem là khuynh quốc khuynh thành, quốc sắc thiên hương, nhưng khi nàng khẽ mỉm cười bước tới lại tựa như sắc đẹp tuyệt trần từ trên trời rơi xuống.
Như thể nàng trời sinh đã là đại mỹ nhân được người người chú ý.
Bạch Tuyết đi sau Khương Lê, nói: “Cô nương, người gác cổng nói đã xong rồi, bây giờ chúng ta ra xe ngựa thôi.”
Khương Lê gật đầu, cười nói: “Đi thôi.”