Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lúc Khương Lê đến Minh Nghĩa Đường, chỉ mang theo nha hoàn Bạch Tuyết bên người.
Mặc dù nói những người đến học tại Minh Nghĩa Đường đều là tiểu thư của quý phủ quan huân nhưng họ cũng rất có kỷ luật. Nếu không phải lúc trước khi nàng gả cho Thẩm Ngọc Dung đã có qua lại với các tiên sinh của Minh Nghĩa Đường thì chỉ sợ bây giờ nàng không biết gì về Minh Nghĩa Đường, không biết sẽ gây ra bao nhiêu chuyện cười.
Nhất định là Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga cố ý muốn thấy Khương Lê bị chê cười, vì vậy nên không hề dặn dò điều gì hết. Lúc Khương Lê và Bạch Tuyết lên xe ngựa, Đồng Nhi lưu luyến không rời nói: "Cô nương, người nhất định phải quay về sớm.”
Đồng Nhi và Khương Lê gần như như hình với bóng trong suốt tám năm ở núi Thanh Thành, khi đó bên người Khương Lê chỉ có mỗi Đồng Nhi là nha hoàn, bây giờ bên cạnh Khương Lê đã có nhiều nha hoàn hơn, Đồng Nhi cũng có hơi mất mát, Khương Lê an ủi nàng ấy một lúc.
Mặc dù dẫn theo Bạch Tuyết đến Minh Nghĩa Đường, người bên ngoài thấy nha hoàn bên cạnh Khương Lê lại một người ngu ngốc to lớn như vậy, tất nhiên có thể sẽ lại cười nhạo nàng. Nhưng mà, mọi chuyện chuyện trên đời này đều không thể nhìn bằng bề ngoài, mặc dù Bạch Tuyết không có ngoại hình và khéo léo như những nha hoàn khác nhưng sức lực lại rất lớn. Sau khi chết một lần, Khương Lê thường suy nghĩ nếu bản thân có chút võ công, liệu ngày hôm đó có thể may mắn chạy trốn mà không phải không biết làm sao nên chết oan hay không?
Nhưng mà, võ công không phải là thứ có thể luyện thành một sớm một chiều, chưa kể Khương gia là quan văn thế gia, Khương Lê còn là một cô nương, cho dù thế nào thì cũng không có lý do gì để học võ. Hơn nữa với thân thể này, đoán chừng Khương Lê cũng không phải là một thiên tài võ thuật, cho nên mới bỏ cái ý nghĩ này đi.
Bản thân không biết võ thuật nên nàng tìm một nha hoàn có sức lực lớn như vậy mới có thể tăng thêm cơ hội sống sót. Khương Lê biết chỉ khi còn sống mới có thể có hy vọng, cho dù là bất cứ cơ hội nào có thể giúp nàng tăng thêm vài con đường sống thì đều phải nắm thật chặt, đến lúc cần thiết nó có thể phát huy được tác dụng to lớn.
Khi Khương Lê và Bạch Tuyết đang trên đường đến Minh Nghĩa Đường thì ba người Khương Ấu Dao đã đến trước rồi.
Lúc trước, Khương Ấu Dao cũng không đi cùng Khương Ngọc Nga và Khương Ngọc Yến, dù sao hai người Khương Ngọc Nga đều là người của tam phòng, từ tận đáy lòng Khương Ấu Dao rất coi thường bọn họ. Nhưng mà Khương Ngọc Nga có một cái miệng ngọt, lại thường hay nịnh nàng ta, thỉnh thoảng Khương Ấu Dao cũng sẽ cho nàng ta một chút mặt mũi.
Hôm nay vì muốn chèn ép Khương Lê nên lần đầu tiên Khương Ấu Dao, Khương Ngọc Nga, Khương Ngọc Yến cùng lên một chiếc xe ngựa. Ánh mắt mọi người nhìn vào Minh Nghĩa Đường, cảm giác này có hơi không được bình thường.
"Ấu Giao." Một cô nương mặc y phục hồng đứng ở đằng sau nhìn nàng ta, tò mò hỏi: "Không phải hôm nay Nhị tiểu thư của quý phủ nhà ngươi cũng sẽ đến nhập học sao? Sao lại không nhìn thấy bóng dáng nàng ta đâu, các ngươi không đi cùng nhau sao?”
Khương Ấu Dao còn chưa kịp lên tiếng, Khương Ngọc Nga đã mở miệng trước, nàng ta nói: "Hôm nay Nhị tỷ dậy muộn, lại vội vàng chọn lựa xiêm y, hôm nay là ngày đầu tiên Nhị tỷ đi học nên trong lòng rất coi trọng."
Ngày thường Khương Ngọc Nga xen mồm vào như vậy, nhất định Khương Ấu Dao sẽ không hài lòng nhưng hôm nay nàng ta lại để Khương Ngọc Nga tùy ý nói chuyện.
Khương Ngọc Nga vừa nói xong, một cô nương dáng người cao lớn khác chế nhạo: "Chọn xiêm y? Ở đây cũng không phải nơi chọn phi tần, chọn xiêm y làm gì?”
"Ta nghe nói lúc Nhị tiểu thư của quý phủ các ngươi hồi phủ thì cũng có người đã gặp qua nói nàng ấy cũng là một mỹ nhân thanh tú." Cũng có thiếu nữ thử dò xét nhìn về Khương Ấu Dao: "Thật sự rất đẹp sao? Không biết so với Ấu Giao thì như thế nào?”
Mặc dù học vấn của Khương Ấu Dao ở Minh Nghĩa Đường không phải là đứng đầu nhưng dung mạo lại thuộc hàng cao nhất, mặc dù học vấn của nàng ta không sánh bằng nhan sắc, cộng thêm địa vị và thân phận của Khương Nguyên Bách, Khương Ấu Dao chính là tài năng xuất chúng trong Minh Nghĩa Đường.
Khương Ngọc Nga cười nói: "Nhị tỷ lớn lên thật sự rất đẹp nhưng lại ngây ngô ở trong núi quá lâu, tính tình…” Nàng ta không nói tiếp nhưng mọi người đều nghĩ đến việc trước đây Khương Lê bị trục xuất đến am ni cô, ngẩn ngơ ở lại tám năm.
Ngây người ở trong núi tám năm, e rằng chỉ là một người quê mùa, vừa mới trở về Yến Kinh, có thể biết được cái gì chứ? Ngay cả cô nương vừa rồi còn tò mò về Khương Lê cũng tỏ ra khinh thường.
Nhìn vào thân phận, địa vị, dung mạo và tài năng của các nữ đệ tử của Minh Nghĩa Đường. Những người đến đây đều là cục cưng của nhà họ, địa vị trời sinh đã giúp bọn họ không bị so sánh với người khác nhưng cứ khi nào có người mới, họ đều muốn so sánh một lần.
Khương Lê ngoại trừ có một người phụ thân là Thủ phụ thì không còn gì khác, mà người phụ thân Thủ phụ cũng không để nàng trong lòng, người như vậy thì có gì đáng chú ý đây?
Đang nói thì đột nhiên nghe thấy tiếng của một đệ tử không biết chuyện gì đang xảy ra hô lên bên ngoài: "Khương Nhị tiểu thư đến!"
Các nữ đệ tử của toàn học phủ đều đồng loạt nhìn về phía cửa.
Nhưng khi nhìn thấy hai vị cô nương đi đến cửa, nha hoàn ăn mặc như một người bình thường, cơ thể còn có phần to lớn, ngay cả làn da cũng ngăm đen, mặc một chiếc váy nha hoàn màu đỏ quả hạnh, chẳng những không xinh đẹp, trái lại có vài phần buồn cười. Động tác càng giống như một thôn nữ trên núi.
Mặc dù nha hoàn này rất dễ làm người khác chú ý đến nhưng có lẽ vì sự hài hước của nàng ấy nên càng khiến nữ tử bên cạnh nàng ấy càng thêm đẹp.
Trên mặt thiếu nữ là nụ cười dịu dàng, thoải mái như gió ấm trên núi, thổi qua lòng người, chỉ khiến người ta cảm thấy thoải mái. Ngũ quan của nàng rất vừa phải, giữa lông mày và đôi mắt vừa có sự thanh tú và anh khí càng làm nàng dịu dàng và còn có một chút ngoan cường.
"Đó là Khương Nhị tiểu thư sao?" Có người nói nhỏ: "Nhìn không giống như là được nuôi ở trên núi."
Ngày đầu tiên đi học, lần đầu tiên đến Minh Nghĩa Đường xa lạ, đối mặt với những người không quen biết, tiểu cô nương này lại không có một chút mất tự nhiên hay sợ sệt nào. Dáng vẻ tự nhiên hào phóng, không hề thua kém những người khác.
"Ta lại thấy không giống như như được nuôi từ trong núi." Cũng có người nhỏ giọng thì thầm với bạn đồng hành của mình: "Rất có linh khí."
"Linh khí" là một cảm giác khó tả được, nó không thể học được bằng cách đi theo tiên sinh trong vài ngày, cũng không thể dùng nhiều bạc mà mua được. Đôi mắt nữ hài tử này trong sạch như một nguồn nước suối, ngọt ngào và tinh khiết.
Mặc dù đã nghe nhiều lời đồn ác ý như vậy, nhưng trông Khương Nhị tiểu thư quá hiền lành và tốt bụng, thật sự rất khó để người ta sinh ra ác cảm.
Thái độ của những người xung quanh đối với Khương Lê thay đổi trong nháy mắt, ngay lập tức bị đám người của Khương Ấu Dao bắt gặp. Trong lòng Khương Ấu Dao tức giận, vậy mà Khương Lê lại không mặc váy Quý Thục Nhiên gửi đến mà lại có chủ ý của mình. Rõ ràng là nàng cố ý, cố ý gây sự chú ý!
Suy nghĩ của Khương Ấu Dao thật sự có hơi gây sự vô lý. Nếu Khương Lê mặc quần áo Quý Thục Nhiên đưa, lúc đó mới thật sự gây sự chú ý. Chỉ là lúc này gây gây sự chú ý cũng không phải là một chuyện tốt. Khương Lê ăn mặc giản dị nhẹ nhàng, lại có thêm khí chất của bản thân bổ sung càng làm tăng thêm sức ảnh hưởng, cứ như vậy vô tình gây sự chú ý, ngược lại càng hiệu quả cao hơn một bậc.
Khương Ngọc Nga cũng không thể giải thích được. Nàng ta không hiểu vì sao thanh danh của Khương Lê như một mớ hỗn độn nhưng lúc nhìn thấy nàng, những đệ tử này không lộ ra vẻ chán ghét, lẽ nào danh tiếng xấu cũng không quan trọng hay sao?
Khương Lê từ từ cười rộ lên trong lòng.
Ánh mắt của người đời, luôn có những thứ không thể nhìn thấy, những thứ không thể nhìn thấy đều bị che đi. Nhưng hầu hết mọi người đều nguyện ý tin tất cả những gì họ nhìn thấy.
Ví dụ như một người cực kỳ xấu, nhưng thực tế mới chỉ gặp một lần thì làm sao có thể nhìn rõ được. Những gì nhìn rõ chỉ là phán đoán của bản thân.
Thoạt nhìn nàng giống như một người tốt, chỉ cần nỗ lực một chút, nàng có thể trở thành một "người tốt".