Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sự xuất hiện của Khương Lê khiến những nữ đệ tử ở Minh Nghĩa Đường yên tĩnh lại.
Nếu Khương Nhị tiểu thư thật sự là một thôn nữ thô tục nơi thâm sơn cùng cốc như trong lời đồn, hoặc là một vị tiểu thư có tính cay nghiệt, ngang ngược thì những lời nghị luận của mọi người đã đủ để lập tức dìm chết nàng không chút khách sáo. Thế nhưng, nhìn Khương Lê lại chẳng có gì khác biệt so với bất kỳ vị tiểu thư nhà quan được dạy dỗ tử tế nào, thậm chí còn dịu dàng nhã nhặn hơn. Cho dù muốn chỉ trích nàng thì họ cũng không biết bắt đầu chỉ trích từ đâu.
Cuối cùng, thiếu nữ có dáng người cao ráo vừa nãy đã dẫn đầu lên tiếng, nói: “Ngươi là Nhị tiểu thư của Khương phủ?”
Khương Lê giương mắt nhìn, nàng từng nhìn thấy thiếu nữ này trong một buổi gia yến tại phủ thân thích nhà quan lại, nàng ta là đích tiểu thư trong phủ Thừa Tuyên sứ, Mạnh Hồng Cẩm, ngày thường có quan hệ rất tốt với Khương Ấu Dao.
Khương Lê nói: “Phải.”
“Vậy mà ngươi dám đến Minh Nghĩa Đường?” Mạnh Hồng Cẩm nhướng mày: “Nghe nói lúc bảy tuổi ngươi từng ở am ni cô, nơi đó không có ai dạy vỡ lòng cho ngươi. Người như ngươi còn không về phủ mời tiên sinh đến dạy mà đã đến Minh Nghĩa Đường, không sợ lúc nghe giảng như lạc trong sương mù, không hiểu chữ nào sao?’’
Lời này quả thật rất chói tai, người trong học đường nhìn chằm chằm Khương Lê, xem nàng sẽ phản ứng thế nào.
Mạnh Hồng Cẩm cũng nhìn chằm chằm Khương Lê, chẳng qua nàng ta đã dự đoán, người khác nghe thấy những lời này chắc hẳn sẽ tức giận đến mức thở hổn hển, huống chi là thiên kim thủ phụ như Khương Lê. Nhưng Khương Lê chỉ cười một tiếng, nói: “Vậy cũng không phiền đến vị tiểu thư này tốn công quan tâm.”
Lời không mặn không nhạt này lại chặn hết lời nói ban nãy của Mạnh Hồng Cẩm.
Mạnh Hồng Cẩm không ngờ Khương Lê lại phản ứng như vậy, giống như đánh một quyền vào bông, trong lòng nàng ta cực kỳ tức giận. Nhưng Khương Lê lại cười híp mắt, thái độ cũng không thay đổi chút nào. Dưới sự căm tức đó, nàng ta ngay lập tức dùng giọng mà tất cả mọi người có thể nghe được, “thấp giọng” nói: “Khó trách bảo miếu nhà tịnh tâm, nhìn cái vẻ uất ức này đi.”
“Nếu vị tiểu thư này mong muốn tịnh tâm thì cũng có thể về miếu nhà đợi một lát.” Khương Lê nhỏ giọng nói.
“Ngươi!” Mạnh Hồng Cẩm giận dữ, Khương Ấu Dao mở miệng khuyên nhủ: “Nhị tỷ, sao tỷ có thể nói chuyện với Hồng Cẩm như vậy?” Ra vẻ rất lo lắng, rồi nói với Mạnh Hồng Cẩm: “Hồng Cẩm, Nhị tỷ của ta vừa mới trở về Yến Kinh nên không hiểu quy củ, xin lỗi ngươi.”
Mạnh Hồng Cẩm nói: “Không có gì, huống chi là Nhị tỷ của ngươi sai, ngươi đến nói xin lỗi làm cái gì, Ấu Giao, do tính tình của ngươi quá yếu đuối nên mới dễ bị người khác bắt nạt.”
Khương Lê nhìn Khương Ấu Dao một cái, bình tĩnh nhàn nhã mở miệng: “Tam muội, tính tình của muội đúng là quá yếu đuối, ta còn chưa nói gì mà muội đã nói xin lỗi thay ta, vị tiểu thư này bảo ta uất ức, nhưng ta không những không tức giận mà còn khá dễ nói chuyện, như vậy cũng là sai ư?”
Khương Ấu Dao đang định nói, Khương Lê lại lên tiếng: “Ta nghe nói có một nơi không lấy đạo lý để bàn thắng thua, mà là lấy thân phận địa vị bàn thắng thua. Chẳng lẽ Minh Nghĩa Đường cũng là nơi như vậy sao? Rõ ràng ta có đạo lý nhưng vẫn phải nhận thua, chẳng lẽ vị tiểu thư này có thân phận địa vị cao hơn ta rất nhiều, nếu đúng thế thì ta đành nhận sai vậy. Xin hỏi vị tiểu thư này, chức quan của lệnh tôn là mấy phẩm?”
Lời này vừa nói ra, cả học đường đều yên tĩnh lại, ngay sau đó, trên mặt vài đệ tử suýt nữa không nhịn được cười, Mạnh Hồng Cẩm tức đến đỏ cả mặt, một câu cũng không nói ra được.
Một bên Khương Lê nói các nàng tranh cãi vô lý, bên khác lại không nói lời nào mà làm nhục gia thế của Mạnh Hồng Cẩm. Ai cũng biết, cha của Khương Lê là thủ phụ đương triều, còn cha của Mạnh Hồng Cẩm là Thừa Tuyên sứ, cho dù Thừa Tuyên sứ có như thế nào cũng không thể sánh bằng thủ phụ đương triều. Lại thêm lời này của Khương Lê còn hỏi rất nghiêm túc khiến Mạnh Hồng Cẩm bỗng trở thành trò cười.
Bầu không khí ngột ngạt làm Khương Ấu Dao không biết nên mở miệng như thế nào. Nói giúp Mạnh Hồng Cẩm thì chẳng khác nào đạp cha mình, đồng ý với Khương Lê thì Mạnh Hồng Cẩm không ghi hận mình mới là lạ. Khương Ấu Dao âm thầm ghi thù chuyện Khương Lê xảo trá như vậy, lại bất đắc dĩ đành phải nháy mắt với Khương Ngọc Nga.
Bất đắc dĩ, Khương Ngọc Nga khẽ ho hai tiếng, phá vỡ sự yên lặng, gượng gạo đổi chủ đề, nàng ta nói: “Nhị tỷ, không nhắc đến mấy chuyện kia nữa. Vừa vào học thì phải chọn chỗ, ta với Tứ tỷ ngồi chung một tổ, Tam tỷ với Mạnh tiểu thư chung một tổ, bởi vì tỷ đến quá muộn nên phải hỏi xem có ai muốn ngồi cùng một tổ với tỷ không.”
Có ai nguyện ý ngồi cùng một tổ với mình không? Khương Lê không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn không có ai.
Quả nhiên, Khương Lê đứng giữa học đường nhưng không có một ai lên tiếng gọi Khương Lê đến ngồi cạnh.
Bạch Tuyết không thể vào trong học đường, bèn ngồi ở xe ngựa bên ngoài, chung một chỗ với nha hoàn của những vị tiểu thư khác. Có lẽ là mấy nha hoàn kia chê Bạch Tuyết sinh ra vai u thịt bắp nên đã bỏ Bạch Tuyết một mình ở ngoài xe. Bạch Tuyết cũng không ngại, một mình ngồi chồm hỗm bên cạnh núi giả, phơi nắng cùng với mèo hoang.
Giữa lúc yên tĩnh, bỗng nhiên vang lên tiếng gọi: “Chỗ ta không có người, ngươi lại đây ngồi đi.”
Khương Lê hơi bất ngờ, chỉ thấy một cô nương mặc váy màu xanh phía trước đứng lên, nhìn Khương Lê.
Cô nương này sinh ra cũng xem là xinh đẹp, chẳng qua là cằm dưới hơi vuông, lộ ra vài phần cương nghị chính trực. Trên khuôn mặt nàng ấy mơ hồ có dáng vẻ của Liễu phu nhân, Khương Lê bỗng hiểu ra, đây là đích tiểu thư trong phủ Thừa Đức lang, Liễu Nhứ.
Khương Lê cũng không chần chừ, lập tức đi tới cạnh bàn Liễu Nhứ. Sau lưng truyền tới một tiếng cười nhạo: “Liễu Nhứ, ngươi dám ngồi cùng với nàng ta, không sợ ngày nào đó nàng ta sẽ đẩy ngươi xuống đài à, đến lúc đó, có gặp nguy hiểm đến tính mạng thì cũng đừng bảo chúng ta không nhắc nhở ngươi.”
Liễu Nhứ im lặng, quẳng hết mấy lời đó ra sau đầu, giống như không nghe thấy vậy, Khương Lê cười khanh khách ngồi xuống bên người Liễu Nhứ. Liễu Nhứ cau mày, mơ hồ có thể thấy nét mặt không tình nguyện, chẳng qua nàng ấy không nói gì.
Trong lòng Khương Lê cũng rõ ràng, có vẻ Liễu phu nhân cũng biết tin nàng sẽ vào Minh Nghĩa Đường học nên đã nói với Liễu Nhứ, để Liễu Nhứ phối hợp với nàng. Trên thực tế, một nữ tử cảm thấy sợ một người giết mẫu thí đệ là chuyện rất bình thường, Liễu Nhứ cố nhịn nỗi sợ mà hoàn thành lời dặn dò của Liễu phu nhân là đã rất giỏi rồi.
Thấy Khương Lê quan sát mình, khóe miệng Liễu Nhứ cứng đờ, quay đầu sang chỗ khác. Khương Lê bật cười, đây cũng là một cô nương đáng yêu.
Tiếng nghị luận sau lưng cứ ríu rít không ngừng, còn nghe thấy có tiếng người hỏi Khương Ấu Dao. Khương Lê hiểu rằng Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Yến sẽ cố hết sức để bôi đen mình.
Nhưng không lâu sau đã có người đi vào, người đến là một nữ tiên sinh, trên người mặc trường sam màu cây tùng, vấn búi tóc rất cao, mắt nhỏ môi mỏng, dáng người gầy yếu. Bà ta vừa tiến vào, tiếng huyên náo ở Minh Nghĩa Đường đã biến mất.
Đây là một vị tiên sinh nghiêm khắc.
Khương Lê nhìn nữ tiên sinh trước mặt, trong lòng có chút lơ đễnh.
Vị nữ tiên sinh này họ Kỷ, tên chỉ có một chữ La. Ở trong sáu nghệ tại Minh Nghĩa Đường, thứ bà ta dạy chính là “Lễ”.
Kỷ La cũng là một người tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi, theo Khương Lê thấy thì có hơi bảo thủ cũ kỹ. Kỷ La thanh cao, từng hết sức kính mến Thẩm Ngọc Dung, cũng từng khen ngợi ở trước mặt mọi người Thẩm Ngọc Dung có tài hoa hơn người. Còn đối với Tiết Phương Phỉ lại có chút khắt khe.
Đều là nữ nhân, dĩ nhiên nàng có thể nhìn ra được, Kỷ La ngưỡng mộ Thẩm Ngọc Dung.
Sau khi chuyện Tiết Phương Phỉ tư thông truyền khắp Yến Kinh, Kỷ La còn từng tới cửa, tận mặt lăng nhục nàng không thủ phu đức, cảm thấy đồng tình sâu sắc với chuyện Thẩm Ngọc Dung gặp phải.
Chẳng qua, Khương Lê rũ mắt, không biết khi Kỷ La biết được mặt mũi chân chính của Thẩm Ngọc Dung thì có còn thâm tình như vậy không?