Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê có quan hệ tốt với một vài nữ tiên sinh của Minh Nghĩa Đường, người thể hiện mối quan hệ không tốt một cách rõ ràng như thế này cũng chỉ có mình Kỷ La.
Kỷ La dạy về lễ nghi, đã từng là cung nữ trong cung của Thái hậu, sau này lúc Minh Nghĩa Đường được thành lập, Kỷ La vào đây để dạy dỗ các quý nữ, bởi vì được đích thân Thái hậu lựa chọn nên vẫn luôn tỏ vẻ rất kiêu ngạo.
Khương Lê hiểu được, con người của Kỷ La xem trọng nhất là đức hạnh lễ nghi. Lúc trước, về chuyện của Tiết Phương Phỉ, Kỷ La đã vô cùng tức giận, đứng ra chỉ trích Tiết Phương Phi, bây giờ Khương Lê lại có quá khứ mang nhiều tiếng xấu, trong lòng của Kỷ La, trong số đệ tử đến học có một người như vậy, nhất định là một việc không thể chấp nhận được.
Sau khi Kỷ La tiến vào, không lâu sau đó đã bắt đầu giảng bài. Khương Lê đã đọc các cuốn sách như “Yến Lễ”, “Nghi Lễ”, “Nữ Thư”, “Hiếu Kinh” của Minh Nghĩa Đường từ lâu, thậm chí còn có thể đọc thuộc lòng. Tuy nhiên, Liễu Nhứ ngồi kế bên lại rất nghiêm túc lắng nghe, vẻ mặt vô cùng tập trung.
Kỷ La giảng bài, giảng được một nửa sẽ cho một ít đệ tử đứng dậy đọc bài tập hôm trước. Bà ta khá nghiêm khắc, các đệ tử đều e sợ bà ta, trong lúc học đều rất ngoan ngoãn. Chỉ có điều từ đầu tới cuối, Kỷ La cũng không hỏi Khương Lê một câu nào, thậm chí cũng chẳng nhìn về phía Khương Lê một cái.
Thông thường, khi Minh Nghĩa Đường có đệ tử mới vào học, tiên sinh đều sẽ cố ý nói vào câu bày tỏ sự quan tâm, nhưng mà có vẻ như Kỷ La không muốn để ý đến người như Khương Lê, hoàn toàn không có ý định quan tâm nàng.
Khương Lê nhìn ở trong mắt, trong lòng cũng không bất ngờ. Một người tuân thủ lễ đức nghiêm ngặt như vậy, tất nhiên sẽ cảm thấy vô cùng chán ghét sự xuất hiện của nàng. Nếu như Khương Lê không phải là đích nữ của Khương Nguyên Bách, nói không chừng Kỷ La sẽ tìm cách đuổi Khương Lê về phủ. Kỷ La không thể làm gì nữ nhi của Khương Nguyên Bách, cũng chỉ có thể không để ý tới nàng.
Khương Ấu Dao cũng nhìn thấy hành động của Kỷ La, tâm trạng lập tức vui vẻ hơn nhiều. Khương Lê có xảo trá bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể thay đổi quá khứ giết mẫu hại đệ, người của Minh Nghĩa Đường vẫn không chào đón Khương Lê. Cho dù Khương Lê đã vào Minh Nghĩa Đường, cũng chỉ có thể cảm thấy đau khổ mà thôi.
Sau khi bài giảng lễ nghi kết thúc, Kỷ La đứng trên bục, nói: “Qua 10 ngày nữa là đến kỳ thi, kỳ thi năm nay sẽ diễn ra cùng lúc với Quốc Tự Giám, ai được điểm tốt trong kỳ thi này sẽ được báo lên Thái hậu và được ban thưởng, đây chính là vinh quang lớn lao của các ngươi.” Dừng lại một lúc, lại chỉ vào tất cả, nói: “Còn đối với những người không đạt yêu cầu, lần lượt báo cáo, trục xuất ra xa.”
Xung quanh lập tức có tiếng nghị luận vang lên.
Nếu không đạt yêu cầu thì sẽ bị trục xuất khỏi Minh Nghĩa Đường.
Trên thực tế, bị trục xuất khỏi Minh Nghĩa Đường là chuyện nhỏ, dù gì thì không phải ai cũng là tài nữ. Những người đến học ở Minh Nghĩa Đường đều là tiểu thư nhà quyền quý trong kinh, một khi thi không đạt yêu cầu, việc bị đuổi khỏi nơi này truyền ra ngoài, quả thực sẽ vô cùng xấu hổ.
“Mong các vị nỗ lực.” Kỳ La lạnh nhạt nói xong câu này, không thay đổi sắc mặt, cầm lấy sách rời khỏi học đường.
Sau khi Kỷ La rời đi, học đường lập tức trở nên sôi nổi. Có người nghị luận: “Thật sự sẽ bị trục xuất khỏi Minh Nghĩa Đường sao? Chắc Kỷ tiên sinh chỉ dọa chúng ta thôi nhỉ, nếu tính về sách thì ta thật sự rất tệ.”
“Nhạc giáo của ta mới khiến người đau đầu.”
“Chết rồi chết rồi, nếu lỡ ta không chống đỡ nổi thì phải làm thế nào đây?”
Đang lúc ầm ĩ, bỗng nhiên có âm thanh to rõ truyền tới: “Các ngươi sợ cái gì? Khương Nhị tiểu thư không biết cái gì hết, mới vừa vào Minh Nghĩa Đường còn không sợ, chẳng phải các ngươi đang buồn lo vô cớ à?”
Là Mạnh Hồng Cẩm.
Mạnh Hồng Cẩm vừa nói những lời này, mọi người xung quanh sững sờ một lúc, sau đó trêu đùa: “Đúng vậy, chúng ta hồ đồ quá.”
“Khương Nhị tiểu thư thật là xui xẻo, sớm biết như vậy, còn vào Minh Nghĩa Đường làm gì nữa?” Trong giọng điệu ngập tràn vẻ vui mừng trên nỗi đau của người khác.
Trong mắt những người này, Khương Lê không kém dân thường là bao, ít nhiều gì thì những quý nữ này cũng vỡ lòng sớm hơn Khương Lê bảy tám năm. Nếu như thật sự bị trục xuất khỏi Mạnh Nghĩa Đường, người bị trục xuất đầu tiên phải là Khương Lê mới đúng.
Khương Lê nghe những lời này, chỉ mỉm cười không để ý.
“Những lời của Kỷ tiên sinh chưa chắc đã là thật.” Liễu Nhứ ngồi bên cạnh bỗng nhiên mở miệng nói. Khương Lê nhìn về phía nàng ấy, Liễu Nhứ chỉ đang thu dọn sách vở của mình, cúi đầu không nhìn Khương Lê, nhưng Khương Lê biết lời này là đang nói với nàng. Liễu Nhứ nói: “Hơn nữa, Khương đại nhân sẽ không để ngươi rơi vào tình cảnh đó, đợi đến lúc đó giải thích với Bảo phó của Minh Nghĩa Đường là được.”
Khương Lê cong môi, nói: “Ta biết rồi, cảm ơn ngươi.”
Có vẻ như không được tự nhiên với lời cảm ơn của Khương Lê, Liễu Nhứ cứng ngắc một lát, không nói nữa.
Sau khi Kỷ La dạy xong, không lâu sau lại có thêm tiên sinh khác đến giảng dạy. Khương Lê không xa lạ gì với những tiên sinh này, lại càng quen thuộc với những bài giảng của họ hơn. Tuy nhiên, cho dù là vậy, thái độ của nàng vẫn rất nghiêm túc, cứ như là nàng thật sự không hiểu gì hết vậy.
Chỉ là những tiên sinh này cũng đều giống Kỷ La, không biết là vô tình hay cố ý, đều không để ý tới Khương Lê.
Cuối cùng ngày này cũng trôi qua gió êm sóng lặng, mặc dù nhóm người do Mạnh Hồng Cẩm cầm đầu luôn không ngừng khiêu khích, Khương Lê vẫn mỉm cười đối mặt, đôi lúc phản bác lại vài câu, nhưng cũng không để người khác có cớ để nói thêm.
Sau khi tan học, Bạch Tuyết và Khương Lê cùng nhau đi tới xe ngựa đang đứng đợi ở ngoài Minh Nghĩa Đường, chuẩn bị ngồi xe ngựa trở về. Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga tuyệt đối không ngồi chung một xe với Khương Lê, Khương Lê cũng ngại phiền phức.
Mới rời khỏi Minh Nghĩa Đường đã nhìn thấy ở phía đường đối diện có mấy người đang lôi kéo nhau. Khương Lê chỉ liếc mắt một cái rồi chuẩn bị rời đi, các mối quan hệ trong thành Yến Kinh thành vô cùng phức tạp, lỡ như không cẩn thận bị cuốn vào rắc rối nào đó thì rất khó có thể thoát ra. Huống chi bây giờ nàng là đích nữ của Khương gia, làm việc càng phải cẩn thận hơn nữa.
Đúng lúc này, trong đám người đang lôi kéo ấy, bỗng nhiên có người nói: “Không phải Diệp gia ở Tương Dương rất giàu có sao? Lấy bạc ra đập cửa chính của Quốc Tử Giám. Bức tranh này của ta là do họa sư Tằng Tử Mặc của tiền triều chính tay đặt bút, có tiền cũng không mua được, hôm nay tâm trạng của bổn thiếu gia rất tốt, chỉ cần ngươi đưa ra ba vạn lượng vàng, ta sẽ không so đo chuyện này nữa.”
Diệp gia ở Tương Dương? Khương Lê dừng bước lại.
Mẫu thân của Khương Lê, Diệp Trân Trân chính là tiểu nữ nhi của Diệp gia ở Tương Dương, cũng chính là nhà ngoại tổ của Khương Lê.
Người này là thân thích của mình.
Khương Lê nhìn về phía bên đó.
Chỉ thấy mấy người trẻ tuổi đang vây quanh một thiếu niên lang khoảng mười bảy mười tám tuổi, thiếu niên lang kia chỉ mặc một chiếc áo dệt bằng sợi bạc, kiểu dáng không hề khoa trương phức tạp, thậm chí có thể coi là đơn giản. Thiếu niên lang này rất thanh tú, lúc này trong ánh mắt khó có thể che giấu vẻ tức giận. Còn người đối diện với hắn ta là ba tên công tử ăn mặc phú quý. Hai người còn lại kéo ống tay áo của thiếu niên lang, tên cầm đầu có gương mặt khó coi, cầm một bức tranh chữ trong tay, không muốn buông tha.
“Thế nào, làm hay không làm?” Khương Lê nhận ra người có gương khó coi kia.
Hắn ta là Lưu Tử Mẫn, tiểu nhi tử của Thái Trường Khanh, một dốt nát ỷ thế hiếp người.
Thiếu niên lang tuấn tú ấy cắn răng nói: “Không làm thì sao?”
Lưu Tử Mẫn nhìn thiếu niên lang một cái, mỉm cười hung dữ: “Dễ thôi, bổn thiếu gia sẽ đưa người đi gặp quan!” Nói xong, hắn ta vung tay, nói với hai người còn lại: “Đưa đi!”
Thật sự muốn áp giải thiếu niên lang rời đi.
Việc đã đến mức này, Khương Lê chỉ có thể đứng ra.