Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Chờ đã.” Khương Lê nói.
Đột nhiên có một giọng nói truyền đến, mấy người xung quanh đều quay đầu nhìn sang bên này xem náo nhiệt. Khương Lê đi từ bên cạnh sang.
Lưu Tử Mẫn vốn đang nhìn xung quanh, nhìn thấy một mỹ nhân thanh tú đi ra từ trong đám đông thì hai mắt sáng lên, giọng điệu cũng có vài phần trêu chọc, nói: “Ý của vị cô nương đây là gì?”
Bạch Tuyết nhìn thấy cảnh này thì đi sát bên người Khương Lê, trong lòng hạ quyết tâm, nếu như tên tiểu tử trông như chuột này dám chạm đến đầu ngón tay út của Khương Lê một cái, nàng ấy nhất định sẽ đánh tên tiểu tử này răng rụng đầy đất.
Khương Lê cười nói: “Xin hỏi vị công tử này đã làm chuyện gì?” Nàng chỉ vào thiếu niên ở bên cạnh.
“Làm chuyện gì?” Lưu Tử Mẫn chế nhạo kéo dài lời nói, cười hì hì nói: “Vị cô nương này hăng hái làm việc nghĩa, chẳng lẽ là cho rằng bọn ta đang ức hiếp vị huynh đài này. Vậy thì ta phải giải thích một câu, bọn ta không phải là ỷ thế hiếp người.” Hắn ta nói: “Vị huynh đài Diệp Thế Kiệt đây đã làm hỏng một bức mặc bảo được truyền lại của phủ bọn ta, à, chính là bức ‘Tước Ẩm Xuân’.”
“Tước Ẩm Xuân” là kiệt tác của thi họa tiền triều Tằng Tử Mặc, sau khi Tằng Tử Mặc qua đời, số tranh chữ còn lại của ông ấy được người ta bỏ ra một số bạc lớn để mua về, đặc biệt là nhà của văn nhân thì càng coi việc cất giữ tranh chữ của Tằng Tử Mặc là vinh quang. Nếu như bức tranh này của Lưu Tử Mẫn thật sự là “Tước Ẩm Xuân” thì Diệp Thế Kiệt cũng coi như xui xẻo.
“Cái ‘Tước Ẩm Xuân’ này, cho dù ra giá cũng không có người bán, ta thấy Diệp huynh đài cũng không phải là người Yến Kinh, bây giờ mới đồng ý thỏa hiệp, để Diệp huynh đài bồi thường ta ba vạn lượng hoàng kim, cũng không lỗ chút nào. Không ngờ là con người của Diệp huynh đây lại vô cùng quá quắt, không muốn trả một xu nào cả, xuất thân từ nhà họ Diệp ở Tương Dương mà lại keo kiệt như thế, hay đây chính là bản tính của thương nhân?” Nói đến đây, Lưu Tử Mẫn bật cười haha.
Người xung quanh nghe vậy cũng bật cười theo, đều là cười câu “bản tính thương nhân” của Lưu Tử Mẫn.
Vốn dĩ Yến Triều xem nhẹ thương, sĩ nông công thương, thương nhân có thứ hạng kém nhất. Diệp Thế Kiệt cắn răng, kiềm lại cơn tức, nói: “Bức họa đó không phải do ta làm hư, lúc ta đang viết chữ thì tự người nhào lên!”
“Ơ kìa!” Lưu Tử Mẫn nói: “Ngươi còn ngậm máu phun người, bổn thiếu gia rảnh rỗi không có chuyện làm nên tự tay phá hủy danh họa của bản thân sao?” Nói đến đây, hắn ta dường như nhớ đến còn có Khương Lê đang ở bên cạnh, nói: “Vị cô nương này, ngươi đến đây nói lý đi.”
Khương Lê cười cười, nói: “Có thể để ta xem bức họa này của công tử không, ta chưa bao giờ được nhìn thấy bức ‘Tước Ẩm Xuân’ thật, không ngờ nó lại bị hủy hoại như thế này, thật đáng tiếc.” Dường như nàng thật sự cảm thấy đáng tiếc.
Lưu Tử Mẫn thấy nàng như thế thì hào phóng đưa bức họa sang: “Cô nương muốn xem thì cứ xem đi!” Hắn ta nhìn cách ăn mặc của Khương Lê, trông có vẻ không phải người bình thường, nhưng từ khi nào ở trong Yến Kinh lại có một tiểu thư quan gia xinh đẹp như thế thì hắn ta thật sự không biết. Trong lòng suy nghĩ, chờ chút nữa sẽ cho người đi hỏi thăm một chút, nếu như gia thế kém hơn hắn ta chút thì cưới về làm thiếp cũng không tồi.
Mấy người Khương Ấu Dao trên xe ngựa cách đó không xa cũng đã thấy cảnh này. Khương Ấu Dao hỏi: “Nàng ta làm cái gì vậy?”
“Tam tỷ.” Khương Ngọc Nga nhắc nhở: “Diệp Thế Kiệt kia chính là người của nhà họ Diệp ở Tương Dương, là nhân thân của Nhị tỷ.”
Khương Ấu Dao đột nhiên hiểu ra, sau đó lại nhìn về phía Khương Lê: “Tạm thời cứ nhìn đã.”
Khương Lê cầm bức “Tước Ẩm Xuân” trên tay, sau đó cẩn thận nhìn kĩ.
“Tước Ẩm Xuân”, vẽ cảnh ngày xuân đến, chim sẻ núi trong thung lũng, đứng trên cành hoa rủ thấp trên mặt nước, mổ vào hình ảnh phản chiếu của mình bên dưới dòng nước. Trăm hoa trong thung lũng nở rộ, chim sẻ núi hoạt bát khéo léo, dòng suối trong vắt nhìn thấy đáy, tất cả đều được vẽ lại như thật.
Chỉ là bức họa kia, bây giờ lại bị xé ra một lỗ lớn, bức họa gần như bị xé làm đôi.
Bởi vì sự xuất hiện của Khương Lê, người xung quanh đến xem kịch cũng càng ngày càng nhiều. Diệp Thế Kiệt cau mày, ngược lại Lưu Tử Mẫn lại là người kiên nhẫn nhất.
Nhìn một lát, Khương Lê mới buông bức họa trong tay ra, nàng cũng không đưa bức họa lại cho Lưu Tử Mẫn, mà nói: “Tranh của Tằng đại sư quả nhiên vô cùng quý giá, chú trọng đến ý thú, hiếm có vô giá, chỉ là…”
Mỗi lần nàng nói xong một câu, lông mày của Lưu Tử Mẫn lại nhướng lên một tấc, đến khi nghe được câu cuối cùng của Khương Lê, Lưu Tử Mẫn nói tiếp theo bản năng: “Chỉ là cái gì?”
“Bức họa này là giả.” Khương Lê nói.
“Bức họa này là…” Lưu Tử Mẫn đột nhiên phản ứng lại, cao giọng nói: “Sao có thể?” Sau đó lại nhìn về phía Khương Lê, biểu cảm của nàng đã không còn hiền lành như lúc ban đầu.
Diệp Thế Kiệt cũng ngạc nhiên mà nhìn về phía Khương Lê.
“Bức họa này được làm giả rất tinh vi nhưng mà vẫn không thể giấu được sự thật rằng nó là đồ giả. Dựa trên giá trị của những món hàng giả giống nhất trên thị trường thì giá của bức họa này cao nhất cũng chỉ có năm mươi lượng bạc. Diệp công tử.” Nàng nhìn về phía Diệp Thế Kiệt: “Ngươi chỉ cần trả cho vị công tử này năm mươi lượng bạc là được.”
“Tiểu cô nương.” Lưu Tử Mẫn cười nham hiểm: “Môi hồng răng trắng, ngươi nói là đồ giả thì chính là đồ giả sao? Bức họa này là hàng thật! Ngươi đừng có nói linh tinh.”
“Đúng vậy.” Người xung quanh ồn ào: “Làm sao ngươi chứng minh đây là sự thật?”
Khương Lê cũng không vội, từ từ nói: “Tằng đại sư là người của tiền triều, bút mực của tiền triều được làm từ tơ lụa. Chỉ là, tiền triều không có lụa Song Ti này.”
“Lụa Song ti?” Bạch Tuyết nghi ngờ hỏi một câu.
“Loại lụa Song Ti tiền triều được dệt thô và mỏng. Nhưng ngươi xem cái bức họa này đi, trắng nõn tỉ mỉ, rõ ràng là lụa Song Ti. Tằng đại sư của tiền triều chắc chắn sẽ không dùng lụa Song Ti của bây giờ để vẽ tranh, đây là điều thứ nhất.”
“Cái thứ hai, con dấu không đúng.” Tiền triều cũng không dùng con dấu khắc đá nhiều, nếu như là con dấu của tiền triều thì đều có chứa dấu vết đặc trưng của tiền triều, nét kết thúc của chữ triện của tiền triều đều dày hơn so với bây giờ, nhưng lại nhạt, hơi hiện lên màu vàng. Còn bức họa này, chữ triện của con dấu ngưng bút trôi chảy, màu hơi đỏ, hiển nhiên là không đúng.”
Khương Lê từ từ kể ra, từ từ đưa “Tước Ẩm Xuân” trong tay cho mọi người cùng xem. Không nói thì mọi người không cảm thấy gì, vừa nói tới, đối chiếu với lời nói của Khương Lê, quả nhiên nhận ra có gì đó không đúng.
Thấy sắc mặt của Lưu Tử Mẫn càng ngày càng khó coi, Diệp Thế Kiệt lại càng ngày càng kinh ngạc, Khương Lê cười nói: “Còn nữa, quan trọng nhất là bức ‘Tước Ẩm Xuân’ này cao minh ở chỗ Tằng đại sư rất để ý chi tiết, khi chim sẻ núi mổ bóng, trong mắt có hình của chim sẻ núi phản chiếu, đồng thời trong mắt chim sẻ núi trong nước cũng có bóng của chim sẻ núi trên cành hoa. Nhưng mà bức ‘Tước Ấm Xuân’ này, trong mắt của con chim sẻ núi dưới nước hoàn toàn không có gì cả.”
“Cho nên…” Khương Lê cười nói: “Bức ‘Tước Ẩm Xuân’ này của công tử là giả. Một bức ‘Tước Ẩm Xuân’ giả mà giá ba ngàn lượng hoàng kim thì quả thật là vô cùng vô lý.”
Lưu Tử Mẫn thẹn quá hóa giận, duỗi tay muốn giật lấy bức tranh từ trong tay của Khương Lê nhưng sao Khương Lê có thể để hắn ta thực hiện được, Bạch Tuyết nhanh tay nhận lấy bức tranh, giơ cao lên cho mọi người cùng xem.
“Ngươi có biết ta là ai không?” Cuối cùng Lưu Tử Mẫn cũng không nhịn được nữa, lộ mặt thật, hung ác nói: “Ngươi dám ngậm máu phun người như thế, nếu phụ thân ta biết được thì ngươi sẽ gặp rắc rối lớn!”
Nghe vậy, Khương Lê thu hồi lại nụ cười tươi trên mặt, lạnh lùng nói: “Ta không biết ngươi là ai, nhưng mà, người dám dùng lời nói như thế với ta mà không có chứng cứ, nếu phụ thân ta biết được thì ngươi cũng sẽ gặp rắc rối lớn.”
“Ta muốn nhìn xem ngươi là người nhà ai, xưng tên ra!” Lưu Tử Mẫn cả giận nói.
“Nhà họ Khương ở kinh thành, đích nữ thủ phụ, Khương Nhị.” Khương Lê nói.