Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Khương gia ở kinh thành, đích nữ của thủ phụ, Khương Nhị.” Khương Lê nói.
Chỉ một câu nhẹ nhàng đã khiến cho đám người đang la hét ầm ĩ bỗng yên lặng.
Lưu Tử Mẫn vốn đang chờ Khương Lê nói xong sẽ cười nhạo nàng một phen, nhưng hắn ta nghe xong những lời này thì bỗng đứng hình tại chỗ.
Khương gia ở kinh thành, đích nữ của thủ phụ, đại đa số người đều biết thiên kim của thủ phụ trong Yến Kinh thành là Khương Ấu Dao. Nhưng nữ hài trước mặt đã tự giới thiệu, đó chính là Khương gia Nhị tiểu thư, Khương Lê đã rời khỏi kinh thành từ tám năm trước.
Mặc dù tiểu nhi tử của nhà Thái Trường Khanh có thể nghênh ngang ở Yến Kinh thành, nhưng ai cũng biết rằng Khương Nguyên Bách là ân sư của Hoàng Đế, không thể đắc tội được.
Nhưng bây giờ Lưu Tử Mẫn đã ở trong tình thế cưỡi lên lưng cọp khó mà leo xuống, nếu hắn ta nhận thua ở đây thì ngày sau phải tiếp tục lăn lộn ở Yến Kinh thế nào? Huống hồ nếu thừa nhận tội danh của mình, để người ta biết hắn ta dùng một bức tranh giả để lừa bạc của Diệp Thế Kiệt, đồng môn trong Quốc Tử Giám sẽ cười chết hắn ta, còn làm mất danh tiếng của gia đình, phụ thân sẽ đánh hắn ta chết mất.
Tim đập nhanh, Lưu Tử Mẫn suy nghĩ, cũng không phải hắn ta chưa từng đối đầu với nhi tử của gia đình có địa vị cao hơn mình. Có một số thiếu gia của nhà khác, tuy rằng gia nghiệp to lớn, nhưng tính tình thì rất mềm dẻo. Khương Lê chỉ là một tiểu cô nương, không chừng hù dọa hai câu là sẽ chịu thua.
Lưu Tử Mẫn cười mỉa, nhìn về phía Khương Lê: “Tuy ngươi là người của Khương gia, nhưng chưa chắc phụ thân của ngươi sẽ bảo vệ ngươi. Đừng tưởng mang danh Khương gia ra là ngươi có thể nói bậy, ta nói bức tranh này chính là hàng thật, ngươi và tiểu tử này là cùng một giuộc, đừng có tự chuốc lấy họa!” Nói xong còn giơ nắm đấm lên.
Đây là sự uy hiếp rất rõ ràng.
Khương Ấu Dao ngồi trong xe ngựa ở xa xa nhìn thấy tất cả, ánh mắt nàng ta sáng lên, chỉ hận Lưu Tử Mẫn không lập tức đả thương Khương Lê ở đây, kể từ đó truyền tin Khương Lê xung đột với nam nhân trên đường, thanh danh của nàng sẽ dần dần đổ nát, cho dù Khương Nguyên Bách có thiên vị nàng thế nào thì cũng sẽ tức giận.
Huống hồ Khương Ấu Dao cũng cười nhạo hành vi ác liệt của Lưu Tử Mẫn, nếu Lưu Tử Mẫn động thủ, có thể sẽ mặc kệ là nam hay nữ, vết thương nặng hay nhẹ.
“Lưu Tử Mẫn.” Diệp Thế Kiệt nhíu mày, đẩy Khương Lê qua bên cạnh mà che chở: “Ân oán giữa hai người chúng ta không liên quan đến người khác, đừng có làm người vô tội bị thương.”
Lưu Tử Mẫn cười haha: “Ta cũng có ý này.”
Hắn ta nhìn về phía Khương Lê, ý bảo tốt nhất là Khương Lê không cần nhúng tay vào việc này.
Nếu là người khác, có lẽ bây giờ Khương Lê có thể nhịn một chút, nhưng từ nhỏ nàng đã kế thừa thái độ ân oán rõ ràng của Tiết Hoài Viễn, ghét cái ác như kẻ thù, hơn nữa Diệp Thế Kiệt còn là thân thích nhà mình. Khương Lê nhếch khóe môi lên, nói: “Thật trùng hợp, thứ mà con người ta không sợ nhất chính là tự chuốc họa vào thân, có lẽ công tử đã quên tại sao tám năm trước ta lại rời khỏi Yến Kinh thành rồi.”
Tất cả mọi người đều kinh hãi!
Tám năm trước, tội danh khiến Khương Lê phải rời Yến Kinh thành là vì phạm phải cái tội giết mẫu hại đệ, người khác vội vàng che giấu tội ác của mình còn không kịp, nhưng Khương Lê lại giống như sợ người khác không biết vậy, chủ động nói ra.
Thật sự là hết chuyện để nói rồi.
Diệp Thế Kiệt ngạc nhiên nhìn Khương Lê, dường như không ngờ rằng Khương Lê sẽ nói một câu như vậy. Nhưng ánh mắt của Khương Lê lại rất bình tĩnh, yên lặng nhìn Lưu Tử Mẫn.
Lưu Tử Mẫn đột nhiên cảm thấy trán mình đổ mồ hôi lạnh.
Có lẽ người khác không hiểu được lời nói của Khương Lê có ý gì, nhưng Lưu Tử Mẫn có thể nhận ra ngay, ý của Khương Lê là nàng có thể làm ra chuyện giết mẫu hại đệ thì còn không làm được chuyện gì nữa, nàng không thèm để sự uy hiếp của Lưu Tử Mẫn vào mắt.
Đáng lẽ Lưu Tử Mẫn phải tức giận vì sự khiêu khích này, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Khương Lê, hắn ta lại cảm thấy sợ hãi.
Đúng vậy, hắn ta là một tên ác bá, ở Yến Kinh thành này, tuy không phải chuyện ác nào cũng làm, nhưng cũng gần như là vậy. Trên tay hắn ta thậm chí còn có mấy mạng người, nhưng mà mạng người tên tay hắn ta đều là dân thường có thế lực thấp kém hơn hắn ta rất nhiều, chứ không phải những người có cùng địa vị với hắn ta, thậm chí còn là nhà quan cao hơn hắn ta một cái đầu.
Khi đối mặt với người có thế lực lớn hơn nhà mình, tính cách bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh của Lưu Tử Mẫn khiến cho hắn ta cảm thấy kiêng dè, mà vào lúc hắn ta kiêng dè thì người đối diện hắn ta lại không hề sợ hãi, thậm chí còn có sự hung ác của một kẻ chân trần không sợ người mang hài.
Cho nên người yếu càng yếu, người mạnh càng mạnh, trong giây lát, Lưu Tử Mẫn đã rơi xuống thế bất lợi.
Khương Lê nhìn ánh mắt không ngừng lập lòe của Lưu Tử Mẫn, nàng biết Lưu Tử Mẫn đang dao động.
Tiết Hoài Viễn là huyện thừa của Đồng Hương huyện, nhưng ông làm quan thanh chính liêm minh, thiết diện vô tư, có đôi còn dám vạch trần quan viên có chức quan cao hơn. Người như vậy có danh tiếng rất tốt đối trong lòng bá tánh, nhưng đồng liêu ông thì lại cực kỳ hận.
Đồng liêu hận, giận cá chém thớt, thân thích của đồng liêu cũng hận. Từ nhỏ đến lớn, nàng và Tiết Chiêu không biết đã bị những thiếu niên thiếu nữ của các quan lại đó gây biết bao nhiêu phiền toái rồi.
Nàng thì vẫn ổn, tranh đấu giữa nữ tử cũng không động thủ. Nhưng mà Tiết Chiêu thì thảm rồi, những thiếu niên đó nói chuyện không hợp một chút là sẽ động chân động tay, Tiết Chiêu vẫn luôn về nhà với khuôn mặt bầm dập. Thời gian lâu dần, Tiết Chiêu cũng rút ra một ít kinh nghiệm, đối mặt với người tàn nhẫn thì càng phải tàn nhẫn hơn họ, cho dù thế nào cũng không được thua về khí thế. Đầu tiên là phải phơi bày những chuyện hung ác trong quá khứ ra cho người ta biết, ép khí thế của đối phương xuống. Khí thế của đối phương càng yếu thì không được cho họ có cơ hội, lập tức nâng cao khí thế của mình lên, vậy thì sẽ chiến thắng rất dễ dàng.
Tiết Chiêu dựa vào khí thế và võ nghệ của mình, cuối cùng trong Đồng Hương huyện, không ai dám trêu chọc y.
Khương Lê vừa nhìn thấy diễn xuất của Lưu Tử Vẫn đã biết Lưu Tử Mẫn là tên bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh. Mà nàng có Khương gia làm chỗ dựa sau lưng, hoàn toàn không phải suy nghĩ gì nhiều, không cần tốn nhiều sức đã có thể đánh bại Lưu Tử Mẫn.
Giết mẫu hại đệ là tiếng xấu, chính tiếng xấu này vào lúc nào đó có thể làm người ta sợ hãi, giúp nàng tránh được không ít phiền phức không đáng có.
“Thật không biết xấu hổ.” Khương Ấu Dao nghiến răng: “Dám lấy chuyện xấu như vậy ra để tuyên dương, đúng là vứt hết mặt mũi của phụ thân rồi!”
Thấy Lưu Tử Mẫn đứng im tại chỗ, Khương Lê nói tiếp: “Vị công tử này nhất quyết cho rằng ta nói bậy, vậy dựa theo lời công tử nói trước đó, đi báo quan đi. Ta cũng có liên quan đến vụ án này, ta đi cùng ngươi là được!”
Lưu Tử Mẫn vừa lo lắng vừa tức giận!
Lúc ấy hắn ta nói báo quan cũng chỉ vì muốn hù dọa Diệp Thế Kiệt thôi, chỉ cần trên dưới mở đường, muốn lừa Diệp Thế Kiệt không có quan hệ gì với Yến Kinh thành còn không phải dễ như trở bàn tay hay sao. Nhưng mà Khương Lê bị liên lụy vào thì lại khác, Khương Lê là tiểu thư Khương gia, xét đến thể diện của Khương gia, vụ án này cũng sẽ được xử lý một cách công bằng. Đến cuối cùng, hắn ta trộm gà không được còn mất nắm gạo, không chỉ không kiếm được bạc của Diệp Thế Kiệt, ngược lại còn bẫy chính mình vào trong, liên lụy đến thanh danh của phụ thân.
Trong chốc lát, Lưu Tử Mẫn đã chảy mồ hôi lạnh. Hắn ta nhìn Khương Lê, hắn ta thật sự không hiểu vì sao một tiểu cô nương bị gia tộc chán ghét, bị vứt bỏ ở am ni cô tám năm trời lại có sức mạnh như vậy, tại sao cứ cắn mãi không chịu buông?
“Nhưng mà.” Trong lúc Lưu Tử Mẫn tiến thoái lưỡng nan, Khương Lê bỗng nhiên cười nói: “Ta nghĩ có lẽ việc này cũng chỉ là một hiểu lầm, dù sao thì nhìn công tử cũng không phải kiểu người cố ý đe dọa người khác, cho rằng bức tranh này là thật cũng là bị người khác lừa gạt thôi. Một khi đã vậy, không bằng giảng hòa, bồi thường hai mươi lượng bạc cho Diệp công tử, việc này coi như xong, thế nào?”
Trong tai Lưu Tử Mẫn, những lời này của Khương Lê giống như âm thanh của trời, đây là bậc thang cho hắn ta.
Thế nào? Đương nhiên là được!