Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đám người xung quanh xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện đang hứng thú dạt dào xem tiếp theo sẽ là một hồi kiện cáo cắn mãi không buông thế nào, không ngờ đến bỗng nhiên Khương Lê sẽ nói một câu như vậy.
“Được.” Lưu Tử Mẫn sợ Khương Lê lại đổi ý, lập tức đồng ý. Tuy rằng đồng ý xong rồi, nhưng hắn ta vẫn muốn vớt vát lại một chút mặt mũi, cho nên nói với Diệp Thế Kiệt: “Diệp công tử, bức tranh này cũng do ta bị lừa bịp tạo thành chuyện hiểu lầm như vậy, tuy ngươi xé bức tranh này của ta, nhưng khoan dung được thì khoan dung, ta cũng không so đo với ngươi. Hai mươi lượng bạc kia thì thôi đi, hôm nay nể mặt mũi của Khương Nhị tiểu thư, việc này coi như bỏ qua, tranh này ta tặng cho ngươi, thiếu gia ta từ bỏ.”
Nghe thấy tiếng xầm xì trong đám người truyền đến, Lưu Tử Mẫn mạnh mẽ kiềm chế sự sỉ nhục và không cam lòng, chắp tay với Khương Lê rồi ra vẻ bình tĩnh rời đi.
Hai tên đệ tử phía sau hắn ta cũng xám xịt cùng đi xa, Diệp Thế Kiệt cũng không cản lại, có lẽ hắn ta cũng hiểu được cứ khăng khăng cố chấp tiếp cũng không nhận được thứ gì tốt. Diệp Thế Kiệt nhìn về phía Khương Lê bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, vào lúc hắn ta đang định mở miệng nói chuyện thì nhìn thấy Khương Lê hơi gật gật đầu với mình, sau đó nói với Bạch Tuyết ở bên cạnh: “Bạch Tuyết, đưa bức tranh cho Diệp công tử rồi về thôi.”
Bạch Tuyết vâng dạ, cầm đồ giả ‘Tước Ẩm Xuân’ cuốn ba lần thành cuộn rồi đưa cho Diệp Thế Kiệt, sau đó quay đầu đỡ Khương Lê đến xe ngựa bên kia, không hề có ý định bắt chuyện với Diệp Thế Kiệt.
Diệp Thế Kiệt ngơ ngác nhìn chủ tớ hai người lên xe ngựa đi xa, đám người vây xem cũng dần dần tản ra, không khỏi lắc đầu, vứt tất cả suy nghĩ trong lòng sang một bên, quay đầu đi về phía đầu khác của con phố.
Không ai phát hiện, trong ngõ nhỏ cách con phố vừa nãy không xa có một chiếc kiệu đang đỗ, bên ngoài kiệu có thị vệ đang nói chuyện, nếu giờ phút này có người đi qua sẽ phát hiện, lời người này vừa nói đến chính là chuyện phong ba vừa xảy ra giữa Diệp Thế Kiệt và Lưu Tử Mẫn.
Dứt lời, một lúc lâu sau trong kiệu phát ra một giọng nói.
“Đã biết.”
Người trẻ tuổi bên trong kiệu dựa bên cửa sổ, dáng vẻ lười biếng, y phục đỏ phủ kín trường kỷ, vẻ mặt kỳ lạ: “Khương gia.”
Đối diện với hắn, văn sĩ áo xanh vuốt vuốt râu dê cười nói: “Vốn định mượn tiểu nhi tử Lưu gia kia vây khốn Diệp Thế Kiệt, để ép Diệp gia ra mặt. Không ngờ trời xui đất khiến thế nào mà Khương Nhị tiểu thư lại giúp Diệp Thế Kiệt giải vây, từ lúc đó làm đó kế hoạch của đại nhân hoàn toàn rối loạn.”
Tuy là nói tiếc nuối, nhưng vẻ mặt lại không thấy chút tiếc nuối nào, ngược lại giống như rất nhẹ nhàng.
“Diệp Thế Kiệt chỉ là tiểu tốt.” Cơ Hành phủi phủi hạt bụi trên tay áo, nói: “Không tạo nên được tác dụng gì quá lớn, vứt thì vứt đi, không vội.” Dung mạo của hắn cực kỳ diễm lệ, giọng nói lại chứa sự khàn khàn có hơi kỳ dị, giống như ẩn chứa tình dục, làm người ta muốn ngừng không được.
“Hơn nữa, so với Lưu Tử Mẫn…” Hắn thong thả nhếch môi: “Khương Nhị tiểu thư thú vị hơn nhiều.”
…
Bạch Tuyết và Khương Lê trở về Khương phủ.
Phương Phỉ Uyển, Đồng Nhi đã chờ trong viện từ sớm, Khương Lê không ở đây, Đồng Nhi làm chuyện gì cũng không có tinh thần, thấy hai người các nàng trở về, nàng ấy nhảy cao ba thước, liên thanh hỏi Khương Lê có ổn không, có gặp phiền phức gì hay không.
Bạch Tuyết là người thành thật ít nói, không thể hoạt bát như Đồng Nhi. Ví dụ như đối với chuyện của Diệp Thế Kiệt, nàng ấy cũng chỉ phục tùng mệnh lệnh mà Khương Lê đưa ra chứ không nói gì thêm.
Đồng Nhi nghe được chuyện xảy ra sau khi Khương Lê đi học từ miệng của Bạch Tuyết, suýt nữa giật mình làm bể ly, thỉnh thoảng lại ngạc nhiên hô thành tiếng: “Trời ơi!”, “Thật đáng giận!”, “Sao có thể ức hiếp người khác như vậy.”, “May mà cô nương không có chuyện gì.”
Chờ sau khi Bạch Tuyết nói xong hết những chuyện đã xảy ra, Đồng Nhi vẫn chưa đã thèm mà cào cào lỗ tai, bỗng nhiên nhớ đến gì đó: “Cô nương cũng mạo hiểm quá, tuy rằng xuất phát từ ý tốt nhưng lần sau chú ý đừng có tùy tiện đâm đầu vào, hôm nay còn không mang theo hộ vệ nào trong phủ, nếu thiếu gia Lưu gia kia thật sự ra tay thì người chịu thiệt vẫn là cô nương.”
Khương Lê chỉ cười không nói gì, nghe Đồng Nhi nói tiếp: “Nhưng mà theo như Bạch Tuyết nói thì Diệp công tử kia là người của Diệp gia ở Tương Dương, vậy không phải là người nhà bên ngoại của cô nương sao? Đáng tiếc lúc ấy cô nương không có nói chuyện với hắn, mà cũng đúng, đó không phải là nơi tốt để nói chuyện, nếu không còn có thể biết người nọ là thân thích phòng nào của Diệp gia. Lúc này cô nương giúp hắn thì hắn cũng sẽ cảm kích trong lòng.”
“Ta cứu người không phải vì muốn hắn trả ơn, nếu là vì trả ơn, còn không bằng không cứu hắn.” Khương Lê cười nói. Gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ là nguyên tắc nhất quán của Tiết Chiêu, nhi nữ Tiết gia đều có sự hiệp can nghĩa đảm, gặp được chuyện bất bình trên đời luôn muốn tiến lên giúp đỡ một chút. Tuy rằng nàng đã từng chết một lần, hôm nay ra mặt cũng vì chính mình tìm rất nhiều cớ, nhưng mà trong lòng Khương Lê rất rõ ràng, nếu không có những lý do đó, có lẽ nàng vẫn sẽ ra mặt.
Đây là bản tính con người.
Đang nói chuyện, Thanh Phong ở bên ngoài đẩy rèm cửa bước vào nói: “Cô nương, Phỉ Thúy tỷ tỷ ở Vãn Phượng Đường mới nhờ người truyền lời đến, lão phu nhân bảo người đi qua một chuyến.”
“Bây giờ?” Khương Lê ngạc nhiên, đây cũng không phải là lúc thỉnh an.
“Mấy người Tam tiểu thư cũng đang ở Vãn Phượng Đường, nói hôm nay lúc tan học cô nương khắc khẩu với người khác.” Thanh Phong bất an nói.
“Ồ, động tác cáo trạng thật là nhanh!” Đồng Nhi căm phẫn trong lòng: “Cô nương nhà chúng ta giúp người làm niềm vui, cái gì mà cãi nhau với người khác, nàng ta cũng thật dám nói!”
Từ sau khi Đồng Nhi trở về Khương phủ, tính tình ngày càng đanh đá, nhưng mà Khương Lê rất thích tính tình như vậy của nàng ấy. Địa vị của người trong Phương Phỉ Uyển rất vi diệu, nếu cái gì cũng không nói, lại không có người đanh đá chống đỡ thì người khác thật sự sẽ ức hiếp lên trên đầu.
Khương Lê đứng lên: “Không sao, nàng ta chủ động nói cho lão phu nhân, vừa lúc giúp ta bỏ không ít phiền phức.”
Bạch Tuyết xoa tay hầm hè, dáng vẻ như muốn đi đánh nhau, hùng hổ nói: “Cô nương, nô tỳ đi cùng với người.”
“Được.” Khương Lê cười nói: “Nhưng mà không cần đánh nhau, chúng ta đi để nói đạo lý.”
Giờ phút này Vãn Phượng Đường cực kỳ yên lặng.
Khương Bính Cát ngồi trên giường nệm của Khương lão phu nhân, cầm đĩa bóc kẹo đường ăn. Khương lão phu nhân cũng không có dỗ dành y giống như thường lệ mà bà ấy đang suy nghĩ điều gì đó.
Khương Ngọc Yến ngồi bên cạnh, cẩn thận không mở miệng. Khương Ngọc Nga và Khương Ấu Dao ngồi cùng một chỗ, vẻ mặt Khương Ấu Dao hơi đắc ý, còn tròng mắt của Khương Ngọc Nga lại không ngừng di chuyển.
Quý Thục Nhiên cũng có ở đây, bà ta ngồi ngay dưới Khương lão phu nhân, trên mặt chứa ý cười dịu dàng, giống như có hơi lo lắng, ánh mắt không nhịn được mà nhìn về phía cửa như đang chờ ai đó.
Không bao lâu sau người bà ta chờ đã đến.
Lúc Khương Lê và Đồng Nhi đến Vãn Phượng Đường, Khương Bính Cát liếc mắt nhìn nàng một cái, giống như vang lớn tiếng chửi rủa, nhưng bỗng nhiên nghĩ đến gì đó nên cố sức nhịn xuống.
Khương Lê giả vờ như không nhìn thấy một màn này, cười khanh khách đi vào, nàng đứng trong sảnh, nhìn về phía lão phu nhân đang nằm dịu giọng nói: “Tổ mẫu sai người gọi Khương Lê đến là vì chuyện gì?”
Khương lão phu nhân nâng mí mắt nhìn về phía nàng.