Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Nghe nói hôm nay sau khi tan học, con cãi nhau với người ta?” Khương lão phu nhân hỏi.
Khương Lê nhìn thoáng qua Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga, hai người này đang cố gắng che giấu sự vui sướng trong ánh mắt khi thấy người khác gặp họa. Quả nhiên, Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga đúng là dùng hết sức để hắt nước bẩn lên người nàng.
Khương Lê cười nói: “Không biết lão phu nhân nghe được chuyện này ở đâu, khác một trời một vực với sự thật.”
Khương lão phu nhân nói: “Ồ, vậy thì sự thật là như thế nào, con nói thử xem.”
Trong lòng Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga có lời muốn nói nhưng lại không dám, Khương lão phu nhân là một phụ nhân khắc nghiệt rất chú trọng quy củ, lúc người khác nói chuyện thì các nàng không được tùy ý xen vào.
Khương Lê cười một tiếng: “Sợ rằng một mình lời nói của con không công bằng, để nha hoàn của con nói đi, Bạch Tuyết.” Khương Lê gọi Bạch Tuyết vào.
Sau khi Bạch Tuyết đi vào, đầu tiên là hành lễ với Khương lão phu nhân, Khương Lê nói: “Bây giờ em hãy nói hết chuyện đã gặp phải sau khi tan học cho lão phu nhân nghe đi.”
Bạch Tuyết được Khương Lê sai bảo, lập tức nói rõ từ đầu đến đuôi. Tính tình của Bạch Tuyết trung thực chất pác, bình thường nói chuyện cũng đâu ra đấy, chưa bao giờ thêm thắt điều gì. Nàng ấy đứng dưới góc độ quần chúng, nói lại sự việc một cách hoàn chỉnh, không thiên vị cho bất cứ ai.
Sau khi Khương lão phu nhân nghe xong, bà ấy như suy nghĩ cái gì đó, hỏi lại Khương Lê: “Nói như vậy, con chỉ bênh vực lẽ phải, không phải cãi nhau lung tung.”
“Con không dám nhận mình bênh vực lẽ phải, chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi.” Khương Lê vẫn cười như cũ.
Lúc này, cuối cùng Khương Ấu Dao cũng không nhịn được nữa mà nói: “Tổ mẫu, vị công tử mà Nhị tỷ giúp đỡ không phải người xa lạ, là người của Diệp gia ở Tương Dương.”
Diệp gia ở Tương Dương, sắc mặt của Khương lão phu nhân lập tức trở nên nghiêm trọng.
Phải biết rằng sau khi Diệp Trân Trân chết, quan hệ thông gia giữa Khương gia và Diệp gia đã nhạt dần, mà sau khi Khương Nguyên Bách cưới Quý Thục Nhiên và kết thông gia với Quý gia thì gần như đã cắt đứt với Diệp gia. Diệp gia và Khương gia vốn còn có một sự liên hệ không thể cắt đứt chính là Khương Lê, nhưng nhiều năm trước, Khương Lê đã tự mình thề rằng không muốn làm bạn với thương gia, người của Diệp gia đau lòng, sau đó không còn liên hệ gì với Khương gia nữa.
Quý Thục Nhiên mở miệng nói: “Ấu Giao, đừng nói bậy, con chưa từng gặp người của Diệp gia, sao có thể biết được người ta đến từ Diệp gia ở Tương Dương?”
“Là do chính tai con nghe thấy, còn có Tứ muội và Ngũ muội …” Khương Ấu Dao vội vàng giải thích: “Vị thiếu gia kia tên là Diệp Thế Kiệt, Lưu Tử Mẫn nói hắn là người của Diệp gia ở Tương Dương.”
“Diệp Thế Kiệt…” Khương lão phu nhân suy nghĩ một chút, sau đó nhìn về phía Khương Lê: “Có lẽ hắn là nhi tử của đại phòng Diệp gia, Đại biểu ca của con.”
Lúc này Khương Lê mới hiểu được, Diệp Thế Kiệt và mình là biểu huynh muội.
“Lê Nhi, có chuyện gì vậy?” Quý Thục Nhiên nói: “Con chỉ mới hồi kinh hơn một tháng ngắn ngủi, sao lại quen biết với biểu ca ở Diệp gia?”
Lời này giết tâm!
Quả nhiên, ánh mắt Khương lão phu nhân bỗng nhiên trở nên sắc bén, nhìn thẳng về phía Khương Lê, ánh mắt như hóa thành hai thanh đao muốn nhìn thấu Khương Lê.
Khương Lê chỉ mới hồi kinh hơn một tháng, thậm chí còn chưa quen thuộc với Yến Kinh, nhưng hôm nay lại trùng hợp giải vây cho biểu ca của mình. Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy, sau khi Diệp gia và Khương gia đoạn tuyệt, Diệp gia chưa từng vào kinh rất nhiều năm rồi Điều này khiến cho người ta khó mà tin được đây chỉ là một sự trùng hợp, hay là Khương Lê và Diệp Thế Kiệt đã sớm qua lại với nhau, thậm chí còn kết giao từ lâu?
Chuyện này ở trong mắt Khương lão phu nhân là điều cấm kỵ tuyệt đối!
Khương Lê cười, nhìn thoáng qua Quý Thục Nhiên, Quý Thục Nhiên giống như hoàn toàn không biết lời nói của mình có thể đẩy Khương Lê vào hoàn không thể trở mình, chỉ giống như một lời nói đùa.
Khương Lê nói: “Con không quen biết huynh ấy, cũng không biết huynh ấy là Đại biểu ca của con. Nếu không phải lão phu nhân nói cho con biết, con cũng không biết quan hệ giữa con và huynh ấy. Nếu hôm nay không phải là huynh ấy, đổi thành bất cứ ai đi nữa, nếu để con thấy được cảnh tượng như vậy, con cũng sẽ tiến lên ngăn cản.” Khương Lê cười một tiếng, nói lời có ý đồ riêng: “Trên đời này, tuy rằng tự giữ lấy chính mình là không tồi, nhưng đôi khi cũng cần thấy việc nghĩa phải dũng cảm làm. Đặc biệt là gia đình trong sạch như chúng ta càng cần phải bảo toàn cốt cách tri thức.”
Khương lão phu nhân khẽ giật mình.
Phu quân của Khương lão phu nhân, cũng chính là phụ thân của Khương Nguyên Bách, Khương lão đại nhân, cả đời đều là Học sĩ tam phẩm của Quan Văn Điện, năm ba mươi tuổi như thế, đến chết vẫn như thế. Tuy rằng quan văn tam phẩm cũng khá tốt, nhưng mà vài chục năm cũng không được tấn chức, đương nhiên cũng có nguyên nhân.
Nguyên nhân là do Khương lão đại nhân quá mức ngay thẳng, từng thẳng thắn can gián rất nhiều lần. Tuy rằng Tiên Đế cũng biết Khương lão đại nhân là một vị quan tốt, nhưng thật sự khó mà thích nổi. Khương lão đại nhân cũng vì tính cách của mình mà khiến cho con đường làm quan dừng bước tại đây.
Với tính cách như vậy của phu quân, ngoài mặt thì Khương lão phu nhân oán trách, nhưng trong lòng lại rất tự hào về ông ấy. Thế nhưng mà ba nhi tử của Khương gia, Đại nhi tử Khương Nguyên Bách giữ gìn đạo lý trung lập, Nhị nhi tử Khương Nguyên Bình lại là khẩu Phật tâm xà, Tam nhi tử Khương Nguyên Hưng là thứ tử, lại càng yếu đuối không có chính kiến hơn, không một ai có thể kế thừa khí phách của Khương lão đại nhân, Khương lão phu nhân không thể nói là không cảm thấy mất mát.
Cho nên dù cho Khương Nguyên Bách dựa vào tính “trung lập” nên được làm văn thần đứng đầu, nhưng Khương lão phu nhân cũng không hoàn toàn vừa lòng. Chuyện trên đời, có được tất có mất, được quan to lộc dày thì cần phải mất đi một số thứ, điển hình như khí phách và sự kiêu ngạo.
Khương Lê đã sớm phát hiện, Khương lão phu nhân là người kiêu ngạo, thực chất trong xương cốt cũng vẻ thanh cao, có thể nhìn thấy được từ việc trang hoàng trong Vãn Phượng Đường. Lúc này, nàng cố tình nói ra những lời lẫm liệt đường hoàng này chính là vì biến Khương lão phu nhân thành đồng minh.
Khiến cho Khương lão phu nhân nhớ lại Khương lão đại nhân đã mất, nhìn thấy bóng dáng của Khương lão đại nhân trên người Khương Lê.
Quả nhiên, ánh mắt Khương lão phu nhân nhìn về phía Khương Lê dần dần trở nên dịu dàng.
Trong lòng Quý Thục Nhiên hoảng hốt, bà ta không hiểu được tại sao chỉ vài câu ngắn ngủi của Khương Lê lại khiến cho thái độ của Khương lão phu nhân dịu đi. Tuy rằng bà ta là người khoa ngoan, nhưng tâm tư lại đi chung đường với Khương Nguyên Bách, chính là tuyệt đối có lợi cho mình. Suy bụng ta ra bụng người, bà ta không cách nào có thể hiểu được “khí phách” của Khương lão phu nhân, nhưng mà Khương Lê lại có thể hiểu được.
Khương Lê lại nói: “Lúc đó con giúp đỡ người khác là từ trái tim, không suy xét về hậu quả. Nhưng nếu thật sự như lời Tam muội nói, Diệp Thế Kiệt là Đại biểu ca của con, là người của Diệp gia ở Tương Dương, vậy thì hành động này của con lại càng đúng đắn rồi. Tuy rằng sanh mẫu của con đã qua đời, nhưng Diệp gia và phủ của chúng ta cũng đã từng là quan hệ thông gia, thân thích nhà mình vướng phải rắc rối lớn, nếu lúc đó con đi thẳng, để người ta nhìn thấy thì ngày sau sẽ chỉ nói Khương gia nhà chúng ta quá lạnh lùng, tâm vững như sắt. Phụ thân làm quan trong triều, mỗi một hành động lời nói đều bị người ta nhìn chằm chằm, nếu có người mượn lời này buộc tội phụ thân thì biết phải làm sao?”
“Chúng ta chỉ cần làm tốt chuyện của mình, để người ta không tìm được chỗ sai, đương nhiên có thể bình an vô sự. Hơn nữa, chuyện này vốn không phải chuyện lớn gì. Chính Lưu công tử cũng đã chỉ là hiểu lầm, dùng miệng lưỡi một tí đã có thể hóa giải một chuyện hiểu lầm, chẳng phải là điều tốt hay sao? Không cần vàng cũng không cần bạc, chỉ cần một câu đã có thể giúp người làm niềm vui, nếu con còn keo kiệt chút lời nói kia, vậy thì thật không xứng làm người.”
Một câu cuối cùng, cùng lúc châm chọc cả Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga.