Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Ấu Dao không ngờ câu cuối cùng của Khương Lê lại nhắc đến mình, đương nhiên nàng ta nghe được ý trong lời nói của Khương Lê, tức đến mức muốn giậm chân, đành phải cố gắng kiềm chế.
Khương Ngọc Nga lại không bình tĩnh được như Khương Ấu Dao, nàng ta vốn đã bất mãn với Khương Lê, cũng không nhìn thấy thái độ tán đồng của Khương lão phu nhân với Khương Lê, nói: “Chúng ta là cô nương, ngày thường phải ăn nói cẩn thận, Nhị tỷ hành hiệp trượng nghĩa, nhưng đường đường là nữ tử lại nhúng tay vào việc của nam tử, điều đó là không nên, làm tổn hại đức hạnh.”
Quý Thục Nhiên thầm nghĩ không ổn. Quả nhiên, Khương Ngọc Nga vừa nói xong, khuôn mặt Khương lão phu nhân lộ ra vẻ không vui, bà ấy nhìn chằm chằm Khương Ngọc Nga, nói: “Ồ? Chẳng lẽ thấy chết mà không cứu, tình người bạc bẽo lại là không có đức hạnh sao? Ta thấy những thứ ngươi được gia huấn đã vứt đi chỗ khác hết rồi!”
Khương Ngọc Nga ngơ ra, không ngờ Khương lão phu nhân bỗng nhiên lại làm khó dễ nàng ta. Trong lòng cảm thấy vừa xấu hổ vừa ấm ức, nhưng nàng ta lại không dám cãi Khương lão phu nhân, chỉ cúi đầu không dám lên tiếng, trong lòng lại càng hận Khương Lê hơn.
Trong lòng Quý Thục Nhiên cũng buồn bực, tuy Khương lão phu nhân nói thấy chết mà không cứu, tình người bạc bẽo với Khương Ngọc Nga, nhưng Khương Ấu Dao cũng bị quở trách chung. Trong lòng không vui, nhưng ngoài mặt vẫn phải an ủi: “Nương đừng tức giận, tụi nó còn nhỏ tuổi, bỗng nhiên gặp phải chuyện này luống cuống tay chân cũng là chuyện thường. Suy cho cùng Ngọc Nga và Ấu Giao cũng chưa bao giờ gặp phải chuyện như này, vẫn là Lê nhi có dũng có mưu.” Bà ta cười nhìn về phía Khương Lê: “Có gan bước ra.”
Khương Lê cười nói: “Nhờ vào tấm lòng mà thôi.”
Hay cho câu nói nhờ vào tấm lòng mà thôi, đạp người ta một cái mà không để lại dấu vết, có vẻ như nàng rất cao thượng. Nụ cười của Quý Thục Nhiên cũng hơi mất tự nhiên.
Khương lão phu nhân lại nói: “Đã là thân thích, ta cũng không biết hài tử Diệp gia đến Yến Kinh thành lúc nào, nếu con biết hắn ở đâu thì ngày khác mời hắn đến phủ ngồi chơi cũng được.”
Quý Thục Nhiên hơi ngạc nhiên, ngay sau đó trong lòng càng tức giận hơn. Lại là sao nữa, Diệp Trân Trân đã chết nhiều năm vậy rồi, Khương gia và Diệp gia đã sớm không còn qua lại. Bây giờ nhờ sự trùng hợp này của Khương Lê, Khương lão phu nhân bỗng nhiên muốn tái hợp lại với Diệp gia, đây là ý gì? Nhưng nếu Diệp gia và Khương gia tái hợp, vậy thì thể diện Quý gia của bà ta phải để ở đâu?
“Lúc ấy vội vàng, sau khi giải quyết xong việc này thì đi ngay, cũng chưa nói thêm lời nào với biểu ca Diệp gia, con cũng không rõ lắm.” Khương Lê nói.
Nghe vậy, Khương lão phu nhân có hơi tiếc nuối, Quý Thục Nhiên lại thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó lông mày lại nhíu chặt, nếu Khương gia thật sự muốn tìm người ở trong Yến Kinh thành thì có gì khó? Nếu lão phu nhân hạ quyết tâm muốn gặp Diệp Thế Kiệt, vậy thì cho dù Khương Lê không biết rõ tình hình của Diệp Thế Kiệt thì chuyện tìm được Diệp Thế Kiệt cũng là vấn đề sớm hay muộn.
Đúng lúc này, Khương Bính Cát đang chơi đùa trên giường kéo dài giọng nói: “Nương, con đói bụng.”
Lúc này Khương lão phu nhân mới hoàn hồn, liếc mắt nhìn Khương Bính Cát một cái, sau đó nói với Quý Thục Nhiên: “Ngươi đưa Cát ca nhi đi ăn cơm tối đi.” Sau đó nói với Khương Lê đôi lời: “Các con tan học xong còn chưa dùng cơm, quay về hết đi, việc này coi như bỏ qua, sau này không cần nhắc đến nữa.” Nói xong thì nhắm hai mắt, ra vẻ mệt mỏi cần nghỉ ngơi.
Phỉ Thúy và Trân Châu vội vàng tiễn khách.
Mọi người cùng nhau rời Vãn Phượng Đường, Quý Thục Nhiên dẫn Khương Bính Cát và Khương Ấu Dao đang không cam lòng rời đi. Khương Lê đang chuẩn bị quay về Phương Phỉ Uyển, lại thấy Khương Ngọc Nga nhìn chằm chằm nàng cười giễu cợt một tiếng, nói: “Nhị tỷ thật là có bản lĩnh, vài ba câu đã dỗ cho tổ mẫu đầu óc choáng váng, không nhắc đến nữa.”
Ý cười của Khương Lê không giảm: “Đa tạ Tứ muội khích lệ.”
Giọng nói của nàng vô cùng chân thành, ý cười cũng cực kỳ ôn hòa, giống như không nghe ra sự châm chọc của Khương Ngọc Nga, khiến Khương Ngọc Nga tức không nhẹ.
Thấy Khương Ngọc Nga bị nghẹn đến mức không nói nên lời, Khương Lê mới thong thả dẫn Bạch Tuyết rời đi. Phía sau nàng, Khương Ngọc Yến sợ hãi kéo tay áo Khương Ngọc Nga, nhỏ giọng nói: “Ngươi đừng có tìm Nhị tỷ gây phiền phức nữa.”
“Ngươi tránh ra!” Khương Ngọc Nga vung tay áo, tránh khỏi tay Khương Ngọc Yến, trong mắt lóe lên sự khinh thường: “Sao ta lại có một tỷ tỷ nhát như chuột giống như ngươi chứ, thật hèn nhát!” Sau đó giận dữ đi ra ngoài.
Khương Ngọc Yến cúi đầu, yên lặng đứng tại chỗ không biết đang suy nghĩ gì.
…
Hai người Khương Lê quay về Phương Phỉ Uyển, Đồng Nhi thấy trên người các nàng một xíu dấu vết cũng không có, lúc này mới yên lòng, sau đó ở trong sân mắng đám người Khương Ấu Dao cho sướng mồm rồi mới đặt mông ngồi xuống ghế, nàng ấy nói: “Cô nương, sao bỗng nhiên lão phu nhân lại nhắc đến thiếu gia Diệp gia? Có phải muốn hòa hảo với Diệp gia hay không?”
Đồng Nhi cũng không phải phủ sinh ra đã đi theo Khương Lê, thậm chí trước khi Khương Lê đến từ đường, Đồng Nhi còn không được tính là nha hoàn nhị đẳng, đối với chuyện của Diệp gia, Đồng Nhi không biết nhiều lắm. Ngay cả vì sao quan hệ của Diệp gia và Khương gia lạnh nhạt, tại sao Khương Lê không qua lại với Diệp gia nàng ấy cũng không biết.
“Ta cũng không biết.” Khương Lê lắc đầu: “Nhưng mà ta cảm thấy có lẽ lão phu nhân cũng chỉ thuận miệng nhắc đến thôi. Nếu là thật lòng chắc hẳn sẽ nhờ người đi hỏi thăm một chút, nhưng suy cho cùng lão phu nhân chắc chắn cũng không có ý này.”
Đồng Nhi suy tư một lúc rồi thở dài nói: “Nếu lão phu nhân thật sự muốn tái hợp với Diệp gia thì tốt rồi, tốt xấu gì cô nương cũng có ngoại thích che chở. ngày thường Quý thị kia cũng sẽ thu liễm hơn chút.”
Địa vị của Quý Thục Nhiên ở đại phòng vững như thái sơn, Quý Thục Nhiên ngoại trừ sinh ra một đôi nhi nữ ra, còn không phải vì có Quý gia làm chỗ dựa hay sao. Đừng nói là phụ thân Quý Ngạn Lâm của Quý Thục Nhiên, ngay cả tỷ tỷ cùng mẫu thân sinh ra với Quý Thục Nhiên, trước mắt là Lệ tần cũng được Hiếu Đế nuông chiều ở đầu quả tim.
Mà Khương Lê chỉ có một cố mẫu và một ngoại thích đã sớm không còn qua lại. Ở Khương gia, ngoại trừ dùng năng lực của mình để chắn đao kiếm ra thì những thứ có thể mượn dùng và thủ đoạn gì đó đều không có. Điều này đồng nghĩa với việc nàng sẽ rất vất vả.
Có chỗ dựa hay không, khác nhau ở chỗ này.
“Lúc ấy nếu hỏi thiếu gia Diệp gia bây giờ ở đâu thì tốt rồi.” Đồng Nhi vẫn không cam lòng: “Có lẽ có thể thông qua thiếu gia Diệp gia kết nối với phía bên kia Tương Dương.”
“Không sao.” Khương Lê nói: “Bây giờ cũng có cơ hội.”
Bạch Tuyết ồm ồm hỏi: “Không phải cô nương không hỏi tình hình gần đây của thiếu gia Diệp gia sao?”
“Không cần ta hỏi…” Khương Lê cười lắc đầu: “Tự huynh ấy sẽ tìm tới cửa.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết nhìn nhau, dường như cũng không tin tưởng lời Khương Lê cho lắm. Nhưng không ai ngờ, vào ngày thứ hai lời Khương Lê nói đã ứng nghiệm.
Vị thiếu gia Diệp gia ở Tương Dương kia, đại biểu ca trên danh nghĩa của Khương Lê, Diệp Thế Kiệt đã chủ động tìm đến cửa.