Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Diệp Thế Kiệt đang đợi Khương Lê trong căn phòng nhỏ ở quán trà bên cạnh.
Sáng sớm hôm nay, hắn ta sai người chờ bên ngoài Khương phủ, đưa tin cho nha hoàn của Khương Lê. Diệp Thế Kiệt hẹn nàng gặp nhau trong một căn phòng nhỏ ở quán trà, mặc dù hắn ta hẹn nàng đến nhưng cũng không chắc Khương Lê có đích thân đến gặp mặt hay không.
Tuy nhiên, cuối cùng Khương Lê cũng đã đến.
Chưa đến thời gian vào học, nơi này cũng không cách Minh Nghĩa Đường quá xa. Một cuộc trò chuyện đơn giản với Diệp Thế Kiệt sẽ không ảnh hưởng đến giờ vào học. Sau khi Khương Lê chuẩn bị xong xuôi, nàng mới đi đến chỗ hẹn.
Trong quán trà, Diệp Thế Kiệt mặc một thân trường bào màu xanh xám, dù màu sắc tương đối đơn giản, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy chất liệu của xiêm y đó vô cùng tinh xảo, hoa văn chìm trên cổ tay áo cũng là kiểu thêu kim đôi hiếm thấy.
Thiếu niên này khá tuấn lãng, mày rậm mắt to, nhưng ánh mắt hắn ta nhìn Khương Lê lại có phần đề phòng.
“Diệp biểu ca.” Khương Lê vừa nói vừa ngồi xuống phía đối diện Diệp Thế Kiệt.
Dường như Diệp Thế Kiệt bị kinh ngạc vì ba chữ “Diệp biểu ca”, hắn ta ngơ ngác, trong phút chốc không biết nên nói gì. Một lúc lâu sau, hắn ta mới nói một cách gượng gạo: “Vì sao hôm qua ngươi giúp ta?”
Hôm qua, Khương Lê bất ngờ xuất hiện giúp đỡ Diệp Thế Kiệt trong lúc cấp bách, hắn ta vô cùng biết ơn tiểu cô nương đã rút dao tương trợ này. Nhưng ban đêm ngồi dưới ngọn đèn, hắn ta mới chợt cảm thấy có điều bất thường. Nhị tiểu thư Khương gia ở kinh thành, không phải chính là nữ nhi của tiểu cô cô đã chết của hắn ta, là biểu muội của hắn ta sao?
Nếu là người khác rút dao tương trợ, có lẽ Diệp Thế Kiệt sẽ không nghĩ nhiều đến thế, nhưng nghĩa sĩ rút dao tương trợ lại biến thành Khương Lê, Diệp Thế Kiệt không tin trong chuyện này không có âm mưu. Trằn trọc cả đêm không ngủ, Diệp Thế Kiệt quyết định trực tiếp nói chuyện với Khương Lê, tìm hiểu rõ ràng chuyện gì đã xảy ra.
“Ta gọi huynh một tiếng Diệp biểu ca, chẳng lẽ còn có thể khoanh tay trơ mắt đứng nhìn thân thích nhà mình bị người ra lừa bịp tống tiền trên đường sao?” Khương Lê nói chuyện hết sức tự nhiên, như thể nàng rất kinh ngạc sao Diệp Thế Kiệt lại hỏi một vấn đề đơn giản như vậy.
Diệp Thế Kiệt bị lý lẽ đương nhiên của Khương Lê khiến cho nghẹn họng, một lúc sau, hắn ta cười khẩy nói: “Đừng nói đùa nữa, không phải ngươi khinh thường thương hộ như bọn ta à, sao giờ lại nói là thân thích?”
Nghe vậy, Khương Lê ngạc nhiên hỏi: “Huynh nói vậy là có ý gì?”
Diệp Thế Kiệt tức giận trừng mắt nhìn nàng: “Năm đó, tổ mẫu lặn lội đến kinh thành đón ngươi về Tương Dương, ngươi đã mắng chửi Diệp gia ta là thương hộ đê tiện ở trước mặt mọi người và muốn đoạn tuyệt quan hệ với Diệp gia!” Nói đến đây, lồng ngực Diệp Thế Kiệt phập phồng dữ dội, có vẻ rất kích động: “Sau khi trở về, tổ mẫu lâm bệnh nặng, phải nằm trên giường tĩnh dưỡng cả năm trời mới khỏi. Bây giờ ngươi lại đang nói cái gì mà thân thích, đùa giỡn cái gì vậy?”
Khương Lê nhìn hắn ta chằm chằm, nàng chớp mắt, tấm tắc lấy làm kỳ lạ: “Hoá ra ta từng nói những lời đó sao?”
Diệp Thế Kiệt: “...”
“Có lẽ là Diệp biểu ca nhớ nhầm rồi.” Khương Lê lắc đầu: “Ta không nhớ mình đã từng nói những lời như vậy.”
“Ngươi không nhớ?” Diệp Thế Kiệt chế nhạo nói: “Nhưng mọi người trong Diệp gia vẫn đều nhớ rõ cả đấy!”
“Ồ, xem ra ta đã thực sự nói ra những lời đó.” Trong lòng Khương Lê thầm than, khó trách Diệp gia cắt đứt quan hệ với Khương gia. Nếu như Khương nhị tiểu thư thật sự nói những lời nói có tính sát thương lớn như vậy với Diệp lão phu nhân thì có thể hàn gắn lại mới là chuyện lạ. Tuy nhiên, nàng cũng sẽ gánh vác tội danh không thuộc về nàng một cách vô cớ. Khương Lê nói: “Chỉ có điều, bây giờ quả thực ta không nhớ được, xin hỏi Diệp biểu ca một câu, lúc ta nói những lời này là năm bao nhiêu tuổi?”
Diệp Thế Kiệt lạnh lùng nói: “Năm tuổi.”
“Năm tuổi.” Khương Lê nhíu mày: “Theo lý mà nói, độ tuổi này đã có nhận thức, nhưng ta chẳng hề nhớ rõ chuyện này, Diệp biểu ca không cảm thấy chuyện này hơi kỳ lạ sao?”
“Ngươi lại muốn viện cớ gì nữa?” Diệp Thế Kiệt nhìn chằm chằm vào nàng.
“Ta muốn nói rằng lúc ấy ta còn nhỏ tuổi, ngoại tổ mẫu lại ở Tương Dương xa xôi. Mẫu thân ta mất sớm, còn phụ thân thường bận rộn chính sự, phần lớn đều để cho kế mẫu chăm sóc ta. Ta có nói gì, chưa chắc không phải do có người khác dạy ta, hoặc là có người dọa ta nói ra những lời đó.”
Diệp Thế Kiệt đang định nói vài câu chế giễu thì thấy vẻ mặt nghiêm túc của Khương Lê, hắn ta không khỏi giật mình.
Lời này của Khương Lê cũng chính là suy đoán trong lòng nàng. Lúc trước Khương nhị tiểu thư còn nhỏ tuổi, nhưng lại có thể nói ra những lời làm tổn thương người khác như vậy. Huống chi, nếu Khương nhị tiểu thư thật sự cho rằng thương hộ đê tiện thì chắc chắn là có người dạy cho nàng quan điểm này.
Dựa trên quan sát của Khương Lê với Quý Thục Nhiên hiện tại, sự tàn nhẫn của bà ta chưa chắc đã không sử dùng với Khương nhị tiểu thư khi còn nhỏ.
Dù là Quý Thục Nhiên dụ dỗ hay uy hiếp, thì tóm lại cũng đều không phải là chủ ý của Khương nhị tiểu thư mà đó là ý chí của người khác ảnh hưởng đến nàng.
Diệp Thế Kiệt yên lặng một lúc, những lời nói của Khương Lê khiến hắn ta hơi dao động. Tuy rằng hắn ta oán giận Khương Lê, nhưng lúc này vẻ mặt của Khương Lê cũng không giống như giả vở.
“Vậy bây giờ ngươi muốn làm gì?” Một lát sau, Diệp Thế Kiệt mới hỏi: “Ngươi muốn nối lại tình xưa với Diệp gia?”
Khương Lê mỉm cười: “Chẳng qua ta chỉ tiện tay cứu Diệp biểu ca một lần, Diệp biểu ca đã cảm thấy ta muốn nối lại tình xưa với Diệp gia. Ta không ngại nói với Diệp biểu ca, nếu ta thật sự muốn hàn gắn quan hệ với Diệp gia thì ta cũng sẽ không mượn chuyện của huynh.”
Diệp Thế Kiệt hừ nhẹ một tiếng, nhưng vẻ mặt không còn thù địch như lúc đầu nữa. Hắn ta nói: “Ngươi ăn nói nhỏ nhẹ, biểu hiện chính trực nhưng ai biết trong lòng ngươi xảo quyệt như thế nào. Nếu không thì sao ngươi không đưa Lưu Tử Mẫn đi làm quan, cho hắn ta một bậc thang?”
Hôm qua Lưu Tử Mẫn và Diệp Thế Kiệt tranh chấp, Khương Lê ra mặt và thay đổi cục diện chỉ với vài lời nói. Vốn Lưu Tử Mẫn đã không còn cách nào xoay sở, nhưng Khương Lê lại chủ động cho Lưu Tử Mẫn bậc thang để Lưu Tử Mẫn thoát một kiếp.
“Ở vùng đất Yến Kinh, các thế lực rắc rối phức tạp, lại có nhiều quan hộ. Mặc dù Diệp gia cực kỳ giàu có nhưng lại không có chức quan chính thức, giống như miếng thịt mỡ không được bảo vệ, ai cũng có thể cắn một miếng. Không phải Lưu Tử Mẫn để ý đến huynh là vì của cải của huynh sao?”
Diệp Thế Kiệt nhíu mày.
“Diệp gia là gia tộc giàu có, nhưng cũng chỉ là dân thường. Quan nhỏ còn không dám chống đối quan lớn, huống chi là dân thường so với quan lớn đây. Thả Lưu Tử Mẫn một con đường sống thật ra là vì muốn tốt cho biểu ca thôi. Nếu biểu ca kỳ kèo không ngừng, phủ Thái Thường Khanh đương nhiên sẽ không cam lòng chịu thua. Lưu gia có thể chịu được hao tổn, nhưng Diệp gia lại không.” Khương Lê nói.
Diệp Thế Kiệt phát hiện ra, lúc Khương Lê nói điều này, vẻ mặt nàng nhàn nhạt, dường như còn chứa hận thù không cam lòng.
Dân thường không đấu lại quan, trong lòng Khương Lê thoáng qua một tia mỉa mai. Còn không phải sao? Tiết gia nàng vẫn là quan gia, tuy nhiên chỉ là chức quan nhỏ nên trong mắt người cao quý như Vĩnh Ninh công chúa thì chỉ như cỏ rác, đánh được giết được. Trên thế gian này, quả thực có công lý và chân lý, nhưng còn phải xem là dựa vào đâu, dựa vào quyền lực tối cao thì vô lý cũng thành có lý.
Diệp Thế Kiệt nói: “Đương nhiên ta biết điều đó, nếu không ta cũng sẽ không tha cho hắn ta một lần.”
Khương Lê nhìn Diệp Thế Kiệt như thế, trong lòng hiểu rõ, trưởng tôn của Diệp gia cũng không phải là người xúc động lỗ mãng. Nàng hỏi: “Ta quên không hỏi, sao biểu ca lại ở Yến Kinh?”
Dù sao thì vô duyên vô cớ từ Tương Dương đến Yến Kinh thành thì ắt phải có nguyên nhân gì đó.
“Ta đang học ở Quốc Tử Giám.” Diệp Thế Kiệt nhìn Khương Lê, hắn ta nói với giọng điệu có phần khiêu khích: “Như ngươi đã nói, Diệp gia giàu có nhưng không có khả năng bảo vệ gia sản nên ta đến kinh thành học làm quan.”
“Huynh muốn làm quan?” Khương Lê giật mình.