Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Diệp Thế Kiệt im lặng trong phút chốc. Ánh mắt Khương Lê nhìn hắn ta thuần khiết đến mức khiến hắn ta có ảo giác trong sáng và rõ ràng. Diệp Thế Kiệt lập tức né tránh ánh mắt của Khương Lê, hừ một tiếng qua mũi coi như đáp lại.
Thật ra loại chuyện như này hắn ta không nên nói với nàng, dù sao Khương Lê cũng từng coi Diệp gia bọn họ như kẻ thù. Chỉ có điều ma xui quỷ khiến thế nào, hắn ta lại cảm thấy Khương Lê là người có thể tin tưởng được.
“Nếu huynh đạt thành tích xuất sắc trong kỳ thi của Quốc Tử Giám thì chắc hẳn có thể được phong làm quan.” Khương Lê nói: “Chẳng qua là huynh từ Tương Dương tới đây làm quan, vậy sau này ngoại tổ mẫu và mọi người cũng sẽ chuyển tới đây sao?”
Diệp Thế Kiệt cực kỳ kinh ngạc, Khương Lê thế mà lại có thể nghĩ đến chuyện này, hắn ta nói: “Sau khi ở đây ổn định thì có lẽ họ sẽ chuyển tới.”
“Chuyển tới đây cũng có chỗ tốt và chỗ xấu.” Khương Lê nói ra những suy nghĩ trong lòng: “Nếu huynh có chỗ đứng vững chắc ở kinh thành, sau này Diệp gia cũng coi như có danh vọng. Nếu Diệp gia có một hai người con làm quan thì Diệp gia có thể không cần lo lắng trăm năm. Tuy nhiên, một khi đã chuyển tới kinh thành thì sẽ có người ganh ghét, điều này đồng nghĩa với việc Diệp gia cũng sẽ nguy hiểm hơn.”
Diệp Thế Kiệt nhìn chằm chằm nàng một cách kỳ lạ, hắn ta nói: “Ngươi suy nghĩ sâu xa thật đấy.” Hắn ta biết Khương Lê mới quay lại Yến Kinh thành không lâu. Lúc trước Khương Lê bị đưa đến am đường, Diệp lão phu nhân còn lo lắng đến mức đổ bệnh vì chuyện này. Trong lòng hắn ta còn cảm thấy rất sảng khoái, dù sao Khương Lê thật sự rất không có lương tâm.
Đã tám năm rồi Khương Lê mới trở về kinh thành, nhưng nàng có thể giải thích các thế lực ở kinh thành một cách rõ ràng và mạch lạc, như thể nàng hiểu rất rõ về chúng.
Khương Lê cười nói: “Dù sao ta cũng là người Yến Kinh.”
Diệp Thế Kiệt khinh thường nói: “Người của Yến Kinh thành chẳng lẽ sẽ tài trí hơn người sao? Nực cười.”
Biết sự thù địch của người biểu ca này đối với mình không thể tan biến trong thời gian ngắn nên Khương Lê cũng không tức giận. Bỗng nhiên nàng nghĩ đến cái gì đó rồi nói: “Muốn vào học Quốc Tử Giám thì cần được tiến cử, Diệp gia lại không có người làm quan trong triều, sao huynh vào đó được?”
Diệp Thế Kiệt nói: “Ngươi hỏi cái này làm gì?”
Khương Lê cảm thấy thái độ của Diệp Thế Kiệt hơi kỳ lạ, bèn nói: “Chỉ là tò mò thôi.”
“Là nhị thiếu gia của phủ Hữu tướng tiến cử ta vào.” Cuối cùng Diệp Thế Kiệt vẫn trả lời câu hỏi của Khương Lê.
“Hữu tướng?” Khương Lê không hiểu: “Diệp gia và Hữu tướng có quan hệ thế nào?”
Nói đến đây, Hữu tướng đương triều chính là đối thủ một mất một còn của Khương Nguyên Bách. Hữu tướng Lý Trọng Nam lên nắm quyền trong mấy năm nay, nhớ trước đó, Lý Trọng Nam được Khương Nguyên Bách đề bạt lên. Nhưng sau đó không biết vì sao, thế lực của ông ta dần lớn hơn, gần như đạt tới địa vị ngang hàng với Khương Nguyên Bách. Lúc này Khương Nguyên Bách hối hận cũng không kịp nên đành phải đối đầu với Lý Trọng Nam.
Vì thế, Khương Lê cảm thấy rất ngạc nhiên khi nghe Diệp Thế Kiệt nhắc tới Lý Trọng Nam.
“Nhị nhi tử của Lý Trọng Nam là Lý Liêm, trong một lần thăm họ hàng ở gần Tương Dương bị người ta tính kế dính vào một vụ kiện tụng. Khi đó, ta vô tình đi ngang qua, tiện tay cứu được hắn. Sau đó, hắn biết ta là người Diệp gia thì đề nghị tiến cử ta vào Quốc Tử Giám học.”
Được vào Quốc Tử Giám học tập đối với Diệp gia mà nói thì chẳng khác gì một chiếc bánh từ trên trời rơi xuống. Nếu Diệp Thế Kiệt có thể nhận được một chức quan nửa chính thức từ việc học ở Quốc Tử Giám, ý nghĩa đối với Diệp gia hoàn toàn khác. Vì thế, Diệp Thế Kiệt rất sảng khoái đồng ý với lời đề nghị của Lý Liêm.
Khương Lê nghe Diệp Thế Kiệt nói xong, trong lòng lại cảm thấy rất kỳ lạ. Không nói đến những thứ khác, Lý Liêm quyết định tiến cử Diệp Thế Kiệt vì biết ơn sự giúp đỡ của hắn ta? Lý Liêm thật sự là một người có ơn phải báo như vậy sao?
Khương Lê biết rõ, khi Thẩm Ngọc Dung đỗ Trạng nguyên khoa thi Hội đã vô cùng đắc ý, hắn đã bỏ ra rất nhiều công sức để tìm hiểu bản tính của đồng liêu trong triều sau này. Hữu tướng Lý Trọng Nam có hai nhi tử, đại nhi tử được mọi người gọi là thanh niên tài tuấn, còn nhị nhi tử Lý Liêm lại là một tay ăn chơi trác táng. Khương Lê vô thức cảm thấy có điều gì đó không ổn khi một tay ăn chơi trác táng lại cố ý trả ơn như vậy.
Có lẽ vì nghĩ đến điểm không thích hợp thì sẽ nghĩ sâu sắc về nó hơn. Khương Lê đột nhiên nghĩ tới, hôm qua Lưu Tử Mẫn, người tìm Diệp Thế Kiệt gây sự chính là một trong những hồ bằng cẩu hữu và rất thân thiết với Lý Liêm.
Nếu Lý Liêm thật sự muốn báo đáp Diệp Thế Kiệt thì sẽ không đến mức ngay cả tên của Diệp Thế Kiệt cũng không nói cho Lưu Tử Mẫn biết. Nếu Lưu Tử Mẫn biết quan hệ giữa Diệp Thế Kiệt và Lý Liêm, sao hắn ta dám gây sự với Diệp Thế Kiệt?
Trừ phi Lý Liêm biết chuyện Lưu Tử Mẫn tìm Diệp Thế Kiệt gây sự, thậm chí còn ngầm đồng ý, hoặc thậm chí hắn ta còn xúi giục.
Chỉ có điều tại sao Lý Liêm phải làm vậy?
Chỉ trong nháy mắt, Khương Lê đã đoán ra hết những khả năng có thể xảy ra.
Diệp Thế Kiệt không biết trong lòng Khương Lê đang suy nghĩ gì, thấy Khương Lê ngẩn người thì hỏi: “Ngươi đang nghĩ gì thế?”
“Biểu ca.” Vẻ mặt Khương Lê nghiêm túc nói: “Lý Liêm là kẻ tâm địa bất chính, danh tiếng của hắn ta ở Yến Kinh thành vô cùng kém. Nếu huynh muốn làm quan thì tốt nhất không nên dính dáng đến hắn. Nếu không tương lai bị liên lụy, một mình huynh thì thôi nhưng Diệp gia sẽ cái được không bù lại cái mất.”
Vẻ mặt Diệp Thế Kiệt trở nên nghiêm túc, hỏi Khương Lê: “Có phải ngươi biết gì không?”
Thật là một thiếu niên thông minh, Khương Lê thầm tán thưởng trong lòng. Nhưng trước mắt, nàng cũng không biết rõ ý đồ của Lý Liêm, càng không dám suy đoán lung tung. Nàng chỉ đành uyển chuyển nhắc nhở: “Tạm thời ta vẫn chưa biết, tuy nhiên ta cho rằng với bản tính của Lý Liêm, chắc chắn hắn không phải là một người có ơn tất báo. Thế nên việc hắn tiến cử huynh vào Quốc Tử Giám chưa chắc là không có nguyên nhân nào khác. Diệp biểu ca, tương lai huynh sẽ là người gánh vác trọng trách của Diệp gia, mọi việc phải thận trọng từ lời nói đến hành động, còn về loại người như Lý Liêm thì hãy tránh càng xa càng tốt.”
“Ngươi...”
Diệp Thế Kiệt chưa kịp nói hết, Khương Lê lại tiếp tục nói: “Lưu Tử Mẫn và Lý Liêm là bạn chí cốt. Hôm qua huynh đã thấy đức tính của Lưu Tử Mãn rồi đấy, vật họp theo loài, huynh cứ tự mình nghĩ đi.”
Ánh mắt Diệp Thế Kiệt khẽ động, Khương Lê hiểu hắn ta đã nghe hiểu ý của mình.
“Còn ngươi thì sao?” Diệp Thế Kiệt hỏi: “Ngươi có ý đồ gì? Tuy hôm qua ngươi nói ngươi vô tình làm vậy, nhưng Diệp gia chúng ta buôn bán coi trọng nhất là không mắc nợ. Ngươi giúp ta là muốn ta trả giá thế nào? Muốn nối lại tình xưa với Diệp gia sao?”
Sau khi nghe những lời nói này, Đồng Nhi đứng bên cạnh hầu hạ suýt nữa nhảy dựng lên. Diệp biểu thiếu gia nói chuyện khó nghe thật đấy, cứ như Khương Lê chính là một thương nhân toàn tính vậy.
“Tại sao ta lại muốn huynh giúp ta nối lại tình xưa với Diệp gia chứ?” Khương Lê không thèm để ý cười cười, nàng chìa tay ra trước mặt Diệp Thế Kiệt.
Diệp Thế Kiệt nhìn bàn tay ngọc ngà mảnh mai vươn ra trước mặt, những ngón tay giống như đầu hành, trắng nõn mềm mại, nhưng... Diệp Thế Kiệt cũng nhìn thấy vết chai giữa các ngón tay của Khương Lê.
Diệp Thế Kiệt ngơ ngẩn, đột nhiên nghĩ tới Khương Lê đã từng ở am đường tám năm. Tám năm, dù sao nàng cũng là một tiểu cô nương, không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực. Từ trước đến nay, hắn ta là người khẩu xà tâm phật, dù có mạnh miệng đến đâu thì khi nhìn thấy điều này, trong lòng bất giác trở nên mềm nhũn.
Hắn ta nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Khương Lê: “Nếu Diệp biểu ca nhất quyết cho rằng ta có ý đồ, nếu ta còn tiếp tục không đòi hỏi gì thì trong lòng Diệp biểu ca chắc sẽ cảm thấy ái ngại. Vậy xin huynh hãy cho ta.”
“Cho cái gì?” Diệp Thế Kiệt nhíu mày.
“Bạc đó.” Khương Lê thản nhiên nói: “Một trăm lạng bạc, Diệp gia các huynh buôn bán nên chắc cũng quen với một câu, đó chính là tiền trao cháo múc.”