Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lúc ra khỏi quán trà, Khương Lê cầm thêm tờ ngân phiếu một trăm lượng bạc.
Đồng Nhi đi theo bên cạnh Khương Lê, muốn nói rồi lại thôi, Khương Lê thấy nàng ấy như vậy thì nói ngay: "Muốn nói gì thì nói.”
"Cô nương, cho dù thiếu tiền, người cũng có thể đến tìm lão phu nhân, còn có lão gia... Sao có thể hỏi Diệp biểu thiếu gia được chứ? Mặc dù Diệp biểu thiếu gia có quan hệ họ hàng với người, nhưng dù sao cũng là người ngoài, nếu bị truyền ra thì...”
“Hắn ta không phải là người nhiều chuyện như vậy.” Khương Lê nói: "Hơn nữa lấy một trăm lượng bạc của hắn ta cũng là giúp hắn ta yên tâm."
"Nô tỳ không hiểu."
"Diệp biểu ca nghĩ rằng hôm qua ta giúp hắn ta là có mưu đồ, mặc dù vừa mới nói chuyện một lúc khiến hắn ta bớt nghi ngờ hơn, nhưng những hiểu lầm trong quá khứ cũng không dễ dàng tiêu tan như vậy. Hắn ta không hoàn toàn tin tưởng ta cũng là điều dễ hiểu. Thay vì để hắn ta suy nghĩ lung tung thì chẳng bằng lấy của hắn ta một khoản bạc, coi chuyện này như một vụ làm ăn thì hắn ta cũng sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều. Ít nhất hắn ta sẽ không ôm 'cảm giác mắc nợ' khi tiếp xúc với ta."
Đồng Nhi ngẫm nghĩ một chút rồi gật đầu, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, nàng ấy nhìn Khương Lê: "Sau này cô nương còn muốn qua lại với Diệp biểu thiếu gia sao?"
"Đương nhiên rồi." Khương Lê nói: "Có nhà ngoại tổ và không có nhà ngoại tổ để dựa vào, hôm nay em cũng thấy rồi đấy. Khương Ấu Giao không hề sợ hãi mà ta ở Khương gia lại thế lực đơn bạc. Mặc dù Diệp gia không phải là quan gia, nhưng cũng không yếu hơn Quý gia. Mọi việc trên đời đều cần dùng đến bạc, mà Diệp gia lại không thiếu bạc. Mặc dù địa vị yếu hơn một chút, nhưng giờ đây Diệp Thế Kiệt chuẩn bị làm quan, mới vừa rồi ta có xem khả năng ngôn ngữ của hắn ta thì biết không phải là một người tầm thường. Nếu hắn ta thành công thì có thể dẫn dắt Diệp gia phát triển thịnh vượng."
"Cô nương là muốn nối lại mối quan hệ với Diệp gia." Lần này Đồng Nhi hiểu ra, hỏi: "Nhưng vì sao vừa rồi cô nương không đề cập chuyện này đến Diệp biểu thiếu gia? Hôm qua người đã giúp Diệp biểu thiếu gia, nếu hôm nay người nhờ Diệp biểu thiếu gia viết một bức thư gửi về Tương Dương, giúp người nói vài lời với Diệp gia, Diệp biểu thiếu gia sẽ không từ chối."
Khương Lê mỉm cười: "Không cần ta nhắc, hắn ta sẽ tự nói."
Diệp Thế Kiệt nghi ngờ nàng, chắc chắn hắn ta sẽ viết thư cho Diệp gia ở Tương Dương về chuyện xảy ra ở Yến Kinh thành. Khương Lê không lo Diệp Thế Kiệt sẽ giấu giếm với người Diệp gia, điều khó giải quyết là lời nói của Khương nhị tiểu thư lúc còn bé thật sự làm tổn thương sâu sắc tới người Diệp gia. Chỉ cần là để ý dù chỉ một chút cũng sẽ không dễ dàng quên đi chuyện này. Thực sự rất khó để nối lại tình xưa.
Khương Lê thở dài một hơi, sự việc đã đến nước này, chỉ có thể tiến bước nào hay bước đó. Nếu như có thể khôi phục mối quan hệ với Diệp gia như ban đầu thì nàng có thể mượn cớ thăm người thân mà trở về Tương Dương một chuyến.
Cuối cùng phụ thân nàng đã xảy ra chuyện gì, tro cốt của Tiết Chiêu vẫn chưa trở về quê nhà, nhưng nói chung chuyện này không thể cứ thế mãi được, ai sẽ lo hậu sự cho cha nàng đây?
Nước xa không thể cứu được lửa gần, nàng phải trở về Tương Dương càng sớm càng tốt.
Thầm nghĩ đến những chuyện này, Khương Lê đi đến Minh Nghĩa Đường.
Nhóm nữ tử trong Minh Nghĩa Đường thấy chủ tớ Khương Lê đi vào, bọn họ vẫn không kiêng dè mà nghị luận như trước. Khương Lê nghe văng vẳng bên tai, loáng thoáng nghe ra họ đang nói về chuyện nàng làm mất mặt Lưu Tử Mẫn trên đường phố ngày hôm qua. Giữa các quý nữ ở Yến Kinh thành, chuyện ra ngoài làm vậy hiếm khi xảy ra. Mọi người có xu hướng tán đồng với đa số, một phần nhỏ là không hiểu. Trong mắt bọn họ, hành vi của Khương Lê là khác thường, là kinh sợ người đời, ánh mắt nhìn Khương Lê giống như đang nhìn một dị loại, vô ý vô tình mà cô lập Khương Lê.
Khương Lê không quan tâm, đi đến chỗ của mình ngồi xuống. Hôm nay Liễu Nhứ có hơi kỳ lạ, thậm chí còn chủ động chào hỏi nàng.
Chuyện này khá là mới mẻ, trong lòng Khương Lê biết rõ, sự quan tâm của Liễu Nhứ đối với nàng xuất phát từ sự nhắc nhở của Liễu phu nhân. Còn trong nội tâm, Liễu Nhứ chưa chắc đã thích nàng là bao. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên Liễu Nhứ chủ động bắt chuyện với nàng, thậm chí nụ cười kia cũng xuất phát từ tận đáy lòng.
Lưu Nhứ xấu hổ một lúc rồi mới nói với Khương Lê: "Hôm qua ta đã nhìn thấy ngươi chống lại Lưu Tử Mẫn ở cửa Quốc Tử Giám."
"Ồ?" Khương Lê mỉm cười: "Ta làm hơi quá một chút." Nhập gia tùy tục, những quý nữ ở đây cho rằng việc lên tiếng bênh vực lẽ phải là khác người, nàng cũng sẽ không cố tình tỏ ra bản thân mình độc lập khác biệt.
"Không, không, không," Liễu Nhứ luôn miệng nói vài chữ "không", sau đó nhìn Khương Lê nghiêm túc nói: "Đức hạnh của Lưu Tử Mẫn có như không, giữa ban ngày ban mặt hắn ta làm trò tống tiền lừa gạt người khác. Có rất nhiều người vây xem, nhưng chỉ có ngươi mới dám nói ra sự thật, không sợ hãi, ta rất khâm phục ngươi."
Khương Lê hơi kinh ngạc.
"Trước đó ta nghe thấy những lời đồn bên ngoài, đối xử với ngươi không được tốt. Nhưng giờ đây ta đã biết, là do ta nhìn người không thấu, suýt chút nữa đã hiểu lầm người tốt. Ngày hôm qua, ngươi dám đứng lên bảo vệ người không quen biết, giỏi giang những kẻ chỉ biết trốn trong đám đông hóng chuyện không biết bao nhiêu lần " Nàng ấy cúi người trước Khương Lê vô cùng dứt khoát: "Lúc trước là do ta sai, hôm nay nhận lỗi với ngươi, từ nay về sau, ta sẽ không làm như vậy nữa."
Khương Lê mỉm cười nói: "Trước kia ngươi cũng rất tốt với ta rồi." Dù sao thì Liễu Nhứ là con gái của Liễu phu nhân, nhưng lại là một nữ tử rộng lượng, biết tự kiểm điểm bản thân, là một cô nương tốt. Ai cũng thích một cô nương tốt, Khương Lê cũng rất thích nàng ấy.
Nhìn thấy nụ cười không để ý của Khương Lê, Liễu Nhứ không khỏi hơi đỏ mặt. Nàng ấy nói: "Hôm qua lúc ngươi tranh luận với Lưu Tử Mẫn, dường như còn rất am hiểu với việc giám định tranh thật giả, ngươi có thể dạy cho ta một chút không?"
Khương Lê hơi giật mình, lập tức nói: "Chuyện này có gì khó, ta sẽ dạy cho ngươi."
Lúc Tiết Hoài Viễn làm huyện lệnh ở Đồng Hương, có một lần có người đến nha môn tố cáo. Đó là một cửa hàng bán tranh chữ của các danh hoạ, bị kiện là bán hàng giả. Bức tranh giả đó còn tinh vi hơn hơn so với tranh mà Lưu Tử Mẫn mang đến ngày hôm qua nhiều, gần như đến mức khó phân biệt được thật giả. Hai bên không ai nhường ai, cuối cùng có người mời một vị đại sư tình cờ tới Đồng Hương du lịch đến phân biệt.
Lúc đó, Khương Lê vẫn còn nhỏ tuổi ham chơi nên đã trốn trong đội ngũ của Tiết Hoài Viễn và đi theo. Sau đó bị phát hiện, Tiết Hoài Viễn xin lỗi nhưng Khương Lê lại thấy chơi rất vui. Vị đại sư đó thấy nàng xinh xắn như ngọc nên đã dạy cho nàng một số đạo lý để phân biệt giữa thật và giả.
Thầy giỏi ắt có trò hay, Khương Lê cũng được coi là một nửa đệ tử của đại sư đó, trình độ không tốt lắm nhưng cũng không quá tệ. Bức tranh giả mà Lưu Tử Mẫn đưa ra ngày hôm qua lại không quá tinh vi, Khương Lê hiểu rõ bản tính của Lưu Tử Mẫn, chỉ cần nói vài ba câu đã có thể khiến Lưu Tử Mẫn bại lộ.
Đang nói chuyện với Liễu Nhứ về một số điểm quan trọng trong việc thưởng thức tranh cổ thì có một vị tiên sinh bước vào. Khương Lê ngước mắt nhìn, thấy đó là một người nữ tử mảnh mai trong một bộ váy dài tay, eo thon thả màu tím nhạt đang từ từ bước đến. Nữ tử ấy có đôi lông mày thanh tú, đôi mắt sáng ngời, vẻ đẹp dịu dàng xen lẫn đoan trang. Nha đầu đi đằng sau cầm một cây đàn cầm dài trong tay, là tiên sinh dạy cầm nhạc trong lục kỹ.
So với Kỷ La Lai, thoạt nhìn vị tiên sinh này trông tốt tính hơn nhiều, cũng cực kỳ dịu dàng.
Khương Lê thấy thế thì cười thầm trong lòng, vị nữ tử này cũng có thể coi là "bằng hữu tốt" trước đây của nàng, nữ nhạc sư đứng đầu kinh thành, Tiêu Đức Âm.