Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau khi Tiêu Đức Âm vào Minh Nghĩa Đường thì bắt đầu giảng bài. Khương Lê nhìn hình bóng quen thuộc của nàng ấy, suy nghĩ lại thả về phương xa.
Sau khi Thẩm Ngọc Dung trúng Trạng Nguyên, Khương Lê và các vị tiên sinh dạy lục nghệ ở Minh Nghĩa Đường cũng từng có duyên gặp mặt vài lần. Ngoại trừ Kỷ La có địch ý rất lớn với nàng ra thì các tiên sinh còn lại đều có tính cách riêng của mình. Trong đó Tiêu Đức Âm lại là người hợp ý với Khương Lê nhất.
Bởi vì tính cách của Tiêu Đức Âm là dịu dàng nhất, mỗi khi Kỷ La cố ý nhằm vào Khương Lê, đều là Tiêu Đức Âm tới hoà giải. Mà Khương Lê cũng rất thưởng thức tài năng của Tiêu Đức Âm, Tiêu Đức Âm là nữ nhạc sư hàng đầu của Yến Kinh thành, kỹ thuật đánh đàn Thất Âm xuất thần nhập hóa, từng bởi vì một tay cầm nghệ này mà thiếu chút nữa bị Thái hậu chọn tiến cung. Nhưng Tiêu Đức Âm lại tình nguyện không làm nhạc sư cung đình, chỉ làm một nữ tiên sinh nho nhỏ ở Minh Nghĩa Đường.
Cầm nghệ của Khương Lê cũng rất tốt, hai người thường xuyên luận bàn, mỗi lần đều có cảm giác đây là tri âm tri kỷ đã quen biết từ lâu.
Nhưng cũng chính vị tri âm này, sau khi Khương Lê tư thông với người khác, chưa từng tới thăm nàng một lần nào. Đây có lẽ là bởi vì Tiêu Đức Âm quý danh dự, không muốn làm bạn với người vô liêm sỉ như nàng. Có điều vừa hay Khương Lê nhớ rõ một chuyện, vào ngày sinh nhật Thẩm mẫu, Tiêu Đức Âm cũng ở trong hàng ngũ mở tiệc chiêu đãi tân khách, lúc ấy ngồi yên ở bên cạnh Khương Lê. Khi đó Tiêu Đức Âm liên tiếp mời rượu, chính là Tiêu Đức Âm đỡ nàng trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng sau khi tỉnh lại, mọi chuyện đã long trời lở đất, Tiêu Đức Âm lại nói mới đi được nửa đường thì Khương Lê đã được nha hoàn bên người đón đi.
Không có bất kì chứng cứ nào chứng minh Tiêu Đức Âm cũng tham dự chuyện trong tiệc sinh nhật của Thẩm mẫu, nhưng trực giác của Khương Lê nói cho nàng biết, có lẽ Tiêu Đức Âm cũng có phần. Chẳng qua thật sự không rõ nguyên nhân trong đó là gì, nếu như nói Tiêu Đức Âm bị công chúa Vĩnh Ninh mua chuộc, thì đến cả cơ hội tiến cung làm nhạc sư cung đình nàng ấy cũng không cần, chứng tỏ nàng ấy không phải là người ham phú quý, nhưng Tiêu Đức Âm cũng không oán không thù với mình, vậy vì sao phải trợ giúp kẻ ác làm việc xấu?
Nghĩ không rõ ràng cũng không sao. Dù sao trước mắt nàng cũng đã vào Minh Nghĩa Đường rồi, nếu Tiêu Đức Âm thật sự có vấn đề thì kiểu gì cũng để lộ ra dấu vết.
Hơn nữa, nếu Tiêu Đức Âm thật sự tham dự chuyện sinh thần Thẩm mẫu, đợi đến một ngày chân tướng rõ ràng, đây cũng là một nhân chứng vô cùng tốt.
Khương Lê chậm rãi suy nghĩ.
Trong lúc lên lớp, Khương Lê vẫn luôn suy nghĩ tới chuyện khác, trong mắt những người khác, chỉ cho rằng nàng không học vấn không nghề nghiệp, ngược lại Liễu Nhứ có lòng nhắc nhở nàng tập trung vài câu, nhưng Khương Lê chỉ cười nhẹ, rồi vẫn làm theo ý mình như cũ, Liễu Nhứ cũng chỉ đành bất đắc dĩ từ bỏ.
Mãi đến khi tiết học của Tiêu Đức Âm kết thúc, nàng ấy cố ý nhắc về kì thi mấy ngày sau một chút. Tiêu Đức Âm nói: “Người có thành tích đứng đầu kì thi năm nay sẽ được thánh thượng ban lễ trong cung yến. Đối với các ngươi mà nói, đây là một cơ hội rất tốt, nếu như được Hoàng Thượng tự mình ban lễ, sẽ rất có lợi với tương lai sau này của các ngươi, ta hy vọng mọi người sẽ dốc hết sức ứng phó.”
Hoàng Thượng tự mình ban lễ!
Các nữ tử trong Minh Nghĩa Đường lập tức hưng phấn nghị luận.
“Đồng thời, người có thành tích không tốt trong kỳ thi cũng sẽ không được vẻ vang. Ta và mọi người ở Minh Nghĩa Đường cũng coi như có mấy năm tình nghĩa thầy trò, đương nhiên không mong ai trong số các ngươi bị trục xuất khỏi Minh Nghĩa Đường.” Tiêu Đức Âm nói: “Cho nên chỉ còn lại mấy ngày, các vị cần khổ luyện thêm. Mấy ngày tới Minh Nghĩa Đường sẽ không dạy học nữa, chờ tới ngày thi cử thì đến dự thi. Trước khi tan học sẽ dán giấy chi tiết quy tắc của kì thi lần này, mọi người nhớ đọc thật kĩ.” Tiêu Đức Âm mỉm cười nói xong thì ôm đàn rời đi, cũng không hề liếc mắt nhìn Khương Lê cái nào.
Khương Lê thấy nàng ấy như thế, trong lòng có hơi đắn đo.
Tiêu Đức Âm đi rồi, bầu không khí náo nhiệt trong Minh Nghĩa Đường cũng không tản đi. Chờ tới khi tiểu đồng dán xong chi tiết quy tắc của kỳ thi, các nữ tử lập tức tốp năm tốp ba tiến đến vây xem. Liễu Nhứ kéo tay áo Khương Lê, trong ánh mắt khó kìm nén sự hưng phấn, nói: “Chúng ta cũng đi xem đi.”
Khương Lê không lay chuyển được nàng ấy, đành đi theo đến trước công đường. Khương Ấu Dao và Mạnh Hồng Cẩm cũng ở đó, Liễu Nhứ cẩn thận đọc chi tiết quy tắc, thở dài: “Người đứng đầu kỳ thi năm nay thật đúng là cực kỳ vinh quang, nếu như ta có thể... Cho dù chỉ đạt được một hạng thôi, cha ta cũng sẽ vô cùng vui vẻ rồi.”
Khương Lê nghe Liễu Nhứ nói vậy, cũng mỉm cười nói: “Quả thật là thế, được Hoàng Thượng ban lễ, vinh quang vô hạn.”
“Ồ.” Một giọng nói đột ngột chen vào, lại là Mạnh Hồng Cẩm, nàng ta nhìn thoáng qua Khương Lê, nói: “Khương nhị tiểu thư cũng nghĩ tới chuyện được Hoàng Thượng ban lễ sao? Cũng dám nghĩ thật đấy, nhìn dáng vẻ này, còn tưởng là người đạt được hạng nhất cơ.”
Liễu Nhứ nhíu mày: “Mạnh Hồng Cẩm, lời ngươi nói cũng quá gay gắt rồi.”
Mạnh Hồng Cẩm vừa thấy là Liễu Nhứ thì mày liễu lập tức dựng ngược lên, chức quan của phụ thân nàng ta không so được với Khương Nguyên Bách nhưng lại cao hơn Liễu Nhứ. Vậy nên nàng ta lập tức nói: “Ta còn tưởng là ai, hoá ra là tiểu thư của Liễu gia à, sao nào, đây là muốn noi theo Khương nhị tiểu thư ‘bênh vực lẽ phải’ bên đường ngày hôm qua à, Liễu Nhứ, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, chơi cùng người nào, tốt nhất là nên suy nghĩ cho kỹ. Khương nhị tiểu thư có một người cha là Thủ phụ, nhưng ngươi thì không, nghe nói Liễu đại nhân tiến vào Thừa Đức lang cũng đang gặp chút phiền phức…”
Liễu Nhứ đột nhiên biến sắc.
Tuy Khương Lê không biết rốt cuộc Liễu Nguyên Phong đã gặp phải chuyện gì, nhưng nàng hiểu được lời Mạnh Hồng Cẩm nói không sai, nếu không Liễu Nhứ sẽ không lộ vẻ mặt như vậy. Liễu Nhứ cắn răng nói: “Mạnh Hồng Cẩm, ngươi không được ăn nói lung tung…”
“Ngươi muốn nói ta ăn nói bừa bãi, vậy cứ cho là thế đi.” Mạnh Hồng Cẩm cười vô cùng đắc ý: “Chỉ là ta thấy rất kỳ quái, vì sao ngươi cứ phải vì một người nhất định sẽ phải cuốn gói khỏi Minh Nghĩa Đường mà đắc tội bạn cùng trường của mình chứ?”
“Ai nói nàng nhất định sẽ rời khỏi Minh Nghĩa Đường?” Đầu óc Liễu Nhứ nóng lên, buột miệng thốt ra.
“Chẳng lẽ không phải sao?” Mạnh Hồng Cẩm trừng to mắt, nhìn sang các bạn cùng trường xung quanh mình, các nữ hài tử đều đang vui cười, Khương Ấu Dao lộ vẻ mặt khó xử, dường như rất muốn tiến lên khuyên giải nhưng lại không dám. Mạnh Hồng Cẩm cười duyên nói tiếp: “Vậy ngươi có dám đánh cược không? Cứ đánh cược sau khi Khương Lê kiểm tra có phải rời khỏi Minh Nghĩa Đường không đi, nếu như ngươi thua, vậy ngươi phải quỳ xuống xin lỗi ta trước mặt mọi người ở Minh Nghĩa Đường!”
Liễu Nhứ sửng sốt, lập tức mặt lộ vẻ tức giận, cắn răng không lên tiếng. Nếu nhận lời, Khương Lê mới vào Minh Nghĩa đường, vô cùng có khả năng xếp hạng chót. Nhưng nếu như không nhận, vậy chính là đánh vào thể diện của Khương Lê trước mặt mọi người.
Tiến thoái lưỡng nan!
Mạnh Hồng Cẩm đã tính toán kỹ càng nhìn nàng ấy, ánh mắt chế nhạo của người chung quanh đồng loạt rơi vào trên người Liễu Nhứ, khiến Liễu Nhứ khó có thể hành động.
Khương Lê nhìn vậy, trong lòng thở dài, dù sao Liễu Nhứ vẫn còn là một cô nương tuổi không lớn, nhất thời xúc động, dễ dàng rơi vào cạm bẫy của người khác.
Nội tâm Liễu Nhứ giãy giụa mấy lần, ánh mắt quét qua Khương Lê, thấy Khương Lê đang trầm mặc nhìn mình, ánh mắt cũng không mang vẻ khẩn cầu, nàng ấy cắn chặt răng, hạ quyết tâm nói: “Đánh cược thì…”
“Đánh cược thì đánh cược.” Còn chưa dứt lời, Khương Lê đã ngắt ngang Liễu Nhứ, tự mình tiếp nhận câu chuyện, nàng nói: “Không cần Liễu Nhứ, để ta tới đánh cược với ngươi. Nếu như khi có thành tích kiểm tra, ta cần phải rời khỏi Minh Nghĩa Đường, vậy ta sẽ quỳ xuống xin lỗi ngươi. Ngược lại...”
“Ngược lại, ta sẽ cho ngươi một lời xin lỗi.” Mạnh Hồng Cẩm vui vô cùng, lập tức nói.
“Vậy thì không được.” Khương Lê hơi mỉm cười: “Nếu như ta ở lại Minh Nghĩa Đường, ngươi quỳ xuống xin lỗi ta. Nếu như kết quả kiểm tra của ta tốt hơn ngươi, ngươi còn phải làm hơn thế nữa, phải quỳ xuống xin lỗi ta trước cửa Quốc Tử Giám.”
“Ngươi!” Mạnh Hồng Cẩm giận dữ.
Nhưng Khương Lê vẫn chưa nói xong, nàng tiếp tục nói: “Nếu như ta không chỉ có kết quả kiểm tra tốt hơn ngươi, mà còn giành được hạng nhất trong kì thi...”
“Ngươi phải cởi bỏ xiêm y ra, cõng cành mận gai, quỳ xuống xin lỗi ta trước cửa Quốc Tử Giám!”