Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nếu Khương Lê không nằm hạng chót trong kỳ thi, Mạnh Hồng Cẩm phải quỳ xuống cho Khương Lê một lời xin lỗi.
Nếu Khương Lê có thành tích cao hơn Mạnh Hồng Cẩm, Mạnh Hồng Cẩm phải quỳ xuống xin lỗi Khương Lê ở trước cửa Quốc Tử Giám.
Nếu Khương Lê không chỉ có thành tích cao hơn Mạnh Hồng Cẩm, còn cao hơn toàn bộ nữ đệ tử của Minh Nghĩa Đường, Mạnh Hồng Cẩm phải chịu đòn nhận tội, quỳ xuống xin lỗi Khương Lê trước cửa Quốc Tử Giám.
Ba điều kiện, cái trước còn khiến người ta giật mình hơn cái sau, ba vụ cá cược, vụ trước còn khiến người ta run sợ hơn vụ sau!
Minh Nghĩa Đường rơi vào một khoảng yên tĩnh đáng sợ, không chỉ Mạnh Hồng Cẩm ngây dại, Khương Ấu Dao đơ người, thậm chí tới Liễu Nhứ cũng ngẩn ra, không ai nói chuyện, cũng không ai nói được lời nào.
Một lát sau, Mạnh Hồng Cẩm lấy lại tinh thần, tức muốn hộc máu nói: “Khương Lê, ngươi thật to gan!”
“Lá gan của ta vẫn luôn rất lớn.” Khương Lê cười nhạt: “Cũng không biết lòng can đảm của Mạnh tiểu thư lớn thế nào? Vừa rồi thoạt nhìn thì rất lớn, hiện giờ… Vụ cá cược này, ngươi gánh có nổi không?”
Mạnh Hồng Cẩm cắn răng không lên tiếng, Khương Lê nói quá nhẹ nhàng, đánh cược đáng sợ như thế, vậy mà nàng ta nói không chút chần chừ, cứ như đó chỉ là một trò chơi nhỏ. Nhưng lại không biết, cái mà các nàng cá cược có thể xem như kinh thế hãi tục, một khi có người thắng, bên thua sẽ không còn mặt mũi nào đi gặp người khác trong toàn bộ Yến Kinh thành nữa, thậm chí ngay cả gia tộc cũng phải hổ thẹn.
Thậm chí Khương Lê còn nói Quốc Tử Giám…
Đệ tử của Quốc Tử Giám đều là thanh niên tài tuấn của toàn bộ Yến Kinh thành, trong đó không ít nhi tôn quý tộc nhà quan, mà những thiên kim tiểu thư như các nàng, nói không chừng ngày sau chọn phu cũng sẽ chọn từ trong nhóm người này. Mất mặt trước Quốc Tử Giám, chính là mất mặt trước người có thể là vị hôn phu trong tương lai của mình, sau này những chàng trai kia có ai lại muốn cưới một nữ tử đã trở thành trò cười chứ, ý đồ của Khương Lê thật sự quá ác độc.
Mạnh Hồng Cẩm chỉ cảm thấy lòng lạnh từng cơn.
“Đánh cuộc thì đánh cuộc!” Một cô nương vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn đứng sau Mạnh Hồng Cẩm khinh thường nói: “Hồng Cẩm tỷ tỷ mau nhận lời nàng ta đi, Khương nhị tiểu thư thật tự tin đó, nhưng không khỏi tự tin quá mức rồi.”
Liễu Nhứ cũng lấy lại tinh thần, ánh mắt nhìn sang Khương Lê nôn nóng vô cùng.
Lúc này Mạnh Hồng Cẩm mới nhớ tới, nàng ta đưa ra vụ cá cược này, đương nhiên là bởi vì ngay từ đầu nàng ta đã không nghĩ là mình sẽ thua. Phải biết rằng một nữ tử ở am ni cô tận tám năm trời, dù cho am ni cô có kinh thư có thể dạy nàng ta tập viết, nhưng kinh thư, biết chữ và lục nghệ hoàn toàn không giống nhau. Thư, số, ngự, xạ, nhạc, lễ mỗi một môn đều phải trải qua thời gian dài tập luyện, không nói sang chuyện khác, chỉ sợ Khương Lê cũng chỉ mới tiếp xúc sơ sơ với lục nghệ mà thôi, thời gian ngắn như vậy, phải hiểu hết kiến thức cơ bản đã rất khó khăn rồi, mà các cô nương khác của Minh Nghĩa Đường đều đã học ở đây mấy năm, nếu thật sự bại bởi Khương Lê, vậy mới là không thể tưởng tượng nổi.
Chắc chắn Khương Lê sẽ ôm hạng chót, những điều cá cược kia của nàng, chắc chắn sẽ trở thành hố sâu để nàng tự chôn mình xuống.
Nghĩ đến đây, Mạnh Hồng Cẩm nở một nụ cười, nói: “Nếu Khương nhị tiểu thư có hứng thú, cũng có can đảm, đương nhiên ta sẽ phụng bồi tới cùng. Nói được thì làm được, hôm nay tất cả các tỷ muội của Minh Nghĩa Đường đều đã chứng kiến, ngay khi kết quả kiểm tra vừa ra, Khương nhị tiểu thư không thể ỷ vào việc mình là tiểu thư của nhà Thủ phụ mà định nói lời không giữ lấy lời đâu đấy.”
“Ta sẽ không.” Khương Lê cười cười: “Chỉ mong ngươi cũng sẽ như vậy.”
Vẻ mặt nàng thản nhiên, không lo không sợ, Mạnh Hồng Cẩm nhìn vô cùng chói mắt, lập tức hừ lạnh một tiếng rồi nghênh ngang rời đi.
Đoàn người đều tốp năm tốp ba tản ra, ánh mắt nhìn Khương Lê có khinh thường cũng có thương hại, dường như đã sớm thấy được kết cục thể diện đi quét rác của nàng. Khương Ấu Dao đi tới, nhìn Khương Lê nói: “Nhị tỷ, tỷ cần gì phải ganh đua cao thấp cùng cùng Mạnh tiểu thư chứ, từ trước đến nay ở Minh Nghĩa Đường, thành tích của Hồng Cẩm luôn trong top ba, lần này tỷ cứng đối cứng với nàng ấy, thật sự không phải là một hành động sáng suốt.”
Khương Lê nhìn nàng ta: “Ý của tam muội là, lúc này ta nên đến tìm Mạnh Hồng Cẩm, để nàng ta hủy bỏ vụ cá cược này hay sao?”
Khương Ấu Dao cứng đờ một chút, vội vàng mở miệng: “Nhưng trước mắt tất cả mọi người ở Minh Nghĩa Đường đều đã chứng kiến, nếu Nhị tỷ hủy bỏ vụ cá cược này, người ngoài sẽ chỉ cho rằng tỷ không dám cược, sẽ liên lụy đến thanh danh của Khương gia chúng ta.”
Khương Lê nói: “Một khi đã như vậy, vụ cá cược này cũng không hủy bỏ được nữa, tam muội cũng không cần lo lắng cho ta, con người ta ấy à, vận khí luôn rất tốt, lỡ như lúc này chính là vận may, đúng lúc đánh cược thắng thì sao?”
Khương Ấu Dao cười cười: “Vậy thì quá tốt rồi.” Giọng điệu lại không hề tin tưởng.
Sau khi Khương Ấu Dao rời đi, Liễu Nhứ đi lên phía trước, nhìn bóng lưng Khương Ấu Dao khinh thường nói: “Vị tam muội của ngươi, rõ ràng cũng là một người bỏ đá xuống giếng, chờ xem ngươi mất mặt đấy.”
“Ngu xuẩn một chút.” Khương Lê cười nhạt, Khương Ấu Dao một lòng muốn nhìn danh dự của nàng mất sạch, không còn mặt mũi, nhưng cũng không nghĩ tới, cùng vinh hoa chung tổn hại, nếu như nàng thật sự thua, thực hiện theo cá cược quỳ xuống trước Mạnh Hồng Cẩm, làm mất mặt toàn bộ Khương phủ, Khương Ấu Dao thân là tiểu thư của Khương phủ, làm sao có thể chỉ lo thân mình?
Khương Ấu Dao không hiểu đạo lý này, có lẽ mặc dù là đã hiểu, nhưng vẫn tình nguyện chấp nhận mình bị hao tổn cũng muốn Khương Lê phải xấu mặt, giống như Vân Song và Hương Xảo lúc trước.
“Đều tại ta.” Liễu Nhứ áy náy nhìn Khương Lê: “Vừa rồi bị các nàng kích tướng, nếu không phải vì ta, vốn dĩ ngươi không cần phải làm như vậy.”
“Cũng không phải vì ngươi.” Khương Lê trấn an nàng ấy: “Các nàng có lòng gây khó dễ, cho dù không phải chuyện này thì kiểu gì cũng bị bọn họ tìm cớ khác sinh sự thôi. Nào có đạo lý ngàn ngày phòng trộm, không bằng mượn lần này đây giải quyết sạch sẽ đi.”
“Thế nhưng ngươi thì phải làm sao bây giờ?” Liễu Nhứ nói: “Ta nghĩ nếu ngươi đã dám đồng ý cá cược, hẳn là có vài phần tự tin. Có điều lục nghệ của Minh Nghĩa Đường vốn đã rất khó, không giấu gì ngươi, hàng năm kiểm tra ta đều có một hai môn học bị rớt lại phía sau, ngươi lại vừa mới về Yến Kinh.”
“Thật ra ta vừa nhìn là sẽ không quên.” Khương Lê chớp mắt với nàng ấy.
Liễu Nhứ sửng sốt, thiếu chút nữa kinh hô lên: “Thật sao?”
“Đương nhiên là giả.” Khương Lê mỉm cười vỗ vai nàng ấy: “Có điều ta cũng không tệ như bọn họ nghĩ là được. Không cần lo cho ta, ngươi cứ ôn tập các môn học cho tốt, chỉ cần chờ mong tới ngày Mạnh Hồng Cẩm quỳ gối trước cửa Quốc Tử Giám xin lỗi sau khi kiểm tra là được.”
Liễu Nhứ còn muốn nói gì đó, Khương Lê đã chuyển sang chủ đề khác. Tuy trong lòng vẫn lo lắng vô cùng, nhưng nhìn vẻ mặt mỉm cười của Khương Lê, không biết vì sao Liễu Nhứ lại cảm thấy an tâm một cách khó hiểu, tin tưởng không nghi ngờ lời Khương Lê nói ra.
Có lẽ, nàng thật sự có biện pháp nào đó.
Khương Lê cười nhạt trong lòng, một kỳ thi mà thôi, lời khiêu khích của Mạnh Hồng Cẩm thật sự đã làm nàng không được kiên nhẫn lắm. Có điều, hấp dẫn nàng còn có mục đích khác, nếu thi được hạng nhất là có thể tiến cung diện thánh nhận lễ.
Ở bữa dạ yến trong cung, triều đình tân quý, hiện giờ có lẽ Trung Thư Xá lang Thẩm Ngọc Dung vẫn còn ở đó, còn có công chúa Vĩnh Ninh.
Nàng thật sự rất muốn gặp hai người họ một lần, cho dù việc gì cũng không thể làm, cho dù hiện giờ còn chưa thể tự tay giết chết kẻ thù đi nữa, mà chỉ ngồi từ xa, nhìn mặt bọn họ thôi cũng đủ rồi.
Như vậy, là có thể từng giây từng phút nhắc nhở nàng về án oan của Tiết gia, huyết hải thâm thù.
Không thể quên, cũng không dám quên.