Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Việc đánh cuộc giữa thiên kim Mạnh Hồng Cẩm quý phủ Thừa Tuyên Sứ và đích nữ Thủ phủ Khương Lê đã dấy lên sóng to gió lớn ở Yến Kinh thành. Ngay cả bên trong ngõ nhỏ hẻo lánh nhất, quán rượu nhỏ đơn sơ nhất, phàm là có người bàn tán chuyện mới mẻ dạo gần đây đều sẽ có người lấy việc này ra để nói chuyện say sưa.
Các sòng bạc lớn nhỏ thậm chí còn bắt đầu đặt cược, bất kể già trẻ đều phải tham gia vào một đợt.
Ở chỗ ngồi như thường lệ của Vọng Tiên lâu đang có ba người uống trà.
Văn sĩ áo xanh nhìn đám người nối liền không dứt trước cửa sòng bạc đối diện, cười nói: "Ván cược này thật mới lạ, khiến người trước vừa ngã xuống, người sau đã tiến lên.”
"Tuy nhiên tất cả đều nghiêng về một phía." Giáp y quân sĩ - Khổng Lục rung đùi đắc ý nói: "Những người này đều bị điên rồi, toàn cược đại tiểu thư quý phủ Thừa Tuyên sứ thắng, không một ai cược Khương Nhị tiểu thư cả, chậc chậc chậc, đúng là quá khó coi."
Sau khi uống một chén trà vào bụng, dáng vẻ uống trà của hắn tiêu sái như đang uống rượu, vỗ vỗ bàn, hào hứng nói: "Ta là người thương hương tiếc ngọc nhất, không thể thấy người khác ỷ mạnh hiếp yếu, Văn Kỷ." Hắn gọi thị vệ đứng ở bên ngoài, móc ra mười lượng bạc từ trong ngực: "Đi xuống lầu cược Khương nhị tiểu thư thắng giúp ta!"
“Đừng nói như thể ngươi rất trượng nghĩa nữa." Văn sĩ áo xanh vuốt râu, cười khanh khách nói: “Nửa canh giờ trước ngươi mới bỏ ra một trăm lượng bạc cược Mạnh Hồng Cẩm thắng đấy.”
Nghe vậy, Văn Kỷ lộ vẻ khinh bỉ ngay. Hừ, bỏ ra mười lượng bạc cược Khương nhị tiểu thư, bỏ ra trăm lượng bạc cược Mạnh tiểu thư, rõ ràng Khổng Lục đang kiếm thêm lời để bản thân không bị lỗ, hắn và những người bên ngoài giống nhau y như đúc, còn phải giả vờ giả vịt.
Khổng Lục thẹn quá hóa giận, nhìn văn sĩ áo xanh rồi cả giận nói: "Họ Lục kia, tại sao ngươi lại biết hết những chuyện ta làm thế hả, ngươi là chuột thành tinh à?"
Lục Cơ, chính là cái người văn sĩ áo xanh, không nói gì trước sự chất vấn của Khổng Lục, nhìn về phía người bên cạnh, hỏi: "Quốc công gia, ngươi nghĩ như thế nào?"
Cơ Hành nâng mí mắt lười biếng nhìn xuống dưới lầu, nói: "Không có hứng thú.”
"Không phải ta nói." Khổng Lục nói: "Tuy rằng ta cũng ấn tượng vì Khương nhị tiểu thư dám đặt cược can đảm như vậy, thế nhưng đây chính là cuộc thi giáo khảo của Minh Nghĩa Đường, ai yo, năm đó cha ta cũng muốn đưa ta đi Minh Nghĩa đường, con mẹ nó, đến cửa lớn mà ta cũng không sờ được đã bị đuổi ra ngoài, Minh Nghĩa Đường là nơi mà người bình thường có thể vào sao?" Khổng Lục tặc lưỡi: “Dù gì thì tiểu thư Mạnh gia cũng ngây ngốc ở Minh Nghĩa Đường mấy năm, Khương Nhị tiểu thư thì mới đến, mới đến thì cũng thôi đi, trước đây Khương Nhị tiểu thư ở am ni cô. Đừng nói am ni cô kia là nơi phong lưu, cho dù hương hỏa thịnh vượng hơn nữa, ni cô mà tốt hơn tiên sinh đi ra từ trong cung sao? Nếu Khương nhị tiểu thư có thể thắng được tiểu nương tử Mạnh gia, đó mới là chuyện lạ.”
“Không dám gật bừa.” Lục Cơ nói: "Nếu Khương nhị tiểu thư dám nói ra tiền đặt cược như thế, nhất là còn đặt cược ba cái liền, tiền đặt cược tầng tầng lớp lớp, nói năng có khí phách, tất nhiên nàng có chỗ dựa. Nếu không nàng cần gì phải làm điều thừa, tự tìm phiền toái cho mình.”
“Bình thường trông ngươi thông minh lắm mà sao giờ ngu vậy?” Khổng Lục cười nhạo nói: "Khương nhị tiểu thư nói như vậy, vậy lúc chúng ta đánh trận cũng nói mấy câu ngầu chút, dùng khí thế áp đảo trước rồi tính tiếp nhé! Nào có nhiều thâm ý như thế, người đọc sách như các ngươi, suy nghĩ phức tạp thật!”
Câu nói cuối cùng khiến Lục Cơ nghẹn lại, một lúc lâu sau, ông ta mới nói ra một câu: "Đúng là đàn gảy tai trâu.”
“Gà trống không thể nói chuyện với vịt." Khổng Lục trả lời lại một cách mỉa mai.
Cơ Hành chán đến chết, hắn chống cằm, cho dù là động tác tùy ý như vậy, nhưng vì do hắn làm ra mà trông cũng rất đẹp.
“Đại nhân." Lục Cơ lại nhìn về phía Cơ Hành: "Chuyện của Diệp Thế Kiệt, bởi vì Khương nhị tiểu thư làm rối loạn kế hoạch của đại nhân, mặc dù không biết có phải ngẫu nhiên hay không, Khương nhị tiểu thư cũng không ngu ngốc giống như lời đồn đãi. Việc này cũng chính là cơ hội tốt, không bằng chúng ta cứ yên lặng theo dõi mọi chuyện, không thể phạm sai lầm trong kế hoạch Khương gia, Khương nhị tiểu thư có thể trở thành ngòi nổ.”
Khổng Lục nghi hoặc: "Khương nhị tiểu thư không được coi trọng ở Khương gia, tại sao chuyện này có ảnh hưởng đến quyết định của Khương gia?"
Lục Cơ lẳng lặng chờ đợi câu trả lời của người đối diện.
Qua một hồi lâu, Cơ Hành mới mở miệng nói: "Khương gia còn chưa bắt đầu, không vội." Hắn vẫy vẫy tay, Văn Kỷ tiến lên cúi người, Cơ Hành nói: "Lấy một vạn lượng bạc, đến sòng bạc lớn nhất Yến Kinh.”
Đôi mắt Khổng Lục sáng lên: "Ngươi cũng định nhân cơ hội này để kiếm một khoản lớn à?"
“Xem kịch thì phải xem đến cuối cùng." Cơ Hành cười khẽ một tiếng: “Đi, đặt Khương nhị tiểu thư thắng.”
…
Đối với chuyện đánh cuộc với Mạnh Hồng Cẩm mà khiến Yến Kinh thành huyên náo xôn xao nhưng chính Khương Lê lại không biết. Bởi vì từ ngày đó trở đi, nàng luôn ở trong Khương phủ "an tâm chuẩn bị thi".
Nhưng mà, sự việc liên quan đến danh dự của Khương phủ, một khi hành động này của Khương Lê truyền ra ngoài, truyền đến tai Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách thì chính là chuyện lớn.
Buổi tối trong Vãn Phượng Đường, Khương lão phu nhân nhìn chằm chằm Khương Lê, ánh mắt hết sức phức tạp, hỏi: "Lê nha đầu, rốt cuộc con đang muốn làm cái gì?"
“Nương đừng tức giận." Quý Thục Nhiên cẩn thận nói: "Dù sao Lê nhi vẫn còn nhỏ, dễ xúc động nên mới lập ước đánh cược với người khác như thế.”
"Còn nhỏ à." Khương Nguyên Bách lạnh lùng nói: "Cũng đã tới tuổi cập kê rồi, qua vài năm nữa là có thể đến tuổi kết hôn, thế mà làm việc vẫn không biết lấy lui làm tiến như thế!"
Trong Vãn Phượng Đường, chỉ có một nhà đại phòng. Tuy rằng sự việc liên quan đến toàn bộ Khương phủ nhưng chuyện đang xảy ra cũng là do Khương Lê.
“Nói không chừng Nhị tỷ đã tính toán kỹ càng.” Khương Ấu Dao không chút do dự châm thêm một mồi lửa: "Mới có thể tự tin đồng ý đánh cược với Mạnh tiểu thư, thậm chí còn đưa ra yêu cầu.”
Không đề cập tới chuyện này còn tốt, nhắc tới lời này, trong lòng Khương Nguyên Bách càng giận dữ, bình sinh người ông ấy không thích nhất là người tự cao tự đại, nhất là người tự cao tự đại nhưng lại không có bản lĩnh gì cả.
Trong ánh mắt ông ấy nhìn về phía Khương Lê tràn đầy ý tứ trách móc nặng nề: "Ta biết chữ của con viết rất đẹp, tuy nhiên nếu con nghĩ rằng chỉ cần như vậy là đã có thể đậu kỳ giáo khảo của Minh Nghĩa Đường, vậy thì con đã sai rồi! Chớ nên làm ếch ngồi đáy giếng, Khương gia trọng ở chỗ tự biết người biết ta, thế mà con lại không tự biết bản thân mình như thế nào, còn dám vọng tưởng đứng đầu bảng. Con cũng biết, thứ con bồi thường không chỉ là thanh danh cả đời của con, mà còn là danh dự của Khương gia, nếu như con thua, toàn bộ Khương gia sẽ bị con đâm vào sống lưng!"
Trên mặt Khương Lê vẫn tỏ vẻ cung kính, mang theo vẻ áy náy đúng lúc, nhưng lòng nàng lại không tập trung. Khương Nguyên Bách cho rằng nàng là người không biết trời cao đất rộng thì có thể hiểu được, dù sao bọn họ không biết nàng không phải là Khương nhị tiểu thư chân chính. Ở nơi đất khách quê người, nếu nàng đối mặt với tình cảnh như vậy, cũng sẽ cảm thấy việc này vô cùng hoang đường.
Khương Lê ngoan ngoãn nói: "Phụ thân, là con sai rồi, con không nên nhất thời hăng hái, chỉ là chuyện hôm nay đã đến nước này, cả thành đều biết, bây giờ con lập tức hủy bỏ đánh cuộc cũng sẽ bị người ta chê cười. Dù sao cũng sẽ bị người chê cười, không bằng con cố gắng hết sức đánh cược một lần, còn có một cơ hội thắng lợi.”
Mọi người ngẩn ngơ, họ không ngờ Khương Lê lại thoải mái nhận sai như vậy. Mà thái độ nhận sai của nàng quá tốt, thậm chí Khương Nguyên Bách còn không có cách nào tiếp tục trách cứ nàng.
Trong lòng Khương Lê cảm thấy bình tĩnh, nàng học được từ chỗ Tiết Chiêu "Nhận sai thì phải chân thành và thẳng thắn, phạm sai lầm cũng phải sải bước phóng khoáng rời đi và không quay đầu lại", phong thái như vậy thường có tác dụng.
Dù sao lợn chết không sợ nước sôi, như vậy cũng chỉ có thể chữa ngựa chết làm ngựa sống.