Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thời gian bản thân đi ra khỏi Vãn Phượng Đường sớm hơn so với Khương Lê nghĩ.
Lòng Đồng Nhi nóng như lửa đốt, nàng ấy đang đi qua đi lại quanh cửa Phương Phỉ Uyển viện, thấy hai người Khương Lê và Bạch Tuyết trở về, nàng ấy ngây người một chút, nói: "Sao lại đi ra nhanh như vậy?”
Khương Lê cười nói: "Đúng vậy, nhanh hơn ta nghĩ.”
Vốn dĩ còn tưởng rằng cả ba phòng hội thẩm phải giằng co một hồi lâu, không nghĩ tới lại kết thúc rất nhanh. Thứ nhất là do Khương Lê nhận sai rất thành khẩn.
Thứ hai, giờ mọi chuyện đã đến nước này, bây giờ cũng không thể hủy bỏ đánh cược. Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách đều không nghĩ ra được cách gì tốt, Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao lại ước gì Khương Lê xấu mặt. Việc này cứ như vậy được quyết định xong vô cùng thuận lợi.
Khương Nguyên Bách còn muốn tìm một tiên sinh để dạy Khương Lê vài kiến thức trong mấy ngày này, tránh lúc thua sẽ rất nhục nhã, nhưng yêu cầu này bị Khương Lê uyển chuyển từ chối. Khương Lê chỉ nói trong thời gian ngắn như vậy cố gắng học tập thật sự rất miễn cưỡng, còn không bằng nghỉ ngơi dưỡng sức.
Có lẽ Khương Nguyên Bách cảm thấy Khương Lê có làm gì cũng không tốt, ông ấy thở dài, phẩy tay áo bỏ đi, Khương Lê đoán ông ấy đi nghĩ cách khác.
Vào phòng, Đồng Nhi rót cho Khương Lê một chén trà nóng, nói: "Mặc kệ kết quả như thế nào, cho dù cô nương thua, thì cũng là thua đường đường chính chính, dù sao cô nương có dũng khí hơn những người ngay cả so sánh cũng không dám chỉ có thể đánh trống lui đường.”
“Ta thấy cô nương sẽ không thua." Bạch Tuyết nghiêm túc nói: "Cô nương là người có phúc.”
Khương Lê bị những lời này của Bạch Tuyết chọc cười, cười xong lại chỉ cảm thấy chua xót. Nếu như nàng là người có phúc, thì sẽ không gặp phải Trầm Ngọc Dung, làm hại Tiết gia mất hết tất cả.
Mới ngồi xuống chưa được nửa khắc, Khương Cảnh Duệ lại kích động không mời tự tới. Hẳn là y vừa từ bên ngoài trở về, còn chưa kịp về sân của mình, trong tay còn xách theo cái lồng dế. Y vừa thấy Khương Lê lập tức nói: "Khương Lê, muội giỏi quá, bây giờ bên ngoài đã lan truyền chuyện đánh cược của muội, bạn tốt của ta đều biết ta có một đường muội như vậy, họ rất muốn được nhìn thấy phong thái của muội.”
“Ta cũng không phải hoa khôi hồng bài trong thanh lâu, có phong thái gì để thấy cơ chứ." Khương Lê không hề khách sáo mà nói.
Khương Cảnh Duệ còn chưa nuốt nước trà xuống, suýt chút nữa ho ra, hét lớn: "Muội đang nói cái gì vậy hả, muội là cô nương thế gia, nói chuyện văn nhã một chút, nếu đại bá phụ nghe được lời này thì muội sẽ phải viết mười ngàn lần gia quy ở trong từ đường đấy."
"Được rồi, rốt cuộc huynh đi tới đây có chuyện gì vậy?" Khương Lê hỏi y.
Cảm giác kỳ quái trong lòng Khương Cảnh Duệ lại nổi lên, rõ ràng y lớn hơn Khương Lê một chút, nhưng mỗi lần nói chuyện y đều cảm thấy mình mới giống như là đệ đệ. Khương Lê càng giống như là người lớn không giỏi dỗ dành trẻ con, nhẫn nại và quậy chung với y.
Nhưng hôm nay y tới đây để đùa, Khương Cảnh Duệ nói: "Khụ khụ, mặc dù việc muội đánh cược rất giống phong thái của ta năm đó, nhưng muội làm việc này quá xúc động. Nếu một cô nương phải thật sự quỳ xuống xin lỗi người khác, liệu sau này muội có thể lập gia đình không? Lúc ấy muội nên cân nhắc một chút, tiểu thư Mạnh gia kia cũng không phải người tốt, rõ ràng đối phương đang chờ muội rơi vào bẫy."
"Chưa gì mà huynh đã chắc chắn người phải quỳ xuống xin lỗi là ta rồi à?" Khương Lê hỏi.
Khương Cảnh Duệ nhìn nàng: "Ta biết muội không phục, không cam lòng, nhưng giờ không phải lúc để giận dỗi. Ta đoán, có lẽ đại bá phụ sẽ nghĩ cách để tìm phương pháp khác giúp muội không thua quá thảm hại, chỗ của ta còn có ít bạc." Khương Cảnh Duệ lấy ra ba tấm ngân phiếu từ trong ngực: "Cho muội mượn đấy, muội dùng số bạc này đến Minh Nghĩa Đường xem có người nào nguyện ý giúp muội hay không.”
Y muốn Khương Lê dùng bạc mua chuộc bạn học, giúp nàng gian lận.
Khương Lê nhìn lướt qua mấy tấm ngân phiếu đáng thương trong tay Khương Cảnh Duệ, bình tĩnh mở miệng: "Nếu huynh lấy thêm mấy chục tấm ngân phiếu ra, có lẽ sẽ làm chuyện này được đấy.”
“Chê ít à?” Khương Cảnh Duệ sờ sờ mũi: "Cái này đã là tất cả gia sản ta có rồi, bình thường nương ta không cho ta nhiều bạc cho lắm, nếu như muội cần, ta vẫn có thể tìm đại ca ta để xin, có điều mấy chục tấm thì quá khó."
Khương Lê lắc đầu, những người vào Minh Nghĩa Đường để học đều là tiểu thư con nhà quan, có ai thiếu bạc đâu. Huống hồ vấn đề bây giờ hoàn toàn không phải là bạc, Khương Lê ở Minh Nghĩa Đường ngoại trừ Liễu Nhứ ra, nàng gần như là kẻ địch của tất cả nữ đệ tử trong Minh Nghĩa đường, bất kỳ ai giúp Khương Lê, người đó chính là kẻ địch của toàn bộ Minh Nghĩa Đường. Ngoại trừ Liễu Nhứ, cô nương ngốc kia ra, ai có thể làm như vậy cơ chứ?
Huống hồ, tất nhiên nàng sẽ thua rất thảm, đây là sự thật mà tất cả mọi người trong Yến Kinh thành đều ngầm thừa nhận.
"Cô nương." Đồng Nhi ở bên cạnh đột nhiên sáng mắt lên: "Nếu nói đến bạc, chắc chắn Diệp Biểu thiếu gia có rất nhiều bạc, có thể hỏi mượn xem sao?"
Khương Lê ngẩn ra, Khương Cảnh Duệ bên cạnh cũng tỉnh ngộ, y kích động mở miệng: "Không sai, người biểu ca kia của muội là người Diệp gia, hẳn là không thiếu bạc, không phải muội mới giúp người ta sao, muội tìm huynh ấy, chắc chắn huynh ấy sẽ không từ chối thỉnh cầu của muội.”
Đồng Nhi và Khương Cảnh Duệ đồng loạt nhìn về phía Khương Lê, Khương Lê im lặng một khắc, mới nói: "Thôi đi, chính hắn ta cũng muốn tham gia kỳ thi Quốc Tử Giám, bây giờ lại có mối quan hệ dính dáng tới ta, không phải là hành động sáng suốt đâu.”
Nếu bây giờ Khương Lê nhờ Diệp Thế Kiệt giúp đỡ, trong lòng Diệp Thế Kiệt cũng sẽ coi thường nàng, huống hồ vụ kiện giữa Diệp Thế Kiệt và Lý Liêm cũng không rõ ràng, Khương Lê không muốn có quan hệ tốt với Diệp Thế Kiệt ngay lúc này.
Thật ra phương pháp tốt nhất chính là trong kỳ thi lần này, Diệp Thế Kiệt bỗng nhiên nổi tiếng, chính nàng cũng sẽ một bước thành danh, chuyện sau đó sẽ thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông, không thể tốt hơn.
Khương Lê nói: "Lục nghệ gồm thư, nhạc, lễ, số, ngự, xạ. Nếu đạt được hạng nhất, tốt nhất là đứng hạng nhất hết mọi bài thi.”
Khương Cảnh Duệ nói: "Muội đang nói mê sảng gì thế?”
Khương Lê tính toán trong lòng, văn thư là sở trưởng từ nhỏ của nàng. Nhạc là nhạc cầm, kỹ thuật đàn Thất Âm đời trước của nàng có thể tương đương với Tiêu Đức Âm, cũng không khó. Lễ càng đơn giản, với trí nhớ xuất sắc của nàng, huống hồ còn có ký ức kiếp trước sẽ thuận lợi vượt qua thôi. Số, khi còn bé trong nhà không có nhi nữ, Khương Lê làm cả việc của quản gia. Ngự tắc ngự mã, cái này nàng cũng đã luyện tập với Tiết Chiêu, từng được trầm trồ khen ngợi. Xạ là bắn tên, nàng cũng từng bắn tước trong săn bắn, ngồi ăn thịt rừng.
Những môn đều là những việc gắn liền với những chuyện bình thường nàng hay làm ở trong kiếp trước, đến Minh Nghĩa đường, đến Yến Kinh thành, những chuyện này đều bị mạ lên một tầng vàng, lập tức biến thành “Môn học” mà các quý nữ lấy làm tự hào.
Kiếp trước khi nàng đến Yến Kinh thành, nghĩ rằng mình không thể rêu rao, cố gắng hết sức để kiềm chế, còn được những cái danh hay như là đệ nhất tài hoa, đệ nhất mỹ nhân. Đời này, được Khương gia che chở, thân phận tôn quý, đương nhiên không có gì khiến nàng sợ hãi cả.
Quan phủ khắp Kinh thành hoa lệ, chỉ là một câu nói tầm thường, nhưng nàng phải làm được.
Trận chiến này, nàng nhất định phải thắng, vang danh thiên hạ.