Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Mười ngày, nói nhanh không nhanh, nói chậm cũng không chậm. Đối với người của Yến Kinh thành mà nói thì là chuyện lớn. Thứ nhất là vì đây là ngày có kỳ thi của Quốc Tử Giám, lúc các thanh niên tài tuấn bộc lộ tài năng, thứ hai đây cũng là ngày tổ chức kỳ thi của Minh Nghĩa Đường, các tiểu thư quan gia thể hiện học thức và tài năng của mình.
Mỗi năm đều có một lần như vậy, tuy nhiên năm nay còn có mánh lới lớn hơn nữa. Đó là chuyện đánh cược giữa thiên kim Khương nhị tiểu thư thủ phụ và đích nữ Mạnh cô nương của nhà Thừa Tuyên Lang. Nếu ai thua, người đó sẽ phải quỳ xuống xin lỗi đối phương ở trước mặt tất cả mọi người, nhiều năm qua Yến Kinh thành chưa từng gặp phải chuyện như thế này, xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, bởi vậy từ quan gia, cho tới bách tính bình dân, đều chờ xem náo nhiệt.
Trong đám người đang xem kịch vui có phần lớn đều nghiêng về phía Mạnh Hồng Cẩm, nguyên nhân vì phàm là người có đầu óc có mắt nhìn thì sẽ không chọn Khương Lê. Thành tích cũ của Mạnh tiểu thư ở Minh Nghĩa đường có thể gọi là xuất sắc, mà Khương nhị tiểu thư, nói một câu không dễ nghe thì thành thích của nàng không khác gì hài tử mới học vỡ lòng, lấy cái gì ra để tranh giành với người ta đây?
Cũng có người không làm giống đám đông, họ muốn ủng hộ Khương nhị tiểu thư hơn, mọi người hỏi nguyên nhân, người nọ lập tức vuốt cằm, lộ ra một nụ cười hèn mọn: "Nếu Khương nhị tiểu thư đứng đầu, Mạnh gia tiểu thư phải cởi bỏ thường phục rồi quỳ xuống trước cửa Quốc Tử Giám xin lỗi, Mạnh gia tiểu thư cũng là thiên kim nhà quyền quý, có thể thấy nàng ta cởi bỏ thường phục là một chuyện rất có phúc. So ra, đương nhiên là việc Khương nhị tiểu thư thắng có lời hơn, ta chọn Khương nhị tiểu thư!”
Lý do này quả thực rất hạ lưu, mọi người phỉ nhổ đối phương, không hề để ý tới tên đó nữa.
Xe ngựa của Mạnh Hồng Cẩm từ bên đường chạy qua, còn có thể nghe được lời những người kia bàn tán về nàng ta. Trong lòng cực kỳ tức giận, càng hận Khương Lê hơn.
Ba cuộc đánh cược của Khương Lê, nhất là cuộc đánh cược cuối cùng, mọi người nói chuyện say sưa, cũng không nghĩ lại việc mọi người cùng nhau đàm luận một thiên kim quan gia chưa xuất giá như nàng ta có thể cởi bỏ áo ngoài hay không, vốn dĩ là một việc làm tổn hại thanh danh. Mạnh gia lão gia cũng vì thế mà giận dữ, còn trách cứ nàng ta, Mạnh Hồng Cẩm chưa từng chịu thiệt thòi lớn như vậy. Kỳ thi còn chưa bắt đầu, nàng ta đã rơi vào thế hạ phong.
"Lần này không thể không làm cho thanh danh của ả ta bị mất sạch được!" Nàng ta thề.
Ở một bên khác, xe ngựa của Khương gia cũng đang trên đường đến Minh Nghĩa Đường.
Đây là lần đầu tiên Khương Ấu Dao đợi Khương Lê, tuy rằng nàng ta không ngồi chung xe ngựa với Khương Lê, hai chiếc xe ngựa cũng chạy một trước một sau, cuối cùng vẫn cùng ra khỏi cửa phủ.
Ước chừng Khương Nguyên Bách đã nhắm mắt làm ngơ, ngay cả tặng cũng chưa tặng gì, ngược lại Khương lão phu nhân bảo nha hoàn đến nói vài câu với Khương Lê, bảo Khương Lê làm hết sức là được, không cần để ở trong lòng quá, khiến cho Khương Lê hơi kinh ngạc.
Khương Cảnh Hữu và Khương Cảnh Duệ phải tham gia kỳ thi của Quốc Tử Giám, cũng ra ngoài từ sớm. Khương Cảnh Hữu và Khương Lê không tính là thân thiết, dáng vẻ của Khương Cảnh Duệ, Khương Lê đoán cũng chỉ là đến trường Quốc Tử Giám thi để biết hình thức, lấy thứ hạng thấp nhất mà thôi.
Khương Lê ngồi ở trên xe ngựa, trong lòng nghĩ, không biết lần thi này Diệp Thế Kiệt có thể lấy được thứ hạng gì. Nếu như Diệp Thế Kiệt có thành tích nổi bật, sau khi thi vào Quốc Tử Giám là có thể được đề bạt lên làm quan, không cần đợi đến kỳ thi mùa xuân năm sau. Nếu được Trạng Nguyên thì chắc chắn sẽ thăng quan tiến chức, tuy nhiên lấy việc thi vào Quốc Tử Giám làm lót đường thì sẽ càng ổn định và vững chắc hơn. Dù sao trước đây có rất nhiều Trạng Nguyên Lang sau khi vào triều làm quan, thì con đường làm quan chưa chắc đã thuận lợi.
Ngoại trừ Thẩm Ngọc Dung, nhưng để hắn đi được tới địa vị như bây giờ, chưa chắc đã thiếu sự ủng hộ của Vĩnh Ninh công chúa ở sau lưng.
Nghĩ đến Thẩm Ngọc Dung, ánh mắt Khương Lê hơi tối.
Đồng Nhi cho rằng Khương Lê đang lo lắng cho kỳ thi hôm nay, lấy một miếng mật ong hoa táo nhỏ từ trong hộp bánh ngọt ra rồi đưa cho Khương Lê, trấn an nàng: "Cô nương không cần lo lắng, lão phu nhân cũng từng nói, thật ra cô nương không cần để kỳ thi lần này làm nặng lòng quá. Hơn nữa, lão gia cũng sẽ sắp xếp mọi chuyện kỹ càng, ngài nhớ kỹ, ngài là đích nữ của Khương gia, thiên kim thủ phụ, bất kỳ ai cũng không dám làm gì ngài.”
Có nghĩa là, kể cả Khương Lê thua, còn có thể chơi xấu để không phải thực hiện yêu cầu sau đó.
Khương Lê nhận lấy miếng mật ong hoa táo, cười rồi xoa đầu Đồng Nhi, Đồng Nhi vẫn quá ngây thơ. Chưa nói đến việc này có được hay không, Thừa Tuyên Lang, phụ thân của Mạnh Hồng Cẩm, Mạnh đại nhân hình như có mối quan hệ không nhỏ với hữu tướng Lý gia. Có quan hệ với người là địch nhân của Khương gia. Làm sao Mạnh gia có thể bỏ qua một cơ hội như vậy, nếu như Khương Lê thua, đương nhiên Khương Nguyên Bách có thể dùng quyền thế đè xuống, chỉ là, tất nhiên Mạnh gia cũng sẽ ở phía sau tham gia làm chút chuyện, khiến cho Khương Nguyên Bách bị khó xử ở trong triều.
Đối với Mạnh gia, đối với Khương gia, đây không chỉ là một cuộc cá cược giữa hai vị tiểu thư mà còn là thâm ý và danh tiếng ẩn chứa sau lưng, tất cả sâu sắc hơn nhiều so với cuộc cá cược này.
“Ta biết." Khương Lê cắn một miếng mật ong hoa táo, hương vị ngọt ngào khiến cho nụ cười của nàng cũng trở nên ngọt hơn một chút: "Ta sẽ cố gắng hết sức.”
Đợi đến lúc đến cửa ra vào của Minh Nghĩa Đường, đã có rất nhiều giáo nghiệm phòng bên ngoài tới. Thấy Khương Lê đến, họ đều đánh giá nàng từ trên xuống dưới, thỉnh thoảng bộc phát ra từng tràng tiếng cười, không cần nghĩ cũng biết là họ đang cười nhạo nàng.
Trường thi có sáu nghệ thuật, thư, lễ, xem ra hai môn này đều sao chép những kỳ thi khác, năm ngày sau sẽ có bảng thành tích. Sau đó là xạ, ngự cùng với nhạc, tất cả đều phải tiến hành ở trước mặt mọi người trong trường thi Minh Nghĩa Đường, có thể có bảng thành tích ngay tại chỗ.
Cho nên, cuộc thi của Minh Nghĩa Đường đều được xem như kỳ thi cực kỳ công bằng, liêm chính, không cho phép bất kỳ trường hợp gian lận nào.
Mạnh Hồng Cẩm nhìn thấy Khương Lê, nàng ta cười tiến lên giả vờ thở phào nhẹ nhõm nói: "Khương nhị tiểu thư tới chậm như vậy, ta còn tưởng rằng ngươi không dám tới.”
“Sao lại thế?" Khương Lê mỉm cười: "Đương nhiên ta nhớ việc đánh cược với Mạnh tiểu thư.”
“Vậy thì tốt rồi." Mạnh Hồng Cẩm cười như người điên: "Chỉ mong Khương nhị tiểu thư đạt được thành tích tốt, không phụ sự mong đợi của mọi người.”
Tám chữ "không phụ sự mong đợi của mọi người", Mạnh Hồng Cẩm nhấn mạnh rất rõ, ai cũng biết, "Mong đợi của mọi người", tất nhiên không phải Khương Lê.
Khương Lê cười gật đầu, giống như không để lời Mạnh Hồng Cẩm nói ở trong lòng. Khương Ấu Dao cũng tiến lên cùng với Khương Ngọc Nga, Khương Ấu Dao lo lắng nhìn Khương Lê, nói: "Nhị tỷ, mấy ngày nay tỷ không luyện tập ở quý phủ, hôm nay… Tỷ đừng miễn cưỡng bản thân.”
Thậm chí nàng còn chưa từng ôn tập ở quý phủ, người chung quanh cười nhạo một tràng dài, Khương Lê càng không có phần thắng, thậm chí có người khẩn cấp muốn xem Khương Lê thua thảm hại cỡ nào.
Khương Lê cười: "Thật ra ngày nào Tam muội cũng học tập, ta cũng hy vọng bài thi hôm nay có thể không phụ nỗi khổ tâm mấy ngày nay của Tam muội, có hồi báo nhỉ.”
“Đa tạ lời tốt của Nhị tỷ." Khương Ấu Dao không nhịn được nở một nụ cười ngọt ngào, trong lòng đắc ý, Quý Thục Nhiên đã tốn rất nhiều công sức lực bồi dưỡng tâm tính cho nàng ta. Tất cả là vì để cho nàng ta có thể tự tin ở trước mắt bao người, lấy sự thô bỉ của Khương Lê để tôn lên sự tài hoa của mình, đối với việc giẫm lên Khương Lê, biến đối phương làm lót đường cho mình, Khương Ấu Dao ngẫm lại còn cảm thấy háo hức.
Khương Ngọc Nga nhìn Khương Lê, ánh mắt khó nén vẻ tự phụ, tuy rằng địa vị của mình không bằng Khương Lê, không phải con gái của Khương Nguyên Bách, nhưng luận về tài hoa và thông tuệ, Khương Lê còn lâu mới bằng mình. Nhưng lúc này đây, chắc chắn Khương Lê sẽ mất mặt.
Mỗi người hàn huyên vài câu, canh giờ cũng sắp đến, tất cả mọi người vào phòng thi, ngồi ngay ngắn trên ghế, chỉ chờ giám thị đến.
Đây là một trận chiến mà: thắng làm vua thua làm giặc.