Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thư, số, lễ đều là chuyện dễ như trở bàn tay đối với Khương Lê.
Trường học của Đồng Hương không được tráng lệ như Minh Nghĩa Đường nhưng cũng không hề tồi tàn. Ngược lại, Khương Lê cho rằng những gia đình giàu có cách học cao quý thì gia đình bình thường cũng có cách học của người bình thường.
Tuy rằng không có các tiên sinh trong cung đích thân dạy dỗ, nhưng Khương Lê cho rằng dưới sự dạy dỗ tận tình của Tiết Hoài Viễn, nàng cũng không hề kém cỏi. Thậm chí Tiết Hoài Viễn chưa bao giờ ngần ngại để nàng nhìn thấy bầu trời và sự tự do rộng lớn hơn, khiến tầm nhìn của nàng thậm chí còn rộng hơn cả của một nam tử.
Nếu không, khi mới đến Yến Kinh, ngoài danh xưng đệ nhất mỹ nhân, nàng cũng không thể có thêm được danh xưng đệ nhất tài nữ.
Suy nghĩ, đặt bút và viết, dường như đều được nàng thực hiện trong cùng một lúc. Đã từng trải qua một lần, trút bỏ được gông xiềng của “phu nhân trạng nguyên”, cũng có thể là vì đã từng chết một lần nên lòng dạ độ lượng hơn, khiến Khương Lê càng viết càng lưu loát. Đến cả giám thị đang coi thi trong phòng cũng rất ngạc nhiên khi thấy nàng đặt bút viết như thần, không hề dừng nghỉ.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, sau khi hoàn thành ba bài thi, giám thị cất những cuộn giấy đi, dặn dò một số chuyện quan trọng rồi rời đi. Phần còn lại là chờ đợi kết quả khi danh sách được công bố sau năm ngày nữa.
Khương Lê vừa đi ra ngoài sân Minh Nghĩa Đường, Khương Ấu Dao lập tức đuổi theo, nói từ xa: "Nhị tỷ, còn cảm thấy ổn chứ?"
“Vẫn ổn.” Khương Lê mỉm cười đáp.
"Nhị tỷ không cần phải miễn cưỡng." Khương Ấu Dao nhân cơ hội chế giễu Khương Lê. "Hôm nay chắc hẳn Nhị tỷ đã phải vắt óc suy nghĩ cho kỳ thi vô cùng mệt mỏi, vậy nên mấy hôm nay cứ ở trong phủ nghỉ ngơi thật tốt. Đợi đến ngày công bố kết quả thi bọn muội sẽ giúp tỷ xem.”
“Vậy thì phiền muội rồi.” Khương Lê gật đầu.
Nhìn thấy Khương Lê không tức giận cũng không hoảng sợ, Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga đều có hơi không vui, nhưng suy đi nghĩ lại, họ cảm thấy Khương Lê chỉ đang gượng cười, thế nên lại vui vẻ trở lại.
Mạnh Hồng Cẩm đứng ở cửa, nàng ta tự cảm thấy mình đã làm tốt bài thi nên nhìn Khương Lê cười khiêu khích: “Khương Nhị tiểu thư đừng quên cuộc cá cược của ngươi. Ngày có kết quả, chúng ta đều phải tới trước cửa Minh Nghĩa Đường, tới lúc đó đừng có viện cớ không tới. Nếu như vậy ta sẽ coi như ngươi thất hứa và đương nhiên sẽ bị cười nhạo.”
“Ngươi cũng vậy.” Khương Lê vẫn rất bình tĩnh.
Mạnh Hồng Cẩm hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời đi. Liễu Nhứ lo lắng nhìn Khương Lê rồi hỏi nàng: “Vừa rồi... Ngươi có thấy khó không?”
“Nếu ta nói không khó, ngươi cũng sẽ không tin.” Khương Lê vỗ vào vai nàng ấy: “Đừng lo lắng, mấy ngày tới hãy thư giãn và nghỉ ngơi, năm ngày nữa gặp lại.”
Nàng mỉm cười, bước đi cùng với Đồng Nhi và Bạch Tuyết.
Khi chuẩn bị lên xe ngựa, thậm chí Khương Lê còn nhìn thấy Diệp Thế Kiệt đang đứng phía xa xa ở trước cổng Quốc Tử Giám. Diệp Thế Kiệt đang nói chuyện gì đó với những người xung quanh, nhìn vẻ mặt thoải mái của hắn ta đương nhiên là làm bài rất tốt. Bạch Tuyết hỏi: “Cô nương có muốn tiến lên chào hỏi Diệp biểu thiếu gia không?”
“Không cần.” Khương Lê khẽ mỉm cười: “Tai vách mạch dừng, tới ngày có kết quả chắc chắn sẽ lại gặp mặt.”
Đợi Khương Lê về tới Khương gia, Khương Cảnh Duệ lại tìm tới Phương Phỉ Uyển gây rối, bám lấy Khương Lê hỏi về kết quả ngày hôm nay như thế nào. Khó khăn lắm mới đuổi được y đi thì Quý Thục Nhiên lại phái người mang trái cây tới, nói là để Khương Lê ăn cho đỡ mệt.
Những ngày tiếp theo, mọi chuyện ở Khương phủ đều yên bình trôi qua. Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách đều không hỏi về chuyện thi cử của Khương Lê, có lẽ là cố ý lảng tránh chủ đề này. Khương Cảnh Duệ suốt ngày lo lắng Khương Lê sẽ mất hết thể diện ở trước cửa Minh Nghĩa Đường nhưng Khương Lê lại không hề lo lắng, nàng vẫn rất ung dung thong thả và dường như không hề lo lắng về vụ cá cược của mình với Mạnh Hồng Cẩm.
Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày, năm ngày. Đến sáng ngày thứ năm, các sòng bạc lớn nhỏ trên đường phố đều mở cửa đón khách từ sáng sớm. Các con bạc nườm nượp không ngớt chen chúc ở lối vào sòng bạc. Ngoài ra, hôm nay các quán trà và các tửu lâu cũng vô cùng náo nhiệt và chật kín khách. Đến ngay cả quán rượu đổ nát thường ngày có rất ít khách hôm nay cũng chật kín người.
Mọi người đều đang hăng say nói về chuyện công bố kết quả thi ngày hôm nay.
“Hôm nay Quốc Tử Giám công bố kết quả, không biết năm nay Yến Kinh có bao nhiêu tú tài trẻ đây.”
“Minh Nghĩa Đường cũng công bố kết quả vào hôm nay, phần lớn các tiểu thư của phủ quý tộc đều tài sắc vẹn toàn, năm nay ai là người có thể dành được tiếng thơm?”
Nhưng hai cái tên được nhắc tới nhiều nhất lại là “Mạnh Hồng Cẩm” và “Khương Lê”.
“Theo ta thấy, thứ đáng xem nhất hôm nay chính là bảng thứ hạng của Minh Nghĩa Đường. Các vị đừng quên, trước khi cuộc thi diễn ra, tiểu thư phủ Thừa Tuyên sứ và thiên kim của Thủ phủ gia đã đánh cược với nhau. Nếu như ai thua, sẽ phải quỳ trước cửa Minh Nghĩa Đường để xin lỗi. Tài tử của Quốc Tử Giám hay tài nữ của Minh Nghĩa Đường cũng đều không hấp dẫn bằng vụ cá cược này, chư vị, mọi người nói xem có phải không?”
Mọi người đều nâng ly đồng tình, nhưng cũng có người lắc đầu nói: “Thật đáng tiếc cho Thủ phủ đại nhân, một quan chức hàng đầu nhà Thanh Lưu lần này lại bị đích nữ ác độc liên lụy trở thành trò cười.”
“Đáng buồn, đáng buồn.” Có người theo đó thở dài.
“Trong nhà Thủ phủ không phải còn có Tam tiểu thư sao? Tam tiểu thư đó là tiểu thư khuê các danh xứng với thực, Khương đại nhân cũng không phải hoàn toàn mất hết mặt mũi.”
“Theo ta thấy có sự khác biệt. Thân mẫu của Khương Tam tiểu thư là tiểu thư đến từ Quý gia của Phó đô Ngự sử, có tri thức hiểu lễ nghĩa. Thân mẫu của Khương Nhị tiểu thư lại là một người buôn bán. Cho nên, cưới thê phải cưới người có đức hạnh, nhìn xem nữ nhi được sinh ra bởi người phụ nữ xuất thân từ một gia đình buôn bán cũng không xứng tầm như vậy…”
Lúc này, Diệp Thế Kiệt đang ngồi giữa những vị khách ở tầng dưới của Vọng Tiên lâu, tửu lâu lớn nhất Yến Kinh thành, bên tai hắn ta tràn ngập những cuộc thảo luận về vấn đề này. Diệp Thế Kiệt bỗng nắm chặt tay khi nghe thấy câu “một người buôn bán”.
Một người bạn đứng cạnh hỏi: “Giờ này đáng lẽ đã đến lúc công bố kết quả rồi, sao vẫn chưa có động tĩnh gì nhỉ?”
Vừa mới dứt lời, đám người gần cửa sổ bỗng nhiên nháo nhào cả lên, có người nói: “Đến rồi đến rồi !”
Người dán bảng vàng đến rồi.
Những người đang đợi bên ngoài lập tức tụ tập xung quanh, đám thị vệ chặn đám đông lại và dán bảng vàng lên những bức tường đá nổi bật ở khắp nơi. Đợi sau khi người dán bảng vàng rời đi, đám đông thiếu kiên nhẫn lập tức nhào lên vây quanh.
Một số người không thể chen vào được thì ở bên ngoài lo lắng nhảy lên để xem, hy vọng có thể nhìn thấy thoáng qua, thỉnh thoảng lại hỏi những người bên trong: “Nhìn thấy chưa? Người đứng hạng nhất là ai?”
Người bên trong cũng khó khăn, có một người đàn ông với vóc dáng nhỏ bé đã dùng thân thể linh hoạt của nhanh chóng chen vào, một mạch tiến vào bên trong, lớn tiếng nói: “Hạng nhất của Quốc Tử Giám, Diệp Thế Kiệt.”
Bên ngoài vô cùng ồn ào, cái tên Diệp Thế Kiệt này quá xa lạ, dường như không thuộc quan gia nào trong kinh.
“Minh Nghĩa Đường thì sao?” Trong lúc hỗn loạn, có người càng quan tâm đến kết quả của Minh Nghĩa Đường hơn, hỏi: “Hạng nhất của Minh Nghĩa Đường là ai?”
Nam tử với vóc dáng nhỏ bé giống như người truyền tin, hắn ta kéo dài giọng nói: “Người đứng hạng nhất Minh Nghĩa Đường là…” Giọng nói của hắn ta đột nhiên dừng lại, thay vào đó là âm thanh hít một hơi dài.
Người xung quanh đều vô cùng sốt ruột, càng ngứa ngáy trong hơn, từ thúc giục đến chửi bới: “Mau lên, lòng vòng gì nữa, rốt cuộc là ai?”
Nam tử bị đẩy vài lần cuối cùng tỉnh táo lại, không mấy vui vẻ quay lại và thốt ra một cái tên.
“Khương Lê!”
“Khương Lê?”
Đám đông trở nên náo loạn.