Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Diệp Thế Kiệt đang chờ đợi tin tức với những người bạn của mình ở Vọng Tiên lâu, mặc dù đã cố gắng hết sức để kiềm chế nhưng trên khuôn mặt hắn ta vẫn hiện lên vẻ sốt ruột. Nhìn thấy sự náo loạn bên ngoài, chỉ có thể đợi cho đám đông giải tán và nghe ngóng kết quả từ những người nhiều chuyện.
Trong đám người đi nghe ngóng kết quả, có một người biết được kết quả chạy ra trước, đang nói chuyện với những người bên ngoài điều gì đó, có lẽ là kết quả của cuộc thi lần này. Người ở gần cửa sổ Vọng Tiên lâu hét lên, thúc giục người đi xem danh sách mau quay lại.
Tại bàn rượu bên cạnh của Diệp Thế Kiệt đã có người đi trước. Sau đó thì thấy hắn ta từ bên ngoài chạy vào, chạy nhanh đến mức suýt ngã, vừa chạy đến tửu lâu đã bị mọi người vây quanh. Mọi người hỏi: “Là ai? Người đứng đầu kỳ thi lần này là ai?”
“Người xếp hạng nhất của Quốc Tử Giám là Diệp Thế Kiệt.” Người đó vừa mới đứng vững, thì đã hít một hơi dài và nói: “Người thứ hai là đại thiếu gia Lý Cảnh của phủ Hữu Tướng. Đứng thứ ba là Ninh Viễn Hầu Thế tử, Chu Ngạn Bang!”
Những người xung quanh đột nhiên trở nên nháo nhào.
“Diệp Thế Kiệt là ai? Ta chưa bao giờ nghe thấy cái tên này, là học sinh mới của Quốc Tử Giám à?”
“Thật không ngờ lần này Hữu Tướng đại thiếu gia lại không giành được hạng nhất, đúng là quá bất ngờ.”
“Ta còn tưởng rằng lần này Ninh Viễn Hầu Thế Tử sẽ đạt được hạng hai, không ngờ lại là hạng ba.”
“Quay lại chủ đề chính, rốt cuộc Diệp Thế Kiệt là ai? Ngươi có biết người này không?”
Mọi người xung quanh nhao nhao bàn tán, bạn của Diệp Thế Kiệt kích động ấn vai hắn ta: “Thế Kiệt, ngươi nghe thấy gì chưa, lần thi này người đạt hạng nhất đấy!”
“Ta nghe thấy rồi.” Diệp Thế Kiệt ngoài mặt vẫn bình tĩnh nhưng thực tế trong lòng đã sớm kích động rồi. Cũng giống như những người trong tửu lâu ở Yến Kinh thành này, tên của hắn ta quá xa lạ đối với Yến Kinh thành và cả Quốc Tử Giám.
Lần này hắn ta mang theo niềm tin làm rạng danh Diệp gia để tới Quốc Tử Giám, cuối cùng sự chăm chỉ của hắn ta cũng được đền đáp, người đứng đầu Quốc Tử Giám là người có thể trực tiếp được phong làm quan. Chỉ cần có chức quan, Diệp gia sẽ không còn là thường dân, sẽ không bị người khác bắt nạt khi không có khả năng tự bảo vệ mình, Diệp gia sẽ ngày càng tốt lên.
Thế nhưng hắn ta cũng đang lo lắng về một chuyện khác.
Bên cạnh có người hỏi: “Kết quả của Quốc Tử Giám đã biết rồi, còn Minh Nghĩa Đường thì sao? Lần này người đứng hạng nhất của Minh Nghĩa Đường lại là ai đây?”
Người bị mọi người vây xung quanh bỗng nhiên ngơ ngác rồi đột nhiên im lặng.
Đột nhiên im lặng trong một tửu lâu náo nhiệt như vậy thật khiến mọi người ngạc nhiên. Đám người cũng dần bình tĩnh lại, mọi người nhìn nhau, tò mò không biết người này rốt cuộc bị làm sao? Có người không chịu được nữa bèn hỏi: “Kết quả thế nào? Ngươi mau nói đi!”
Người đàn ông đó do dự một lúc rồi nói: “Trong danh sách của Minh Nghĩa Đường, ngũ tiểu thư của Khương gia Khương Ngọc Nga xếp thứ ba, thiên kim của phủ Thừa Tuyên sứ Mạnh Hồng Cẩm đứng thứ hai.”
Khi nói đến “Mạnh Hồng Cẩm đứng thứ hai”, đám đông lại nháo nhào cả lên. Mọi người đều biết vụ cá cược giữa Khương Lê và Mạnh Hồng Cẩm, bây giờ Mạnh Hồng Cẩm xếp thứ hai, Khương Lê muốn Mạnh Hồng Cẩm quỳ xuống trước cổng Quốc Tử Giám xin lỗi là điều không thể. Tiếp theo chỉ còn đợi xem Khương Nhị tiểu thư, nếu như Khương Nhị tiểu thư lần này xếp hạng chót, vậy thì nàng sẽ thua triệt để.
Diệp Thế Kiệt lặng lẽ siết chặt nắm đấm, không hiểu sao hắn ta lại lo lắng cho số phận của Khương Lê.
“Người xếp hạng nhất là...” Người báo kết quả dừng lại một lúc, cuối cùng nói ra cái tên cuối cùng trước con mắt của mọi người.
“Thiên kim Khương Nhị tiểu thư của Thủ phủ, Khương Lê.”
Khương Lê!
Bạn của Diệp Thế Kiệt sốc đến mức suýt làm đổ chiếc cốc của mình, hắn ta ngoáy tai: “Ta không nghe nhầm đâu đúng không Thế Kiệt, hắn ta nói Khương Lê xếp hạng nhất?”
Diệp Thế Kiệt cũng đang nghi ngờ tai mình có vấn đề, hay đó chỉ là một giấc mơ viển vông.
Người đàn ông vừa dứt lời, đám đông lập tức hưng phấn chửi bới: “Ngươi bị hoa mắt hay là bị mù vậy? Hay là không biết đọc chữ? Đang ở đây nói mớ cái gì vậy?”
Người đàn ông đó lập tức phản bác, đỏ mặt tía tai lớn tiếng nói: “Ta không hề nói mớ, người xếp hạng nhất thật sự là Khương Nhị tiểu thư!”
“Phụt.” Một người đàn ông trung niên nhổ một bãi nước bọt xuống đất và nói lớn: “Nếu Khương Nhị tiểu thư có thể xếp hạng nhất, vậy ta cũng có thể ăn đống phân ngựa trước cửa kia!”
Mọi người nhìn về phía cửa chuồng, một con ngựa cao màu hạt dẻ đang đung đưa cái đuôi. Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, con ngựa nghi ngờ nhìn vào cửu lâu và đá chân trước.
“Các ngươi không tin thì cứ tự mình đi xem đi!” Người đàn ông tốt bụng đi xem thứ hạng của cuộc thi lần này cho mọi người, không ngờ lại bị chửi bới như vậy, hắn ta tức giận đứng lên ghế nói.
“Đi xem thì đi!” Lại có một người đàn ông to lớn khác cầm dao nói: “Chờ xem đi cái đồ mù chữ ngu ngốc nhà ngươi.”
Còn chưa kịp nói xong thì một thực khách khác lại chạy vào cửa, chắc cũng là người cùng đi xem danh sách kết quả trong cửu lâu này. Hắn ta thẳng thắn hơn nhiều so với người trước đó, không hề lòng vòng, vừa bước vào cửa đã hét lên như thể biết được một tin tức động trời: “Ghê gớm quá, có kết quả thi của Minh Nghĩa Đường rồi, người đứng hạng nhất là Khương Nhị tiểu thư Khương Lê, tiểu thư của Mạnh gia lần này phải nhận lỗi, mất hết danh tiếng thật rồi!”
Nói một câu khiến tất cả mọi người đều rơi vào im lặng.
Người đàn ông vừa bị nghi ngờ nhảy xuống khỏi ghế, hừ lạnh nói: “Giờ thì tin rồi chứ.” Hắn ta chỉnh lại quần áo rồi tức giận rời đi, để lại quần chúng đang đờ người ra phía sau.
Diệp Thế Kiệt nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt lẽ ra phải cau mày, nhưng không biết vì sao lại không nhịn được bật cười.
...Khương phủ hôm nay cũng rất yên tĩnh.
Trong Vãn Phượng Đường, Quý Thục Nhiên đang nói chuyện với Khương lão phu nhân. Khương Bính Cát thì ngồi bên cạnh ăn bánh, Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga ngồi cùng nhau, Khương Ngọc Yến thì đang mải mê thêu khăn tay.
“Đợi lát nữa người đi xem kết quả thi sẽ quay về.” Quý Thục Nhiên cẩn thận cười nói: “Ta thấy khá lo lắng.”
“Đại tẩu có gì mà phải lo lắng.” Lư thị mỉm cười nói tiếp: “Ấu Dao của đại tẩu cũng không có gì phải lo lắng. Không giống nhị phòng bọn ta, Cảnh Hữu không phải là người giỏi đọc sách, còn Cảnh Duệ... Nó không gây thêm rắc rối đã là may lắm rồi.”
Khương Cảnh Duệ và Khương Cảnh Hữu cũng tham gia kỳ thi của Quốc Tử Giám nhưng năm nào tham gia thi thành tích của hai huynh đệ vẫn đều như vậy. Thành tích của Khương Cảnh Hữu thì bình thường, Khương Cảnh Duệ thì đứng hạng chót, Lư thị đã sớm từ bỏ hy vọng rồi.
Khương Ngọc Nga nghe mọi người nói chuyện thì chỉ mím môi mỉm cười. Hôm nay nàng ta theo Khương Ấu Dao đến Vãn Phượng Đường chính là để khi người báo tin nói ra thứ hạng sẽ nhận được phần thưởng từ Khương lão phu nhân. Để mọi người trong Khương gia đều nhìn thấy tài năng và trí thông minh của nàng ta.
“Sao Nhị tỷ lại không cùng tới đây nhỉ?” Khương Ngọc Nga nói: “Trước khi tới đây ta đã bảo người gọi tỷ ấy cùng tới rồi mà.”
“Nghe nói Nhị tỷ đang ở trong sân pha trà, bảo là không có hứng thú lắm với kết quả.” Khương Ấu Dao cười sảng khoái: “Nhị tỷ không muốn tới, muội đừng ép tỷ ấy.”
Mọi người nghe thấy vậy, tự nhiên lại nghĩ đến vụ cá cược giữa Khương Lê và Mạnh Hồng Cẩm. Hôm nay lục nghệ có kết quả của ba nghệ, hơn một nửa cục diện đã được quyết định. Khương Lê luôn ở hạng chót, nếu Khương Lê thua, nàng sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Vậy nên đương nhiên nàng không muốn tận mắt nhìn thấy kết quả rồi.
“Chờ khi có kết quả, ta sẽ qua đó nói cho nó biết.” Quý Thục Nhiên cười dịu dàng.
Khương lão phu nhân không nói gì.
Mọi người đang nói chuyện thì Trân Châu mở tấm rèm bằng hạt ra rồi nói: “Lão phu nhân, người đi nghe ngóng kết quả đã quay về rồi.”
“Cho vào.”
Người đi nghe ngóng kết quả chính là tiểu đồng của Khương gia, trước tiên hắn hành lễ với chủ tử rồi sau đó mới nói: “Trong bốn vị tiểu thư đi thi thì Tam tiểu thư đứng thứ tư, Tứ tiểu thư đứng thứ mười bảy, Ngũ tiểu thư đứng thứ thứ ba.”
Khương Ấu Dao khi nghe thấy mình xếp hạng thứ tư thì khá hài lòng nhưng khi nghe thấy Khương Ngọc Nga hơn mình một hạng xếp hạng thứ ba thì trong lòng nàng ta lại cảm thấy vô cùng bất mãn.
Khương Ngọc Nga cố gắng kìm chế sự vui mừng trong lòng, nhìn tên tiểu đồng hỏi: “Không biết Nhị tỷ của ta giành được hạng mấy?”
Tên tiểu đồng lấy ra từ trong lồng ngực một cuộn danh sách được chép lại, đưa cho Khương lão phu nhân, rồi hớn hở cười nói.
“Nhị tiểu thư đạt được hạng nhất, là thủ khoa trong kỳ thi lần này, chúc mừng lão phu nhân!”