Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nụ cười trên khuôn mặt Quý Thục Nhiên chợt tắt.
Khương Ấu Dao há hốc mồm, không khỏi buột miệng nói: “Ngươi nói cái gì?”
Giọng nói mang theo sự hoảng hốt.
“Chẳng lẽ là nghe nhầm?” Khương Ngọc Nga không thể tin được, cứ thế lắc đầu, như thể làm như vậy sẽ có thể thuyết phục được bản thân, nàng ta chỉ có thể nói: “Chắc chắn là ngươi đã nhìn nhầm rồi...”
Lư thị là người đầu tiên kịp phản ứng lại, lập tức tươi cười nói: “Vừa rồi nếu ta không nghe nhầm, Lê Nhi giành được thủ khoa có đúng không?” Bà ấy liếc nhìn sang nụ cười cứng đờ trên khuôn mặt Quý Thục Nhiên, trong lòng đột hiện cảm thấy vui vẻ.
Bà ấy sớm đã bất mãn với Quý Thục Nhiên, Quý Thục Nhiên nhờ vào việc phó đô Ngự sử Quý Ngạn Lâm mấy năm gần đây được thăng chức nên ngày càng cậy quyền ở Khương phủ. Vốn dĩ Lư thị là một người kiêu ngạo, đương nhiên không thể chịu được khi nhìn thấy Quý Thục Nhiên như vậy. Hơn nữa, trong kỳ thi hàng năm, điểm của Khương Ấu Dao càng cao thì lại khiến hai vị thiếu gia của nhị phòng càng trở nên tầm thường. Bây giờ Khương Lê tự nhiên xuất hiện, trấn áp vẻ uy nghiêm của Quý Thục Nhiên, đương nhiên Lư thị vô cùng vui mừng.
“Không ngờ Lê Nhi lại là người có năng lực như vậy.” Lư thị không hề do dự đâm một nhát vào tim Quý Thục Nhiên: “Mới tới Minh Nghĩa Đường không lâu, hình như trước kia cũng chưa từng học những thứ này. Theo ta thấy, không hổ là huyết mạch của đại ca, quả là tài năng xuất chúng, trời sinh có linh khí…”
Mỗi câu bà ấy nói ra lại càng khiến trong lòng Khương Ấu Dao thêm oán hận. Cơn giận bị Khương Ngọc Nga qua mặt giờ đây đã được chuyển sang Khương Lê. Khương Ngọc Nga thì không nói làm gì, nhưng Khương Lê là cái thá gì? Nàng ta thậm chí còn không bằng một người mới vào Minh Nghĩa Đường được vài ngày, như vậy chẳng khác nào nói nàng ta không bằng một tên phế vật sao?
Lúc này Khương Ngọc Nga cũng siết chặt chiếc khăn tay, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay. Vừa rồi nàng ta còn vui mừng chờ nhưng giờ đây lại như bị dội một gáo nước lạnh lên đầu, cái lạnh thấu xương giữa trời mùa hè khiến đầu ngón tay nàng ta lạnh buốt, hơn còn có sự không cam tâm mà nàng ta sẽ không bao giờ quên.
Điều duy nhất mà nàng ta tự hào, điều duy nhất mà nàng ta có thể giẫm nát Khương Lê dưới chân giờ đã không còn nữa! Dựa vào đâu?
Khương lão phu nhân chỉ mơ hồ liếc nhìn, thái độ của mọi người đều được bà ấy thu vào tầm mắt. Bà ấy bình tĩnh nói: “Ngươi đã nhìn rõ chưa, Nhị nha đầu thật sự đứng hạng nhất à?”
“Vâng đúng là vậy.” Tiểu đồng đó nói: “Lão phu nhân, xin hãy xem bảng vàng được chép lại, ba môn thư, số, lễ của Nhị tiểu thư đều đứng đầu, không nghi ngờ gì nữa chắc chắn là hạng nhất!”
Cơ thể Khương Ấu Dao mềm nhũn, suýt chút nữa ngã xuống.
…
Tại Phương Phi Uyển, Khương Cảnh Duệ đang nhìn Lê Nhi chăm sóc hoa cỏ.
“Muội thật sự không đi à?” Khương Cảnh Duệ ngồi trên ghế, vừa rót trà vào miệng, vừa không nhịn được mở miệng thuyết phục: “Bây giờ chạy trốn vốn còn kịp, nếu chạy trốn thì cùng lắm cũng chỉ bị cười nhạo vì không giữ lời hứa. Nhưng nếu để đến lúc muốn trốn cũng không còn nơi nào để trốn, phải quỳ xuống xin lỗi Mạnh Hồng Cẩm thì kiếp này của muội coi như xong rồi. Theo ta thấy, muội cũng không phải là nam tử hán đại trượng phu gì, hơn nữa nam tử hán đại trượng phu cũng phải hành động theo hoàn cảnh. Chỉ cần còn núi xanh lo gì không có củi đốt, muội cần gì phải làm khổ bản thân như thế?”
Tuy rằng nhìn Khương Cảnh Duệ giống một kẻ ăn chơi nhưng trong bụng cũng đầy những câu khuyên giải người khác, Khương Lê suýt nữa thì bị y thuyết phục. Có điều, nàng chỉ liếc nhìn Khương Cảnh Duệ rồi nói: "Trà này là Quân Sơn Ngân Châm, hôm nay muội chỉ pha một bình, huynh chẳng biết thưởng thức gì cả, sau này đừng đến đây uống trà nữa.”
Khương Cảnh Duệ tức giận đặt chén trà xuống: “Xem muội nói kìa, muội thật sự là tiểu thư của Khương gia chúng ta sao? Sao lại tiết kiệm như vậy? Gia tộc giàu có như chúng ta là phải sống xa hoa, sống ngợp trong vàng son. Muội như vậy đúng là nhàm chán!”
Khương Lê cũng không thèm tranh cãi với y về sự khác biệt giữa gia đình bần hàn và gia đình giàu, mỗi người đều có cách sống riêng, không cần thiết phải ép buộc nhau.
Đang nói chuyện thì đột nhiên Thanh Phong và Minh Nguyệt từ bên ngoài đi vào. Trên khuôn mặt của cả hai đều đỏ bừng vì phấn khích, Thanh Phong vừa vào cửa đã vội nói: “Cô nương, bảng vàng của Minh Nghĩa Đường đã được dán lên rồi!”
Khương Lê còn chưa kịp nói gì, Khương Cảnh Duệ đã đặt tách trà trong tay xuống, nói: “Sao rồi sao rồi? Cô nương nhà ngươi có phải nằm ở cuối danh sách rồi không?”
Khương Lê nhìn dáng vẻ này của y thì cảm thấy rất có thể vừa rồi y nói hy vọng nàng thắng là đang nói dối.
Minh Nguyệt trừng mắt nhìn Khương Cảnh Duệ rồi nói: “Nói nhảm cái gì vậy? Cô nương nhà chúng ta cực kỳ thông minh, trời sinh đã học tốt...”
Còn chưa nói xong, Khương Cảnh Duệ đã bật cười: “Nói dối cũng không ai nói như vậy.”
Khương Lê yên lặng nhìn y.
Minh Nguyệt vô cùng sốt ruột: “Ta không nói dối, hiện giờ mọi người trong phủ đều đã biết hết rồi, cô nương nhà chúng ta lần này đứng hạng nhất trong kỳ thi của Minh Nghĩa Đường, là thủ khoa!”
Nàng ấy nhấn mạnh hai chữ “thủ khoa” một cách rõ ràng.
Khương Cảnh Duệ nói: “Nha đầu nhà ngươi, sao lại có thể nói năng không mang não như vậy. Cho dù là đang an ủi chủ tử của ngươi thì cũng không nên nói nhảm như vậy.”
Thanh Phong tiếp lời: “Là thật đấy!”
Khương Cảnh Duệ còn đang định nói tiếp nhưng khi y nhìn thấy mấy nha hoàn đều gấp gáp đến đỏ bừng cả mắt, y mới ý thức được điều gì, chậm rãi ngừng cười, nhìn Khương Lê với ánh mắt thăm dò rồi hỏi: “Là thật sao?”
Khương Lê lười nói chuyện với y, chỉ hỏi: “Quốc Tử Giám thì sao? Ai là người đứng hạng nhất kỳ thi ở Quốc Tử Giám?”
“Hình như là một cái tên xa lạ, họ Diệp... Tên là Diệp Thế Kiệt!”
Có một tảng đá chợt rơi xuống trong lòng Khương Lê.
Khương Cảnh Duệ chợt phản ứng lại hét lên: “Chuyện gì vậy? Muội trở thành người đứng hạng nhất kỳ thi của Minh Nghĩa Đường, biểu ca của muội trở thành người đứng hạng nhất kỳ thi của Quốc Tử Giám.” Y lại gần Khương Lê, thì thầm một cách bí ẩn: “Nói thật đi, có phải là muội đã hối lộ quan khảo thí không? Nhà biểu ca của muội cũng không thiếu tiền mà nhưng mà bây giờ dễ dàng hối lộ Quốc Tử Giám như vậy sao...”
Y lại lẩm bẩm một mình.
Thanh Phong nói: “Lão phu nhân bảo Nhị tiểu thư mau tới Vãn Phượng Đường.”
“Được.” Khương Lê đứng dậy: “Ta đi ngay đây.”
“Ta cũng đi!” Khương Cảnh Duệ cũng đứng dậy theo rồi nói: “Lần này muội đã giành được thể diện cho Khương gia, tổ mẫu nhất định sẽ thưởng lớn cho muội.”
Khương Lê nhìn thấy y phấn khích như vậy, đến nỗi suýt nữa thì nàng tưởng rằng Khương Cảnh Duệ mới là người giành được hạng nhất. Nàng chợt ngừng lại rồi nói: “Huynh chắc chắn muốn đi bây giờ sao?”
“Sao ta lại không đi bây giờ?” Khương Cảnh Duệ khó hiểu hỏi.
Khương Lê thở dài: “Huynh không sợ bị nói tới thành tích của huynh à.”
“Ta không sợ.” Dường như Khương Cảnh Duệ không hề xấu hổ mà còn có vẻ tự hào, y không hề để tâm nói: “Mọi người đều quen rồi.”
Khương Lê lười nói chuyện với y, bản thân Khương Cảnh Duệ còn không để tâm thì sao nàng lại phải làm người lắm lời. Sau đó nàng dẫn theo Đồng Nhi và Bạch Tuyết đi tới Vãn Phượng Đường.
Đợi khi nàng tới Vãn Phượng Đường, các nha hoàn đứng bên ngoài đều nở nụ cười ôn hòa với nàng, cũng có vài phần thăm dò, có lẽ là bởi vì cũng rất bất ngờ khi nàng đạt được hạng nhất.
Khương Lê không thèm để ý tới những chuyện này, đi vào lo việc của mình, vừa bước vào mới phát hiện Khương Nguyên Bách cũng ở đó.
Không chỉ Khương Nguyên Bách mà hai huynh đệ Khương Nguyên Hưng và Khương Nguyên Bình cũng đã tới, Dương thị thì đang nói chuyện gì đó với Lư thị. Lúc này ba phòng của Khương gia đều đã tụ tập lại với nhau.
Chuyện này khá hiếm thấy.