Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nhìn thấy Khương Lê đi tới, Khương Nguyên Bách định mở miệng nhưng lại không biết nên nói gì, chỉ đành xấu hổ ho khan hai tiếng.
Khương Lê tiến đến chào hỏi: “Nhị thúc, Tam thúc.”
Khương Nguyên Bình mỉm cười nhìn nàng rồi nói: “Tiểu Lê làm rất tốt, giành được hạng nhất trong kỳ thi của Minh Nghĩa Đường không phải là chuyện dễ dàng. Vừa rồi ta cũng đã nói với phụ thân con rồi, lần này phải thưởng lớn cho con.”
Khương Lê cúi đầu mỉm cười: “Đa tạ Nhị thúc.”
Khương Nguyên Bình nhìn nàng rất trìu mến. Nhị thúc này trông có vẻ là một người tốt bụng, còn làm bộ làm tịch hơn cả Khương Nguyên Bách, từ vẻ nhát gan nhu nhược của Khương Nguyên Hưng có thể thấy Khương Nguyên Bình là người dễ hòa hợp nhất. Thế nhưng Khương Lê không cho rằng Khương Nguyên Bình thật sự là một trưởng bối yêu thương yêu quý nàng. Đây là một người nham hiểm, tuy thích cười nhưng vẫn là một con hổ, nếu chọc giận ông ấy thì ông ấy sẽ lộ ra đuôi hổ.
Khương Nguyên Hưng đứng ở cuối cùng, ông ấy cũng mỉm cười khi nhìn thấy Khương Lê, nhưng nụ cười này có một chút thận trọng: “Chúc mừng Tiểu Lê.”
Là con vợ lẽ của Khương gia, khiến cả tam phòng cũng không được coi trọng theo, nhất là khi con đường làm quan của Khương Nguyên Bách và Khương Nguyên Bình ngày càng rộng mở thì Khương Nguyên Hưng lại càng bị lãng quên trong góc.
Dường như không hề ăn nhập với sự thịnh vượng của Khương gia.
Nhìn thấy Khương Nguyên Hưng cũng khen ngợi Khương Lê, trong lòng Dương thị cảm thấy rất khó chịu. Trong các kỳ thi hàng năm trước đây, Khương Ngọc Nga là người có thành tích tốt nhất trong số các tiểu thư Khương gia ở ba môn thi.
Khương Ấu Dao giỏi cầm kỳ bởi vì Quý Thục Nhiên đã mời những danh sư giỏi nhất đến để dạy nàng ta từ khi nàng ta còn nhỏ. Khương Ngọc Nga không có thầy giỏi nhưng ba môn thư, số, lễ của nàng ta là do nàng ta tự học thành tài.
Lần này cơ hội duy nhất để có được chút vinh quang ở Khương phủ cũng đã bị cướp mất, sao trong lòng Dương thị có thể không tức giận cho được?
Nhưng sự tức giận của bà ta cũng không thể so sánh với sự tức giận trong lòng Quý Thục Nhiên.
Khương Ấu Dao nhìn thấy ba vị lão gia của Khương phủ, bao gồm cả phụ thân của mình đều hướng ánh mắt nhìn Khương Lê, hết lời khen ngợi Khương Lê, trong lòng nàng ta vừa thấy bất công vừa thấy tức giận cho nên không khỏi buột miệng nói: “Nhị tỷ, lần này tỷ giành được thủ khoa, chắc chắn có rất nhiều người không phục.”
Mọi người trong phòng đều im lặng, Khương Lê quay đầu lại nhìn Khương Ấu Dao nhẹ giọng nói: “Ồ?”
Ý thức được mọi người đang nhìn mình, Khương Ấu Dao do dự một lúc, vô cùng lo lắng nhìn Khương Lê: “Nhị tỷ, trước đây tỷ cũng không tới Minh Nghĩa Đường để học tập, vừa mới trở hồi kinh không lâu, tới Minh Nghĩa Đường cũng chưa được mười ngày. Chưa từng học mà lại có thể giành được vị trí thủ khoa...quả thật là hơi gây sốc.” Sau đó, không đợi Khương Lê trả lời, nàng ta đã thuyết phục: “Ta biết vụ cá cược của Nhị tỷ và tiểu thư Mạnh gia là chuyện quan trọng, đương nhiên Nhị tỷ không thể chịu thua nhưng chúng ta là Khương gia, phụ thân vẫn đang làm quan trong triều, cho nên dù sao chúng ta cũng không được vì chuyện nhỏ nhặt mà làm hỏng chuyện lớn. Thanh danh là thứ quan trọng, nhưng cũng không thể đánh mất phẩm chất và nhân cách được.”
Trong lòng Khương Lê rất muốn khen ngợi Khương Ấu Dao.
Những lời này nghe có vẻ đường hoàng, chính nghĩa biết bao. Thế nhưng lại không có ý tốt, rõ ràng là nghi ngờ Khương Lê gian lận để giành được hạng nhất.
Khương Cảnh Duệ cười giễu cợt: “Trong đầu người khác nghĩ cái gì thì liên quan gì đến chúng ta? Bọn họ không phục thì kệ bọn họ, lẽ nào lại có thể lôi quan khảo thí của Minh Nghĩa Đường ra đánh một trận, để họ thay đổi thứ hạng sao? Trong cá cược có một từ gọi là ‘có chơi có chịu’, sao nào, chỉ có Mạnh Hồng Cẩm mới được phép thắng, còn Khương Lê thắng thì là gian lận à?”
Những lời này đủ để làm mất mặt mũi Khương Ấu Dao, mặt Khương Ấu Dao đỏ bừng lên. Khương Cảnh Duệ là một tên khốn, không thể nói đạo lý với y. trong lòng Khương Ấu Dao giờ đây đã hận cả Khương Cảnh Duệ.
Quý Thục Nhiên vội vàng nói: “Ấu Dao cũng là đang lo lắng thôi.” Bà ta nhìn Khương Nguyên Bách.
Những lời này của Khương Ấu Dao mặc dù rất rõ ý đồ, nhưng công bằng mà nói cũng không phải là không có lý. Khương Nguyên Bách nhìn thẳng mắt Khương Lê rồi nói: “Lê Nhi, trước đây con chưa từng luyện qua, làm sao có thể đạt được hạng nhất trong kỳ thi? Ta đã xem qua bảng vàng, ba môn thư, số, lễ của con đều đạt hạng nhất.Bảy tuổi con đã vào am ni cô, lúc đó cũng vừa mới bắt đầu học, bây giờ mới trở về Yến Kinh, làm sao có được thành tích như vậy?”
“Phụ thân.” Khương Lê cười nói: “Nếu có lòng ham học, dù có được thầy giỏi dạy dỗ hay không cũng sẽ thu được kết quả.” Dừng một lúc, nàng mới hồi tưởng lại rồi nói: “Khi đó, trên núi Thanh Thành, cuộc sống trên núi nghèo khó, không có niềm vui nào cả. Trong am ni cô có cất giữ rất nhiều sách, cũng có rất nhiều người hành hương tặng sách, vào mỗi buổi đêm khi cảm thấy cuộc sống quá khó khăn, con sẽ đọc những cuốn sách đó và đắm mình vào chúng. Cứ như vậy thời gian sẽ trôi qua nhanh hơn, những ngày tháng khổ cực cũng không còn khó khăn như vậy nữa.”
Mọi người đều ngơ ngác.
Khương Lê nhàn nhã thở dài: “Con ở núi Thanh Thành tám năm, đã đọc hết sách trong am ni cô, cho nên mới đến Hạc Lâm Tự gần đó mượn sách để đọc thêm. Cứ như vậy, số sách con đọc qua không hề ít hơn các tiên sinh ở học quán của Yến Kinh thành.” Khương Lê cười nói: “Cũng không cần được thầy nào dạy dỗ, đọc nhiều thì sẽ biết nhiều.”
Giọng điệu của nàng khi nói những lời này mang theo vẻ buồn rầu khó tả, rõ ràng là thiếu nữ trẻ trung tươi tắn nhưng lại mang dáng vẻ của người đã trải qua phong sương. Khiến người ta cảm thấy chua xót không rõ lý do.
Khương Nguyên Bách cảm thấy cổ họng nghẹn lại, Khương Lê không nói một lời nào về ông ấy nhưng mỗi lời nói đều như đang buộc tội. Trước mặt ông ấy, Khương Lê như thể vẫn là một tiểu cô nương trong ngôi nhà đổ nát dưới tuyết, đang vụng về cầm sách, đèn dầu xanh cùng tượng phật cổ, sống một cuộc sống cô đơn và buồn bã.
Cuối cùng thì một giọt máu đào cũng hơn ao nước lã, Khương Nguyên Bách bỗng mềm lòng, ông ấy không quan tâm chuyện Khương Lê có gian lận hay không nữa, ông ấy không bằng lòng, cũng không muốn so đo tính toán.
Đương nhiên Khương lão phu nhân cũng vậy, bà ấy nói: “Con làm tốt lắm.” Tuy rằng lời nói rất khô khan nhưng trong đó lại mang theo sự an ủi.
Sống lưng Quý Thục Nhiên chợt cứng đờ, một lần nữa thái độ của Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách đã thay đổi, chỉ vì vài câu nói của Khương Lê đã đảo ngược tất cả.
Trong lòng Quý Thục Nhiên cực kỳ tức giận, chỉ là một nha đầu mười bốn, mười lăm tuổi nhưng lại giống như đã thành tinh, có thể vừa vặn khống chế được suy nghĩ của mọi người. Từ khi vào phủ đến nay, bà ta vẫn chưa chiếm được lợi ích gì, ngược lại còn để cho nàng chiếm thế thượng phong?
Có lý nào lại như vậy được.
Khương Ấu Dao không nói thêm gì nữa, nàng ta thử chia rẽ mấy lần nhưng đều không có tác dụng.
Ngay cả Khương Ngọc Nga cũng đã hiểu được tình hình trước mắt nên cũng không nói thêm gì.
Ngược lại Lư thị thấy đồng cảm với Khương Lê rồi bà ấy lại nhìn sang Khương Cảnh Duệ, như thể người bị ném vào miếu hoang là y vậy, xem ra chỉ cần Khương Lê ra lệnh thì y sẽ lập tức ra mặt giúp nàng.
“Nhị nha đầu chớ đừng kiêu ngạo.” Khương lão phu nhân bình tĩnh nói: “Con đạt được hạng nhất trong ba môn thi đầu. Nhưng trong lục nghệ, ba môn sau vẫn còn chưa thi. Ta nghe nói nha đầu Mạnh gia đứng thứ hai trong ba môn thi đầu. Nếu như nàng ta vượt qua con về ngự, xạ, nhạc thì con vẫn sẽ thua cược.”
“Con thắng ở ba môn này nhưng phải tiếp tục thắng mới được.” Bà ấy hỏi: “Con có lòng tin không?”
Khương Lê cười ngọt ngào rồi nói: “Cứ thử một lần, cố gắng hết sức.”