Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tin tức Khương Lê đạt được vị trí thủ khoa trong kỳ thi của Minh Nghĩa Đường trong ba môn thi đầu nhanh chóng lan truyền khắp Yến Kinh thành và đương nhiên cũng đến tai Mạnh Hồng Cẩm.
Lúc này, phủ Thừa Tuyên sứ trở nên tĩnh lặng. Trong phòng, Mạnh Hồng Cẩm đang ngồi tựa trong góc, khẽ khóc nức nở. Mạnh mẫu ở bên cạnh đau xót ôm lấy nàng ta, nói: “Con của ta, đừng khóc nữa, đây chỉ là ba môn thi đầu tiên, không phải vẫn còn ba môn nữa chưa thi sao? Vẫn chưa đến bước đường cùng mà đúng không?”
“Mất mặt!” Mạnh Hữu Đức, vốn là phụ thân của Mạnh Hồng Cẩm, lúc này tỏ ra rất không vui nói: “Ta đã tính trước mọi chuyện đánh cược với người khác, nhưng bây giờ lại thua không còn gì, làm ta mất cả mặt, đúng là thứ vô dụng!”
Nghe vậy, Mạnh Hồng Cẩm càng thêm đau lòng, càng khóc đến nỗi không kiềm chế được.
Nhìn thấy con gái khóc lóc thảm thiết, trong lòng Mạnh mẫu cũng oán hận ngút trời, lập tức nói: “Sao có thể trách Hồng Cẩm được? Khương Lê đó vừa mới trở về Yến Kinh thành, ở trong am ni cô suốt 8 năm, ai cũng đều cho rằng nàng ta đầu óc trống rỗng, sao có thể ngờ được lần này lại giành được thủ khoa. Chẳng lẽ ông có thể đoán trước được sao?”
Mạnh Hữu Đức không nói nên lời, ông ta thật sự không thể ngờ tới hậu quả như vậy. Cũng chính vậy, khi biết con gái mình cá cược với Khương Lê, Mạnh Hữu Đức chỉ mắng nàng ta qua loa vài câu trong lúc nóng giận, rồi cũng không hề nói gì thêm nữa. Chỉ vì Mạnh Hữu Đức chắc chắn Khương Lê sẽ thua.
Kết quả hiện thực đã vả mạnh vào mặt ông ta.
Nghĩ đến những ánh mắt cười nhạo của các đồng liêu khi lên triều hôm nay, Mạnh Hữu Đức cảm thấy trong lồng ngực rất khó chịu.
Mạnh mẫu lại nói: “Nghĩ đi nghĩ lại, ta vẫn thấy chuyện này có gì đó không đúng lắm, chẳng lẽ Khương Lê đã giở thủ đoạn gì đó? Địa vị của Khương Nguyên Bách ở trong triều rất quan trọng, chẳng lẽ là ông ta đã hối lộ quan khảo thí của kỳ thi lần này? Nếu không sao Cẩm Nhi của ta có thể thua nàng ta được?”
“Đúng vậy.” Mạnh Hồng Cẩm nức nở nói: “Con và các tỷ muội của Minh Nghĩa Đường đã học ở đây được năm, sáu năm rồi, Khương Lê mới đến chưa đầy mười ngày. Chẳng lẽ am ni cô của nàng ta cũng có học quán giống như ở Minh Nghĩa Đường, có thể giúp cho nàng ta vào học được?”
Nghe thê tử và nữ nhi đều nói vậy, Mạnh Hữu Đức bắt đầu suy nghĩ. Hiện tại ông ta đã âm thầm nhờ vả Hữu tướng, cũng coi như là người của Hữu tướng. Khương Nguyên Bách và Hữu tướng luôn bất hòa. Bản thân ông ta cũng là kẻ thù của Khương gia, hiện giờ đột nhiên Khương Lê biểu hiện xuất sắc trong kỳ thi, nếu có thể nắm thóp được Khương Nguyên Bách và quan khảo thí của Minh Nghĩa Đường cấu kết với nhau thì tốt rồi.
Hiện nay Thánh Thượng ghét nhất chính là có người động tay động chân với các văn sĩ, nếu có thể lợi dụng điều này để tấn công Khương Nguyên Bách thì ông ta sẽ coi như lập được công lớn.
Trong cái rủi có cái may, đột nhiên trong lòng Mạnh Hữu Đức cảm thấy có một sự phấn khích.
Ông ta cầm lấy ngoại bào mặc vào rồi nói: “Ta ra ngoài một lát.” Rồi vội vàng rời đi.
Nhìn thấy phụ thân rời đi, Mạnh Hồng Cẩm càng cảm thấy tủi thân hơn, Mạnh mẫu an ủi nàng ta: “Sợ gì chứ? Không phải vẫn còn ba môn thi sau nữa sao? Ngày mai bắt đầu thi ba môn tiếp theo, trong ba môn ngự, xạ, nhạc thì kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung của con là giỏi nhất, cho dù ở am ni cô có các tiên sinh, thì chắc chắn chắn cũng không có ai dạy thuật cưỡi ngựa bắn cung. Chắc chắn Khương Lê đó sẽ thua dưới tay con.”
Mạnh Hồng Cẩm là một trong số ít nữ tử ở Minh Nghĩa Đường có hứng thú với thuật cưỡi ngựa bắn cung. Nàng ta vốn có tính khí hung bạo nhưng lại rất phù hợp với sự cứng rắn kiên trì trong thuật cưỡi ngựa bắn cung. Khi đó nàng ta có thể cưỡi ngựa bằng một tay khiến mọi người vô cùng kinh ngạc, độ chính xác khi bắn cung có thể so sánh với một nam nhi. Trong Minh Nghĩa Đường hay toàn bộ Yến Kinh, không ai dám cạnh tranh với nàng ta.
Nếu như nói về ba môn thư, số và lễ trước đó Mạnh Hồng Cẩm được coi là xuất sắc. Vậy trong các môn nhạc, ngự, xạ tiếp theo đây, nhạc thì không nhắc tới, nhưng ngự và xạ là hai môn sở trường của nàng ta.
Nghĩ tới đây, Mạnh Hồng Cẩm cảm thấy bình tĩnh hơn một chút, nhưng dù vậy, nỗi nhục do Khương lê gây ra vẫn không hề biến mất. Bởi vì Khương Lê, lời nói hùng hồn trước đây của nàng ta như trở thành trò cười. Đến một kẻ ngốc vừa mới bước vào Minh Nghĩa Đường cũng không thắng được, không biết có bao nhiêu người sẽ bàn tán sau lưng nàng ta.
Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt chế nhạo của người khác, lòng căm thù của Mạnh Hồng Cẩm dành cho Khương Lê lại tăng thêm một phần. Hận không thể trực tiếp giẫm đạp Khương Lê dưới vó ngựa tại ngay trường thi…
Đột nhiên, một suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu nàng ta.
Nếu như Khương Lê bị vó ngựa giẫm nát... Tại ngay trường thi, đao kiếm không có mắt...
Trái tim nàng ta như được giội qua một gáo nước lạnh, sau đó một nồi súp nóng được đổ lên trên, vừa nóng vừa lạnh rồi từ từ sôi lên.
…
Nhưng ở phía bên kia, Mạnh Hữu Đức đang ra ngoài tìm manh mối “cấu kết” giữa Khương Nguyên Bách và quan khảo thí, đã định phải trở về mà không thành công.
Để chứng minh tính công bằng của kỳ thi ở Minh Nghĩa Đường, ba bài thi chép lại của ba người đứng đầu được dán ngay cạnh cửa Đường, thu hút vô số người đến xem.
Mạnh Hữu Đức gần như bị ép ra ngoài, chỉ nghe thấy rất nhiều người xung quanh bàn luận: “Ai còn dám nói Khương Nhị tiểu thư không biết chữ thì ta sẽ dùng cây sào đập vỡ đầu hắn ta. Ta thấy chữ của Khương Nhị tiểu thư còn đẹp hơn so với tú tài của học đường trong thôn, tuy rằng ta không biết một chữ nào nhưng cũng biết là đẹp.”
Đây có lẽ là một dân thường.
Cũng có những người đọc sách trông có vẻ ngoài có văn hóa, giọng nói của họ xuyên qua đám đông truyền đến tai Mạnh Hữu Đức: “Hay nhất vẫn là văn chương, trích dẫn kinh điển, cách nhìn sâu sắc độc đáo, Khương Nhị tiểu thư chắc chắn là người đọc nhiều sách vở. Ta đã khổ luyện học hành mười lăm năm trời nhưng vẫn không bằng một tiểu cô nương, thật hổ thẹn!” Sau đó hắn ta che mặt thở dài.
“Người ta thường nói thấy chữ như thấy người, chữ của Khương Nhị tiểu thư giống như nam tử, phóng khoáng và cởi mở, giống như một nhị lang đầy hào khí.” Một nam tử với bộ râu dày trông như một tướng sĩ nói với giọng nghẹn ngào.
“Khả năng tính toán cũng không hề tệ, ở đây còn có cả cách tính mới, cách tính này hay, ta sẽ lưu lại để về dùng quản lý cửa tiệm, dễ dàng hơn cách tính cũ rất nhiều.” Cũng có thương nhân đeo bàn tính vàng quanh cổ mắt sáng lên.
Tóm lại, sau khi bài thi của Khương Nhị tiểu thư được công bố, mọi tin đồn đều đã bị bác bỏ. Kỳ thi của Minh Nghĩa Đường không thể nào bị lộ đề được, nên đương nhiên Khương Nhị tiểu thư đã làm bài ngay tại hiện trường. Nếu như so sánh đáp án của ba người đứng đầu, bài thi của Khương Nhị tiểu thư rõ ràng là uyên bác hơn rất nhiều.
Hạng nhất này quả là danh xứng với thực.
Mạnh Hữu Đức tuyệt vọng đi ra khỏi đám người, ông ta không cần thiết phải tốn công đi tìm ra bằng chứng Khương Nguyên Bách cấu kết với quan khảo thí nữa. Bài thi này của Khương Lê không chỉ giúp Khương Lê bộc lộ tài năng, mà còn khiến cả Khương gia nở mày nở mặt. Nhưng Khương Lê càng được khen ngợi thì lại càng khiến Mạnh Hồng Cẩm càng trở nên kém cỏi.
Trong giới quan lại, không có gì lạ khi một người được thăng chức bằng cách dẫm đạp lên tài danh của người khác. Mạnh Hồng Cẩm cũng đại diện cho Mạnh gia, trong vụ cá cược này, ít nhất là trong nửa cuộc cá cược, Mạnh gia đã thua.
Mạnh Hữu Đức bước đi hờ hững về phía gia phủ của mình, những lời bàn luận sôi nổi của những người xung quanh dần dần mờ đi trong tai ông ta.
Lúc này trong đầu Mạnh Hữu Đức chỉ có một ý nghĩ. Vụ cá cược này không chỉ là trò đùa giữa bọn trẻ, nó có ảnh hưởng quá lớn, có lẽ trong cung cũng đã biết chuyện này. Nếu Mạnh Hồng Cẩm không thể thắng ở ba môn thi sau, Mạnh gia sẽ không còn có cơ hội thắng nữa.
Nếu như vậy sẽ thực sự rắc rối.