Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đúng như Mạnh Hữu Đức nghĩ, quả nhiên bài thi lần này của Khương Lê đã được truyền vào trong cung.
Ngự thư phòng, một nam tử tuổi trẻ đi ra, Tô công công trước cửa khom người đưa hắn ra ngoài, nhìn bóng người đang rời đi của hắn mà cảm thán, cũng chỉ mới hai mươi tuổi đầu, trong một triều đại, chỉ một năm ngắn ngủi đã bò lên được vị trí như thế, thật sự là thuận buồm xuôi gió, hậu sinh khả uý.
Người trẻ tuổi này không phải ai khác, chính là đương kim Trung Thư Xá lang Thẩm Ngọc Dung. Trước mắt Hồng Hiếu đế vô cùng yêu thích Thẩm Ngọc Dung, thường xuyên đàm luận chuyện nước cùng hắn, thậm chí có người còn nói, Hồng Hiếu đế có suy nghĩ muốn cho Thẩm Ngọc Dung vào Nội Các, xem như Thủ phụ tương lai, bồi dưỡng làm người nối nghiệp của Khương Nguyên Bách.
Chuyện tương lai không ai có thể nói trước được, nhưng cũng không cản trở việc hiện giờ đã có người đi nịnh bợ.
Thẩm Ngọc Dung đi qua Ngự Hoa Viên, lúc đi ra bên ngoài lại gặp được một người ở hành lang dài.
Công chúa Vĩnh Ninh đang nghỉ ngơi trước bàn đá trong hoa viên, nhìn thấy hắn thì lộ ra một nụ cười quyến rũ, lên tiếng: “Thẩm đại nhân.”
Đang là ngày mùa hè, Ngự hoa viên bóng cây rậm rạp, gió mát thoang thoảng, một tia nắng vàng rọi xuống từ kẽ hở của các lá cây, đúng lúc chiếu sáng một nửa gương mặt của nàng ta. Quả nhiên là phú quý tươi đẹp, chỉ cảm thấy làn da kia cũng là ngọc Dương Chi thượng hạng, khiến người ta muốn sờ một cái.
Rõ ràng là mặt mày nhướng lên, dáng vẻ kiêu căng, nhưng lại mang tư thái dịu dàng hiểu chuyện, cũng lễ phép đoan trang.
Thẩm Ngọc Dung chắp tay hành lễ: “Công chúa điện hạ.”
“Ngài mới đi từ chỗ hoàng huynh ra, vừa nói chuyện gì vậy?” Công chúa Vĩnh Ninh cầm sa phiến mỏng manh khẽ đung đưa, trên môi tô son môi đỏ thẫm, đầy đặn no đủ, kiều diễm ướt át.
Thẩm Ngọc Dung dời ánh mắt đi, nói: “Bệ hạ nghe nói hôm qua đã có bảng vàng của kỳ thi, đứng đầu bảng Quốc Tử Giám và đứng đầu bảng Minh Nghĩa Đường hai nhà Hoa Lạc, đàm luận cùng hạ quan việc này.”
“Ồ?” Công chúa Vĩnh Ninh ngạc nhiên nhìn hắn, giọng điệu mang theo đôi chút làm nũng, lại cũng như mê người: “Việc này bổn cung cũng nghe tới rồi. Nghe nói người đứng đầu bảng của Minh Nghĩa Đường là Khương gia Nhị tiểu thư, năm đó bị trục xuất khỏi Khương gia, ở am ni cô ngây người tám năm, lần này mới chỉ hồi kinh chưa được một tháng, vào Minh Nghĩa Đường cũng chỉ mới được mười ngày, thế mà đã đạt được giải nhất kỳ thi này.” Nàng ta cười xinh đẹp: “Quả thật là một tài nữ, nghe nói chữ viết lại càng tốt hơn, bổn cung còn chưa chính mắt nhìn thấy bao giờ, Thẩm đại nhân nghĩ thế nào?”
Thẩm Ngọc Dung ngẩn ra, cúi đầu nói: “Hạ quan cũng chưa từng thấy.”
“À.” Công chúa Vĩnh Ninh lại nhẹ nhàng cười một tiếng: “Vốn nghĩ những chuyện như vậy, Thẩm đại nhân nhất định phải đi xem một lần, không ngờ Thẩm đại nhân lại không có hứng thú, có lẽ Thẩm đại nhân nhìn tài nữ đã quen, cũng thích mỹ nhân luôn rồi?” Một câu cuối cùng, trong lời nói còn mang theo ý câu dẫn ngả ngớn.
Thẩm Ngọc Dung lui ra phía sau một bước, nói: “Xin công chúa nói cẩn thận.”
“Nhìn xem chàng bị dọa kìa.” Trong mắt công chúa Vĩnh Ninh hiện lên đôi chút không vui, sau đó lập tức biến mất, oán trách nói: “Người của ta đều đang canh ở bên ngoài, lời ta nói với chàng cũng không có ai nghe thấy. Mấy ngày nay không gặp, chàng có nhớ ta không?”
Lại càng tùy ý hơn.
Thẩm Ngọc Dung hơi rũ đầu, gật đầu một cái không nhìn thấy được.
Chỉ là một cái gật đầu nhẹ nhàng thế thôi đã làm công chúa Vĩnh Ninh vui vẻ ra mặt rồi. Thậm chí nàng ta còn đưa tay ra vuốt tay Thẩm Ngọc Dung, vừa cười nói: “Ta biết mà, chàng cũng nhớ ta, chỉ là gần đây có quá nhiều việc vặt, nên ta không tiện tới tìm chàng. Ngày mai Minh Nghĩa Đường sẽ kiểm tra ba môn còn lại, hay là cả chàng và ta đều tới xem đi, sau đó thì...” Âm cuối biến mất trong mập mờ.
Thẩm Ngọc Dung tùy ý để nàng ta kéo tay, sắc mặt hòa hoãn hơn đôi chút, nhẹ giọng nói: “Công chúa...”
“Ta đã nói rồi, lúc không có người thì chàng cứ gọi ta là Vĩnh Ninh đi.” Công chúa Vĩnh Ninh si mê nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, từ lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy Thẩm Ngọc Dung, nàng ta yêu hắn rồi. Nam tử tuấn tú trẻ tuổi như vậy, biết bàn chính sự, làm thơ văn hoa mỹ. Thấy hắn ngồi trên chú ngựa cao to, thúc ngựa đi dạo phố, trái tim thiếu nữ của nàng ta đã rung động, cuối cùng cũng không lấy lại được nữa.
Chỉ tiếc, sứ quân đã là hoa trong chậu, chẳng qua, đó cũng không phải chuyện gì lớn. Nàng ta là công chúa cành vàng lá ngọc của hoàng gia, mà thê tử của hắn chỉ là nữ nhi của một quan lại nhỏ, dù có tài mạo vô song đi nữa, thì cũng chỉ là một con kiến đê tiện mà thôi.
Vậy nên nàng ta đã giết nàng.
Công chúa Vĩnh Ninh hiểu được, không phải trong lòng Thẩm Ngọc Dung không có Tiết Phương Phỉ. Tiết Phương Phỉ lớn lên có vẻ ngoài xinh đẹp, còn có danh hiệu tài nữ, lại có bao nhiêu năm tình cảm phu thê với Thẩm Ngọc Dung. Thẩm Ngọc Dung còn chưa dứt tình, công chúa Vĩnh Ninh lại không chấp nhận được việc trong lòng hắn có tí xíu nào không thuộc về mình. Với Tiết Phương Phỉ, nàng ta không chỉ muốn mạng của nàng, mà còn muốn thanh danh, tôn nghiêm của nàng, muốn nàng phải chết đi với hai bàn tay trắng, với dáng vẻ chật vật nhất.
Ai bảo nàng dám chiếm lấy thứ không thuộc về mình chứ? Cuối cùng nàng ta mới chính là người chiến thắng.
Thẩm Ngọc Dung không ở lâu trong Ngự hoa viên, dù sao trong cung cũng quá nhiều tai mắt, mặc dù có người của công chúa Vĩnh Ninh canh giữ, nhưng vẫn sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó. Tiết Phương Phỉ chết chưa được nửa năm, nếu tin tức hắn dan díu với công chúa Vĩnh Ninh truyền ra, sợ là sẽ không ngăn được miệng lưỡi người đời.
Công chúa Vĩnh Ninh chỉ đành lưu luyến nhìn bóng người Thẩm Ngọc Dung rời đi.
Dưới bóng cây đó lại không có người, công chúa Vĩnh Ninh nghĩ, thường thường nàng ta vào cung, ngoài mặt là nói chuyện cùng Lưu Thái phi, thật ra là tới để đưa mắt nhìn người trong lòng một chút, gian nan như vậy. Giờ Tiết Phương Phỉ đã chết rồi, mà nàng ta vẫn không thể ngày ngày như hình với bóng, không thể quang minh chính đại với hắn, ngược lại giống như người đang yêu đương vụng trộm vậy. Nghĩ tới nghĩ lui, không khỏi cảm thấy bi thương.
“Ở bên nhau thật khó quá...” Nàng ta thở dài một hơi.
Bỗng nhiên nghĩ tới ngày mai khảo tra, nàng ta lại có thể vui vẻ cùng Thẩm Ngọc Dung một lát, đuôi mày công chúa Vĩnh Ninh đều chứa vẻ vui mừng. Mặc dù nàng ta vẫn luôn không thích những nữ từ tài hoa đó, chỉ đơn giản là vì mấy người này sẽ khiến nàng ta nghĩ đến Tiết Phương Phỉ.
Hơn nữa, lúc trước chữ của Tiết Phương Phỉ cũng là đệ nhất Yến Kinh, chỉ có điều chữ của Tiết Phương Phỉ chính là trâm hoa chữ Khải, còn hình chữ của Khương nhị tiểu thư lại giống chữ của nam tử.
Tài nữ đời đời sinh ra, rốt cuộc Tiết Phương Phỉ cũng chết.
…
Ở Phương Phỉ uyển, Bạch Tuyết nhìn Khương Lê đang ở luyện chữ, cân nhắc trong chốc lát, nói: “Chữ cô nương viết trông thật mạnh mẽ.”
“Mạnh mẽ” đã là từ nho nhã nhất mà Bạch Tuyết có thể nghĩ đến.
“Đúng đó đúng đó.” Minh Nguyệt tới bưng trà nhìn lướt qua, cười nói: “Không giống chữ của các cô nương khác.”
Khương Lê cười nhạt.
Lúc nàng còn là Tiết Phương Phỉ, trước nửa đời ở Đồng Hương, chữ viết rồng bay phượng múa, là học hào khí của Tiết Chiêu. Nửa đời sau tới Yến Kinh, lại bắt đầu viết lại trâm hoa chữ Khải.
Không vì điều gì khác, chỉ bởi vì các phu nhân tiểu thư ở Yến Kinh đều viết như vậy, vì không để mình có vẻ hành xử khác người, cũng nhanh chóng hòa nhập vào vòng quý nhân ở nơi đây, nàng từ bỏ sở thích của mình, bao gồm cả thói quen viết chữ.
Có lẽ ngay cả Thẩm Ngọc Dung cũng cho rằng nàng am hiểu trâm hoa chữ Khải. Có điều không thể so sánh được, đương nhiên trâm hoa chữ Khải xinh đẹp, nhưng thân là nữ tử, đi lại trên đời vốn gian nan hơn nam tử, chỉ vì thế nhân đối xử khoan hậu với nam tử, mà nghiêm khắc với nữ tử.
Một khi đã như vậy, không dựa trời không dựa đất, dựa vào chính mình là tốt rồi. Nếu xem bản thân như nam nhi, đương nhiên cũng có thể gánh vác được sự thật thất thường.