Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Vụ cá cược của Khương Lê và Mạnh Hồng Cẩm, ba môn đầu tiên đã có kết quả. Nếu như chia thành hai trận giống như sòng bạc, vậy thì nửa trận đầu chính là Khương Lê thắng. Chỉ cần Khương Lê thắng thôi, Khương Lê vẫn là thủ khoa của Minh Nghĩa Đường, khiến người ta không khỏi nghĩ đến cá cược giữa Khương Lê và Mạnh Hồng Cẩm. Nếu như kết quả cuối cùng Khương Lê trở thành thủ khoa, Mạnh Hồng Cẩm không đơn giản chỉ là quỳ xuống xin lỗi, mà còn phải cởi bỏ áo ngoài, cõng cành mận gai mà quỳ xuống xin lỗi trước cổng Quốc Tử Giám.
Trong phút chốc, rất nhiều công tử ăn chơi trác táng trong kinh thành cả ngày ngồi ở phòng trà quán rượu đối diện Quốc Tử Giám, chỉ chờ ngày sau xem kịch hay.
Chẳng qua, dù sao cũng còn ba môn thi sau nữa. Ba môn còn lại chính là “nhạc, ngự, xạ”, dù không đề cập tới đàn như thế nào, chỉ riêng hai thuật ngự xạ, trong toàn bộ Yến Kinh thành thì Mạnh Hồng Cẩm cũng là một người nổi bật, nhìn vào Khương Lê thì rất khó có phần thắng. Còn về kỹ năng đàn nhạc lại thuộc về muội muội của Khương Lê, Khương gia Tam tiểu thư là xuất sắc nhất. Trong khoảng thời gian ngắn, kết quả rất khó có thể dự đoán được.
Bảng vàng đã ra: Kỳ thi “nhạc” sẽ diễn ra vào sáng sớm mai.
Trong Thục Tú Viên, Khương Ấu Dao đang oán hận xé cây quạt trong tay. Bề mặt của cây quạt kia trắng tinh bằng phẳng, mỏng như cánh ve, hoa thêu lại càng linh động như thật, một cây cũng phải mười lượng bạc, cứ như vậy bị Khương Ấu Dao xé nát.
“Đừng xé nữa.” Quý Thục Nhiên đoạt lấy quạt xếp trong tay Khương Ấu Dao, nói: “Con muốn xé như vậy tới khi nào.”
“Nương, đó là vì con không cam lòng.” Trong giọng nói của Khương Ấu Dao tràn đầy vẻ cay nghiệt: “Dựa vào cái gì mà Khương Lê có thể được phụ thân và tổ mẫu che chở chứ, lúc này mới hồi phủ bao lâu, phụ thân và tổ mẫu đều đã đứng về phía nàng ta rồi. Chẳng lẽ bọn họ đã quên chuyện năm đó Khương Lê hại mẫu thân sinh non rồi sao? Con hận không chịu nổi, lần này Khương Lê lại nổi danh trong kỳ thi ở Minh Nghĩa Đường, đây chẳng phải là muốn bay lên trời sao? Cứ nghĩ đến sau này nàng ta sẽ càng kiêu ngạo hơn là con lại khó chịu.”
Quý Thục Nhiên xoa mái tóc dài của Khương Ấu Dao, vẻ mặt không thay đổi, chỉ nhàn nhạt nói: “Con đừng tưởng nữ tử rạng danh là chuyện tốt, Khương Lê vừa mới về Yến Kinh thành, quý nữ của Minh Nghĩa Đường nơi nào cũng có, nó nổi bật, đương nhiên sẽ có người khó chịu thay con dạy dỗ nó, con chỉ cần xem kịch vui là được, cần gì phải tự mình ra tay chứ. Hơn nữa, hiện giờ nó mới về Yến Kinh không lâu, ta không tiện ra tay, qua một thời gian nữa, tin đồn nhảm nhí bên ngoài hạ nhiệt, mẫu thân con đây cũng có rất nhiều thủ đoạn đấy.”
“Thật sao?” Khương Ấu Dao nghe xong, trong lòng hơi bình tĩnh lại, nhưng vẫn không nhịn được hỏi.
“Đương nhiên.” Quý Thục Nhiên yêu thương nhìn nàng ta: “Con lại thiếu kiên nhẫn nữa rồi, như một đứa trẻ vậy.”
Khương Ấu Dao bĩu môi: “Con cũng là thương người thôi.”
“Không cần đau lòng ta.” Quý Thục Nhiên nói: “Môn thi ngày mai chính là ‘nhạc’, con luôn luôn có trình độ rất cao trong bộ môn này, năm nay còn được Kinh Hồng tiên tử chỉ dạy, đương nhiên sẽ tốt hơn năm trước. Mỗi năm, ba môn thi sau sẽ có vô số người tới xem lễ, tuy nói Khương Lê giành được thủ khoa của ba môn trước, nhưng không có ai đến xem, mọi người sẽ có ấn tượng khắc sâu hơn với những điều tận mắt chứng kiến. Nếu như con để lại ấn tượng sâu sắc cho mọi người trong môn đàn nhạc, vậy thì trong ba tháng tiếp theo, đầu đường cuối ngõ sẽ chỉ bàn tán cầm nghệ của con cao thế nào, sẽ còn có ai nhớ tới Khương Lê nữa?”
Ánh mắt Khương Ấu Dao sáng ngời.
Nữ nhi của Khương gia, từ nhỏ đã được tập cầm kỳ thư họa, đặc biệt là Khương Ấu Dao, thân là đích nữ của đại phòng, là hòn ngọc quý trên tay Khương Nguyên Bách, từ nhỏ đã không thiếu điều gì. Quý Thục Nhiên cực kỳ coi trọng tài học của Khương Ấu Dao, hiểu được Khương Ấu Dao không cần phải tinh thông mọi thứ nhưng nhất định phải có một sở trường nhất định. Trùng hợp thay, thứ mà Khương Ấu Dao có thiên phú nhất cũng chính là đàn nhạc.
Bởi vậy, từ khi Khương Ấu Dao còn nhỏ đã được các loại danh sư dạy dỗ. Không nói đến Tiêu Đức Âm của Minh Nghĩa Đường, các danh sư khác cũng từng chỉ điểm cho nàng ta không ít. Thậm chí trước kỳ thi năm nay không lâu, Quý Thục Nhiên còn mời cầm sư Kinh Hồng tiên tử đã sớm thoái ẩn đến làm tiên sinh cho Khương Ấu Dao.
Vốn đã có thiên phú, lại được nhiều cao thủ như vậy chỉ dạy, trình độ cầm nghệ của Khương Ấu Dao vốn không thấp. Thậm chí có người còn đồn đãi, chờ qua vài năm nữa, có lẽ Khương Ấu Dao sẽ vượt qua Tiêu Đức Âm.
Quý Thục Nhiên rất tin tưởng vào cầm nghệ của Khương Ấu Dao.
“Người tới phần lớn là nhà công huân quý tộc, lợi thế khi con tỏa sáng là độc nhất vô nhị, sau này tìm hôn phu cho con cũng có chỗ tốt." Quý Thục Nhiên đánh giá.
Khuôn mặt Khương Ấu Dao lập tức đỏ ửng lên, không biết nghĩ đến chuyện gì lại có hơi thẹn thùng. Nàng ta nói: “Khương gia của chúng ta cũng không chỉ có một nữ nhi là ta đâu...”
“Khương Ngọc Nga và Khương Ngọc Yến không đáng để nhắc tới, Khương Lê còn từng có quá khứ sát mẫu giết đệ.” Quý Thục Nhiên lạnh nhạt nói: “Phàm là người trong sạch, nhất định sẽ không cho phép cưới một người như vậy vào cửa. Nếu là cầu thú, tất nhiên là có mưu đồ, cũng không phải người lương thiện, Khương Lê gieo gió gặt bão, sau này phụ thân con cũng không cứu nổi nó. Vả lại ngày mai con ở đây càng chói mắt thì nó lại càng lộ vẻ thô bỉ hơn, chính là khác nhau một trời một vực.”
Bà ta nhìn Khương Ấu Dao, đột nhiên cười nói: “Thiên kim của Khương gia, từ trước tới nay chỉ có một mình con.”
“Con nghe nương.” Khương Ấu Dao nói.
…
Phương Phỉ uyển, Khương Lê cũng đang nói tới chuyện ngày mai kiểm tra cùng mọi người.
Khương Cảnh Duệ lại lần nữa không mời mà đến, từ khi Khương Lê đạt thủ khoa, dường như mặt y cũng được dát vàng vậy, lúc nào cũng tới Phương Phỉ uyển nói mấy lời chẳng có giá trị gì. Y nói: “Ngày mai đàn nhạc, lần này chắc muội xong rồi, nếu không thì học đôi chút kỹ năng phổ biến trước đi, chỉ cần không xấu mặt trước mặt mọi người là được.”
Đồng Nhi lo lắng sốt ruột ngồi bên cạnh rót trà. Trước khi Khương Lê bảy tuổi tuổi quá nhỏ, mới vừa vỡ lòng không lâu, đừng nói đánh đàn. Sau đó lại bị đuổi tới núi Thanh Thành, Đồng Nhi hiểu được, khoảng thời gian đó mỗi ngày đều có công việc làm không xong, chớ nói chi là đánh đàn, Khương Lê đi đâu tìm tiên sinh dạy đàn chứ. Khương Lê vốn không biết đàn, để cho một người không biết đàn đi thi đàn nhạc, Đồng Nhi chỉ cần vừa nghĩ tới cảnh tượng kia là trong lòng lại lo lắng không nói nên lời.
Khương Lê nói: “Huynh cũng định đi xem lễ sao?”
“Đương nhiên!” Khương Cảnh Duệ không chút do dự nói: “Vào kỳ thi ba môn sau, năm nào trong kinh cũng có rất nhiều người tới xem. Các cô nương của Minh Nghĩa Đường đều xinh đẹp, sau này những thiếu gia kia còn muốn cưới tức phụ, nhân cơ hội này gặp trước. Người nổi bật nhất ở trường thi, năm sau sẽ được nhiều người tới cầu thân nhất.”
Khương Cảnh Duệ nói chuyện tùy tiện, cũng không kiêng kỵ chuyện gì, nói toạc toàn bộ ra. Y lại nói: “Vậy nên nếu muội muốn gả cho người ta, thì phải dốc sức thể hiện cho tốt vào, còn nếu như không muốn gả đi, vậy cứ tùy tiện làm đôi chút là được.”
“Yên tâm đi.” Khương Lê khẽ cười nói: “Cho dù ta có dành được thủ khoa của ba môn sau, dành hết nổi bật trong trường thi đi nữa, thì sau này cũng sẽ không có ai tới hỏi thăm đâu.”
Mấy nha đầu Đồng Nhi, và cả Khương Cảnh Duệ đều ngơ ngác nhìn nàng.
Khương Lê nói: “Ai lại muốn cưới một ác nữ sát mẫu giết đệ chứ?”
Giọng điệu nàng nhẹ nhàng, cũng không tự giễu buồn rầu, ngược lại giống như đang nói một chuyện tốt vậy.
Đây đương nhiên là một chuyện tốt, trong lòng Khương Lê rất vui mừng, cứ như vậy là nàng có thể đoạt sự nổi bật mà không phải kiêng dè.