Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ngày thứ hai, Khương Lê thức dậy sớm hơn ngày thường một chút.
Sáng sớm Đồng Nhi đã bắt đầu khoa tay múa chân muốn làm kiểu tóc nào, phối với quần áo gì cho Khương Lê, bởi vì trước kia Bạch Tuyết ở nhà trồng hoa màu nên không am hiểu những thứ này lắm, vì thế đều giao cho Đồng Nhi quyết định hết.
Thật ra từ sau khi trở lại Khương gia, Đồng Nhi chưa từng được nhàn rỗi, vì để Khương Lê thoạt nhìn không kém cạnh Khương Ấu Dao mà cũng rất khổ tâm.
Khó khăn lắm mới ra khỏi cửa viện thì đã thấy Khương Ấu Dao đang đứng ở cửa Vãn Phượng Đường nói gì đó với Khương Nguyên Bách, đang lôi kéo ống tay áo của ông ấy, dường như đang làm nũng, dáng vẻ trông cực kỳ ngây thơ.
Khương Nguyên Bách cũng rất từ ái cúi đầu nhìn Khương Ấu Dao, trong chốc lát không nhìn thấy Khương Lê. Quý Thục Nhiên đứng bên cạnh rõ ràng đã liếc thấy Khương Lê rồi nhưng lại cố tình chờ tới khi nàng đi lên rồi mới bày vẻ giờ mới nhìn thấy, cười nói: “Lê Nhi tới rồi.”
Khương Nguyên Bách vô thức nhìn sang.
Khương Lê cũng nhìn Khương Ấu Dao.
Hôm nay là một ngày rất quan trọng, Đồng Nhi còn biết lo liệu cho Khương Lê thì đương nhiên Quý Thục Nhiên cũng sẽ lo liệu cho Khương Ấu Dao. Chỉ thấy Khương Ấu Dao mặc một chiếc váy dài màu tím khói, chim chóc tô hoa, bên ngoài khoác một tầng lụa trắng mỏng như cánh ve, bồng bềnh như tiên. Bên tai đeo khuyên tai ngọc bích đỏ, màu sắc cực kỳ tươi sáng, tôn lên vẻ đẹp như đóa hoa kiều của nàng ta, đoan trang xinh đẹp có một không hai. Nàng ta cũng nhìn Khương Lê từ trên xuống dưới.
Hôm nay xiêm y của Khương Lê đều là Quý Thục Nhiên lệnh cho thợ may chuẩn bị, có một bộ quần áo vào hôm hồi phủ đó, xiêm y hôm nay Quý Thục Nhiên chuẩn bị cho Khương Lê vừa người thì cũng rất vừa người, phú quý cũng vô cùng phú quý, nhưng chưa chắc đã quá phù hợp với Khương Lê. Thứ nhất là dáng người Khương Lê nhỏ nhắn yếu ớt, mi thanh mục tú, chống đỡ không nổi số quần áo quá xa hoa đó, thứ hai là trang sức cũng rất rườm rà quý giá, đeo lên lại lộ vẻ đầu nặng chân nhẹ.
Mặc dù không phạm sai lầm về trang phục nhưng nếu đứng cùng một chỗ với Khương Ấu Dao, lập tức sẽ trở thành phông nền cho nàng ta.
Nếu là Khương Nhị tiểu thư chân chính, để tỏ rõ thân phận, chưa chắc đã không mang những phụ kiện quý giá đó. Đáng tiếc Khương Lê không phải, từ trước đến nay nàng không có quá nhiều khát vọng với váy áo hoa lệ, huống chi nàng không bao giờ muốn trở thành người làm nền cho Khương Ấu Dao. Bởi vậy, nàng không mặc xiêm y Quý Thục Nhiên chuẩn bị cho nàng.
Nàng chỉ mặc một chiếc váy gấm dài ôm ngực màu xanh hoa quế, tóc búi ngược, điểm xuyết một cây trâm ngọc bích. Trang phục đơn giản không thể đơn giản hơn, lại hóa phức tạp thành đơn giản, mi ra mi, mắt ra mắt, nền nã tinh tế, vô cùng thanh lệ, giống như một bức tranh lan trong thâm sơn u cốc, an tĩnh, xinh đẹp không tranh không đoạt.
Khương Lê không hề lép vế chút nào khi đứng cùng một chỗ với Khương Ấu Dao. Ngược lại bởi vì Khương Ấu Dao quá mức tươi đẹp, khiến vẻ đẹp của Khương Lê có vẻ còn cao hơn một bậc.
Sắc mặt của Khương Ấu Dao có hơi khó coi.
Khương Nguyên Bách ho nhẹ một tiếng, hỏi Khương Lê: “Chuẩn bị tốt rồi chứ?”
Khương Lê mỉm cười đáp: “Vâng.”
Kiểm tra hôm nay, tất cả mọi người của Khương phủ đều phải đi, Khương lão phu nhân cũng muốn tới. Vừa nói đến đây đã nghe thấy giọng nói của Khương Ngọc Nga truyền đến, Khương Ngọc Nga và Khương Ngọc Yến đi lên trước tới, cười nói: “Hôm nay Nhị tỷ và Tam tỷ thật xinh đẹp.”
Hôm nay Khương Ngọc Nga và Khương Ngọc Yến cũng ăn diện rất lộng lẫy, chỉ là vì hoàn cảnh của tam phòng nên không thể so sánh với Khương Lê và Khương Ấu Dao được. Có điều cũng coi như rất cẩn thận rồi, thoạt nhìn Khương Ngọc Nga cực kỳ vui vẻ vẫn tới gần lấy lòng Khương Ấu Dao như thường ngày, Khương Ngọc Yến vẫn là dáng vẻ yếu đuối an tĩnh, cúi đầu đứng một bên.
“Nếu đã xong thì xuất phát thôi.” Khương lão phu nhân được Trân Châu Phỉ Thúy đỡ tay nói.
Đoàn người lên xe ngựa, đi tới đài kiểm tra.
Khoảng ba nén hương sau đã tới đài kiểm tra.
Đài kiểm tra của Minh Nghĩa Đường là một sân luyện võ của tiền triều, tiền triều tuyển cử Võ Trạng Nguyên đều ở trong quảng trường này. Sau đó tiên đế Tông Minh đế kế vị, di dời hoàng cung, sân luyện võ này hoang phế nhiều năm.
Chờ Hồng Hiếu Đế kế vị thì biến sân luyện võ này thành đài kiểm tra, kỳ thi ba môn sau của Minh Nghĩa Đường đều tiến hành ở nơi này.
Bốn phía quảng trường đã sớm tấp nập biển người, vị trí tốt nhất là chuẩn bị cho các quý nhân, rất nhiều người trong đó chính là người nhà của các quý nữ tới dự thi hôm nay. Cũng giống như Khương Cảnh Duệ nói quan gia “Chọn tức phụ cho con cháu nhà quý tộc”, thậm chí còn có con cháu hoàng thất.
Lúc Khương Lê đến, trong sân kiểm tra đã có rất nhiều người.
Liễu Nhứ đi bên cạnh Liễu phu nhân nhìn thấy Khương Lê, lập tức tới đây chào hỏi nàng.
Khương Lê kéo tay nàng ấy, hành lễ với Liễu phu nhân. Liễu phu nhân rất vui mừng, nói với nàng: “Ta biết chuyện Khương Nhị tiểu thư giành được thủ khoa của ba môn đầu nhưng còn chưa kịp tới nói lời chúc mừng, hy vọng hôm nay Khương Nhị tiểu thư cũng có thể giành được hạng nhất.”
Khương Lê mỉm cười gật đầu: “Đa tạ phu nhân.”
Liễu Nhứ thấp giọng nói bên tai Khương Lê: “Ngươi nhìn kìa, là Mạnh Hồng Cẩm.”
Khương Lê nhìn theo hướng Liễu Nhứ chỉ, quả nhiên thấy Mạnh Hồng Cẩm cách đó không xa đang nhìn mình. Nếu theo như tính tình của Mạnh Hồng Cẩm lúc trước, nhất định phải tiến lên ném cho Khương Lê vài câu tàn nhẫn, hôm nay nàng ta lại không tiến lên, chỉ dùng ánh mắt oán độc nhìn mình chằm chằm. Xem ra là chuyện ba môn đầu trên bảng vàng đã khiến Mạnh Hồng Cẩm bớt phóng túng một ít.
“Ngươi đàn thế nào rồi?” Liễu Nhứ nhỏ giọng nói: “Hôm nay người tới làm giám khảo đàn nhạc có Tiêu Đức Âm, Kinh Hồng tiên tử, Sư Duyên, Miên Câu, còn có Túc Quốc Công nữa.”
“Túc Quốc Công?” Khương Lê ngạc nhiên. Tiêu Đức Âm, Kinh Hồng tiên tử thì thôi, Sư Duyên, Miên Câu cũng có thể hiểu được, nhưng vì sao còn có Túc Quốc Công Cơ Hành chứ? Từ trước đến nay nghe nói Cơ Hành thích nghe hí khúc, nhưng còn đàn nhạc lại là trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Cơ Hành tới đây có thể làm gì?
Khương Lê cảm thấy khó hiểu.
“Ai biết được, giám khảo đều được đương kim Thánh Thượng khâm điểm.” Liễu Nhứ lắc đầu: “Ta chưa từng nghe ngươi đánh đàn bao giờ, rốt cuộc cầm nghệ của người như thế nào hả?”
GIọng nói tràn đầy vẻ lo lắng cho Khương Lê.
Khương Lê cười cười: “Cũng tạm được.”
Liễu Nhứ yên tâm hẳn: “Bất kể thế nào, chỉ cần có thể qua là được, không nhất định môn nào cũng phải giành được thủ khoa đâu.” Là đang an ủi Khương Lê.
Khương Lê nói: “Lát nữa tính sau.”
Đồng thời nhìn sang xung quanh, bỗng dưng, ánh mắt nàng đột nhiên dừng lại.
Ở vị trí các quý nhân ngồi, có một tòa nhà nhỏ chuyên dụng, liền thấy cách đó không xa, có một nữ tử trẻ tuổi mặc váy lụa vàng bách lệ, đang vê nho tím trong bình lưu ly ăn. Nho trong suốt còn mang theo bọt nước, rơi vào trong bình lưu ly, như bảo thạch tím óng ánh, càng làm nổi bật ngón tay ngọc nhỏ nhắn của ngọc phú quý mà tươi đẹp.
Dáng vẻ của nàng ta kiêu căng, hơi ngẩng đầu, sóng mắt lưu chuyển, có đôi chút quyến rũ.
Liễu Nhứ thấy Khương Lê nhìn chằm chằm về một phía thì nhìn theo ánh mắt Khương Lê, bừng tỉnh nói: “Công chúa Vĩnh Ninh? Không ngờ hôm nay nàng ta cũng tới.”
Khương Lê nhìn công chúa Vĩnh Ninh, hung thủ hại nàng cửa nát nhà tan ở kiếp trước, lồng ngực phập phồng kịch liệt, nhưng trên mặt vẫn mang theo ba phần ý cười, ánh mắt lạnh nhạt.
Công chúa Vĩnh Ninh ở đây, không cần phải nghĩ, nhất định Thẩm Ngọc Dung cũng có mặt.
Kẻ thù đều ở nơi này, khá tốt.