Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Các nữ đệ tử trong đài kiểm tra đều tập trung lại một chỗ.
Khương Lê đi theo tiên sinh dẫn dắt đến một bên đài, tiếp đó là rút thăm quyết định khi nào đến lượt nàng kiểm tra. Thẻ rút thăm được đặt trong một cái hộp gỗ nhỏ hình bầu dục, Khương Lê và Liễu Nhứ lần lượt lấy ra tờ giấy nhỏ từ bên trong.
Người phụ trách ghi chép đọc lên: “Khương Lê, lượt thứ mười ba. Liễu Nhứ, lượt thứ mười tám.”
Tổng cộng cũng chỉ có ba mươi người kiểm tra. Khương Lê bốc được vị trí chính giữa, vừa mới nói xong lời thì ở một đầu khác, Khương Ngọc Nga đã khoa trương “Ai da” một tiếng, dùng âm thanh mà Khương Lê ở đầu bên này cũng có thể nghe thấy mà nói: “Nhị tỷ thứ mười ba đấy, vừa lúc xếp sau Tam tỷ, Tam tỷ thứ mười hai, thật trùng hợp quá!”
Khương Ấu Dao lượt thứ mười hai sao?
Khương Lê hơi ngẩn ra, ngay sau đó bật cười trong lòng, chuyện này quả thật cũng quá trùng hợp rồi.
Liễu Nhứ lại không được nhẹ nhàng như Khương Lê, nghe vậy lắc đầu nói: “Không tốt rồi, từ trước đến nay đàn nhạc của Khương Ấu Dao luôn là số một số hai của Minh Nghĩa Đường, năm trước một màn “Hóa điệp” đã kinh diễm bốn tòa, năm nay tài nghệ nhất định sẽ nâng cao thêm một bậc. Nàng ta đàn càng tốt, đợi lát nữa ngươi lại càng bất lợi, kể cả có thể hiện tạm ổn cũng sẽ bị nàng ta chèn ép.”
Mọi người thường hay nói, vừa được trải nghiệm giá trị của mâm ngọc sơn hào hải vị, đảo mắt phải nhìn cám bã bánh ngô, vì thế sơn trân hải vị càng hiếm quý khó tìm, cơm canh đạm bạc càng khó nuốt trôi hơn.
Chuyện này thật sự rất bất lợi cho Khương Lê.
“Sao nhị nha đầu lại xếp sau tam nha đầu vậy chứ?” Khương lão phu nhân cũng nhăn mày. Đều là người của Khương gia, việc Khương Lê quá thua kém đối với Khương gia mà nói cũng không phải chuyện vẻ vang gì.
Trong lòng Khương Ấu Dao lại vui không chịu nổi, thật sự không ngờ sẽ có một món quà bất ngờ như vậy, chỉ cảm thấy ông trời cũng đang đứng về phía mình. Lần này nhất định phải làm Khương Lê thua tỷ kém muội, mất hết mặt mũi mới được.
Mạnh Hồng Cẩm thấy thế thì nhếch mũi hừ lạnh một tiếng, cũng rất vui sướng khi người gặp họa. Cầm nghệ của nàng ta không bằng Khương Ấu Dao, có điều thấy Khương Lê xấu mặt cũng đủ vui rồi.
Khương Lê lại không có tâm tư đi so đo mấy chuyện đó, nàng nhìn thấy công chúa Vĩnh Ninh nhưng mãi vẫn không thấy Thẩm Ngọc Dung đâu. Có điều trong lòng nàng cũng rõ ràng, hôm nay thái độ của công chúa Vĩnh Ninh khác thường, tất nhiên Thẩm Ngọc Dung cũng sẽ tới.
Đang cân nhắc thì đột nhiên các nữ tử xung quanh lại kích động, đám người ở gần đó cũng xôn xao sôi trào hẳn. Bên tai truyền đến giọng nói ngạc nhiên của Liễu Nhứ: “Sao Thành Vương điện hạ cũng tới?”
“Thành Vương điện hạ?” Khương Lê nhìn về phía âm thanh nhốn nháo, quả nhiên thấy một nam tử áo xanh đang ngồi xuống, người có thể ngồi bên cạnh công chúa Vĩnh Ninh, thật đúng là Thành Vương.
Thành Vương và công chúa Vĩnh Ninh là huynh muội ruột, đều do Lưu Thái phi sinh ra. Lúc Khương Lê vẫn còn là người của Thẩm gia, từ trong miệng Thẩm Ngọc Dung ít nhiều cũng có thể nghe ra một số bí mật cung đình. Năm đó khi tiên đế còn sống, Lưu Quý phi và Hạ Quý phi tranh sủng tranh tới mức hô mưa gọi gió, chỉ là sau đó Hạ Quý phi chết bệnh, Hồng Hiếu đế được nuôi dưới gối Hoàng Hậu, sau đó trở thành Thái Tử.
Thời điểm Thành Vương cách vị trí đó gần nhất, ước chừng cũng chỉ cách có một bước chân. Lại không biết có phải bởi vì lúc trước được sủng ái hay không, đương kim Lưu Thái phi vẫn giữ lại tính tình ngang ngược lúc trước, khiến Thành vương cũng có hơi không biết bớt phóng túng, tài năng quá thịnh, nếu không phải Hồng Hiếu đế nhân từ, đổi thành một vị quân vương tính tình đa nghi khác thì không biết Thành Vương đã phải ăn bao nhiêu quả đắng rồi.
Thành Vương vừa vào sân đã khiến đám đông sôi trào, thậm chí Khương Lê còn nghe thấy quý nữ bên cạnh nhỏ giọng, thẹn thùng đàm luận: “Thành Vương điện hạ thật là tuấn lãng phi phàm...”
Khương Lê bỗng nhiên nghĩ đến, hiện giờ Thành Vương có chính phi đại phòng nhưng không có trắc phi. Các quý nữ ở đây, người có thân phận hơi thấp một chút, trèo cao một chút làm trắc phi cho Thành vương cũng không phải không thể.
Không biết lần này Thành Vương tới đây có phải là vì chọn một nữ tử thích hợp hay không. Trong đầu nghĩ tới Khương Cảnh Duệ từng nói “chọn tức phụ”, Khương Lê lại không nhịn được thấy hơi buồn cười.
Ý cười còn chưa kịp chạm tới đáy mắt, bỗng nhiên Khương Lê lại ngây ngẩn cả người, cách Thành Vương - hoặc là nói là cách công chúa Vĩnh Ninh không xa, có một hình bóng quen thuộc đang ngồi. Trường sam màu xanh lơ đơn giản, mặt mày ôn hòa tuấn dật, mơ hồ có thể thấy được lúc còn trẻ là một thiếu niên anh tuấn, chỉ là hiện giờ thiếu niên kia đã sớm thành thục, trở nên chững chạc đoan chính.
Cách thật xa, Khương Lê cũng có thể liếc mắt một cái đã nhận ra dáng vẻ của hắn. Hoặc là nói, dù có cách thiên sơn vạn thủy, ngàn năm vạn năm đi nữa, nàng vẫn có thể liếc mắt một cái đã nhận ra hắn.
Phu quân của nàng, phu quân thanh mai trúc mã ân ái lưu luyến có thể vì nàng vẽ mày tô mi, phu quân có thể cùng nàng cầm tay trăm năm, bạch đầu giai lão.
Đó là phu quân của nàng, là người bên gối, cũng là kẻ thù của nàng, người trơ mắt nhìn nàng đi xuống hoàng tuyền.
Khương Lê đột nhiên nhắm mắt.
Trong lòng, những năm tháng quyến luyến xưa kia mãnh liệt dâng lên, mảnh nhỏ sắp chắp vá ra một bộ hoàn chỉnh, rồi lại ở thời điểm mấu chốt im bặt mà dừng lại, giống như một mặt của gương đồng bị vỡ nát, cuối cùng thứ đập vào mắt cũng là cái bóng hốt hoảng thoát ra ngoài cửa sổ lúc đang giãy dụa ở trong tay người ngoài kia.
Bóng dáng lương bạc, quen thuộc mà xa lạ kia.
Khương Lê đờ đẫn mở to mắt.
Mặc dù chỉ là thoáng nhìn từ xa, Khương Lê chắc chắn mình đã thấy Thẩm Ngọc Dung và công chúa Vĩnh Ninh trao đổi ánh mắt. công chúa Vĩnh Ninh kiều diễm như hoa, giọng nói bay bổng, là một nữ nhân hoạt bát. Mà Tiết Phương Phỉ đã chết, hóa thành một đống hài cốt chôn trong bùn đất, lạnh lẽo hư thối.
Nàng cúi đầu, không khóc được, cũng không cười nổi.
Liễu Nhứ không nhận ra hắn, vẫn lôi kéo Khương Lê nói: “Giám khảo của kỳ thi hôm nay tới rồi, ngươi nhìn xem, đó là Kinh Hồng tiên tử...”
Giờ phút này trong lòng Khương Lê đang rất phức tạp khó hiểu, không thể không ngẩng đầu nhìn về hướng Liễu Nhứ chỉ. Nhìn thấy một nữ tử áo trắng như tuyết, trên đầu điểm xuyết tân hoàng dải lụa, răng trắng môi đỏ, đến đầu Nga Mi, lộng lẫy trang nhã. Bởi vì nàng ta đi lại nên ống tay áo rộng thùng thình hơi đong đưa, giống như tiên nữ trên trời, làm người ta bị mê hoặc.
Đó chính là Kinh Hồng tiên tử. Lúc trước Kinh Hồng tiên tử là một thanh quan của Vọng Tiên lâu, bán nghệ không bán thân, sau đó lại có cầm nghệ xuất thần nhập hóa, khiến toàn bộ con cháu quý tộc ở Yến Kinh thành săn đón, ngược lại so với khuê tú bình thường còn cao quý hơn vài phần. Về sau Kinh Hồng tiên tử và con trai của một trà thương yêu nhau, con trai của trà thương chuộc thân cho Kinh Hồng tiên tử. Kinh Hồng tiên tử rời khỏi Vọng Tiên lâu, rửa tay gác kiếm an tâm làm thê.
Người người trong kinh thành đều than thở tiếc nuối vì không được nghe Kinh Hồng tiên tử đàn nữa, nhưng tới nay cũng không có ai nghi ngờ cầm nghệ của nàng ta cả. Hôm nay trong ban giám khảo có nàng ta cũng không tính là bất ngờ.
Hôm nay ở đây cũng có thiếu niên lang trẻ tuổi, thấy tiên tử tuy là phụ nhân nhưng còn xinh đẹp hơn cả thiếu nữ đều đỏ mặt không dám nhìn thẳng.
Khương Lê đang thầm than Kinh Hồng tiên tử này quả thực đúng như lời đồn thì lại nghe thấy tiếng kinh hô của Liễu Nhứ bên tai: “Túc Quốc Công cũng tới rồi.”
Dường như là để làm nổi bật câu nói của Liễu Nhứ, xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh, tập trung một vài tiếng hít thở rối loạn không rõ ràng, nhưng cũng rất dè dặt, dường như sợ quấy nhiễu cái gì đó.
Áo trắng như tuyết đi qua, theo sát là một màu đỏ đậm, đỏ thê lương, đỏ rực rỡ.
Đó là Túc Quốc Công, Cơ Hành.