Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nếu nói Kinh Hồng tiên tử tựa như tiên nữ trên chín tầng trời hạ phàm xuống, cao quý không thể xâm phạm, vậy thì Túc Quốc Công Cơ Hành giống như là cẩm y dạ hành quyến rũ mê người trong đêm tối, câu tâm đoạt phách trong nháy mắt.
Thanh niên áo đỏ ở đài kiểm tra, chỉ nháy mắt đã cướp đi ánh mắt của mọi người. Gương mặt xinh đẹp không chút tì vết kia có ma lực khiến người ta si mê, mà ánh mắt cười như không cười của hắn lại làm nụ cười nhạt trên khóe môi hắn trở nên tà ác hơn vài phần. Đây là một thanh niên mê người, đến cả nốt ruồi son nơi khóe mắt cũng yêu dã y như phượng điệp đen vàng được thêu trên xiêm y vậy, rung rinh khiến người ta hoa mắt.
Hắn tản bộ trong sân vắng, phong thái đi lại trên đài kiểm tra ưu nhã mà lười biếng, cứ như đang ngắm trăng trong đình, khiến đám người trên đài kiểm tra trông cũng trở nên tuỳ tiện, khiến tiên tử thanh cao trước đó cũng như đang làm bộ làm tịch.
Trời cao ban cho vẻ ngoài đẹp, Khương Lê than thở trong lòng, nàng từng gặp nam tử đẹp mắt, Thẩm Ngọc Dung, Tiết Chiêu, thậm chí cả Khương Cảnh Duệ, Diệp Thế Kiệt, nhưng vẻ đẹp của Cơ Hành lại càng trực tiếp thô bạo, sẽ kéo ra một khoảng cách lớn với người thường, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thậm chí rất khó tin tưởng trên đời sẽ có một nam nhân xinh đẹp như vậy, hoặc là nói một người xinh đẹp như vậy.
Người xung quanh đều nhìn thẳng, đến cả Mạnh Hồng Cẩm và Khương Ấu Dao cũng nhìn chằm chằm Cơ Hành từ xa, không nỡ dời mắt. Dường như mọi người đều đã quên, Cơ Hành chính là một tên khốn vui giận thất thường, kể cả hắn là mỹ nhân, một mỹ nhân có độc nắng mưa thất thường, vẫn nên bớt trêu chọc thì tốt hơn.
Cơ Hành không thèm để ý tới ánh mắt của người khác, cứ đi theo Kinh Hồng tiên tử, ngồi xuống vị trí giám khảo kỳ thi. Đến lúc này, tính cả Tiêu Đức Âm thì năm vị giám khảo đều đã ngồi xuống.
Bởi vì Tiêu Đức Âm là tiên sinh của Minh Nghĩa Đường, đương nhiên vẫn luôn ở chỗ này. Thấy Miên Câu cũng đã tới, ông ta là nhạc sư cung đình của Bắc Yến hiện giờ, chuyên tấu nhạc cho hoàng đế phi tần, mặc một bộ áo vải thô, ngược lại rất có phong cách ẩn sĩ, thoạt nhìn cũng vô cùng vui vẻ. Còn có một nam tử trung niên gầy gò, đây là Sư Duyên, là đương kim nhạc quan có chức vị cao nhất, chưởng quản lễ nhạc, trông có hơi ngạo mạn.
Mấy vị này, không phải là cầm sư nhạc quan thì cũng là phu tử cầm nữ, đều có sở trường về phương diện “đàn nhạc”, duy nhất chỉ có Cơ Hành là có đôi phần không phù hợp. Thân phận của hắn không thể so sánh với những người khác, nhưng là tầng lớp Vương tước chân chính, luận cầm nhạc, chỉ từng nghe nói hắn thích nghe hí, lại chưa từng nghe đàn, hơn nữa nghe đàn cũng không đồng nghĩa với việc biết dùng đàn. Thậm chí có thể gọi hắn là người ngoài nghề, muốn một người ngoài nghề tới đánh giá kết quả, không khỏi có hơi khôi hài.
Nhưng bất kể trong lòng người khác nghĩ như thế nào, đều sẽ không biểu hiện ra ngoài. Cũng không biết là sợ chọc giận Cơ Hành, hay là đã bị vẻ ngoài của hắn mê hoặc.
Khương Lê thấy hôm nay người quen và không quen đều tụ tập lại một chỗ, thậm chí nàng còn thấy Chu Ngạn Bang, trong lúc vô ý chạm mắt với Chu Ngạn Bang, mắt hắn lập tức sáng lên, khiến ánh mắt Khương Ấu Dao nhìn Khương Lê cứ hung ác như muốn xẻo thịt nàng vậy.
Kỳ thi sắp bắt đầu rồi.
Trên cánh tay cột khăn đỏ, tiểu đồng bắt đầu báo số thứ tự của mọi người. Khương Lê chỉ nhớ kỹ những người mình quen biết, Mạnh Hồng Cẩm thứ tám, Khương Ấu Dao là mười hai, Khương Lê mười ba, Liễu Nhứ mười tám, Khương Ngọc Yến hai mươi hai, Khương Ngọc Nga hai mươi lăm.
Bởi vì thời gian của mỗi người cũng không nhiều, kỳ thi gần như không có khâu dư thừa nào, rất nhanh đã lên sân khấu.
Các quý nữ của Minh Nghĩa Đường nếu đã có thể vào được Minh Nghĩa Đường, đương nhiên đều rất xuất sắc, cho dù có tầm thường như thế nào, đặt trong nhà của người bình thường cũng đã có thể trầm trồ khen ngợi rồi.
Khương Lê nghe tiếng đàn truyền đến bên tai, tâm tư lại không đặt ở đây. Nàng chỉ nghĩ trong lòng, hiện giờ Thẩm Ngọc Dung và công chúa Vĩnh Ninh có lẽ đã quấn quýt si mê hơn, công chúa Vĩnh Ninh và Thành Vương là huynh muội, tất nhiên nàng ta sẽ muốn giới thiệu Thẩm Ngọc Dung với Thành Vương. Nếu Khương Lê đoán không nhầm, sau này Thẩm Ngọc Dung trở thành người của Thành Vương là chuyện không thể nghi ngờ.
Thành Vương có thế, Thẩm Ngọc Dung cũng có chút đầu óc, chưa chắc sẽ không khiến Thành Vương nhìn với con mắt khác. Hiện giờ Thẩm Ngọc Dung đã là Trung Thư Xá, còn được Hồng Hiếu đế coi trọng, nếu có cả Thành Vương nâng đỡ, vậy chẳng phải sau này địa vị sẽ càng cao sao? Nếu muốn đối phó với Thẩm Ngọc Dung sẽ rất khó khăn.
Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có cách, hiện giờ Thành Vương và hữu tướng đang ngồi chung một thuyền, hữu tướng Lý Trọng Nam vừa lúc lại là đối thủ một mất một còn của Khương Nguyên Bách. Nói cách khác, Khương gia và Thành Vương không phải người chung đường, nếu như liên lụy cả Khương gia vào, đối phó với cánh tay phải Thẩm Ngọc Dung của Thành Vương là chuyện thuận lý thành chương.
Mượn thế Khương gia, so với một mình nàng sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Chỉ là phải dựa thế như thế nào còn cần cân nhắc kỹ lưỡng một phen.
Trong lòng có suy nghĩ nên cũng không cảm thấy thời gian trôi quá chậm, trong nháy mắt bảy vị quý nữ đã qua, sắp đến lượt Mạnh Hồng Cẩm.
Liễu Nhứ bảo Khương Lê chuyên tâm xem, chỉ thấy Mạnh Hồng Cẩm lên đài kiểm tra.
Hôm nay Mạnh Hồng Cẩm bình tĩnh hơn ngày xưa rất nhiều, cũng có lẽ là bởi đàn nhạc vốn không phải là môn sở trường của nàng ta. Nàng ta ngồi xuống, lấy đàn cổ, dâng hương rửa tay rồi đàn khúc “Tiêu Tương thủy vân”.
“Tiêu Tương thủy vân” là nơi gửi gắm du khách trên con đường di dời về phía Nam, nhìn thấy cảnh tượng mây nước cuồn cuộn, khơi dậy lòng yêu đất nước non sông, cảm khái hiện thực lênh đênh, hướng tới tâm trạng phức tạp của cuộc sống ẩn dật. Tán âm trọng, đãng ngâm nhiều. Khương Lê nghe, cảm thấy khúc “Tiêu Tương thủy vân” này của Mạnh Hồng Cẩm mềm như bông, không giống như du khách đi về phương Nam, ngược lại giống như tiểu thư tới ngắm mây vậy.
Tuy khí thế cũng không thể hiện ra được tâm cảnh của khúc nhạc, chẳng qua Mạnh Hồng Cẩm vẫn điều khiển rất lưu loát. Chỉ là học đàn ngoại trừ điều khiển ra thì càng coi trọng cầm tâm hơn, xem như Mạnh Hồng Cẩm có cố hết sức, cũng chỉ có thể nói về môn đàn nhạc không tính là có thiên phú mà thôi.
Quả nhiên, Mạnh Hồng Cẩm đàn xong khúc, có công tử ca nhi không rõ nguyên do khen hay, trên mặt năm vị giám khảo dưới đài kiểm tra đều không biểu cảm gì. Cơ Hành lại càng không tập trung thưởng thức quạt xếp tơ vàng trong tay mình, mở ra khép lại, mặt mày diễm lệ muôn vẻ.
“Mạnh Hồng Cẩm đàn cũng khá ổn.” Liễu Nhứ nhẹ nhàng thở ra: “Như vậy ngươi cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.”
Khương Lê đạt được thủ khoa ba môn đầu, chỉ cần ba môn sau không xếp chót, là sẽ không bị trục xuất khỏi Minh Nghĩa Đường, đương nhiên cũng không cần quỳ xuống xin lỗi Mạnh Hồng Cẩm. Nhưng cho dù như vậy, nếu ba môn sau biểu hiện quá kém, phần thắng này cũng không phải không có khả năng bị lật đổ.
Ít nhất Mạnh Hồng Cẩm không “kinh diễm bốn tòa”, Khương Lê có thể thoáng yên tâm một chút.
“Chỉ là vị muội muội kia của ngươi không đơn giản.” Liễu Nhứ lại nói: “Ta thấy dáng vẻ như đã định sẵn của nàng ta, lần này ước chừng là có chỗ dựa. Vừa lúc ngươi lại xếp sau nàng ta...”
Thật đúng là không khéo.
Tuy là không khéo, nhưng chuyện nên tới thì cũng sẽ tới. Mạnh Hồng Cẩm thi xong, lại qua ba người, rất nhanh đã tới lúc Khương Ấu Dao lên sân khấu.
Khi nàng ta tiến lên còn cố ý đi tới trước mặt Khương Lê, cười nói: “Nhị tỷ, ta lên trước đây.”
Nghe thì giống như muội muội khiêm tốn lễ phép tiến lên nói chuyện cùng tỷ tỷ, nhưng Khương Lê cũng không hề xem nhẹ khiêu khích trong lời nói.
Nàng cũng đi mỉm cười theo: “Chúc thi tốt.”