Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nếu so sánh bài "Hồ Già Thập Bát Phách" này với một vở kịch thì, hoặc là do người hát hí khúc phẫn nộ sợ hãi, hoặc là bởi vì bản thân hí khúc lan tỏa nỗi buồn niềm vui, chung quy thì mọi người sẽ vì đó mà ảnh hưởng cảm xúc. Trong hoàn cảnh tất cả mọi người đang nhập vai, đột nhiên nhìn thấy một người tỉnh táo cũng đủ khiến người ta kinh ngạc.
Khương Lê nhìn chằm chằm vào cặp mắt phượng xinh đẹp kia, trong chốc lát cũng không thể phỏng đoán được tâm trạng hàm chứa trong ánh mắt kia, chỉ cảm thấy trong lòng hơi lạnh, suýt chút nữa bị người khác nhìn thấu.
Vị mỹ nhân Túc Quốc Công vui buồn bất thường kia đang đánh giá nàng, có thể còn đang thử khám phá bí mật của nàng.
Khương Lê rũ mắt, che giấu rất nhiều cảm xúc trong lòng, thản nhiên hành lễ với người dưới đài, bắt đầu chơi đàn.
Mọi người trợn mắt há mồm nhìn nàng.
Trong phút chốc, tất cả những lời châm biếm, giễu cợt, khinh thường, thậm chí là chửi rủa đều im bặt. Nếu như nói ba môn trước đó, Khương Lê đạt được hạng nhất vẫn khó có thể thuyết phục mọi người, bởi vì dù sao cũng không phải thi đấu trước mặt mọi người,nhưng bây giờ những người chất vấn nàng cũng không thể nói gì hơn.
Người chơi đàn trên đài thật sự là Khương Nhị tiểu thư chân chính.
Trong số mấy giám khảo, người vui vẻ nhất là lão đầu Miên Câu hô lên trước tiên, ông ta nói: "Tiểu nha đầu, ai dạy đàn cho ngươi vậy?"
Thiên kim của Thủ phụ được gọi là "tiểu nha đầu", thật sự có hơi đường đột. Tuy nhiên, người này là nhạc sư cung đình được Hồng Hiếu Đế yêu thích nhất, Khương Nguyên Bách cũng phải cho giữ mặt mũi cho ông ta nên sẽ không có ai nói cái gì.
Một câu của Miên Câu khiến mọi người lấy lại tinh thần, quả thực, tất cả mọi người đều nhìn thấy cầm nghệ của Khương Lê, từng ngón thành thạo không giống như lần đầu chơi đàn, nhìn dáng vẻ của nàng thì có vẻ đã học rất nhiều năm. Nhưng bên trong am ni cô không có cầm sư, chẳng lẽ nơi này có cao nhân ẩn mình ở chốn thế tục bên ngoài?
Khương Lê nhìn ánh mắt rạng rỡ phát sáng của Miên Câu, lập tức hiểu được suy nghĩ trong lòng ông ta, dứt khoát thuận nước đẩy thuyền nói: "Sư phụ đã đi xa rồi..."
À, quả nhiên có cao nhân chỉ bảo!
Miên Câu suýt không kiềm chế được muốn nhào tới, liên tục hỏi nàng: "Sư phụ ngươi tên là gì? Nhà ở đâu? Đi nơi nào? Làm thế nào mới có thể tìm được người đó?”
Khương Lê khó xử nhìn ông ta một cái, mơ hồ nói: "Đệ tử cũng không biết..."
Miên Câu nghe vậy, phản ứng đầu tiên là hơi sốt ruột, chợt nghĩ ra gì đó, lại thở dài nói: "Thôi thôi, phần lớn những cao nhân thế này đều không muốn tiết lộ hành tung của mình, cả đời tự do như gió, làm sao lại vì thế tục mà mệt mỏi chứ." Ông ta lại nhìn Khương Lê, hơi ngưỡng mộ mà mở lời: "Tiểu cô nương này rất may mắn, tuổi còn nhỏ đã được cao nhân như vậy chỉ bảo, đời này cũng hưởng có thể hhụ không hết. Sao ta lại không có được may mắn này? Ôi!”
Khương Lê thấy vẻ thở ngắn thở dài của ông ta, trong lòng dở khóc dở cười. Chẳng qua là Miên Câu cũng vì muốn hóa giải nghi ngờ trong lòng người khác thôi.
Mọi người xung quanh đều bàn tán.
"Thì ra Khương Nhị tiểu thư được cao nhân chỉ bảo, chẳng trách lại đàn tốt như vậy. Tôi thấy còn cao hơn Khương Tam tiểu thư vừa rồi một bậc đó?”
“Còn không phải sao? Chẳng phải Miên Câu tiên sinh đã nói rồi sao, có thể được Miên Câu tiên sinh gọi là cao nhân, tất nhiên là vô cùng ghê gớm. Khương Nhị tiểu thư xuất sư cao nhân, nào phải chuyện người ngoài có thể so sánh được?"
“Khương Nhị tiểu thư thật đúng là may mắn, nói không chừng sau này có thể trở thành cầm sư. Ngươi xem dáng vẻ của Miên Câu tiên sinh kìa, lòng yêu nhân tài nổi dậy rồi.”
“Xì, để một thiên kim của Thủ phụ đi làm cầm sư? Khương Nhị tiểu thư cũng không có khuyết điểm.”
Lời đàm luận bên tai kéo dài đến bây giờ, dường như sắp trở thành chuyện trên trời dưới biển rồi. Diệp Thế Kiệt khá ngạc nhiên về sự thay đổi đột ngột này, sau khi nghĩ kỹ lại thì không khỏi bật cười.
Ngay từ đầu hắn ta đã không ngừng lo lắng cho Khương Lê, nhưng lại mơ hồ cảm thấy Khương Lê tự có cách của riêng nàng. Thiên kim đại tiểu thư có thế lực, khinh thường thương gia đã trưởng thành rồi, biến thành một người hoàn toàn khác với quá khứ, điểm rõ ràng nhất là nàng trở nên thông minh hơn trước nhiều.
Khương Nguyên Bách nghe đồng liêu xung quanh khen ngợi Khương Lê, tâm trạng bỗng trở nên phức tạp khó hiểu. Một mặt, dù nói thế nào, nữ nhi của mình được người khác tán thưởng luôn là chuyện khiến ông ấy vui vẻ. Mặt khác, nhìn dáng vẻ không cam lòng của Khương Ấu Dao, ông ấy lại hơi đau lòng.
Dù sao cũng là nữ nhi được mình nâng niu như châu như bảo trong lòng bàn tay mà lớn lên, từ trước đến nay, hạng nhất cầm nghệ đều là Khương Ấu Dao, bây giờ bị đưa ra so sánh với Khương Lê, tất nhiên là Khương Ấu Dao rất khó chịu và thất vọng.
Trên thực tế, lòng đố kỵ của Khương Ấu Dao lớn hơn cả sự khổ sở, oán hận lớn hơn cả nỗi thất vọng. Khi Khương Lê bắt đầu đàn "Hồ Già Thập Bát Phách", Khương Ấu Dao lập tức hiểu được, chỉ sợ cục diện hôm nay sẽ lại vì Khương Lê mà rối loạn. Nàng ta nhìn về phía Quý Thục Nhiên, thấy vẻ mặt bà ta rất trầm trọng, trong lòng dần lúng túng.
Sau khi sự lúng túng qua đi thì chính là cảm giác xấu hổ sâu sắc.
Bị so sánh với Khương Lê, bị so sánh với một Khương Lê bị ném tới am ni cô với hai bàn tay trắng từ sớm, điều này so với giết Khương Ấu Dao còn khó chịu hơn. Nhất là nhìn thấy người xung quanh khen ngợi cầm nghệ của Khương Lê, không khác gì tát mạnh một cái vào mặt Khương Ấu Dao.
Khen Khương Lê chơi giỏi, vậy nàng ta là cái gì?
Khi Khương Ấu Dao sắp không kiềm chế được biểu cảm trên mặt mình, Quý Thục Nhiên ngồi bên cạnh vỗ nhẹ tay nàng ta, nói với nàng ta: "Đừng hoảng hốt, chưa tới cuối cùng chưa chắc sẽ thua.”
Nghe Quý Thục Nhiên nói xong, Khương Ấu Dao mới dần dần bình tĩnh lại, tuy nàng ta không cam lòng nhưng không có còn thời gian nữa.
Sự biến hóa trên vẻ mặt của Khương Ấu Dao đã bị Khương Ngọc Nga thu hết vào mắt. Tuy trong lòng nàng ta thắc mắc lời Quý Thục Nhiên vừa nói, nhưng điều nàng ta thắc mắc hơn là tại sao khả năng chơi đàn của Khương Lê lại xuất chúng như thế?
Vốn dĩ cho rằng sau khi Khương Lê hồi phủ thì chính là kẻ đáng thương không bằng mình... Nhưng sự thật liên tiếp chứng minh, Khương Lê vẫn có thể giẫm lên đầu mình.
Khương Ngọc Nga oán hận nhìn chằm chằm Khương Lê, không biết là không cam lòng vì thân phận thứ tử của phụ thân hay vì mình kém Khương Lê mà không cam lòng.
Lúc này, trong lòng Mạnh Hồng Cẩm cũng vô cùng không thoải mái. Phàm là Khương Lê được khen ngợi điều gì, mọi người luôn nhìn nàng ta đầy thương hại, mỗi người đều đang nhắc nhở nàng ta không nên quên cuộc đánh cược đã chính miệng nói ra. Nhìn sắc mặt khó coi của Mạnh Hữu Đức, trong lòng Mạnh Hồng Cẩm cũng rất sợ hãi. Nếu Khương Lê thật sự giành được hạng nhất trong tất cả các kỳ thi của Minh Nghĩa Đường, nàng ta sẽ phải cởi áo trước cửa Quốc Tử Giám rồi quỳ xuống xin lỗi Khương Lê.
Cứ như vậy, nàng ta sẽ trở thành trò cười cho cả thành Yến Kinh, còn có thể khiến Mạnh gia không ngóc đầu lên được, phụ thân chắc chắn sẽ không tha thứ cho nàng ta.
Sau lưng Mạnh Hồng Cẩm bỗng nhiên có cảm giác lạnh lẽo, dường như đã nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ kia.
Sẽ không đâu, nàng ta tự an ủi mình, Khương Ấu Dao đàn không tệ, chưa chắc Khương Lê sẽ đoạt hạng nhất, sẽ không đâu…
Khương Lê đi xuống đài, nàng không trở lại bên Khương gia, mà đi tới bên cạnh Liễu Nhứ đang vẫy tay với nàng.
Liễu Nhứ vui vẻ kéo nàng ngồi xuống, lần đầu tiên Khương Lê thấy cô nương này có nhiều cảm xúc như vậy, Liễu Nhứ nói: "Khương Lê, vừa rồi ngươi đàn bài "Hồ Già Thập Bát Phách" thật sự quá lợi hại! Chả trách trước khi lên đài, ngươi mới nói muốn đàn bài chưa từng có ai đàn, ngươi là người đầu tiên đàn "Hồ Già Thập Bát Phách" trên sân thi, ta thấy ngươi đàn tốt hơn Khương Ấu Dao nhiều. Ngay cả người có cầm nghệ bình thường như ta cũng có thể cảm nhận được ý nghĩa trong tiếng đàn của ngươi, dùng cầm tâm của ngươi, hạng nhất trận này ngoài ngươi ra thì không còn ai khác!"
Nàng ấy nói rất tự tin, giống như nàng ấy chính là giám khảo vậy.
Khương Lê mỉm cười: "Vẫn chưa chắc chắn." Nàng liếc nhìn trên đài một chút.
Trên đài kiểm tra, Miên Câu nói với Sư Duyên: "Tiểu Duyên Duyên, vừa rồi tiểu nha đầu Khương gia kia đàn tốt đó, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Tiểu Duyên Duyên" Nhạc quan Sư Duyên nghiêm mặt, hắn ta không có ý kiến với cách xưng hô của Miên Câu, nói: "Cũng được.”
Thế nhân đều biết, nhạc quan Sư Duyên là người ngạo mạn bắt bẻ nhất, đa số đánh giá mà người ta nhận được từ chỗ hắn là "Quá khó nghe", "Đáng sợ", "Không tốt", được một câu "Cũng được” thì cũng nói rõ Sư Duyên đã công nhận người này.
Tất nhiên là Miên Câu vô cùng hiểu cá tính của Sư Duyên, lúc này hắn ta vỗ mu bàn tay một cái nói: "Ta biết ngay ý nghĩ của Tiểu Duyên Duyên giống ta như đúc mà, chúng ta đều là cao thủ, đều cho là như vậy!" Ông ta nhìn Kinh Hồng tiên tử và Tiêu Đức Âm, hỏi: "Tiên tử và Tiêu tiên sinh thấy thế nào?"
Kinh Hồng tiên tử hơi khó xử.
Nàng ta đã nhận bạc của Quý Thục Nhiên, chuyện "hối lộ giám khảo" này, trước đây chưa bao giờ có ở Minh Nghĩa Đường. Sở dĩ Kinh Hồng tiên tử làm như vậy là nghĩ bây giờ hoàn toàn không có ai trong Minh Nghĩa Đường có thể phân cao thấp với cầm nghệ của Khương Ấu Dao. Cho dù Khương Ấu Dao chỉ dùng bản lĩnh của mình thì cũng có thể nhận hạng nhất, Quý Thục Nhiên đưa bạc cho nàng ta chỉ nói là tạ ơn vì đã dạy bảo cho Khương Ấu Dao, nhưng lời tạ ơn này cũng quá phong phú rồi.
Kinh Hồng tiên tử cũng nhận, chỉ nghĩ là chuyện thuận nước đẩy thuyền thôi, dù sao Khương Ấu Dao vốn cũng có thể giành hạng nhất cho nên không ngại giúp đỡ cho Khương gia. Hơn nữa dù sao Khương Ấu Dao cũng được tính là nửa đồ đệ của nàng ta, về công về tư, nàng ta đều muốn thiên vị Khương Ấu Dao một chút.
Vốn là chuyện ván đã đóng thuyền, ai mà ngờ giữa đường nhảy ra một Khương Lê. Bình tĩnh mà xem xét, cầm nghệ của Khương Lê cao hơn Khương Ấu Dao, nhất là Khương Lê mới mười lăm tuổi đã có thể lĩnh ngộ "cầm tâm", trước mắt thực sự là vô cùng hiếm có.
Kinh Hồng tiên tử thích người tài và cũng thanh cao, nhưng quanh năm trà trộn ở nơi phong nguyệt, mặc dù là thanh quan cũng hiểu được đạo lý đối nhân xử thế. Rõ ràng là Khương Lê rất tốt, nhưng nàng ta đã nhận bạc của Quý Thục Nhiên. Hai đích nữ của Khương Nguyên Bách, Khương Lê bảy tuổi đã bị đưa đi, Khương Ấu Dao mới là người lớn lên bên cạnh Khương Nguyên Bách. Khương Ấu Dao được sủng ái hơn, Khương Ấu Dao còn có Quý Thục Nhiên và Quý gia, Khương Lê không có gì cả…
“Khương Lê rất tốt, ngang bằng với Ấu Dao." Kinh Hồng tiên tử cân nhắc một lúc lâu mới nói.
Vừa nói xong lời này, không ngờ rằng Miên Câu lại vui vẻ nói: "Chẳng lẽ tiên tử nể tình Khương Ấu Dao là đồ đệ của ngươi nên mới thiên vị nàng ta à? Ta thấy trình độ của tiểu nha đầu Khương Lê cao hơn Khương Ấu Dao nhiều, không nói đến “Hồ Già Thập Bát Phách” khó hơn “ Bình Sa Lạc Nhạn”. Về lĩnh ngộ ý nghĩa, Khương Ấu Dao ở ngoài cửa, còn tiểu nha đầu Khương Lê đã vào cửa rồi. Sao bây giờ tiên tử lại càng lúc càng rơi vào thế tục rồi, vài năm nữa, sợ là ngay cả cầm tâm của ngươi cũng mất đi!"
Lời này cực kỳ không khách khí, không nể mặt Kinh Hồng tiên tử. Ban đầu Kinh Hồng tiên tử làm thanh quan ở Vọng Tiên lâu, lúc nào cũng được người ta nâng niu, chưa từng bị người ta trách cứ không khách khí như vậy. Lúc này, mặt nàng ta đỏ bừng, xấu hổ không thôi.
“Bỏ đi, Tiêu tiên sinh thấy thế nào?" Miên Câu lại hỏi Tiêu Đức Âm.
Tiêu Đức Âm trầm ngâm trong chốc lát, bất ngờ mở miệng nói: "Ta cũng cho rằng Khương Lê và Khương Ấu Dao không phân cao thấp.”
Đây cũng có nghĩa là không thừa nhận Khương Lê tốt hơn Khương Ấu Dao.
Lúc này Miên Câu cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Tiêu Đức Âm cũng thay đổi, ông ta hỏi: "Chẳng lẽ Tiêu tiên sinh cũng nhận đồ đệ Khương Ấu Dao này? Sao lại đều che giấu lương tâm mà nói chuyện vậy.”
Tiêu Đức Âm nói: "Cũng không phải, Khương Lê đàn rất tốt, nhưng "Hồ Già Thập Bát Phách" này quá nặng ân oán, không bằng ý nghĩa rộng mở của "Bình Sa Lạc Nhạn". Cách đàn của "Hồ Vĩ Thập Bát Phách" và "Bình Sa Lạc Nhạn" không phân cao thấp, khó là khó ở ý nghĩa. Dù sao trái tim ân oán của người đàn khó có thể cảm động lây đến người thường. Nhưng theo bản thân Đức Âm mà nói, ta không thích âm thanh ân oán, cầm tâm như lòng người, ta thích ý nghĩa bao la hơn.”
"Đúng là ăn nói bậy bạ." Miên Câu nghe Tiêu Đức Âm nói chuyện mà tức cười, nói: "Hôm nay ta mới biết được thì ra cầm tâm còn phân cao thấp. Thứ cho ta nói thẳng, Tiêu tiên sinh, cầm tâm mua danh chuộc lợi như ngươi, chỉ sợ không gánh nổi danh xưng đệ nhất nữ cầm sư của Yến Kinh. Không nói tới Kinh Hồng tiên tử, trạng nguyên phu nhân Tiết Phương Phỉ nương tử đã qua đời cũng mạnh hơn ngươi, qua vài năm nữa, sợ là tiểu nha đầu Khương gia, Khương Lê cũng thắng được ngươi!”
Những lời này không chút khách khí, sắc mặt của Tiêu Đức Âm đột ngột thay đổi.
Nàng ấy nói: "Miên Câu tiên sinh ăn nói cẩn thận! Đạo đức của Tiết Phương Phỉ bại hoại, ngươi lại đánh đồng ta với nàng ta?”
“Nói giống như nhân phẩm của Tiêu tiên sinh rất tốt vậy." Giọng nói của Miên Câu đầy sự trào phúng.
"Ngươi!"
Kỳ thi này còn chưa kết thúc, hai vị giám khảo đã phải cãi nhau trên đài. Tuy rằng Miên Câu thoạt nhìn rất dễ nói chuyện, nhưng lại là một lão nhân cực kỳ cố chấp. Kinh Hồng tiên tử vội vàng hòa giải, cười nói: "Hai vị cần gì phải tức giận, còn có đệ tử khác chưa lên đài, chờ họ lên rồi bàn cũng không muộn, nếu nửa đường còn có cầm nghệ cao siêu hơn thì sẽ không khó trong việc lấy hay bỏ nữa.”
Miên Câu hừ lạnh một tiếng, lúc này mới bỏ qua. Nhưng trong lòng mấy người lại biết rõ, chỉ sợ những đệ tử kế tiếp muốn vượt qua Khương Lê và Khương Ấu Dao là điều không thể.
Cuối cùng vẫn sẽ phải cãi nhau một phen.
Tranh chấp giữa Miên Câu và Tiêu Đức Âm trên đài đã bị Khương Lê nhìn thấy, tuy rằng nàng không nghe được hai người nói gì, nhưng cũng có thể đoán được một chút là về cầm nghệ của nàng và Khương Ấu DaoCó lẽ Miên Câu tôn sùng nàng, bởi vì trước khi tiến cung, Miên Câu chỉ là một nhạc sư dân gian bình thường, Khương Lê chơi một bài dân gian có giai điệu thôn quê, có lẽ rất hợp với tính tình của Miên Câu.
Về phần Tiêu Đức Âm, nếu là lúc trước, Khương Lê tin nàng ấy chắc chắn sẽ đứng về phía mình, nhưng bây giờ… Không thể nói trước được.
Chu Ngạn Bang nhìn chằm chằm Khương Lê bên cạnh Liễu Nhứ. Khi nãy cầm nghệ của Khương Lê đã lay động mọi người thêm một lần nữa, trong lòng hắn càng thêm kiên định về ý muốn hủy bỏ hôn ước với Khương Ấu Dao để ở bên cạnh Khương Lê. Khương Lê vốn là vị hôn thê của hắn, nếu không phải do trời xui đất khiến, nói không chừng hiện tại họ đã thành thân.
Nữ tử như vậy vốn nên là của hắn!
Chu Ngạn Bang nghĩ, hiện giờ Khương Lê dựa vào bản lĩnh của chính mình, chắc hẳn đã tẩy sạch cái danh "vô dụng", cứ như vậy, phụ mẫu cũng sẽ không còn phản đối kịch liệt nữa. Mặc dù có danh hãm hại đích mẫu, nhưng Ninh Viễn Hầu luôn luôn yêu thương hắn, chắc chắn sẽ thỏa hiệp. Chỉ là cứ như vậy thì rất có lỗi với Khương Ấu Dao, nghĩ tới đây, Chu Ngạn Bang hơi áy náy, đành phải bồi thường cho nàng ta bằng cách khác.
Khi Chu Ngạn Bang đang suy nghĩ về Khương Lê, ánh mắt của Thẩm Ngọc Dung cách đó không xa cũng mơ màng.
Lúc Khương Nhị tiểu thư chơi đàn trên đài, không hiểu sao lại khiến hắn lại nghĩ tới thê tử đã qua đời của mình. Lại nói tiếp, cầm nghệ của Tiết Phương Phỉ cũng rất tốt, lúc trước ở thôn quê Tương Dương, Tiết Phương Phỉ thường xuyên chơi đàn, khi đó hắn thường đứng ở ngoài cửa Tiết gia, nghe tiếng cười và tiếng đàn của giai nhân bên trong bức tường.
Sau đó Tiết Phương Phỉ tới Yến Kinh, không còn chơi đàn nữa, hắn trở thành Trạng Nguyên, bận rộn các công việc xã giao, tiếng đàn của Tiết Phương Phỉ trong trí nhớ cũng dần dần mờ nhạt. Nhưng vào hôm nay, khi Khương Nhị tiểu thư đàn, không hiểu sao hắn lại thấy được người thê tử đã mất của mình.
Tuy rằng Tiết Phương Phỉ sẽ không đàn khúc thê lương như vậy, tuy rằng Tiết Phương Phỉ và Khương Lê là hai người hoàn toàn khác biệt…
Sự khác thường của Thẩm Ngọc Dung bị Công chúa Vĩnh Ninh ngồi ở bên cạnh Thành vương nhìn thấy. Khóe môi của Công chúa Vĩnh Ninh vẫn tươi cười như cũ, nhưng trong mắt lại hiện lên sự oán hận. Nhìn dáng vẻ Thẩm Ngọc Dung, rõ ràng là lại nhớ tới Tiết Phương Phỉ.
Vừa nghĩ tới bây giờ Thẩm Ngọc Dung còn nhớ về Tiết Phương Phỉ, Công chúa Vĩnh Ninh đố kỵ đến phát điên, thậm chí còn hận cả Khương Lê trên đài. Đều đáng chết, ai bảo Khương Lê giống ai không giống, lại giống tiện nhân kia!
Tâm tư cá nhân ở bên ngoài, tất nhiên Khương Lê sẽ không biết. Trong lòng nàng chỉ tính toán, không biết Túc Quốc Công Cơ Hành có phát hiện gì hay không, luôn cảm thấy ánh mắt của Cơ Hành làm cho người ta không được tự nhiên, chẳng lẽ còn có ý nghĩa sâu xa gì? Nhưng ngoại trừ lần ở núi Thanh Thành, nàng và Cơ Hành cũng không hề gặp lại. Cho dù Cơ Hành còn nhớ nàng thì cũng chỉ là có duyên gặp mặt một lần thôi.
Chắc là... Không sao đâu.
Khương Lê quyết tâm, nếu như Cơ Hành phá hủy phần biểu diễn của nàng, nói ra chuyện nàng tính kế Tĩnh An sư thái trên núi Thanh Thành, nàng có cắn chết cũng không hé miệng, dù sao cũng không có chứng cứ khác.
Nghĩ đến đây, nàng cũng không để ý các đệ tử lên đài thi nữa, từng đệ tử tiếp tục chơi đàn, Liễu Nhứ cũng đi, Khương Ngọc Yến đàn xong, Khương Ngọc Nga cũng hoàn thành, rồi đến vị nữ đệ tử cuối cùng, khi toàn bộ kỳ thi đàn kết thúc đã là xế chiều.
Có Khương Ấu Dao, hoặc nói có Khương Lê như châu ngọc ở phía trước, tiếng đàn những người khác quả nhiên rất vô vị, như là chỉ có kỹ thuật đơn giản, thậm chí ngay cả ngón đàn cũng không thuần thục. Thật sự chênh lệch quá lớn, đừng nói là hiểu đàn, ngay cả người ngoài ngành cũng có thể lập tức phân rõ bên nào cao bên nào thấp.
Kỳ thì đàn sẽ công bố xếp hạng ngay lập tức. Mà tâm điểm chú ý của mọi người hiện giờ chỉ có Khương Lê và Khương Ấu Dao.
Khương Ấu Dao đứng ở dưới đài, nắm chặt tay Quý Thục Nhiên. Giờ khắc này, vẻ mặt nàng ta không khỏi khẩn trương.
Nếu bại trận dưới tay Khương Lê ở lĩnh vực mình am hiểu nhất... Khương Ấu Dao hoàn toàn không dám nghĩ, nếu Chu Ngạn Bang thấy được sẽ nhìn mình thế nào!
Lư thị của nhị phòng thấy Khương Ấu Dao không tự tin như trước, chợt cười nói với Quý Thục Nhiên: "Vẫn là Đại tẩu tốt, nuôi hai nữ nhi đều là người thông minh, ta thấy, cho dù là Ấu Dao hay là Lê nha đầu giành được hạng nhất thì đều là người của đại phòng, tất nhiên là Đại tẩu sẽ hãnh diện rồi, không hổ là hài tử của Đại ca.”
Quý Thục Nhiên vốn đang rất phiền loạn, nghe Lư thị gây chuyện thì càng cảm thấy tức giận, nhưng lại không có biểu hiện gì trên mặt, cười nói: "Đương nhiên rồi, ta còn cảm thấy Lê Nhi đàn tốt hơn một chút." Còn chủ động khen ngợi Khương Lê.
Trong lòng Khương Ngọc Nga cười nhạo, chỉ sợ trong lòng vị Đại bá mẫu này đã cực kỳ hận Khương Lê rồi. Chẳng qua Khương Ngọc Nga thà để Khương Ấu Dao được hạng nhất cũng không muốn Khương Lê đứng đầu. Dù sao thì Khương Lê chẳng có gì, một người không có gì làm sao có thể tranh giành cùng người cái gì cũng có? Nên ngoan ngoãn cúi đầu xưng thần, vẫy đuôi nịnh nọt như nàng ta mới đúng.
Năm vị giám khảo đang thương lượng.
Những đệ tử khác không có dị nghị gì, chỉ xuất hiện bất động với Khương Lê và Khương Ấu Dao.
Kinh Hồng tiên tử và Tiêu Đức Âm cho rằng Khương Ấu Dao nên được hạng nhất, mà Miên Câu và Sư Duyên cho rằng Khương Lê nên đứng nhất. Hai bên giằng co không thôi, ai cũng không chịu nhượng bộ.
"Người có mắt đều có thể nhìn ra Khương Lê đứng nhất, rốt cuộc là các ngươi có vấn đề gì thế?"
"Miên Câu tiên sinh." Tiêu Đức Âm nói: "Mỗi người có cách nhìn khác nhau, chính như chúng ta không thể chi phối suy nghĩ của ngài, ngài cũng không thể chi phối suy nghĩ của chúng ta mới đúng."
Trong lòng Kinh Hồng tiên tử hơi kinh ngạc.
Bởi vì nàng ta nhận bạc của Quý Thục Nhiên, Khương Ấu Dao là do nàng ta tự mình dạy, bất đắc dĩ mới phải lựa chọn Khương Ấu Dao. Nhưng theo người hiểu đàn như bọn họ mà nói, cầm nghệ của Khương Lê tốt hơn Khương Ấu Dao, Tiêu Đức Âm không thể không nghe ra.
Vậy vì sao Tiêu Đức Âm nhất định vứt bỏ Khương Lê để lựa chọn Khương Ấu Dao, chẳng lẽ Tiêu Đức Âm cũng nhận bạc của Quý Thục Nhiên? Nhưng điều này không có khả năng, ngày thường Tiêu Đức Âm ở Minh Nghĩa Đường làm tiên sinh, cuộc sống giàu có, hơn nữa lúc trước còn từ chối làm cầm sư cung đình, có thể thấy là một người không tham lam vinh hoa phú quý, nguyên nhân không phải là bạc.
Kinh Hồng tiên tử cảm thấy khó hiểu.
Tiêu Đức Âm cũng kiên trì đến lạ.
Miên Câu càng không có khả năng buông tha, mà Sư Duyên còn không nói nhiều thêm câu nào. Kinh Hồng tiên tử chần chờ trong chốc lát, nói: "Chẳng lẽ lần này phải để hai người hạng nhất?”
Để hai người hạng nhất, lúc trước không phải chưa từng có trường hợp này sau khi thi xong. Bởi vì hai bên không phân cao thấp, thật sự khó phân nên mới làm như vậy.
Miên Câu cười lạnh: "Nhưng rõ ràng Khương Lê đàn tốt hơn Khương Ấu Dao nhiều!" Đây có nghĩa là không chấp nhận.
Cái này không được, cái kia cũng không được, bầu không khí trở nên căng thẳng.
Giám khảo chậm chạp không đưa ra kết quả, dần dần đã bị mọi người trên đài thi chú ý tới.
"Có chuyện gì vậy? Sao còn chưa tuyên bố?"
"Vừa rồi hình như ta thấy Miên Câu đại sư chỉ Khương Nhị tiểu thư và Khương Tam tiểu thư, có phải khó lựa chọn không?"
"Cũng đúng, Khương Nhị tiểu thư và Khương Tam tiểu thư ngang tài ngang sức, nhưng ta thích Khương Tam tiểu thư hơn, Khương Tam tiểu thư thật sự xinh đẹp!”
“Ta lại thích Khương Nhị tiểu thư hơn, đó chính là "Hồ Già Thập Bát Phách", chưa từng có người đàn.”
Khương Ấu Dao thấy chậm chạp không có kết quả, trong lòng dần dần dâng lên chút hy vọng. Cho dù là hai người hạng nhất thì cũng dễ chịu hơn việc Khương Lê một chút.
“Chúng ta cũng không thể ở đây đến lúc trời tối được chứ?" Miên Câu hơi không kiên nhẫn: "Dù sao cũng phải đưa ra cách giải quyết.”
“Nhưng hiện tại cũng không có biện pháp nào khác." Kinh Hồng tiên tử cười khổ một tiếng. Nàng ta và Tiêu Đức Âm quyết định không chịu nhượng bộ, mà Miên Câu và Sư Duyên cũng có suy nghĩ giống họ.
Tiến thoái lưỡng nan.
Đúng lúc này, một giọng nói chứa đầy vẻ lười nhác đột nhiên vang lên, hỏi: "Như thế nào, còn chưa kết thúc sao?"
Nhìn lại, chẳng biết từ khi nào, Túc Quốc Công Cơ Hành vẫn luôn ngủ gật đã tỉnh lại, đang thưởng thức quạt xếp trong tay, mỉm cười nhìn họ.
Mặc dù Kinh Hồng tiên tử đã làm thê tử của người ta nhưng nhìn thấy nụ cười của Cơ Hành thì cũng không nhịn được mà thất thần, sau khi phục hồi tinh thần mới áy náy nói: "Trước mắt đang có bất đồng..."
Miên Câu như vừa nghĩ ra cái gì, ánh mắt sáng lên, nói với Cơ Hành: "Quốc Công gia, người tỉnh lại thật đúng lúc, ta và Tiểu Duyên Duyên cho rằng Khương Lê nên được hạng nhất, tiên tử và Tiêu tiên sinh cho rằng đệ nhất nên là Khương Ấu Dao, hai bên không ai thuyết phục được ai, người đã tỉnh rồi, hôm nay người cũng là giám khảo, người nói xem người đứng về phía nào?"
Kinh Hồng tiên tử quả thực dở khóc dở cười.
Miên Câu tìm ai không tìm, lại tìm vị Túc Quốc Công này. Tuy rằng không biết vì sao Túc Quốc Công lại trở thành một giám khảo của kỳ thi đàn. Nhưng hôm nay trước mắt bao người, vị Túc Quốc Công này từ lúc lên sân khấu đã bắt đầu ngủ gật, có lẽ đã tỉnh một hai lần vào giữa buổi, nhưng lại nheo mắt lại rất nhanh.
Từ khi bắt đầu nhận xét đệ tử thứ nhất, Cơ Hành đã không nói một câu nào, có lẽ hôm nay hắn chỉ tới du ngoạn góp vui, cho nên bốn người tự ngầm hiểu ý, cũng không làm phiền hắn, bốn người tự mình quyết định thành tích của những người khác. Cho dù thật sự để Cơ Hành quyết định, hắn cũng không phải cầm sư, làm sao hiểu được chứ?
Nhưng trước mắt, Miên Câu lại để vị Túc Quốc Công còn chả buồn nhấc mí mắt này cùng đánh giá kết quả. Nói Khương Lê hay Khương Ấu Dao được hạng nhất, Kinh Hồng tiên tử thậm chí còn hoài nghi, rốt cuộc Túc Quốc Công có nhận ra người nào là Khương Ấu Dao, người nào là Khương Lê không? Ngay cả tiếng đàn của người ta cũng không chăm chú nghe mà lại nhận xét, đây không phải là làm loạn sao?
Quan trọng nhất là thái độ của Túc Quốc Công vốn dĩ coi thường tham dự những chuyện này, ai biết hắn có thể mở miệng vàng hay không, sợ còn lười nói thêm một câu.
Miên Câu dùng ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào Cơ Hành.
Cơ Hành nhìn tờ giấy đỏ trước mặt, ánh mắt dừng lại trên hai tấm gỗ khắc tên "Khương Lê" và "Khương Ấu Dao", thấp giọng nói: "Khương Lê..."
“Đúng vậy! Có nghe thấy không, Túc Quốc Công đại nhân rất tinh mắt, đã quyết định là Khương Lê rồi!" Miên Câu mừng rỡ đến mức suýt chút nữa nhảy lên.
“Miên Câu tiên sinh bình tĩnh chớ vội." Tiêu Đức Âm thản nhiên nói: "Quốc Công đại nhân còn chưa nói xong.”
Tiêu Đức Âm nghĩ, Túc Quốc Công không yêu thích cầm, hắn thích nghe hát hí khúc. Hôm nay hắn cũng không chăm chú lắng nghe, tất nhiên sẽ không bởi vì cầm nghệ mà lựa chọn ai. Nhưng sở thích của Túc Quốc Công là thích mỹ nhân, Khương Ấu Dao là một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương... Trong lòng Tiêu Đức Âm đột nhiên "lộp bộp" một chút, nói mới nhớ, Khương Nhị tiểu thư Khương Lê cũng không xấu!
Nàng ấy quay đầu nhìn Khương Lê.
Khương Lê đang nghiêng đầu nói gì đó với Liễu Nhứ bên cạnh, làm nổi bật sườn mặt thanh tú nổi trội, y phục màu xanh nhạt như ngày xuân càng phác họa ra vẻ yểu điệu và tốt đẹp của thiếu nữ, dường như còn có thể ngửi thấy mùi thơm trên tóc nàng.
Đúng là Khương Ấu Dao rất đẹp, nhưng Khương Lê cũng không kém chút nào!
Nàng ấy đang nghĩ ngợi thì thấy thanh niên hồng y mỹ mạo đột nhiên nhếch môi cười, tay cầm quạt xếp, lưu loát tùy ý chỉ về một hướng, thờ ơ nói: "Chọn nàng ấy đi.”
Mọi người vội vàng nhìn về phía hắn chỉ!
Quạt xếp màu vàng mỏng như cánh ve, ghép lại cũng chỉ có một dải gỗ hẹp, cái quạt chỉ vào bảng gỗ, rõ ràng chỉ có hai chữ.
Khương Lê!
Cơ Hành lựa chọn Khương Lê.
Kinh Hồng tiên tử cảm thấy nhẹ nhõm, chẳng biết tại sao, nàng ta lại cảm thấy thoải mái hơn không ít. Nhận bạc của Quý Thục Nhiên, nàng ta phải giúp Khương Ấu Dao, nhưng lời Túc Quốc Công tự mình nói lại là điều nàng ta không khống chế được. Mà Khương Lê cũng là danh xứng với thực.
Tiêu Đức Âm vẫn cố chấp nói: "Quốc Công gia chớ đùa giỡn, kỳ thi này không phải chuyện nhỏ..." Nàng ấy nuốt tất cả vào trong cổ họng, đơn giản là vì Cơ Hành liếc nàng ấy một cái.
Cái nhìn kia lạnh lẽo, hàm chứa vài phần mỉa mai, giống như hiểu rõ bí mật trong lòng nàng ấy, lập tức khiến nàng ấy như rơi xuống hầm băng, không nói được lời nào.
Miên Câu quyết định rất nhanh, vung bút lên, viết tên Khương Lê ngay tại vị trí thứ nhất trên bảng vàng.
Hết thảy đều kết thúc rồi!
Tiêu Đức Âm trơ mắt nhìn Khương Lê độc chiếm vị trí đầu tiên trên bảng vang, không còn cứu vãn được nữa, Túc Quốc Công Cơ Hành cũng cười khẽ một tiếng, đứng dậy, giống như không có ý định ở lại chỗ này nữa, muốn rời đi.
Trước khi rời đi, ánh mắt lướt qua Khương Lê một cái như có như không.
Khương Lê cũng đang nhìn theo Cơ Hành, nghĩ đến mục đích của Cơ Hành. Lúc sắp đi, Cơ Hành tới gần nhìn nàng một cái, khiến nàng càng ngơ ngác hơn. Nàng cảm thấy người này thật xứng đáng với hai chữ "bất thường", thật sự là không biết đang suy nghĩ cái gì.
Nhưng hắn chuẩn bị rời đi rồi sao?
Còn đang ngạc nhiên, tiểu đồng buộc khăn đỏ cầm bảng vàng đã viết tên xong, bắt đầu đọc lần lượt. Từ cao đến thấp, Liễu Nhứ được hạng ở giữa, Khương Ngọc Yến và Khương Ngọc Nga kém hơn một chút, Mạnh Hồng Cẩm đứng thứ sáu. Càng đọc về phía trước, Khương Ấu Dao lại càng căng thẳng.
Nàng ta có thể đứng đầu không?
Tiểu đồng buộc khăn đỏ đọc tên nàng ta: "Khương Ấu Dao, hạng hai.”
Khương Ấu Dao chỉ cảm thấy đầu óc mơ hồ, hai chân mềm nhũn, suýt nữa té ngã trên mặt đất, may mà Quý Thục Nhiên đỡ được nàng ta. Đợi sau khi đứng vững, cả người khẽ run rẩy, tuyệt vọng chờ tiểu đồng kia nói ra cái tên cuối cùng, trong lòng liều mạng gào thét nhất quyết không phải.
Sau đó, mọi thứ đã định sẵn là không được như nàng ta mong muốn.
"Hạng nhất, Khương Lê!"
Hai chữ dứt khoát lưu loát, đập nát ảo tưởng không thực tế của Khương Ấu Dao, giống như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào ngực Khương Ấu Dao. Đồng thời, người bị thương còn có Mạnh Hồng Cẩm.
Mạnh Hồng Cẩm lắc đầu, hung hăng véo mình một cái, dường như muốn phân biệt rốt cuộc tất cả là thật hay mơ, cảm giác đau đớn trên tay nhắc nhở nàng ta rằng mọi thứ đầy là thật.
Cộng thêm ba môn, Khương Lê đã cầm tổng cộng bốn hạng nhất.
Cứ tiếp tục như vậy, nàng ta sẽ cược thua, sẽ phải trở thành trò cười cho cả Yến Kinh ở cửa Quốc Tử Giám, nàng ta thua chắc rồi!
Trong phút chốc, trong đầu Mạnh Hồng Cẩm chỉ có suy nghĩ này.
Diệp Thế Kiệt từ xa thở phào nhẹ nhõm, thấy Khương Lê được hạng nhất, hắn ta vừa cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, lại cảm thấy là chuyện đương nhiên. Ngay cả chính hắn ta cũng không phát hiện ra nụ cười bên khóe miệng của mình lúc nghe Khương Lê được hạng nhất.
Cuối cùng cũng thắng.
Trong tiếng chúc mừng liên tiếp của Liễu Nhứ, nụ cười của Khương Lê vô cùng ấm áp, cũng không cảm thấy phấn khởi. Trên thực tế, với nền tảng học thức của nàng, tới tham gia thi cử ở Minh Nghĩa Đường là đang bắt nạt những đệ tử trẻ tuổi này. Chẳng qua, nhìn tiếng người sôi trào trên đài, trong lòng Khương Lê cũng khá vui vẻ.
Trận chiến này, coi như nàng cũng đã hơi nổi danh rồi, sau này đường đi lên sẽ càng dễ dàng hơn.
Khương Lê quay đầu, muốn nhìn Cơ Hành nhưng chỉ nhìn thấy bóng lưng áo đỏ trước cửa học đường dần dần biến mất trong ánh chiều tà.
Thôi, Khương Lê nghĩ thầm, có lẽ là mình nghĩ nhiều rồi, Túc Quốc Công và Khương gia không có liên quan, làm sao có thể chú ý tới một tiểu nữ tử như mình, chỉ đơn già là đúng lúc gặp gỡ, cảm thấy mới lạ nên nhìn mà thôi, giống như cách hắn xem những diễn viên hí kịch kia.
Nghĩ thông suốt điều này, Khương Lê bình thường trở lại.
Liễu Nhứ kích động, vui vẻ hơn cả mình được hạng nhất, nói: "Khương Lê, ngươi được hạng nhất, ngươi có nghe thấy không?"
“Ta nghe thấy rồi." Khương Lê cười nói.
"Sao không thấy ngươi kích động chút nào thế?" Liễu Nhứ hơi hoài nghi: "Chẳng lẽ ngươi không vui à?"
“Làm sao ta lại không vui được?" Khương Lê nói: "Chỉ là nghĩ đến tiếp theo còn hai môn cưỡi ngựa bắn cung, trong lòng ta cảm thấy rất lo lắng mà thôi.”
"Đúng vậy" Liễu Nhứ cũng nghĩ tới: "Hai hạng mục bắn cung cưỡi ngựa, ngoại trừ những nữ nhi nhà tướng, phần lớn các cô nương trong học đường của chúng ta đều yếu thế. Ngươi... Có thể không?" Nếu là trước kia, tất nhiên Liễu Nhứ sẽ không chút do dự cho rằng Khương Lê không làm được. Nhưng sau khi trải qua nhiều lần, Liễu Nhứ cũng không biết Khương Lê có thể hay không, Khương Lê liên tiếp ngoài dự đoán, khiến người ta hoài nghi cuối cùng nàng không biết cái gì? Ví dụ ba môn văn toán lễ, ví dụ như phân biệt tranh thật tranh giả, lại ví dụ như có thể chơi được “Hồ Già Thập Bát Phách” mà tất cả mọi người chưa từng chơi.
Lâm Xuân gật đầu nói: "Biết một chút."
Mặc dù chỉ là "biết một chút", Liễu Nhứ cũng sợ hãi vì câu trả lời này, suýt nữa kêu lên một tiếng "Quả nhiên ngươi cũng biết" đầy sợ hãi.
“Được rồi" Khương Lê cười: "Cũng không phải chuyện gì lớn, ta cũng chỉ là vì ứng phó với kỳ thi mà thôi, có lẽ hôm nay khá may mắn, không biết hai môn thi còn lại có may mắn như vậy nữa không." Nàng và Liễu Nhứ vừa nói vừa đi tới chỗ Khương gia.
Khương Nguyên Bách nhìn thấy vẻ mặt của tiểu nữ nhi Khương Ấu Dao đầy mất mát, trong lòng đang không vui, trông thấy đại nữ nhi của mình đi tới bên này, nét mặt lập tức trở nên phức tạp. Khương Lê ở am ni cô tám năm, không ai dạy mà nàng cũng có thể thành công như vậy, điều này như nói rõ bản thân Khương Lê còn thông minh hơn Khương Ấu Dao, nhưng nữ nhi thông minh như vậy lại bị cản trở.
Một mặt, Khương Nguyên Bách cảm thấy áy náy vì bản thân không làm gì cho Khương Lê trong nhiều năm, mặt khác lại không thể quên được sai lầm của Khương Lê đối với Quý Thục Nhiên tám năm trước. Tuy rằng ông ấy biết sai có thể sửa, nhưng dùng cách gì bù đắp cho vết thương cũ thì cũng vẫn có vết rách, đối với Khương Lê mà nói thì chính là như vậy, đối với ông ấy cũng là như vậy.
Khương Lê không để ý ánh mắt phức tạp của Khương Nguyên Bách, đón nhận nụ cười thân thiện của Lư thị, Lư thị nói: "Lê nha đầu thật sự làm rất tốt, mới vào Minh Nghĩa Đường chưa được mấy ngày đã giành được hạng nhất. Theo ta thấy, nhiều năm qua, Lê nha đầu là người lợi hại nhất trong Minh Nghĩa Đường, chuyện người ngoài không thể làm, Lê nha đầu lại lập tức làm được.”
Khen ngợi Khương Lê, nhưng cũng thản nhiên đạp Khương Ấu Dao một cái. Nói chuyện Khương Lê có thể làm, Khương Ấu Dao lại không làm được, Khương Ấu Dao kém hơn Khương Lê.
Khương Ấu Dao nghe vậy, trong lòng càng hận hơn, sắc mặt lại càng thêm ktủi thân mất mát, nhìn hết sức đáng thương.
Khương Nguyên Bách ho khan hai tiếng, không đành lòng nhìn tiểu nữ nhi khổ sở trong lòng, nói: "Ấu Dao cũng không tệ.”
Quý Thục Nhiên còn nói: "Ấu Dao vẫn còn nhỏ, không được bằng Lê Nhi. Hôm nay Lê Nhi thật sự làm cho mọi người mở rộng tầm mắt" Bà ta cười nhìn Khương Lê: "Ngày sau Ấu Dao phải theo Lê Nhi học hỏi nhiều một chút mới được.”
Dáng vẻ rộng lượng này thật sự làm cho Khương Lê nhìn chán rồi, nghĩ đến tính tình Quý Thục Nhiên thật sự co được giãn được. Chẳng qua là muốn nàng chỉ dạy cho Khương Ấu Dao, nhưng không hỏi nàng có nguyện ý hay không, chỉ sợ là Khương Ấu Dao cũng không muốn. Hơn nữa Khương Lê cũng không cảm thấy, Khương Ấu Dao cảm thấy mình còn hơn Kinh Hồng tiên tử.
Ngoài mặt vẫn phải tốt đẹp, Khương Lê cười trả lời: "Đều là mẫu thân dạy tốt.”
Khương Ngọc Nga ở một bên nhìn, mỉm cười trong lòng, lúc này tử tế hiếu thảo, ai biết là có mưu đồ riêng hay không. Quý Thục Nhiên biết diễn kịch, Khương Lê cũng biết diễn, trong lòng Khương Ngọc Nga dần dần bắt đầu đề phòng Khương Lê.
“Ngày mai còn có hai môn thi cưỡi ngựa bắn cung." Khương lão phu nhân nói: "Lê nha đầu, con có biết không?”
Hai môn thi này vốn là cưỡi ngựa và bắn cung, năm nay hợp nhất hai hạng mục này lại, tức là bắn cung trong lúc cưỡi ngựa, cũng tương đương với cưỡi ngựa bắn cung. Chuyện là bởi vì mấy năm trước Đông Đột xâm lược, người Đông Đột đến từ thảo nguyên, am hiểu kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung, quân đột lập tức bắt đầu rèn luyện cưỡi ngựa bắn cung. Minh Nghĩa Đường cũng noi theo quân đội, cho các nữ tử cưỡi ngựa bắn tên cùng một lúc, mượn việc này để đồng thời kiểm tra hai hạng mục, coi như làm ít công nhiều.
“Biết một chút." Khương Lê nói.
Trong lòng Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga đồng thời “lộp bộp” một chút, nhìn về phía Khương Lê, sao nàng có thể biết cả cái này?
Chẳng lẽ trong núi Thanh Thành còn có một Minh Nghĩa Đường, còn dạy cả cưỡi ngựa bắn cung à?
Khương Nguyên Bách cũng rất kinh ngạc, hỏi: "Con học được từ đâu?"
"Trong am ni cô từng có khách hành hương quyên góp ngựa, lúc con cho ngựa ăn thì hơi tò mò, trèo lên len lén cưỡi thử, con ngựa kia có tính tình ngoan ngoãn, cũng không khó khống chế." Khương Lê nói: "Về phần bắn cung, con và Đồng Nhi từng lấy cành cây làm cung tiễn ở trong rừng, bắn chim để nhét đầy bụng."
Trong lòng Đồng Nhi hơi hoài nghi, sao nàng ấy không biết những chuyện này? Nhưng vẫn gật đầu phụ họa theo lời giải thích của Khương Lê, nghiêm túc nói dối theo chủ tử mà mặt không đổi sắc.
Lời này lọt vào trong tai Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách lại là một cảm giác khác, cho ngựa ăn, bắn chim lấp đầy bụng. Người không biết còn tưởng rằng là gia đình nghèo khổ sinh hoạt ở nông thôn, làm sao nghĩ được là tiểu thư của Thủ phụ. Mấy năm nay, không biết Khương Lê đã chịu bao nhiêu khổ cực.
Khương Nguyên Bách thích nghe người khác khen ngợi, trái tim cũng mềm yếu, nhất là ở trước mặt người nhà của mình, lúc này đã cực kỳ hối hận với cách làm lúc trước của mình.
Quý Thục Nhiên lại thầm hận trong lòng, Khương Lê dám kêu oan ở trước mặt bà ta, tuổi còn trẻ đã có thủ đoạn thế này, nếu không tìm ra cách ngăn cản nàng thì còn thế nào nữa? Không biết sau này sẽ gây thêm bao nhiêu phiên phức ở Khương phủ nữa.
Không thể giữ Khương Lê lại nữa, Quý Thục Nhiên nghĩ thầm, không thể dùng cách thông thường được.
Trong lòng Quý Thục Nhiên đang nghĩ như vậy, đột nhiên nhận ra gì đó, thoáng nhìn một cái, hơi ngẩn ra.
Cách đó không xa, Mạnh Hồng Cẩm đứng trong đám người, nhìn chằm chằm vào Khương Lê. Tuy rằng rất ngắn ngủi cũng rất mơ hồ, nhưng ánh mắt âm trầm và có tính toán, không hề bỏ sót ánh mắt của Quý Thục Nhiên.
Đầu tiên Quý Thục Nhiên hơi nghi ngờ một chút, lập tức giật mình, trong lòng lại nhanh chóng thoải mái hơn. Bà ta cười nhìn Khương Lê, sự lo lắng vừa rồi lập tức bay sạch, thậm chí còn trả lời theo ý muốn của Khương Nguyên Bách: "Những năm qua Lê nha đầu thật sự phải chịu khổ rồi, bây giờ con đã về nhà, những ngày tháng đó đều đã qua, sau này sẽ chỉ có ngày tháng tốt đẹp hơn.”
Khương Nguyên Bách rất hài lòng với sự quan tâm của Quý Thục Nhiên. Sau khi Khương Lê nghe được lời này, trong lòng lập tức cảnh giác.
Xảy ra chuyện gì rồi, Quý Thục Nhiên đột nhiên thoải mái hẳn lên.
Là thay đổi gì đây?