Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ngày kiểm tra đàn kết thúc trong sự thổn thức của mọi người.
Dù nói thế nào, bài hát "Hồ Già Thập Bát Phách" của Khương Lê ngày hôm nay đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của người trong Yến Kinh thành. Sự hoài nghi về ba môn thi đấu đầu tạm thời tiêu tan không ít. Khương Lê thể hiện cầm nghệ cũng làm cho rất nhiều người xem kỹ một lần nữa cuộc đánh cược giữa Khương Nhị tiểu thư và đích nữ Mạnh gia. Trong sòng bạc, thậm chí có một bộ phận người dân bắt đầu lựa chọn đặt cược Khương Lê thắng.
Những chuyển biến này xuất hiện từng chút một, rồi lại không có sơ hở gì. Dường như trong một đêm, tất cả mọi người có chung một nhận thức: Khương Lê không kém các quý nữ trong Yến kinh chút nào.
Chuyện này đương nhiên là thay đổi tốt đối với Khương Lê, nhưng đối với một số người mà nói lại không hẳn vậy. Không đề cập tới những nữ sinh Minh Nghĩa Đường khác bị Khương Lê giẫm lên, chính kẻ đánh cược còn lại, Mạnh Hồng Cẩm cũng đang không đứng ngồi không yên vào lúc này.
Ở Mạnh gia, Mạnh Hữu Đức còn chưa hồi phủ, Mạnh mẫu cũng ngồi trong sảnh than ngắn thở dài. Mạnh Hồng Cẩm nhốt mình trong khuê phòng, giận dỗi làm đổ hết giấy bút trên bàn, khuôn mặt bực bội. Nhưng mà nhìn kỹ lại, trong sự bực bội còn có sợ hãi.
Không ai ngờ sự việc lại đến mức độ như vậy. Lúc này Mạnh Hồng Cẩm nhớ lại, vẫn cảm thấy hết thảy giống như một giấc mộng. Nàng ta cũng không biết nên làm sao, chuyện này vốn là ván đã đóng thuyền, tại sao lại biến thành dáng vẻ như bây giờ. Nàng ta đã nghe được từ trong lúc nói chuyện phiếm của hạ nhân về cuộc đánh cược giữa nàng ta và Khương Lê, hiện giờ các sòng bạc lớn đã bắt đầu có người cược cho Khương Lê. Điều này nói rõ điều gì, điều này nói rõ, ít nhất trong mắt người ngoài, nàng ta có thể thất bại dưới Khương Lê.
Thật ra không riêng gì người ngoài nghĩ như vậy, ngay cả bản thân Mạnh Hồng Cẩm đã không còn chút tự tin nào ngay từ đầu. Mạnh Hồng Cẩm hiểu được, có lẽ bản thân bị Khương Lê lừa rồi. Cái gọi là cái gì cũng không biết, dốt đặc cán mai, chẳng qua chỉ là chuyện Khương Lê tự bịa ra để che đậy chính mình thôi.
Ngay từ đầu Khương Lê có ý muốn làm cho nàng ta xấu mặt, cho nên mới đào một cái bẫy, dùng chiêu khích tướng ép mình vào cuộc. Thật ra cái gì Khương Lê cũng biết.
Nhưng nói cũng đã nói rồi, toàn bộ thành Yến Kinh đều biết nàng ta và Khương Lê đánh cược. Bây giờ muốn thu hồi cũng không còn kịp rồi.
Nha hoàn thân cận khuyên nhủ: "Tiểu thư cũng không cần lo lắng quá mức, ngày mai chính là hai môn thi cưỡi ngựa bắn cung mà tiểu thư am hiểu nhất, chỉ cần đứng đầu trong hai hạng mục này, tiểu thư Khương gia sẽ không phải đệ nhất.”
“Không phải đệ nhất, ta cũng thua." Mạnh Hồng Cẩm lạnh nhạt nói. Khương Lê đã nói trong cuộc đánh cược, nếu nàng không phải hạng chót của Minh Nghĩa Đường, mình sẽ muốn quỳ xuống xin lỗi nàng. Nếu Khương Lê còn xuất sắc hơn mình thì sẽ phải quỳ xuống xin lỗi nàng ở cửa Quốc Tử Giám. Nếu không chỉ xuất sắc hơn mình, còn là người đứng đầu cả kỳ thi, sẽ phải cởi áo ngoài ra xin lỗi nàng ở cửa Quốc Tử Giám!
Ba lần cá cược, lần này ác hơn lần trước. Hiện giờ Khương Lê giành hạng nhất ở bốn hạng mục đầu, tất nhiên không phải hạng chót, hơn nữa còn ưu tú hơn mình. Cho dù ở hai môn thi cưỡi ngựa bắn cung được đệ nhất, nhiều nhất cũng chỉ khiến Khương Lê không thể đoạt làm đệ nhất, theo cuộc đánh cược, Mạnh Hồng Cẩm vẫn phải quỳ xuống xin lỗi Khương Lê ở cửa Quốc Tử Giám.
Mạnh Hồng Cẩm làm sao có thể chấp nhận để bản thân rơi vào hoàn cảnh như vậy được.
Nếu không muốn bị quét sạch thanh danh, cũng phải tìm cái lý do hủy bỏ trận cược này, nhưng cứ như vậy, không phải bản thân sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ Yến Kinh thành sao?
Nàng ta quyết không thể để cho chuyện này xảy ra!
Đột nhiên, một ý nghĩ lạnh lẽo lại lần nữa len lỏi vào trong đầu Mạnh Hồng Cẩm.
Trên sân cưỡi ngựa bắn cung, đao tiễn không có mắt. Cũng từng có nữ tử ở trên sân kiểm tra bị ngã xuống lưng ngựa, chỉ là vết tương không quá nghiêm trọng, bị doạ sợ một chút, ở trong phủ chăm sóc mấy ngày là khoẻ rồi. Nhưng nếu số phận của Khương Lê không tốt, bị ngã ngựa ngay tại sân kiểm tra, chưa cần biết có gãy cổ mà chết không, cho dù gãy chân, cả đời không thể đi lại cũng được, hoặc ngã trên mặt đất bị đá nhọn rạch mặt huỷ dung? Còn có tiễn thuật, kiểu gì cũng có người "bắn trượt", trong lúc hỗn loạn, Khương Lê bị mũi tên của người khác làm bị thương cũng là một chuyện tốt.
Cứ như vậy, trong thời gian ngắn, Khương Lê sẽ không thể xuất hiện trước mặt mọi người, cũng không có ai nhắc tới vụ cược kia nữa, người đã phế rồi, ai còn quản việc cá cược nữa?
Mạnh Hồng Cẩm càng nghĩ càng vui vẻ, dường như đã tưởng tượng ra dáng vẻ đau khổ, sống không bằng chết của Khương Lê, không tự chủ được mà cười ra tiếng. Thân thủ của nàng ta ở hạng mục cưỡi ngựa bắn cung rất tốt, nếu muốn động tay động chân thì quả thực dễ như trở bàn tay.
Nha hoàn trong phòng nhìn nụ cười dữ tợn của Mạnh Hồng Cẩm, không hiểu sao lại cảm thấy sợ hãi, không tự chủ được mà cúi đầu, cũng không dám liếc mắt nhìn chủ tử thêm một cái.
…
Ngoài Mạnh Hồng Cẩm không vui vì Khương Lê giành hạng nhất, còn có Khương Ấu Dao.
Trong Dao Quang Trúc, nha hoàn quỳ đầy đất. Trong lòng Khương Tam tiểu thư không thoải mái sẽ tùy ý tìm lý do phạt hạ nhân trong phòng.
Quý Thục Nhiên vừa mới đi vào, nhìn thấy cảnh tượng Khương Ấu Dao lật tung một bình hoa sứ xanh lên.
Bình hoa rơi vỡ đầy đất, Quý Thục Nhiên nhíu mày, cẩn thận đi qua mảnh sứ vỡ, phân phó một nha hoàn ở gần nhanh chóng dọn dẹp. Khương Ấu Dao quay đầu lại, lúc này mới phát hiện Quý Thục Nhiên đã đến.
Quý Thục Nhiên cũng không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào Khương Ấu Dao, vị phu nhân xinh đẹp thoạt nhìn bình tĩnh này lúc tức giận vẫn thật sự rất đáng sợ. Khương Ấu Dao hơi co rúm lại, kêu một tiếng: "Nương.”
“Con đang làm cái gì đây." Quý Thục Nhiên ấn lên mi tâm, đi vào trong phòng rồi ngồi xuống, lắc đầu nói: "Phụ thân con nhìn thấy dáng vẻ này của con sẽ không thích đâu.”
"Phụ thân đã sớm không thích con rồi." Khương Ấu Dao cắn môi nói: "Hôm nay ông ấy đã bị tiểu tiện nhân Khương Lê kia rót thuốc mê, cái gì cũng nghe Khương Lê!"
"Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, nữ nhi phải chú ý lời nói hành động." Quý Thục Nhiên nghiêm khắc mở miệng: "Nếu để người ngoài nghe được lời này của con, không biết sẽ có bao nhiêu phiền phức."
“Con biết, nương, con chỉ nói ở trước mặt người thôi.” Khương Ấu Dao tức giận nói: "Con thật sự tức giận lắm rồi, hôm nay người cũng nhìn thấy đó, rõ ràng là Khương Lê đang chống đối con. Con vốn am hiểu chơi đàn, nhưng hôm nay nàng ta lại thắng con. Hiện tại toàn Yến Kinh thành đều biết cầm nghệ của Khương Nhị tiểu thư xuất chúng hơn con nhiều, ngày sau con phải làm sao?”
"Con đừng vội..."
"Bây giờ cầm nghệ hơn con, ngày sau không biết còn hơn con cái gì nữa? Rõ ràng nàng ta muốn bắt con làm bàn đạp cho nàng ta. Nương, hôm nay người không nhìn thấy đâu, Chu Thế tử một mực nhìn nàng ta, tiện nhân đó, nàng ta muốn câu dẫn Chu Thế tử, nàng ta vẫn chưa từ bỏ ý định!"
Quý Thục Nhiên hơi ngẩn ra, giờ phút này cũng không có tâm tư so đo lời nói và hành động của Khương Ấu Dao nữa, chỉ nói: "Con nói thật à?"
"Thật." Khương Ấu Dao tủi thân nói: "Nàng ta muốn thay thế con, muốn trở thành đich nữ đại phòng của Khương gia một lần nữa, nương, không phải người nói đích nữ đại phòng chỉ có một, chính là con sao. Không có bất cứ kẻ nào có thể cướp đồ của con, nhưng hôm nay vị hôn phu của con sắp bị Khương Lê cướp đi rồi, nương, làm sao con có thể không để ý chứ?"
Trong lòng Quý Thục Nhiên chấn động mạnh, câu nói "Không có bất cứ kẻ nào có thể cướp đồ của con” của Khương Ấu Dao đã đâm trúng tim bà ta.
Nhìn lại, dáng vẻ của Khương Ấu Dao quả nhiên vô cùng đau lòng, hai mắt đỏ bừng, trong lòng Quý Thục Nhiên không khỏi mềm nhũn, lập tức thở dài, nói: "Nói bậy bạ, sao Ninh Viễn Hầu Thế tử có thể bị cướp đi được, không nói đến cái khác, lúc trước Chu gia đã sửa lại hôn ước một lần, hôn ước cũng không phải trò đùa, làm sao có thể thay đổi năm lần bảy lượt? Huống hồ thanh danh của Khương Lê như vậy, làm sao có thể so sánh với con? Ta từng gặp Ninh Viễn Hầu phu nhân, người nhà họ cũng vừa ý con. Nếu lại sửa hôn ước thì là đặt Khương gia của chúng ta ở chỗ nào chứ, phụ thân con cũng sẽ không cho phép. Ấu Dao, con yên tâm, không ai có thể cướp Chu Ngạn Bang đi.”
“Nhưng Chu thế tử đã bị Khương Lê mê hoặc..." Khương Ấu Dao vẫn không cam lòng.
"Làm sao nàng ta bằng một sợi tóc của con được, con suy nghĩ nhiều rồi." Quý Thục Nhiên cười nói: "Nếu trong lòng hắn ta có Khương Lê, sao tám năm qua lại chưa bao giờ nhắc tới Khương Lê một câu, thờ ơ lãnh đạm như vậy có giống trong lòng có đối phương không?"
Khương Ấu Dao nghe vậy, lúc này mới khá hơn một chút.
Trong lòng Quý Thục Nhiên lại đang suy nghĩ, bà ta đang an ủi Khương Ấu Dao mới nói như vậy, nhưng nếu những gì Khương Ấu Dao nói là thật, Chu Ngạn Bang thật sự có ý với Khương Lê, vậy thì cần phải tỉnh táo. Tuy rằng nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, nhưng trong lòng Chu Ngạn Bang nghĩ về khương Lê mà lại cưới nữ nhi của mình, Quý Thục Nhiên vừa nghĩ đến đã thấy cổ họng tắc nghẽn.
“Có điều con nói cũng không sai, không thể giữ lại Khương Lê nữa." Quý Thục Nhiên nói: "Ta vốn nghĩ nếu nàng ta ngoan ngoãn nghe lời, ngày sau chúng ta cũng có thể sử dụng. Nhưng hiện tại xem ra, nàng ta không an phận, mới hồi phủ không lâu đã quậy đến mức gà chó không yên, ở lại nữa đúng là tai họa.”
“Nương muốn đối phó với nàng ta sao?" Khương Ấu Dao nghe vậy, ánh mắt sáng lên, lập tức hỏi.
"Ta nói rồi." Quý Thục Nhiên cười vuốt ve mái tóc dài của Khương Ấu Dao: "Khương Lê thể hiện quá mức sẽ càng làm cho người ta ghen ghét. Con yên tâm, lần này nàng ta náo động lớn như vậy, đã đắc tội người khác, có người càng hy vọng nàng ta biến mất hơn chúng ta, ngày mai thi cưỡi ngựa bắn tên, con cứ chờ xem là được."
Khương Ấu Dao nghi ngờ: "Có người cũng muốn đối phó Khương Lê sao?"
“Ấu Dao, con phải nhớ kỹ." Quý Thục Nhiên không trả lời Khương Ấu Dao, chỉ nói: "Cách tốt nhất không phải đao dính máu, mà là ngồi trên núi nhìn hổ đánh nhau.”
Khương Ấu Dao cái hiểu cái không, gật đầu.
…
Trong Khương phủ, Khương Ấu Dao không vui, ở Phương Phỉ Uyển vẫn vui vẻ hòa thuận.
Khương Cảnh Duệ nghiễm nhiên trở thành khách quen của Phương Phỉ Uyển, ngay cả Bạch Tuyết cũng biết y thích uống trà không đắng nên cho một muỗng mật ong lớn vào trong chung trà.
"Ta nói này, Đại bá phụ Đại bá mẫu thật đúng là quá không tử tế rồi." Khương Cảnh Duệ nói: "Muội được hạng nhất chơi đàn, thế mà lại không có lễ vật gì." Y giơ hai tay ra: "Hàng năm khi Khương Ấu Dao được hạng nhất, không hề bỏ sót một lần khen thưởng nào." Y cẩn thận nhìn chằm chằm Khương Lê: "Đều là nữ nhi của Đại bá phụ, sao khác biệt lại to lớn như thế? Chẳng lẽ… Thật ra muội không phải người Khương gia à?"
Người này nói chuyện thật sự không lọt tai, giống như cố ý chạy tới đâm dao vào lòng người vậy. Đồng Nhi tức giận suýt chút nữa chửi ầm lên, Bạch Tuyết cũng nhíu mày.
Khương Lê lẳng lặng nhìn y, nói: "Có thể.”
“Hả?" Khương Cảnh Duệ kinh ngạc: "Sao muội không tức giận?
“Không có gì phải tức giận cả." Nàng thật sự không phải người của Khương gia.
"Muội thật là biết kiềm chế." Khương Cảnh Duệ nhún vai, đột nhiên nghĩ ra gì đó, không khách khí cười to: "Vừa nghĩ tới biểu cảm của Khương Ấu Dao vào hôm nay, ta rất muốn cười!"
Khương Lê hoài nghi có phải Khương Ấu Dao từng đắc tối Khương Cảnh Duệ hay không, nếu không sao Khương Cảnh Duệ lại không mong muốn nàng ta sống tốt như vậy.
"Nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc là ngày mai muội định làm thế nào?" Khương Cảnh Duệ hỏi: "Ngày mai là cưỡi ngựa bắn cung, muội..." Y đánh giá Khương Lê từ trên xuống dưới, lắc đầu: "Thế này cũng không thể tiếp tục đạt hạng nhất đâu nhỉ?"
Mặc dù Khương Cảnh Duệ rất ngạc nhiên khi thấy Khương Lê có thể được nhất giáp ở môn chơi đàn, thắng được Khương Ấu Dao, nhưng cũng không đến mức không thể tưởng tượng nổi. Bởi vì bản thân Khương Cảnh Duệ cũng không hiểu gì về cầm nhạc, hoàn toàn không rõ việc Khương Lê có thể hoàn thành "Hồ Già Thập Bát Phách", đã thế còn vô cùng đặc sắc. Nhưng Khương Cảnh Duệ và đám bằng hữu của y từng đi đua ngựa, so tiễn thuật, bởi vì y từng học nên hiểu được điều này khó khăn thế nào, mới tới khuyên nhủ Khương Lê.
"Muội lên ngựa, đi trước hai bước rồi giả vở không chịu được mà nhận thua, hoặc là không nên so sánh với người ta, ta thấy hàng năm rất nhiều tiểu thư ở Minh Nghĩa Đường đều làm như vậy, có đôi khi lên ngựa rồi cuối cùng cũng không chạy, thong thả đi một mạch tới đích, vậy là được rồi." Y gật gù đắc ý: "Mấy cô nương các muội đừng quá liều mạng, bảo vệ chính mình mới là quan trọng nhất, sân kiểm tra lớn như thế, nếu mà muội ngã rồi bị thương, chắc chắn là mất nhiều hơn được."
Khương Lê nghe y nói, biết Khương Cảnh Duệ cũng có ý tốt. Trong lòng nghĩ, Khương Cảnh Duệ rất khác với Tiết Chiêu.
Nếu là Tiết Chiêu, tất nhiên sẽ nói: "Tỷ đã muốn thi đấu với người khác thì đương nhiên phải học cho tốt, lỡ như ngã bị thương cũng không phải chuyện đùa, cho nên nhất định phải luyện cưỡi ngựa bắn cung đến mức tốt nhất, một khi xảy ra chuyện gì cũng có thừa khả năng ứng phó. Cô nương thì làm sao? Cô nương cũng phải liều mạng!"
Khương Lê không khỏi cười rộ lên.
"Muội cười cái gì?" Khương Cảnh Duệ ngạc nhiên nói: "Ta nói rất buồn cười sao? Rốt cuộc là muội có nghe lời ta mới nói không? Khương Lê, ta nể tình chúng ta là thân thích mới tốt bụng tới nhắc nhở muội, muội ngoan cố như vậy thì đừng tìm ta khóc nhè đấy.”
"Yên tâm, ta chắc chắn không tìm huynh." Khương Lê nói.
"Muội!" Khương Cảnh Duệ vung tay áo: "Ta nói không lại muội, tùy muội vậy!" Hầm hừ đứng lên đi ra ngoài, đi được một nửa lại dừng lại, nói: "Trong phủ có sư phụ dạy cưỡi ngựa của ta, lát nữa nếu muội muốn tìm người thì trực tiếp đi là được, ta đã nói chuyện với ông ấy rồi, ít nhất muội lên ngựa cũng không thể bị quăng xuống." Dặn dò xong một câu như vậy, Khương Cảnh Duệ mới thật sự rời đi.
"Cô nương" Đồng Nhi lo lắng nói: "Bắn cung cưỡi ngựa thật sự nguy hiểm như vậy sao? Hay là đừng đi nữa." Nàng ấy ở cùng Khương Lê ở am ni cô suốt tám năm, đương nhiên biết Khương Lê chưa từng học bắn cung cưỡi ngựa. Tuy rằng Khương Lê cũng chưa từng học cầm nhạc gì đó, nhưng những thứ kia không nguy hiểm, thi thì thi thôi, nhưng một khi có chuyện nguy hiểm, Đồng Nhi cũng không yên lòng.
“Không sao." Khương Lê nói: "Ta tự có cách." Trong lòng nàng mơ hồ đoán được vì sao sáng nay thái độ của Quý Thục Nhiên với nàng lại khác thường. Trên sân kiểm tra, đao tiễn không có mắt, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra nguy hiểm, nguy hiểm xảy ra vào lúc đó cũng chỉ là ngoài ý muốn thôi.
"Ngoài ý muốn" có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Nhưng nàng không sợ việc gì ngoài ý muốn, bởi vì nàng có thừa khả năng ứng phó.
Đây gọi là "sức mạnh".
…
Phía tây thành Yến Kinh, trong phủ đệ của Túc Quốc Công, lúc này đang hoàn toàn yên tĩnh.
Túc Quốc Công thích những thứ diễm lệ phong phú nên phủ đệ của hắn rất phức tạp, quanh co khúc khuỷu, tu sửa cực kỳ tinh xảo và xa xỉ. Trước cửa chính là sông An Định, bên bờ sông là vô số tòa nhà hoa mỹ, nhưng những tòa nhà nhỏ cong góc này cũng không dễ thấy bằng tòa nhà lớn màu son kia.
Hôm nay, trong Quốc Công phủ không có tiếng hí khúc quen thuộc truyền đến, yên tĩnh không thể tưởng tượng.
Lão tướng quân, tổ phụ của Túc Quốc Công Cơ Hành, Cơ Đại Xuyên đang ngồi xổm trong viện luyện đao. Viện tử rất rộng rãi, bốn phía đều là hoa cỏ thơm ngát tinh tế bao quanh, không ít chủng loại quý hiếm, lại bị đao của Cơ Đại Xuyên chém đứt không ít, rơi trên mặt đất, yếu ớt đến mức làm cho người ta cảm thấy bi thương.
Mấy hộ vệ tránh ở trên mái hiên kêu khổ không ngừng, một chùm cúc Ba Tư này chính là hàng nhập khẩu mà Quốc Công gia mua trong tay hải thương với giá cao, tỉ mỉ chăm sóc mấy tháng, cuối cùng mới nở mấy nụ hoa, cứ như vậy bị lão tướng quân chà đạp, Quốc Công gia nhìn thấy chắc chắn sẽ "thông cảm" cho họ.
Thật sự rất đáng sợ.
Năm nay Cơ Đại Xuyên đã ngoài sáu mươi, dáng người vẫn cao lớn mạnh mẽ. Ông ấy có mái tóc bạc và da mặt hồng hào, có thể nhìn ra được năm đó là một nam tử tuấn mỹ, bởi vậy tuy rằng tuổi đã cao, nhưng vẫn là một mỹ nam tử cao tuổi. Trên mặt ông ấy đã có nếp nhăn, đôi mắt vẫn lấp lánh có hồn, đang là mùa hè nên cởi trần, trên cổ tay buộc một miếng gấm đỏ, hai tay trái phải đều cầm một thanh đao, đang luyện song đao.
Cứ tiếp tục như vậy, đám hoa cúc Ba Tư này của Quốc Công gia đều sẽ chết mất, một thị vệ trông có vẻ trung thành không thể nhịn được nữa, quyết định đứng ra, ngăn cản hành vi này của Cơ Đại Xuyên, nói: "Tướng quân, đã khuya rồi, ngài đi dùng bữa trước đi.”
Cơ Đại Xuyên nghe vậy, ngừng một chút, thu hồi hai thanh đao trong tay, hỏi: "Tiểu tử Cơ Hành đâu?”
Thị vệ nói: "... Đại nhân vừa hồi phủ.”
"Không phải hôm nay nó đi nghe người ta chơi đàn sao? Có ai chơi tốt?" Giọng nói của Cơ Đại Xuyên vang dội, lời nói của ông ấy cứ như hôm nay Cơ Hành đi dạo Hoa lâu nghe nhạc rồi mang về một cô nương xinh đẹp nào đó vậy.
Thị vệ nhịn lại: "Nhị tiểu thư của Thủ phụ Khương gia đoạt hạng nhất.”
“Nhị tiểu thư?" Cơ Đại Xuyên vừa khoác áo đi ra ngoài, vừa nói: "Không ngờ là Thủ phụ gia, Khương Ô Quy…”
Thị vệ nhìn tàn hoa đầy đất, bất đắc dĩ thở dài.
Trong phòng, Cơ Hành dựa trên dường, thờ ơ nghịch quạt.
Nếu có người vào được phòng của Cơ Hành, chắc chắn sẽ giật nảy cả mình. Vị Túc Quốc Công này trời sinh thích xa xỉ diễm lệ, thư phòng lại mộc mạc ngoài dự đoán, thậm chí còn có thể khỏi là tiêu điều. Toàn bộ thư phòng rộng rãi đến mức gần như trống trải, tất cả đều là gỗ lê đen trắng, không có bất kỳ đồ trang trí dư thừa nào, làm cho người ta cảm thấy trống rỗng.
Nhưng khi ánh mắt rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của hắn, lập tức cảm thấy gian phòng vắng vẻ cũng trở nên đầy đủ.
Ánh đèn tỏa ánh sáng mờ ảo, trong phòng còn có một người đang ngồi.
Lục Cơ vẫn luôn mặc một bộ y phục màu xanh, giữ lại chòm râu, cười híp mắt nói: "Hôm nay đại nhân đi đến sân kiểm tra, quan sát cầm nhạc như thế nào?"
“Rất nhàm chán." Cơ Hành lười biếng nói.
“Nhưng ngày mai đại nhân còn phải tiếp tục quan sát cưỡi ngựa bắn cung, làm phiền đại nhân rồi.”
Cơ Hành nhướng mí mắt, có vẻ hơi mất kiên nhẫn.
Hắn không chỉ làm giám khảo cho hạng mục cầm nhạc, mà cũng là giám khảo cho môn thi cưỡi ngựa bắn cung. Ngày mai thi rồi, hắn còn phải đến sân thi một lần.
"Vì sao Bệ hạ lại muốn đại nhân đi làm giám khảo?" Lục Cơ thắc mắc.
Cơ Hành nói: "Lục Cơ, ta mời ngươi tới không phải để ngươi đặt câu hỏi cho ta.”
Lục Cơ rùng mình, nghe được tiếng trả lời đầy hững hờ của người trước mặt truyền đến: "Bởi vì Hoàng đế muốn ta nhìn chằm chằm Thành Vương.”
“Thành Vương?” Lục Cơ lập tức giật mình.
Tuy rằng bây giờ Hồng Hiếu Đế là Hoàng đế, nhưng Thái tử tuổi nhỏ, chưa diệt trừ Thành Vương, đây luôn là cái gai trong mắt Hồng Hiếu Đế. Nhưng sau lưng Thành Vương có Lưu Thái phi chống đỡ, Hồng Hiếu Đế lại là người "nhân từ", không bắt được nhược điểm của Thành Vương nên tạm thời chỉ có thể để Thành Vương sống. Nhưng chung quy, người làm Đế khó có thể yên tâm, nếu Thành vương đến quan sát kiểm tra thì Hồng Hiếu Đế phải để Cơ Hành ra mặt.
Nhưng Lục Cơ không nhịn được mà nhìn thoáng qua người trẻ tuổi trước mặt, có lẽ Hồng Hiếu Đế không biết, thế lực Thành Vương bây giờ lớn mạnh, còn không phải là do Cơ Hành một tay nâng đỡ lên sao.
Để Cơ Hành nhìn chằm chằm Thành Vương? Cơ Hành không nhân cơ hội này giúp thế lực của Thành Vương lớn mạnh hơn là tốt rồi.
"Hữu tướng và Thành Vương rất tốt." Cơ Hành thờ ơ nói: "Ta thấy Trung Thư Xá lang cũng chuẩn bị rồi."
"Thẩm Ngọc Dung?" Lục Cơ nói: "Hình như hắn và Công chúa Vĩnh Ninh..." Lục Cơ chỉ cần nghĩ đến nội tình trong đó thì lập tức cảm thấy líu lưỡi. Dù sao cũng là Công chúa một nước, làm ra chuyện xấu xa đến mức này, thật sự làm cho người ta khó có thể tin.
“Đây cũng là trò hay, chỉ là xem quá nhiều nên có hơi mệt mỏi, tùy bọn họ thôi." Cơ Hành mở quạt xếp trong tay ra. Trên quạt xếp, từng đóa mẫu đơn vẽ tay phú quý ung dung, cánh hoa uốn khúc sinh động như thật, bởi vì chất liệu tơ vàng mà phát sáng.
"Vậy ngày mai..."
Thành Vương sẽ không ngốc đến mức động thủ trên sân, Hoàng đế suy nghĩ nhiều quá rồi." Cơ Hành nói: "Ta đi cũng không sao, chẳng qua." Hắn nói: "Ngươi chú ý động tĩnh của Diệp Thế Kiệt nhiều hơn đi.”
Lục Cơ nói: "Trước mắt hắn ta là người đứng đầu bảng của Quốc Tử Giám, rất nhanh sau đó sẽ nhập quan, có lẽ tương lai còn nhiều tác dụng."
"Mặc kệ tương lai, đột nhiên xa lánh Lý Liêm." Cơ Hành cười đầy nghiền ngẫm: "Ta cũng rất muốn biết, là ai ở sau lưng nhắc nhở hắn ta."
Lục Cơ khẽ giật mình, không nói gì nữa.
…
Đêm nay, Khương Lê ngủ rất ngon.
Nàng thậm chí còn mơ một giấc mộng, trong mộng, Tiết Chiêu và nàng đều tự cưỡi một con ngựa, chạy ở trong rừng. Mũi tên trong ống tên của Tiết Chiêu không đủ, không thèm quan tâm nàng muốn mấy con, trong túi trên lưng ngựa của nàng đã chứa đầy con mồi.
Đang lúc hai người họ muốn trở về, đột nhiên có một con hổ xuất hiện trong rừng, Tiết Chiêu vì bảo vệ nàng mà cưỡi ngựa dẫn con hổ đi, Khương Lê đuổi không kịp, đành phải nhìn bóng lưng Tiết Chiêu dần dần biến mất trong tầm mắt.
Sau khi tỉnh dậy, nàng chỉ cảm thấy mồ hôi đầm đìa, Đồng Nhi cũng sợ hãi, vội vàng đi lấy đá lạnh, oán giận nói: "Đá lạnh mà phòng bếp cho viện của chúng ta cũng ít quá rồi..."
Trong phòng bếp đều là người của Quý Thục Nhiên, việc ngáng chân Khương Lê trên những việc nhỏ nhặt này xảy ra khá thường xuyên. Khương Lê không quá để ý, chỉ là trong lòng nghĩ đến giấc mộng đêm qua, dường như cảm thấy có điềm báo gì đó. Người ta đều nói người thân đã chết sẽ báo mộng cho người nhà trong những giấc mơ, chẳng lẽ Tiết Chiêu muốn báo mộng cho nàng biết cái gì sao?
Hôm nay có nguy hiểm?
Khương Lê suy nghĩ, nhưng cũng không bất ngờ. Từ khi nàng tới Yến Kinh, số người âm thầm coi Khương Nhị tiểu thư là cái đinh trong mắt không kể xiết. Nếu nàng muốn đạt được mục đích của mình, tất nhiên phải cản đường của rất nhiều người, loại bỏ tảng đá cán đường là nàng đây cũng nằm trong dự liệu.
Bạch Tuyết nâng trang phục cưỡi ngựa mới tinh tới, nói: "Cô nương, chuẩn bị xong y phục rồi.”
Ánh mắt Khương Lê đảo qua xiêm y trong tay Bạch Tuyết, nói: "Được, đặt ở trên bàn đi.”
Cưỡi ngựa bắn cung là phải cưỡi ngựa, tất nhiên phải mặc trang phục cưỡi ngựa. Nhưng Khương Lê không có, bộ này là Khương lão phu nhân sai người ta làm để tỏ vẻ công bằng, bốn nữ nhi trong phủ đều có, vải vóc là tự chọn. Đương nhiên, đồ của Khương Ấu Dao là tốt nhất.
Đồng Nhi còn tưởng rằng lần đầu tiên Khương Lê mặc trang phục cưỡi ngựa sẽ tốn rất nhiều sức lực, không ngờ răng Khương Lê rất thuần thục, thậm chí còn không cần người khác hỗ trợ, chỉ một lát đã mặc xong. Đồng Nhi giúp nàng buộc tóc thành một chùm, vừa gọn gàng lại rạng rỡ, hiện ra ít khí thế hào hùng mà ngày thường không có, làm cho mấy nha đầu trong viện đều khen đẹp không chịu được.
Bởi vì kỳ thi bắt đầu sớm nên Khương Lê cũng dậy sớm, đi đếnVãn Phượng Đường cùng mọi người. Nàng canh giờ không tệ, mấy người khác cũng vừa mới tới, Khương Ngọc Nga và Khương Ấu Dao lập tức đánh giá Khương Lê.
Khương Ấu Dao mặc trang phục cưỡi ngựa màu hồng nhạt, nàng ta vốn xinh đẹp rực rỡ, chính là dáng vẻ tiểu cô nương hoạt bát đặc biệt của Yến Kinh thành. Khương Ngọc Nga mặc trang phục cưỡi ngựa màu lam nhạt, mặt mày vui vẻ, cười duyên dáng. Khương Ngọc Yến mặc màu vàng nhạt, màu da nàng ấy không trắng, màu vàng nhạt làm cho nàng ấy càng thêm ảm đạm hơn, đứng trong đám đông là có dáng vẻ không ai chú ý tới.
Trang phục cưỡi ngựa của Khương Lê là màu xanh nhạt, nàng rất thích màu xanh biếc, ngay cả trang phục cưỡi ngựa cũng chọn màu sắc như vậy. Ngũ quan của Khương Lê vốn đã thanh tú, thoạt nhìn xinh đẹp tẻ nhạt, dường như cũng không thích hợp với trang phục cưỡi ngựa mạnh mẽ như vậy, cũng không biết vì sao, nàng đứng ở chỗ này, ống tay áo gọn gàng, nụ cười nhạt nhẽo, giống như một cây trúc xanh thẳng tắp, cành lá còn mang theo giọt sương của mặt trời mọc, khí thế hào hùng phấn chấn, vô cùng sinh động.
Ngay cả Khương lão phu nhân cũng không nhịn được mà thưởng thức.
Trong lòng Khương Ấu Dao không thoải mái, nghĩ đến những lời hôm qua Quý Thục Nhiên nói, nhìn về phía Khương Lê mà cười: "Hôm nay Nhị tỷ không giống lúc trước, thật sự xinh đẹp. Không biết lát nữa cưỡi ngựa bắn cung có khiến mọi người kinh ngạc hay không.”
Khương Lê cười nhạt: "Tam muội quá khen.”
Khương Ấu Dao rất ghét nụ cười của Khương Lê, nụ cười đó quá chân thành, khiến cho Khương Ấu Dao hiểu được sự nham hiểm của Khương Lê cảm thấy Khương Lê như vậy càng làm cho người ta buồn nôn. Nàng ta nghiêng đầu sang chỗ khác, không nhìn Khương Lê nữa, nói với Quý Thục Nhiên: "Mẫu thân, chúng ta đi thôi.”
Khương Nguyên Bách ở phía sau, dừng một chút rồi mới nói với Khương Lê: "Nếu không biết thì không cần miễn cưỡng." Sau đó đi thẳng.
Khương Lê hơi ngẩn ra, lắc đầu, không nghĩ nhiều, lên xe ngựa, đi đến sân kiểm tra.
Hôm nay dường như toàn bộ mọi người đều đổ xô ra đường, tấp nập người qua lại bên ngoài sân kiểm tra, có lẽ là hạng nhất cầm nhạc hôm qua đã thu hút không ít người, khiến cho số người theo dõi buổi cưỡi ngựa bắn cung hôm nay nhiều gấp đôi hôm qua.
Khương Lê xuống xe ngựa, lập tức đi về phía sân kiểm tra.
Liễu Nhứ thấy nàng đến, vui vẻ chào hỏi: "Xem ra hôm nay ngươi khá hào hứng, có lẽ không có vấn đề gì nhỉ?" Trong lời nói này có vài phần thăm dò.
Khương Lê nói: "Cũng tạm được.”
Liễu Nhứ cảm thấy hài lòng, liếc mắt một cái lại thấy Mạnh Hồng Cẩm. Trong đám người, hôm nay Mạnh Hồng Cẩm hết sức bắt mắt, trang phục cưỡi ngựa bó sát đỏ rực, tôn lên cả người nhiệt liệt như lửa của nàng ta, thấy Khương Lê tới, Mạnh Hồng Cẩm nhìn nàng một cái rồi nhanh chóng dời ánh mắt.
Khương Lê hơi khó hiểu.
Hôm nay người cười nhạo Khương Lê không nhiều như hôm qua, có lẽ là phần thi thố của Khương Lê vào hôm qua đã khiến mọi người sợ hãi, cho dù là các nữ đệ tử của Minh Nghĩa Đường cũng chỉ tụ ở một bên, lén lút đánh giá Khương Lê, ngay cả bàn tán cũng không dám nói ở trước mặt Khương Lê.
Liễu Nhứ hừ nhẹ một tiếng: "Bây giờ mới biết sợ.”
Đây là lần đầu tiên Khương Lê thấy dáng vẻ này của Liễu Nhứ, cảm thấy khá mới mẻ, nói: "Ta có gì để sợ chứ?"
"Bây giờ ngươi đã không phải là người hạng chót trong Minh Nghĩa Đường nữa, Mạnh Hồng Cẩm và ngươi đánh cược, ngươi không thua được nữa. Ngươi có biết không, hôm qua ở tửu quán của Yến Kinh, biết bao nhiêu người đi ra ngoài mua rượu uống say không còn biết gì, đơn giản vì đánh cược số tiền quá cao vào Mạnh Hồng Cẩm, bây giờ mất cả chì lẫn chài, quá đau lòng." Nói tới đây, Liễu Nhứ khá hả hê nói: "Ta nghe nói chính Mạnh gia cũng mua rất nhiều bạc, lần này thua thảm rồi. Nếu không phải phụ thân ta không cho ta đánh bạc, ta cũng sẽ cược, hiện tại không biết sẽ kiếm được bao nhiêu."
Khương Lê bật cười: "Ta cũng không phải thẻ đánh bạc.”
“Cái khác không nói, nhưng hôm nay ngươi có thể kiềm chế một chút." Liễu Nhứ nghiêm mặt nói: "Từ trước đến nay, cưỡi ngựa bắn cung là thế mạnh của Mạnh Hồng Cẩm, nếu ngươi không sánh bằng nàng ta thì tuyệt đối không được miễn cưỡng. Lỡ mà ngã một cái thì cái, cái được không thể bù đắp cái mất. Dù sao đã thắng chắc không thể thua rồi, không cần quá so đo những việc nhỏ này.”
Cũng không biết đây là người thứ mấy nhắc nhở nàng như vậy, Khương Lê vẫn thành thật trả lời: "Ta biết rồi, đa tạ ngươi nhắc nhở.”
Năm nay cưỡi ngựa và bắn cung được gộp làm một môn, khác với cầm nhạc ở chỗ là được phân tổ, tổng cộng ba mươi người, chia vừa đủ năm tổ, rút thăm quyết định năm người làm một tổ. Năm tổ tiến hành kiểm tra theo số rút thăm được.
Rút thăm tiến hành rất thuận lợi, Khương Lê đưa que gỗ rút được từ trong ống cho tiểu đầu, Liễu Nhứ đi xem, nói: "Ta ở tổ thứ hai, ngươi ở tổ thứ năm, chúng ta không cùng một tổ." Nàng ấy có vẻ hơi tiếc nuối.
Khương Lê cũng không quá để ý chuyện này, chỉ nghe bên Mạnh Hồng Cẩm có người ồn ào, có lẽ là người giao hảo với Mạnh Hồng Cẩm, nói: "Hồng Cẩm, ngươi ở tổ cuối cùng.”
Thế mà lại được phân đến cùng một tổ với Mạnh Hồng Cẩm, thật đúng là oan gia ngõ hẹp. Khương Lê nghĩ như vậy, thấy Khương Ấu Dao cũng tiến tới trước mặt mình, nói: "Nhị tỷ, không nghĩ tới tỷ cũng là tổ thứ năm, ta và Ngũ muội cũng ở tổ thứ năm.”
Khương Lê quả thực muốn than thở trong lòng một tiếng, đây là nghiệt duyên gì vậy, một tổ sáu người, vậy mà lại là Mạnh Hồng Cẩm, Khương Ấu Dao, Khương Ngọc Nga và nàng cùng một tổ. Không nhắc tới hai người còn lại là ai, chỉ là trong một tổ có tới ba người coi nàng như cái đinh trong mắt, lúc cùng tổ không ngáng chân nàng mới là chuyện lạ.
Liễu Nhứ cũng nghĩ tới điều này, nét mặt không khỏi thay đổi.
Đang nghĩ ngợi, thấy đám người cách đó không xa bắt đầu xôn xao, Liễu Nhứ quay đầu lại nhìn, nói: "Là giám khảo hôm nay tới.”
Giám khảo hôm nay không nhiều bằng hôm qua, chỉ có ba người. Một người là quân sĩ mặc giáp y, khoảng hai mươi tám, bước đi như hổ, anh tuấn phi phàm, là đương kim Thượng Khinh Xa Đô Úy Khổng Uy, bởi vì ở nhà đứng thứ sáu nên người ta gọi là Khổng Lục.
Một người đã từng là Võ Trạng Nguyên, hiện nay là chỉ huy sứ của Mã Quân Đô, gọi là Trịnh Hổ Thần, tuổi tác không kém Khương Nguyên Bách là bao, làn da ngăm đen, dáng người cường tráng, không giận tự uy.
Hai người này vừa nhìn đã biết là người luyện võ, khí thế phi phàm, đứng tại chỗ đã khiến lòng người sợ hãi. Nhưng người cuối cùng lại thật sự vượt ngoài dự liệu.
Một thân hồng y, quạt giấy tơ vàng, điệu cười nhạt nhẽo, mặt mày thâm sâu, Túc Quốc Công Cơ Hành đứng ở chỗ này, cũng không bị sự oai hùng của Khổng Lục và Trịnh Hổ Thần làm cho mờ nhạt, ngược lại, hắn phong hoa kiều diễm, nhìn Khổng Lục và Trịnh Hổ Thần giống như thị vệ của hắn.
Nhưng hắn không hợp với nơi này.
Trong lòng Khương Lê cũng hơi kinh ngạc, Cơ Hành tới nơi này làm gì? Hôm qua, hắn làm giám khảo cầm nhạc đã khiến người ta vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ hôm nay hắn cũng muốn tới tham gia?
Tất nhiên không chỉ mỗi một mình Khương Lê nghi ngờ, Thành Vương ngồi trên ghế quan cũng nhíu mày, hắn ta nói: "Hoàng huynh có ý gì đây, sao hôm nay vẫn để Túc Quốc Công tới?"
Thành Vương vô cùng kiêng kỵ Túc Quốc Công, ai cũng biết, đương kim Hồng Hiếu Đế tín nhiệm Cơ Hành nhất. Thành Vương cũng từng thử lôi kéo Cơ Hành, nhưng Cơ Hành là người mềm cứng không ăn, vả lại thủ đoạn rất cao minh, sau khi đụng phải đinh vài lần, Thành Vương cũng không trêu chọc Cơ Hành nữa, nhưng sẽ âm thầm chú ý hắn. Cơ Hành làm việc vì Hồng Hiếu Đế sẽ làm cho hắn ta chết không rõ ràng.
Công chúa Vĩnh Ninh không trả lời Thành Vương, suy nghĩ của nàng ta sớm đã bay đến trên người Thẩm Ngọc Dung cách đó không xa. Buổi chiều hôm qua, sau khi kỳ thi đàn qua đi, Thẩm Ngọc Dung và nàng ta đã hẹn gặp nhau, nhưng Thẩm Ngọc Dung lại thoái thác. Công chúa Vĩnh Ninh nhận ra hắn đang trốn tránh, biết hôm qua Thẩm Ngọc Dung nghe tiếng đàn của các nữ đệ tử nên nghĩ tới Tiết Phương Phỉ đã chết, trong lòng phức tạp. Nghĩ tới đây, Công chúa Vĩnh Ninh càng tức giận không chịu nổi, Tiết Phương Phỉ đã chết, chẳng lẽ nàng ta còn không sánh bằng một người đã chết sao? Nhất định phải nhanh chóng thành thân với Thẩm Ngọc Dung, Thẩm Ngọc Dung phải ở vậy ba năm vì Tiết Phương Phỉ, nàng ta không đợi được lâu như vậy.
Chờ sau khi kiểm tra xong sẽ nhờ mẫu phi Lưu Thái phi của mình nhắc tới việc này, Công chúa Vĩnh Ninh nghĩ thầm.
Đầu này, Khương Lê đang ngẩn người nhìn tờ giấy trong tay mình.
Tổng cộng sáu người, ngoại trừ Mạnh Hồng Cẩm, Khương Ngọc Nga, Khương Ấu Dao là ngoài ý muốn, còn có hai vị quý nữ của Minh Nghĩa Đường, Nhiếp Tiểu Sương và Chu Hinh Nhi.
Hai người này thoạt nhìn thì là tiểu thư nhà quan được nuông chiều, tính tình cũng không dễ sống chung, so với Khương Lê, quan hệ giữa họ và Khương Ấu Dao tốt hơn nhiều. Khương Lê cũng không bất ngờ, phần lớn các quý nữ trong Yến Kinh thành đều thích Khương Ấu Dao hơn nàng.
Vậy mà lại là tổ cuối cùng... Khương Lê trầm ngâm.
Không ai phát hiện Mạnh Hồng Cẩm đứng ở trong góc nhanh chóng nhìn thoáng qua Khương Lê, trong ánh mắt hàm chứa vẻ đắc ý và phẫn hận khó có thể kìm nén, điều này làm cho vẻ mặt của nàng ta cũng hơi vặn vẹo. Khi đám người đi qua, Mạnh Hồng Cẩm thu hồi ánh mắt, âm thầm nắm chặt ống thẻ.
Ngay cả ông trời cũng đang giúp nàng ta, phân nàng ta và Khương Lê vào cùng một chỗ, ngay cả Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga cũng không hợp với Khương Lê. Cứ như vậy, muốn cho Khương Lê chịu đau khổ lại càng dễ như trở bàn tay.
Lòng bàn tay Mạnh Hồng Cẩm hơi run rẩy, đây là lần đầu tiên nàng ta làm chuyện này, thấy rất kỳ lạ. Tuy sợ hãi, nhưng thái độ của Mạnh Hồng Cẩm lại vô cùng kiên quyết. Nàng ta biết, nếu không làm như vậy, ngày mai nàng ta sẽ phải quỳ gối trước mặt Khương Lê, trước mặt mọi người ở Quốc Tử Giám mà xin lỗi Khương Lê. Cứ như vậy, thanh danh của nàng ta sẽ bị hủy hoại hoàn toàn!
Hoặc là ngươi chết hoặc là ta chết, đây là một cuộc cạnh tranh tàn khốc hơn cả kỳ thi của Minh Nghĩa Đường, mà nàng ta nhất định phải là người thắng cuối cùng.
Kỳ thi bắt đầu.
Sân kiểm tra rất lớn, mỗi một tổ đệ tử đồng thời lên ngựa xuất phát chạy về đích, không phải ai tới đích trước thì người đó là hạng nhất, còn phải xem năng lực khống chế ngựa của các đệ tử. Dù sao cưỡi ngựa cũng quan trọng ở "cưỡi", chứ không phải "nhanh". Khi sắp tới đích sẽ có một loạt mục tiêu, các đệ tử tự bắn tên, mũi tên của mỗi người đều có ký hiệu của riêng mình, không thể nhận nhầm, lấy mũi tên trên bia cuối cùng để đánh giá, đây chính là phần bắn cung.
Bởi vì khi cưỡi ngựa, con người sẽ lắc lư trên lưng ngựa, muốn bắn trúng bia là điều không dễ dàng. Kỳ thi của Minh Nghĩa Đường năm nay không nói có thể bắn trúng hồng tâm, cho dù có mấy vị tiểu thư bắn trúng mục tiêu mà không rơi ra ngoài cũng đã là kết quả rất tốt.
Tổ thứ nhất bắt đầu.
Khương Lê cẩn thận nhìn, nhờ vào giao tình trong quá khứ của nàng và Tiêu Đức Âm, nàng cũng hiểu được một ít quy củ kiểm tra của Minh Nghĩa Đường, nhưng cũng không chi tiết. Hôm nay nàng tự mìn lên đài, khác với việc quan sát trước kia, Khương Lê dự định nhìn cẩn thận một chút, khi lên đài cũng sẽ không xảy ra sai lầm gì.
Nghĩ đến Tiêu Đức Âm, hôm nay Khương Lê không thấy bóng dáng của nàng ấy. Nhưng đây là bài kiểm tra cưỡi ngựa bắn cung, Tiêu Đức Âm cũng không cần phải đến đây.
Khương Ngọc Yến và Liễu Nhứ được phân ở tổ thứ hai, tổ thứ nhất lên đài thi đấu rất nhanh, mặc dù sân thi rất lớn, nhưng khả năng cưỡi ngựa bắn cung của các nữ đệ tử tổ thứ nhất không phải quá tốt, chỉ lên ngựa chạy chậm đã bắn mũi tên ra rồi, mũi tên bay loạn xạ, không một mũi tên nào trúng mục tiêu. Mà kỹ thuật khống chế ngựa cũng rất bình thường, chẳng qua là kết quả của những đệ tử này cũng không gây thất vọng, dường như chỉ cần có thể lên ngựa xuống ngựa đã là không tệ, đủ để thỏa mãn rồi.
Dù sao thì các nữ tử Bắc Yến cũng không tôn sùng múa đao động kiếm, mặc dù tiểu thư tướng môn cũng làm cho người ta bội phục, nhưng đến phiên mình lại không chịu nổi sự khó khăn này.
Khương Lê nhìn thấy, trong lòng đã có sự so sánh về trình độ cưỡi ngựa bắn cung của Minh Nghĩa Đường.
Liễu Nhứ và Khương Ngọc Yến ở tổ thứ hai, tốt hơn tổ thứ nhất một chút. Ít nhất thì con ngựa được khống chế cũng thực sự "chạy", còn cố gắng tranh giành đến đích đầu tiên. Tất nhiên Liễu Nhứ là một trong những người có tiễn thuật tốt nhất trong tổ này, mũi tên nàng ấy bắn ra không rơi ra ngoài bia ngắm mà cắm nghiêng ở rìa bia.
Cũng là tốt nhất trong tổ này.
Sau khi kết thúc, Liễu Nhứ vẫn còn thở hổn hển, có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng trên mặt rất hưng phấn, nói với Khương Lê: "Năm nay để ghép cưỡi ngựa bắn cung vào cùng một môn, thật sự rất khó, cũng không biết quân đội được huấn luyện thế nào, ngồi trên lưng ngựa bắn trúng hồng tâm, quả thực không phải điều mà người thường có thể làm được..."
“Ngươi là người giỏi nhất trong tổ này rồi." Khương Lê cười chúc mừng nàng ấy.
“Từ trước tới giờ khả năng cưỡi ngựa bắn cung của ta không xuất chúng, hôm nay là vì may mắn, chẳng qua là ta cảm thấy cũng không tốt lắm."
Liễu Nhứ nói: "Ngược lại là ngươi, lần này cùng một tổ với Mạnh Hồng Cẩm, chắc chắn có rất nhiều người chờ xem trò hay của ngươi, ngươi hãy kiềm chế một chút, chớ nóng vội.”
“Ta không nóng vội." Khương Lê cười.
Liễu Nhứ nghĩ, cũng đúng, từ lần đầu tiên nàng ấy nhìn thấy Khương Lê, đúng là chưa từng nhìn thấy dáng vẻ gấp gáp của Khương Lê bao giờ, tính tình Khương Lê dịu dàng hòa nhã, không nhanh không chậm, có lẽ trận thi đấu này trong lòng Khương Lê cũng không quan trọng đến vậy.
Nàng ấy yên lòng rồi.
Khương Lê còn đang nghiêm túc xem trận thi đấu kế tiếp, không biết có phải tất cả đệ tử có kỹ năng không tốt đều được xếp vào tổ thứ nhất và thứ hai hay không, mà sau hai tổ này thì cũng không còn tệ như vậy nữa. Thậm chí còn có mấy vị tiểu thư tạo dáng xinh đẹp, vô cùng chói mắt. Bia bắn tên đặt trên sân cũng dần dần đầy mũi tên, có rơi ở bên ngoài bia, tới gần hồng tâm cũng có.
Cuộc so tài dần trở nên khốc liệt.
Rất nhanh, một canh giờ sau, đã đến tổ cuối cùng.
Đến lúc Khương Lê ra sân rồi.