Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trường đua ngựa rất lớn, đủ cho sáu người đứng thành hàng ngang ở lối vào.
Trường đua ngựa hình tròn, điểm bắt đầu cũng là điểm kết thúc của trường đua. Điểm cuối dựng một loạt bia bắn tên xếp thẳng hàng, mặt trên đã cắm ngổn ngang một ít tên, rất nhiều tên rơi xuống đất, tiểu đồng phụ trách ghi chép từng kết quả vào sách.
Có sáu nữ đệ tử thi đấu, mỗi người đều có một con ngựa. Những con ngựa này là do đô úy Khổng Lục điều đến, mỗi lần ra sân đều là ngựa mới, hơn nữa tính tình rất ngoan hiền để đảm bảo an toàn cho các quý nữ. Dù sao ngựa hung khó thuần, nếu để những nữ đệ tử này ngã xuống, cũng không phải chuyện nhỏ.
Ngựa của Khương Lê là một con ngựa màu nâu đen, thoạt nhìn tướng mạo xấu xí, đang cúi đầu gặm cỏ trên mặt đất. Khương Lê không nhịn được đưa tay sờ cổ con ngựa, điều này khiến nàng nhớ tới lúc mình và Tiết Chiêu đua ngựa ở Đồng Hương.
Động tác này của nàng rơi vào trong mắt người ngoài, khiến người ta cảm thấy khó hiểu, có người nói: "Khương Nhị tiểu thư đang làm gì vậy? Là không biết cưỡi ngựa thế nào, cho rằng có thể thân thiết với ngựa sao?”
“Nói đùa gì vậy, những con ngựa này đều ở trong đội khinh kỵ. Thân hay không thân cũng giống nhau, nhưng Khương Nhị tiểu thư có vẻ không biết gì thật, nhìn động tác của nàng không thành thạo lắm.”
Khương Lê không nghe được lời bàn tán của người ngoài, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngựa, con ngựa kia ngây ngốc, cũng không vì vậy mà thân thiết hơn với Khương Lê.
Khương Ấu Dao ở một bên nhìn thấy cảnh này, trong lòng khinh thường, cho rằng Khương Lê không biết cưỡi ngựa, tiếp tục lắp ống tên vào.
Khương Ngọc Nga cũng đang nhìn chằm chằm Khương Lê, thấy biểu hiện lúc này của Khương Lê không còn thuần thục giống như mấy lần trước, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu như ở môn thi ngự xạ Khương Lê đại náo động nữa, sợ là Khương Ngọc Nga sẽ đố kỵ đến mức hận không thể lập tức hủy hoại nàng.
Đại hán cầm chùy đồng gõ mạnh một tiếng trống lớn trên sân thi đấu: "Đùng..." một tiếng, tất cả mọi người bắt đầu chuẩn bị, xoay người ngồi lên ngựa.
Mạnh Hồng Cẩm lên ngựa nhanh nhất, một cước nhảy lên trên bàn đạp, lộn người một cái, mọi người chỉ thấy một vệt dài màu đỏ trước mắt, ngay lập tức nàng ta đã ngồi ngay ngắn trên ngựa. Mọi người không khỏi reo hò, lớn tiếng khen ngợi.
Các quý nữ Yến Kinh phần lớn đều mềm yếu, cũng không am hiểu thuật ngự xạ, có thể làm được như Mạnh Hồng Cẩm đã ít lại càng ít. Bởi vì động tác Mạnh Hồng Cẩm xinh đẹp như vậy, mọi người tự nhiên sẽ hết lời ca ngợi. Thấy mọi người đều bày ra ánh mắt tán thưởng cho mình, trong lòng Mạnh Hồng Cẩm đắc ý, ngay cả lo lắng trước đó vài ngày vì sợ Khương Lê thắng mình cũng vơi đi rất nhiều.
Người thứ hai lên ngựa chính là Khương Ngọc Nga, động tác của nàng ta không nhanh nhẹn linh hoạt như Mạnh Hồng Cẩm mà quy củ hơn nhiều. Nhưng bởi vì dáng vẻ xinh đẹp đáng thương của nàng ta, khiến cho động tác lên ngựa của nàng ta đã làm người ta sinh lòng thương tiếc.
Kế tiếp là Nhiếp Tiểu Sương, nàng ấy và Chu Hinh Nhi gần như là lên ngựa cùng lúc, hẳn là ngày thường quan hệ của hai người không tệ, động tác lên ngựa cũng không khác nhau nhiều lắm, tuy không tính là nổi bật nhưng không có sai lầm.
Sau đó là Khương Ấu Dao, Khương Ấu Dao nở một nụ cười rồi mới xoay người lên ngựa. Bởi vì dung mạo nàng ta quá đẹp, lúm đồng tiền như hoa nên không có người chú ý động tác lên ngựa, các công tử trẻ tuổi đã bị thu hút bởi dáng vẻ này, đều nhìn chằm chằm.
Đối với lần này, Khổng Lục nhìn rất không vừa mắt, nói thầm một câu với Trịnh Hổ Thần bên cạnh: "Gối thêu hoa.”
Trịnh Hổ Thần không lên tiếng, Cơ Hành ngồi dựa lưng vào ghế, không yên lòng nhìn động tác của các quý nữ.
Người cuối cùng là Khương Lê.
Khổng Lục lập tức lấy lại tinh thần, dáng ngồi cũng thẳng tắp hơn nhiều, Cơ Hành liếc hắn một cái, ánh mắt cực kỳ lạnh nhạt.
"Không biết Khương Lê có biết động tác lên ngựa hay không, ở am ni cô có ngựa không nhỉ?" Diệp Thế Kiệt mới nghĩ trong lòng như vậy, đã thấy Khương Lê không nhanh không chậm nhấc chân bước lên bàn đạp, giữ chặt dây cương, nhẹ nhàng nhảy lên lưng ngựa.
Vô cùng dứt khoát, tự nhiên, nàng không nhiệt tình như Mạnh Hồng Cẩm, cũng không điềm đạm đáng thương như Khương Ngọc Nga, càng không giống như Khương Ấu Dao trước khi lên ngựa còn "thản nhiên cười một cái". Nàng chỉ bình tĩnh kéo dây cương, yên tĩnh ngồi trên lưng ngựa, trông rất bình thường, cứ như đang ăn cơm uống nước.
Liễu Nhứ hơi ngẩn người.
Từ khi nàng ấy bắt đầu quen biết Khương Lê, đã biết Khương Lê là một người ung dung bình tĩnh, chưa từng thấy nàng cuống quít rối loạn, nhưng không ngờ ngay cả động tác lên ngựa cũng có thể dịu dàng như vậy. Không kinh diễm như Mạnh Hồng Cẩm mà lại hết sức thoải mái, nhưng suy nghĩ một chút lại cảm thấy rất phù hợp tính tình Khương Lê, Khương Lê nên là như vậy.
Người đi đường đến xem náo nhiệt, tự nhiên không nhìn ra gì, chỉ biết Khương gia Nhị tiểu thư không phải không biết gì về thuật cưỡi ngựa, ít nhất cũng biết cách lên ngựa. Người trong nghề nhìn môn đạo, Khổng Lục nhìn ra điều gì đó thú vị, hắn ghé vào tai Trịnh Hổ Thần, thấp giọng nói: "Khương Nhị tiểu thư không tệ.”
Trịnh Hổ Thần hơi nhíu mày.
Khương Lê đã xoay người lên ngựa, ống tên nặng trịch đeo ở sau lưng, nàng kéo dây cương, gió mùa hè thổi lên mặt vô cùng ấm áp, giống như lời dặn dò của Tiết Hoài Viễn, Tiết Chiêu mỉm cười nói.
Trong mắt Khương Lê bỗng có chút ánh lệ.
Nhưng nước mắt nhanh chóng biến mất, bởi vì tiếng trống khởi hành đã bắt đầu, "vèo" một cái, sáu con ngựa đồng thời chạy như điên!
Nói là chạy như điên, ngược lại cũng không đúng, Nhiếp Tiểu Sương và Chu Hinh Nhi gần như là đi bộ, thậm chí các nàng còn không biết vung roi thế nào, chỉ cẩn thận duy trì dáng vẻ "Chạy nhanh".
Khổng Lục lau mặt, giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nói: "Thật là lãng phí ngựa tốt của lão tử.”
Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga tốt hơn hai người này, ít nhất động tác vung roi vẫn rất hiên ngang, chẳng qua là các nàng ta trình diễn kỹ thuật cưỡi ngựa trên lưng ngựa, cũng rất đơn giản, càng nhìn chỉ thấy càng xinh đẹp. Để người ta chỉ chú ý đến người trên lưng ngựa chứ không phải ngựa.
Trịnh Hổ Thần cũng âm thầm lắc đầu, hiển nhiên là không hài lòng với hành vi càn quấy của các tiểu thư. Nhưng cũng không có biện pháp khác, từ trước đến nay ngự xạ không phải là sở trường của Minh Nghĩa Đường, hoặc nói cách khác là có rất ít tiểu thư nguyện ý chịu khổ, bình thường cũng không dùng tới bản lĩnh này.
Trên sân thi đấu, dẫn đầu là Mạnh Hồng Cẩm.
Nàng ta giống như một ngọn lửa, trang phục đỏ rực khiến nàng ta có vẻ kiêu ngạo lại xinh đẹp, phác họa một thiếu nữ yểu điệu làm rung động lòng người. Cùng với sự xóc nảy của ngựa, mái tóc dài sau gáy bay phấp phới giống như một bức tranh mỹ lệ. Tuy dung mạo Mạnh Hồng Cẩm kém hơn Khương Ấu Dao, nhưng Mạnh Hồng Cẩm trên lưng ngựa chắc chắn hấp dẫn ánh mắt người khác hơn Khương Ấu Dao.
“Mạnh gia tiểu thư rất lợi hại." Có người nói: "Ít nhất ở mảng ngự xạ không ai sánh bằng nàng ta.”
"Vậy Khương Nhị tiểu thư thế nào?" Người bên cạnh trêu ghẹo: "Bốn hạng mục trước không phải Khương Nhị tiểu thư đều hậu phát chế nhân, chuyển bại thành thắng sao?"
“Này, ngươi nhìn xem, hiện tại Khương Nhị tiểu thư đang tụt ở phía sau." Người nói chuyện lúc đầu trả lời: "Huống chi nhìn Khương Nhị tiểu thư có vẻ không hăng hái, không có khả năng vượt qua Mạnh tiểu thư được đâu.”
Trên sân thi đấu, con ngựa nâu đen của Khương Lê cũng đang chạy.
Mọi chuyện nằm dự đoán của mọi người, nhưng cẩn thận suy nghĩ cũng không có gì bất thường, Khương Lê phi ngựa không hề không thành thạo như trong tưởng tượng, chắc trước kia đã từng đã từng cưỡi thử, chỉ là so với ba môn đầu bảng trước đó của nàng, một bài cổ cầm “Hồ già thập bát phách” kinh diễm thì kỹ thuật cưỡi ngựa của nàng nhìn có vẻ vô cùng bình thường.
Nàng không biểu diễn bất kỳ tài nghệ gì trên lưng ngựa, không nhìn ra kỹ thuật cưỡi ngựa tốt bao nhiêu, chỉ có thể chứng minh được một điều là nàng đang nghiêm túc phi ngựa. Bởi vì phía sau Mạnh Hồng Cẩm, đứng thứ hai là Khương Lê.
Cái này cũng không khó lý giải, Nhiếp Tiểu Sương và Chu Hinh Nhi vốn dĩ hơi sợ phi ngựa, động tác đều rất cẩn thận. Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga lại bận rộn thể hiện bản thân xinh đẹp, đáng yêu. Nhìn lại chỉ có Khương Lê và Mạnh Hồng Cẩm đang nghiêm túc thi đấu.
Khoảng cách giữa Khương Lê và Mạnh Hồng Cẩm không quá xa, ước chừng Khương Lê chỉ cần dùng sức vung roi ngựa lên là có thể vượt qua Mạnh Hồng Cẩm. Nhưng Khương Lê lại để yên không có ý định phát lực, thậm chí chạy còn làm cho người ta cảm thấy vài phần nhàn nhã.
Khổng Lục vội vò đầu bứt tai: "Khương Nhị tiểu thư làm sao vậy? Chỉ cần tăng thêm lực là có thể vượt qua Mạnh gia, sao nàng ta lại bất động? Trời, làm ta gấp muốn chết.”
Trịnh Hổ Thần: "Ngươi bình tĩnh chút..."
"Ta không bình tĩnh được, ngươi nói xem chuyện này có chọc tức người ta không chứ, vốn dĩ có thể vượt qua mà..."
“Xoẹt" một tiếng, bên cạnh có người xếp quạt lại.
Cơ thể Khổng Lục cứng đờ, lập tức im lặng, quay đầu nhìn, Cơ Hành không nhìn hắn, giọng điệu lạnh lùng nói: "Quá ồn.”
Khổng Lục không nói nữa.
Tuy Khương Lê không vượt qua Mạnh Hồng Cẩm khiến Khổng Lục rất sốt ruột, nhưng những người lo lắng cho Khương Lê lại thở phào nhẹ nhõm. Ví dụ như Liễu Nhứ, ví dụ như Diệp Thế Kiệt, ví dụ như Khương Cảnh Duệ. Chắc hẳn Khương Lê biết cưỡi ngựa, nhìn nàng cưỡi rất ổn, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì. Hôm nay là hai môn thi cuối cùng, vượt qua môn ngự xạ, Khương Lê chỉ cần duy trì như vậy, ván cược với Mạnh Hồng Cẩm là Mạnh Hồng Cẩm thua, nàng sẽ không bị Minh Nghĩa Đường trục xuất, sẽ vui mừng với kết quả này.
Mọi người không biết suy nghĩ trong lòng Khương Lê, vốn dĩ nàng cách Mạnh Hồng Cẩm một đoạn, chỉ vì muốn xem rốt cuộc Mạnh Hồng Cẩm muốn làm gì. Có lẽ đã chết một lần, khứu giác của nàng đối với âm mưu đặc biệt nhạy bén, sáng sớm hôm nay đã phát hiện ra sự khác thường của Mạnh Hồng Cẩm. Nghĩ tới nghĩ lui, Mạnh Hồng Cẩm muốn gây phiền phức cho nàng, có lẽ đã động tay động chân gì đó. Khương Lê tạm thời vẫn chưa biết là gì nên chỉ có thể cố gắng cách xa Mạnh Hồng Cẩm một chút. Nếu Mạnh Hồng Cẩm còn chưa thành công, nhất định sẽ cố ý tiếp cận mình.
Quả nhiên, sau khi chạy thêm một nén nhang, Mạnh Hồng Cẩm dần dần chậm lại, trong lòng Khương Lê cảnh giác, đi chậm lại, vẫn như cũ duy trì khoảng cách bình thường với Mạnh Hồng Cẩm. Điều này khiến cục diện trên sân hơi kỳ lạ, thậm chí mấy người tụt lại phía sau như Khương Ấu Dao cũng chạy tới, gần như chạy song song với các nàng.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Người xem bên ngoài nhìn không hiểu: "Sao ngựa của khinh kỵ đô úy không chạy được nữa rồi? Có phải buổi sáng không cho chúng ăn lương thực không?”
“Có cái rắm!” Khổng Lục nghe vậy, không để ý bản thân còn đang làm quan khảo thí ở trường thi, quay đầu lại mắng đám người: "Tối hôm qua ông đây cho ăn thêm mấy lần cỏ đêm, sao lại đói bụng được?"
"Thì đó chính là không chống đỡ được nên không chạy nổi đó?" Mọi người cười ồ lên.
Khổng Lục tức giận nói không thành lời, chỉ chớp mắt, thấy Cơ Hành ngồi bên cạnh chẳng biết đã mở mắt từ khi nào, đang nhìn chằm chằm mấy bóng lưng song song trên sân đua ngựa, như đang suy nghĩ điều gì.
Trong lòng Khổng Lục "lộp bộp" một chút, mơ màng hiểu ra gì đó.
Cho dù Khương Lê đi chậm lại, cũng vẫn cách Mạnh Hồng Cẩm không xa. Xem ra ngay từ đầu Mạnh Hồng Cẩm đã xung lực quá lớn nên bây giờ hơi mệt, vậy nên mới đi chậm lại.
Lúc này đã đến nửa sau của trường đua ngựa. Sắp đến gần bia ngắm rồi.
Cũng chính vì vậy, cửa của trường đua ngựa có một đoạn trở nên cực kỳ chật hẹp. Khương Lê và Mạnh Hồng Cẩm đều chuẩn bị đi qua lối vào kia.
Khương Lê một tay kéo dây cương, một tay vươn về phía sau sờ tới ống tên, rút một mũi tên ra, chuẩn bị giương cung bắn tên. Ngự xạ khó nhất, khó là ở thời điểm bắn tên hai tay đều phải đỡ cây cung, tay không thể cầm dây cương, càng khó có thể khống chế ngựa dưới thân. Rất nhiều quý nữ khi bắn tên, một tay còn không quên vịn dây cương, bởi vậy mà không thể ngắm chuẩn, bắn loạn lên. Hoặc không dám vứt bỏ dây cương, trực tiếp bỏ qua bắn bia. Cho dù có gan lớn một chút, hai tay không nắm dây cương mà giương cung thì thời gian cũng quá ngắn, bắn tên thật nhanh rồi nắm lại dây cương.
Vốn dĩ muốn ngắm chuẩn phải cần một chút thời gian, trong lòng hoảng hốt vội vàng như vậy, làm sao có thể bắn trúng? Cho nên đến bây giờ ngự xạ chưa từng có một người bắn trúng hồng tâm.
Hai tay Khương Lê đều thả dây cương, tay cầm cung, ngắm bắn bia.
“Lá gan thật lớn." Trịnh Hổ Thần hiếm khi khen một câu.
Người xung quanh can đảm kêu lên: "Nàng đúng là không sợ hãi, ngươi nhìn xem, nàng đã bỏ dây cương bao lâu rồi, trước mắt là người bỏ dây cương lâu nhất đó."
"Phải đó, ngươi xem người ta cưỡi ngựa ổn bao nhiêu, nàng ngồi vững vàng, ta thấy Khương Nhị tiểu thư cũng là cao thủ cưỡi ngựa, người không hề hoảng sợ đâu."
Khương Lê cưỡi ngựa bắn tên, vẻ mặt không chút bối rối, thậm chí có thể nói là ung dung tiêu sái. Chuyện gấp rút như vậy bỗng bị nàng làm chậm đi rất nhiều, khiến lòng người vội vàng cũng bình tĩnh lại.
Động tác cưỡi ngựa của nàng rất ổn định, hai chân kẹp chặt bàn đạp, tay cầm cung cũng rất ổn định. Tuy thân thể Khương Nhị tiểu thư không khỏe mạnh như nàng trước đây, nhưng mấy ngày nay nàng cố gắng bồi dưỡng, cũng khá hơn rất nhiều.
Ánh mắt nàng chăm chú nhìn hồng tâm. Trong mắt Khương Lê, bia đã biến thành một con thỏ rừng nhảy nhót, một con cáo vàng, hoặc là một con chim, giống như vô số lần nàng đi săn cùng Tiết Chiêu.
Ngắm, bắn!
“Vụt" một cái, mũi tên rời khỏi tay nàng, lập tức phá vỡ không trung, phát ra tiếng gió rít.
Sau đó, mũi tên màu đỏ kia vững vàng nằm giữa hồng tâm!
Trúng tâm!
Trong nháy mắt trên sân thi đấu trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều không thể tin vào mắt mình.
Khổng Lục vỗ đùi, hét lớn: "Đẹp!”
Hắn còn chưa nói xong, lại thấy Khương Lê nhanh chóng rút ra một mũi tên nữa, ngắm hồng tâm mà bắn!
Trúng tâm!
Khương Lê cũng không dừng lại, tiếp tục rút một mũi tên nữa từ trong ống tên.
Vẫn trúng tâm!
Một phút ngắn ngủn, Khương Lê liên tục bắn ra ba phát, toàn bộ đều trúng!
Yên tĩnh biến thành xôn xao, xôn xao biến thành tiếng reo hò.
Khương Cảnh Duệ lẩm bẩm nói: "Trời ạ…”
Đây không phải là cầm nhạc, đây là ngự xạ, Quốc Tử Giám cũng phải học ngự xạ, Khương Cảnh Duệ từng học ngự xạ, hiểu được ngự xạ rất khó. Chính vì vậy, nhìn thấy Khương Lê bắn trúng cả ba mũi tên này, mới cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Đây là may mắn? Đây không phải may mắn!
Khổng Lục nhìn đến ngây người, sau đó nhanh chóng ngã xuống băng ghế của bàn đá than ngắn thở dài.
Trịnh Hổ Thần hỏi hắn: "Ngươi làm gì đấy?”
“Ngươi không nhìn thấy sao?” Khổng Lục chỉ vào Khương Lê: "Ba mũi tên trúng hết! Trong đội khinh kỵ của ta có mấy người làm tốt như vậy? Tại sao nàng ta lại là tiểu thư Thủ phụ gia, nếu nàng ta là nam, không, nếu nàng ta là con cái nhà bình thường, ta chắc chắn sẽ đưa nàng ta đến đội kỵ binh!"
Trịnh Hổ Thần: "...Ngươi mau im miệng!”
Quý Thục Nhiên nhìn thấy Khương Lê bắn ba mũi tên trúng hồng tâm, suýt nữa không giấu nổi sắc mặt khó coi. Bà ta hiểu rằng, Khương Lê bắn ba mũi tên như vậy, hào quang lúc trước của Mạnh Hồng Cẩm đều bị che lấp chứ đừng nói tới Khương Ấu Dao vốn không am hiểu ngự xạ. Những người còn lại dường như đều làm nền cho Khương Lê.
Bà ta nhíu mày, nói với Khương Nguyên Bách: "Lê nhi học ngự xạ từ đâu thế, thiếp thấy mặc dù Cảnh Duệ và Cảnh Hữu trong phủ chúng ta còn có Vũ sư phụ dạy riêng nhưng cũng không xuất sắc bằng Lê nhi. Trong am ni cô kia chẳng lẽ có thể học được không ít thứ, lần này Lê nhi trở về, quả thực không hiểu hết được.”
Vừa không để lộ dấu vết vừa khiến Khương Nguyên Bách hoài nghi.
“Đại tẩu, là Lê nha đầu từ nhỏ đã thông minh, người ta nói, hạt giống hoa lan dù có sinh trưởng ở trong núi, nở ra hoa cũng vẫn là hoa lan..." Lư thị Nhị phòng đang muốn đâm Quý Thục Nhiên vài câu, bỗng nhiên "Ôi chao” một tiếng, sợ hãi đứng lên.
Mọi người nhìn về sân đua ngựa.
Lối vào hơi hẹp, Khương Lê ở phía trước, Mạnh Hồng Cẩm ở phía sau, Khương Lê bắn trúng ba mũi tên. Mạnh Hồng Cẩm cũng định bắn tên, nhưng Mạnh Hồng Cẩm mới sờ tới ống tên sau lưng, ngựa của Khương Lê đột nhiên hí dài một tiếng, giơ vó lên!
"Không ổn!" Khổng Lục lập tức đứng lên.
Con ngựa nâu đen mà Khương Lê cưỡi xảy ra biến cố, không biết chuyện gì xảy ra, đột nhiên chạy điên cuồng.
Mạnh Hồng Cẩm sợ tới mức động tác sờ mũi tên cũng dừng lại, lập tức siết chặt ngựa.
Trên sân lập tức sôi trào.
Trong trường đua ngựa trước đây, từng có các đệ tử cưỡi ngựa không giỏi mà ngã từ lưng ngựa xuống, nhưng đều chỉ bị trầy da. Chuyện ngựa bị hoảng sợ chưa bao giờ xảy ra, bởi vì những con ngựa này đều do đội khinh kỵ điều tới, tính tình ngoan ngoãn, không phải là ngựa hung khó thuần phục. Như vậy, nếu không phải ngựa xảy ra chuyện, chắc chắn sẽ không tự nhiên nổi điên, nhưng ngựa Khương Lê cưỡi đang yên đang lành đột nhiên nổi điên, không ai đụng, cũng không có bất kỳ ngoại lực tác động.
Có chuyện gì vậy?
"Mau cứu người!" Trịnh Hổ Thần lập tức phân phó binh lính xung quanh.
“Trời ạ." Liễu Nhứ lập tức che miệng, nhào tới trước đài, nước mắt muốn rơi xuống. Nàng ấy không có cách nào đi vào trường đua ngựa, chỉ đành ở đó lo lắng cho Khương Lê.
Diệp Thế Kiệt cũng không ngờ đột nhiên sẽ phát sinh biến cố như thế, bọn họ ở bên ngoài không thể làm được gì, mắt thấy Khương Lê ngồi trên ngựa điên chạy về phía trước, tim trong lồng ngực cũng đập thình thịch, ngay sau đó lại thấy con ngựa nâu đen đột nhiên hất đầu, đẩy Khương Lê ngã từ trên lưng xuống.
“Khương Lê!" Khương Cảnh Duệ hô to một tiếng.
Một giây sau, chỉ thấy hai tay Khương Lê giữ chặt dây cương, nửa người bay ra ngoài, nghiêng người dựa vào thân ngựa, gần như là bị ngựa kéo bay về phía trước.
Nhưng nàng không bị ngã xuống.
Mọi người trợn tròn mắt.
“Nàng ta biết khống chế ngựa?" Khổng Lục kinh ngạc nói, theo bản năng nhìn Cơ Hành.
Tay Cơ Hành chống cằm, nhìn chằm chằm một người một ngựa đang náo loạn, từ chối cho ý kiến.
Mạnh Hồng Cẩm đi theo sau Khương Lê, vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy Khương Lê ngã lăn trên mặt đất, nhưng không ngờ Khương Lê không sợ nguy hiểm đi kéo ngựa bay người lên như vậy, gặp nguy không sợ.
Trong lòng Mạnh Hồng Cẩm bỗng cảm thấy thất vọng, trong tay áo nàng ta có một cây bút nhỏ giống như ống đựng bút. Đó là đồ chơi nhỏ năm trước đại ca nàng ta tìm được cho nàng ta, dưới đáy ống bút nhỏ như bút lông có một cơ quan nhô lên, chỉ cần ấn xuống, bên trong sẽ bắn ra ngân châm rất nhỏ.
Mạnh Hồng Cẩm bôi thuốc lên ngân châm, trong cửa vào nhỏ hẹp, Khương Lê vừa mới bắn xong ba mũi tên, Mạnh Hồng Cẩm mượn lúc mình rút mũi tên, lấy tay áo che đi, nhìn một cái rồi ấn cơ quan.
Ngân châm trong cơ quan nhanh chóng bắn vào mông ngựa, ngựa bị giật mình, tự nhiên sẽ nổi điên. Cứ như vậy, Khương Lê nhất định sẽ bị ngựa đang nổi điên quăng xuống, ai biết có bị thiếu tay thiếu chân không. Ngân châm kia lại hết sức nhỏ bé, sau chuyện này cũng khó có thể tra ra, dù có thật sự tra ra, ai biết là nàng ta làm?
Lúc trước Mạnh Hồng Cẩm nhìn Khương Lê cưỡi ngựa không thể hiện gì nên cho rằng Khương Lê chỉ biết cưỡi ngựa một cách bình thường nhất, nhưng nàng ta chưa bao giờ ngờ, khi ngựa của Khương Lê phát điên, Khương Lê chẳng những không bị quăng xuống mà còn ra tay trước mắt bao người, động tác như vậy không phải là người không am hiểu cưỡi ngựa!
Nàng ta bị Khương Lê lừa rồi!
Mạnh Hồng Cẩm vừa sợ vừa giận.
Người vừa tới giúp Khương Lê cũng nhanh chóng đi theo, Khương Nguyên Bách lại lo lắng muốn chết. Ngựa điên quá đáng sợ, chỉ có một đao chém đầu ngựa, nhưng lúc ngựa ngã xuống đất Khương Lê cũng sẽ bị thương. Hoặc dùng khinh công, mang Khương Lê ra khỏi đó, nhưng những thứ này đều do nam tử làm, Khương Lê bị nam tử khác ôm vào trong ngực, ít nhiều sẽ khiến người ta chỉ trích.
Lúc đang cân nhắc, ngựa nâu đen lại phi nhanh hơn, mọi người hoảng hốt kêu lên, một tay Khương Lê không giữ chặt, dây cương tuột khỏi tay, chỉ còn một tay nắm lấy dây cương!
Trong lòng Mạnh Hồng Cẩm mừng rỡ, Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga cũng mừng khôn xiết, Khương Lê xong rồi!
Nhưng các nàng ta còn chưa kịp cười ra tiếng, đã thấy Khương Lê đột nhiên giơ tay, bắt lấy bờm ngựa!
Cổ ngựa nâu đen bị đau, lại hí dài một tiếng, nâng nửa người lên, Khương Lê bắt lấy cơ hội, ngửa người ra sau, thuận thế xoay người, vòng chân một cái, lại một lần nữa ngồi lên lưng ngựa!
Trở về vị trí cũ!
Một màn đại mạo hiểm này, chỉ xảy ra trong vài hơi thở, khiến người xem cảm thấy cổ họng như bị bóp chặt, hồi hộp nói không ra lời. Đến khi Khương Lê ngồi lên lưng ngựa mới thở phào nhẹ nhõm.
"Nha đầu này..." Trịnh Hổ Thần nói không nên lời. Nữ tử bình thường, kể cả là nam tử bọn họ quen biết cũng hiếm người gan dạ như vậy, chưa nói đến thuật chế ngự của Khương Lê còn cao siêu hơn trong tưởng tượng, quan trọng là sự bình tĩnh khi nàng lâm nguy. Thái Sơn sụp đổ phía trước mà ung dung không biến sắc, đây là nguyên nhân khiến cho ngự xạ hay những thứ khác, nàng đều có thể làm tốt.
Nàng không giống tiểu thư đi ra từ quan gia, hơn nữa mới mười lăm tuổi.
Đầu này mới thở phào nhẹ nhõm, xung quanh lại hét thêm một trận lớn, Trịnh Hổ Thần tập trung nhìn, lúc này thật sự không biết nói gì hơn.
Chỉ thấy Khương Lê lại ngồi trên lưng ngựa, thay vì cố gắng tiếp cận người dẫn dắt, nàng còn lợi dụng thời cơ tóm lấy con ngựa nâu đen đã nổi điên lao thẳng đến điểm cuối.
Nàng ta còn muốn hoàn thành trận thi đấu, phải dựa vào con ngựa đen phát điên này!
Thật không ngờ! Quá xúc động! Quá... nhiệt tình!
Khương Lê nằm rạp trên lưng ngựa, bộ y phục xanh biếc phảng phất trong gió như một tia chớp xanh, rõ ràng là màu sắc dịu dàng tươi mát, lịch sự mà tao nhã, lại giống như trúc xanh sau cơn mưa phát triển bừng bừng. Làm cho người ta rất khó tin, cơ thể yếu đuối làm sao có thể ẩn chứa dũng khí to lớn như vậy, suối nước nhẹ nhàng lại có thể cuốn lên tảng đá cứng rắn nhất.
“Ngươi nhìn kìa, ngươi mau nhìn kìa..." Khổng Lục kích động kéo tay áo Cơ Hành.
Cơ Hành nhìn chằm chằm ống tay áo của mình, bình tĩnh nói: "Ta thấy rồi.”
Mạnh Hồng Cẩm sợ hãi đi theo phía sau, không ngờ Khương Lê lại may mắn như thế, ngựa phát điên nhưng không bỏ rơi nàng, Khương Lê còn xông lên phía trước mình. Tiếp tục như vậy không được, tay chân Mạnh Hồng Cẩm chợt luống cuống, mắt thấy mọi người xung quanh đều ủng hộ Khương Lê, ai còn để nàng ta ở trong lòng.
Đây là ngự xạ! Mình am hiểu ngự xạ nhất, nếu ngay cả ngự xạ cũng bại dưới tay Khương Lê, nàng ta còn là cái gì được nữa!
Mạnh Hồng Cẩm đột nhiên phát lực, mạnh mẽ giương roi ngựa, đi theo phía sau Khương Lê.
Bởi vì phen bất ngờ vừa rồi, Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga ở phía sau cũng đi theo sau.
Các nàng ta nhìn Mạnh Hồng Cẩm đột nhiên phát lực cũng không cam lòng yếu thế, trước mắt là đoạn đường cuối cùng, nhao nhao giơ roi thúc ngựa, mỗi người một vẻ thần thông.
Đến giờ phút này, tổ giáo khảo mới thật sự cảm nhận được chút không khí ngươi chết ta sống. Nhưng mà điều khiến người ta bất ngờ nhất vẫn là Khương Lê, ngựa nâu đen là động vật không phải người, ăn roi đau sẽ chỉ muốn ném Khương Lê xuống hơn, nhưng dù ngựa nâu đen lắc lư như thế nào, tay cầm dây cương của Khương Lê đều vững vàng, giống như ngoại trừ ngựa phát điên ra, tất cả không có bất kỳ sự thay đổi nào.
Bao gồm cả sự ung dung của nàng.
Khi sắp đến đoạn đường cuối cùng, trước mặt lại xuất hiện một loạt bia tên, Khương Lê nằm rạp trên lưng ngựa, một tay nắm chặt dây cương, một tay bắt đầu sờ vào ống tên.
"Nhìn kìa, nàng ta còn muốn bắn bia!"
"Trời ơi, nàng ta không muốn sống nữa à!"
Ba mũi tên trước đó của Khương Lê đã trúng hồng tâm, hôm nay đã là người duy nhất trên trường thi làm được, bây giờ nàng không cần phải tiếp tục bắn tên. Hơn nữa ngựa đen đã phát điên, hai tay giương cung bắn tên sẽ nguy hiểm hơn trước nhiều!
"Nha đầu này nhiệt tình thật đấy." Khổng Lục tán thưởng: "Lão tử rất tán thưởng nàng ta!"
Không ai để ý hắn có công nhận Khương Lê hay không, Mạnh Hồng Cẩm theo sát Khương Lê thấy tình cảnh này, trong lòng chợt co lại, nàng ta đột nhiên nhớ tới lúc bắn đoạn giữa, nàng ta vội vàng dùng cơ quan tính kế Khương Lê nên không bắn tên. Mà Khương Lê trước đó đã bắn trúng toàn bộ ba mũi tên. Đến bây giờ, Khương Lê đã có ba mũi tên trúng, còn mình chưa có cái nào.
Nếu như ở điểm cuối mình không có hơn ba mũi tên trúng hồng tâm, chắc chắn sẽ bại dưới tay Khương Lê, không còn kịp rồi!
Mạnh Hồng Cẩm không suy nghĩ nhiều, lập tức lấy mũi tên từ trong ống tên ra, bắn về phía bia ngắm cuối cùng!
Giờ phút này, Khương Lê đột nhiên nhếch môi cười, cũng theo sát nhả cung bắn tên, bắn mũi tên trong tay!
Mũi tên của Khương Lê đánh dấu hồng, mũi tên của Mạnh Hồng Cẩm đánh dấu lam, thật khéo làm sao, hai mũi tên đều bắn về một hồng tâm, một trước một sau, một xanh một đỏ, trong không khí di chuyển rất chậm.
Có lẽ lực dựng cung của Khương Lê lớn hơn một chút, hoặc Mạnh Hồng Cẩm bị bất ngờ. Tóm lại hai mũi tên, phát sau của Khương Lê ở giữa không trung đã đuổi kịp mũi tên của Mạnh Hồng Cẩm, mũi tên này kéo theo mũi tên kia, làm cho mũi tên của Khương Lê và mũi tên của Mạnh Hồng Cẩm va vào nhau.
Chạm nhẹ một cái, lại như chưa từng va vào, mũi tên của Khương Lê nhanh chóng hướng về hồng tâm như cũ, còn mũi tên của Mạnh Hồng Cẩm lại bị đổi hướng, nhưng lại được mũi tên đỏ va chạm một lần nữa, bắn về một hướng khác…
"Công chúa điện hạ!" Có người hốt hoảng mở miệng.
Lập tức phát ra tiếng ồn ào cực lớn.
Mạnh Hồng Cẩm theo bản năng nhìn xem, thấy điểm gần cuối gần trường thi nhất, bên cạnh Thành Vương, công chúa Vĩnh Ninh đang ôm bả vai của mình, máu đang chảy ra.
Đó là… Mạnh Hồng Cẩm hơi mờ mịt.
“Hỗn trướng! Bắt nàng ta lại cho bổn cung!" Công chúa Vĩnh Ninh hét to.
“Là ta sao?” Mạnh Hồng Cẩm ngơ ngác nghĩ, chưa biết rõ xảy ra chuyện gì thì thị vệ của công chúa Vĩnh Ninh đột nhiên tiến lên, không quan tâm đang trong trận thi đấu, bắt nàng ta lại.
Cùng lúc đó, Khương Lê đã thông qua điểm cuối, một tay nàng ôm lấy lông bờm màu nâu đen, tay kia giơ ra, khi đi ngang qua một cây hòe chợt buông tay, nhảy lên một cái!
Treo mình trên cây.
Tuy rằng khí chất không quá nhã nhặn, nhưng cũng gọi là nhẹ nhàng, tự tại.
Ngựa nâu đen nổi điên lao ra khỏi trường đua đã có người đi ngăn cản. Mũi tên cuối cùng của Khương Lê và Mạnh Hồng Cẩm cùng lúc bắn ra, mũi tên vững vàng dừng ở trên hồng tâm, lông mũi tên bôi màu đỏ.
Nàng đã thắng.
Khương Lê im lặng, lặng lẽ nhìn về phía bên kia, công chúa Vĩnh Ninh đang bị mọi người vây quanh, trong lòng thoáng qua một tia lạnh lẽo.
Vẫn để công chúa Vĩnh Ninh chạy thoát, nếu khoảng cách lại gần một chút... Mũi tên của Mạnh Hồng Cẩm lợi hại hơn một chút thì mũi tên màu lam kia không chỉ đơn giản là đâm vào vai công chúa Vĩnh Ninh, mà là ngực của nàng ta.
Chỉ thiếu một chút.
Khổng Lục mãi mới dám ngồi xuống, vỗ vỗ ngực, lúc này đầu hắn đầy mồ hôi, Trịnh Hổ Thần bên cạnh không khá hơn hắn chút nào. Nhìn một trận thi đấu bộc phát mạo hiểm như vậy, chỉ cảm thấy còn mệt mỏi hơn so với thao luyện ngày thường.
Chẳng qua Khổng Lục vẫn rất hứng khởi, hắn nói với Cơ Hành: "Người có thấy không, Khương Nhị tiểu thư thật lợi hại, hôm nay làm cho người ta mở rộng tầm mắt, lúc này nàng ta nổi danh rồi, trong lòng chắc đang vui muốn chết.”
“Ta thấy nàng ấy có vẻ hơi thất vọng đó." Cơ Hành lạnh nhạt nói.
“Thất vọng?” Khổng Lục nghi ngờ: “Thất vọng gì chứ? Nàng ta là khôi thủ, lục nghệ so tài xong hết rồi, cái nào nàng ta cũng là đệ nhất, còn thất vọng cái gì?"
“Không mượn đao giết người được, đương nhiên thất vọng." Cơ Hành cười nhạt một tiếng, đứng lên: "Hôm nay đấu cũng không tệ, chỉ là không thấy đặc sắc, đơn giản hơn một chút, thử nhìn lại xem.”
Hắn phẩy tay áo bỏ đi.
“Thật sự là biến thái." Khổng Lục nói thầm một câu, nhớ tới gì đó, mới nói: "Người còn chưa nhận xét mà!”
Cơ Hành cứ như vậy nghênh ngang rời đi, có điều ngự xạ hôm nay, dễ phân xét hơn cầm nhạc một ít, bởi vì đối lập quá mức rõ ràng. Cơ Hành không tham dự cũng không ảnh hưởng quá lớn. Ai cũng nhìn ra được, thuật ngự xạ của Khương Nhị tiểu thư vô cùng thành thạo.
Nhưng Mạnh gia tiểu thư kia đúng là xui xẻo, thuật bắn cung không tinh thì thôi, còn bắn trúng công chúa Vĩnh Ninh mà Lưu thái phi sủng ái nhất. Trên người nữ tử để lại sẹo không phải là chuyện tốt gì, quan gia tiểu thư bình thường còn không chịu buông tha chứ đừng nói là công chúa Vĩnh Ninh. Nói nhỏ là sẩy tay, nói lớn là mưu hại gia quyến hoàng gia.
Mạnh Hồng Cẩm mặt vàng như đất, sợ hãi run lẩy bẩy, trước mắt nàng ta cũng hiểu được sự việc nghiêm trọng tới nhường nào, không nhịn được vừa giãy giụa vừa nói: "Không phải ta! Không phải ta muốn hại công chúa, là... là Khương Lê! Khương Lê hại ta!"
Trong đám người có người khinh bỉ: "Mạnh tiểu thư này sao lại cố tình nói dối, mũi tên trên người công chúa điện hạ có màu xanh, chính là mũi tên của ngươi, còn muốn đẩy lên người Khương Nhị tiểu thư, thật là buồn cười.”
Mũi tên đều có ký hiệu, trên mũi tên bắn trúng công chúa Vĩnh Ninh là màu lam, tất nhiên là mũi tên của Mạnh Hồng Cẩm. Mà mũi tên của Khương Lê va chạm với mũi tên của Mạnh Hồng Cẩm thật sự quá nhanh, khoảng cách xa như vậy, cũng không ai thấy rõ. Cho dù Mạnh Hồng Cẩm tự mình nói ra, chỉ sợ không ai tin tưởng, thứ nhất là thuật bắn cung của Khương Lê nào có tinh thông như vậy, thứ hai là đang yên đang lành, vì sao Khương Lê lại muốn mưu hại công chúa Vĩnh Ninh chứ?
Liễu Nhứ chạy chậm tới, nghĩ lại vẫn sợ, giữ chặt tay Khương Lê, nói: "Ngươi đúng là hù chết ta rồi, vừa rồi ngựa bị giật mình, sao ngươi còn chạy về phía trước làm gì? Chỉ là một cuộc so tài, có đáng để ngươi đánh đổi bằng mạng sống không?”
"Không phải là ta không sao rồi à?" Khương Lê cười an ủi nàng ấy, trong lòng cũng rất tiếc nuối. Thời điểm cuối cùng, chính nàng cố ý bắn lệch mũi tên của Mạnh Hồng Cẩm, nghĩ rằng nếu có thể làm công chúa Vĩnh Ninh bị thương thì tốt, chỉ tiếc nước cờ hơi kém.
“Bây giờ Mạnh Hồng Cẩm đang gặp phải phiền phức lớn..." Liễu Nhứ thấp giọng nói: "Nhìn thế trận của công chúa Vĩnh Ninh, chỉ sợ là không dễ bỏ qua.”
Khương Lê mỉm cười trong lòng, từ trước đến nay công chúa Vĩnh Ninh đều cao cao tại thượng, không coi người có địa vị thấp hơn mình là người, mặc dù Mạnh Hữu Đức là Thừa Tuyên sứ thì trong mắt công chúa Vĩnh Ninh cũng không đáng nhắc tới. Chỉ là Khương Lê chắc chắn không đồng tình với Mạnh Hồng Cẩm. Mặc dù không biết rốt cuộc Mạnh Hồng Cẩm đã làm gì nhưng ngựa nâu đen mình cưỡi phát điên, tất nhiên không khỏi liên quan đến Mạnh Hồng Cẩm.
Khương Lê nhớ rõ, một giây trước khi ngựa đen phát điên, Mạnh Hồng Cẩm đang ở phía sau mình.
Vì một trận thi đấu đã muốn lấy mạng của mình, Mạnh Hồng Cẩm cũng coi là lòng dạ ác độc, hôm nay đắc tội với công chúa Vĩnh Ninh thủ đoạn còn thâm độc hơn, coi như là gieo gió gặt bão.
“Nhắc tới thì thật đúng là tiện cho nàng ta rồi." Liễu Nhứ cũng không đồng tình với Mạnh Hồng Cẩm, ngược lại nói: "Lần này nàng ta bị công chúa Vĩnh Ninh làm khó, trận đánh cược với ngươi chỉ có thể bỏ qua.”
“Ai nói bỏ qua?” Khương Lê hỏi ngược lại: "Chờ nàng ta an bài xong với công chúa Vĩnh Ninh, tự nhiên sẽ tới thi hành trận đánh cược với ta, ta chờ.”
Liễu Nhứ kinh ngạc, từ trước đến nay nàng ấy thấy Khương Lê là một người rộng lượng, không thích so đo với người khác, cho rằng Khương Lê hoàn toàn trái ngược với lời đồn. Đây là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ hùng hổ dọa người của Khương Lê. Kinh ngạc qua đi, không nhịn được cười rộ lên, nói: "Vốn nên như thế, sao có thể bỏ qua vụ cá cược mà chúng ta đã vất vả để chiến thắng chứ? Phường chủ mở sòng bạc ở Yến Kinh thành đều ôm bất bình thay ngươi. Mặc kệ kết quả như nào, Mạnh Hồng Cẩm vẫn phải tuân thủ cá cược, ta làm chứng cho ngươi.”
Khương Lê cười gật đầu.
Lúc này, mấy người Khương Ấu Dao cũng đi theo xuống ngựa trở về bên người nhà. Khương Ấu Dao vừa nhìn thấy Quý Thục Nhiên, chưa hết hoảng sợ kêu một tiếng "Mẹ".
Khương Ấu Dao cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhìn ngựa của Khương Lê phát điên, nàng ta còn âm thầm vui vẻ, không nghĩ tới tai họa ngàn năm, Khương Lê không bị ngã chết, còn nổi bật trên trường đua ngựa, thuật bắn cung cũng rất tốt.
Ngay cả Mạnh Hồng Cẩm ngự xạ tốt nhất cũng không thể so được với nàng. Còn có Mạnh Hồng Cẩm bất ngờ bắn trúng công chúa Vĩnh Ninh, nhìn Mạnh Hồng Cẩm bị người của công chúa Vĩnh Ninh giam giữ, Khương Ấu Dao không khỏi cảm thấy sợ hãi.
“Mẹ..." Ánh mắt nàng ta nhìn chằm chằm Quý Thục Nhiên hàm chứa cả sự phẫn nộ và hoảng sợ, Mạnh Hồng Cẩm là người đối nghịch với Khương Lê, không ngờ Mạnh Hồng Cẩm lại vô duyên vô cớ rơi vào nhà giam.
Trong lòng Quý Thục Nhiên cũng vô cùng căm tức, hôm qua bà ta vô tình nhìn thấy ánh mắt Mạnh Hồng Cẩm nhìn Khương Lê đã mơ hồ đoán được Mạnh Hồng Cẩm sẽ xuống tay với Khương Lê. Không cần phải nói, hôm nay ngựa của Khương Lê đột nhiên phát điên tất nhiên là công lao của Mạnh Hồng Cẩm, nhưng kết cục là Khương Lê không bị tổn hại tới một cọng tóc, Mạnh Hồng Cẩm lại tự đạp chính mình xuống.
Tuy không rõ Khương Lê làm như thế nào, nhưng chuyện hôm nay khiến Quý Thục Nhiên đánh giá lại Khương Lê một lần nữa. Từng chuyện từng chuyện, từ sau khi Khương Lê trở lại Yến Kinh tính cách thay đổi lớn, cầm nhạc hay ngự xạ đột nhiên xuất hiện làm cho Quý Thục Nhiên cảm thấy xa lạ và nguy hiểm.
Nếu như nói lúc trước Quý Thục Nhiên còn định mượn tay người khác để trừ bỏ cái đinh trong mắt là Khương Lê này, hiện giờ uy hiếp Khương Lê đem lại cho Quý Thục Nhiên lại đột nhiên gia tăng, Quý Thục Nhiên cho rằng, cho dù tự mình động thủ cũng phải làm cho Khương Lê mau chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Không thể đợi được nữa.
Trên đài đang tuyên bố bảng xếp hạng, đám người bởi vì công chúa Vĩnh Ninh bị thương đã trở thành một khoảng hỗn loạn, không ai để ý đang đọc tên ai.
Nhưng dù không nghe, có lẽ tất cả mọi người đều hiểu khôi thủ hôm nay là Khương Lê.
Bản thân Khương Lê cũng không để tâm tới người tuyên bố trên đài, ánh mắt của nàng lướt qua đám người, lại rơi vào Thẩm Ngọc Dung cách Thành Vương không xa, đang duy trì một khoảng cách nhỏ với công chúa Vĩnh Ninh.
Công chúa Vĩnh Ninh đang được thị vệ bảo vệ, được nha hoàn thiếp thân hầu hạ rời khỏi trường thi để chữa thương, Khương Lê đoán mũi tên kia tuy không thể lấy mạng công chúa Vĩnh Ninh, nhưng cũng sẽ không nhẹ đến mức chỉ trầy da, còn phải dưỡng thương thêm một tháng, có để lại sẹo hay không thì rất khó nói. Sở dĩ công chúa Vĩnh Ninh nổi giận như vậy cũng vì lí do đó.
Nhưng giờ phút này công chúa Vĩnh Ninh, ngoại trừ nổi giận, ánh mắt còn như có như không lưu luyến Thẩm Ngọc Dung, khá yếu đuối đáng thương.
Khương Lê chưa bao giờ nhìn thấy công chúa Vĩnh Ninh như vậy, trong trí nhớ của nàng là công chúa Vĩnh Ninh vui sướng nở nụ cười đắc ý, khuôn mặt dữ tợn mà độc ác. Lưu luyến nũng nịu như vậy, cứ như biến thành một người khác.
Khương Lê lại nhìn Thẩm Ngọc Dung, Thẩm Ngọc Dung hơi né tránh ánh mắt của công chúa Vĩnh Ninh, nhưng khi công chúa Vĩnh Ninh sắp nổi giận lại thể hiện ánh mắt quan tâm, vì thế cơn giận của công chúa kiêu căng kia tạm ngừng lại, lập tức trở nên dịu dàng như vừa rồi.
Khương Lê nhìn đến buồn nôn, trong lòng không nhịn được mà cười lạnh, Thẩm Ngọc Dung ngược lại có diễm phúc tốt, dĩ nhiên công chúa Vĩnh Ninh cũng bị hắn quyến rũ đến thần hồn điên đảo.
Làm phu thê ba năm với Thẩm Ngọc Dung nàng cũng biết, khi Thẩm Ngọc Dung muốn "yêu" một người, không ai hoài nghi sự thật lòng của hắn, ít người có thể chống cự.
Công chúa Vĩnh Ninh rơi vào lưới tình cũng nằm trong suy nghĩ của Khương Lê. Nhìn đôi gian phu chân chính này mắt đi mày lại trước mắt mình, Khương Lê vẫn cảm thấy rất khó coi và phẫn nộ.
Nàng nhanh chóng quay đầu lại, sợ mình liếc mắt nhiều hơn một cái sẽ không che giấu được hận ý khắc cốt ghi tâm trong mắt.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc, vẫn chưa nắm chắc mười phần trong tay, chờ thêm một chút, chờ một chút nữa…
Trong hẻm nhỏ bên ngoài sân đua ngựa, đang có hai người đi vào chỗ sâu. Người phía trước mặc hồng y xinh đẹp, cho dù là bóng lưng cũng rắc đầy phong lưu.
“Văn Kỷ." Người đi phía trước mở miệng, giọng nói như ngân hà trải trong bóng đêm, hơi lạnh như mộng, hỏi: "Công chúa Vĩnh Ninh và Khương gia có thù oán sao?”
Văn Kỷ dừng một chút, nói: "Thuộc hạ không biết.”
Người phía trước không dừng lại, vẫn như cũ thong thả đi về phía trước, qua hồi lâu, có giọng nói truyền đến.
"Ta cũng không biết."