Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Kỳ thi ở Minh Nghĩa Đường, từ ba môn đầu đến ba môn sau, cuối cùng cũng đã kết thúc.
Kỳ thi này đến rầm rộ và kết thúc cũng rầm rộ, có một cái tên đã trở nên nổi tiếng trong kỳ thi này, đó là Nhị tiểu thư Khương Lê.
Lục nghệ thư, số, lễ, nhạc, ngự, xạ đều đoạt quán quân, kể từ khi Minh Nghĩa Đường thành lập đến nay thì đây là người đầu tiên làm được. Nếu vị Nhị tiểu thư Khương Lê này là một thần đồng nổi tiếng từ nhỏ thì cũng chẳng có gì đáng nói nhưng vị Nhị tiểu thư này lại là đứa bé vừa mới sinh ra đã bị gửi đi ở trong am ni cô suốt tám năm, điều này còn gây chấn động lòng người hơn cả thần đồng.
Các sòng bạc ở khắp phố phường Yến Kinh thành lại kiếm được một khoản lớn, bởi vì có cuộc cá cược với Mạnh Hồng Cẩm, phần lớn mọi người đều đặt cược Mạnh Hồng Cẩm thắng còn người đặt cược Khương Lê thắng lại rất ít, ngay cả khi có đặt cược Khương Lê thắng thì cũng chỉ đặt một chút, do đó người có lợi chính là chủ sòng bạc. Vì thế, các chủ sòng bạc rất yêu mến Khương Lê, mỗi khi gặp người khác đều nói vài lời tốt về Khương Lê…Bởi vì nhận được lợi nhuận thì tất nhiên phải báo đáp lại. Vì vậy nhờ vào kỳ thi này mà đột nhiên danh tiếng của Khương nhị tiểu thư tốt lên rất nhiều.
Tuy nhiên, có được thì cũng có mất, Khương Nhị tiểu thư đã nổi bật tại kỳ thi, đặc biệt là ở hai môn cầm nhạc và bắn cung, nhiều người đã chứng kiến bản lĩnh thực sự của Khương nhị tiểu thư, khiến cho các tiểu thư khác trên trường đều trở nên kém cỏi. Vì thế, kỳ thi năm nay, Khương nhị tiểu thư là ngôi sao sáng duy nhất chứ không còn cảnh trăm hoa đua nở như xưa.
Người ta nhớ đến Khương Lê, còn những người từng gây ấn tượng như Khương Ấu Dao đã bị người ta lãng quên. Cho dù người ta nhớ đến Mạnh Hồng Cẩm thì cũng chỉ vì nàng ta đã bắn Công chúa Vĩnh Ninh bị thương trên trường đua ngựa và cuộc cá cược ngớ ngẩn với Khương Lê chứ không phải vì phong thái của nàng ta.
Có người nhớ đến Khương gia Tam tiểu thư ngọt ngào động lòng người, kiều diễm khả ái, cũng có người nhớ đến Khương Nhị tiểu thư thanh nhã vô song, duyên dáng thông minh. Trên thế gian này có ba ngàn con sông, mỗi người đều có một dòng sông mình thích nhưng việc có thể lấy được chén nước ưa thích lại hoàn toàn phụ thuộc vào duyên phận.
Ở phủ Ninh Viễn Hầu, Chu Ngạn Bang đang ngồi ngẩn người. Những trang sách trước mặt bị gió thổi lật qua lật lại nhưng Chu Ngạn Bang lại không để tâm. Trước mắt hắn hiện lên hình ảnh thiếu nữ áo xanh trên trường đua ngựa, dáng vẻ bay bổng như gió.
Chu Ngạn Bang có hơi si mê, trong những năm qua, hắn chưa bao giờ để tâm đến một cô nương nào như vậy. Ngay cả vị hôn thê Khương Ấu Dao mà trước đây hắn rất hài lòng, trong lòng Chu Ngạn Bang thì nữ tử không phải là điều quan trọng nhất, thành thân với một tiểu thư, để nàng ấy hưởng cuộc sống xa hoa và quản lý phủ đệ, đó mới là thê tử.
Nhưng hiện tại, Chu Ngạn Bang đã hiểu, thê tử mà hắn mong muốn chỉ có Khương Lê.
Thiếu nữ ấy như một bí ẩn, càng không để ý đến hắn, Chu Ngạn Bang lại càng kiên trì. Đặc biệt là Khương Lê từng là vị hôn thê của hắn, vốn dĩ nên là người của hắn, nếu không phải vì nhà họ Khương gặp biến cố thì giờ đây đâu phải phiền phức như vậy. Hôm nay ở trường đua ngựa, ngoài hắn ra còn có rất nhiều người khác cũng để ý Khương Lê, Chu Ngạn Bang không thích ánh mắt của họ khi nhìn nàng.
Đó là người của hắn, sao có thể để người khác tùy ý ngắm nhìn?
Trước đây, danh tiếng của Khương Lê không tốt, e rằng sau này khó tìm được phu quân. Nhưng sau cuộc kiểm tra này, tài danh của Khương Lê đã được cả Yến Kinh biết đến, nàng còn xinh đẹp như vậy, lại là đích nữ của Khương Nguyên Bách, Khương Lê đã đến tuổi cập kê, chỉ sợ không lâu nữa sẽ có người đến cầu hôn... Với điều kiện như Khương Lê, chắc chắn không ít người muốn kết duyên với nàng.
Chu Ngạn Bang cảm thấy khó chịu, đứng ngồi không yên, nghĩ đến việc Khương Lê lấy người khác, cứ như thể thê tử của mình bị người ta cướp mất, hắn vừa tức giận vừa hối hận.
Đang phiền muộn thì người hầu vào phòng nói: “Thế tử gia, phu nhân đến.” Ninh Viễn Hầu phu nhân bước vào.
Chu Ngạn Bang vội đứng dậy: “Mẹ.”
Ninh Viễn Hầu phu nhân cười nói: “Mẹ đã bảo nhà bếp làm ít bánh mận cho con, mấy hôm nay trời nóng, con ăn chút cho mát.”
Nhìn thấy đống sách vở lộn xộn trên bàn của Chu Ngạn Bang, Hầu phu nhân ngập ngừng, thăm dò nhìn hắn hỏi: “Ngạn Bang, gần đây con có chuyện gì không vui sao?”
Gần đây, Chu Ngạn Bang thường mất tập trung khi làm việc, lúc được giao chuyện cũng hay lơ đãng. Hầu phu nhân nghĩ có lẽ do bảng vàng của Quốc Tử Giám vừa công bố, Chu Ngạn Bang đạt hạng ba nên buồn, an ủi: “Chẳng lẽ là vì chuyện ở Quốc Tử Giám, Ngạn Bang, phụ thân con đã nói rồi, chuyện này không trách con được. Trước đây chưa từng nghe qua cái tên Diệp Thế Kiệt này, nhưng nếu hắn ta vượt qua được đại thiếu gia nhà họ Lý là Lý Cảnh thì chắc chắn là thật sự có bản lĩnh, con không cần bận tâm quá. Con đạt hạng ba, cũng rất giỏi rồi.”
Năm nay Quốc Tử Giám công bố bảng vàng, Chu Ngạn Bang vốn nghĩ mình sẽ đứng thứ hai, cả Quốc Tử Giám chỉ có đại thiếu gia nhà Hữu Tướng là Lý Cảnh vượt qua được hắn, nhưng lần này Lý Cảnh đứng thứ hai, hắn đứng thứ ba, còn đứng đầu lại là một cái tên từ trước tới giờ chưa nghe thấy, Diệp Thế Kiệt, chắc không phải là người của quan lại.
“Mẹ, nhi tử không phải vì chuyện này...” Chu Ngạn Bang cảm thấy khó nói. Ở phủ Ninh Viễn Hầu, hắn là đứa con duy nhất, Hầu gia và Hầu phu nhân đều rất yêu thương hắn, nhưng khi đưa ra yêu cầu như thế này, Chu Ngạn Bang cảm thấy mình cũng hơi vô lý.
“Vậy là vì chuyện gì?” Ninh Viễn Hầu phu nhân ngạc nhiên hỏi.
“Nhi tử...” Chu Ngạn Bang quyết tâm nói, “Nhi tử không muốn cưới Khương gia Tam tiểu thư ở Khương phủ, trong lòng nhi tử vừa ý Khương Nhị tiểu thư!”
Đĩa điểm tâm trong tay Ninh Viễn Hầu phu nhân “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
…
“Lão gia đưa bạc đến.”
Ở trong Phương Phỉ Uyển, Đồng Nhi hân hoan nâng một hộp gỗ nhỏ, đặt nó lên bàn. Khương Lê mở nắp hộp ra thấy bên trong sắp xếp gọn gàng những thỏi bạc. Nghe nói trước đây khi Khương Ấu Dao thể hiện tốt trong các kỳ kiểm tra, Khương Nguyên Bách thường thưởng bạc. Không biết có phải để công bằng hay không mà lần này ông ấy cũng gửi bạc cho nàng.
Tuy nhiên, Khương Lê hiểu rằng nếu lần này Khương Ấu Dao đoạt hết giải thưởng trong các cuộc kiểm tra thì ngoài bạc ra, ít nhất Khương Nguyên Bách sẽ chúc mừng nàng ta nồng nhiệt, chứ không chỉ khen vài câu rồi rời đi.
Khương Lê không cảm thấy bất ngờ, giữa Khương Nguyên Bách và nữ nhi đã rời nhà tám năm như nàng, ngoài sự áy náy thì thực sự khó có thể có tình cảm sâu sắc, tất nhiên ông ấy sẽ yêu thương Khương Ấu Dao, người luôn ở bên cạnh ông ta hơn. Giờ đây, khi Khương Ấu Dao thất bại, tất nhiên Khương Nguyên Bách sẽ không rầm rộ chúc mừng Khương Lê.
Thân sơ khác biệt, nhìn là biết ngay.
Nàng nói: “Cất bạc đi, sau này dùng đến.”
Đồng nhi nghe lời cất bạc vào, Minh Nguyệt gõ cửa ở bên ngoài.
Khương Lê nói: “Vào đi.”
Minh Nguyệt bước vào, khép cửa lại, tiến lên nói nhỏ: “Tiểu thư, nô tỳ đã nghe ngóng rồi, hiện tiểu thư nhà họ Mạnh vẫn chưa về phủ, phu nhân nhà họ Mạnh còn đang đợi, lão gia nhà họ Mạnh đã ra mặt giải quyết. Hình như lần này công chúa Vĩnh Ninh không chịu buông tha.”
Khương Lê gật đầu: “Biết rồi.”
Đây là chuyện nàng đoán được, Mạnh Hồng Cẩm chắc chắn không được dễ chịu, Khương Lê đã từng chứng kiến cách Công chúa Vĩnh Ninh hành hạ người khác. Lần này, Công chúa Vĩnh Ninh có thể sẽ để lại sẹo vĩnh viễn trên người Mạnh Hồng Cẩm, làm sao Mạnh Hồng Cẩm có thể dễ chịu được. Nếu không ngoài dự đoán, ngày mai Mạnh Hồng Cẩm sẽ được thả về, nhưng trong thời gian đó nàng ta phải chịu đựng những gì thì không ai biết, có thể là hoảng sợ tột độ hoặc có thể, công chúa Vĩnh Ninh cũng sẽ để lại vài vết sẹo trên người nàng ta.
Nhà họ Mạnh đành ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ mà không nói ra được.
Bạch Tuyết nghe vậy thì hỏi Khương Lê: “Vậy vụ cá cược giữa tiểu thư và tiểu thư nhà họ Mạnh vẫn tính sao?”
“Muốn tính cũng không được rồi. Ngày mai chắc chắn Mạnh Hồng Cẩm sẽ không ra ngoài, đến lúc đó các ngươi tìm vài người ở cổng Quốc Tử Giám nói rằng ta thông cảm cho nàng ta vì bị hoảng sợ, vụ cá cược đó vốn dĩ chỉ là trò đùa, coi như bỏ qua, sau này không nhắc lại nữa.”
Đồng Nhi có chút thất vọng, nói: “Thật là tiện nghi cho nàng ta.”
Khương Lê cười: “Dù ta không nói, Mạnh Hữu Đức cũng sẽ tìm cớ để vụ đánh cược này không thành hoặc sẽ xin lỗi ta, dù sao cũng sẽ không để Mạnh Hồng Cẩm hoàn toàn mất mặt được. Nếu ta thua, phụ thân cũng sẽ tìm cách thoái thác vụ cá cược này. Kết cục vốn đã định, bây giờ ta nói vậy, ngược lại còn được tiếng tốt, hà cớ gì không làm?”
Người ngoài nhìn vào sẽ nói rằng nàng rộng lượng, không chỉ tài giỏi mà còn có đức hạnh. Cố chấp quá mức sẽ khiến người ta cho rằng mình nhỏ nhen. Nói một câu không tổn hại gì, cũng không thay đổi kết quả thì tại sao lại không làm?
Kiếp trước, nàng không để ý đến danh tiếng, để người khác lợi dụng danh tiếng làm vũ khí chống lại mình, bây giờ nàng phải có danh tiếng tốt khắp thiên hạ, làm việc dưới một lớp mặt nạ đơn giản hơn rất nhiều.
Ánh mắt của Khương Lê hơi trầm tư, có lẽ ngay từ khi đó, công chúa Vĩnh Ninh đã để ý đến Thẩm Ngọc Dung và bắt đầu có ý định với hắn. Nàng bị coi như vật cản đường nhưng lại ngây thơ không hề biết gì.
Giờ đây khi lại vào cung, chắc chắn sẽ gặp công chúa Vĩnh Ninh, nếu có yến tiệc trong cung, có lẽ cũng gặp Thẩm Ngọc Dung. Nhưng lần này, nàng không còn là phu nhân nhà họ Thẩm mà là nữ nhi của nhà họ Khương.
Ai có thể làm gì được ai đây?
Nàng đã tiến gần hơn một bước đến hai người đó.
...
Trong một căn nhà không xa Quốc Tử Giám, đêm tối trong phòng đã thắp đèn. Diệp Thế Kiệt đang ngồi viết thư trước bàn.
Lần này hắn ta đạt hạng nhất trong kỳ thi của Quốc Tử Giám, vài ngày nữa sẽ vào cung nhận lễ từ hoàng thượng, không lâu sau sẽ được bổ nhiệm làm quan. Hắn ta phải thông báo tin vui này cho gia đình ở Tương Dương.
Chỉ vài dòng ngắn gọn đã viết xong, còn lại, Diệp Thế Kiệt cầm bút hơi do dự. Khương Lê cũng đạt hạng nhất trong kỳ thi ở Minh Nghĩa Đường.
Diệp Thế Kiệt không biết có nên viết về Khương Lê hay không, bao năm qua, gia đình chưa từng nhắc đến tên Khương Lê. Nhiều năm trước, câu nói của Nhị tiểu thư nhà họ Khương đã làm lạnh lòng người nhà họ Diệp, còn khiến lão phu nhân nhà họ Diệp bệnh nặng một trận. Từ đó, gia đình chỉ coi như không có vị biểu tiểu thư này, ngay cả Diệp Trân Trân cũng không ai dám nhắc.
Trong hoàn cảnh này, đột nhiên nhắc đến tình hình của Khương Lê có lẽ sẽ rất đột ngột. Diệp Thế Kiệt định không viết nữa, nhưng mỗi lần định đặt bút xuống, hắn ta lại nhớ đến những lời Khương Lê đã nói.
“Lúc đó ta còn nhỏ, ngoại tổ mẫu lại ở xa tận Tương Dương. Mẹ ta qua đời sớm, cha ta bận rộn công vụ, phần lớn là do kế mẫu chăm sóc. Những gì ta nói, chưa chắc không phải do có người dạy dỗ, hoặc có người uy hiếp ta nói như vậy.”
Khương Lê nói rằng nhà họ Diệp là thương nhân, muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Diệp, liệu có thật sự là có người đứng sau xúi giục? Phải chăng là để chia rẽ Khương Lê và nhà họ Diệp, khiến họ không còn qua lại?
Diệp Thế Kiệt nhận ra mình đã vô thức nghiêng về phía Khương Lê. Thực ra, hắn ta và Khương Lê gặp nhau không nhiều, nói chuyện cũng chỉ hai lần ngắn ngủi, vậy mà hắn ta lại tin tưởng nàng như vậy sao?
Diệp Thế Kiệt cảm thấy khó tin.
Nhưng hắn ta cảm thấy Khương Lê thật kỳ diệu, trong hoàn cảnh bị gia đình nhà họ Khương xem nhẹ như vậy, nàng đã khiến cả Yến Kinh thành phải nhớ đến tên mình, hơn nữa, cái tên này không phải là biểu tượng của tội lỗi, mà khi nhắc đến, người ta chỉ thấy Nhị tiểu thư nhà họ Khương rất tài năng.
Đó là người đã giành hạng nhất cả sáu môn ở Minh Nghĩa Đường.
Cầm bút rồi lại đặt xuống, đặt bút rồi lại cầm lên, cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, đúng lúc Diệp Thế Kiệt cũng rất bực bội, tiểu đồng thân cận của hắn ta là Nguyên Bảo lại bước vào.
Nguyên Bảo rút từ trong ngực ra một lá thư, vui vẻ nói: “Đại thiếu gia, có thư từ Tương Dương gửi đến.”
“Có thư?” Diệp Thế Kiệt ngạc nhiên: “Chưa đến ngày nhận thư mà.”
Hắn ta và gia đình thường viết thư qua lại nửa tháng một lần, đi lại mất một tháng. Lẽ ra thời gian này chưa đến hạn mới đúng.
“Chắc chắn là phu nhân và mọi người nhớ đến việc thi cử lần này của đại thiếu gia.” Nguyên Bảo hớn hở nói: “Nếu lão phu nhân biết đại thiếu gia đạt hạng nhất thì chắc chắn sẽ mở tiệc ăn mừng ở Tương Dương suốt ba ngày ba đêm.”
Diệp Thế Kiệt không để ý đến hắn ta, tự mình xé phong thư và đọc nhanh.
Nguyên Bảo thấy vẻ mặt Diệp Thế Kiệt kinh ngạc thì hỏi: “Đại thiếu gia, có chuyện gì vậy?”
“Phụ thân và Nhị thúc đang trên đường đến Yến Kinh thành để giao hàng.” Diệp Thế Kiệt nói: “Đã trên đường rồi, khoảng bảy ngày nữa sẽ đến.”
“Hả?” Nguyên Bảo ngơ ngác, ngớ ngẩn hỏi: “Vậy chúng ta có còn viết thư gửi về không?”
“Viết chứ.” Diệp Thế Kiệt nói. Nhưng chỉ viết về mình thôi, hắn ta nghĩ, vì phụ thân và Nhị thúc đều sẽ đến Yên Kinh, cũng coi như có người để thảo luận, về những thắc mắc về Khương Lê, đến lúc đó tự nhiên có thể cùng họ bàn bạc, tốt hơn nhiều so với việc mình phải suy nghĩ một mình.
Nghĩ đến đây, Diệp Thế Kiệt cảm thấy nhẹ nhõm, nhanh chóng gấp lại lá thư ban đầu, bỏ vào phong bì và đưa cho Nguyên Bảo: “Gửi đi.”
Nguyên Bảo vui vẻ đáp: “Vâng!”
...
Sau khi kỳ thi kết thúc, tạm thời không cần đến Minh Nghĩa Đường học, các đệ tử đều nghỉ ngơi vài ngày ở nhà. Ngày hôm sau tại cổng Quốc Tử Giám, người của Khương Lê đã làm theo lời nàng nói, tuyên bố việc cá cược với Mạnh Hồng Cẩm đã bị hủy bỏ, không cần bận tâm.
Lời này vừa nói ra, người trong Yên Kinh lại càng coi trọng Khương Lê hơn, tự mình dốc hết sức lực cho cuộc cá cược, sau khi chiến thắng lại không bám lấy nó, lòng dạ rộng rãi, nhân hậu, thật hiếm có.
Điều này khiến Mạnh Hồng Cẩm trở thành trò cười.
Không những thế, vì Khương Lê tỏ ra quá hiền lành, có người bắt đầu nghi ngờ việc Khương Lê giết mẫu thân và đệ đệ năm xưa có phải có ẩn tình gì không, vì một cô nương dịu dàng đáng yêu như vậy thì sao có thể làm ra những chuyện tàn nhẫn thế được.
Mà Quý Thục Nhiên là kế mẫu, mối quan hệ này rất nhạy cảm, khiến đủ loại suy đoán xuất hiện.
Những lời đồn này truyền đến tai Quý Thục Nhiên, bà ta tức giận không nhẹ, nhưng vì thế mà đối xử với Khương Lê càng thêm hiền từ khiến Khương Lê cảm thấy rất khó chịu.
Trong Thục Tú Uyển, nha hoàn trong và ngoài sân đều đang làm việc nghiêm túc, ai cũng biết rằng mấy ngày nay tâm trạng của Quý Thục Nhiên không được tốt lắm, bọn nha hoàn lo sợ mình sẽ bị lấy ra làm chỗ trút giận, làm việc cũng chăm chỉ hơn bình thường.
Ở cửa, có hai nha hoàn đứng canh, cảm giác lạnh từ khối băng trong bồn đồng cũng không giúp trong phòng giảm nhiệt, đang vào những ngày cuối của mùa hè, thời tiết trở nên nóng bức hơn, làm cho tâm trạng mọi người trở nên bồn chồn không yên.
Quý Thục Nhiên đang nói chuyện với tỷ tỷ của mình, Quý Trần thị.
Quý Trần Thị đã đến từ sáng sớm để tìm Quý Thục Nhiên, Khương Nguyên Bách không có ở trong phủ, Quý Trần thị nói: “Những ngày qua muội đã làm gì? Muội có biết người ta đang nói gì về muội không? Những lời đồn đại đó, thậm chí cả ta cũng nghe được, nói rằng có lẽ việc Khương Lê giết mẫu thân và đệ đệ của mình lúc trước là một vở kịch của muội.”
Không nói đến chuyện này còn tốt nhưng khi vừa nhắc đến nó thì trong lòng Quý Thục Nhiên đầy giận dữ, bà ta nói: “Tỷ tỷ, tỷ trách ta làm gì? Đó là những lời đồn đại của người ngoài, trong viện tử này từ trên xuống dưới chẳng dám đề cập đến vấn đề này.”
“Cho dù ai đề cập thì càng có nhiều lời đồn đại càng không phải là điều tốt với muội.” Quý Trần thị nói: “Tất cả đều là do nha đầu kia dẫn đến việc như vậy, sao muội lại không thể xử lý được một tiểu nha đầu?”
Quý Thục Nhiên và Quý Trần thị đã có mối quan hệ mật thiết từ khi chưa gả đi, so với Quý Thục Nhiên thường có vẻ nhẹ nhàng thì Quý Trần thị mạnh mẽ hơn nhiều.
Quý Thục Nhiên nói không vui: “Nha đầu kia nhanh trí quá, rất có đầu óc, đừng nói là ta, cho dù là tỷ thì cũng sẽ gặp khó khăn. Lần này tỷ đã nhìn thấy rõ chuyện Mạnh gia chưa, rõ ràng là Mạnh Hồng Cẩm đã mất cả chì lẫn chài, ta nghĩ rằng Mạnh Hồng Cẩm muốn đối phó với nó, ta làm ngư ông đắc lợi không còn gì tốt hơn, nhưng không ngờ Mạnh Hồng Cẩm lại không thành công, không chỉ không đạt được mục đích mà còn tự khiến mình rơi vào tình thế khó khăn.”
“Chuyện gì đã xảy ra?” Quý Trần thị kinh ngạc: “Chuyện của Mạnh Hồng Cẩm cũng liên quan đến nàng ta?”
Sau đó Quý Thục Nhiên đã nói chi tiết về việc của Mạnh Hồng Cẩm và Khương Lê với Quý Trần thị, cuối cùng bà ta nói: “Kể từ khi Khương Lê trở về Yến Kinh thành, nó chưa từng chịu thua thiệt lần nào. Nó cũng cùng tuổi với Ấu Dao nhưng tỷ thấy nó thông minh hơn Ấu Dao nhiều. Nếu sau này nó ở lại trong phủ thì Ấu Dao sẽ không phải là đối thủ của nó.”
“Nghe lời của muội.” Quý Trần thị suy nghĩ: “Không thể giữ lại Khương Lê, chỉ sợ sau này nàng ta còn mạnh mẽ hơn, tốt nhất là nhanh chóng giải quyết.”
“Ý tỷ là…Để nó thành thân?” Quý Thục Nhiên nói: “Không phải không được nhưng chắc chắn lão gia sẽ can thiệp.”
“Đó chẳng phải là chuyện đơn giản sao.” Quý Trần thị cười lạnh: “Những công tử bề ngoài hào hoa bên trong thối rữa thì có rất nhiều, chỉ cần tìm một người nghe có vẻ không tệ nhưng thực ra chẳng ra gì rồi gả người qua đó, hai ba năm là xong đời, người ngoài cũng chẳng nhìn ra được gì, chẳng phải là chuyện rất đơn giản sao?”
“Tỷ tỷ người giúp ta để ý.” Quý Thục Nhiên nói: “Nếu có người như vậy, ta sẽ tìm cách nói với lão gia để lão gia sắp xếp hôn sự.”
Quý Trần thị gật đầu, hai người đang nói chuyện thì bỗng thấy Khương Ấu Dao chạy vào từ bên ngoài, nàng ta vội vàng đến nỗi không nhìn thấy cả Quý Trần thị, chỉ nghẹn ngào kêu lên một tiếng “Mẹ.
Quý Thục Nhiên giật mình, vội bước tới nắm tay Khương Ấu Dao, thấy khuôn mặt của Khương Ấu Dao đầy nước mắt thì lo lắng hỏi: “Ấu Dao, có chuyện gì vậy?” Rồi quát mắng nha hoàn Kim Hoa và Ngân Hoa của Khương Ấu Dao: “Các ngươi chăm sóc chủ tử kiểu gì vậy?”
“Mẹ.” không đợi Quý Thục Nhiên nói tiếp Khương Ấu Dao đã lao vào lòng bà ta, nức nở nói: “Chu Thế Tử, Chu Thế Tử muốn hủy hôn ước với con…”
“Cái gì?” Quý Trần thị ở bên cạnh đập bàn đứng dậy: “Ấu Dao, con nói cái gì?”
Khương Ấu Dao lúc này mới nhận ra rằng Quý Trần thị cũng mặt, nàng ta gọi một tiếng “Di mẫu” rồi tiếp tục khóc không ngừng.
Quý Thục Nhiên bảo nha hoàn đóng cửa lại, rồi hỏi Khương Ấu Dao: “Ấu Dao, con nói bậy gì vậy, sao Chu Ngạn Bang lại muốn hủy hôn ước với con, chẳng lẽ con nghe tin đồn từ đâu...”
“Là thật đấy, tỷ tỷ của Kim Hoa làm việc trong phủ Ninh Viễn Hầu, tối qua Ninh Viễn Hầu phu nhân cãi nhau với Thế Tử, nàng ta hối lộ người hầu trong viện của Thế Tử mới biết rõ, Thế Tử nói, Thế tử nói muốn hủy hôn ước với con, muốn lấy Khương Lê!”
“Kim Hoa!” Quý Thục Nhiên nói: “Ấu Dao nói có đúng không?”
Kim Hoa lập tức quỳ xuống nói: “Những lời nô tỳ nói đều là sự thật, đúng là có chuyện này.”
Trong lòng Kim Hoa cũng rất lo lắng, cả Yến Kinh đều biết hôn sự giữa Khương Ấu Dao và Chu Ngạn Bang đã là sự thật ván đã đóng thuyền, ngay cả khi Khương Lê trở về cũng không thay đổi được. Vậy mà vào lúc này, Chu Thế Tử lại đề xuất muốn cưới Khương Lê, đây chính là lũ lụt xông vào miếu Long Vương, người một nhà tranh đấu với nhau.
"Thật là vô lý!" Quý Thục Nhiên tức giận nói: "Chu Ngạn Bang xem Khương gia chúng ta là gì? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?"
Khương Ấu Dao khóc đến nhòe cả lớp trang điểm, nắm chặt tay áo của Quý Thục Nhiên: “Mẹ, con phải làm sao đây? Chu Thế Tử không cần con nữa, lại còn muốn lấy Khương Lê… Con sẽ trở thành trò cười của Yến Kinh, mẹ, con không muốn…”
Quý Thục Nhiên thấy nữ nhi khóc lóc thê thảm thì lòng đau như cắt, chỉ nắm lấy tay Khương Ấu Dao và nói: “Con yên tâm, mẹ sẽ đòi lại công bằng cho con. Chu Ngạn Bang muốn thay đổi là thay đổi được sao? Khương gia chúng ta không thể để người ta muốn làm gì thì làm. Muốn hủy hôn ước, không dễ dàng thế đâu. Ai dám biến con thành trò cười ở Yến Kinh, mẹ sẽ khiến hắn hối hận cả đời.”
Câu cuối cùng Quý Thục Nhiên gần như nghiến răng nói ra.
“Ấu Dao đừng lo lắng.” Quý Trần thị bình tĩnh hơn Quý Thục Nhiên nói: “Đêm qua Chu Ngạn Bang đã cãi nhau với Ninh Viễn Hầu phu nhân, điều đó cho thấy phu nhân không đồng ý với việc làm của hắn. Hơn nữa, Chu Ngạn Bang đã từng hối hận một lần vì hủy hôn ước, làm sao có thể hủy lần hai? Tỷ tỷ biến thành muội muội, muội muội lại biến thành tỷ tỷ, từ thời Bắc Yến tới giờ chưa từng nghe chuyện như vậy. Nếu sau này Chu Ngạn Bang còn muốn thăng quan tiến chức thì sẽ không làm chuyện hoang đường như vậy. Ninh Viễn Hầu sẽ không cho phép và phụ thân con cũng sẽ không đồng ý.”
Khương Ấu Dao nghe vậy thì lòng cũng nhẹ nhõm phần nào, hỏi: “Chu Thế Tử sẽ không hủy hôn ước với con chứ?”
“Đương nhiên là không.” Quý Trần Thị mỉm cười nói: “Con là đích nữ nhà họ Khương, phụ thân con là Thủ phụ đương triều, ai dám đối xử với con như thế.”
“Nhưng Khương Lê cũng là tiểu thư nhà họ Khương.” Khương Ấu Dao không cam lòng: “Nếu nàng ta không phải người nhà họ Khương thì tốt biết mấy, nếu nàng ta chỉ là một người bình thường thì chắc chắn sẽ không phiền phức như vậy.”
Nếu Khương Lê chỉ là một người bình thường, với gia thế của Quý Thục Nhiên thì đương nhiên có thể khiến nàng ta biết khó mà lui hoặc âm thầm “biến mất”.
“Dù nàng ta là người nhà họ Khương thì cũng không đến mức phiền phức như vậy.” Quý Trần Thị vỗ vai Khương Ấu Dao nói: “Ấu Dao, con đi nghỉ trước đi, ta còn có chuyện cần bàn với nương con.”
Vốn dĩ Khương Ấu Dao muốn để Quý Thục Nhiên đứng ra làm chủ cho mình nhưng nhìn sắc mặt của Quý Trần Thị, biết rằng di mẫu và nương có chuyện quan trọng cần thảo luận nên không nói thêm gì, nước mắt chưa khô dẫn theo Kim Hoa và Ngân Hoa quay về Dao Quang Trúc.
Sau khi Khương Ấu Dao rời đi, Quý Thục Nhiên lạnh lùng nói: “Tỷ tỷ, bây giờ tỷ thấy rồi đấy, tiểu tiện nhân Khương Lê rất có bản lĩnh, vừa mới về Kinh được bao lâu mà đã quyến rũ được cả Chu Ngạn Bang, thật là không biết xấu hổ!”
“Chu Ngạn Bang còn trẻ, nam nhân mà, ai cũng như nhau thôi.” Quý Trần Thị nói: “Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm, vụng trộm không bằng trộm không được. Khi xưa lúc hôn ước giữa Khương Lê và Chu Ngạn Bang còn, Chu Ngạn Bang từng hỏi han nàng ta câu nào chưa? Giờ Khương Lê trở về, hắn lại nhớ đến hôn sự này, chẳng qua là ba chữ ‘cầu không được’ mà thôi. Nếu hắn lấy được Khương Lê thì lại sẽ nhớ đến cái tốt của Ấu Dao.”
Quý Trần Thị phân tích rõ ràng tính xấu của đàn ông. Quý Thục Nhiên nói: “Dù vậy, ta thấy ghê tởm. nghĩ đến việc người trong lòng phu quân của con gái mình là Khương Lê.”
“Vậy nên, ta phải nghĩ ra một phương pháp.” Quý Trần Thị nói: “Vốn dĩ ta muốn làm ầm ĩ trong hôn lễ của Khương Lê, nhưng giờ nghĩ lại, nếu Khương Lê lấy người khác sẽ làm Chu Ngạn Bang đau lòng hơn, càng cảm thấy 'cầu mà không được', chấp niệm với Khương Lê sẽ càng sâu hơn, không tránh khỏi sẽ đổ lỗi lên người Ấu Dao. Ấu Dao là ta nhìn lớn lên, ta coi Ấu Dao như sinh nữ, làm sao có thể chịu được khi nhìn thấy con bé bị tổn thương.”
Quý Thục Nhiên nói: “Ta cũng nghĩ như vậy, tỷ, nhưng ra tay ở Yến Kinh cũng không dễ…”
“Ra tay làm cái gì?” Quý Trần Thị lắc đầu: “Từ xưa đến nay, người Quý gia chúng ta chưa bao giờ tự mình ra tay. Mà muốn mạng của nàng ta có gì tốt?”
Quý Thục Nhiên không hiểu: “Ý tỷ là gì?”
“Không phải nói vài ngày nữa thủ khoa của Minh Nghĩa Đường có buổi cung yến diện thánh, bệ hạ trực tiếp ban thưởng sao. Trên cung yến, người tới không ít, đều là các đại gia tộc danh giá ở Yến Kinh, nếu như tại bữa tiệc có chuyện gì xảy ra thì quả thật là mất mặt.”
“Tỷ muốn làm cho nó…” Quý Thục Nhiên hiểu ra.
“Muội còn nhớ Thẩm phu nhân, phu nhân của Trung thư xá lang Thẩm đại nhân không? Nữ tử xinh đẹp đó, nếu nói về nhan sắc và tài năng thì có thể vào cung, nhưng cuối cùng vẫn bị vạn người phỉ nhổ, muội xem, nàng ta đã chết rồi mà còn không có ai nói tốt cho nàng ta. Không phải chỉ vì làm chuyện xấu trước mặt những người quý tộc đó sao. Khương Lê cũng giống như vậy, Khương Lê không bằng nàng ta về nhan sắc và tài năng, lại còn mang danh là kẻ giết nương giết đệ, nếu tại bữa tiệc đó có sai sót nào thì thật sự là không còn cách nào xoay chuyển được.” Quý Trần thị chậm rãi nói.
Bà ta nói một cách nhẹ nhàng nhưng đã làm cho Quý Thục Nhiên hiểu rõ, trước mắt dường như bà ta có thể nhìn thấy cảnh Khương Lê bị người ta chỉ trích, bà ta cảm thấy hứng khởi và vui sướng.
“Việc này ta sẽ sắp xếp, tại cung yến ta sẽ sắp xếp một 'cảnh' tốt cho nó.”
Quý Trần Thị nhìn Quý Thục Nhiên một cái nói: “Ngốc, chẳng phải có một người ngay trước mặt sao?”
Quý Thục Nhiên không hiểu.
“Ta nghe nói, người đầu bảng của Quốc Tử Giám lần này là Diệp Thế Kiệt, đó là họ hàng của Diệp Trân Trân. Dù sao Khương Lê và Diệp Thế Kiệt cũng là biểu huynh muội, biểu huynh muội rất dễ dàng xảy ra chuyện. Trước đây Khương Lê có giúp Diệp Thế Kiệt giải vây trên đường, ta đoán, chắc chắn họ có chuyện gì đó.”
Quý Thục Nhiên mặt đen lại: “Tỷ nói Diệp Thế Kiệt? Sao lại để nó chiếm lợi như vậy?” Đối với Quý Thục Nhiên, Diệp Thế Kiệt miễn cưỡng có thể coi là thanh niên tuấn tú tài giỏi, hiện nay lại là đầu bảng của Quốc Tử Giám, việc Khương Lê thành hôn với Diệp Thế Kiệt, thực sự là tiện nghi cho Diệp Thế Kiệt. Chi bằng để Khương Lê thành hôn với một người không có gì, một kẻ lười biếng và xấu xa mà mọi người đều khinh bỉ thì mới làm bà ta hả giận.
“Muội muội của ta ơi, muội nên suy nghĩ xa hơn một chút, việc Khương Lê lấy Diệp Thế Kiệt có thực sự tốt không?” Quý Trần Thị không nhanh không chậm nói: “Bây giờ Diệp Thế Kiệt đã đạt được vị trí đầu bảng và sẽ được bổ nhiệm vào chức vụ công vụ trong tương lai. Mặc dù Quý gia không coi trọng hắn, nhưng tóm lại là nhìn chướng mắt, nếu Diệp gia dựa vào Diệp Thế Kiệt, Khương Lê sẽ có sự hỗ trợ từ gia đình ngoại. Khi đó, nếu muội muốn làm gì đó với Khương Lê sẽ càng khó khăn hơn.”
“Tại buổi cung yến, nếu giữa Diệp Thế Kiệt và Khương Lê xảy ra quan hệ trước mọi người, Thánh thượng sẽ tức giận, chắc chắn sẽ giận chó đánh mèo với Diệp Thế Kiệt, Diệp Thế Kiệt sẽ không còn cơ hội thăng tiến và còn bị người khác đâm sau lưng. Khương Lê sẽ mang tiếng xấu, hai người sẽ phải thành hôn. Nhưng liệu sau khi thành hôn bọn họ có thể sống hòa thuận với nhau không?” Quý Trần Thị kể: “Diệp Thế Kiệt sẽ oán hận Khương Lê vì đã phá hỏng tương lai của hắn và Diệp gia cũng sẽ cho rằng đấy là lỗi Khương Lê. Nếu có sự bất hoà giữa phu thê…”
Bà ta mỉm cười: “Muốn sống tốt thực sự là khó khăn như lên trời. Khi đó, muội có thể tìm kiếm một số cô nương xinh đẹp từ bên ngoài hoặc mua chuộc một số người bên cạnh Khương Lê, lúc nào cũng châm ngòi ly gián vài câu thì không sợ Diệp Thế Kiệt và Khương Lê không trở thành kẻ thù.”
“Mà việc trở thành kẻ thù trong hôn nhân thì bao giờ nữ tử cũng khó khăn hơn nam nhân.” Quý Trần Thị tiếp tục nói: “Đến lúc đó, khi Khương Lê ở Tương Dương, nếu muội muốn đối phó với nàng ta thì sẽ dễ hơn bây giờ rất nhiều.”
Quý Thục Nhiên như bừng tỉnh.
Khi để Khương Lê và Diệp Thế Kiệt “có tình cảm” với nhau thì không chỉ phá hoại tiền đồ của Diệp Thế Kiệt, làm tiêu tan hy vọng của nhà họ Diệp mà còn khiến Khương Lê phải gả vào một gia đình có thù oán với nàng, chuyện gì cũng không thuận lợi.
Chỉ cần gả vào Tương Dương, Quý Thục Nhiên tin rằng bà ta có cả ngàn cách để khiến Khương Lê sống không bằng chết.
“Cảm ơn tỷ đã chỉ điểm.” Lần này, Quý Thục Nhiên thực sự tâm phục khẩu phục Quý Trần Thị, nói: “Kế của tỷ chu toàn hơn ta nhiều.”
“So với mỹ nhân trong cung, hai ta còn kém xa lắm.” Quý Trần Thị nói: “Bây giờ muội hãy đi an ủi Ấu Dao đi, từ nhỏ con bé đã được nuông chiều, Chu Ngạn Bang làm nhục con bé như vậy, trong lòng con bé nhất định rất đau khổ. Đừng để con bé làm chuyện dại dột trong cơn xúc động rồi lại phá hỏng kế hoạch của muội.”
Quý Thục Nhiên giật mình nói: “Ta hiểu rồi, ta sẽ đi ngay.”
Quý Trần Thị hài lòng gật đầu.
…
Ở phía bên kia, Đồng Nhi báo lại tin tức nghe ngóng được cho Khương Lê.
“Nói là tâm trạng của Tam tiểu thư rất tệ, đám hạ nhân ở Dao Quang Trúc đều bị phạt, có người còn thấy Tam tiểu thư khóc…”
Khương Lê đặt cuốn sách xuống, ngạc nhiên hỏi: "Khóc sao?"
Khương Ấu Dao tức giận phần lớn là vì mình nhưng Khương Lê không nghĩ mình có thể khiến Khương Ấu Dao khóc. Từ sau kỳ thi, nàng vẫn ở trong phủ không đi đâu cả, cũng không có xung đột với Khương Ấu Dao.
“Đúng vậy, không biết là chuyện gì nhưng nghe nói sau đó Quý thị đã an ủi hồi lâu mới đỡ nhưng lão gia lại nổi giận.”
Khương Lê càng không hiểu, nàng mới đến phủ Khương gia chưa lâu cũng chưa có cách nào bố trí người của mình trong phủ, ngoài Phương Phỉ Uyển thì những việc ở các viện khác đều phải nhờ Đồng Nhi nghe ngóng. Những tin tức nghe ngóng được như vậy thường không chi tiết lắm.
Vừa nói xong thì nghe thấy ngoài cửa có người gọi tên nàng: “Khương Lê! Khương Lê!”
Là giọng của Khương Cảnh Duệ.
“Nhị thiếu gia lại đến.” Đồng Nhi bĩu môi, Khương Cảnh Duệ đến quá thường xuyên, trà trong Phương Phỉ Uyển sắp bị uống hết rồi, trà mới tháng sau mới được đưa đến.
Khương Cảnh Duệ thấy vẻ mặt của Đồng Nhi thì lớn tiếng: “Khương Lê, muội quản lý nha hoàn của mình cho tốt, ta là Nhị thiếu gia của phủ Khương gia, người khác cầu ta đến ta còn không đến, ta đến đây nơi này còn phải vinh dự, muội xem vẻ mặt của nàng ta kìa?”
Khương Lê cũng không muốn sửa lời nói bừa bãi của y mà chỉ hỏi: “Rốt cuộc huynh đến đây có việc gì?”
Nàng vốn là người rất kiên nhẫn, đối xử với người khác cũng hòa nhã nhưng Khương Cảnh Duệ thực sự là người quá vô lý, những lời y nói lại không dễ nghe, vì vậy Khương Lê không hoan nghênh y cho lắm.
Khương Cảnh Duệ nhìn bốn phía xung quanh một lượt, kéo Khương Lê vào trong phòng rồi đóng cửa lại. Khương Lê cảm thấy bất đắc dĩ, nếu có nội gián trong Phương Phỉ Uyển thì chỉ cần nhìn thấy dáng vẻ của Khương Cảnh Duệ thế này là biết họ chuẩn bị đang bàn chuyện bí mật, như thể sợ người khác không biết y có chuyện muốn nói.
Đợi y đóng của lại, Khương Lê ngồi xuống trước bàn gỗ thấy Khương Cảnh Duệ quen thuộc bảo Bạch Tuyết rót trà cho mình.
Khương Lê nói: “Nếu huynh không nói ngay thì ta sẽ đi ra ngoài.”
“Đừng, đừng, lần này ta mang đến cho muội một bí mật lớn.” Khương Cảnh Duệ nháy mắt ra vẻ thần bí.
“Nói đi.”
“Khụ khụ.” Khương Cảnh Duệ hắng giọng, rồi cố ý hạ thấp giọng nói: “Muội biết không? Thế Tử của phủ Ninh Viễn Hầu, Chu Ngạn Bang muốn hủy hôn với Khương Ấu Dao!”
“Gì cơ?”
Dù đã có chuẩn bị tâm lý, Khương Lê vẫn bị lời này của Khương Cảnh Duệ làm cho kinh ngạc không ít. Nếu nàng nhớ không nhầm, trước đây Chi Ngạn Bang đã từng hủy hôn một lần với Nhị tiểu thư Khương gia, sau đó mới đến Tam tiểu thư Khương Ấu Dao. Giờ lại muốn giở trò cũ, hủy hôn với Khương Ấu Dao, chuyện này là sao?
“Ta biết ngay là muội không biết mà.” Khương Cảnh Duệ tự đắc vì mình biết một bí mật mà Khương Lê không biết, y nói: “Muội đoán xem tại sao Chu Ngạn Bang lại muốn hủy hôn với Khương Ấu Dao?” Y nhìn Khương Lê với nụ cười đầy vẻ đùa cợt.
Khương Lê mơ hồ đoán được một số lý do nhưng lại thấy thật vô lý. Dù Chu Ngạn Bang có càn quấy ra sao thì cũng không đến mức như vậy,
Nàng nói: “Ta đoán không ra.”
“Là vì muội đấy!” Khương Cảnh Duệ cười lớn: “Bây giờ Chu Ngạn Bang hối hận rồi, có lẽ thấy muội ở kỳ thi Minh Nghĩa Đường nổi bật quá, cảm thấy muội tốt hơn Khương Ấu Dao nhiều, nên mới quyết định lại hủy hôn rồi lấy muội về!”
“Thật là nực cười!” Người nói là Đồng Nhi. Nàng ấy tức giận đặt mạnh ấm trà xuống bàn. “Tiểu thư nhà ta không phải là nha hoàn của Chu gia, muốn làm gì thì làm sao? Trước đây hủy hôn là do Chu gia quyết định, giờ lại muốn lấy lại, đã hỏi ý kiến tiểu thư nhà ta chưa? Phủ Ninh Viễn Hầu thật quá đáng!”
Ngay cả Đồng Nhi cũng đứng về phía Khương Lê.
Khương Cảnh Duệ ngạc nhiên nói: “Có gì mà phải tức giận? Dù Chu Ngạn Bang không phải là người tốt, nhưng ở Yến Kinh cũng được coi là thanh niên tài tuấn, môn đăng hộ đối với Khương gia. Hắn lại khá đẹp trai, nhiều cô nương ngưỡng mộ hắn đối với tiểu thư nhà ngươi cũng không thiệt thòi. Hơn nữa, Khương Lê.”
Y nhìn Khương Lê: "Nếu muội ở cùng với Chu Ngạn Bang, chắc chắn Khương Ấu Dao sẽ tức chết, đó cũng là bằng chứng chứng minh muội hơn Khương Ấu Dao.”
Khương Lê suýt bị những lời của Khương Cảnh Duệ làm tức cười, nàng đã hiểu rõ ràng là Khương Cảnh Duệ không có đầu óc. Nàng nói: “Ta hơn nàng ta, tại sao phải cần bằng chứng, chứng minh cho ai xem? Để làm Khương Ấu Dao tức chết thì ta phải hy sinh bản thân mình, ta điên rồi sao? Hơn nữa.” Nàng cười nhạt: “Dù Chu Ngạn Bang có tốt thế nào, đồ người khác đã dùng qua, muội…Khương Lê cũng không muốn nhặt lại.”
Nàng không phải là công chúa Vĩnh Ninh, chuyên thích nhặt đồ người khác đã dùng.
Khương Cảnh Duệ ngây người nhìn Khương Lê, những lời của Khương Lê khiến Chu Ngạn Bang như một thứ đồ bỏ đi trên đường và nhìn biểu cảm của Khương Lê khi nói, muội ấy thật sự không phải giả vờ không để mắt đến Chu Ngạn Bang.
Thứ mà Khương Ấu Dao coi là báu vật lại bị Khương Lê xem như rác rưởi.
Khương Cảnh Duệ nói: “Muội nổi giận với ta làm gì? Là Chu Ngạn Bang đề xuất chuyện này.”
“Rồi sao nữa?” Đồng Nhi vội hỏi: “Lão gia có đồng ý không?”
“Làm sao có thể?” Khương Cảnh Duệ khinh miệt: “Trước đây Chu Ngạn Bang hủy hôn với tiểu thư nhà ngươi là vì... khụ, có chuyện xảy ra, tiểu thư nhà ngươi phải vào am ni cô. Giờ Chu Ngạn Bang đề xuất hủy hôn, Khương Ấu Dao đâu có làm sai chuyện gì, làm sao đại bá phụ chấp nhận được? Không tìm nhà họ Chu hỏi cho ra lẽ đã là nhân từ rồi.”
Khương Lê nắm bắt được điểm mấu chốt trong lời của Khương Cảnh Duệ, hỏi: “Sao? Nhà họ Chu không có người đến?”
“Phì, nhà họ Chu nào dám đến. Chu Ngạn Bang thì điên rồi, nhưng phụ mẫu hắn đâu có điên. Chuyện này là do Chu Ngạn Bang tự nói ra, nhưng Ninh Viễn Hầu và Ninh Viễn Hầu phu nhân không đồng ý. Người hầu của Chu Ngạn Bang nghe thấy họ cãi nhau, lén nói cho người hầu trong phủ chúng ta biết, rồi người đó nói cho đại bá mẫu. Nghe nói Khương Ấu Dao khóc không ít, đại bá mẫu đang an ủi, đại bá rất tức giận, suýt chút nữa đích thân đến phủ Ninh Viễn Hầu.”
Khương Lê chợt hiểu ra, không ngạc nhiên gì khi Đồng Nhi nghe ngóng được Khương Ấu Dao khóc, hóa ra là vì chuyện này.
“Huynh biết chuyện này từ đâu?” Khương Lê hỏi.
“Mẹ của ta nói chuyện cùng ma ma, ta nghe thấy.” Khương Cảnh Duệ thản nhiên nói: "Mẹ ta suốt ngày quan tâm đến chuyện của đại phòng, có tí gió thổi cỏ lay cũng biết nhanh hơn muội.”
Khương Lê không biết nói gì thêm.
“Tên khốn Chu Ngạn Bang này.” Khương Cảnh Duệ tiếp tục nói: “Lại dám nói muốn hủy hôn vào lúc này, đủ thấy hắn thật sự bị muội mê hoặc. Hắn muốn lấy muội làm thê tử, Khương Ấu Dao thích Chu Ngạn Bang như vậy, chắc là tức chết rồi. Nhưng đó cũng là do nàng ta tự chuốc lấy, lúc trước muội bị đưa đến am ni cô, không lâu sau đại bá mẫu đã lên kế hoạch để Khương Ấu Dao thay thế muội gả vào phủ Ninh Viễn Hầu. Có thể thấy một số thứ, dù cướp cũng không cướp được.”
Khương Cảnh Duệ nói với vẻ tự hào như thể điều này cũng là niềm tự hào của Khương Lê.
Nhưng Khương Lê không có tâm trạng tốt như Khương Cảnh Duệ. Nàng biết rằng việc Chu Ngạn Bang đề xuất hủy hôn để lấy mình chẳng phải là chuyện tốt lành gì. Ít nhất, giờ đây trong lòng nương con Quý Thục Nhiên chắc chắn căm ghét nàng gấp trăm, gấp ngàn lần.
Với tính cách hẹp hòi, độc ác của hai mẹ con bọn họ, Khương Lê nghĩ rằng Khương Ấu Dao sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình. Để dập tắt hy vọng của Chu Ngạn Bang, họ thậm chí có thể diệt cỏ tận gốc.
Suy đi tính lại, buổi yến tiệc trong cung sắp tới là một cơ hội tuyệt vời.
Khương Lê cúi đầu, cảm thấy có nguy cơ đang dần đến gần.