Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Từ sau kỳ thi ở Minh Nghĩa Đường không lâu, Khương gia nhanh chóng nhận được thiệp mời dự yến tiệc từ hoàng cung.
Hồng Hiếu Đế từ nhỏ đã thích sự giản dị, không thích xa hoa, chỉ có đương kim Thái hậu lại ưa náo nhiệt. Mặc dù Thái hậu không phải là thân mẫu của Hồng Hiếu Đế, nhưng hai người vẫn sống hòa thuận với nhau. Mẫu thân của Hồng Hiếu Đế là Hạ quý phi đã qua đời từ sớm, Thái hậu không có con, tiên hoàng đã giao Hồng Hiếu Đế cho Thái hậu nuôi dưỡng từ nhỏ, tình cảm bao nhiêu năm nay cũng được coi là mẫu từ tử hiếu.
Lần này, ngoài việc mời các quần thần đến dự tiệc, mọi người đều biết Hồng Hiếu Đế muốn ban thưởng cho khảo thí tại cung yến. Đây là một vinh dự lớn lao cho cả đệ tử lẫn gia tộc. Vì vậy, mặc dù Khương lão phu nhân không quá coi trọng Khương Lê, bà ấy cũng đã phân phó người hầu chuẩn bị trang phục và trang sức cho Khương Lê cẩn thận, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Cuộc sống của Khương Lê đã trở nên tốt đẹp hơn trước một chút, ít nhất là sau kỳ thi người hầu trong phủ Khương gia khi bàn tán về nàng cũng không dám lớn tiếng như trước, mà chỉ dám thì thầm sau lưng. Mặc dù có chút chua xót, nhưng không thể phủ nhận rằng vị thế của Khương Lê đã cao hơn trước.
Tại buổi cung yến, rất nhiều quan gia ở Yến Kinh thành sẽ tham dự, nhưng lần này Thừa Tuyên sứ Mạnh Hữu Đức lại không thể đi được.
Mạnh gia thường ngày vốn nhộn nhịp, gần đây lại trở nên hoang vắng, hoa cỏ trong vườn dường như không ai chăm sóc, rất nhiều bông hoa tàn úa. Những chiếc lá khô héo rơi ra khỏi bồn hoa, mùa hè nóng bức cũng trở nên xơ xác đìu hiu.
Đêm đến, ánh đèn trong phòng leo lắt, trong một căn phòng có tiếng người nói chuyện văng vẳng. Dường như là tiếng cãi nhau, một lát sau, “choang” một tiếng, vật gì đó bị ném vỡ, có người đạp cửa bước ra.
Chính là Mạnh Hữu Đức.
Vài ngày ngắn ngủi, Mạnh Hữu Đức đã tiều tụy và già đi nhiều, không còn dáng vẻ đắc ý như trước. Phía sau có người đuổi theo, là thê tử của Mạnh Hữu Đức, Mạnh phu nhân.
“Lão gia, lão gia...“ Mạnh phu nhân vừa chạy vừa khẩn cầu.
“Không cần nói nữa, ngày mai hãy đưa nó về điền trang bên kia tĩnh dưỡng, nếu để tình trạng này tiếp tục, sớm muộn cũng sẽ xảy ra chuyện lớn!” Mạnh Hữu Đức nói mà không quay đầu lại.
“Đó là con gái của chàng, sao chàng có thể nhẫn tâm như vậy!” Mạnh phu nhân hét lên.
“Ta nhẫn tâm?” Mạnh Hữu Đức dừng bước, đột ngột quay đầu lại, chỉ về cánh cửa đang đóng chặt ở xa: "Nàng nhìn nó bây giờ xem, ở lại trong phủ có tốt hơn không? Bây giờ ta đã đắc tội công chúa Vĩnh Ninh, Hữu Tướng cũng không còn để ý đến ta nữa. Con đường làm quan của ta đến đây là kết thúc! Tất cả đều do ái nữ của nàng gây ra! Nếu lúc đầu nó không tự cao tự đại đánh cược với Khương Lê, nếu nó không bắn mũi tên làm công chúa Vĩnh Ninh bị thương ở trường đua ngựa, thì Mạnh Hữu Đức ta đâu đến nỗi này?”
“Nhưng mà...” Mạnh phu nhân còn muốn nói gì đó.
“Bây giờ nó đã phát điên rồi! Đích nữ của ta, ta không đau lòng sao? Nhưng nó điên rồi! Ở lại Mạnh gia chưa chắc đã là chuyện tốt, nếu chuyện nó phát điên truyền ra ngoài, sau này còn ai dám lấy nó? Nếu ở lại điền trang một thời gian, khỏe lại rồi trở về, không ai biết nó từng phát điên, chẳng phải tốt hơn sao?”
Mạnh phu nhân nghe xong, dần dần bình tĩnh lại. Bà ấy nhìn Mạnh Hữu Đức, buồn bã hỏi: “Rốt cuộc Hồng Cẩm ở chỗ công chúa Vĩnh Ninh đã gặp phải chuyện gì, chúng ta thật sự không thể báo thù cho con bé sao?”
“Báo thù?” Mạnh Hữu Đức cười khẩy, cơn giận dữ không biết là dành cho công chúa Vĩnh Ninh hay cho chính bản thân ông ta, ông ta nói: “Sau lưng công chúa Vĩnh Ninh là Thành Vương, thế lực của Thành Vương hiện tại ngay cả Hoàng thượng cũng phải kiêng dè, tương lai...” Ông ta thở dài: “Dân không đấu với quan, quan không đấu với vua!”
Ngữ khí của ông ta vô cùng bất lực và căm hận, khiến Mạnh phu nhân chợt im lặng.
Ở một góc giường trong phòng, Mạnh Hồng Cẩm cố nắm thật chặt chiếc chăn, núp vào trong góc, ánh mắt cảnh giác nhìn người đi tới, nói: “Đi ra... đi ra!”
Trên sàn là những mảnh vỡ của bát thuốc, nước thuốc đổ đầy ra sàn, một nha hoàn đang cúi xuống dọn dẹp mớ hỗn độn trên sàn, một nha hoàn khác đang nhẹ nhàng an ủi Mạnh Hồng Cẩm: “Tiểu thư, không sao đâu nô tì sẽ không làm hại người.”
“Đi ra!” Mạnh Hồng Cẩm hét lên: “Không phải ta làm... không phải ta làm!”
Kể từ ba ngày trước, Mạnh Hồng Cẩm được người của công chúa Vĩnh Ninh đưa về, sau khi tỉnh lại nàng ta đã trở thành như vậy.
Mạnh Hữu Đức và Mạnh phu nhân lo sợ công chúa Vĩnh Ninh dùng dụng hình với Mạnh Hồng Cẩm, việc đầu tiên khi trở về là cho người kiểm tra xem có vết thương nào trên cơ thể Mạnh Hồng Cẩm không, nhưng kiểm tra đi kiểm tra lại, không có bất kỳ vết thương nào. Nhưng sau khi tỉnh lại, Mạnh Hồng Cẩm đã trở thành như vậy, gặp người lập tức trốn đi, dường như đã trải qua một nỗi sợ rất lớn, không nhận ra người xung quanh, dường như đã quên luôn cả bản thân mình.
Không ai biết Mạnh Hồng Cẩm đã trải qua chuyện gì ở chỗ công chúa Vĩnh Ninh, chỉ có Mạnh Hồng Cẩm đang phát điên và công chúa Vĩnh Ninh mới biết. Không ai dám đối chất công chúa Vĩnh Ninh, cho dù là Mạnh Hữu Đức, nếu ông ta vẫn còn mong muốn tiền đồ sau này, Mạnh Hồng Cẩm đã được định sẵn là nạn nhân hy sinh.
…
Ở phủ công chúa, đèn sáng rực rỡ khác hoàn toàn so với Mạnh gia.
Trong phòng lớn, các vũ cơ mỹ lệ mặc chiếc áo lụa mỏng manh, nhảy múa nhẹ nhàng, vải lụa trắng che nửa khuôn mặt, để lộ ra đôi mắt dịu dàng như nước, tất cả đều hướng về người ở chính giữa phòng.
Nam nhân ngồi chính giữa mũi cao, mắt sâu, môi mỏng, lông mày dày, nét mặt tuấn tú nhưng vì khuôn mặt hẹp mà dài nên tỏa ra chút lạnh lùng khó gần.
Đó chính là Thành Vương.
“Nếu đại ca thấy thích thứ gì thì cứ lấy từ chỗ muội đi.” Công chúa Vĩnh Ninh uể oải nói.
Thành Vương nhìn nàng ta một cái, nói: “Sao lại không có tinh thần vậy?”
“Không có gì thú vị, tất nhiên là không có tinh thần rồi.” Công chúa Vĩnh Ninh chống cằm, ánh mắt mềm mại, không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên hơi khó chịu.
Thành Vương nói: “Mấy ngày trước không phải đã mang tiểu thư từ phủ Thừa Tuyên sứ về rồi sao, sao vẫn thấy chán?”
Nghe vậy, công chúa Vĩnh Ninh hơi ngạc nhiên, nói: “Không ngờ ca cũng chú ý đến chuyện này.” Nàng ta gảy móng tay, nói: “Đừng nhắc nữa, Mạnh Hồng Cẩm đó nhìn bề ngoài thì ghê gớm, thực ra là người ngoài mạnh trong yếu, muội chỉ đưa nàng ta đi dạo một vòng trong ngục thất của phủ công chúa, chưa kịp động đến mà nàng ta đã sợ đến nỗi tiểu ra quần.” Công chúa Vĩnh Ninh lộ vẻ chán ghét: “Nhìn dáng vẻ nàng ta, muội chẳng còn hứng thú tra tấn nữa, nên đã thả về.”
“Ngục thất ở phủ công chúa, nam nhân đi vào cũng chưa chắc chịu nổi.” Thành Vương cười: “Muội dẫn nàng ta xem mấy thứ đó, khó trách nàng ta sợ đến phát điên.”
Trong ngục thất của phủ công chúa nhốt toàn những kẻ làm công chúa Vĩnh Ninh không vui.
Công chúa Vĩnh Ninh ghét cay ghét đắng nhưng lại không muốn giết ngay. Để lại ở đây, nghĩ ra đủ trò tra tấn, ví dụ như lột nửa mảng da, hoặc là khoét đi đầu gối, bắt chước hình phạt luộc sống, tóm lại, nói là địa ngục trần gian cũng không phải nói quá. Tuy ngày thường Mạnh Hồng Cẩm ngang ngược hống hách, nhưng ở Mạnh gia cùng lắm chỉ thấy cảnh đánh chết một vài tỳ nữ. Cảnh tượng sống động khủng khiếp như vậy, đủ để khiến nàng ta sợ mất mật, trở thành cơn ác mộng trong lòng mãi mãi.
“Chán ngắt.” Công chúa Vĩnh Ninh cười khẩy: “Tra tấn người tất nhiên phải giữ trong tầm mắt mà từ từ tra tấn mới thú vị, tốt nhất là để họ từ từ giãy giụa, nhìn họ cố gắng cầu sự sống, khi sắp có một tia hy vọng.”Nàng ta thổi “phù” một hơi dập tắt ngọn lửa trong chiếc đèn nhỏ trước mặt, như thể cảm thấy rất vui, cười khúc khích rồi nói: “Giống như thế này, thổi tắt tia hy vọng cuối cùng của họ, khiến họ tuyệt vọng, đó mới gọi là thú vị. Con mồi biết phản kháng chống cự mới gọi là con mồi tốt nhất...”
Thành vương cười nhạt: “Muội nói là Tiết Phương Phỉ phải không.”
Công chúa Vĩnh Ninh nhếch mép, vừa định trả lời thì bên ngoài có người báo tin: “Trung Thư Xá lang Thẩm đại nhân đến.”
Công chúa Vĩnh Ninh nghe thấy vậy, mắt sáng lên, sự mệt mỏi trong ánh mắt lập tức tan biến, vui vẻ nói: “Mau mời huynh ấy vào!”
Thành Vương không thay đổi sắc mặt, nhấc chén trà trước mặt lên uống một ngụm, không nói gì.
Một lát sau, Thẩm Ngọc Dung được dẫn vào, trước tiên hắn hành lễ với Thành Vương, sau đó mới nhìn công chúa Vĩnh Ninh, nói: “Công chúa điện hạ.”
Công chúa Vĩnh Ninh thấy hắn thì mừng rỡ như bắt được vàng, biểu cảm thậm chí có thể nói là thân thiện hơn trước, nàng ta nói với Thành Vương: “Thẩm đại nhân là do muội mời đến, đại ca, mấy ngày trước không phải huynh nói Văn Xương Các thiếu người...”
Thành Vương khẽ nhíu mày, dường như không hài lòng với sự nóng vội của công chúa Vĩnh Ninh, may mắn là chỉ có mỗi công chúa Vĩnh Ninh là quên hết mọi thứ, Thẩm Ngọc Dung vẫn đứng giữa đại sảnh, nghiêm túc, mắt không liếc ngang liếc dọc, Thành Vương thấy vậy mới hài lòng một chút.
Công chúa Vĩnh Ninh và Thành Vương tình cảm rất tốt, tất nhiên có thể nhận ra Thành Vương hài lòng với Thẩm Ngọc Dung, trong lòng rất vui, lại có chút tự hào, như thể đang tự hào về Thẩm Ngọc Dung. Kể từ ngày hôm đó ở trường đua ngựa, nàng ta bị mũi tên của Mạnh Hồng Cẩm bắn trúng, phủ công chúa có không ít người đến quan tâm tình trạng của nàng ta, nhưng không có Thẩm Ngọc Dung.
Thẩm Ngọc Dung hiện là Trung Thư Xá lang, lại là người được Hồng Hiếu Đế coi trọng, vừa mới mất thê tử không lâu, gần gũi với công chúa bị người khác nhìn thấy thì không phải là chuyện tốt. Công chúa Vĩnh Ninh không phải không hiểu đạo lý này, chỉ là thật sự không nhịn được mà nhớ đến hắn. Thực ra Thẩm Ngọc Dung không phải đang nịnh nọt nàng ta, cũng không giống như những người đàn ông khác thường lấy lòng nàng ta, nhưng hắn càng lạnh lùng với công chúa Vĩnh Ninh, công chúa Vĩnh Ninh lại càng yêu thích dáng vẻ đó của hắn.
Công chúa Vĩnh Ninh nghĩ rằng Thẩm Ngọc Dung chính là người sinh ra để khắc chế mình. Vì Thẩm Ngọc Dung, nàng ta đã từ bỏ lòng tự tôn của công chúa, bỏ qua sĩ diện, thậm chí giết chết thê tử của hắn và còn nở một nụ cười mà nàng ta chưa từng để lộ cho ai khác trước mặt hắn. Tất cả chỉ để đổi lại tình yêu từ hắn.
Nàng ta rất yêu Thẩm Ngọc Dung.
Thành Vương bắt đầu hỏi thăm Thẩm Ngọc Dung một số việc. Thẩm Ngọc Dung đứng thẳng tắp, thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti, toát lên phong thái của một người tài. Trong mắt Thành Vương, sự hài lòng đối với Thẩm Ngọc Dung ngày càng tăng, dù Thẩm Ngọc Dung và công chúa Vĩnh Ninh có mối quan hệ, nhưng Thành Vương cho rằng điều đó cũng không phải là lỗi lầm lớn.
Người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết, huống chi đó chỉ là một nữ tử vô dụng?
Trên đời, người ta hoặc là đá lót đường, hoặc là hòn đá cản đường, đá lót đường thì phải giẫm lên, hòn đá cản đường thì phải vứt đi.
Thẩm Ngọc Dung chỉ vứt bỏ một hòn đá cản đường, nhưng con đường sau này của hắn sẽ ngày càng rộng mở, thênh thang.
…
“Thẩm Ngọc Dung đã đến phủ công chúa Vĩnh Ninh, Thành Vương cũng ở đó,” một thị vệ áo đen báo tin.
Trong thư phòng của phủ Quốc công, Cơ Hành đặt lại cuốn sách lên giá.
Thị vệ lặng lẽ biến mất.
“Xem ra Thẩm Ngọc Dung và Thành Vương đã đi chung đường.” Lục Cơ uống một ngụm trà, mỉm cười nhìn Cơ Hành.
“Chuyện sớm muộn thôi.” Cơ Hành trả sách, không rời đi mà đứng trước giá gỗ hoàng lê, như thể đang tìm cuốn sách khác.
“Chúc mừng đại nhân lại thuận lợi tiến thêm một bước.” Lục Cơ nói. “Thẩm Ngọc Dung phối hợp với Thành Vương, Thành Vương có thêm một tướng tài, thế lực sẽ tăng lên rất nhiều.”
Cơ Hành thờ ơ đáp: “Thẩm Ngọc Dung có dã tâm, Thành Vương có dã tâm, những người có dã tâm thường tỏa ra mùi vị giống nhau. Giống như sói sẽ không cùng đàn với chó, Thẩm Ngọc Dung trong triều, sẽ không chọn hoàng đế, sẽ chọn Thành Vương, chỉ có Thành Vương mới có thể thỏa mãn dã tâm của hắn.”
“Đại nhân vẫn nhìn người rất chuẩn,” Lục Cơ thở dài một tiếng, bỗng nhớ ra điều gì, nói: “Chỉ tiếc cho Thừa Tuyên sứ Mạnh Hữu Đức kia, trước đây ông ta là người của Hữu Tướng, bây giờ đắc tội với công chúa Vĩnh Ninh cũng tức là đắc tội với Thành Vương. Hữu Tướng là người của Thành Vương, tự nhiên sẽ không dùng Mạnh Hữu Đức nữa. Mạnh Hữu Đức thật ra là người rất có năng lực...”
Mạnh gia vốn làm việc cho Hữu Tướng, cũng là tay chân của Thành Vương, bây giờ vì sự cố ở trường đua giữa Mạnh Hồng Cẩm và công chúa Vĩnh Ninh, Mạnh gia chắc chắn sẽ bị Thành Vương bỏ rơi. Thật ra không phải do Thành Vương giận cá chém thớt, mà nữ nhi của Mạnh Hữu Đức bị hại thành ra như vậy, dù ngoài miệng Mạnh Hữu Đức nói không tính toán, vẫn tiếp tục làm việc cho Thành Vương, nhưng trong lòng khó tránh khỏi oán hận.
Có oán hận, có lẽ một ngày nào đó sẽ quay lại cắn ngược một cái. Thành Vương thận trọng và đa nghi, tuyệt đối sẽ không dùng Mạnh Hữu Đức nữa. Thực ra theo như tài năng của Mạnh Hữu Đức, tương lai chắc chắn là một trợ thủ tốt. Đứng từ lập trường của người ngoài, cũng phải tiếc nuối thay cho Thành Vương.
Đáng tiếc là chuyện đã đến nước này, không thể cứu vãn được.
“Lần này cũng là vì Khương Nhị tiểu thư.” Lục Cơ cười nói: “Trước đây Diệp Thế Kiệt được Khương Nhị tiểu thư giải vây giúp khiến kế hoạch của chúng ta thay đổi. Bây giờ tới Mạnh Hồng Cẩm, cũng vì Khương Nhị tiểu thư mà nhà họ Mạnh rời bỏ Thành Vương. Hai lần đều vì Khương Nhị tiểu thư mà kế hoạch của đại nhân bị cản trở, đại nhân và Khương Nhị tiểu thư đúng là có mối nghiệt duyên.”
“Ngươi muốn nói, Khương Nhị tiểu thư không phải vô tình?” Cơ Hành hỏi.
“Không phải đại nhân cũng nghĩ như vậy sao?” Lục Cơ mỉm cười trả lời: “Nếu không cũng không phái Văn Kỷ đi điều tra, rốt cuộc là ai ở phía sau chỉ điểm cho Diệp Thế Kiệt.”
Cuối cùng Cơ Hành đã tìm thấy cuốn sách mình muốn, rút ra và quay người, viền áo đỏ tươi được thêu một đôi bướm màu vàng lả lướt bay qua từ sau lưng.
Hắn nói: “Là Khương Nhị tiểu thư.”
Lục Cơ không cười nữa, nhìn về phía Cơ Hành: “Khương gia…”
“Không phải Khương gia.” Cơ Hành từ từ nhếch môi, lộ ra một nụ cười không rõ ý tứ: “Là Khương Nhị tiểu thư.”
“Có phải rất thú vị không?” Cơ Hành nghiêng người ra sau một chút, lười biếng nói: “Ta nghi ngờ Khương Nhị tiểu thư này đến để khắc chế ta.”
…
Mùa hè kéo dài, đang dần chuyển sang mùa thu, nhưng không khí mát mẻ của mùa thu dường như vẫn chưa đến, ánh nắng mặt trời mãnh liệt vẫn tiếp tục kéo dài, làm cho các bông hoa trong vườn nhà bị phơi héo.
Vì vậy, mưa đến muộn luôn được hoan nghênh.
Ban đêm mưa xuống, sáng sớm vẫn chưa ngừng, chỉ là từ mưa lớn chuyển thành mưa nhỏ tí tách.
Nước mưa chảy theo mái hiên tạo thành những dải lụa nhỏ, rơi lách tách trên những viên đá xanh trong sân khiến chúng trở nên sạch sẽ hơn, như là những viên ngọc xanh cổ xưa, thậm chí còn có mùi hương của bùn đất.
Khi Đồng Nhi mang bữa sáng vào, thấy Khương Lê vẫn chưa dậy, khiến nàng ấy cảm thấy bất ngờ. Ngày thường, Khương Lê dậy rất sớm, nàng không có thói quen dậy muộn. Mỗi lần Đồng Nhi mang bữa sáng vào, Khương Lê đã rửa mặt chải đầu xong rồi.
“Tiểu thư.” Đồng Nhi nhỏ giọng gọi.
Khương Lê giật mình tỉnh dậy từ giấc mơ, nhìn thấy Đồng Nhi, nàng do dự một chút, sau đó mới nhận ra đang là lúc nào. Nàng ngồi dậy, đỡ trán, Đồng Nhi thấy trán nàng ướt đẫm mồ hôi lạnh, vội vàng lấy khăn lau cho nàng, nói: “Tiểu thư đã mơ thấy ác mộng à, sao lại chảy nhiều mồ hôi như vậy.”
Bạch Tuyết cũng từ bên ngoài đi vào, nghe thấy vậy lập tức đi đến cửa sổ, mở vài cửa sổ ra, làn gió mát từ bên ngoài thổi vào, khiến trong phòng không còn oi bức như trước, Khương Lê cũng trở nên tỉnh táo hơn một chút.
Nàng nói: “Là một giấc mộng.”
“Thì ra là ác mộng.” Bạch Tuyết nói: “Không sao, ở quê chúng nô tỳ có một câu chuyện, nếu gặp ác mộng, cảm thấy trong lòng không thoải mái, chỉ cần đi dưới ánh nắng mặt trời phơi một chút là sẽ ổn. Nếu tiểu thư cảm thấy sợ, chúng ta có thể ra ngoài phơi nắng...”
"Ngươi nói nhảm gì vậy?” Không đợi Bạch Tuyết nói xong, Đồng Nhi đã ngắt lời: “Bên ngoài đang mưa, mặt trời đâu ra?”
Bạch Tuyết mới tỉnh táo lại, nói: “Ồ, vậy thì chờ thêm mấy ngày rồi phơi.”
Đồng Nhi hỏi Khương Lê: “Tiểu thư đã mơ thấy gì? Sao lại sợ hãi như vậy?”
Mặc dù Khương Lê cố gắng che giấu, nhưng nỗi sợ hãi và lo lắng vẫn hiện lên trong ánh mắt.
Nàng thường luôn mỉm cười khi làm việc, dường như không có thứ gì có thể khiến nàng phiền lòng, vì vậy mỗi khi mất kiểm soát, điều đó trở nên đặc biệt rõ ràng.
“Không có gì,” Khương Lê nhắm mắt che đi ưu tư, nói: “Chỉ là mơ thấy một cố nhân.”
Đêm qua, nàng lại mơ thấy Tiết Chiêu.
Khác với lần trước mơ thấy Tiết Chiêu trong sân đua ngựa. Lần này, Khương Lê nhìn thấy Tiết Chiêu bị giam giữ ở một nơi giống như một nhà tù lớn, nơi đó có nhiều người canh giữ, ai cũng mang vẻ mặt hung dữ. Tiết Chiêu cả người đầy máu, bị treo ngược trong một căn phòng. Khương Lê muốn tới gần nhưng lại bị ngăn cách bởi cửa sắt. Nàng gọi tên Tiết Chiêu, nhưng Tiết Chiêu không hề nhúc nhích, sống hay chết nàng cũng không rõ.
Ngay sau đó, không biết từ đâu có một người bắt đầu tra tấn Tiết Chiêu, họ dùng miếng sắt đỏ đun nóng áp vào cơ thể Tiết Chiêu, còn dùng nước muối có chứa ớt cay đổ vào. Tiết Chiêu bắt đầu hét lớn, Khương Lê cảm thấy đau đớn tột cùng, nhưng nàng không thể chạm đến Tiết Chiêu.
Cho đến khi Đồng Nhi gọi nàng tỉnh giấc, Khương Lê mới nhận ra mình chỉ là đang mơ.
Trong lòng nàng không ngừng lo lắng, tại sao nàng lại mơ thấy Tiết Chiêu. Người ta đồn rằng người thân đã khuất ban đêm sẽ đến báo mộng, nhưng tại sao Tiết Chiêu lại cho nàng thấy những thứ đó? Đó là nơi nào, là ngục giam sao? Nhưng một thiếu niên như Tiết Chiêu chưa bao giờ làm chuyện xấu, là người chính trực dũng cảm, không thể nào rơi vào ngục giam được chứ?
Mà cảm giác bất lực khi nhìn thấy mình không thể bảo vệ được Tiết Chiêu còn đau đớn hơn cả tự sát.
Mặc dù chỉ là một giấc mơ, nhưng Khương Lê không thể quên được, cùng với thời tiết u ám hôm nay, có vẻ nàng cũng bị ảnh hưởng, càng không muốn nói gì, chỉ im lặng.
Khương Lê im lặng đã thu hút sự chú ý của các nha hoàn trong Phương Phỉ Uyển. Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng không biết tại sao, nhưng khi nhìn thấy Khương Lê không muốn bị người khác quấy rầy, mọi người đều lặng lẽ tự mình làm việc.
Buổi chiều, Phỉ Thúy bên cạnh Khương lão phu nhân tới Phương Phỉ Uyển một chuyến, nói rằng muốn Khương Lê đến Vãn Phượng Đường, Khương lão phu nhân có việc quan trọng cần giao phó.
Sau khi đồng ý, Khương Lê đi vào phòng thay đồ, trong lúc đó, Bạch Tuyết hỏi: “Không biết lão phu nhân tìm tiểu thư tới để làm gì?”
“Cái này còn phải hỏi.” Đồng Nhi vừa giúp Khương Lê mặc áo ngoài, vừa nói: “Đương nhiên là vì chuyện cung yến rồi. Ngày mai là cung yến, tiểu thư không chỉ đến, mà còn phải tiếp nhận ban thưởng từ hoàng thượng, một vinh dự lớn như vậy, chắc chắn lão phu nhân sẽ tỉ mỉ căn dặn tiểu thư, tránh mắc phải sai sót gì. Có điều.” Đồng Nhi nhíu mày nói: “Từ khi hồi kinh với tiểu thư, ta chưa thấy tiểu thư mắc phải sai sót nào, không bằng lo lắng cho Tam tiểu thư đi...”
Đồng Nhi tính tình cũng mang theo vài phần kiêu ngạo, có lẽ là do sống lâu trong rừng núi, lời này rơi vào tai Khương Lê, khiến nàng không nhịn được bật cười, bầu không khí u ám từ sớm cũng tiêu tán một phần.
Thấy Khương Lê cuối cùng cũng cười, Đồng Nhi và Bạch Tuyết đều thở phào nhẹ nhõm, chỉ nghe Khương Lê nói: “Đúng vậy, lão phu nhân gọi ta qua chắc chắn là vì chuyện cung yến, chúng ta đi thôi.”
Giờ phút này, bên trong Vãn Phượng Đường ngoài Khương Lê ra, đại phòng, nhị phòng, tam phòng đều đã có mặt đông đủ.
Khương Nguyên Bách là Thủ phụ đương triều, Khương Nguyên Bình là Thông Chính tam phẩm, Khương Nguyên Hưng mặc dù chỉ là một viên quan nhỏ, nhưng vì có hai vị huynh trưởng như thế, cũng có thể đi đến cung yến. Cung yến là chuyện đại sự, đại diện cho mặt mũi của Khương gia, Khương lão phu nhân tự nhiên cũng muốn nhắc nhở một số chuyện.
Những chuyện này cũng đã nói gần xong rồi, hàng năm đều như vậy, bởi vì năm nay Khương Lê cũng sẽ đi cùng, cho nên Khương lão phu nhân sẽ đặc biệt nhắc nhở lại một lần nữa.
Trong khi đợi Khương Lê đến, Lư Thị cảm thấy nhàm chán, quay ra hỏi Quý Thục Nhiên: “Đại tẩu, nghe nói hôn sự của Ấu Dao và Chu Thế tử đã được ấn định thời gian?”
Lời này vừa nói ra, mọi người trong phòng đều có sắc mặt khác nhau.
Khương lão phu nhân không có biểu cảm gì, nhưng người bên tam phòng lại rất ngạc nhiên, rõ ràng là lần đầu tiên nghe nói.
Quý Thục Nhiên cười dịu dàng: “Tin tức của muội thật là nhanh nhạy, đúng vậy, vài ngày trước ta đã bàn với Ninh Viễn Hầu phu nhân, phu nhân cho rằng Ấu Dao đã đến tuổi cập kê, có thể sớm thành thân, mùa đông năm sau là tốt nhất.”
Mùa đông năm sau, Khương Ấu Dao sẽ 16 tuổi.
Nghe vậy, gương mặt Khương Ấu Dao lập tức đỏ bừng. Hôn sự của nàng ta và Chu Ngạn Bang đã được mọi người biết, không cần phải né tránh, nàng ta chỉ cúi đầu ngượng ngùng, không nói gì.
Khương Ngọc Nga thì rất khiếp sợ, từ lâu nàng ta đã biết hôn sự giữa Khương Ấu Dao và Chu Ngạn Bang sẽ thành, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy. Chu Ngạn Bang là Ninh Viễn Hầu Thế tử và Ninh Viễn Hầu chỉ có một nhi tử, sau này toàn bộ phủ Ninh Viễn Hầu sẽ là của hắn. Khương Ấu Dao gả qua đó là có thể quản lý, trở thành Hầu phu nhân. Hơn nữa, thế tử Chu Ngạn Bang nổi danh là mỹ nam tử ở Yến Kinh thành, học rộng tài cao, lại có tính tình ôn hòa, cuộc sống sau khi xuất giá của Khương Ấu Dao chắc chắn rất tốt.
Khương Ấu Dao gả cho phu quân tốt, Khương Ngọc Nga không khỏi nghĩ đến mình. Phụ thân nàng ta chỉ là một quan nhỏ, địa vị rất thấp. Ở nhà họ Khương lại là con của thiếp thất, không thân thiết với đại bá và nhị bá, dù nàng ta có cố gắng lấy lòng Quý Thục Nhiên, nhưng Quý Thục Nhiên chắc chắn cũng sẽ không đặc biệt chú tâm đến hôn sự của nàng ta. Những người có thể giúp nàng ta rất ít, dù thế nào, nàng ta cũng không thể giống như Khương Ấu Dao, gả cho một vị lang quân như ý.
Nghĩ đến vận mệnh sau này của mình, Khương Ngọc Nga không khỏi thở dài trong lòng, vừa buồn bã vừa không cam lòng.
Lư thị cười nói: “Ấu Dao đúng là có phúc lớn, ai cũng muốn gả nữ nhi của mình cho Chu Thế tử. Nhưng mà đại tẩu.” Bà ấy ân cần hỏi: “Đừng quên Lê Nhi cũng là người của Khương gia. Lê Nhi là tỷ tỷ, hôn sự của Lê Nhi còn chưa ấn định mà hôn sự của Ấu Dao lại ấn định trước, liệu có bị đàm tiếu không?”
Lời này thật tế nhị, ai cũng biết hôn sự của Khương Ấu Dao ban đầu thuộc về Khương Lê, Khương Ấu Dao không chỉ tu hú chiếm tổ mà còn muốn chiếm vị trí.
Khương lão phu nhân khẽ nhắm mắt, không để ý đến sự tranh đấu giữa hai người, một màn này bà ấy đã quá quen thuộc. Quý Thục Nhiên bề ngoài dịu dàng nhưng thực ra rất mạnh mẽ, Lư thị thì hám lợi hiếu thắng, hai người gặp nhau, cãi vã là chuyện không thể tránh khỏi, nhưng chẳng qua chỉ là ầm ĩ nhỏ không đáng nhắc đến, không ảnh hưởng đến đại cuộc thì không sao.
“Cảm ơn muội muội đã quan tâm.” Quý Thục Nhiên dường như không nghe thấy sự châm chọc trong lời của Lư thị, trả lời một cách thân thiện: “Hôn sự của Lê Nhi cũng được lão gia giao cho ta, ta cũng để tâm. Lê Nhi cũng đã đến tuổi bàn chuyện hôn sự, nhưng hiện tại chưa có ai tới cầu thân, ta cũng chưa thấy ai tốt hơn, không muốn vội vàng gả Lê Nhi đi. Nếu muội muội có người tốt thì nói với ta một tiếng. Ta sẽ để lão gia xem xét kỹ lưỡng, dù sao cũng là chuyện đại sự cả đời của Lê Nhi, ta không dám tự ý làm chủ, còn phải để mẫu thân và lão gia xem qua mới được.”
Quý Thục Nhiên khéo léo tránh khỏi chuyện Khương Ấu Dao cướp hôn sự, đồng thời cũng ngấm ngầm hạ thấp Khương Lê. Người ta thường nói nhà có nữ nhi thì nhiều nhà muốn cầu thân, nhưng Khương Lê đã trở lại Yến Kinh lâu vậy rồi mà chưa có ai đến cầu thân, người ta không xem trọng Khương Lê, Khương gia cũng không thể chủ động gả nữ nhi đi. Cuối cùng, bà ta đẩy trách nhiệm hôn sự của Khương Lê cho Khương lão phu nhân và Khương lão gia, tự mình rút khỏi trách nhiệm.
Không may, Khương Lê vừa đến cửa Vãn Phượng Đường đã nghe thấy lời của Quý Thục Nhiên, không khỏi bật cười.
Đồng Nhi tức giận đến mức mặt mày đỏ bừng, thấy Khương Lê còn cười, có chút không hiểu, Quý Thục Nhiên đã nói nàng như vậy, Khương Lê không chỉ không tức giận mà còn cười, có gì đáng cười chứ?
Khương Lê bước vào Vãn Phượng Đường, nói một câu: “Lão phu nhân.”
Ánh mắt Khương lão phu nhân tối sầm lại, Khương Lê bây giờ vẫn gọi bà ấy là “lão phu nhân” mà không phải “tổ mẫu”, giống như cố tình giữ khoảng cách với bà ấy, hay nói cách khác là với Khương gia. Khương lão phu nhân dĩ nhiên nhìn ra không thể coi Khương Lê hiện tại giống ngày xưa, Khương Lê đã thay đổi rất nhiều, chỉ là lão phu nhân không biết đó là chuyện tốt hay xấu.
Lư thị vui mừng quay mặt đi, nghĩ rằng Khương Lê nghe thấy lời của Quý Thục Nhiên vừa rồi, chắc chắn sẽ đáp trả vài câu, khiến Quý Thục Nhiên không vui, bà ấy luôn thích thú khi thấy điều đó.
Nhưng Khương Lê dường như không nghe ra sự phỉ báng của Quý Thục Nhiên, sau khi chào lão phu nhân, nàng còn lần lượt hành lễ từng người, không nói câu nào đề cập đến chỗ sai của Quý Thục Nhiên.
Khương Ngọc Nga nhìn chiếc váy xếp ly hoa mà Khương Lê mới thay... đó là phần thưởng mà Khương lão phu nhân đã tặng cho Khương Lê sau kỳ thi, mắt đỏ lên vì đố kỵ.
Khương Ấu Dao nhìn chằm chằm Khương Lê, nhớ lại những gì đã nghe được từ miệng của nha hoàn, Chu Ngạn Bang muốn giải trừ hôn ước với nàng ta để đến với Khương Lê, không nén được sự căm ghét trong mắt.
Khương Lê bình tĩnh đứng đó, làm như không thấy ánh mắt của bọn họ.
Nàng hoàn toàn không quan tâm.