Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Lê Nhi, ngày mai con sẽ vào cung cùng chúng ta." Khương lão phu nhân mở miệng nói: "Có thiếu gì, cần gì thì cứ nói với mẫu thân của con, mẫu thân của con sẽ chuẩn bị đầy đủ cho con.”
Khương Lê gật đầu đáp lời.
“Đây là lần đầu tiên con vào cung kể từ khi trở lại Yến Kinh, đừng làm sai quy củ. Nếu không biết thì cứ hỏi, không biết làm gì thì cứ làm theo Ấu Dao nha đầu.” Khương lão phu nhân dặn dò tỉ mỉ: “Y phục và trang sức đều đã được chuẩn bị sẵn, ngày mai con đại diện cho thể diện của Khương gia, ta tin con sẽ làm rất tốt.”
Đây là lần đầu tiên Khương lão phu nhân khen ngợi nàng, Khương Lê chỉ mỉm cười gật đầu, cũng không tỏ ra quá xúc động.
Thái độ này của nàng khiến Khương Ngọc Nga cảm thấy rất khó chịu. Khương Ngọc Nga nhìn Khương Lê từ khi trở về phủ, địa vị ngày càng được nâng cao. Từ trước đến nay, người ta thường ghen ghét khi thấy người khác có gì đó mà mình không có, nhìn thấy Khương Lê sống tốt, Khương Ngọc Nga chỉ muốn Khương Lê rơi vào cảnh khốn khổ, sống tệ hơn mình thì mới vui mừng.
“Lê Nhi thật lợi hại, lần này được Hoàng thượng tự mình ban thưởng. Trong số các tiểu bối trong phủ, chỉ có Lê Nhi mới làm được điều này.” Lư thị cười nhẹ nhàng, nói: “Nghe nói hạng nhất trong Quốc Tử Giám năm nay là Diệp Thế Kiệt, người của Diệp gia ở Tương Dương. Nói ra thì, Diệp Thế Kiệt cũng có quan hệ họ hàng với Khương gia, y là biểu ca của Lê Nhi mà.”
Diệp Trân Trân đã qua đời nhiều năm, Khương gia cũng không có liên hệ gì với nương gia của Diệp Trân Trân, lúc này Lư thị nhắc đến Diệp Thế Kiệt, rõ ràng là muốn chọc tức Quý Thục Nhiên. Phải biết rằng điệt nhi ở nương gia của Quý Thục Nhiên không chỉ không đạt được hạng nhất của Quốc Tử Giám, mà còn không có tên trên bảng vàng.
Nghe Lư thị nhắc đến Diệp Thế Kiệt, Khương Lê thở dài trong lòng, nàng không hy vọng Diệp gia bị kéo vào vũng nước đục của Khương gia. Diệp gia ở Tương Dương, sau này nàng muốn về Tương Dương để thăm viếng Tiết Hoài Viễn, còn phải dựa vàoDiệp gia. Kéo Diệp gia liên lụy vào chuyện của Khương gia chưa chắc đã là chuyện tốt.
Nàng hy vọng Diệp gia sẽ giữ được sự trong sạch.
Quý Thục Nhiên cười nhìn Khương Lê: “Phải rồi, ta cũng nghĩ Lê Nhi nên qua lại nhiều hơn với Diệp gia thiếu gia. Dù Trân Trân tỷ tỷ đã qua đời, nhưng hai nhà vẫn là thân thích. Nếu Diệp gia thiếu gia tiến vào con đường làm quan, sau này nhà chúng ta cũng có thể giúp đỡ một chút. Đều là người trong nhà, giúp đỡ người nhà vẫn tốt hơn giúp đỡ người ngoài.”
Khương Lê nghe vậy, ánh mắt hơi nhúc nhích.
Lời nói của Quý Thục Nhiên có vẻ rất chân thành, nhưng liệu Quý Thục Nhiên thực sự tốt đến mức đề nghị Khương Nguyên Bách giúp đỡ Diệp Thế Kiệt không? Điều này tuyệt đối không thể, Quý Thục Nhiên sẽ chỉ cho người khác âm thầm chèn ép Diệp Thế Kiệt thôi. Khương Lê không cố ý nghĩ xấu về lòng người, nhưng ở trong Khương phủ đã lâu, nàng hiểu rõ Quý Thục Nhiên là hạng người gì.
Lần này Chu Ngạn Bang thậm chí còn muốn hủy hôn với Khương Ấu Dao để đến với nàng, mẫu nữ Quý Thục Nhiên không căm hận nàng mới lạ.
Nhưng đến giờ, mẫu nữ Quý Thục Nhiên vẫn rất yên lặng, không làm gì cả.
Khương Lê nghĩ đến đây, lại nhìn sang Quý Thục Nhiên.
Quý Thục Nhiên cười dịu dàng như một mẫu thân hiền lành, nhưng Khương Lê cảm thấy ánh mắt bà ta giống như một con mãng xà độc ác đang cuộn mình trên cành cây, nhắm mắt chậm rãi quan sát con mồi, nở nụ cười nham hiểm, những chiếc răng nanh sắc nhọn còn thấm đầy độc.
Bà ta đang tính toán điều gì đó.
Khương Lê lại nhìn về phía Khương Ấu Dao.
Khương Ấu Dao vẫn còn nhỏ tuổi, chưa thể che giấu cảm xúc hoàn hảo như Quý Thục Nhiên. Nàng ta cũng cố gắng nở nụ cười tự nhiên, nhưng đôi mắt không giấu được sự căm hận đối với Khương Lê, còn có một chút hưng phấn không rõ lý do.
Ánh mắt ấy làm Khương Lê cảm thấy quen thuộc, nhưng chỉ nhìn thoáng qua thì nàng không nhớ ra đã thấy ở đâu. Điều duy nhất có thể xác nhận là ánh mắt đó làm nàng cảm thấy vô cùng khó chịu, sống lưng lạnh toát, khiến nàng lập tức trở nên tỉnh táo.
Dương thị không có tiếng nói trong Khương gia, chỉ biết đảo mắt không ngừng, lúc thì nhìn Khương Lê, lúc lại nhìn Quý Thục Nhiên.
Khương lão phu nhân không nói gì thêm, chỉ dặn dò Khương Lê về việc vào cung. Thực ra, Khương Lê đã biết hết những điều này, trước đây nàng đã từng vào cung cùng gia quyến của Thẩm Ngọc Dung rồi. Mà Khương gia làm mệnh quan triều đình, quy củ lại thoải mái hơn nhiều.
Sau khi Khương lão phu nhân dặn dò xong, thời gian đã trôi qua khá lâu. Nghĩ đến việc cần trở về chuẩn bị, ai nấy đều rời khỏi Vãn Phượng Đường, ai đi đường nấy.
Khương Lê ra khỏi cửa Vãn Phượng Đường, lập tức đi về hướng viện của mình. Phương Phỉ Uyển ở góc của Khương phủ, không cùng hướng với viện tử của Khương Ấu Dao và những người khác, tất nhiên sẽ không đồng hành.
Chỉ là không ngờ khi nàng chỉ mới đi một đoạn ngắn, sau lưng có người gọi: “Nhị tỷ.”
Quay đầu nhìn, lại là tỷ muội Khương Ngọc Nga và Khương Ngọc Yến.
Đối với hai người này, Khương Ngọc Yến luôn im lặng, còn Khương Ngọc Nga thì lại chẳng bao giờ dùng vẻ mặt tốt nhìn Khương Lê. Vừa nhìn thấy Khương Ngọc Nga, Khương Lê biết rằng đối phương lại đang âm mưu cái gì đó.
“Nhị tỷ, tỷ đi nhanh quá, ta sắp không theo kịp rồi.” Khương Ngọc Nga thân thiện mở miệng.
Khương Lê đứng im tại chỗ, thậm chí còn không muốn giả vờ, chỉ lịch sự nói: “Ngũ muội có chuyện gì?”
Khương Ngọc Nga không ngờ rằng Khương Lê thậm chí còn không thèm giả bộ, trên mặt hơi không nén được cơn giận, nhưng chỉ sau một lát, nàng ta nhanh chóng điều chỉnh lại, cười nói: “Hôm nay ở Vãn Phượng Đường, khi Nhị tỷ vẫn chưa tới, ta nghe được một chuyện.” Nói đến đây, Khương Ngọc Nga dừng lại một chút, mới nói: “Là về hôn sự của Tam tỷ, Đại bá mẫu nói, hôn nhân giữa Tam tỷ và Chu Thế tử đã được quyết định, sẽ diễn ra vào cuối đông đầu xuân năm sau. Ta nghĩ có lẽ Nhị tỷ không biết việc này nên đặc biệt đến báo cho Nhị tỷ một tiếng.”
Chỉ vì chuyện này thôi?
Đồng Nhi hơi tức giận, Khương Lê cười một chút, nói: “Cảm ơn Ngũ muội đã thông báo, ta biết rồi.”
Dường như Khương Ngọc Nga không hài lòng với giọng điệu bình thản của Khương Lê, nàng ta tỉ mỉ đánh giá Khương Lê một lúc, thấy Khương Lê không có biểu hiện nào của sự đau khổ hay mất mát thì mới nói: “Thực ra, việc hôn nhân của Nhị tỷ và Chu Thế tử lúc trước cũng là một mối nhân duyên tốt, nếu Nhị tỷ không xảy ra chuyện, bây giờ người gả vào Ninh Viễn Hầu phủ phải là Nhị tỷ rồi. Chu Thế tử chính là môi lương duyên số một số hai trong Yến Kinh, bây giờ Tam tỷ không cần tốn nhiều công sức mà gả vào Chu gia, Nhị tỷ lớn hơn Tam tỷ lại không có hôn ước, ta cảm thấy không công bằng với Nhị tỷ.”
Khương Ngọc Yến hơi sợ hãi mà nhìn thoáng qua Khương Lê, muốn ngăn cản Khương Ngọc Nga, cuối cùng chỉ giơ tay kéo góc áo Khương Ngọc Nga, không dám nói gì.
Khương Lê không vội trả lời Khương Ngọc Nga, chỉ nhìn chăm chú vào Khương Ngọc Nga một lúc, nhếch miệng cười. Nụ cười của nàng ấm áp và trong sáng, không chứa đựng bất kỳ gì bên trong, nhưng làm Khương Ngọc Nga cảm thấy hơi hốt hoảng.
Để phá vỡ cảm giác áp lực này, Khương Ngọc Nga hỏi Khương Lê: “Nhị tỷ nhìn ta chằm chằm làm gì?”
“Không có gì.” Khương Lê thản nhiên nói: “Chỉ là thấy Ngũ muội lo lắng cho ta như vậy, trong lòng hơi cảm động, chỉ là...” Nàng thản nhiên nói: “Ngũ muội có lòng như vậy, không biết mẫu thân và Tam muội có biết không?”
Sắc mặt Khương Ngọc Nga lập tức thay đổi.
Nàng ta gấp rút tới đây để chọc giận Khương Lê, lại không biết nếu câu “cảm thấy không công bằng với Nhị tỷ” rơi vào tai của mẫu nữ Quý Thục Nhiên thì sẽ ra sao.
Khương Ngọc Nga miễn cưỡng cười nói: “Đây là lời tâm sự giữa ta và Nhị tỷ...” Khương Lê nhìn Khương Ngọc Nga, cười một tiếng: “Thực ra Ngũ muội không cần quá mức lo lắng cho chuyện hôn nhân của ta. Phụ thân ta là Thủ phụ đương triều của Yến Kinh thành, dù sao cũng có thể tìm một nhà làm quan để gả. Dù mẫu thân không lo cho ta, vẫn còn phụ thân và lão phu nhân. Ta là đích nữ đại phòng Khương gia, chẳng lẽ lại phải gả thấp sao?” Nàng nhìn Khương Ngọc Nga một cách thâm sâu: “Tuy Ngũ muội chưa cập kê, nhưng chi bằng lo cho mình nhiều hơn đi, con đường làm quan của Tam thúc lúc này không có ánh sáng, dựa vào thế lực của Tam thúc và Tam thẩm, cũng khó mà nói sau này Ngũ muội sẽ gả vào nhà thế nào.”
Thấy sắc mặt Khương Ngọc Nga lập tức tái xanh, tâm trạng của Khương Lê tốt hơn hẳn, tiếp tục không nhanh không chậm nói: “Trên đời này, phải biết rằng, mặc dù tài hoa, dung mạo, tính tình, phẩm đức đều quan trọng, nhưng nếu không có gia thế thì cũng chẳng là gì. Bằng không, muội nhìn xem các cô nương ở Ỷ Hồng Lâu trong Yến Kinh, có ai không phải là người đẹp như tiên, thanh nhã đoan trang, nhưng suốt đời cũng chỉ là cô nương thôi.”
Nói xong câu này, nàng không đợi Khương Ngọc Nga trả lời, dẫn theo Đồng Nhi rời đi.
Tất nhiên không thấy được sắc mặt của Khương Ngọc Nga ở phía sau ra sao.
Trên đường trở về, Đồng Nhi cười nghiêng ngả, đến khi về tới Phương Phỉ Uyển, lại kể lại toàn bộ sự việc cho Bạch Tuyết và mấy người khác nghe, nói xong thì cười lớn: “Ngươi không thấy sắc mặt Ngũ tiểu thư lúc đó đâu, ôi trời, cô nương nhà chúng ta thật sự có thể nhịn, so sánh Ngũ tiểu thư với các cô nương ở Ỷ Hồng Lâu trong Yến Kinh thành, Ngũ tiểu thư nhất định tức chết, hứ, ai bảo nàng ta có lòng dạ xấu, cố tình khiêu khích!”
“Sao Ngũ tiểu thư luôn gây cản trở cho cô nương nhà chúng ta vậy?” Minh Nguyệt còn nhỏ tuổi, tò mò hỏi: “Nếu Tam tiểu thư đối nghịch với cô nương thì còn hiểu được, vì Tam tiểu thư và cô nương đều là đích nữ đại phòng nên Tam tiểu thư muốn tranh giành, nhưng Ngũ tiểu thư là người của tam phòng, tiểu thư có làm gì ảnh hưởng tới nàng ta đâu.”
“Không chịu nổi người khác tốt hơn mình thôi.” Đồng Nhi thốt lên: “Muốn mọi người đều khổ sở như nàng ta, dựa vào cái gì chứ, cô nương là kim chi ngọc diệp, sao nàng ta lúc nào cũng so sánh với cô nương chứ. Cô nương tốt hơn nàng ta không phải là chuyện đương nhiên sao?”
Khương Lê nghe các nha hoàn của mình bàn luận, mỉm cười lắc đầu.
Khương Ngọc Nga muốn gì chứ, chẳng qua chỉ là không cam lòng mà thôi. Khương Ngọc Nga hy vọng nhìn thấy nàng sống khổ sở, đau lòng không nguôi, để nàng ta cảm thấy chính mình cao hơn một bậc. Khương Ngọc Nga thậm chí còn muốn dùng Chu Ngạn Bang để kích thích nàng, nhưng Khương Ngọc Nga không hiểu rằng, Khương Lễ không hề hứng thú với Chu Ngạn Bang chút nào.
Đối với nàng, Chu Ngạn Bang chỉ là một người xa lạ, hơn nữa là một người xa lạ khá đáng ghét.
Khương Lê nói: “Có những người như vậy, xuất thân không tốt nhưng lại không yên phận, suốt ngày nghĩ cách leo lên cao, cho rằng thế giới này đều là bất công, không cam tâm. Những người như vậy, việc gì cũng có thể làm ra được.”
Mấy nha hoàn nghe xong, cái hiểu cái không mà gật đầu.
Khương Lê nghĩ, nhìn nhận như vậy, thực ra Khương Ngọc Nga và Thẩm Ngọc Dung là cùng một loại người, càng là những người xuất thân thấp kém, khi đã nếm trải vị trí trên cao thì lại càng khát khao vị trí đó hơn, sinh ra chấp niệm, càng không từ thủ đoạn để leo lên. Chỉ là Khương Ngọc Nga không biết che giấu sự không cam lòng của mình, còn Thẩm Ngọc Dung thì lại quá biết cách che giấu.
Che giấu đến mức ngay cả thê tử kết tóc của mình cũng không phát hiện ra, còn tưởng hắn là một người đầy nhiệt huyết và khát vọng.
Thật sự buồn cười.
Nụ cười của Khương Lê dần dần lắng xuống, nàng lại nghĩ tới ánh mắt của Khương Ấu Dao nhìn nàng ở Vãn Phượng Đường, ánh mắt như đã từng quen biết đó khiến nàng vẫn còn không thoải mái đến tận bây giờ.
Nàng phải đề phòng.
Khương Lê nghĩ ngợi một lúc, nói: “Đồng Nhi, mang hộp của ta lại đây.”
…
Sóng gió của ngày đầu không ảnh hưởng đến niềm vui mọi người vào cung của ngày hôm sau.
Khi Khương Ngọc Nga gặp lại Khương Lê, nàng ta không tỏ ra lạnh lùng vì chuyện hôm qua, vẫn nở nụ cười như trước, thậm chí còn khen ngợi y phục của Khương Lê rất đẹp.
Khương Lê đáp lại: “Ngũ muội cũng không tệ.”
Khương Ngọc Nga sắp cập kê, tuy nhỏ tuổi hơn Khương Ấu Dao, là nữ nhi nhỏ nhất của Khương gia, nhưng nàng ta cao lớn, chỉ thấp hơn Khương Lê một chút, trông không hề non nớt. Nàng ta mặc một chiếc váy tám lớp màu mật ong, trên váy gấm có thêu hoa cúc càng cua, tóc dài búi thùy vân kế, điểm xuyết một cây trâm ngọc bích.
Thực ra, cách án mặc phú quý lại làm mất đi vẻ thanh tao nhỏ nhắn của Khương Ngọc Nga, nhưng nàng ta lại rất vui vẻ. Có lẽ vì trang phục và trang sức để vào cung đều do lão phu nhân gọi thợ may đến chuẩn bị, bình thường hiếm khi Khương Ngọc Nga có được những bộ trang phục và trang sức quý giá như vậy, nên nàng ta rất hài lòng.
Quý Thục Nhiên rõ ràng rất hài lòng với tình cảnh này, dung mạo của Khương Ngọc Yến bình thường, Khương Ngọc Nga ăn mặc quá rườm rà, tất nhiên sẽ khiến Khương Ấu Dao nổi bật.
Khương Ấu Dao thực sự đã bỏ ra nhiều công sức, không nói đến những cái khác, bộ y phục đuôi dài hai tầng màu hoa hồng đỏ cũng đủ để thu hút ánh mắt của người khác. Trâm kim tước, vòng tay bát bảo, lạc tử màu đỏ bên hông, công thêm lớp trang điểm kỹ lưỡng. Thường ngày Khương Ấu Dao ít khi trang điểm đậm, lần này vào cung, hiếm khi vẽ mày đánh phấn, thoa thêm chút son. Ngũ quan của nàng ta tinh xảo xinh đẹp, hoàn toàn khống chế được lối trang điểm đậm này, đứng dưới giàn hoa còn có vẻ yêu kiều hơn hoa, xinh đẹp rực rỡ.
Nếu vào cung như thế này, quả thực có thể thu hút ánh nhìn của các công tử quý tộc. Nhưng Khương Lê vô cùng thắc mắc, Khương Ấu Dao đã đính hôn với Chu Ngạn Bang rồi, tại sao còn phải trang điểm lộng lẫy như vậy?
Phải biết rằng, những người khác hoàn toàn không thể lọt vào mắt Khương Ấu Dao, càng đừng đề cập đến chuyện chủ động thu hút người khác.
Khi Khương Lê dò xét Khương Ấu Dao, Quý Thục Nhiên cũng dò xét Khương Lê, Lư thị thì cười tủm tỉm, che miệng cười nói: “Nếu không phải ta hiểu hai nha hoàn này, ta thật sự không nhận ra Lê nha đầu rồi.”
Khương Lê thường không thích trang điểm lộng lẫy, có lẽ lão phu nhân cũng nhận ra thói quen này của nàng, lần này cho thợ may làm trang phục cũng chọn màu sắc không quá đỏ. Nhưng vì phải gặp hoàng thượng, không thể quá nhạt nhòa, vẫn cần một chút màu sắc. Khương Lê mặc bộ y phục thêu cây mộc lan xanh, bên trong phối với váy lụa màu ngọc bích, màu sắc nhẹ nhàng. Kiểu tóc hồ lô làm nàng đặc biệt trong sáng nhanh nhẹn, trên đầu không có trâm cài để tô điểm, chỉ có đôi khuyên tai bạch ngọc làm nổi bật đôi tai khéo léo tinh xảo, nổi bật cả gương mặt trắng như ngọc.
Nàng không trang điểm đậm như Khương Ấu Dao, chỉ kẻ lông mày nhẹ nhàng, đôi mày xoắn ốc, mắt như điểm sơn, đôi môi nhạt màu, nhưng lại có vẻ thoát tục.
Khi đứng cạnh Khương Ấu Dao, nàng như trúc xanh bên hoa hồng, như khe sâu tăm tối bên cạnh khói lửa. Cái sau có thể khiến người ta yêu thích, cái trước lại dễ để lại ấn tượng.
Quý Thục Nhiên xoay người, nhẹ nhàng nhấn vào vai Khương Ấu Dao, Khương Ấu Dao mới thu lại ánh mắt căm ghét.
Khương lão phu nhân ở một bên, không kìm được mà nhìn Khương Lê thêm vài lần. Mấy nữ nhi của Khương gia, tam phòng là thứ tử, bà ấy không để vào mắt. Nhị phòng không có nữ nhi, đại phòng có hai nữ nhi, vốn tưởng rằng Khương Ấu Dao là viên minh châu quý giá trong lòng bàn tay khiến người ta yêu thích, giờ đây thấy Khương Lê như ngọc thô lạc tới bên bờ, tự có phong thái xinh đẹp.
Ai tốt ai xấu, bây giờ thực sự khó phân biệt.
Khương Nguyên Bách thấy hai nữ nhi đều duyên dáng yêu kiều, lúc này có cảm giác rất thỏa mãn, bèn nói: “Có thể xuất phát rồi.”
Mỗi phòng ngồi một xe ngựa riêng, trong xe ngựa của Khương Lê, Khương Ấu Dao không ngừng làm nũng với Khương Nguyên Bách, không biết có phải để kích thích Khương Lê hay không.
Khương Lê chỉ mỉm cười nhìn mọi thứ trước mắt, vô cùng thờ ơ, khiến Khương Nguyên Bách có không được tự nhiên. Khương Lê có thể thấy, Khương Ấu Dao thường xuyên làm nũng với Khương Nguyên Bách, sự không thoải mái của ông ấy vào lúc này có lẽ là do cảm giác áy náy đối với nữ nhi là nàng đây.
Nhưng nàng không có biểu hiện đau buồn gì, Khương Ấu Dao nhìn thấy cảnh này như đấm một quyền vào bông, trong lòng rất khó chịu. Từ trước đến nay, Quý Thục Nhiên hiền lành, cũng khong ngăn cản hành động khiêu khích của Khương Ấu Dao. Nghĩ lại cũng phải, nữ nhi đùa giỡn với phụ thân là chuyện bình thường, cần gì phải ngăn cản?
Khương Nguyên Bách thấy Khương Lê không hề bị lay động, trong lòng lại cảm thấy hơi thất vọng. Giờ đây, nữ nhi này đã trở nên xinh đẹp, ưu tú, ông ấy làm phụ thân không khỏi tự hào. Dường như Khương Lê không oán trách việc làm của ông ấy năm đó, cũng chưa từng phàn nàn, điều này có lẽ là vì Khương Lê rộng lượng, nhưng Khương Nguyên Bách lại cảm thấy, là vì Khương Lê không quan tâm.
Khương Lê như đang nhìn người xa lạ vậy.
Lúc này, Khương Lê ngồi trong xe ngựa, nhớ lại chuyện vào cung trước đây.
Khi đó, nàng thực sự vui mừng khôn xiết, tự hào vì thành tựu của Thẩm Ngọc Dung, cảm thấy may mắn vì mình là thê tử của hắn. Nàng sợ mình làm sai điều gì khiến Thẩm Ngọc Dung mất mặt, nên lúc ở trong phủ cũng rất căng thẳng mà luyện tập.
Nàng hiếm khi nào lo lắng như vậy, lúc đó Thẩm Ngọc Dung còn cười nàng, nói với nàng: “Không sợ, nếu A Ly làm sai khiến Hoàng thượng nổi giận, cùng lắm là vi phu không làm quan nữa, cùng A Ly trở về quê hương trồng trọt.”
Nàng giả vờ giận dỗi định đánh Thẩm Ngọc Dung, khiến hắn cười rộ lên. Bây giờ nhớ lại, thật sự như đã cách một đời. Thực tế, nàng không làm hắn xấu mặt trong cung yên, ngược lại còn làm rất tốt, Hoàng hậu cũng khen nàng thông minh.
Mà Thẩm Ngọc Dung tuyệt đối sẽ không từ bỏ chức quan vì nàng, mà còn sẵn sàng giết nàng để thăng quan tiến chức.
Những gì tưởng thật lại không phải là thật, những gì tưởng giả lại không phải là giả, thật giả lẫn lộn, lần này đi trên con đường đã từng đi, nàng sẽ không để bị che mắt nữa.
Nàng sẽ từng bước đi đến nơi mình muốn, hoàn thành những việc mình cần làm từng chút một.
Thay phụ thân và Tiết Chiêu báo thù, đòi lại công lý cho cái chết oan uổng của chính mình.
Chiếc xe ngựa tiếp tục lăn bánh, sau một hồi, Khương Ấu Dao cũng không nói gì nữa, trở nên im lặng. Cả gia đình, mỗi người đều có tâm sự riêng, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.
Gần nửa canh giờ sau, xe ngựa dừng lại.
Bên ngoài, phu xe nói: “Phu nhân, lão gia, đến rồi.”
Khương Nguyên Bách xuống xe trước, rồi đến lượt nha hoàn và bà tử giúp Quý Thục Nhiên và những người khác. Khương Lê vừa bước xuống xe ngựa, đặt chân lên đất liền kề với cửa cung, nhìn vào bức tường cung sâu thẳm, tâm trạng trở nên phức tạp.
Chính ở trong cung này đã nuôi dưỡng ra người độc ác và kiêu ngạo như Công chúa Vĩnh Ninh, dùng quyền lực để đàn áp dân chúng, mà Thẩm Ngọc Dung đã không ngần ngại hy sinh nàng chỉ để tranh giành một chỗ đứng trong cung điện lộng lẫy này.
Cung điện này trông có vẻ xa hoa tráng lệ, nhưng những người sống bên trong, có bao nhiêu người là cái xác không hồn? Họ đeo vàng đeo bạc, tưởng chừng như có tất cả, nhưng thực ra chẳng có gì. Khương Lê vừa thương hại vừa khinh thường họ, càng không muốn kết bạn với họ.
“Nhị tỷ, đây là cửa cung.” Khương Ngọc Nga bước xuống từ chiếc xe ngựa phía sau, nói.
Khương Lê mỉm cười, Khương Cảnh Duệ không thoải mái mà vặn vẹo cổ. Hôm nay, y cũng phải ăn mặc chỉnh tề, không thể tự do phóng túng như khi ở trong phủ. Chuyện này thực sự giống như muốn cái mạng già của Khương Cảnh Duệ, còn Khương Cảnh Hữu bên cạnh y thì vẫn hòa nhã như thường lệ, giống như đúc từ một khuôn với phụ tử Khương Nguyên Bình vậy.
Bên ngoài cửa cung dần dần có thêm nhiều xe ngựa của các quan gia đến, những người có phẩm cấp thấp hơn còn đến chào hỏi nịnh nọt Khương Nguyên Bách. Chỉ là Khương gia đã đến hơi muộn, Khương Nguyên Bách còn phải vào gặp Hồng Hiếu Đế trước nên không ở lại lâu bên ngoài cung, được người dẫn đường trực tiếp vào trong.
Ban đầu Khương Ấu Dao nghĩ rằng Khương Lê lần đầu vào cung, chắc chắn sẽ luống cuống tay cahan, căng thẳng quá mức, nếu có thể thấy Khương Lê xấu mắt thì không còn gì bằng. Ai ngờ vừa quay đầu lại, thấy Khương Lê nhẹ nhàng nhấc váy, bước đi đặc biệt thong dong.
Như thể cung đình là hậu hoa viên nhà nàng vậy.
Khương Ấu Dao không khỏi tức giận, dù lần đầu nàng ta vào cung cũng nơm nớp lo sợ sẽ làm sai điều gì, nhưng Khương Lê lại chẳng lúng túng chút nào. Khương Ấu Dao muốn bắt lỗi Khương Lê, nhưng đến khi tới gần chỗ cần đến, Khương Lê vẫn hoàn hảo không có sơ sót gì.
Khương lão phu nhân hết sức hài lòng, dù sao trong các tiểu bối hôm nay, chỉ có Khương Lê là người lạ lẫm với Hoàng cung nhất, bà ấy lo Khương Lê sẽ mắc lỗi, nhưng hiện giờ xem ra Khương Lê làm rất tốt, có lẽ sẽ không có vấn đề gì.
Lúc này, trong đại điện của Ngọc Minh điện, đã có rất nhiều gia quyến của quan viên đến. Những phu nhân quý nữ này đều là gia quyến của quan viên từ tam phẩm trở lên trong Yến Kinh, thân phận cao quý.
Bởi vì dạ yến chưa bắt đầu, đa số đều đang tìm người quen để trò chuyện. Trong cung yến thế này, những tiểu thư đều cố gắng trang điểm, dù là đã cập kệ hay chư. Hôm nay vào cung còn có nhiều công tử, tài tuấn của quan gia, phong tục của Bắc Yên tương đối cởi mở hơn triều trước, nam nữ trẻ tuổi chỉ cần không làm chuyện quá phận, có tình cảm với nhau thì đều có thể thông qua việc tới cửa đề thân mà trở thành phu thê.
Mà ở chỗ như cung yến thế này, phần lớn người tham dự đều môn đăng hộ đối, đây cũng là một điều tiện lợi.
Ngồi ở hướng chính đông là một đôi mẫu tử, nữ tử khoảng mười sáu mười bảy tuổi, mặc váy lụa màu xanh ngọc điểm hoa, trên đầu cài trâm hồ điệp, dung mạo cũng khá xinh đẹp. Vị phụ nhân bên cạnh cũng ăn mặc hoa lệ, nhưng nếu phải bàn đến thì cử chỉ không tự nhiên bằng các phu nhân xung quanh, có hơi quê mùa.
Mẫu nữ hai người này chính là mẫu thân của Thẩm Ngọc Dung và muội muội của hắn, Thẩm Như Vân.
Bây giờ Thẩm Ngọc Dung giữ chức Trung Thư Xá Lang, tất nhiên là Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu có thể tham gia cung yến. Mặc dù Thẩm Ngọc Dung là người góa bụa, nhưng người trong Yến Kinh thành đều biết rằng thê tử của Thẩm Ngọc Dung là Tiết Phương Phỉ đã ngoại tình, cái chết của nàng được coi như trời cao có mắt.
Thẩm Ngọc Dung trẻ tuổi, tương lai rộng mở, lại đẹp trai xuất chúng, hào hoa phong nhã, rất nhiều người nhìn trúng Thẩm Ngọc Dung, trong lòng nghĩ đến chuyện gửi gắm nữ nhi vào Thẩm gia.
Nên biết rằng Thẩm gia rất đơn giản, chỉ có Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu. Sau này Thẩm Như Vân xuất giá, nữ nhi nhà ai gả vào cũng có thể làm quản lý việc trong nhà, không cần lo lắng chuyện tiểu cô tử ở chung, chỉ cần hoà thuận với bà bà là được. Đối với nhiều tiểu thư được nuông chiều, điều này đã là rất tốt rồi.
Chính vì có những suy nghĩ này trong lòng, nhiều quý phụ nhân đã đến kết giao với Thẩm mẫu vì nể mặt Thẩm Ngọc Dung. Họ không hề chê bai xuất thân nhỏ bé của Thẩm mẫu, nhiệt tình tán dương Thẩm mẫu, thậm chí còn khen ngợi Thẩm Như Vân, làm cho Thẩm Như Vân cảm thấy lâng lâng.
Nhiếp Tiểu Sương, Chu Hinh Nhi, hai vị tiểu thư cùng tổ với Khương Lê trong kỳ thi cưỡi ngựa bắn cung ở Minh Nghĩa Đường cũng đang vây quanh Thẩm Như Vân trò chuyện.
Liễu Nhứ ở một bên, thấy vậy thì khẽ hừ một tiếng, nhỏ giọng nói với Liễu phu nhân: “Thật sự là lần đầu thấy có người vội vàng gả nữ nhi cho một người góa bụa như vậy.”
Liễu phu nhân khẽ chạm vào trán Liễu Nhứ, thấp giọng nói: “Con nói nhiều quá!”
“Thật sự là vậy mà.” Liễu Nhứ lẩm bẩm, nàng ấy thực sự không thể ưa được hành vi của những đồng môn này. Đó còn là những quý nữ hàng đầu ở Yến Kinh thành, thế mà Thẩm Trạng Nguyên mới mất thê tử, không cần biết phẩm hạnh của Tiết Phương Phỉ ra sao, dù gì Thẩm Trạng Nguyên cũng biểu hiện rằng rất thương tiếc thê tử quá cố. Mấy vị tiểu thư này không nghĩ kỹ, nếu thật sự thương tiếc thê tử quá cố, sao có thể nhanh chóng tái giá? Nếu nhanh chóng tái giá như vậy, Thẩm Trạng Nguyên cũng không phải là người yêu sâu đậm như biểu hiện, cũng chỉ là kẻ giả dối mà thôi.
Mới nói xong, bên cạnh có người mở miệng: “Nghe nói hôn sự của Ninh Viễn Hầu Thế tử và Khương gia Tam tiểu thư nhà Thủ phụ cũng đã được quyết vào cuối đông năm sau rồi.”
Nghe vậy, sắc mặt của Thẩm Như Vân ở một bên lập tức thay đổi, nàng ta hỏi: “Thật sao?”
“Thật mà.” Nhiếp Tiểu Sương đáp: “Mấy ngày trước ta cũng nghe nương ta nói, hôn sự giữa Ấu Dao và Chu Thế tử đã được quyết định từ sớm, bây giờ chỉ chọn thời gian thôi, cũng hợp tình hợp lý.”
Thẩm Như Vân không thể kìm nén sự bực bội trong lòng, châm chọc: “Ta còn nhớ trước kia chuyện hôn nhân của Chu Thế tử là cùng với Khương Nhị tiểu thư.”
Mọi người xung quanh nhìn nhau.
Lời nói của Thẩm Như Vân không dễ nghe, không ai dám trả lời, vì nếu trả lời tức là đắc tội với Khương gia, bây giờ Khương Nguyên Bách là Thủ phủ đương triều, ai dám nói nửa lời không hay về nữ nhi của ông ấy? Tuy nhiên, muội muội của Trung Thư Xá Lang cũng không dễ đắc tội, nên mọi người chỉ đành im lặng.
Chỉ là trong sự im lặng đó, họ lại không hẹn mà cùng nhớ tới lời nói của Thẩm Như Vân. Đúng thật vậy, chẳng phải khi xưa người được đính hôn với Chu Ngạn Bang là Khương Lê sao, muội muội lấy đi mối hôn sự của tỷ tỷ, nói ra cũng không mấy vẻ vang. Mọi người lập tức nhìn sắc mặt của Ninh Viễn Hầu phu nhân.
Ninh Viễn Hầu phu nhân ngoảnh mặt làm ngơ với tất cả những lời này, đang nói chuyện cười đùa với Nghị lang Đại phu nhân Quý Trần Thị, cũng chính là tỷ tỷ của Quý Thục Nhiên, như thể không nghe thấy lời bàn luận của mọi người xung quanh.
Chỉ là nghe hay không nghe, chỉ có bản thân người đó biết.
Liễu Nhứ có ý muốn lên tiếng bênh vực Khương Lê, nhưng lại không biết nói gì, đành liên tục nhìn về phía cửa, nghĩ sao Khương Lê vẫn chưa tới.
Đúng lúc này, cung nữ thông báo, nữ quyến Khương gia tới.
Mọi người nhìn về phía cửa thấy đi đầu là Khương lão phu nhân, tiếp theo là Quý Thục Nhiên, ngay sau đó là Lư Thị, rồi đến Dương Thị, mấy nữ nhi của Khương gia chậm rãi đi vào.