Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Các phu nhân trong điện đều không thấy xa lạ gì với nữ quyến Khương gia. Khương gia là đại quan gia số một Yến Kinh thành. Phàm là vị phu nhân nào trong nhà mở tiệc chiêu đãi khách khứa cũng sẽ không quên mời Khương gia phu nhân.
Ngoại trừ Dương thị thì những quý phu nhân này muốn gặp Quý Thục Nhiên và Lư thị. Nhị phòng không có nữ nhi, trong đại phòng của Khương Lê rời đi tám năm, cũng chỉ có một mình Khương Ấu Dao, rất nhiều người đã quên còn có một Khương Lê. Các nàng gặp Khương Ấu Dao ở đây nhiều rồi nhưng số lần gặp Khương Lê lại ít ỏi không có mấy.
Ấn tượng sâu sắc nhất chính là phong thái của Khương Lê trong hai trận kiểm tra liên tiếp, một lần cầm nhạc, một lần ngự xạ.
Không biết thì thôi, bỗng nhiên lên tiếng lại khiến người ta kinh ngạc là ấn tượng của người ngoài đối với Khương Lê. Nhưng người không đi xem kiểm tra lại từ chối cho ý kiến, cho rằng chẳng qua là nghe nhầm lời đồn bậy, Khương Lê cũng không tốt như trong lời đồn. Bởi vậy cung yến ngược lại trở thành một cơ hội chứng thực lời đồn đại.
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm phía sau Quý Thục Nhiên.
Sau lưng Lão phu nhân là Quý Thục Nhiên và Lư thị ở trước, Dương thị ở phía sau, cuối cùng là các nữ hài tử mà Khương Ấu Dao là người đi đầu.
Trên mặt Khương Ấu Dao tươi cười vô cùng ngọt ngào tinh tế, ăn mặc cử chỉ vừa nhìn đã biết là đại tiểu thư có cuộc sống thoải mái, không trải khó khăn nhân gian. Ngoài điều đó ra, Quý Thục Nhiên còn cố gắng làm cho Khương Ấu Dao trông đoan chính, bình tĩnh. Phải biết rằng nam tử nhìn nữ tử, chủ yếu là nhìn sự xinh đẹp, trí tuệ và bản thân nữ tử, nhưng nhà giàu chọn vợ thì trừ thứ đó ra còn phải xem tính cách, bản lĩnh của nương tử có thể quản tốt một hậu trạch hay không.
Nhất là vài ngày trước đó Chu Ngạn Bang mưu toan hối hôn, càng làm cho Quý Thục Nhiên tức hận không thôi, nếu không phải sau đó Ninh Viễn Hầu phu nhân tự mình đến nhà bồi tội, hơn nữa Khương Ấu Dao lại mến mộ Chu Ngạn Bang thì Quý Thục Nhiên sẽ không bao giờ để cho Chu gia sống tốt như thế.
Khương Ấu Dao càng xuất chúng, lại càng nói rõ ràng trong hôn sự này, Khương Ấu Dao gả cho Chu Ngạn Bang không phải trèo cao mà bản thân nàng ta cũng có của ăn của để.
Khương Ấu Dao giống như đóa hoa nở rộ, thướt tha vào cửa, dung mạo nàng ta cực kỳ xinh đẹp, làm cho Ngọc Minh Điện tăng thêm vài phần màu sắc. Một số tiểu thư dung mạo bình thường không khỏi sinh ra cảm giác tự ti, mặc cảm khi nhìn Khương Ấu Dao.
Được nuôi dưỡng ở quan gia làm cho người ta hâm mộ, bản thân lại có dung mạo tuyệt trần, người nhà cưng chiều, ngây thơ hồn nhiên, hôn sự thuận lợi, phu quân tuấn mỹ dịu dàng, môn đăng hộ đối, đây không phải là kiểu người đáng hâm mộ sao? Mặc dù phần lớn các tiểu thư ở đây xuất thân từ gia đình phú quý nhưng mỗi nhà đều có phép tắc riêng khó thuộc lòng, tiểu thư nhà phú quý có những cuộc đời không phải hào hoa như vẻ bề ngoài mà ta thấy, trong lòng rất khổ sở.
Khương Ấu Dao thu hết sự hâm mộ của mọi người vào đáy mắt, trong lòng không khỏi đắc ý, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Đằng sau Khương Ấu Dao là Khương Lê.
Kỳ thật bàn về xếp hạng trong vai vế, Khương Lê nên đi trước Khương Ấu Dao. Chỉ là không ai nói cho Khương Lê nên Khương Ấu Dao tự ý đi phía trước. Khương Lê cũng không thèm để ý những thứ này, trong mắt nàng, ai trước ai sau không quan trọng.
Mọi người trơ mắt nhìn phía sau Khương Ấu Dao xinh đẹp như hoa xuất hiện một nữ tử mềm mại như nước.
So với trang phục lộng lẫy của Khương Ấu Dao, nàng thật sự có vẻ quá khiêm tốn, quá bình thường. Nhưng trong vẻ bình thường, ngũ quan rõ ràng của nàng lại giống như mực đậm màu trong tranh sơn thủy, làm cho người ta có nghĩ ngợi không thôi.
Bước chân Khương Nhị tiểu thư thẳng tắp, không chút hoang mang, nhẹ nhàng hơn Khương Ấu Dao, thoạt nhìn hiền lành, trầm tính hơn một chút. Nếu Khương Ấu Dao là quan gia tiểu thư rực rỡ trong Yến Kinh thành thì nữ nhi này càng giống như tiểu tiên nữ thanh tú, trí tuệ trong núi, người trước thích hợp với màu sắc rực rỡ, người sau thích hợp lạnh nhạt, không ăn khói lửa nhân gian.
Có người tinh mắt nhìn thấy trên cổ tay mảnh khảnh của Khương Lê không có vòng ngọc trang sức mà là treo một chuỗi hạt Phật màu đen. Tràng hạt Phật dịu dàng, làm cổ tay nàng nổi bật sáng tỏ như ngọc.
Có người nhớ ra, Khương Lê ở am ni cô trên núi tám năm, tuy nói am ni cô bây giờ là chỗ mà loại người nào cũng thu nạp vào nhưng hình như không ảnh hưởng đến tâm hồn trong sáng và Phật tính của Khương Lê.
Nàng rất có “Linh”.
Khóe miệng nàng cũng ẩn chứa nụ cười, khác với nụ cười của Khương Ấu Dao, nụ cười của Khương Lê giống như nụ cười hiểu ý phát ra từ đáy lòng, rất bình thản thoải mái, không có phiền não, làm cho người ta nhìn xong trong lòng cũng thoải mái theo.
Ninh Viễn Hầu phu nhân và Quý Trần thị đang nói chuyện cũng nhíu mày.
Từ khi Chu Ngạn Bang nói muốn giải trừ hôn sự với Khương Ấu Dao, Ninh Viễn Hầu phu nhân sinh tâm bệnh. Tuy rằng năm đó bà và Diệp Trân Trân có giao hảo, nhưng Diệp Trân Trân đã chết nhiều năm, Khương Lê thân là nữ nhi của Diệp Trân Trân để lại, tất nhiên không được sủng ái hơn nữ nhi ruột thịt của Quý Thục Nhiên. Thêm đó về sau Khương Lê hại Quý Thục Nhiên sinh non, mang tiếng xấu, Ninh Viễn Hầu phu nhân cũng không tìm cách làm thân với Khương gia nữa.
Cho dù gia nghiệp Khương gia lớn, nhưng một tiểu thư có thủ đoạn thâm độc, mất hết danh tiếng như thế thì nhà ai cũng không muốn.
Nhưng không nghĩ tới, Quý Thục Nhiên lại chủ động tới tìm bà ấy.
Quý Thục Nhiên giống như hiểu rất rõ trong lòng bà ấy đang suy nghĩ gì, chỉ nói mình cũng rất luyến tiếc chuyện hôn sự này, càng luyến tiếc thông gia như Ninh Viễn Hầu, nghĩ tới nghĩ lui, tuy rằng Khương Lê không được nhưng Khương gia không chỉ có một nữ nhi là Khương Lê.
Ninh Viễn Hầu phu nhân mừng rỡ, trong mắt bà ấy, cả thành Yến Kinh không có thông gia nào tốt hơn Khương gia, mà Khương Ấu Dao không khác gì Khương Lê. Thứ nhất cũng là đích nữ của Khương Nguyên Bách, thứ hai bất luận là dung mạo, tài hoa hay là tính cách, Khương Ấu Dao đều khiến người ta hài lòng. Sau đó Chu Ngạn Bang cũng đến xem, không có dị nghị với chuyện hôn nhân này, Ninh Viễn Hầu phu nhân cho rằng, chuyện này cứ quyết định như vậy.
Ai biết sau khi Khương Lê hồi kinh không lâu, đột nhiên Chu Ngạn Bang lại đưa ra một ý nghĩ hoang đường như vậy.
Ninh Viễn Hầu phu nhân hoảng sợ, chuyện Chu Ngạn Bang muốn hối hôn không biết sao lại bị Quý Thục Nhiên biết được. Sợ Quý Thục Nhiên trách tội, Ninh Viễn Hầu phu nhân không thể không đến nhà bồi tội, còn quấn lấy Quý Trần thị nói chuyện. Liên tục dùng tình cảm và nói lý lẽ, dù thế nào thì Chu Ngạn Bang cũng không đề cập tới ý nghĩ vô liêm sỉ này nữa nhưng Ninh Viễn Hầu phu nhân hiểu rõ bản tính trong lòng con trai, Chu Ngạn Bang sẽ không chấm dứt tâm tư này.
Vừa giận vừa tức, Ninh Viễn Hầu phu nhân sợ Chu Ngạn Bang lại gây ra tai họa gì nên cung yến hôm nay, bà ấy tính toán tự mình đến xem Khương Lê rốt cuộc có dáng vẻ thế nào. Hai trận kiểm tra kia, Ninh Viễn Hầu phu nhân không có đi xem, bởi vậy không biết Khương Lê nổi bật như thế nào, cho dù nghe nhiều người xung quanh khen ngợi Khương Lê, Ninh Viễn Hầu phu nhân cũng vẫn coi thường.
Trước mắt, cuối cùng bà ấy cũng nhìn thấy vị nữ hài tử làm nhi tử của bà ấy mê đến thần hồn điên đảo có dáng vẻ như thế nào.
Bình tĩnh mà xem xét, mặt mày Khương Lê giống Khương Nguyên Bách, thanh tú rõ ràng, đường nét lại giống Diệp Trân Trân, có vẻ đôn hậu ngây thơ. Nhưng ánh mắt của nàng, nụ cười của nàng, không khí khái tự tại như Khương Nguyên Bách, cũng không đơn thuần hoạt bát như Diệp Trân Trân.
Vẻ dịu dàng này làm cho người ta không có phòng bị, nhưng cũng làm cho người ta cảm thấy nàng giống như cái gì cũng biết.
Trong lòng Ninh Viễn Hầu phu nhân trầm xuống, Khương Lê như vậy có thể câu đi trái tim Chu Ngạn Bang, cũng không phải chuyện gì lạ.
Nhưng bà ấy không thể để cho chuyện này tiếp diễn, nếu Chu Ngạn Bang chưa từ bỏ ý định, Khương Lê sớm muộn sẽ trở thành trở ngại cho hai người Chu Ngạn Bang và Khương Ấu Dao, hôn sự không thành sẽ kết thành thù, thật sự kết thành thù với Khương gia thì chi bằng không cần cửa hôn sự này còn hơn.
Ninh Viễn Hầu phu nhân chỉ cảm thấy đau đầu.
Mọi người không biết trong lòng Ninh Viễn Hầu phu nhân suy nghĩ gì, chỉ lo lắng nhìn nữ hài tử Khương gia. Khương Ấu Dao kiều diễm động lòng người, Khương Lê thanh tú xuất trần, ngược lại Khương Ngọc Nga có vẻ quá mức thế tục, Khương Ngọc Yến lại bình thường, cũng không làm mọi người chú ý.
Vì thế hai vị thiên kim đại phòng Khương gia mỗi người một vẻ, ít nhất thì dung mạo sàn sàn như nhau, trở thành sự thật ăn sâu vào lòng người.
Nữ quyến Khương gia vừa trình diện. Lấy lí do thân phận, không ít người bắt đầu lại gần chào hỏi thân thiện, Quý Thục Nhiên muốn ngồi cùng một chỗ với Quý Trần thị. Lư thị cũng cùng phu nhân mình quen biết ngồi ở một chỗ.
Dương thị không có hảo hữu gì nên cũng không có ai đến chào hỏi bà ta, đành phải ngồi ở bên cạnh Khương lão phu nhân, ở chung một chỗ với Khương Ngọc Nga, Khương Ngọc Yến, hơi có dáng vẻ bị lạnh nhạt.
Khương Lê thì trực tiếp đi tìm Liễu Nhứ.
Nàng ấy chỉ quen một người bằng hữu, Liễu Nhứ đang cực kỳ phiền muộn, thấy nàng đến thì vui mừng vô cùng, chờ Khương Lê và Liễu phu nhân hành lễ, nhanh chóng kéo Khương Lê kéo qua một bên, nói: "Nghe nói Chu Ngạn Bang và Khương Ấu Dao định hôn sự rồi à?"
Khương Lê kinh ngạc chớp mắt một cái, không nghĩ nhanh như vậy đã truyền ra ngoài, nàng cười gật đầu.
“Không có gì." Liễu Nhứ nghẹn nửa ngày, cũng không nghẹn ra lời an ủi gì, cuối cùng vỗ vỗ tay nàng: "Nam nhi tốt hơn Chu Ngạn Bang ở kinh thành nhiều không đếm xuể, ngày sau người ngươi tìm được tất nhiên tốt hơn Chu Ngạn Bang một vạn lần. Nếu thật sự là đi theo Chu Ngạn Bang, ngươi sẽ chịu thua thiệt.”
Suýt chút nữa Khương Lê bật cười, nàng nhạy cảm nhận ra có một ánh mắt đang đánh giá mình, giương mắt nhìn lại mà không khỏi bất ngờ, người nhìn chằm chằm mình chính là tiểu cô tử trước kia, Thẩm Như Vân.
Ánh mắt Thẩm Như Vân trước sau cay nghiệt như một, có vẻ hơi xoi mói khiến Khương Lê khá hoảng hốt. Giống lần đầu tiên đi theo Thẩm Ngọc Dung đến Thẩm gia ở Yến Kinh. Khi đó Thẩm Như Vân ngồi trong phòng, cũng dùng ánh mắt đánh giá đồ vật như vậy nhìn nàng. Lúc ấy Khương Lê còn không rõ nhưng hiện tại Khương Lê đã hiểu, ánh mắt này là đang suy nghĩ có thể lợi dụng nàng trong hoàn cảnh nào, có thể mang lại bao nhiêu phúc lợi cho Thẩm gia.
Kỳ thật ngay từ đầu Thẩm Như Vân và Tiết Phương Phỉ không phải đã như nước với lửa.
Khương Lê nhớ rõ, khi Thẩm Ngọc Dung còn chưa đỗ Trạng Nguyên làm quan, cho dù Thẩm Như Vân có không miễn cưỡng thế nào thì trên mặt vẫn phải làm ra vẻ thân thiết gọi nàng là "tẩu tẩu".
Nhưng từ khi Thẩm Ngọc Dung đỗ Trạng Nguyên, Thẩm Như Vân không bao giờ đặt nàng trong mắt nữa.
Thấy Khương Lê nhìn chằm chằm Thẩm Như Vân, Liễu Nhứ thắc mắc: "Ngươi và nàng ta có quan hệ gì sao? Lúc trước ngươi không có ở đây, Thẩm Như Vân nói Khương Ấu Dao cướp hôn sự của ngươi và Chu Ngạn Bang, đây không phải là cố ý sinh sự, lấy ngươi làm trò à?”
“Ta không đắc tội với nàng ta." Khương Lê lắc đầu. Trong lòng rõ ràng, sở dĩ Thẩm Như Vân lấy chuyện này ra gây sự là bởi vì Chu Ngạn Bang.
Người ngoài không biết nhưng tẩu tẩu nàng ta lại hiểu rõ, Thẩm Như Vân hâm mộ Chu Ngạn Bang nhiều năm, hiện giờ vất vả lắm mới có thể đàm hôn luận gả với Chu Ngạn Bang, lại bị Khương Ấu Dao nhanh chân đến trước, sao trong lòng có thể không tức giận?
Nói không chừng cũng hận cả nàng, nếu không phải lúc trước Khương Nhị tiểu thư đính hôn với Chu Ngạn Bang trước, làm sao Khương Tam tiểu thư có thể chim khách chiếm tổ, sớm quyết định với Chu Ngạn Bang.
Khương Lê nghĩ thầm, không biết sau khi Thẩm Như Vân biết tẩu tẩu của mình ngăn cản hôn sự của mình sẽ có vẻ mặt như thế nào. Nghĩ đến đây, nàng không khỏi cảm thấy buồn cười.
Nụ cười của Khương Lê rơi vào trong mắt Thẩm Như Vân, càng làm nàng ta cảm thấy chói mắt. Hơn nữa Thẩm Như Vân luôn cảm thấy, thần thái cử chỉ của Khương Lê rất quen mắt. Chẳng qua Thẩm Như Vân vẫn tin là lần đầu tiên nhìn thấy Khương Lê, cảm giác quen thuộc này làm cho Thẩm Như Vân không vui vẻ gì. Nàng ta hừ mũi một tiếng, quay đầu, không nhìn Khương Lê nữa.
Nói đùa một lúc, bên ngoài có cung nữ đến báo, Thái hậu tới.
Các vị phu nhân cùng nhau đứng dậy, nghênh đón Thái hậu đến.
Đương kim thái hậu không phải là mẹ đẻ của Hồng Hiếu Đế nhưng tính cách nhân từ, thường xuyên lễ Phật làm công đức, càng không hỏi thế sự. Nguyên nhân là như thế này, lúc trước hậu cung mới có Hạ quý phi và Lưu Thục phi tranh giành nhau. Lúc ấy đều đồn đại Hoàng hậu không có con, khó giữ được hậu vị, về sau cơ thể Hạ quý phi không tốt nên mất sớm. Hồng Hiếu Đế được nuôi dưỡng bởi Thái hậu, Tiên Hoàng cố ý nâng đỡ Hồng Hiếu Đế làm Thái tử, lúc này Lưu Thục Phi mới bớt phóng túng một chút.
Sau đó tiên hoàng qua đời, hoàng hậu thành thái hậu, Lưu Thục phi thành Lưu thái phi, con một trai một gái của Lưu thái phi chính là Thành Vương và Công chúa Vĩnh Ninh hiện giờ. Thành Vương còn lớn tuổi hơn Hồng Hiếu Đế một chút, lúc trước thế lực ủng hộ Thành Vương rục rịch, ngôi vị hoàng đế của Hồng Hiếu Đế ngồi không an ổn.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao hiện nay người trong triều lễ kính Thành Vương ba phần.
Hồng Hiếu Đế không có ngoại thích ủng hộ, chỉ có chính mình, nhưng người ủng hộ ông ta cũng không nhiều. Nói không chừng một ngày nào đó, ngôi vị hoàng đế này sẽ chắp tay nhường cho người khác, nhìn qua thì khả năng Thành Vương có được ngôi vị nhiều hơn Hồng Hiếu Đế.
Thái hậu mặc một bộ cung phục vải gấm màu đỏ tía, đội điền tử. Lại nói tiếp, Thái hậu cũng đến tuổi thiên mệnh chi niên, nhưng có lẽ bởi vì chăm sóc tốt nên đứng ở bên cạnh Hoàng hậu cũng không già yếu hơn Hoàng hậu bao nhiêu, có thể nhìn ra được phong thái đoạt người lúc còn trẻ. Bên môi bà ấy mang theo nụ cười rất hòa ái.
Đi theo phía sau Thái hậu chính là mẫu phi của Thành Vương, Lưu thái phi, Lưu thái phi đứng cạnh Thái hậu, ngược lại có vẻ già yếu hơn Thái hậu nhiều. Mặc dù như thế, không ảnh hưởng chút nào đến bản tính Lưu thái phi, bà ta ăn mặc tươi đẹp, mặt mày bên trong kiêu căng nhìn giống như đúc nữ nhi của bà ta, Công chúa Vĩnh Ninh.
Khoảnh khắc nhìn thấy Công chúa Vĩnh Ninh, máu Khương Lê lạnh đi trong nháy mắt.
Công chúa Vĩnh Ninh mặc bộ váy lụa tơ tằm chạm kim lấp lánh, một bộ mỏng manh kia chính là tâm huyết của vô số nữ thợ dệt. Nàng ta xinh đẹp như hoa, so với vẻ kiều diễm của thiếu nữ như Khương Ấu Dao, lại thêm vài phần quyến rũ.
Đứng ở trong sảnh, nàng ta hành xử như một nữ nhân kiêu ngạo, cao cao tại thượng không cần đặt bất cứ kẻ nào ở trong mắt.
Nghe nói Lưu thái phi kiêu căng, Thái hậu cũng không so đo với bà ta, trong hậu cung hầu như đều do Lưu thái phi định đoạt. Thế lực của Hồng Hiếu Đế còn ít ỏi chứ đừng nói hoàng hậu. Bởi vậy, lời Công chúa Vĩnh Ninh nói, hầu như không ai dám phản bác.
Thái hậu thấy mọi người đứng dậy, cười nói không cần câu nệ lễ độ, để mọi người ngồi xuống.
Đợi lát nữa cung yến sẽ bắt đầu.
Khương Lê thấy Công chúa Vĩnh Ninh nhìn xung quanh, hình như đang tìm người, trong lòng cười lạnh một tiếng, Công chúa Vĩnh Ninh như vậy, không thể nghi ngờ đang tìm Thẩm Ngọc Dung.
Nhưng thật ra cũng chân thành ái mộ Thẩm Ngọc Dung.
Các nữ quyến tới sớm, cung yến cử hành ở Ngọc Minh Điện, bên ngoài Ngọc Minh Điện chính là đình đài hoa thật dài, dạ yến qua đi có thể ngắm trăng thưởng hoa, rất phong nhã.
Một lát sau, nam quyến cũng dần đến.
Nam tử và nữ tử ngồi chỗ khác nhau, nhưng vẫn trong một đình. Bắc Yến không thể so với tiền triều, nếu như trước mặt mọi người, nữ tử gặp nam nhân bên ngoài cũng không cần lảng tránh. Nhưng vẫn sẽ hơi thẹn thùng, một ít cô nương da mặt mỏng lập tức quay lưng đi cho đỡ thẹn thùng.
Khương Nguyên Bách đi theo hai huynh đệ Khương Nguyên Bình tới, bởi vì quan hệ Khương Nguyên Hưng với hai huynh đệ không tính là quá thân thiết nên có vẻ hơi xấu hổ.
Khương Lê nhìn thấy Diệp Thế Kiệt, Diệp Thế Kiệt bỗng nhiên nổi tiếng, chắc chắn rất nhanh sau sẽ nhập sĩ. Một ít con cháu quý tộc trẻ tuổi ra giao hảo với hắn ta, người đi bên cạnh hắn ta cũng không ít, có vẻ Diệp Thế Kiệt ở chung với bọn họ cũng không tệ lắm.
Trong lòng Khương Lê thở phào nhẹ nhõm.
Nếu như Khương Nhị tiểu thư có một ngoại tổ gia mạnh mẽ, tương lai nàng cũng không phải xấu.
Diệp Thế Kiệt tự hào về thành công của mình, theo sau hắn ta người đứng thứ hai của kỳ thi Quốc Tử Giám, người đáng lẽ nên đứng thứ nhất nhưng bị Diệp Thế Kiệt chiếm khôi thủ, đại thiếu gia Hữu tướng phủ, Lý Cảnh.
Dung mạo của Lý Cảnh bình thường, so sánh với đệ đệ Lý Liêm thì thật sự không được các cô nương yêu thích. Nhưng ông trời cũng rất công bằng, Lý Cảnh không đủ anh tuấn nhưng không thiếu tài hoa, Lý Liêm quyến rũ mê người nhưng cũng là một công tử bột ăn chơi, không học vấn.
Hai huynh đệ Lý Cảnh và Lý Liêm cùng nhau tiến vào theo Hữu tướng Lý Trọng Nam, rất nhiều cô nương to gan cũng đi theo đánh giá hai huynh đệ này.
Dù sao bây giờ thực lực của Hữu tướng càng lúc càng lớn, có thể đặt địa vị ngang hàng với Khương gia. Nếu nói trước đây Khương gia là người đứng đầu văn thần, hiện giờ vị trí đứng đầu văn thần của Khương gia này tràn ngập nguy cơ bởi vì sự lớn mạnh Hữu tướng. Đương nhiên hai huynh đệ Lý Cảnh và Lý Liêm cũng trở thành bánh trái thơm ngon.
Ánh mắt Khương Lê chỉ dừng lại trên người hai huynh đệ Lý gia trong chớp mắt đã lướt đi, đối với nàng mà nói, cũng không có ý định có qua lại gì với Lý gia. Điều nên nhắc nhở Diệp Thế Kiệt đã nhắc nhở Diệp Thế Kiệt, hơn nữa thoạt nhìn Diệp Thế Kiệt làm rất tốt, không trao đổi gì với Lý Cảnh, Lý Liêm, chắc chắn nghe hiểu nhắc nhở của mình.
Mặc kệ Lý gia có chủ ý gì, Diệp Thế Kiệt không phản ứng cũng an toàn hơn vài phần.
Bảng vàng của Quốc Tử Giám có thủ khoa Diệp Thế Kiệt, thứ hai là Lý Cảnh, thứ ba tất nhiên là Ninh Viễn Hầu thế tử Chu Ngạn Bang.
Khương Lê nhanh chóng nhìn thấy Chu Ngạn Bang.
Cũng không phải nàng muốn chú ý Chu Ngạn Bang, mà là Chu Ngạn Bang nhìn nàng bằng ánh mắt không thèm che giấu, quá mức nồng nhiệt.
Nếu không có nhiều người, chỉ sợ sẽ bị người nhìn ra vấn đề. Trong lòng Khương Lê hơi căm tức, Chu Ngạn Bang như thế, thật sự làm cho người ta buồn nôn, khó chịu cực kỳ.
Người bên ngoài không chú ý Chu Ngạn Bang, bởi vì Chu Ngạn Bang mặc dù là thanh niên tài tuấn nhưng đã đính hôn. Nhưng từ khi Chu Ngạn Bang bắt đầu vào cửa, Ninh Viễn Hầu phu nhân và mẫu nữ Quý Thục Nhiên vẫn luôn chú ý nhất cử nhất động của Chu Ngạn Bang.
Mắt thấy sau khi vào cửa Chu Ngạn Bang lập tức đi tìm bóng dáng Khương Lê, mấy người lập tức sốt ruột.
Ninh Viễn Hầu phu nhân đầu óc “ong" một cái, lập tức thầm nghĩ không tốt. Chu Ngạn Bang không sợ bị người ta bắt gặp thể hiện quá mức rõ ràng, khó tránh khỏi chọc Khương Ấu Dao bực bội, Quý Thục Nhiên không thích.
Mẫu nữ Quý Thục Nhiên lại hận vô cùng, một mặt hận Chu Ngạn Bang tâm tính không kiên định, dễ dàng bị người dẫn dắt, một mặt khác chính là hận người khởi xướng Khương Lê, nếu Khương Lê không đi quyến rũ thì sao Chu Ngạn Bang có thể si mê như vậy!
Khương Lê quyết đoán đứng dậy, thay đổi vị trí, che ánh mắt Chu Ngạn Bang lại. Nàng thật sự không muốn xuất hiện bất cứ cái gì không rõ ràng với Chu Ngạn Bang, sau kì kiểm tra của Minh Nghĩa Đường, thanh danh của nàng vừa mới chuyển biến tốt đẹp, không muốn vì Chu Ngạn Bang lại hóa thành mây khói.
Chu Ngạn Bang không thấy được bóng dáng Khương Lê, hơi thất vọng nhưng chỉ thoáng qua rồi khôi phục lại dáng vẻ công tử nhẹ nhàng như trước, cùng mọi người đàm tiếu.
Khương Lê khó khăn vượt qua đám người, cuối cùng gặp được Thẩm Ngọc Dung.
Hôm nay Thẩm Ngọc Dung mặc quan phục, Khương Lê chưa bao giờ thấy Thẩm Ngọc Dung như vậy. Khi nàng và Thẩm Ngọc Dung là phu thê, Thẩm Ngọc Dung là người ấm áp, dịu dàng, khoan dung. Sau bữa tiệc sinh nhật Thẩm mẫu, số lần bà ấy gặp Thẩm Ngọc Dung rất ít ỏi, khi đó trong lòng bà ấy áy náy, Thẩm Ngọc Dung chỉ im lặng.
Nhưng hiện tại Thẩm Ngọc Dung lại cực kỳ khác khi đó.
Hắn mặc quan phục Tam phẩm triều thần, từ lúc trước là người đọc sách nhất cử thành danh, khoắc áo quan, phảng phất này quan bào cũng vì hắn mà tăng thêm hào quang vô cùng. Hắn thoạt nhìn vẫn tao nhã lịch sự như trước, nhưng trong ánh mắt đã có sự lõi đời và lão thành.
Khương Lê nhìn hắn nói chuyện với đồng liêu, đồng liêu có vẻ lấy lòng nhưng hắn vẫn cao cao tại thượng. Trong nháy mắt Khương Lê trong cảm thấy Thẩm Ngọc Dung như vậy cực kỳ giống Công chúa Vĩnh Ninh.
Giống nhau ở chỗ tự cho là mình mới là người trên người, không đặt người khác vào trong mắt.
Khương Lê lại dời ánh mắt đi nhìn một hướng khác, Công chúa Vĩnh Ninh.
Công chúa Vĩnh Ninh ngược lại không che giấu ánh mắt ái mộ Thẩm Ngọc Dung, gần như là tùy tùng chạy theo Thẩm Ngọc Dung. Chỉ là như vậy xem ra tình cảm của Thẩm Ngọc Dung không như nàng ta tưởng tượng, hắn cũng không cho nổi Công chúa Vĩnh Ninh một ánh mắt.
Trong lòng Khương Lê không khỏi cười lạnh, đương nhiên trước mắt bao người như vậy hắn phải che đậy. Công chúa Vĩnh Ninh có thân phận công chúa, Thẩm Ngọc Dung lại là một người cẩn thận nên sẽ không để cho kẻ nào bắt được nhược điểm của hắn, hắn quen thuộc làm mọi việc rất cẩn thận giống như cách lừa gạt nàng lúc trước.
Chỉ là Tiết Phương Phỉ cũng đã chết, Công chúa Vĩnh Ninh trăm phương ngàn kế để cho dọn ra vị trí nguyên phối cho nàng ta, sao nào, đến bây giờ vẫn không thể trở thành phu nhân Thẩm gia? Phút chốc trong lòng Khương Lê hiện lên một tia khoái chí, khoái chí thoáng qua đã hết, thật ra bây giờ Khương Lê rất muốn nhìn xem sau khi Công chúa Vĩnh Ninh gả vào Thẩm gia sẽ có kết cục gì, không biết đúng như suy nghĩ của bọn họ đều vui mừng, hay là hai người sinh oán.
Ngay sau đó, Khương Lê lại thấy được người Quý gia, bao gồm phụ thân Quý Thục Nhiên là Quý Ngạn Lâm, còn có phụ thân của Liễu Nhứ là Liễu Nguyên Phong. Thành Vương đến muộn một chút, sau khi đến thì ra chào hỏi Thái hậu.
Người cuối cùng đến là Hồng Hiếu Đế.
Đây là Khương Lê lần thứ hai nhìn thấy Hồng Hiếu Đế sau cả hai đời. Bây giờ Hồng Hiếu Đế hai mươi bảy tuổi, đối với đế vương mà nói, là tuổi còn rất trẻ. Ông ta đăng cơ bảy năm qua, triều Yến cũng không phát sinh náo động gì lớn, dù vậy thì ngôi vị hoàng đế của ông ta vẫn ngồi có rất nhiều nguy cơ, không yên ổn như vẻ bề ngoài.
Phàm là người ở trong triều đình đều biết Thành Vương chính là uy hiếp lớn nhất của Hồng Hiếu đế. Bảy năm trước, Hồng Hiếu Đế vội vàng lên ngôi, Thành Vương dấy binh bại một trận, thời gian bảy năm trôi qua, Hồng Hiếu Đế còn theo kịp Thành Vương hiện giờ sao?
Không ai biết.
Bên cạnh Hồng Hiếu Đế là một nữ tử trẻ tuổi. Nữ tử này sinh ra xinh đẹp yếu đuối, động lòng người, nhưng mà xiêm y cũng không hoa lệ, thậm chí có thể nói là đơn giản.
Liễu Nhứ và Khương Lê vẫn mỉm cười, thì thầm: "Đó là Lệ tần, di mẫu của Khương Ấu Dao.”
Khương Lê giật mình, thì ra đây là trưởng nữ của Quý Ngạn Lâm, đại tỷ của Quý Thục Nhiên, Lệ tần.
Lần trước nàng đi theo Thẩm Ngọc Dung tiến cung, không nhìn thấy Lệ tần, không sớm biết có người như vậy. Có người nói, Lệ tần giống như Hạ quý phi lúc trước với tiên hoàng, là nữ nhân tiên hoàng yêu nhất. Nhưng Lệ tần và Hạ quý phi không giống nhau, sau lưng Lệ tần có Quý gia còn sau lưng Hạ quý phi không có gì cả.
Khương Lê nhìn Lệ tần, thoạt nhìn thậm chí Lệ tần còn trẻ hơn Quý Thục Nhiên vài phần, không biết ngày thường bảo dưỡng như thế nào, giống như một thiếu nữ tuổi thanh xuân. Rất dịu dàng, cũng vô cùng hòa nhã, không xoi mói gì cả, so với Công chúa Vĩnh Ninh cao cao tại thượng thì quả thực càng bình dị, gần gũi hơn. Khương Lê cũng rõ ràng, bề ngoài Lệ tần nhu nhược không tranh giành như vậy thôi nhưng ở trong hậu cung đã mở ra một con đường máu, trở thành sủng phi của Hồng Hiếu Đế.
Không có chút bản lĩnh thì đã sớm trở thành vật hi sinh, cá lớn nuốt cá bé, làm sao có thể bình yên đứng ở bên cạnh Hồng Hiếu Đế, lấy dáng vẻ của người chiến thắng ra để giả vờ khiêm tốn, đều là diễn trò.
Lệ tần và Hồng Hiếu Đế nói cái gì đó, Hồng Hiếu Đế lập tức phất phất tay, Lệ tần đi lại chỗ Quý Trần thị và Quý Thục Nhiên chào hỏi.
Theo lý thường Khương Ấu Dao phải đi gặp vị di mẫu này, các quý nữ xung quanh đều cực kỳ hâm mộ nhìn Khương Ấu Dao, có di mẫu như Lệ tần, thậm chí so với việc có di mẫu là Hoàng hậu còn nở mày nở mặt hơn. Tuy Hoàng hậu sinh hạ Thái tử, nhưng Thái tử tuổi nhỏ vừa tròn năm tuổi.
Nếu Lệ tần cũng sinh ra một vị tiểu hoàng tử, với sự sủng ái của Hồng Hiếu Đế đối với Lệ tần, tương lai vị trí Thái tử này hoa rơi nhà ai còn chưa nói rõ.
Dù sao tiền triều cũng không phải chưa từng có chuyện đổi Thái tử.
Không biết Quý Thục Nhiên nói gì đó với Lệ tần, Lệ tần cười nhìn Khương Lê một cái, liếc mắt một cái không nhìn ra tâm tình gì đặc biệt, Khương Lê không hiểu sao rất không thoải mái.
Liễu Nhứ hỏi: "Ngươi không đi chào hỏi à?”
“Bọn họ không bảo ta đi." Khương Lê không thèm để ý nói: "Không đi đâu.”
Liễu Nhứ trợn mắt há hốc mồm, một lát sau mới hiểu được, rất vui vẻ nói: "Thật đúng là tính nết của ngươi.”
Khương Lê bật cười, nàng không giống Khương Ngọc Nga, cần nịnh bợ Quý Thục Nhiên nên vội vàng đi lấy lòng, cũng không giống Khương Ấu Dao, có huyết mạch liên hệ với Lệ tần. Nàng và Lệ tần chỉ là di mẫu trên danh nghĩa, nói không chừng, Khương Nhị tiểu thư trước kia lần này vẫn là lần đầu tiên gặp Lệ tần.
Nói cho cùng, Lệ tần là tỷ tỷ của Quý Thục Nhiên, đương nhiên phải đứng về phía Quý Thục Nhiên. Chắc chắn cũng là địch của mình, lập trường đối địch này sẽ không bởi vì Khương Lê tiến lên chào hỏi mà thay đổi.
Đừng làm những việc vô nghĩa, đặc biệt là những việc ngươi không muốn làm. Tiết Hoài Viễn nói như vậy, Khương Lê cũng ghi tạc trong lòng.
Đang lúc Hồng Hiếu Đế nói chuyện với Thái hậu thì thái giám đến báo, lại có người tới.
Có thể tới muộn hơn đương kim bệ hạ, có lẽ lá gan người này quá lớn. Phải biết rằng người như Thành Vương vẫn tuân theo lễ pháp, Khương Lê giương mắt nhìn lại, thấy ngoài hành lang ở cửa cung điện, một người bình tĩnh bước tới.
Người trẻ tuổi mặc trường bào dệt kim đỏ thẫm, góc áo quanh co khúc khuỷu, dưới ánh đèn rực rỡ vẽ ra hào quang, so với bảo thạch khảm nạm trên cột đại điện còn chói mắt hơn.
Xiêm y phức tạp hoa lệ như vậy, chỉ cần dung mạo không đủ đẹp sẽ bị xiêm y che khuất, có vẻ là "xiêm y xuyên người", trừ phi là tuyệt thế mỹ nhân, ngũ quan tinh xảo chọn không ra một nét tỳ vết, còn phong hoa tuyệt đại mới miễn cưỡng tương xứng.
Nhưng xiêm y này mặc ở trên người người trẻ tuổi, chẳng những không phải nói miễn cưỡng tương xứng, còn có thể nói là hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, nhìn hắn mặc xiêm y này, không khỏi làm cho lòng người thở dài, không thể không thừa nhận, xiêm y như vậy thế gian chỉ có hắn mặc mới không gọi là cô phụ hoa phục.
Trang phục lộng lẫy còn rực rỡ hơn đá quý, vẻ đẹp của hắn còn rêu rao hơn trang phục lộng lẫy ấy.
Chính là Túc Quốc Công, Cơ Hành.
Quốc Công gia dùng sắc đẹp giết người rồi.