Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cơ Hành đến rất muộn.
Mặc dù như vậy, Hồng Hiếu Đế cũng không có nửa phần không vui, có vẻ đã thành thói quen rồi. Không chỉ như thế, không có một người nào dám xen vào, kể cả Thành Vương.
Khương Lê nhìn thấy, mặc dù nói rất nhiều người e ngại Túc quốc công là bởi vì Túc quốc công âm hiểm tàn nhẫn, vui buồn thất thường. Nhưng Khương Lê cho rằng, trong triều đình, Túc Quốc Công còn dám tùy tiện như vậy, tất nhiên là dựa vào cái khác. Có nhiều người hoành hành như vậy, dù là trêu chọc người có địa vị cao hơn, tất nhiên có thể giáo huấn đối phương, ép người không có tội chịu đau khổ.
Nhưng dường như người giáo huấn được Túc Quốc Công vẫn chưa xuất hiện, cho dù là người của phái Lưu Thái phi ngang ngược cũng không dám bất kính với Túc Quốc Công. Ngay cả Công chúa Vĩnh Ninh thấy Túc Quốc Công cũng không nói thêm gì.
Người sống trên đời, địa vị thấp e ngại địa vị cao, địa vị cao e ngại địa vị cao hơn. Cho dù Hồng Hiếu Đế là thiên tử cao quý, nhưng có lẽ không thể sống thả lỏng như Túc Quốc Công.
Khương Lê nghĩ, làm người được như Túc Quốc Công coi như cũng thỏa mãn. Ít nhất là không ai dám bắt nạt, không ai dám làm nhục.
Nghĩ tới đây, cảm thấy suy nghĩ của mình thật sự buồn cười, nàng lắc đầu bỏ qua những suy nghĩ khó hiểu này.
Sau khi Cơ Hành hành lễ với Hồng Hiếu Đế xong thì tìm vị trí ngồi xuống. Vị trí trong cung yến của hắn rất gần với Thành Vương, gần như là ngồi ngang hàng.
Khương Lê chú ý tới, đa số ánh mắt của các cô nương trẻ tuổi ở đây vốn đang nhìn về phía Thành Vương hoặc là Thẩm Ngọc Dung đã chuyển hướng sang Cơ Hành.
Dù sao bàn về dung mạo, tất cả nam nhân trong điện này cộng lại cũng không sánh bằng Cơ Hành. Lấy khuôn mặt tuấn mỹ như Thẩm Ngọc Dung và Diệp Thế Kiệt so sánh trước mặt Cơ Hành, giống như bị bụi bặm che khuất vậy.
Người như vậy, trời sinh nên được người người vây quanh, được tất cả mọi người lấy ra so sánh.
Nhưng hiện nay Khương Lê không có tí hứng thú nào với ngoại hình. Lúc trước Tiết Phương Phỉ là đệ nhất mỹ nhân của Yến Kinh, cuối cùng vẫn không thắng được vinh hoa phú quý. Dùng mắt thường cũng có thể thấy, chỉ có dung mạo thì không được.
“Túc Quốc Công rất được Bệ hạ coi trọng." Liễu Nhứ nhỏ giọng nói với Khương Lê.
“Bệ hạ không có thân tín." Khương Lê mỉm cười: "Chỉ có thể dựa vào Túc Quốc Công."
Hiện giờ Hoàng vị của Hồng Hiếu Đễ bất ổn, phe cánh của Thành Vương nhìn chằm chằm, trước kia Thành Vương còn thu liễm vài phần, hiện giờ Hữu tướng và Thành Vương giúp đỡ lẫn nhau, phe cánh của Thành Vương càng ngày càng vững chắc. Bên kia, phụ thân Khương Lê, Khương Nguyên Bách là văn thần đứng đầu, thế lực trong triều rộng lớn. Có lẽ Khương gia cũng không có ý định mưu nghịch, nhưng đối với một Đế vương có vị thế nhỏ bé mà nói, thực lực của Khương gia chính là sự uy hiếp.
Một bên là phe cánh của Thủ phụ, một bên là phe cánh của Thành Vương, cộng thêm Hồng Hiếu Đế, bây giờ Bắc Yến giống như cái vạc ba chân. Khương Nguyên Bách có thế lực lớn, nếu Khương Nguyên Bách không ở đây, sợ là có rất nhiều chuyện trong triều không thể nào vận hành. Một mặt, Hồng Hiếu Đế phải dựa vào Khương Nguyên Bách để duy trì sự vững chắc trong triều, mặt khác phải đề phòng Thành Vương đâm lén sau lưng. Trong ba thế lực, Hồng Hiếu Đế trở thành một phe yếu đuối nhất. Khương Lê còn cảm thấy vất vả thay Hồng Hiếu Đế.
Mà đa số đại thần trong triều chia làm hai phe, một phe ủng hộ Khương Nguyên Bách, đây là phe bảo thủ, một phe ủng hộ Thành Vương, đây là phe lòng lang dạ thú, người Hồng Hiếu Đế có thể dùng không có bao nhiêu. Ngay cả khi đã đăng cơ bảy năm, có lẽ Hồng Hiếu Đế cũng đã có một ít thân tín của riêng mình, nhưng thời gian bảy năm không đủ phát triển thần tử để cạnh tranh cùng hai phe còn lại. Dưới tình huống như vậy, Túc Quốc Công Cơ Hành chính là một lựa chọn hoàn hảo.
Thứ nhất là có phụ thân của Cơ Hành, Kim Ngô tướng quân Cơ Minh Hàn của thế lực cũ, trong tay có binh mã, thế lực không yếu. Thứ hai là tổ phụ của Cơ Hành, từ nhỏ lão tướng quân đã lớn lên trên lưng ngựa, luôn trung thành với quốc gia, nhân phẩm không thể nghi ngờ, Hồng Hiếu Đế có thể yên tâm. Thứ ba, Cơ Hành buồn vui thất thường, bụng dạ nhan hiểm, người như vậy lại càng khó bị người ta mua chuộc, cộng thêm hành tung bình thường khá thần bí, không giao hảo với phe Khương gia, cũng không có liên quan đến phe Thành Vương, sạch sẽ, trong sạch.
Cứ như vậy, Hồng Hiếu Đế coi trọng Cơ Hành, coi Cơ Hành như tâm phúc là điều đương nhiên.
Chỉ là, Cơ Hành thật sự tình nguyện làm tâm phúc của Hồng Hiếu Đế sao? Khương Lê không khỏi nhìn thoáng qua thanh niên hồng y, nàng luôn cảm thấy, Cơ Hành không phải người vui buồn thất thường như người bên ngoài nói, sở dĩ khó đoán không phải bởi vì hắn không để lại dấu vết, mà là hắn giấu quá kỹ.
Khương Lê lại mơ hồ cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng không rõ rốt cuộc là kỳ lạ ở chỗ nào. Tóm lại trong quan hệ giữa Hồng Hiếu Đế, Thành Vương và Cơ Hành, Khương Lê phát hiện được sự khác lạ, không đơn giản chỉ như bề ngoài nhìn thấy như vậy.
Nàng còn chưa nghĩ rõ ràng, Liễu Nhứ đã nhẹ nhàng kéo góc áo Khương Lê, nói: "Cung yến sắp bắt đầu rồi.”
Cung yến sắp bắt đầu rồi, mỗi người đều phải ngồi xuống đúng chỗ của mình.
Khương Lê phải ngồi cùng một chỗ với các nữ quyến Khương gia, tách ra khỏi Liễu Nhứ. Lúc ngồi xuống, Khương Lê ngồi giữa Khương Ấu Dao và Khương Ngọc Nga. Mỗi nụ cười của Khương Ấu Dao với nàng đều chứa ác ý, Khương Lê không dám hé nhìn.
Không muốn cười thì đừng cười, cần gì ở trước mắt bao người tự làm khó mình?
Hồng Hiếu Đế còn chưa ngồi xuống, Hoàng hậu đứng ở bên cạnh ông ta, Lệ tần thoáng dựa vào phía sau một chút, cuối cùng cũng đứng ở bên cạnh Hồng Hiếu Đế. Ánh mắt Khương Lê lóe lên, Hồng Hiếu Đế sủng ái Lệ tần còn nhiều hơn nàng tưởng tượng.
Hồng Hiếu Đế nói: "Trẫm nghe nói năm nay bảng vàng quan học đã ra, đứng đầu bảng Quốc Tử Giám và đứng đầu bảng Minh Nghĩa Đường đều đang ở điện này, là những vị nào? Đi ra cho trẫm xem là lang quân, cô nương tốt thế nào.”
Khương Lê và Diệp Thế Kiệt đồng thời đứng dậy.
Tay Khương Ấu Dao đặt dưới bàn, âm thầm siết chặt khăn. Khương Ngọc Nga thì trơ mắt nhìn Khương Lê đứng lên, suýt chút nữa không che được đố kỵ trong lòng.
Diệp Thế Kiệt đứng dậy đi vào trong điện, Khương Lê cũng đi theo.
Có lẽ là lần đầu tiên diện kiến vua, Diệp Thế Kiệt cật lực duy trì vẻ bình tĩnh, không khỏi lộ ra một chút gấp gáp, bước đi có vẻ hơi cứng ngắc.
Nhưng mà không ai sẽ ở đây sẽ bàn tán hắn ta gấp gáp, người có thể giành được thủ khoa trong kỳ thi Quốc Tử Giám, bất luận như thế nào đều đáng kính nể.
Ngoài dự liệu của mọi người chính là Khương Lê, có Diệp Thế Kiệt làm nền lại càng làm nổi bật thần thái thong dong, bình tĩnh của nàng, giống như đối mặt nàng không phải ngôi vua, mà là người nhà bình thường.
Ánh mắt Hồng Hiếu Đế lộ vẻ hứng thú.
Hôm nay Khổng Lục cũng tới, hắn ngồi bên cạnh Cơ Hành, mặc áo giáp quen thuộc, thấp giọng nói với Cơ Hành: "Tiểu nha đầu không sợ hãi, rất có khí thế.”
Cơ Hành liếc hắn một cái, cười nhạt nói: "Nói nhảm.”
Khương Lê và Diệp Thế Kiệt hành lễ, Hồng Hiếu Đế lệnh cho hai người bọn họ đứng dậy. Đầu tiên là nhìn Diệp Thế Kiệt, hỏi: "Ngươi chính là Diệp Thế Kiệt?”
“Bẩm Bệ hạ, chính là thảo dân." Diệp Thế Kiệt cung kính nói.
"Nghe nói ngươi xuất thân từ thương gia, có thể có học vấn như thế, độc chiếm ngôi đầu trong kỳ thi Quốc Tử Giám, rất tốt." Hồng Hiếu Đế cười nói: "Trẫm rất coi trọng sự tiến bộ này của ngươi, tất nhiên phải khen thưởng ngươi thật hậu hĩnh. Hộ bộ gần đây có chức vụ còn trống, trẫm cho ngươi làm Hộ Bộ Viên Ngoại Lang, sau khi cung yến xong thì nhậm chức đi!"
Diệp Thế Kiệt nghe vậy, vừa mừng vừa sợ, vội dập đầu tạ ơn: "Thần lĩnh chỉ, tạ ơn long ân của Bệ hạ!”
Khương Lê cũng rất kinh ngạc, không tài nào nghĩ tới Hồng Hiếu Đế lại trực tiếp phong Diệp Thế Kiệt làm Hộ Bộ Viên Ngoại Lang, phải biết rằng chức vị này nhìn thì không đáng chú ý nhưng ở thành Yến Kinh rất nhiều người chen vỡ đầu cũng muốn đi vào. Thứ nhất đây là kinh đô, rất nhiều người trẻ tuổi Quốc Tử Giám đi ra, một năm đầu đều phải chuyển ra ngoài địa phương, Diệp Thế Kiệt lại có thể ở lại Yên Kinh thành.
Thứ hai là chức quan này là từ ngũ phẩm, phải biết rằng Khương Nguyên Hưng của Khương gia tam phòng, dựa vào thanh danh của Khương gia lăn lộn trên con đường làm quan nhiều năm cũng mới có thể là một giáo thư thất phẩm.
Diệp Thế Kiệt vừa mới vào con đường làm quan, đã đi phía trước rất nhiều người!
Tay cầm ly của Lý Liêm khẽ run lên, hắn ta đã sớm coi trọng con đường làm quan của Diệp Thế Kiệt nên vốn dĩ định lôi kéo, tất cả đều tiến hành rất thuận lợi nhưng giữa đường không biết vì sao Diệp Thế Kiệt đột nhiên xa lánh hắn ta. Hôm nay quả nhiên Diệp Thế Kiệt đúng như hắn ta dự đoán, vừa nhập sĩ đã có thành tích tốt như thế, nhưng quan hệ của mình và Diệp Thế Kiệt lại kém xa suy nghĩ lúc trước, chuyện này khó xử lý rồi.
Trên bàn tiệc nam quyến, khóe miệng Khương Nguyên Hưng cay đắng. Một thiếu niên mới vừa nhập sĩ có chức quan cao hơn mình, sau khi hồi phủ, Dương thị sẽ lại muốn gây chiến với hắn ta.
Khương Nguyên Bình và Khương Nguyên Bách nhìn nhau. Lại nói tiếp, Diệp Thế Kiệt cũng coi như thân thích của đại phòng, một người khi đạt được một vị trí nhất định luôn thích trọng dụng người nhà. Nếu Diệp Thế Kiệt là một nhân tài có thể đào tạo được, đề bạt hắn ta nhiều hơn, nói không chừng ngày sau cũng có thể được báo đáp.
Quý Thục Nhiên khẽ nhíu mày, Diệp Thế Kiệt có thể trở thành Hộ Bộ Viên Ngoại Lang là chuyện bà ta không nghĩ tới. Đương nhiên bà ta không thể để cho Diệp gia hưởng lợi, tốt nhất Diệp gia nên xuống dốc, mới không có người nhớ tới Diệp Trân Trân, bà ta mới là Thủ phụ phu nhân duy nhất. Chỉ là nghĩ đến chuyện sắp xảy ra đêm nay, lông mày Quý Thục Nhiên lại giãn ra, mặc kệ Diệp Thế Kiệt như thế nào, Khương Lê như thế nào, qua tối nay, Hộ Bộ Viên Ngoại Lang béo bở này, Diệp Thế Kiệt cũng không có phúc khí đi hưởng thụ. Hai người có tiếng xấu nhất định đều không thể sống qua mùa hè này, cần gì phải quan tâm sự không thoải mái trước mắt?
Sau khi Diệp Thế Kiệt tạ ơn, Hồng Hiếu Đế lại cười nhìn về phía Khương Lê: "Trẫm đã sớm biết trong nhà Thái Phó có một vị đích tiểu thư nhưng vẫn chưa từng gặp qua, ngươi chính là Khương Nhị cô nương?"
Khương Lê ngẩng đầu, mỉm cười nói: "Thần nữ bái kiến bệ hạ.”
So với Diệp Thế Kiệt co quắp, nàng thật sự thẳng thắn hơn nhiều, ung dung hơn nhiều, cũng bình tĩnh hơn nhiều.
Thậm chí không có một chút háo hức khi gặp mặt vua.
Lúc đầu Khương Nguyên Bách còn hơi lo lắng Khương Lê sẽ phạm sai lầm, nhìn thấy tình cảnh này mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Khương Nguyên Bình nói: "Đại ca, tính cách Lê nha đầu ổn định quá rồi.”
Khương Nguyên Bách cũng hơi giật mình.
Hồng Hiếu Đế nhìn tiểu cô nương trước mặt, trong ánh mắt của nàng không có sợ hãi khi đối mặt với Thiên gia, nhưng cũng sẽ không làm cho người ta cảm thấy bị mạo phạm bất kính. Mà là rất bình thản, ánh mắt Khương Lê thuần khiết trong suốt đến không ngờ, càng giống ánh mắt ngây thơ. Hồng Hiếu Đế cũng không tức giận, chú ý tới tràng hạt Phật giữa cô tay nàng, nhớ ra việc Khương Lê từng ở am ni cô tám năm, hỏi: "Ngươi ngày thường hay đọc kinh Phật à?”
"Bẩm Bệ hạ, lúc thần nữ không có việc gì làm thường hay chép kinh Phật, ngày thường đọc Bát Nhã Kinh, Hoa Nghiêm, Kim Quang Minh, Diệu Pháp Liên Hoa." Nàng nhẹ nhàng nói.
Hồng Hiếu Đế cười nói: "Khó trách trẫm thấy tính cách ngươi bình tĩnh, tính cách ngươi lại hợp ý với Thái hậu.”
Đương kim Thái hậu đam mê lễ Phật, lời này của Hồng Hiếu Đế có thể xem như đề cao Khương Lê.
Khương Lê mỉm cười, cũng đang đánh giá Hồng Hiếu Đế. Hồng Hiếu Đế bây giờ cùng lắm mới hai mươi bảy, thoạt nhìn lớn hơn bạn cùng lứa tuổi một chút, có vẻ đặc biệt ổn định. Có lẽ bởi thân là Hoàng đế nên có rất nhiều chuyện phải quan tâm, hơn nữa Bắc Yến hôm nay cũng không thái bình như vẻ bề ngoài, thái bình thịnh thế, Khương Lê ngược lại có thể lý giải một ít về Hồng Hiếu Đế.
Trong lòng Hồng Hiếu Đế cũng rất ngoài ý muốn, ông ta đã sớm nghe qua rất nhiều lời đồn đại của Khương Lê, bao gồm giết mẫu giết đệ đệ, có lẽ bởi vì Khương Lê mất mẫu thân từ nhỏ, làm cho Hồng Hiếu Đế nổi lên suy nghĩ đồng bệnh tương liên. Đối với Khương Lê, Hồng Hiếu Đế không chán ghét quá nhiều. Hiện giờ Khương Lê lại trở thành người đứng đầu bảng thi của Minh Nghĩa Đường, cộng thêm tận mắt nhìn thấy Khương Lê dịu dàng, thuần khiết, không giống như người đồn đãi làm ác nên nảy ra vài phần thưởng thức Khương Lê.
Hồng Hiếu Đế nói: "Khương ái khanh, ngươi nuôi ra một nữ nhi tốt lắm. Xứng đáng với hòn ngọc quý trên tay, đã đứng đầu Minh Nghĩa Đường, trẫm cũng có ban thưởng." Ông ta tùy ý phất tay, có một người dáng dấp như thái giám tiến đến, cầm vải vóc, đọc ra một chuỗi tên dài.
Đơn giản là trang sức ngọc bảo, Khương Lê nghe đến đau đầu, dù sao Hồng Hiếu Đế không thể ban thưởng cho nàng chức quan, nếu ban thưởng cho các loại chức huyện chủ thì hôm nay cũng hơi đột ngột. Khương Lê cũng không tha thiết ngọc bảo trang sức, nghe cũng rất bình tĩnh, ngược lại Khương Ngọc Nga ngồi đó nghe xong lại càng bốc mùi chua đố kỵ ra bên ngoài.
Khổng Lục nói: "Thấy không, Khương Nhị tiểu thư cũng không có phản ứng, chắc chắn là một nữ nhi tốt không nhiễm khói lửa nhân gian, không vì vinh hoa phú quý mà xúc động.”
Khóe môi Cơ Hành cong lên, ý cười có vẻ đùa cợt: "Mưu đồ trong lòng nàng ấy không chỉ có vậy, đương nhiên không có phản ứng." Lại thân mật liếc mắt một cái: "Không phải tất cả mọi người đều thiển cận như ngươi.”
"Ánh mắt ta thiển cận?" Khổng Lục nói: "Ta con mẹ nó có thể bách phát bách trúng!"
Cơ Hành mặc kệ hắn.
Khương Lê tạ ơn xong, trở lại chỗ ngồi trong sự cực kỳ hâm mộ của mọi người trên điện. Quý Thục Nhiên cười khen ngợi nàng: "Lê nhi thật sự mang lại mặt mũi cho quý phủ chúng ta.”
“Nhị tỷ giỏi hơn muội nhiều." Khương Ấu Dao cũng khen ngợi.
Quý Thục Nhiên như thế thì thôi, Khương Lê biết Quý Thục Nhiên quen làm hành động như vậy. Chỉ là ngay cả Khương Ấu Dao cũng phải nhịn vẻ không vui để lấy mặt mũi khiến Khương Lê hơi kinh ngạc.
Khương Ấu Dao hẳn là phải giống như Khương Ngọc Nga, không rên một tiếng nhưng trong lòng hận chết mình mới đúng.
Nàng lại tỉ mỉ nhìn Khương Ấu Dao một lần, phát hiện trong ánh mắt Khương Ấu Dao còn cất giấu chút chờ mong và phấn khởi, không khỏi tỉnh ngộ.
Dù thế nào, cung yến vẫn phải bắt đầu.
Món ăn phong phú, Khương Lê lại không có tâm trạng thưởng thức. Khương Ngọc Nga khoe khoang với Khương Lê mà giải thích đủ loại món ăn, hình như đang cố chứng minh mình đã thấy qua nhiều việc đời hơn Khương Lê. Hoặc cố ý không nhắc nhở phải vào miệng một ít thức ăn thôi, chờ xem Khương Lê xấu mặt. Ai ngờ Khương Lê bình yên vô sự vượt qua, hoặc vốn dĩ không gắp món ăn kia làm cho tính toán của Khương Ngọc Nga thất bại.
Một lúc sau, Khương Ngọc Nga cũng không để ý Khương Lê nữa. Chỉ để ý lộ ra một mặt tốt nhất của mình, hữu ý vô ý nghiêng người về phía nam quyến, chắc là "hấp dẫn sự chú ý".
Khương Lê chỉ cảm thấy hành vi của Khương Ngọc Nga buồn cười, không biết Dương thị nghĩ như thế nào. Nhưng nếu người trong tam phòng đều là đức hạnh Khương Ngọc Nga, Khương Lê có thể hiểu rõ vì sao nhiều năm như vậy Khương Nguyên Hưng vẫn chỉ là một giáo thư.
Trở thành trò cười còn không tự biết, tất nhiên rất ngu xuẩn.
Trên ghế nam quyến, Chu Ngạn Bang thỉnh thoảng nhìn Khương Lê.
Bởi vì Khương Lê và Khương Ấu Dao ngồi ở một chỗ, người bên ngoài nhìn thấy, cũng chỉ cho rằng Chu Ngạn Bang nhìn vị hôn thê Khương Ấu Dao của hắn, người bên cạnh còn trêu ghẹo hắn, Chu Ngạn Bang cười đồng ý nhưng tâm trạng lại hoàn toàn không ở chỗ này.
Giải trừ hôn ước với Khương Ấu Dao, một lần nữa để Khương Lê trở thành thê tử của hắn đến bây giờ đã trở thành chấp niệm của Chu Ngạn Bang. Chỉ tiếc chuyện này Ninh Viễn Hầu phu nhân không đồng ý, Ninh Viễn Hầu nghe xong lại càng giận dữ. Chu Ngạn Bang cũng hiểu được ý nghĩ này của mình rất là hoang đường, dù sao Khương gia cũng không phải không môn tiểu hộ, làm sao có thể năm lần bảy lượt đòi hủy hôn.
Nhưng Khương Lê quả thật không giống người khác.
Mỗi lần Chu Ngạn Bang nhìn thấy Khương Lê đều có thể càng thưởng thức vẻ đẹp trên người Khương Lê. Nàng và các quý nữ Yến Kinh thoạt nhìn đều không giống nhau, nàng càng xa lánh hắn ta hơn họ, Chu Ngạn Bang lại càng không cam lòng. Chu Ngạn Bang biết, từ sau khi kiểm tra, thanh danh Khương Nhị tiểu thư trở nên tốt hơn, rất nhiều con cháu quý tộc trong nhà sẽ bắt đầu chuyển hướng ánh mắt về phía Khương Lê. Mà lúc nãy khi Hồng Hiếu Đế ban thưởng, Chu Ngạn Bang cũng có thể tinh tường cảm giác được, những công tử trẻ tuổi xung quanh này cũng có rất nhiều người nhìn Khương Lê không chớp mắt.
Có tài hoa, tính cách dịu dàng, sinh ra khuôn mặt xinh đẹp, gia thế không tệ là thiên kim Thủ phụ, còn được đương kim Bệ hạ ưu ái, xếp vào hàng số một số hai trong giới quý nữ ở Yến Kinh.
Trong lòng Chu Ngạn Bang tim gan bất an, sợ cứ như vậy bỏ lỡ Khương Lê. Nhưng hôn sự của hắn và Khương Ấu Dao cũng đã định vào cuối đông sang năm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cũng chỉ có thể lướt qua Khương Lê.
Chu Ngạn Bang rất không cam lòng.
Khi hắn liên tiếp nhìn về phía Khương Lê, tất nhiên không phát hiện, hành động này của mình đã rơi vào trong mắt một người khác, người này là Thẩm Như Vân.
Thẩm Như Vân mắt thấy người trong lòng mình cuối cùng có thể gặp mặt mình một lần, đương nhiên trong lòng vui sướng. Chỉ là sự vui sướng rất nhanh đã bị phân tán, tuy rằng ở cùng một chỗ với Chu Ngạn Bang nhưng ánh mắt Chu Ngạn Bang không hề nhìn nàng ta, mà là nhìn Khương Ấu Dao.
Thẩm Như Vân rất thương tâm, trong lòng nàng ta ái mộ Chu Ngạn Bang, nhưng trước kia thân phận của mình không xứng. Hiện giờ nàng ta đã là muội muội của Trạng Nguyên Lang, huynh trưởng là quan trong triều, có thể đứng chung một chỗ với Chu Ngạn Bang nhưng Chu Ngạn Bang lại có hôn ước.
Nếu đây chỉ là hôn ước thì thôi nhưng Thẩm Như Vân cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, ánh mắt Chu Ngạn Bang nhìn Khương Ấu Dao tràn ngập tình yêu, lưu luyến, điều đó có nghĩa là trong lòng Chu Ngạn Bang cũng có Khương Ấu Dao.
Trong nháy mắt trái tim Thẩm Như Vân rơi xuống đáy vực, ngoài thương tâm, lại sinh ra một cảm giác không cam lòng và đố kỵ, chỉ hận không thể làm hôn sự của Khương Ấu Dao và Chu Ngạn Bang xuất hiện trắc trở, làm cho hôn sự này không thành mới tốt.
Khương Lê thưởng thức thức ăn cũng cảm thấy vị như nhai sáp, đơn giản là nhìn thấy Thẩm Ngọc Dung và Công chúa Vĩnh Ninh thì lập tức thấy ghê tởm nên ăn không ngon, nhưng mà cung yến vẫn phải tiếp tục, cũng chỉ đành kiềm chế khó chịu, miễn cưỡng mà tiếp tục.
Lần cung yến này đúng là kéo dài thật lâu. Các quan liêu đều tự ăn uống linh đình, nâng chén cạn chén nói chuyện quan trường, các phu nhân thì nhàn thoại việc nhà, trao đổi những chuyện lý thú không liên quan đến đau khổ trong quý phủ. Các tiểu thư và các công tử, các nam nữ quyến lại cách nhau tấm màn thật dài, len lén khi thì nhìn nhau một cái, có người không cẩn thận bị bắt gặp, nhanh chóng dời ánh mắt đi, tỏ ra như không có việc gì, thật ra đang âm thầm nhớ kỹ dung mạo và động tác của đối phương, dự định sau khi hồi phủ tìm hiểu một phen.
Nhưng thật ra mỗi người một vẻ, đều là độc nhất.
Giữa Thành Vương và Hồng Hiếu Đế là huynh đệ hoà thuận tôn kính lẫn nhau, trong đó tiềm tàng mạch nước ngầm mãnh liệt cũng không ai biết.
Thái hậu trước sau yên tĩnh như một, Lưu Thái phi và hoàng hậu đang nói chuyện, Lệ tần dịu dàng ngồi ở một bên, thỉnh thoảng rót rượu cho hoàng đế - loại chuyện vốn không nên làm này, nàng ta cũng làm vô cùng tự nhiên và thân thiết.
Trong bình sứ trắng ngọc trên bàn là rượu hoa hạnh. Bởi vì các nữ quyến tửu lượng không tốt nên rượu chuẩn bị trong dạ yến cung đình cũng là quả ủ ngọt, không khiến người ta say. Trước mặt Khương Lê chỉ đặt một ly trà, không hề chạm vào ly rượu. Từ sau sinh nhật Thẩm mẫu, mỗi lần Khương Lê nhớ tới đều cảm thấy nếu lúc trước không uống chén rượu phía dưới kia, hiện giờ có lẽ cảnh tượng đã khác.
Uống rượu hỏng việc, từ đó về sau nàng không uống một giọt rượu nào. Càng là nơi lớn như cung yến, nàng càng không thể phạm một chút xíu sai lầm.
Khương Ngọc Nga lại không biết những thứ này, hình như cũng cực kỳ yêu thích mùi vị ngọt ngào của quả ủ, uống đến lúc mặt mày hơi say, khuôn mặt đỏ bừng, hiện ra vài phần kiều mị mà ngày thường không có.
Đúng lúc này, nghe được Quý Thục Nhiên mỉm cười hỏi: "Lê nhi sao không nếm thử rượu hoa hạnh này?"
Khương Lê ngước mắt nhìn lên thấy Quý Thục Nhiên tự nhiên cầm lấy chung rượu trước mặt Khương Lê rót đầy cho nàng, cười đặt tới trước mặt Khương Lê, nói: "Rượu hoa hạnh trong cung không giống với rượu ủ trong phủ chúng ta, mùi vị thanh nhẹ, cũng không làm người ta say. Nữ nhi các con, uống nhiều một chút cũng có lợi.”
Khương Lê nhìn lướt qua Quý Thục Nhiên, Quý Thục Nhiên cười dịu dàng, nhưng chẳng biết tại sao đột nhiên Khương Lê sinh ra một cảm giác khó chịu, giống như trong lòng có một giọng nói đang nhắc nhở nàng, tuyệt đối đừng uống chén rượu này.
Khương Lê tin tưởng trực giác của mình, nói: "Đa tạ mẫu thân, chỉ là tửu lượng con không tốt.”
Quý Thục Nhiên cười nói: "Ta thấy Lê nhi đêm nay dùng bữa không nhiều lắm, mùa hè dễ mệt mỏi, uống chút rượu hoa hạnh giải nhiệt.”
Khương Lê giật mình trong lòng, ánh mắt tình cờ liếc đến chỗ cách mình không xa, cảnh tượng Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu đang nói chuyện.
Trong lòng kinh ngạc, trong nháy mắt, một ít hình ảnh trong đầu đột nhiên xẹt qua, Khương Lê biết mình đã gặp qua ánh mắt Quý Thục Nhiên ở nơi nào, vì sao ánh mắt Quý Thục Nhiên làm cho nàng cảm thấy quen mắt như thế.
Vẻ mặt Quý Thục Nhiên cực lực kiềm chế chờ mong còn muốn giả vờ như không có việc gì, như là một ánh mắt của rắn độc ngủ đông, cũng không phải lúc trước trong tiệc sinh nhật Thẩm mẫu, ánh mắt của Thẩm mẫu, còn có nụ cười mời rượu của Tiêu Đức Âm!
Trong phút chốc, suýt chút nữa Khương Lê thay đổi sắc mặt.
Tuy rằng nghi ngờ không hiểu nhưng Khương Lê gần như có thể kết luận, chủ ý của mẹ con Quý Thục Nhiên giống như chủ ý của những người trong tiệc sinh nhật Thẩm mẫu năm đó, chính là muốn nàng thân bại danh liệt!
Từ nữ nhi tiểu quan đến thiên kim Thủ phụ, trọng sinh làm lại cuộc đời, vậy mà nàng lại gặp phải cảnh tượng tương tự.
Trong lòng Khương Lê không biết phẫn nộ nhiều hơn hay là thấy hoang đường nhiều hơn, cuối cùng, hoàn toàn chỉ muốn cười lạnh.
Kiếp trước nàng bởi vì việc này mà bi thảm cả đời, bây giờ thay đổi một nhóm người, lại muốn đến lặp lại thủ đoạn cũ, đã như vậy, nàng càng không cho những người này toại nguyện!
Khương Lê nhìn Khương Ấu Dao, cười nói: "Tam muội cũng không uống rượu này.”
“Ấu Dao không thể dùng những thứ làm từ hoa hạnh." Quý Thục Nhiên nói: "Chỉ cần dính phải toàn thân sẽ nổi mẩn đỏ. Con đừng nhìn muội ấy không ăn, sợ là trong lòng rất thèm đó.”
Khương Ấu Dao bĩu môi, không nói gì.
Trong lòng Khương Lê biết rõ ràng, Quý Thục Nhiên có thể xem như chưa từng có chuyện gì, chỉ mong giữa đường xảy ra biến cố gì khiến Khương Ấu Dao uống nhầm rượu sinh ra vấn đề, ngay cả lý do này cũng có thể bịa ra.
Chỉ là, chẳng lẽ Quý Thục Nhiên cho rằng chỉ cần Khương Ấu Dao không uống rượu, là có thể vạn sự đại cát, toàn bộ thuận theo tâm ý của bà ta sao?
Sau đó, bà ta đã hoàn toàn sai lầm.
Khương Lê mỉm cười, lạnh nhạt nói: "Vậy sao? Đây là lần đầu tiên nghe nói Tam muội không thể ăn hoa hạnh. Đã như thế, đa tạ mẫu thân." Nàng nhận lấy chén rượu, lấy tay áo che mặt nhấp một ngụm, lúc này mới thả xuống.
Còn lại hơn nửa chén.
Quý Thục Nhiên mắt thấy, nhưng cũng không khuyên Khương Lê uống hết nửa chén còn lại, gắp thức ăn cho Khương Lê, quả nhiên là từ mẫu dịu dàng, không chọn sai chỗ chút nào.
Trong lòng Khương Lê rét run, giương mắt nhìn lên bàn tiệc nam quyến, đang nhìn thấy Diệp Thế Kiệt cũng đang được người ta mời rượu, dù sao hôm nay Diệp Thế Kiệt mới được đảm nhiệm quan kinh thành, người đến kính rượu hắn ta rất nhiều, Diệp Thế Kiệt ít nhiều cũng phải uống một chút. Cái này vốn dĩ không có gì đáng trách, chỉ là Khương Lê lại thấy, thái giám rót rượu kia không khỏi cũng quá mức ân cần.
Công tử ca trẻ tuổi nhiều như vậy, thái giám kia hết lần này tới lần khác trông coi một mình Diệp Thế Kiệt, rõ ràng Lý Cảnh cũng ở bên cạnh, Chu Ngạn Bang cũng ở bên cạnh, Thẩm Ngọc Dung cũng ở bên cạnh, thái giám ít nhiều cũng phải chăm sóc người xung quanh một ít, nhưng ông ta chỉ nhìn chằm chằm Diệp Thế Kiệt.
Cung yến nhiều năm như vậy, trên tiệc lại ăn uống linh đình, rượu say tai nóng, không ai chú ý cử chỉ của một tiểu thái giám. Nhưng Khương Lê hết lần này tới lần khác chú ý tới. Lúc nàng còn nhỏ đi theo Tiết Hoài Viễn, Tiết Hoài Viễn xử lý công vụ thỉnh thoảng cũng sẽ dạy nàng một ít, tình huống càng phức tạp càng phải lưu ý chi tiết.
Chi tiết nhỏ bé không đáng kể này, vào lúc này bị Khương Lê nhìn thấy rốt cục làm nàng mở mang tầm mắt.
Thì ra là thế, mẹ con Quý Thục Nhiên vì mình mà an bài "Gian phu", là Diệp Thế Kiệt.
Về tình về lý, dường như đều rất thích hợp. Diệp Thế Kiệt và mình là biểu huynh muội, vốn là có quan hệ, lúc trước nàng giải vây cho Diệp Thế Kiệt ở bên đường cũng có thể biến thành tượng trưng cho tư tình. Đương nhiên, nam nữ trẻ tuổi ưu ái lẫn nhau, không tính là đại sự gì. Nhưng tại tiệc lớn cung yến làm ra chuyện xấu bị người ta phá vỡ, đó chính là đại sai lầm.
Nàng thân là nữ tử, tất nhiên thanh danh bị hủy hết, toàn bộ cố gắng làm kiểm tra Minh Nghĩa Đường đều trôi theo dòng nước. Mà Diệp Thế Kiệt vừa mới được đảm nhậm chức quan kinh thành đã thấp hèn như thế, Hồng Hiếu Đế thịnh nộ không biết sẽ trách phạt hắn ta như thế nào, ít nhất con đường làm quan của Diệp Thế Kiệt sẽ dừng lại ở đây.
Diệp gia cùng nàng sẽ kết oán càng sâu. Thành thân cũng là oán, không thành thân cũng là oán, tóm lại, nàng và Diệp Thế Kiệt, đời này coi như bị hủy.
Đúng là tính toán chu toàn!
Ánh mắt Khương Lê thay đổi, nhưng lập tức cúi đầu xuống, khi ngẩng đầu lên, nụ cười vẫn thuần khiết như lúc ban đầu.
Khương Ấu Dao đang quay đầu, bỗng nhiên nhìn thấy chung rượu trước mặt Khương Lê, không biết lúc nào đã trống không thì bất ngờ, theo bản năng hỏi: "Ngươi uống hết lúc nào?"
“Ừ." Khương Lê đáp: "Ngọt ngào rất ngon, ta uống hết rồi. Nhưng mà không thể tham chén, một chén là đủ rồi." Nàng cười cười.
Lòng Quý Thục Nhiên thả lỏng.
Khương Ngọc Nga ở đầu kia đặt chung rượu trước mặt xuống.
Khương Ngọc Nga: “Không ngoài ý muốn? Có ngạc nhiên không?”