Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau khi cung yến náo nhiệt qua đi, Thái hậu đề nghị muốn đi dạo bờ hồ bên ngoài Ngọc Minh điện để ngắm sen.
Hồ nước trong cung là mời thợ thủ công đào, bắt chước sông Vĩnh Ninh của Yên Kinh thành, bởi vậy vô cùng rộng lớn. Vào mùa hè, hồ sen mười dặm, một mảnh xanh biếc, trăng sáng nhô lên cao, ánh sao điểm tô, vô cùng tươi đẹp.
Cái nóng oi bức mấy ngày nay được xóa sạch khiến tinh thần mọi người sảng khoái.
Sau khi cung yến kết thúc thì đi ngắm hoa, có vẻ là sở thích xưa nay của quý nhân.
Khương Lê cũng đi theo người của Khương gia tới xung quanh hồ sen, Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao cũng đi theo nàng không rời một tấc. Khương Lê biết rõ, tất nhiên không phải Quý Thục Nhiên vì tỏ vẻ thân thiết với kế nữ của mình, nhưng nàng cũng không thèm để ý những thứ này.
Hành lang dài trên mặt nước, các phu nhân tiểu thư tùy ý ngồi xuống, trên bàn có trái cây và điểm tâm đã bày sẵn, Khương Lê đang đi về hướng bên kia, đột nhiên cảm giác được trong lòng bàn tay mình bị nhét thứ gì đó, nhìn lại thì thấy một cung nữ xa lạ đi qua sát vai mình.
Nàng siết chặt đồ trong tay, cảm nhận được hình như là một tờ giấy, không khỏi nhìn thoáng qua Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao, cho rằng đây là sự sắp xếp của Quý Thục Nhiên. Nhưng thấy Quý Thục Nhiên không có gì không đúng, dường như không chú ý tới chỗ này, nàng lại hơi khó hiểu.
Cuối cùng, lúc đi tới đình giữa hồ, Khương Lê cố ý bị bỏ lại phía sau, nhân lúc Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao không có ở đây mà mở lòng bàn tay ra nhìn, quả nhiên là một tờ giấy, nương theo ánh đèn lồng mờ ảo, có thể thấy được một hàng chữ nhỏ.
Hẹn gặp ở vườn đông của Dục Tú Các. Người viết: Chu Ngạn Bang.
Khương Lê khẽ giật mình, Quý Thục Nhiên gọi nàng nên lập tức vò tờ giấy thành một cục, định ném vào trong hồ, đột nhiên nghĩ đến gì đó, lại giấu vào trong tay áo.
Mới vừa đi tới bên cạnh Quý Thục Nhiên, Quý Thục Nhiên cười nói: "Lê Nhi đi chậm một chút.”
Khương Lê mỉm cười đối mặt, trong lòng lại giận quá hóa cười với tờ giấy này của Chu Ngạn Bang, có lẽ Chu Ngạn Bang không phải là người Quý Thục Nhiên sắp xếp, dựa vào mức độ Khương Ấu Dao coi trọng Chu Ngạn Bang, chắc chắn sẽ không để bất cứ chuyện gì liên lụy đến Chu Ngạn Bang. Hẳn là Chu Ngạn Bang tự ý làm.
Khương Lê hoàn toàn không ngờ rằng Chu Ngạn Bang cũng sẽ tham gia vào, không biết vị Ninh Viễn Hầu Thế tử sao lại tự tin rằng nàng sẽ thật sự đi theo lời hẹn của một tờ giấy. Có lẽ Chu Ngạn Bang cho rằng Khương Nhị tiểu thư chưa dứt tình với hắn? Nhưng Khương Lê cẩn thận hồi tưởng lại sau khi trở lại Yến Kinh, nàng và Chu Ngạn Bang chỉ gặp mặt mấy lần, hoàn toàn không có biểu hiện nào là hứng thú với Chu Ngạn Bang.
Nói chung là người ta tự mình đa tình, dù lạnh lùng với hắn như thế nào, hắn cũng có thể tìm ra chứng cứ đối phương ái mộ mình.
Khương Lê tính toán trong lòng, hôm nay mình và Diệp Thế Kiệt sẽ không như Quý Thục Nhiên mong muốn, nhưng chỉ có như thế thì cũng quá tiện nghi cho Quý Thục Nhiên rồi.
Từ khi đến Khương gia, Khương Lê một mực dùng ánh mắt người ngoài cuộc để nhìn mỗi một người trong Khương gia. Nàng đồng cảm với Khương Nhị tiểu thư chân chính, nhưng trước khi thù nhà mình chưa báo, cũng không muốn liên lụy quá nhiều đến phong ba của Khương gia, đỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Bởi vậy, nàng luôn có suy nghĩ người không phạm ta, ta không phạm người. Quý Thục Nhiên hại nàng, nàng lập tức phản kích, Khương Lê sẽ tự biết không quá phận. Nhưng lần này, Quý Thục Nhiên thật sự chọc giận Khương Lê rồi.
Thủ đoạn của Quý Thục Nhiên thật sự quá bỉ ổi, làm cho nàng nghĩ tới chính mình lúc trước. Quá khứ lặp lại, thù mới hận cũ, khiến cho Khương Lê của giờ khắc nay vô cùng nguyện ý trả thù.
Người đời nói, trả thù chân chính, chính là cướp đi thứ trân quý nhất trong lòng đối phương, đồng thời xé nát và sỉ nhục. Quý Thục Nhiên thương yêu Khương Ấu Dao và Khương Bính Cát nhất, Khương Bính Cát quá nhỏ, không có gì để mất. Nhưng Khương Ấu Dao thì khác.
Hiện giờ thứ mà Khương Ấu Dao chấp niệm nhất còn không phải là Ninh Viễn Hầu Thế tử Chu Ngạn Bang sao. Mẫu nữ Quý Thục Nhiên nghĩ hết biện pháp cướp hôn sự này từ trong tay Khương Nhị tiểu thư, lúc nào cũng đề phòng bị hương Nhị tiểu thư cướp về. Trước mắt Khương Ấu Dao càng bởi vì Chu Ngạn Bang mà hận Khương Lê, Chu Ngạn Bang chính là nhược điểm của Khương Ấu Dao.
Ngón tay Khương Lê vuốt ve tờ giấy trong tay áo, chợt nở nụ cười.
Nếu Chu Ngạn Bang tự mình muốn bước vào vũng nước đục này thì đừng trách nàng gắp lửa bỏ tay người. Khương Ấu Dao luôn luôn đề phòng nàng, nhưng không biết rằng Chu Ngạn Bang là mỹ nam tử của Yến Kinh, nữ tử muốn gả cho Chu Ngạn Bang không chỉ có một mình nàng ta, ví dụ như tiểu cô tử cũ của nàng, Thẩm Như Vân, còn ví dụ như, người được thứ tử Khương gia sinh ra, Khương Ngọc Nga của tam phòng.
Nếu cho Khương Ngọc Nga có một cơ hội gả vào Ninh Viễn Hầu phủ, Khương Ngọc Nga sẽ lựa chọn thế nào? Một bên là tỷ muội ngày thường thân thiết, một bên là một nhà tốt ngày sau có thể không bao giờ gặp được nữa, Khương Lê vô cùng chờ mong lựa chọn của Khương Ngọc Nga.
Quý Thục Nhiên thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn Khương Lê, thời gian chậm rãi trôi qua, Khương Lê đưa tay đỡ trán, nói khẽ: "Mẫu thân, đầu con hơi choáng váng..."
Sao lại nhanh như vậy? Quý Thục Nhiên nghi ngờ trong lòng, bà ta cho rằng dược hiệu phải từ từ phát tác, trước mắt Khương Lê nói như vậy, bà ta không thể không đáp lại, nhưng sợ ở chờ thêm lát nữa sẽ bị người ta nhìn ra dấu vết, xảy ra chuyện gì đó, đành phải để Khương Lê rời đi sớm.
Quý Thục Nhiên nói với một cung nữ đứng bên cạnh: "Đỡ Nhị tiểu thư về phòng nghỉ ngơi cho tốt trước đi, đợi lát nữa ta sẽ đến đón nó.”
Khương Ấu Dao thăm dò: "Nhị tỷ?”
Khương Lê hơi nhíu mày, phất tay, không cẩn thận đụng phải một cái chén ở bên cạnh, trà trong chén đổ hết lên váy của Khương Ngọc Nga.
Khương Ngọc Nga sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng đứng dậy.
Khương Lê hơi mở to hai mắt, hình như cũng hơi tỉnh táo lại một chút, vội vàng nói: "Xin lỗi Ngũ muội, ta không phải cố ý đổ lên y phục của muội đâu." Rất áy náy mà nhìn vết bẩn trên người Khương Ngọc Nga: "Cái này phải làm sao bây giờ? Không bằng muội cùng ta đi thay y phục, đúng lúc ta phải đi nghỉ ngơi một chút.”
“Không cần..." Quý Thục Nhiên muốn ngăn cản.
“Mẫu thân, đây là cung yến, Ngũ muội muội mặc y phục bẩn cũng không hay, có lẽ trong cung cũng có một ít y phục phòng trường hợp khẩn cấp, nếu không ở chỗ Lệ tần nương nương cũng sẽ có một ít, Ngũ muội vẫn nên thay đổi cho thỏa đáng.”
Khương Ngọc Nga thực sự hơi tức giận, hôm nay là lần đầu tiên nàng ta mặc bộ y phục này. Bởi vì lão phu nhân tìm người may riêng, ngày thường nào có cơ hội mặc y phục tốt như vậy, lúc này tất cả đều bị Khương Lê phá hủy rồi. Đột nhiên nghe Khương Lê nói đến Lệ tần, trong lòng khẽ động, nếu là y phục mà Lệ tần cho thì đều là chất liệu trong cung, nói không chừng còn tốt hơn lão phu nhân cho. Lúc này, nàng ta lập tức đứng lên, cười nói: "Đại bá mẫu, không có gì đáng ngại, con sẽ đi cùng Nhị tỷ. Nhị tỷ nói đúng, mặc y phục bị bẩn, chỉ sợ người khác sẽ nói Khương gia chúng ta bất kính với Bệ hạ. Con còn có thể chăm sóc cho Nhị tỷ trên đường đi.”
Lòng bàn tay của Quý Thục Nhiên hơi ướt, Khương Ngọc Nga không biết dự định của bà ta, Quý Thục Nhiên không muốn Khương Ngọc Nga làm hỏng chuyện. Nhưng ngẫm lại cũng bình thường, đợi đi được nửa đường để cho người khác dẫn Khương Ngọc Nga đi, Khương Lê vẫn giống như kế hoạch ban đầu. Hơn nữa dược hiệu của Khương Lê phát huy nhanh như vậy, rời đi sớm cũng có đầy đủ thời gian để bố trí. Quý Thục Nhiên liếc mắt ra hiệu với cung nữ bên cạnh, nói: "Đã như vậy thì hai con đi trước đi.”
Dương thị không nói gì, tuy rằng Khương Ngọc Nga là nữ nhi của bà ta, nhưng Khương Ngọc Nga suốt ngày nịnh bợ đại phòng, còn thân thiết với Đại bá mẫu Quý Thục Nhiên hơn cả thân nương như bà ta, Dương thị đã nhìn mãi thành quen rồi.
Khương Ngọc Nga cùng Khương Lê rời đi theo cung nữ lạ mặt này.
Cách đình giữa hồ không xa, trên hành lang giáp mặt nước có rất nhiều phòng trống, chính là để nếu quý nhân ở trong cung tạm thời đau đầu nhức óc, muốn nghỉ ngơi hoặc là thay quần áo thì vào. Ngày thường không có người nên rất yên tĩnh.
Khương Lê và Khương Ngọc Nga đi tới, không biết có phải vì đã uống quá nhiều rượu trong cung yến hay không, Khương Ngọc Nga đi tới đi lui, cảm thấy đầu óc hỗn loạn, Khương Lê vừa đi vừa nói với nàng ta về việc hôn nhân của Khương Ấu Dao.
“... Hôm nay nghe mẫu thân nói đến hôn sự của Tam muội và Chu Thế tử, dáng vẻ của Tam muội thật hạnh phúc. Ta thấy Ninh Viễn Hầu phu nhân vô cùng hài lòng với Tam muội.”
“... Nói mới nhớ, chuyện hôn nhân này của Tam muội thật sự không tồi, Chu Thế tử ở Yến Kinh được coi là nhân vật trăm dặm mới có một. Chỉ là ta và Chu Thế tử không có duyên phận, ngày sau có lẽ cũng chỉ có thể tìm người khác.”
“... Ngũ muội cũng sắp cập kê rồi, ta nghe gã sai vặt trong viện của phụ thân nhắc tới, Tam thúc cũng đang nhờ phụ thân giúp Ngũ muội xem thử có người nào thích hợp không, không biết ngày sau Ngũ muội sẽ vào phủ của ai.”
Khương Lê đột nhiên nói những thứ này, Khương Ngọc Nga hoài nghi Khương Lê đang trả thù mình, lần trước nói cho nàng biết về hôn ước của Khương Ấu Dao và Chu Ngạn Bang, chắc là Khương Lê rất đau lòng. Nhưng giờ phút này Khương Lê lại đâm dao vào lòng mình, nói đến hôn sự của mình, Khương Ngọc Nga cũng nhịn không được mà hơi oán giận.
Khương Ngọc Nga nói: "Nhị tỷ cũng rất quan tâm chuyện chung thân của ta, nhưng tuổi ta còn nhỏ, còn nhỏ hơn Nhị tỷ. Nhị tỷ cũng nói rồi, phụ thân ta không thể so với Đại bá phụ, thật sự muốn tìm người, tất nhiên không thể so với Nhị tỷ và Tam tỷ."
Lúc nói lời này, Khương Ngọc Nga còn tỏ ra giận dỗi. Nếu là bình thường, tất nhiên nàng ta sẽ không nói ra lời như vậy, nhưng hôm nay có lẽ hơi say, nàng ta nói chuyện cũng to gan hơn rất nhiều.
Khương Lê nhìn nàng ta một cái, ánh mắt kia còn hàm chứa vài phần thương hại: "Ta muốn nói, vì sao con người không thể chọn xuất thân của mình, trong mắt ta, dung mạo của Ngũ muội không kém hơn Tam muội, tài học cũng không thấp, chẳng qua là thua ở xuất thân. Nếu muội là nữ nhi đại phòng, muội cũng vô cùng xứng đôi với Chu Thế tử."
Không nói thì không sao, vừa nói đến việc này, Khương Ngọc Nga nhớ tới mình chịu đủ mọi bất công ở Khương gia so với Khương Ấu Dao, bỗng nhiên cảm thấy bất bình, trong lòng chua xót, tạm thời không trả lời Khương Lê.
Khương Lê tự nói: "Đáng tiếc, Ngũ muội có dung mạo và tài học như thế, nhưng có lẽ ngày sau chỉ có thể kết đôi với một nam tử vô danh, đừng nói là đánh đồng với Chu Thế tử, nói không chừng còn không thể so sánh với con cháu nhà quan bình thường. Cũng đúng, làm chính thê cho người bình thường, có lẽ còn kém hơn làm thiếp cho Chu Thế tử. Đáng tiếc." Nàng muốn nói lại thôi, lắc đầu, thở dài một tiếng: "Người so với người, không bằng người ta cũng đều là mệnh.”
Khương Ngọc Nga càng khó chịu hơn, cả đời này, nàng ta ghét nhất chính là bị người ta so sánh. Nhưng nàng ta ở Khương gia, giống như người nào cũng có thể tùy ý đi lên giẫm đạp một cái. Trong lòng vừa hận, lại không muốn rơi vào thế hạ phong, Khương Ngọc Nga nói: "Số mệnh ta chính là như vậy, đương nhiên không bằng Tam tỷ, nhưng Nhị tỷ đúng là có lòng khoan dung, Chu Thế tử vốn có thể kết phu thê với Nhị tỷ, bây giờ lại thành muội phu của Nhị tỷ, vậy mà Nhị tỷ lại khá thản nhiên. Khó trách nói người ở trong miếu một thời gian đều sẽ có tâm hồn trong sáng, ít ham muốn.”
Khương Ngọc Nga nghĩ, vẻ ngoài bình tĩnh và thoải mái của Khương Lê chắc chắn là giả bộ không cần nghi ngờ. Nếu là đổi lại là nàng ta, trong lòng sẽ không thoải mái như thế. Nhưng mỗi lần Khương Ngọc Nga muốn tận hưởng cảm giác đâm dao về phía Khương Lê thì luôn không tiến mà lui, Khương Lê như không biết tức giận vậy.
Quả nhiên, lúc này đây, Khương Lê nghe lời khiêu khích của Khương Ngọc Nga xong, cũng chỉ cười nhẹ, nói: "Cam tâm hay không cam tâm thì sao? Tóm lại cũng đã như vậy, hơn nữa, ngày sau ta cũng còn cơ hội, mặc dù kém hơn Chu Thế tử, nhưng cuối cùng cũng còn có chọn lựa, mà Ngũ muội..." Nàng nhìn thoáng qua Khương Ngọc Nga đầy thâm ý, không nói tiếp nữa.
Khương Ngọc Nga biết lời Khương Lê chưa nói xong là gì, người mà Khương Ngọc Nga có thể chọn, vĩnh viễn không nhiều hơn Khương Lê.
Chắc hẳn trong lòng vừa tức giận vừa oán hận, Khương Ngọc Nga cảm thấy đáy lòng nóng lên, đầu óc choáng váng, tạm thời không biết nói cái gì mới tốt.
Khương Lê vừa nói chuyện vừa chú ý vẻ mặt của cung nữ dẫn đường. Thấy cung nữ kia nghe nàng và Khương Ngọc Nga nói chuyện lại không có bất kỳ động thái nào chút nào, trong lòng Khương Lê càng thêm tỉnh táo.
Đi được một đoạn đường, bỗng nhiên có một cung nữ đi tới trước mặt, chỉ cười nói với Khương Ngọc Nga: "Lệ tần nương nương bảo nô tỳ đưa Khương Ngũ tiểu thư đến phòng chọn y phục." Lại cười nói với Khương Lê: "Khương Nhị tiểu thư đi vào thiên phòng ngồi nghỉ ngơi trước, Khương Ngũ tiểu thư chọn xiêm y xong, nô tỳ sẽ đưa tiểu thư trở về.”
Trong lòng Khương Lê cười lạnh, người của Quý Thục Nhiên quả nhiên gấp gáp muốn tách Khương Ngọc Nga ra, nguyên một màn diễn trò, nàng khẽ mỉm cười, bình tĩnh nói với Khương Ngọc Nga: "Đã như vậy thì Ngũ muội đi trước đi, ta đau đầu dữ dội, đi nghỉ ngơi trước, ở trong phòng chờ muội là được.”
Khương Ngọc Nga đã tức giận với Khương Lê cả đoạn đường, tất nhiên sẽ không nói cái gì không đúng, hơn nữa có thể đi chọn y phục mà Lệ tần chuẩn bị, Khương Ngọc Nga vui vẻ hơn nhiều. Khương Ngọc Nga đồng ý, chỉ thấy Khương Lê xoay người đi theo cung nữ dẫn đường, tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng khi vừa xoay người, đột nhiên có một thứ rơi ra từ trong tay áo Khương Lê.
Khương Ngọc Nga ở gần, cúi người nhặt lên theo bản năng, là một tờ giấy. Khương Ngọc Nga đang muốn kêu Khương Lê dừng bước, lại nương theo ánh sáng trong đèn lòng mà thấy rõ chữ viết trên đó.
Khương Ngọc Nga lập tức nuốt lời nói vào trong cổ họng.
Nàng ta nắm chặt tờ giấy đứng lên, thấy bóng lưng Khương Lê càng chạy càng xa, tim đập thật nhanh.
Trên tờ giấy kia dĩ nhiên là chuyện Chu Ngạn Bang muốn lén hẹn gặp Khương Lê, xem ra, có lẽ là đêm nay. Phản ứng đầu tiên của Khương Ngọc Nga chính là muốn đưa tờ giấy này cho Quý Thục Nhiên để vạch trần chuyện xấu của Khương Lê trước mặt người khác. Vừa nghĩ như vậy, đầu nàng ta đã đỡ hơn rất nhiều.
Khương Ngọc Nga giấu tờ giấy vào trong tay áo, bóng dáng Khương Lê và cung nữ đã rẽ qua hành lang dài, không còn nhìn thấy nữa. Lúc này Khương Ngọc Nga mới xoay người nhìn về phía cung nữ sắp dẫn nàng ta đi chọn y phục kia, cười nói: "Nhị tỷ của ta thật là sơ ý, bản thân làm rơi đồ cũng không biết. Chờ lát nữa ta sẽ đưa cho tỷ ấy. Chúng ta đi thôi.”
Khương Ngọc Nga cũng đi theo cung nữ nửa đường xuất hiện kia, quay đầu đi theo hướng khác.
Một mặt khác, Khương Lê đang theo cung nữ đi về phía phòng trà, không chút biến sắc mà nhếch khóe môi.
Khi nàng vứt tờ giấy kia xuống, phía sau lại không có âm thanh gì, nàng đã biết, Khương Ngọc Nga mắc câu rồi.
Trong hoàn cảnh như vậy, Khương Lê vứt tờ giấy, Khương Ngọc Nga không thể không nhìn thấy. Khương Ngọc Nga lại không lên tiếng gọi nàng lại, tất nhiên là đã thấy rõ chữ viết trên tờ giấy.
Khương Ngọc Nga muốn làm gì, đơn giản là đi tìm Quý Thục Nhiên tranh công. Thế nhưng kể cả đưa tờ giấy này cho Quý Thục Nhiên thì cũng không thể nói rõ cái gì, bởi vì Khương Lê hoàn toàn không có đi theo hẹn ước. Nếu Khương Ngọc Nga nghe lời những lời Khương Lê vừa nói trên đường đi, nàng ta sẽ có một lựa chọn khác.
Với tính cách thích mạnh háo thắng, không chịu làm kẻ dưới của Khương Ngọc Nga, nàng ta rất dễ dàng bị lợi ích phía trước che mắt. Lời "Làm thiếp cho Chu Ngạn Bang cũng tốt hơn làm thê cho người bình thường" của Khương Lê, chỉ cần là nữ tử có đầu óc có tôn nghiêm thì sẽ không đồng ý, nhưng Khương Ngọc Nga thì chưa chắc.
Lúc này, chỉ cần giải quyết vấn đề này là được rồi.
Khương Lê theo cung nữ dẫn đường rẽ qua một góc rẽ mới đến phòng trà cuối hành lang. Cung nữ cười nói: "Khương Nhị tiểu thư, mời vào nghỉ ngơi trước, bên trong có nước trà và điểm tâm, nô tỳ đi lấy ít băng tới giải nhiệt.”
Khương Lê nói: "Ngươi đi đi.”
Cung nữ đi rồi, Khương Lê bình tĩnh ngồi xuống, chỉ chốc lát, nàng đứng lên, đi tới phòng đốt hương trước mặt, khóe môi nhếch lên, dễ dàng gấp hương kia thành hai đoạn.
Có lẽ là đã trải qua chuyện như vậy một lần, nên lúc này trong lòng Khương Lê cực kỳ bình tĩnh. Nàng đưa tay vào trong tay áo, chạm vào một lưỡi dao nho nhỏ, đây là do Khương Cảnh Duệ đưa cho nàng vào lúc nghe nói nàng muốn vào Minh Nghĩa Đường học. Bây giờ Khương Lê giấu thanh loan đao kia ở trong tay áo, trong cung không ai nghĩ đến nữ nhi của Khương Nguyên Bách sẽ mang loại vũ khí này vào cung, nếu không Khương Lê có miệng cũng không thể nói rõ.
Nàng cũng không vội, ngồi xuống trước bàn nhỏ một lần nữa, lấy tay chống mặt, thoạt nhìn giống như đang ngủ, tay kia lại nhẹ nhàng gõ mặt bàn, gõ đèn đến mức hoa trên ngọn đèn cũng rơi xuống, vô cùng lóa mắt.
Cung nữ bên ngoài sẽ không rời đi, Khương Lê suy nghĩ trong lòng, ít nhất phải đợi đến khi Diệp Thế Kiệt cũng đi vào mới được. Chỉ là không biết Diệp Thế Kiệt sẽ mơ hồ đến mức độ nào, nhưng nếu Diệp Thế Kiệt thật sự mơ hồ đến mức độ rất nghiêm trọng, Khương Lê cũng không ngại đổ máu để hắn ta tỉnh táo lại, nàng nhẹ nhàng vuốt ve thanh đao trong tay áo.
Không biết qua bao lâu, chỉ thấy ngọn đèn dầu đã vơi đi một nửa, bên ngoài đột nhiên có âm thanh nói chuyện truyền đến. Lại một lát sau, cửa mở ra, có người đi vào từ bên ngoài.
Khương Lê vẫn chống cằm giả vờ ngủ.
"Diệp thiếu gia, người nghỉ ngơi một lát đi, nô tỳ đi lấy thêm chút trà bánh đến." Có một âm thanh nữ tử nói như vậy.
Khương Lê không hiểu, cửa lại bị nhẹ nhàng đóng lại, có tiếng bước chân lảo đảo truyền đến.
Trong lòng Khương Lê căng thẳng, cảm thấy mùi rượu đột nhiên quanh quẩn ở chóp mũi, nàng tiếp tục nhịn xuóng, không biết cung nữ bên ngoài còn đó không, chỉ cảm thấy có người đang xô đẩy mình.
Giây phút đó, ký ức kiếp trước bỗng nhiên tràn vào trong đầu.
Tuy rằng ngay lúc đó Tiết Phương Phỉ không nhớ rõ cái gì, chỉ nhớ mình uống rượu say, nhưng sau khi tỉnh lại đã đối mặt với vô số người dùng ánh mắt khinh bỉ và chỉ trích. Trong lòng nàng nghĩ đi nghĩ lại về khả năng chuyện cũ có thể xảy ra lần nữa, càng nghĩ càng buồn nôn, càng nghĩ càng sợ hãi.
Tuy rằng cuối cùng đã chứng minh đó chỉ là một âm mưu, nhưng lúc ấy mềm yếu, bất lực để mặc cho người ta xâu xé mình, khiến nàng vĩnh viễn khó có thể tha thứ.
Khương Lê đột nhiên rút đao trong tay áo ra, chính xác mà chống lại đối phương, giọng nói của nàng lạnh nhạt, khắc chế lại ẩn chứa một vẻ thô bạo khó có thể kiểm soát, nói: "Diệp Thế Kiệt.”
Hô hấp của đối phương bỗng trở nên bằng phẳng.
Nàng mở mắt ra, thấy mũi dao của mình kề vào cổ họng Diệp Thế Kiệt, hai má hắn ta đỏ bừng, mùi rượu nồng nặc, nhìn qua rõ ràng là một con ma say, lại dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn cô.
Khương Lê khẽ nhíu mày.
Diệp Thế Kiệt không say, hắn ta tỉnh táo.
…
Khương Ngọc Nga bị cung nữ dẫn đường đưa đến một gian phòng khác chờ thay quần áo.
Nàng ta thật sự hơi gấp gáp muốn đưa tờ giấy trong tay áo cho Quý Thục Nhiên xem, bởi vậy ngay cả kiên nhẫn chờ đợi người đưa y phục tới cũng không có.
Lúc trong lòng đang buồn bực, không khỏi cẩn thận nhìn tờ giấy rơi xuống từ trên người Khương Lê một lần.
Trong lòng Khương Ngọc Nga nghĩ, không ngờ ngoài mặt Khương Lê nói không thèm để ý tới Chu Ngạn Bang, lại âm thầm dây dưa không dứt với hắn. Lại nói tiếp, Khương Lê cũng là nữ nhi của Khương Nguyên Bách, nếu chuyện này lộ ra ngoài, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, hai đích nữ Chu gia đều không đắc tội nổi, không biết sẽ bắt Chu Ngạn Bang cưới ai đây?
Có lẽ vẫn cưới Khương Ấu Dao, dù sao bây giờ Khương Ấu Dao mới là người đính hôn với Chu Ngạn Bang.
Cuối cùng thì Chu Ngạn Bang vẫn phải kết thân với người trong đại phòng Khương gia.
Chẳng biết tại sao, trong lòng Khương Ngọc Nga lại đột nhiên hiện lên lời Khương Lê vừa mới nói.
"Ngũ muội có dung mạo và tài học như thế, nhưng có lẽ ngày sau chỉ có thể kết đôi với một nam tử vô danh, đừng nói là đánh đồng với Chu Thế tử, nói không chừng còn không thể so sánh với con cháu nhà quan bình thường. Cũng đúng, làm chính thê cho người bình thường, có lẽ còn kém hơn làm thiếp cho Chu Thế tử."
Khương Ngọc Nga oán hận nghĩ, vì sao người Chu Ngạn Bang hẹn gặp lại không phải nàng ta chứ? Rõ ràng nàng ta cũng không kém Khương Lê và Khương Ấu Dao, chỉ là bởi vì xuất thân của mình nên ngay cả lọt vào mắt Chu Ngạn Bang cũng không có tư cách sao?
Nghĩ đến người Khương Lê và Khương Ấu Dao dây dưa chính là người như Ninh Viễn Hầu Thế tử Chu Ngạn Bang, vị hôn phu tương lai của mình lại không biết có thể so sánh với một ngón chân của Chu Ngạn Bang hay không. Khương Ngọc Nga đột nhiên có một cảm giác mệt mỏi, giống như không có hứng thú với điều gì, ngay cả ý định muốn nhìn Khương Lê xấu mặt cũng nhạt bớt.
Cái đầu choáng váng, trong lòng Khương Ngọc Nga dần dần nóng lên, đột nhiên, một ý nghĩ lớn mật hiện ra trong đầu.
Nếu người hẹn với Chu Ngạn Bang hôm nay là mình thì sao?
Nếu như mình mượn danh nghĩa của Khương Lê, mượn tờ giấy này ở cùng một chỗ với Chu Ngạn Bang. Chu Ngạn Bang có thể thương tiếc mình, nảy sinh lòng yêu thương mình, từ đó nghĩ cách nạp mình thành thiếp, tiến vào Ninh Viễn Hầu phủ không?
Khương Ngọc Nga không phải người mộng tưởng mà muốn lập tức trở thành thê tử của Chu Ngạn Bang, nàng ta biết, với thân phận của mình, chắc chắn không có khả năng trở thành chính thê của Chu Ngạn Bang. Nhưng mà, làm thiếp, làm quý thiếp không phải cũng rất tốt sao? Khương Lê có một câu rất đúng, làm chính thê cho con cháu bình dân, còn không bằng làm thiếp cho Chu Ngạn Bang, ít nhất Chu Ngạn Bang là thanh niên tuấn kiệt mà người người thành Yên Kinh ca ngợi, nhà lớn nghiệp lớn, lại vô cùng tuấn mỹ, bản thân gả đi thật sự không thiệt thòi.
Càng nghĩ càng cảm thấy điều này có thể thực hiện được, Khương Ngọc Nga nhìn tờ giấy trong tay, đột nhiên dùng sức nắm chặt lòng bàn tay.
Nàng ta cứ vậy mà quyết định.
Ngay lúc này, cung nữ đưa y phục ở ngoài cửa cầm y phục đi vào, Khương Ngọc Nga thấy thế thì vội vàng đứng lên.
Nàng ta gấp gáp muốn thay quần áo sạch sẽ rồi đi đến nơi hẹn Chu Ngạn Bang, dáng vẻ sốt ruột khiến cung nữ hơi nghi ngờ. Khương Ngọc Nga có ý muốn tách người ra, cười nói: "Ta đột nhiên hơi muốn vào nhà vệ sinh, ta thay xong y phục sẽ đi. Không cần ở đây cùng ta, chỉ đường cho ta là được.”
Có lẽ cung nữ này cũng chỉ là người Quý Thục Nhiên gọi tới để truyền tin, sau khi làm xong việc cũng không có chuyện gì khác, bởi vậy không nghi ngờ lời nói của Khương Ngọc Nga, lập tức chỉ hướng cho Khương Ngọc Nga, nói: "Không xa, tiểu thư đi thẳng về phía trước, đi đến cuối là sẽ thấy.”
Khương Ngọc Nga thay quần áo xong, đẩy cửa phòng đi ra ngoài. Đầu tiên, nàng ta đi về hướng nhà vệ sinh, đi đến cuối lại quay đầu, thấy bốn phía không có người đi theo mới quay đầu đi về hướng khác.
Chính là lời trên tờ giấy của Chu Ngạn Bang nói, cửa đông Dục Tú các.
Khương Ngọc Nga đi rất nhanh, rồi bắt đầu chạy chậm.
Lúc chạy, gió đêm nhẹ nhàng khoan khoái thổi qua mặt, lạnh như băng rất thoải mái, nhưng không thổi tắt ngọn lửa trong lòng Khương Ngọc Nga chút nào, trong lòng nàng ta càng ngày càng nóng bỏng.
Nàng ta đã nghĩ kỹ, gặp được Chu Ngạn Bang, kể ra tình cảm ái mộ của mình với hắn ta, nói mình ở Khương gia khổ sở thế nào, cuối cùng còn phải rơi vài giọt nước mắt. Các nam nhân được mỹ nhân ái mộ sẽ không có người nào không đắc ý trong lòng, người tự xưng là chính nhân quân tử cũng không đành lòng trách cứ tình yêu của thiếu nữ. Huống hồ nam nhân đều yêu thương vẻ yếu đuối, nàng ta tỏ vẻ khổ sở đáng thương, đến lúc đó rơi lệ, cho dù trước đó Chu Ngạn Bang không để ý đến mình thì cũng sẽ không nhịn được mà mềm lòng.
Chỉ cần có được Chu Ngạn Bang, chỉ cần có thể có được quan hệ với Chu Ngạn Bang... Khương Ngọc Nga cắn môi, nàng ta có thể thoát khỏi số phận gả cho con cháu bình dân, không có tí địa vị gì!
Lúc này nhớ lại lời của Khương Lê vừa rồi, vẻ châm chọc và khinh miệt như có như không trong những lời đó càng làm trong lòng Khương Ngọc Nga như bị lửathiêu đốt.
Đại phòng Khương gia thì sao? Giữa Khương Lê và Khương Ấu Dao, nhất định chỉ có thể có một người gả cho Chu Ngạn Bang, bất kể là Khương Lê hay Khương Ấu Dao, chắc chắn sẽ có một người thất bại.
Nếu nàng ta có thể gả vào Ninh Viễn Hầu phủ thì sẽ có một đích nữ thua dưới tay nàng ta. Gả đi làm thiếp phải xem sắc mặt chính thê cũng không sao. Khương Ngọc Nga nghĩ, Khương Lê quen giả thanh cao, Khương Ấu Dao lại bị Quý Thục Nhiên chiều đến mức kiêu căng không ra dáng, tất nhiên các nàng không hiểu cách lấy lòng nam nhân.
Nhưng Khương Ngọc Nga lại có lòng tin có thể lung lay được trái tim của Chu Ngạn Bang.
Trong lúc suy nghĩ miên man, nàng ta đã bước vào vườn đông Dục Tú các.
Lúc này, lầu các trên mặt nước, chỉ có một màu đen kịt, ngay cả đèn cũng không đốt một cái, có thể thấy ngày thường không có ai đến. Chu Ngạn Bang rất biết chọn địa điểm, hoặc nơi này là nơi hắn đã sớm để ý, chỉ đợi hôm nay để hẹn hò với Khương Lê.
Khương Ngọc Nga nhẹ nhàng cười, nhấc chân đi vào bên trong.
Trong lòng càng thêm nhiệt liệt, không biết có phải bởi vì tâm trạng hay không, Khương Ngọc Nga thậm chí còn cảm thấy trên trán mình bắt đầu hơi thấm mồ hôi, ngay cả hô hấp cũng trở nên hơi trì trệ, rất muốn tìm cái gì đó lạnh như băng để dán lên thì mới có thể giảm bớt nhiệt độ.
Nàng ta dừng lại, thở phào một hơi, dừng bước trước Dục Tú các.
Chỉ cần tiến vào cánh cửa này, nàng ta có thể chim sẻ biến thành phượng hoàng, thoát khỏi tương lai chỉ có thể bình thường cả đời, nàng ta vì chính mình mà kiếm được tiền trình, không liên quan tới tam phòng.
Khương Ngọc Nga mở cửa, bước một chân vào.