Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trong phòng trà, ánh đèn dầu lờ mờ, bên ngoài yên tĩnh.
Khương Lê và Diệp Thế Kiệt ngồi đối diện nhau, Khương Lê đã thu hồi lưỡi đao trong tay. Ánh mắt Diệp Thế Kiệt rơi vào thanh đao trên bàn, lưu luyến một lúc, như không thể tin được, cuối cùng mới nhìn về phía Khương Lê, nói: "Ngươi tiến cung còn cầm đao?"
Bây giờ Khương Lê thật sự không có thời gian giải thích với hắn ta vì sao tiến cung lại mang đao, chỉ hỏi hắn ta: "Sao huynh lại không say?"
Thiếu niên hừ một tiếng, nói: "Diệp gia ta làm ăn, đã gặp không biết bao nhiêu người, hôm nay những người đó lại đến mời rượu chúc mừng, có người chỉ vì mời rượu, có người rõ ràng muốn tranh thủ đục nước béo cò." Hắn ta nói: "Ta không uống nhiều rượu, chẳng qua là chỉ giả say, muốn xem rốt cuộc là đối phương có ý gì, thật sự không ngờ lại có hậu chiêu. Bị đưa đến gian phòng này, ta còn nghĩ họ muốn làm cái gì, không ngờ là tới ngươi cũng ở đây.” Cuối cùng, hắn ta cau mày hỏi: "Đây là ý gì?”
Khương Lê thật sự suýt chút nữa bị Diệp Thế Kiệt chọc tức đến bật cười, nói ngu ngốc thì rõ ràng là đầu óc Diệp Thế Kiệt vẫn còn tỉnh táo, nếu không thì sao hắn ta có thể nhìn ra những người đó không có ý tốt, thậm chí còn tương kế tựu kế mà vờ say rượu. Nhưng nói hắn ta thông minh, mà ngay cả trong tình hình trước mắt, đối phương có ý đồ gì còn không nhìn ra.
Nàng bình tĩnh mở miệng: "Cô nam quả nữ, tất nhiên có thể mất lý trí vì say rượu."
Diệp Thế Kiệt suýt nữa ngã khỏi ghế, sau khi tỉnh táo lại, mặt đỏ lên, chỉ vào Khương Lê, lắp bắp nói: "Ngươi, sao ngươi có thể không biết xấu hổ như vậy?"
"Cái này mà gọi là không biết xấu hổ sao?" Khương Lệ nhẹ giọng trả lời: "Ta chỉ nói người khác có ý đồ gì cho huynh nghe mà thôi."
"Tại sao họ lại làm như vậy?" Hình như Diệp Thế Kiệt có hơi không được tự nhiên, nhưng vẫn phải đè nén sự mất tự nhiên này mà nghiêm mặt nói với Khương Lê: "Là vì muốn hủy hoại thanh danh của ngươi sao?"
Theo hắn ta thấy, đại phòng Khương gia đúng là sốt ruột, thân phận của Khương Lê có lẽ sẽ trở thành cái gai trong lòng nhiều người, những chuyện như này đối với một nữ tử như Khương Lê mà nói, tất nhiên là sẽ hủy hoại thanh danh.
Khương Lê lạnh lùng nói: "Diệp thiếu gia, đừng nói sảng khoái như vậy, giống như ta liên lụy huynh vậy. Cũng không nghĩ xem, nếu huynh và ta xảy ra chuyện thì chức Hộ Bộ Viên Ngoại Lang này còn làm được nữa không? Diệp gia còn có thể vào quan trường sao?”
Diệp Thế Kiệt im lặng, lúc Khương Lê nói lời này, hắn ta lập tức nghĩ lại, trên lưng đổ mồ hôi lạnh. Ai cũng nói quan trường nguy hiểm, từ trước đến nay ở bên ngoài quan trường còn không biết, nhưng hôm nay hắn ta đã lĩnh ngộ được rồi. Bây giờ hắn ta vừa mới được bổ nhiệm, còn chưa được nhậm chức thì đã bị người ta đâm sau lưng. Không biết là vị thần tiên nào cản đường đây.
Hắn ta lập tức tức giận nói: "Đây là một mũi tên trúng hai đích!"
"Không sai." Khương Lê nói: "Cũng may huynh không mắc lừa, ta cũng vậy."
Lúc này Diệp Thế Kiệt nhìn Khương Lê, đột nhiên hỏi: "Họ cũng hạ dược ngươi à?"
Khương Lê gật đầu: "Đúng, nhưng ta không uống." Thấy Diệp Thế Kiệt thở phào nhẹ nhõm, Khương Lê bỗng nhiên nhếch môi: "Ta đưa cho người khác uống."
"Ngươi?" Diệp Thế Kiệt tức giận nói: "Sao ngươi có thể hại người?”
"Ta đưa cho người muốn uống." Khương Lê từ chối cho ý kiến: "Chờ đến khi uống xong, họ cũng sẽ hiểu được, cái gì gọi là hại người cuối cùng sẽ hại mình."
Diệp Thế Kiệt cảm thấy tối nay Khương Lê hơi kỳ lạ, ngày thường nàng luôn mỉm cười, chậm rãi, nhưng dường như tối nay bị thứ gì đó kích thích mà trở nên sắc bén hơn, mà hình như nàng cũng không thèm che giấu sự sắc bén này. trái lại còn mmong chờ chuyện gì đó sẽ xảy ra.
Diệp Thế Kiệt nuốt nước bọt, hỏi: "Nếu tối nay ta thật sự say, ngươi sẽ làm gì?" Trước đó hắn ta đã sớm cảm nhận được có gì đó không đúng, nếu không đã gây ra hóa lớn. Nhưng Diệp Thế Kiệt cũng có hơi tò mò, nếu như tối nay hắn ta không nhận ra có gì đó không ổn mà trúng kế, Khương Lê sẽ làm gì? Nếu những người đó đã hạ thuốc hắn ta, có thể tưởng tượng tác dụng của thuốc đó là gì, nếu hắn ta không khống chế được... Mặt Diệp Thế Kiệt đỏ lên, Khương Lê có thể giải quyết tình huống tiếp theo như thế nào.
"Không có gì.” Khương Lê nhẹ giọng nói: "Đến lúc đó ta sẽ dùng dao đâm huynh rồi rời đi. Sau khi bị người ta phát hiện thì cũng chỉ cảm thấy trong cung có thích khách. Huynh đã bị đâm, tất nhiên sẽ tỉnh táo, hiểu rõ và hợp tác với ta. Một màn cô nam quả nữ hẹn hò trong cung này sẽ trở thành Viên Ngoại mới nhậm chức gặp chuyện trong phòng trà.”
Nàng thản nhiên nói, ngay cả giọng điệu cũng như chưa có gì xảy ra, Diệp Thế Kiệt cũng không biết nên đưa ra biểu cảm gì. Hắn ta không thể tức giận, nói: "Ngươi định dùng đao đâm ta, ngươi ra tay được sao?"
"Không có gì mà không ra tay được." Khương Lê đứng lên: "Dĩ nhiên bị thương không tốt, nhưng còn tốt hơn là sống không bằng chết."
Khi nàng nói lời này, giọng điệu quá lạnh lùng, làm Diệp Thế Kiệt không khỏi rùng mình một cái, trong lòng hắn ta rất rõ, Khương Lê thật sự ra tay được.
Chỉ cần nàng có thể bảo vệ mình không bị tổn hại, không rơi vào bẫy của đối phương, cái gì Khương Lê cũng có thể nghĩ ra, nàng quá lý trí, thậm chí sẽ không mềm lòng.
Thấy Khương Lê đứng dậy rời đi, Diệp Thế Kiệt nói theo bản năng: "Ngươi muốn đi đâu?"
"Người coi chừng bên ngoài đã đi rồi, đợi thêm chút nữa, 'kẻ bắt gian' sẽ đến. Ta phải rời đi, như vậy chờ đến khi họ đến thì sẽ chỉ nhìn thấy một mình huynh, cũng chỉ có thể tin vào mắt mình.”
"Ngươi muốn đi đâu?" Diệp Thế Kiệt cũng rất thông minh, ngay lập tức hỏi lại: "Nếu bây giờ ngươi xuất hiện trước mặt những người đó thì sẽ khiến đối phương biết kế hoạch của mình có sai sót."
"Đương nhiên là bây giờ ta sẽ không xuất hiện trước mặt bọn họ." Khương Lê mỉm cười: "Ta sẽ đảm bảo vở kịch này diễn ra an toàn." Nàng đẩy cửa, nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Diệp Thế Kiệt sững sờ tại chỗ, bên ngoài trời quá tối, thậm chí không nhìn thấy bóng người, nhưng câu cuối cùng của Khương Lê đã vô tình khiến hắn ta cảm thấy sợ hãi. Hắn ta chắc chắn Khương Lê sẽ làm gì đó, cũng chắc chắn Khương Lê sẽ làm ra chuyện khiến cho những người hãm hại họ hôm nay phải gánh chịu hậu quả.
Mặc dù Diệp gia vô cùng giàu có, khi làm ăn không thể tránh khỏi việc lục đục với nhau, theo lý mà nói thì cũng không nên xúc động vì những loại chuyện này mà làm nên chuyện ngươi lừa ta gạt.
Nhưng Diệp Thế Kiệt vẫn không nhịn được mà lắc đầu, lẩm bẩm.
"Lá gan cũng thật lớn."
…
Không giống như hai người Khương Lê và Diệp Thế Kiệt đều thuận lợi, bây giờ Khương Ngọc Nga lại không biết phải làm sao.
Sau khi đến Dục Tú các, Khương Ngọc Nga sờ soạng đi vào bên trong, Dục Tú các không lớn, dù sao cũng đang làm việc không được vẻ vang cho lắm, Khương Ngọc Nga không dám thắp đèn, sợ thu hút sự chú ý của người khác, vì vậy nàng ta chỉ có thể dựa vào đèn lồng ở phía xa bên ngoài để phân biệt tình hình chung trong phòng.
Trong phòng không có bóng dáng Chu Ngạn Bang.
Khương Ngọc Nga hơi hoảng hốt, không biết có phải là do nóng ruột hay không, thân thể càng lúc càng nóng, vừa muốn kiềm chế để không người khác phát hiện, trong cơ thể lại vừa không ngừng dậy sóng, Khương Ngọc Nga chỉ muốn nhanh chóng cởi áo ngoài ra, cầm cái quạt để giải nhiệt.
Trong cung không quá lạnh, hơn nữa bây giờ là ban đêm, cũng không biết sao lại nóng như vậy.
Ngay lúc Khương Ngọc Nga sắp mất kiểm soát nhiệt độ cơ thể thì đột nhiên có một bóng người khẽ nhúc nhích ngoài cửa Dục Tú các, trong lòng nàng ta khẽ động, vừa định đứng dậy khỏi chiếc ghế nhỏ thì nhìn thấy cánh cửa của Dục Tú các mở ra, một bóng dáng quen thuộc nhanh chóng tiến đến.
Hốc mắt của Khương Ngọc Nga suýt chút nữa bị bỏng.
Cho dù trong phòng không có ánh sáng, nàng ta cũng có thể nhận ra đó là bóng dáng của Ninh Viễn Hầu Thế tử Chu Ngạn Bang. Khương Ngọc Nga không thể không thừa nhận, trên thực tế, nàng ta đã để ý đến Chu Ngạn Bang từ lâu rồi.
Cũng đúng, có một tỷ phu đẹp trai giàu có như vậy, làm sao Khương Ngọc Nga có thể không ghen tị với Khương Ấu Dao và Khương Lê, ở trong lòng, nàng ta đã bí mật miêu tả lông mày và ánh mắt của Chu Ngạn Bang nhiều lần. Nhưng điều khác biệt là Chu Ngạn Bang lúc trước là ảo tưởng, nhưng Chu Ngạn Bang trước mặt lại thật sự xuất hiện trước mặt nàng ta.
Nhưng thấy Chu Ngạn Bang vào nhà, có lẽ là không quen với sự lờ mờ trong phòng, tiến lên hai bước, thấy Khương Ngọc Nga đứng lên, do dự một chút, đột nhiên vui mừng nói: "Nhị tiểu thư."
Khương Ngọc Nga đang định trả lời nàng ta không phải Khương Lê, nhưng lời nói vừa đến bên miệng thì đột nhiên dừng lại vào giây phút cuối cùng.
Có lẽ vì nhiệt độ trong cơ thể khiến đầu óc nàng ta bắt đầu nóng lên, trong lòng Khương Ngọc Nga chợt lóe lên một ý nghĩ. Nếu không nói ra thân phận của mình thì nàng ta và Chu Ngạn Bang sẽ áp má kề môi sao?
Cứ như vậy, gạo nấu thành cơm, ván đã đóng thuyền, đó là thủ đoạn mà Quý Thục Nhiên đã dùng, Chu gia còn từ chối như thế nào được. Trong trường hợp Chu Ngạn Bang chiếm giữ cơ thể nàng ta thì Chu Ngạn Bang chỉ có thể cưới nàng ta vào cửa!
Không phải là Khương Ngọc Nga chưa từng thấy loại chuyện này, nàng ta đã nghe rất nhiều về mấy tiểu thư thiếu gia thông dâm bị người bắt gặp, nếu như đại gia đình không muốn đứa nhỏ chịu khổ thì sẽ dứt khoát gả cho đối phương.
Mặc dù sẽ bị nói ra nói vào trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng sau một thời gian dài, mọi người cũng sẽ không nhớ đến những việc vặt như vậy nữa.
Hơn nữa, nếu bị nghị luận cả đời, chỉ cần nàng ta sống tốt thì để ý những người đó làm gì, đều chỉ là ghen tỵ nên mới oán giận mà thôi.
Trong lòng Khương Ngọc Nga tính toán rất nhanh.
Chu Ngạn Bang thấy cô nương trong mộng đang đứng tại chỗ không lên tiếng, cho rằng Khương Lê ngại ngùng nên tiến thêm một bước, hơi kích động nói: "Ta tưởng nàng sẽ không đến, không ngờ…” Hắn nắm lấy tay Khương Lê: "Quả nhiên trong lòng nàng vẫn không thể buông bỏ ta.”
Chu Ngạn Bang không giấu được sự kích động của mình. Suốt nhiều ngày nay, Khương Lê chưa bao giờ cho hắn một cái nhìn tốt, chỉ vài lần gặp gỡ, Khương Lê cũng lịch sự và xa cách, cho dù Chu Ngạn Bang có bày tỏ tâm ý của mình như thế nào thì Khương Lê cũng chỉ đối xử với hắn như người xa lạ.
Càng không có được sẽ càng muốn chiếm lấy, Chu Ngạn Bang bị Khương Lê làm cho ngày đêm nhớ mong, sau đó hắn có dũng khí đưa ra yêu cầu với Ninh Viễn Hầu phu nhân rằng muốn hủy bỏ hôn ước với Khương Ấu Dao, muốn ở bên Khương Lê, nhưng lại bị Ninh Viễn Hầu phu nhân từ chối không chút do dự, Ninh Viễn Hầu phu nhân nói về cái lợi cái hại của hôn sự này, để Chu Ngạn Bang cũng nhìn rõ được thực tế, Khương gia tuyệt đối sẽ không cho phép Khương Ấu Dao chịu ủy khuất.
Biết hôn sự này không thể bị hủy, dù thế nào cũng không thể thực hiện nguyện vọng trong lòng, Chu Ngạn Bang vô cùng chán nản. Hắn tự nhủ phải xua tan suy nghĩ này, nhưng khi gặp lại Khương Lê trong cung yến, lòng hắn lại lập tức rung động.
Đối với hắn, Khương Lê giống như một đóa hoa không thể với tới, nở thật cao, hắn thích dáng vẻ trắng nõn và hoàn mỹ của bông hoa đó, hắn sợ người khác hái hoa trước, hận không thể lập tức hái bông hoa xuống mà giữ cho riêng mình, nhưng lại không nghĩ đến bông hoa này bị hái xuống sẽ không sống được bao lâu.
Ví dụ như Chu Ngạn Bang biết rất rõ gặp riêng Khương Lê trong cung rất nguy hiểm, cũng không hợp với lễ phép, nhất là Khương Lê còn là tỷ tỷ của Khương Ấu Dao, một khi có người phát hiện, Khương Lê sẽ bị hàng nghìn người chỉ trỏ. Mặc dù nguy hiểm như vậy, nhưng Chu Ngạn Bang vẫn tờ giấy đó.
Chu Ngạn Bang vốn nghĩ Khương Lê sẽ không đến, nhưng trong lòng hắn vẫn có sự mong đợi mơ hồ, dù sao Khương Lê cũng đã ném mình xuống hồ nước ở núi Thanh Thành vì chuyện của hắn và Khương Ấu Dao, rốt cuộc cũng cho thấy Khương Lê không hoàn toàn không có tình cảm với hắn. Có lẽ Khương Lê vẫn sẽ nhớ một chút tình cũ.
Lúc này nhìn thấy Khương Lê sống sờ sờ xuất hiện trước mặt mình, sự vui sướng trong lòng Chu Ngạn Bang không có cách nào để biểu đạt, trong lòng hắn thầm đắc ý, giống như tự hào vì bản thân mình là người đầu tiên chiếm được trái tim của giai nhân.
Khương Ngọc Nga bị Chu Ngạn Bang nắm chặt tay, nàng ta sững sờ, không dám lên tiếng, sợ Chu Ngạn Bang sẽ phát hiện ra thân phận của nàng ta. Nhưng lúc bàn tay của Chu Ngạn Bang nắm lấy tay nàng ta, Khương Ngọc Nga cảm thấy lòng bàn tay càng lúc càng nóng, một mùi thơm dễ ngửi trên người Chu Ngạn Bang truyền đến, Khương Ngọc Nga choáng váng, càng không thể chịu đựng được nữa, mềm nhũn mà lên người Chu Ngạn Bang.
Chu Ngạn Bang cũng nhận thấy thân thể Khương Ngọc Nga nóng bỏng, ngạc nhiên hỏi: "Sao người nàng lại nóng như vậy? Nhị tiểu thư, nàng...”
Khương Ngọc Nga rên một tiếng, hai chân lảo đảo đứng không vững.
Chu Ngạn Bang vươn tay đỡ nàng ta theo bản năng, tay hắn đặt trên eo Khương Ngọc Nga, mỹ nhân ở trong lòng, chóp mũi đều là hương thơm trên tóc giai nhân, trong lòng Chu Ngạn Bang không khỏi nhộn nhạo.
Hắn vốn đã có ý với Khương Lê, hôm nay lại uống rất nhiều rượu, dù sao thì nam nhân cũng như nhau, hắn không quản được thắt lưng của mình. Ở trong lòng Chu Ngạn Bang, nếu không phải vì chuyện ngoài ý muốn trước đây thì Khương Lê đã là người của hắn, đây là chuyện người tình ta nguyện, cho nên cũng không cần quan tâm.
Hắn thuận thế ôm đối phương vào lòng mình, thâm tình nói: "Lê Nhi..."
Còn gọi cả xưng hô thân mật.
Khương Ngọc Nga chỉ cảm thấy chỗ bàn tay to của Chu Ngạn Bang cọ vào rất ngứa, lúc đầu nàng ta muốn tính kế Chu Ngạn Bang, nhưng lúc này đầu óc không được tỉnh táo lắm, nàng ta chỉ dán vào theo bản năng thì mới có thể giải tỏa hơi nóng trong lòng. Khương Ngọc Nga cũng dán lên người Chu Ngạn Bang, một tiếng thở dài thoải mái thoát ra khỏi cổ họng.
Lúc đầu Chu Ngạn Bang có hơi ngạc nhiên, sau đó nhìn dáng vẻ lắc lư của đối phương, trong lòng đã hiểu rõ. Nghĩ đến, tối nay Khương Lê cũng uống rất nhiều rượu nên đã hơi say, cũng không biết bản thân đang làm gì. Chu Ngạn Bang cảm thấy rất may mắn, may mắn gặp được Khương Lê, nếu dáng vẻ của Khương Lê rơi vào mắt nam nhân khác, không thể tránh khỏi việc đối phương sẽ có ý đồ bất chính.
Nhìn thấy Khương Lê làm bậy trong lòng mình, ngọn lửa tà ác của Chu Ngạn Bang cũng dâng lên. Hắn không phải là một thiếu niên lang không hiểu việc đời, trong nhà sớm đã có nha hoàn thông phòng dạy cho hắn. Do đó, trong căn phòng tối, hắn cũng không chần chừ mà ấn "Khương Lê" trong tay lên cái giường nhở ở phía sau.
Âm thanh của chiếc giường rung lắc trong phòng gợi phát ra tiếng "ọp ẹp", đôi khi trộn lẫn với những cái khác, khiến người ta mặt đỏ tới tận mang tai.
…
Trong nhà thủy tạ trong cung, đám người Quý Thục Nhiên và Khương Ấu Dao vẫn đang yên tâm ngắm hoa sen.
Liễu phu nhân thấy không nhìn thấy bóng dáng của Khương Lê ở xung quanh, hỏi Liễu Nhứ: "Sao lại không thấy Khương Nhị tiểu thư?"
Liễu Nhứ nói: "Nói là chóng mặt, đến phòng trà nghỉ ngơi một lát." Dứt lời, nàng ấy lại lắc đầu, trông rất khó hiểu: "Hôm nay uống vài chén với nàng, sao tửu lượng lại kém như vậy?"
Liễu phu nhân cau mày, không biết vì lý do gì, trong lòng cảm thấy hơi bất an. Nhưng xung quanh không có gì, chỉ đành tạm thời coi như không có gì mà nói chuyện với mọi người.
Quý Thục Nhiên đang mỉm cười với các vị phu nhân khen ngợi Khương Ấu Dao thì đột nhiên Tôn ma ma bên cạnh bước lên phía trước, cúi xuống nói gì đó bên tai Quý Thục Nhiên, Quý Thục Nhiên gật đầu, trong mắt lóe lên vẻ vui mừng.
Quý Trần thị cũng nhìn về phía Quý Thục Nhiên, thấy Quý Thục Nhiên hài lòng nở nụ cười, cũng mỉm cười gật đầu.
Lư thị ở bên cạnh cũng nhìn thấy tất cả ở trong mắt, sau đó lại nhìn vị trí trống của Khương Lê, đã hơi hiểu ra, cố ý đến gần Quý Thục Nhiên, nói: "Đại tẩu, sao Lê nha đầu vẫn chưa quay về?"
"Lê Nhi nói bị chóng mặt." Quý Thục Nhiên mỉm cười nói: "Ta cũng không nghĩ tửu lượng của nó lại kém như vậy, trước đó ở núi Thanh Thành tám năm, ở trong am ni cô không thể uống rượu, nó cũng chưa từng uống, mới chỉ uống một chút rượu trái cây đã say rồi."
Còn nhắc tới chuyện lúc trước Khương Lê giết mẫu hại đệ mà bị đuổi ra khỏi phủ.
Các phu nhân xung quanh thì thầm nghị luận.
Trong lòng Lư thị giễu cợt, cũng không muốn nhìn thấy dáng vẻ kiêu ngạo đắc ý của Quý Thục Nhiên, lại nói: "Ta nghĩ tốt hơn là tìm một ít người đi trông chừng Lê nha đầu, trong cung lớn như vậy, đây là lần đầu tiên nó vào cung, đừng để bị lạc đường."
"Không sao.” Quý Thục Nhiên cười dịu dàng: "Ngọc Nga cũng đi với nó, hơn nữa cũng không phải là không có cung nữ dẫn đường. Đệ muội không cần sợ trong cung không an toàn, trong cung đều có thị vệ cầm vũ khí, sẽ không có chuyện không an toàn.”
Lư thị nghẹn lời, dù thế nào đi chăng nữa thì bà ấy không thể nghi ngờ trong cung không được an toàn, Thái hậu nương nương còn đang ở đây. Hơn nữa kèm theo câu nói này, Lư thị thấy Lệ tần ở phía xa cũng nhìn mình, trái tim chìm xuống, trên mặt nở nụ cười, ân cần đáp: "Ta chỉ lo lắng cho hài tử thôi, Đại tẩu nói đúng, không có chuyện gì."
Mặc dù nương gia của Lư thị không tệ, nhưng không thể so sánh với Quý gia của hiện tại, chưa nói đến những chuyện khác, Lệ tần của Quý gia được Hồng Hiếu Đế vô cùng sủng ái, ai có thể so sánh được? Ai dám so sánh?
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.
Lúc này Quý Thục Nhiên vô cùng vui vẻ, hạnh phúc đến mức bà ta còn không quan tâm đến sự khiêu khích có chủ ý của Lư thị. Mới vừa nhận được tin tức Khương Lê và Diệp Thế Kiệt đều đi đến phòng trà, Diệp Thế Kiệt và Khương Lê đều bị hạ dược,, trong phòng cũng thắp thôi tình hương, có lẽ bây giờ đã triền miên rồi.
Sau một lúc, nhân chứng vật chứng đều có, họ sẽ có thể tìm cớ để "phát hiện" ra gian tình giữa Khương Lê và Diệp Thế Kiệt, đồng thời phơi bày chuyện xấu xí này cho người khác biết.
Đã đến lúc Khương Lê chết rồi, nụ cười trên khóe miệng Quý Thục Nhiên dịu dàng lạ thường, bà ta vuốt ve mái tóc đen của Khương Ấu Dao, trong lòng tràn đầy niềm vui sướng của kẻ chiến thắng.
Khương gia vốn không nên có hai đích nữ, nữ nhi của bà ta chỉ có thể là thiên kim độc nhất của Khương gia. Khương Lê không thể cạnh tranh với Khương Ấu Dao vì bất cứ điều gì, bất kể là sự sủng ái của Khương Nguyên Bách, thân phận đích nữ đại phòng, hay là vị hôn phu tương lai.
Khương Lê phải nhường tất cả mọi thứ ra.
…
Hành lang trong cung rất yên tĩnh.
Những ngọn đèn lưu ly treo dưới mái hiên, ánh đèn dầu hơi đung đưa trong gió đêm, những cái bóng run rẩy đều mang theo hương thơm ngát.
Hoàng cung rất lớn, Khương Lê đi rất chậm.
Nàng không vội xem Khương Ngọc Nga và Chu Ngạn Bang có thể "ở bên nhau" hay không, bởi vì trong lòng nàng đã nắm chắc rồi. Đối với một người xuất thân thấp hèn nhưng không an phận như Khương Ngọc Nga, tâm tư vô cùng linh hoạt, chỉ cần chỉ điểm một chút, nàng không sợ Khương Ngọc Nga sẽ không nghĩ đến chuyện đó.
Khương Lê khẽ thở dài một cái.
Sự lộng lẫy trong cung điện vào ban đêm che đậy quá nhiều thứ bẩn thỉu. Ai mà biết được dưới những bụi hoa đầy màu sắc này có phải là hài cốt hay không chứ?
Nàng cũng không sợ đi sai đường, từ nhỏ chỉ cần nàng từng thấy thì sẽ không quên được, chỉ cần đi một lần là đã nhớ rồi. Gió đêm mát mẻ thổi lên mặt nàng, rất kỳ lạ, Khương Lê không có niềm vui và sự kích động khi trả thù, không tự đắc không thể khống chế như Quý Thục Nhiên, lúc này, nàng thực sự rất bình tĩnh.
Mẫu nữ Quý Thục Nhiên đối với Khương Lê mà nói, dù sao cũng là người xa lạ. Tình yêu và thù hận giữa những người xa lạ tất nhiên không thể khơi dậy nhiều biến động trong lòng nàng. Làm như vậy vốn không phải vì bất bình với Khương Nhị tiểu thư đáng thương, còn là sự phản kích của người có tính tình tốt đã bị chọc giận.
Nhưng người mà lòng nàng hận nhất là Thẩm Ngọc Dung và Công chúa Vĩnh Ninh.
Không cần suy nghĩ, Khương Lê cũng biết, lúc này có lẽ là Thẩm Ngọc Dung và Công chúa Vĩnh Ninh đang bí mật hẹn hò nhân cơ hội tổ chức cung yến. Chỉ là Thẩm Ngọc Dung không thể so với Khương Ngọc Nga, trời sinh tính tình cảnh giác, làm việc cẩn thận, mà Công chúa Vĩnh Ninh có vô số người che đậy bảo vệ, những chuyện xấu của bọn họ tạm thời sẽ không bị lộ ra vào lúc này.
Khương Lê cảm thấy tiếc nuối.
Cố gắng đến gần kẻ thù, chỉ có thể được từ từ mưu tính, nhưng mà muốn đối mặt với kẻ có huyết hải thâm thù, thực sự quá khó khăn.
Trong lòng nàng đang suy nghĩ, đột nhiên nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc ở bồn hoa đối diện.
Có lẽ là tiểu thư quan gia và thiếp thân nha hoàn, tiểu thư quan gia ăn mặc rất lộng lẫy, chỉ riêng chiếc kẹp tóc ngũ sắc trên đầu đã đáng giá vài trăm lượng bạc. Trong số các tiểu thư đến dự cung yến hôm nay, người này dù gì cũng có thể xếp ở phía trước.
Chỉ là dường như tâm trạng của vị tiểu thư ăn mặc phú quý này đang không tốt. Nàng ta nói: "Những người đó nói chuyện quá không thú vị, ta đã chán nghe mấy lời ca ngợi rồi, cũng chỉ muốn lợi dụng ta để hỏi về Đại ca mà thôi, cũng không nhìn bản thân một chút, bọn họ làm sao có thể trèo cao Đại ca của ta cơ chứ?"
Khương Lê vốn chỉ mìm cười nghe lời phàn nàn của nữ tử, nghe xong lời này, khóe miệng mỉm cười cũng dần nhạt đi.
Nữ tử kia không phải ai khác, là muội muội của Thẩm Ngọc Dung, tiểu cô tử của nàng, Thẩm Như Vân.
Lúc này chắc hẳn là Thẩm Như Vân tự mình chạy ra ngoài hít thở không khí, không ở cùng với Thẩm mẫu. Khương Lê nhớ lại những gì Thẩm Như Vân vừa nói, trong lòng không nhịn được mà cười mỉa mai.
Những người đến đây hôm nay đều là thiên kim của quan viên triều đình, cho dù họ có như thế nào thì cũng là thế gia vọng tộc, giọng điệu của Thẩm Như Vân cũng thật lớn, với thân phận của Thẩm Ngọc Dung, một không có tước vị, hai không có trưởng bối có tước vị che chở, mặc dù hắn là nhân tài trẻ tuổi nhưng dù sao thế lực cũng đơn bạc. Có vô số con cháu quý tộc ở Yến Kinh có gia thế tốt hơn Thẩm Ngọc Dung, mà Thẩm Như Vân lại thực sự cảm thấy tất cả đều kém hơn Thẩm Ngọc Dung.
Trong lòng Khương Lê hiểu rõ, Thẩm Như Vân nói như vậy, cũng không phải bởi vì nàng ta thật sự cho rằng Thẩm Ngọc Dung có bao nhiêu tài giỏi, mà là bởi vì trong lòng Thẩm Như Vân, tẩu tử của nàng ta, chỉ có kim chi ngọc diệp như Công chúa Vĩnh Ninh của Hoàng gia mới có tư cách làm. Nữ nhi của những đại thần đó làm sao có thể so sánh với Công chúa Vĩnh Ninh? Đương nhiên nghĩ rằng người duy nhất có thể xứng đáng với Đại ca của nàng ta, chỉ có Hoàng thân Quốc thích.
Đúng lúc này, trong lòng Khương Lê đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ tuyệt vời.
Nàng biết rõ tâm tư thầm kín của Thẩm Như Vân, ví dụ như lúc này Thẩm Như Vân đi ra hít thở không khí, Khương Lê chắc chắn là do nàng ta không nhìn thấy Chu Ngạn Bang. Bởi vì biết bí mật của Thẩm Như Vân, nếu không lợi dụng một phen thì thật có lỗi với mối quan hệ kiếp trước của họ.
Nghĩ đến đây, Khương Lê khẽ mỉm cười, chậm rãi đi ra, gọi: "Thẩm cô nương."
Thẩm Như Vân đang tức giận đến ngột ngạt, đột nhiên nghe thấy có người gọi mình, nàng ta giật mình quay đầu lại, thấy đó là Khương Lê thì nhíu mày, bất đắc dĩ trả lời: "Khương Nhị tiểu thư."
Thẩm Như Vân biết vị Khương Nhị tiểu thư này, về công về tư, nàng ta đều không thích Khương Lê. Khương Lê từng là vị hôn thê của Chu Ngạn Bang, chỉ riêng điều này thôi cũng đủ khiến Thẩm Như Vân không muốn thấy Khương Lê. Huống hồ, trước đây Khương Lê còn giết mẫu hại đệ, người có danh tiếng đáng sợ như vậy, tốt nhất là không nên tiếp xúc. Nếu là trước kia, Thẩm Như Vẫn đối mặt với Khương Lê, chắc chắn sẽ châm chọc vài câu. Nhưng từ khi Khương Lê trở về, tạo thành náo động lớn ở kỳ thi, địa vị của nàng trong Khương gia cũng không thấp như người khác nghĩ, dần dần không ai dám xem thường vị Khương Nhị tiểu thư này nữa.
Mặc dù Thẩm Như Vân dựa vào Thẩm Ngọc Dung mà hung hăng càn quấy, nhưng Khương Nguyên Bách là Thủ Phụ đương triều, Thẩm Ngọc Dung vẫn còn kém xa.
Khương Lê mỉm cười với Thẩm Như Vân, nói: "Sao Thẩm cô nương lại đi ra ngoài?"
Thẩm Như Vân kiêu ngạo trả lời: "Không phải ngươi cũng đi ra sao?"
Khương Lê hơi kinh ngạc, mặc dù nàng biết tiểu cô tử này vô cùng kiêu ngạo, nhưng ngay từ đầu cũng chỉ đối với Tuyết Phương Phỉ mà thôi, ở bên ngoài, Thẩm Như Vân vẫn rất biết điều.
Có câu chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, bây giờ rốt cuộc Khương Lê cũng hiểu được. Xem ra Thẩm Ngọc Dung thăng quan, tính tình của Thẩm Như Vân cũng lớn hơn rất nhiều.
Khương Lê lắc đầu: "Vì uống quá nhiều rượu trái cây nên ta hơi chóng mặt, chỉ muốn ra ngoài hóng gió để tỉnh rượu mà thôi." Nàng vừa nói vừa như nhớ lại gì đó, mỉm cười nói: "Tối nay thực sự là có duyên, liên tục gặp phải người quen. Mới vừa rồi ta cũng gặp Chu Thế tử, không ngờ tới bây giờ lại gặp Thẩm cô nương."
"Chu Thế tử?" Thẩm Như Vân vốn không có kiên nhẫn nghe Khương Lê nói, nhưng khi nghe thấy ba chữ "Chu Thế tử" thì lập tức trở nên hăng hái, nàng ta vội vàng hỏi: "Là Ninh Viễn Hầu Thế tử sao?"
"Đúng vậy."
Thẩm Như Vân nghi ngờ nhìn Khương Lê, nghĩ đến quan hệ trước đây của Khương Lê với Chu Ngạn Bang, chua xót nói: "Quan hệ giữa ngươi và Chu Thế tử cũng không tệ."
Khương Lê bật cười: "Cũng không phải như vậy, chỉ là ngẫu nhiên gặp phải mà thôi. Chu Thế tử đang muốn đến vườn đông Dục Tú các để chợp mắt, chúng ta mới tình cờ gặp nhau.” Nàng chỉ về phương hướng kia: "Đó, ở đằng kia."
"Vườn đông Dục Tú các?” Thẩm Như Vân hỏi.
"Đúng vậy, ta thấy Chu Thế tử cũng uống rất nhiều rượu, có lẽ là thân thể không thoải mái." Khương Lê mỉm cười: "Nhưng mà bây giờ ta phải về bên cạnh mẫu thân, Thẩm cô nương cũng nên sớm quay lại đi, bên ngoài gió lạnh." Nói xong, nàng tạm biệt Thẩm Như Vân rồi xoay người rời đi.
Thẩm Như Vân ngơ ngác đứng tại chỗ, vẻ mặt không chắc chắn, cắn môi liên tục, như thể rất khó lựa chọn.
Nha hoàn bên cạnh hơi sợ hãi, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thư, bây giờ..."
"Đi thôi, chúng ta đến vườn đông Dục Tú các." Thẩm Như Vân quyết định.
“Tiểu thư, như vậy không tốt đây.." Nha hoàn vẫn còn có chừng mực.
"Có cái gì tốt với không tốt! Ta chỉ tình cờ đi ngang qua, đụng phải hắn mà thôi!” Thẩm Như Vân nghiêm nghị quát, sau đó dẫn nha hoàn về hướng vườn Đông Dục Tú các.
Sau khi chủ tớ hai người rời đi, Khương Lê mới đi ra từ sau bụi hoa hồng trong hoa viên.
Thẩm Như Vân thật sự si tình.