Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau khi giải quyết Thẩm Như Vân, tâm trạng của Khương Lê đã tốt hơn.
Thậm chí bước chân của nàng còn nhanh hơn, thoáng chốc như về tới con đường nhỏ ở Tương Dương, không nhịn được mà hát một bài.
Cuối cùng cũng dẫn Thẩm Như Vân vào trong cuộc hỗn chiến này.
Nàng đang lo lắng tìm cách gì để dẫn đám người đến Dục Tú các, Thẩm Như Vân lại tự va vào. Với sự si mê của Thẩm Như Vân dành cho Chu Ngạn Bang thì chắc chắn Thẩm Như Vân sẽ không thể chịu đựng được khi nhìn thấy nam nhân mình yêu đang âu yếm với nữ nhân khác. Biết rõ tính cách bốc đồng và thiếu não của vị tiểu cô tử này, Khương Lê tin rằng ngay giây phút đầu tiên khi Thẩm Như Vân nhìn thấy tư tình này, chắc chắn nàng ta sẽ tìm cách gây ồn ào để tất cả mọi người trong cung yến biết về chuyện xấu này.
Cứ như vậy, tất cả mọi người đều biết Khương Ngũ tiểu thư và vị hôn phu của Khương Tam tiểu thư đã ngủ cùng nhau, muội muội cướp nam nhân của tỷ tỷ tất nhiên là chuyện trái đạo đức, nhưng Chu Ngạn Bang thân là một vị hôn phu cũng bị người coi thường. Khương Lê nghĩ Khương Nguyên Bách coi trọng danh tiếng chắc chắn sẽ không để Khương Ấu Dao gả cho Chu Ngạn Bang nữa, nhưng Khương Ấu Dao lại yêu sâu đậm Chu Ngạn Bang, cho nên cứ như vậy mà bị khoét mất một phần trái tim, Khương Ấu Dao chắc chắn sẽ đau đớn không thể chịu nổi.
Còn Khương Ngọc Nga thì sao? Cùng lắm thì cũng chỉ gả làm thiếp cho Ninh Viễn Hầu Thế tử, nhưng làm thiếp thật sự tốt sao? Chỉ là phu thê Ninh Viễn Hầu cũng sẽ không đối xử tốt với nữ nhân đã hủy hoại thanh danh của nhi tử nhà mình. Cho dù sau này Chu Ngạn Bang cưới ai thì chủ mẫu tương lai cũng sẽ tra tấn không nương tay một nữ tử quen câu dẫn người khác như Khương Ngọc Nga.
Về phần Thẩm Như Vân, chuyện này là do nàng ta phát hiện ra, không thể nghi ngờ, ít nhiều gì nàng ta cũng sẽ kết thù với Ninh Viễn Hầu phủ. Chu Ngạn Bang sẽ không ái mộ Thẩm Như Vân, đời này Thẩm Như Vân cũng không thể có được trái tim của Chu Ngạn Bang.
Trong vở kịch này, mỗi người đều có vị trí của riêng mình, Khương Lê rất hài lòng.
Nàng đang suy nghĩ thì đột nhiên nhìn thấy hai người đang nói chuyện phía trước, một người trong đó rất bắt mắt, trong bóng tối, giống như ánh trăng chói mắt nhất, thu hút ánh mắt của mọi người nhìn về phía hắn.
Thanh niên mặc y phục đỏ tươi, trong đêm còn đẹp hơn, hắn đang cúi đầu nói gì đó với người đối diện, bởi vì đứng quay lưng về phía Khương Lê, ánh sáng lờ mờ nên không thể nhìn thấy nét mặt.
Không ngờ lại gặp được Túc Quốc Công ở đây.
Trong lòng Khương Lê run lên, tâm trạng tốt khi gài bẫy Thẩm Như Vân lúc nãy đột nhiên bị cuốn đi.
Mỗi lần nhìn thấy Túc Quốc Công, Khương Lê đều cảm thấy cả người không thoải mái. Có lẽ là dung mạo của Túc Quốc Công quá diễm lệ, quá có tính công kích hoặc có thể là ánh mắt của hắn, rõ ràng đang lười biếng, cười như không cười, nhưng lại khiến mọi người cảm thấy hắn đang rất tỉnh táo mà quan sát mình.
Khương Lê dừng bước, hai người Túc Quốc Công cũng nhận ra có người, quay đầu nhìn nàng. Trong lòng Khương Lê thầm hô không xong rồi, trên mặt lại không hề lộ vẻ hoảng loạn, không nhanh không chậm hành lễ với Túc Quốc Công, xoay người đi về một hướng khác.
Nhìn qua rất giống như là vô ý đi tới nơi này, vô tình gặp phải Túc Quốc Công, không có giao lưu gì, cứ như vậy mà rời đi rất bình thường.
Chỉ là trong lòng vẫn cực kỳ không bình tĩnh.
Nàng luôn cảm thấy người nói chuyện với Cơ Hành nhìn vô cùng quen mắt, khi người nọ quay đầu lại nhìn nàng, loại cảm giác quen thuộc này lại càng dữ dội hơn. Tuy không biết rốt cuộc đã gặp ở nơi nào, nhưng Khương Lê tin rằng, nàng nhất định đã từng gặp người này.
Nàng hơi không hiểu, nàng và Cơ Hành vốn không quen biết, chỉ có mấy lần gặp mặt, cũng không cùng xuất hiện quá nhiều, ngay cả kiếp trước cũng mỗi người một ngả. Tuyệt đối không thể quen biết người bên cạnh Cơ Hành, tất nhiên người nọ không phải người của Cơ Hành, rốt cuộc là ai?
Trầm ngâm suy nghĩ, rồi lại không nhịn được nghĩ đến việc vì sao Cơ Hành lại xuất hiện ở chỗ này, nghênh ngang đi lại xung quanh ở trong cung yến, cũng chỉ có Túc Quốc Công huênh hoang mới có thể làm được, đây cũng là bởi vì đương kim Hồng Hiếu Đế đặc biệt khoan dung với Túc Quốc Công. Cũng phải, một bên là Khương gia, một bên là Hữu Tướng cùng Thành Vương liên hợp thành một phái, vì chống lại những thứ này, người Hồng Hiếu Đế có thể dựa vào cũng chỉ có Cơ Hành.
Hửm, Hữu Tướng?
Trong lòng Khương Lê khẽ động, lúc này đột nhiên nhớ tới, người vừa rồi nói chuyện cùng Cơ Hành, chẳng phải là hạ nhân của trưởng tử Lý Cảnh nhà Hữu Tướng sao?
Lý gia Đại thiếu gia tài đức vẹn toàn, lại thích quảng giao kết bạn, lúc trước khi Thẩm Ngọc Dung đỗ Trạng Nguyên, Lý Cảnh lại không để ý thân phận công tử nhà Hữu Tướng của mình, chủ động đến chúc mừng Thẩm Ngọc Dung. Lúc đó Khương Lê còn cùng tiếp đãi với Thẩm Ngọc Dung, nhớ rằng trong đám thị vệ tùy thân của Lý Cảnh có một người như vậy.
Nếu như là người khác, cho dù từng gặp thị vệ của Lý Cảnh, nhưng thời gian đã trôi qua lâu như vậy, lại chỉ gặp vỏn vẹn một lần, có gặp lại thì chỉ sợ là cũng không nhận ra. Nhưng trí nhớ của Khương Lê rất tốt, dáng vẻ của người kia vẫn rõ ràng như mới thấy hôm qua, tuyệt đối sẽ không nhận nhầm.
Hắn ta là người của Hữu Tướng!
Trong lòng Khương Lê bừng tỉnh, giống như phát hiện một bí mật lớn, phải biết rằng Cơ Hành là người của Hồng Hiếu Đế, nhưng hắn lại lén lút nói chuyện với người của Lý Cảnh, chẳng lẽ Cơ Hành và Hữu Tướng đã có liên hệ từ lâu. Cứ như vậy, chẳng phải là hành động bí mật, Cơ Hành đã bị Hữu Tướng mua chuộc?
Không, không, không, Hữu Tướng còn chưa đến mức có thể mua chuộc Cơ Hành, vậy... Là Cơ Hành lựa chọn Hữu Tướng, lựa chọn Thành Vương?
Hắn phản bội?
Giống như nhìn thấy một góc của núi băng, có sự nhận thức chấn động lòng người này, bước chân của Khương Lê lập tức dừng lại, trái tim lo sợ nhảy lên không ngừng.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên phía sau truyền đến một giọng nói chậm rãi, giống như chờ đã lâu rồi, hắn nói: “Khương Nhị tiểu thư phát hiện cái gì, sao lại sợ thành như vậy rồi?”
Khương Lê ngạc nhiên xoay người!
Cơ Hành đứng ở phía sau nàng, nàng lại không biết Cơ Hành theo tới từ lúc nào. Cơ Hành chỉ cách nàng một nắm tay, bởi vì vóc dáng quá cao, lúc nói chuyện với nàng có hơi khom lưng, mà Khương Lê xoay người lại quá nhanh, gần như đụng vào trong ngực của hắn, bị Cơ Hành xách cổ áo sau gáy, nửa xách lên đối diện với nàng.
Hắn có một đôi mắt rất đẹp.
Hình dáng cực đẹp, dài mà mượt, đuôi mắt hơi nhếch lên, mang theo nét hoa lệ lộng lẫy. Màu sắc cực đẹp, hiện ra màu hổ phách nhạt, trong suốt như lưu ly, có thể nhìn thấy cái bóng của mình trong đôi mắt hắn. Thần thái cực đẹp, lúc như cười như không mà liếc mắt nhìn người, dường như đa tình, lại giống như vô tình, còn có một mùi thơm giống như anh túc, chui vào lục phủ ngũ tạng đến nỗi trong lòng ngứa ngáy.
Nhưng hắn vô cùng lạnh lùng.
Cho dù là với sự dịu dàng, phong thái mê người, khuôn mặt điên đảo chúng sinh này, Khương Lê vẫn có thể nhìn thấy cảm giác lạnh thấm vào xương tủy từ trên mặt hắn.
Hắn là yêu quái có thể nhìn thấu lòng người.
Từ khi trở thành Khương Nhị tiểu thư tới nay, nhiều lần gặp gỡ, đây là lần đầu tiên nàng và hắn đối mặt.
Khương Lê nhìn thẳng vào mắt của hắn, cố gắng làm cho mình trông bình tĩnh một chút, nàng nói: “Quốc Công gia nói đùa rồi.”
Cơ Hành không đồng ý mà buông tay ra, cổ áo Khương Lê được hắn thả ra. Cơ Hành nói: “Ngươi không nhìn thấy ánh mắt của ngươi đang rất bối rối sao?”
Khương Lê lùi về phía sau một bước theo bản năng, tạo thành khoảng cách với hắn, dường như lúc này mới cảm thấy an toàn hơn một chút. Nàng nói: “Quốc Công gia nhìn lầm rồi, ta không bối rối.”
Thật ra dựa theo lẽ thường mà nói, biểu hiện của Khương Lê quá bình tĩnh, nhưng Khương Lê cảm thấy nếu là hành động hoảng hốt lo sợ giống như các thiên kim tiểu thư khác thì nhất định sẽ bị Cơ Hành nhận ra.
Ánh mắt Cơ Hành quá hiểm độc.
Cơ Hành cúi đầu nhìn nàng, suy nghĩ một chút, bỗng nhiên lên tiếng: “Hay là, ngươi biết người vừa rồi?”
“Không biết.” Khương Lê không cần nghĩ ngợi mà thốt ra Tiết Chiêu từng nói, lời nói dối phải liền mạch lưu loát thì nghe mới giống thật. Nhưng trong lòng Khương Lê không nhịn được mà sợ, Cơ Hành có khứu giác gì vậy, ngay cả cái này mà hắn cũng đoán được?
Quả nhiên hắn rất đáng sợ, là một mỹ nam tâm tư thâm sâu.
Cuối cùng Cơ Hành cũng không bám lấy vấn đề này không tha, hắn chỉ nhìn Khương Lê, có ý riêng mà nói: “Mỗi lần gặp được Khương Nhị tiểu thư đều có thể xem kịch hay, từ trước đến nay, ở trong Quốc Công phủ không được xem kịch đăc sắc đến vậy.” Hắn giả vờ vỗ tay, quạt gấp tơ vàng trong tay vạch ra ánh sáng trong trẻo trong màn đêm: “Thật đáng tiếc.”
“Quốc Công gia nói sai rồi,” Khương Lê nói: “Ta cũng không phải đào kép, nơi này cũng không phải sân khấu.”
“Phải không?” Cơ Hành nhếch môi: “Nhưng chuyện ngươi vừa làm, sắp xếp một tiết mục cho Khương Ngũ tiểu thư và Ninh Viễn Hầu Thế tử, thật sự là rất tài tình.”
Trong lòng Khương Lê nhảy dựng, ngay cả chuyện này mà Cơ Hành cũng biết!
“Xem ra ngươi thật sự không có ý với Ninh Viễn Hầu Thế tử, đáng tiếc cho tấm chân tình của Ninh Viễn Hầu Thế tử đã trao sai chỗ.” Cơ Hành thở dài: “Liên lụy đến cả Thẩm gia tiểu thư.” Hắn đè thấp giọng: “Vở kịch này của Khương Nhị tiểu thư thật không đơn giản.”
Nghe được loại lời này từ trong miệng một người trẻ tuổi xinh đẹp, mặc dù giọng nói của hắn khàn khàn, dụ dỗ mê người, Khương Lê vẫn cảm thấy trên lưng mình nổi lên từng lớp da gà dày đặc.
Từ việc sắp xếp Chu Ngạn Bang và Khương Ngọc Nga, thậm chí đến Thẩm Như Vân gặp phải cách đây không lâu, chuyện cũng chỉ mới xảy ra mấy khắc trước, Hoàng cung lớn như vậy, muốn nghe ngóng rõ ràng chuyện xảy ra ở từng ngóc ngách cũng không đơn giản. Nhưng Cơ Hành gần như là lập tức hiểu rõ như lòng bàn tay, điều này nói rõ cái gì, điều này nói rõ Cơ Hành có tai mắt trong toàn bộ Hoàng cung!
Chuyện xảy ra trong hoàng cung này, có cái gì mà hắn không biết? Có lẽ người này còn biết rõ cả cuộc hẹn hò bí mật của Thẩm Ngọc Dung và Công chúa Vĩnh Ninh!
Sắc mặt Khương Lê tối tăm không rõ, điều này khiến Cơ Hành cảm thấy thú vị, hắn nói: “Khương Nhị tiểu thư đang suy nghĩ cái gì vậy?”
Khương Lê ngẩng đầu, nhìn về phía hắn, trong khoảnh khắc đó, nàng đã hạ quyết tâm, nói với Cơ Hành: “Quốc Công gia thích xem kịch, xem thì xem, chỉ là từ xưa xem kịch không nói quy củ, chắc hẳn Quốc Công gia cũng hiểu.”
Cơ Hành nghe vậy, giống như nghe thấy chuyện cười gì đó, hắn hơi nghiêng người, giọng điệu càng mập mờ hơn: “Ta cứ muốn nói, ngươi làm gì được ta?”
Một hơi trong lòng Khương Lê lập tức kẹt lại, nói thật, nàng đúng là không thể làm gì Cơ Hành, Cơ Hành là Túc Quốc Công, cho dù nàng là nữ nhi của Khương Nguyên Bách thì cũng không thể làm gì Cơ Hành. Hơn nữa người này buồn vui thất thường, làm việc không theo trình tự, lúc trước Khương Lê đã nhìn thấy dã tâm nham hiểm của hắn, hắn có thể nói việc này ra hay không, đúng thật là không chắc chắn.
“Vậy ta cũng chỉ có thể nhận thua.” Khương Lê bình thản trả lời.
Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, lúc này cứng rắn chống lại Cơ Hành cũng không có bất kỳ chỗ tốt nào, ngoại trừ làm cho tình cảnh của bản thân càng thêm phiền toái, cũng không có tác dụng gì. Ít nhất tối nay, việc nàng có thể làm đều đã làm, nếu như việc này cũng không được thì là vận may của nàng không tốt.
Ai cũng có lúc xui xẻo, nhưng không phải lần nào cũng xui xẻo.
Cơ Hành liếc Khương Lê một cái, bỗng nhiên nở nụ cười, hắn nói: “Yên tâm đi, ta sẽ không nói ra.” Hắn cầm quạt gấp, lười biếng phủi tro bụi không tồn tại trên tay áo, nói: “Nếu như nói ra, về sau sẽ không có kịch xem. Vậy thì… Thật đáng tiếc.”
Khương Lê nghe vậy, trong lòng nhẹ nhõm.
Tuy rằng chỉ là một câu mà Cơ Hành thuận miệng nói, nhưng với tính tình của Cơ Hành, hẳn là sẽ không nói lời không giữ lời. Nàng nói: “Vậy thì đa tạ Quốc Công gia.”
“Hình như quan hệ giữa ngươi và Diệp Thế Kiệt không tệ.” Đột nhiên, Cơ Hành nhắc tới Diệp Thế Kiệt: “Chuyện đêm nay, các ngươi tâm linh tương thông, thủ đoạn diễn trò không mưu mà hợp.” Cơ Hành nói: “Diệp Thế Kiệt rất thân thiết với ngươi à?”
Đang yên đang lành, sao lại đột nhiên nhắc tới Diệp Thế Kiệt. Nhưng Khương Lê lập tức nghĩ tới người của Lý Cảnh vừa mới nói chuyện với Cơ Hành, lúc trước Hữu Tướng phủ có ý lôi kéo Diệp Thế Kiệt, hiện giờ Diệp Thế Kiệt bất hòa với bọn họ... Không phải là Cơ Hành vì chuyện này mà đến chứ?
Trong lòng nhanh chóng cân nhắc một lát, Khương Lê mới nói: “Quan hệ giữa ta và Diệp biểu ca cũng chỉ bình thường, không nói chuyện được mấy lần, chuyện về Diệp biểu ca cũng không quá rõ ràng, chuyện tối nay chỉ là ngẫu nhiên thôi.”
Cơ Hành nghe vậy, như có điều suy nghĩ mà cười, cũng không nói gì nữa, Khương Lê vừa nhìn ánh mắt của hắn đã cảm thấy không được tự nhiên. Cũng may người này không nán lại mãi với Khương Lê, hắn nói: “Đi thôi.”
Khương Lê nói: “Cái gì?”
“Không phải là ngươi muốn xem kịch sao?” Hắn nói như lẽ đương nhiên: “Ta cũng đi cùng.”
Khương Lê: "...”
Nàng cũng không muốn đứng chung một chỗ với Cơ Hành, không nói người của Khương gia sẽ nghĩ như thế nào, chỉ là bị ánh mắt Cơ Hành tìm tòi nghiên cứu, Khương Lê cũng thấy cảm giác bị quan sát quá mãnh liệt.
Tuy rằng kiếp trước đã làm thê tử của người ta, cũng không phải là thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên không biết gì nữa, muốn ứng phó với đủ loại người cũng là dư xài, nhưng cảm giác trên người Cơ Hành quá mức nguy hiểm, giống như là một con độc thú không lộ móng vuốt, chỉ nhìn thấy lông dài xinh đẹp cùng thân hình ưu nhã của nó, lại không nhìn thấy móng vuốt sắc bén cùng tư thái săn bắn ẩn giấu dưới bề ngoài tốt đẹp kia.
Nhưng bất kể như thế nào, nàng cũng không có cách để từ chối yêu cầu của Cơ Hành.
Khương Lê đành phải đi cùng Cơ Hành.
…
Chỗ thủy tạ, nước trà trên bàn đã được rót thêm mấy lần.
Ngắm sen sau dạ yến, tuổi tác Thái hậu đã lớn, ngồi một lát thì phải hồi cung nghỉ ngơi. Lưu Thái phi quen đối nghịch với Thái hậu, Thái hậu đi rồi, cũng tự thấy không thú vị, không lâu sau đã rời đi theo.
Hồng Hiếu Đế muốn đàm luận về triều chính cùng các thần tử của hắn ta, khuôn mặt của các phu nhân trong thủy tạ dần có vẻ mệt mỏi.
Tuy rằng rượu hạnh hoa trong cung yến cũng không say, nhưng uống nhiều rồi, gió đêm thổi đến, thoải mái đến mức chỉ muốn chợp mắt một lát.
Quý Trần thị thấy thế thì cười rộ lên, đề nghị: “Cứ ngồi như vậy cũng hơi buồn ngủ, không bằng đứng lên đi lại một chút, nghe nói hoa sen ở cuối hành lang trên mặt nước nở đẹp nhất, Lệ tần nương nương nói vài ngày có một đóa sen Tịnh Đế đã nở, đây là thứ hiếm thấy, chúng ta cũng đi xem một chút để mở mang tầm mắt.”
Lời này vừa nói ra, các tiểu thư phu nhân vừa rồi còn buồn ngủ đều đã sôi nổi hơn.
Có người hỏi: “Hoa sen Tịnh Đế? Ta thật sự chưa từng thấy, nghe nói lúc trước trong hồ nước phía sau Bạch Vân miếu có một đóa Tịnh Đế Liên, rất nhiều người đến xem, nói là nhìn thấy thì có thể được ban phúc, trong nhà hòa thuận.”
Trong nhà hòa thuận, còn có một câu không tiện nói ra miệng, đó là tình cảm phu thê suôn sẻ. Nữ quyến ở đây, người nào đã làm thê tử mà không mong phu thê hòa thuận, ngay cả nữ nhi gia chưa xuất giá cũng ngóng trông có một ngày xuất giá, tìm được lang quân như ý, hòa hợp cả một đời. Điềm tốt như vậy, ai mà không muốn đi xem chứ.
“Đúng là có việc này.” Lệ tần cũng mỉm cười nói: “Chư vị phu nhân muốn xem thì có thể đi.”
Các phu nhân tiểu thư đang ngồi lập tức vui mừng, phụ họa Quý Trần thị rằng muốn đi xem hoa sen Tịnh Đế.
Liễu Nhứ hơi không muốn đi, nàng ấy thực sự khó hòa nhập với những tiểu thư quý tộc kia, nhưng Liễu phu nhân còn phải giao lưu với mấy đồng liêu phu nhân ở Đức Lãng, bèn vỗ đầu Liễu Nhứ, ý bảo nàng ấy đi theo.
Quý Thục Nhiên cũng cười đứng lên, nói: “Lê Nhi cũng đang ở phòng trà cuối hành lang, có lẽ nó cũng đã nghỉ ngơi được một lát, không còn choáng váng như vậy nữa, vừa vặn ta đi đón nó, chờ lát nữa cùng nhau rời cung.”
Khương Ngọc Yến sợ hãi lên tiếng: “Ngũ muội cũng chưa trở về.”
Khương Lê đi nghỉ ngơi, Khương Ngọc Nga chỉ đi thay y phục, lúc này cũng một đi không trở lại. Dương thị đã chú ý tới, trách cứ: “Nha đầu kia đi lung tung cái gì vậy, sao bây giờ còn chưa quay lại?”
“Không cần lo lắng.” Khương Ấu Dao nói: “Ngũ muội và Nhị tỷ cùng rời đi, không chừng lúc này Ngũ muội đang ở cùng một chỗ với Nhị tỷ, đợi lát nữa chúng ta đến phòng trà là có thể thấy họ rồi.”
Dương thị không dám phản bác lời nói của Khương Ấu Dao, nhưng trong lòng lại không tin, bà ta hiểu rõ nữ nhi của mình nhất. Từ trước đến nay, Khương Ngọc Nga và Khương Lê không hợp nhau, sao lại ở cùng một chỗ với Khương Lê? Huống hồ hôm nay lại là cung yến, Khương Ngọc Nga làm sao có thể cam lòng không lộ diện mà trốn ở trong phòng trà, với tính cách của Khương Ngọc Nga, đã sớm đi ra ngoài thu hút sự chú ý của người khác rồi.
Nhưng cho dù nóng vội, cũng không thể biểu hiện ra ngoài. Huống hồ Dương thị cũng quả thật không biết Khương Ngọc Nga đi đâu, muốn đi theo đến phòng trà xem Khương Ngọc Nga có ở bên trong hay không.
Đoàn người đi đến phòng trà ở cuối hành lang.
Không biết từ lúc nào đã không còn thấy mặt trăng nữa, chui ở dưới mấy tầng mây, chỉ chiếu ánh sáng ảm đạm xuống, lá sen trên mặt nước cùng hoa sen đều bị gió thổi xào xạc rung động, cá bơi thấy có người đi qua lại chui xuống dưới lá sen.
Sóng gợn lăn tăn, nước ngầm mãnh liệt.
Hành lang trông có vẻ rất dài, lúc vừa đi vừa nói thì chỉ chớp mắt đã tới. Đến cuối hành lang, quả nhiên nhìn thấy có một đóa hoa sen Tịnh Đế, chỉ là hoa sen Tịnh Đế này không tươi đẹp chói mắt bằng hoa sen khác, chỉ là hai đóa nho nhỏ, thoạt nhìn cũng không bắt mắt.
Tất cả mọi người hơi thất vọng.
Nhưng vẫn bởi vì truyền thuyết có thể chúc phúc “trong nhà hòa thuận” kia mà nhìn nhiều vài lần, chỉ là sau khi nhìn lại cảm thấy không đẹp mắt bằng phong cảnh trong thủy tạ.
Quý Thục Nhiên cười nói: “Lê Nhi ở ngay trong phòng trà này, ta đi xem nó một chút, vị nào khát nước muốn đi vào uống chén trà thì cùng đi vào là được.”
Đi một hồi, cũng có phu nhân khát nước muốn uống trà, bèn đi theo Quý Thục Nhiên.
Quý Thục Nhiên đi tới phía trước phòng trà.
Trong phòng trà chỉ có một chút ánh đèn yếu ớt, vào ban đêm có vẻ đặc biệt mập mờ, cách cửa sổ, không nhìn thấy bóng người bên trong, chỉ yên tĩnh lạ thường.
Khương Ấu Dao cười nói: “Có phải Nhị tỷ đã ngủ rồi không, sao bên trong lại yên tĩnh như vậy? Không nghe thấy chút âm thanh nào.”
“Rất có khả năng.” Quý Thục Nhiên lo lắng mở miệng: “Vừa nãy đã nói choáng váng đầu, lúc này ngủ cũng đừng bị cảm lạnh.” Trong lòng lại đắc ý lạ thường, chắc chắn lúc này Khương Lê vừa mới đảo điên với Diệp Thế Kiệt, mệt mỏi mà ngủ, làm sao có thể nghe được âm thanh bên ngoài? Bây giờ là lúc dược hiệu phát huy mạnh mẽ nhất, phía sau lại có nhiều “nhân chứng” như vậy, đêm nay của Khương Lê và Diệp Thế Kiệt nhất định là một đêm khó quên.
Bởi vậy, Quý Thục Nhiên không hề do dự, vừa nhẹ nhàng gọi “Lê Nhi”, vừa đưa tay đẩy cửa ra.
Dường như cửa phòng trà không có khóa, nhẹ nhàng đẩy đã mở ra.
Ánh đèn bỗng hơi chập chờn.
Quý Thục Nhiên cất bước tiến vào trong.
Vừa đi vào, trong lòng Quý Thục Nhiên khẽ động, chỉ cảm thấy có chỗ không thích hợp. Nhưng bà ta còn chưa kịp suy nghĩ thì đã nhìn thấy trước bàn nhỏ trong phòng trà, Diệp Thế Kiệt đang lấy tay chống mặt, nhíu mày nhìn về phía bà ta dưới ánh đèn.
Y phục chỉnh tề sạch sẽ, trước bản nhỏ là nước trà và điểm tâm, trong phòng không có bóng dáng của Khương Lê.
Cái này hoàn toàn khác với cảnh tượng hỗn loạn trong suy nghĩ của Quý Thục Nhiên.
Trước mắt Quý Thục Nhiên tối sầm, những phu nhân phía sau đã đi đến, trong đó xen lẫn giọng nói cố ý cất cao của Khương Ấu Dao: “Nhị tỷ…”
Âm thanh im bặt.
Phu nhân bên ngoài đột nhiên nhìn thấy Diệp Thế Kiệt, một nam nhân xuất hiện ở chỗ này thì cũng giật mình, nhưng rất nhanh có người nhận ra, đây là Diệp thiếu gia đứng đầu bảng Quốc Tử Giám năm nay, mới vừa được Hoàng thượng chọn làm Hộ Bộ Viên Ngoại Lang. Có người hỏi: “Sao Diệp thiếu gia lại ở đây?”
Trong lòng Khương Ấu Dao tràn đầy vui mừng mà đi vào, chỉ muốn nhìn thấy tình trạng chật vật thảm hại của Khương Lê, nhìn thấy Diệp Thế Kiệt ngồi ở trong này tihì lập tức cao giọng nói: “Sao ngươi lại ngồi ở đây? Nhị tỷ của ta đâu…”
“Nhị tỷ của ngươi?” Diệp Thế Kiệt nhíu mày, nói: “Khương Nhị tiểu thư? Ta không nhìn thấy Khương Nhị tiểu thư. Ta uống rượu trong cung yến, cung nữ dẫn đường bảo ta ở đây nghỉ ngơi một chút, ta mới đến không lâu, không thấy Nhị tỷ của ngươi.” Hắn ta nhìn về phía Khương Ấu Dao: “Có lẽ Khương Nhị tiểu thư đã rời đi từ sớm rồi.”
“Không thể nào…” Khương Ấu Dao tức điên lên, nói: “Nhất định là nàng ta trốn đi rồi, nàng ta ở đâu?” Cứ như vậy tìm kiếm khắp nơi.
Phu nhân bốn phía dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía Khương Ấu Dao, dáng vẻ này của Khương Ấu Dao giống như chắc chắn Khương Lê sẽ ở chỗ này, thật sự là có hơi kiên trì.
Thấy ánh mắt những người khác nhìn Khương Ấu Dao, trong lòng Quý Thục Nhiên “lộp bộp” một tiếng, sợ Khương Ấu Dao để lộ ra dấu vết, bèn nắm lấy cánh tay nàng ta, nhìn về phía Diệp Thế Kiệt, cười nói: “Ấu Dao cũng là quá lo lắng cho Lê Nhi thôi, ngươi xem đêm khuya rồi, cũng không thấy Lê Nhi đâu, chẳng lẽ là đã xảy ra chuyện gì?” Làm ra dáng vẻ từ mẫu vô cùng lo lắng.
Diệp Thế Kiệt đã sớm biết rõ chuyện tối nay chính là do độc phụ trước mặt làm ra, cũng hiểu được dưới da mặt từ ái của Quý Thục Nhiên là tâm địa rắn rết như thế nào, trong lòng chỉ cười lạnh, trên mặt vẫn cung kính phất tay, nói: “Phu nhân quan tâm ắt loạn, có thể hiểu được, chỉ là…” Hắn ta ôn tồn nói: “Lần sau trước khi vào cửa, xin hãy gõ cửa trước.”
Quý Thục Nhiên lập tức xấu hổ.
Bà ta một lòng muốn cho mọi người nhìn thấy trò hề của Khương Lê, làm sao có thể cố ý gõ cửa? Nhưng đây rốt cuộc là có chuyện gì? Trong lòng Quý Thục Nhiên sinh nghi, phòng trà nhỏ như vậy, quả thực Khương Lê sẽ không trốn được. Hơn nữa Diệp Thế Kiệt y phục chỉnh tề, trong phòng cũng không có bất kỳ dấu vết gì, thậm chí ngay cả mùi thơm khác thường cũng không có, tất cả đều nói rõ, Diệp Thế Kiệt và Khương Lê vốn chưa từng bắt đầu?
Rõ ràng là người đến báo đã nói thấy Khương Lê cùng Diệp Thế Kiệt vào gian phòng trà này, dáng vẻ trước mắt của Diệp Thế Kiệt không giống như đã bị hạ dược, vậy Khương Lê thì sao? Khương Lê đang ở đâu?
Trong lòng Quý Thục Nhiên hoảng hốt, không nhìn thấy Khương Lê, bà ta cảm thấy còn có chuyện gì đó bị bỏ quên sắp xảy ra.
Sau khi Diệp Thế Kiệt nói xong lời này với Quý Thục Nhiên thì đứng lên, chắp tay với chư vị phu nhân, một nam tử như hắn ta đứng ở nơi toàn là nữ tử, ít nhiều gì cũng có phần không tiện, vẫn là tránh đi cho thỏa đáng.
Mới đi tới cửa thì đột nhiên dừng lại.
“Phu nhân, Khương Nhị tiểu thư tới rồi.” Diệp Thế Kiệt nói với bên trong.
Quý Thục Nhiên sững sờ, nhanh chóng đi tới cửa, thấy có người nhàn nhã đi đến từ hành lang xa xa, không phải Khương Lê thì là ai?
Bên cạnh Khương Lê còn có một thanh niên xinh đẹp mặc y phục màu đỏ, là Túc Quốc Công Cơ Hành.
Khương Lê nhìn thấy bọn họ cũng vô cùng nghi ngờ, tiến lên nói: “Mẫu thân... Sao mọi người lại tới đây?”
“Lê Nhi.” Quý Thục Nhiên hỏi: “Không phải con nghỉ ngơi trong phòng trà à? Sao vừa nãy tới không thấy con, chỉ có Diệp công tử?”
Khương Lê thẹn thùng cười một tiếng: “Con ở trong phòng trà một lát, muốn đến tịnh phòng, sau khi đi ra lại không nhớ đường, đi tới đi lui lại lạc đường, cứ đi vòng vòng trong hoa viên.” Khương Lê nói: “Con không biết đường, bên cạnh lại không có ai đi qua, ở trong hoa viên suốt một lúc lâu, còn may là gặp được Quốc Công gia.” Khương Lê cười nói: "Quốc Công gia thấy con khó khăn, bèn dẫn con ra khỏi hoa viên. Con vốn định ở trong phòng trà chờ mẫu thân nên mới trở lại đây, không ngờ mọi người đều đã tới. Thế nào?” Khương Lê nhìn về phía Quý Thục Nhiên: “Có chuyện gì không đúng sao?”
Quý Thục Nhiên á khẩu không nói gì được.
Túc Quốc Công Cơ Hành đứng ở bên cạnh Khương Lê, không biết câu nào của Khương Lê là thật, nhưng Quý Thục Nhiên lại không thể tỏ vẻ nghi ngờ, bởi vì hoài nghi Khương Lê chính là hoài nghi Cơ Hành. Nếu Cơ Hành không nói gì, cũng ngầm thừa nhận lời Khương Lê nói là sự thật.
Quý Thục Nhiên gần như muốn cắn nát răng.
Khương Lê nghiêng đầu, giống như lúc này mới nhìn thấy Diệp Thế Kiệt, nàng hơi hoài nghi: “Sao Diệp công tử lại ở trong phòng trà này? Trong cung có nhiều phòng trà như vậy, phòng trà của nam tử cũng không ở bên này…” Nàng không nói tiếp, ý tứ trong lời nói lại làm cho chư vị phu nhân bắt đầu suy nghĩ sâu xa.
Nếu như Khương Lê không đến tịnh phòng, cũng không lạc đường mà mất nhiều thời gian, Khương Lê và Diệp Thế Kiệt sẽ ở cùng một phòng. Như vậy ở trong mắt người khác, cho dù không có gì, cũng sẽ không nói rõ được. Đối với vị Hộ Bộ Viên Ngoại Lang mới nhậm chức này cũng không phải là chuyện tốt gì, đương nhiên, đối với Khương Nhị tiểu thư sẽ chính là sự đả kích vào thanh danh.
Nhưng Khương Nhị tiểu thư lại vô cùng may mắn mà tránh được.
Lại ngẫm nghĩ về hành động khác thường của Khương Tam tiểu thư khi vào phòng vừa rồi, giống như đã sớm biết Khương Nhị tiểu thư sẽ ở trong phòng trà, mà thậm chí Quý Thục Nhiên còn không gõ cửa đã trực tiếp đẩy cửa đi vào… Chuyện này có ý nghĩa sâu xa.
Quý Thục Nhiên thấy Khương Lê dùng dăm ba câu chĩa mũi nhịn về phía mình, trong lòng cực kỳ oán hận, nhưng tạm thời không nghĩ ra lời để ứng phó, đành phải dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía Lệ tần cùng Quý Trần thị.
Lệ tần đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên thấy bên ngoài có một người lảo đảo chạy vào, đi thẳng tới chỗ Ninh Viễn Hầu phu nhân, có lẽ là nha hoàn của Ninh Viễn Hầu phu nhân.
Nha hoàn sợ hãi hô lên: “Phu nhân, thiếu gia xảy ra chuyện rồi!”