Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ninh Viễn Hầu phu nhân giật mình, lạnh lùng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì, sao lại hoảng hốt như thế?”
Nha hoàn kia đang muốn nói, nhưng lại thấy ánh mắt ngạc nhiên của mấy phu nhân xung quanh Ninh Viễn Hầu phu nhân, bỗng dưng không nói ra được, chỉ đỏ mặt ấp úng, dường như rất khó mở miệng.
Ninh Viễn Hầu phu nhân thấy sắc mặt này của nha hoàn, trong lòng “lộp bộp” một tiếng, cứ như bị một cục đá lớn rơi trúng vậy, nặng trịch chìm xuống.
Chuyện liên quan tới vị hôn phu của mình, Khương Ấu Dao đương nhiên không nhịn được, tiến lên hỏi: “Chu Thế tử xảy ra chuyện gì?”
Dường như lúc này nha hoàn đó mới nhìn thấy Khương Ấu Dao, càng hoảng hốt hơn, tránh né câu hỏi của Khương Ấu Dao, nhưng ánh mắt lại âm thầm rơi trên người Dương thị.
Dương thị cảm thấy hơi khó hiểu, Quý Thục Nhiên đột nhiên liếc mắt nhìn Khương Lê, lại thấy Khương Lê đang đứng thẳng người, khóe môi mỉm cười, một ý nghĩ đáng sợ lập tức tràn ngập trong đầu.
“Bất kể thế nào.” Ninh Viễn Hầu phu nhân bất chấp tất cả, nói với nha hoàn kia: “Thiếu gia đang ở đâu? Ngươi mau dẫn ta đến đó!”
Trong giọng nói của nha hoàn cũng mang theo tiếng nức nở, nói: “Mấy người lão gia đều ở Dục Tú các... Còn có không ít đại nhân đi cùng, phu nhân... Lúc này thiếu gia không xong rồi!”
Nàng ta nói không quá rõ ràng, nhưng mọi người nhìn dáng vẻ này của nha hoàn, trong lòng đều hiểu rõ vài phần. Nếu chỉ đơn thuần là không tốt thì sao phải che che giấu giấu, úp úp mở mở như vậy rõ ràng chính là chuyện xấu. Đã có nhiều đại nhân đi theo xem như vậy, không biết trong chốc lát cũng không sao, hồi phủ hỏi lão gia một chút thì tất nhiên sẽ hiểu được là chuyện gì.
Nghe vậy, cả người Ninh Viễn Hầu phu nhân lung lay, suýt nữa té ngã. Bà ấy cũng làm chủ mẫu đương gia trong phủ Ninh Viễn Hầu nhiều năm, từ thần thái của nha hoàn này, đại khái cũng hiểu được là đã xảy ra chuyện gì. Nhưng nghe ở đó có rất nhiều người, lập tức thấy không ổn. Đã là gièm pha, đương nhiên càng ít người biết càng tốt, người biết chuyện càng nhiều, tương lai muốn che đậy lại càng khó khăn hơn.
Khương Lê đứng bên cạnh Cơ Hành, trên mặt vẫn treo nụ cười ôn hoà. Nói đến cũng là Chu Ngạn Bang ngu ngốc, hoặc là Chu Ngạn Bang quá đồi trụy, Hồng Hiếu đế và các thần tử đang tán gẫu tình hình chính trị đương thời, lại còn là thiên điện cách Dục Tú Các không xa. Hai bên cách nhau gần như vậy, một khi Thẩm Như Vân náo loạn, những đại nhân này đương nhiên có thể chạy tới trong thời gian ngắn nhất, biết rõ đã có chuyện gì xảy ra.
Kể từ đó, chuyện của Chu Ngạn Bang cũng coi như cả triều đều biết, không uổng nỗi khổ tâm của nàng.
Cơ Hành nhìn khóe miệng Khương Lê mỉm cười, cảm thấy thú vị, cũng học theo nàng đứng yên không động, chỉ là lấy chuôi quạt chống môi, che đi khóe miệng đang mỉm cười.
Khương Ấu Dao lại không nghĩ nhiều như vậy, nàng ta quan tâm quá sẽ bị loạn, chuyện liên quan tới Chu Ngạn Bang thì cái gì cũng không màng nữa, chỉ nói: “Dục Tú các? Phu nhân, ta cùng người cùng đi, nương.” Nàng ta kéo ống tay áo của Quý Thục Nhiên: “Chúng ta cũng cùng nhau đi xem đi!”
Quý Thục Nhiên hận không thể che giấu Khương Ấu Dao. Khương Ấu Dao nói như vậy, người bên ngoài sẽ không cảm thấy có gì sai, trong triều Yến, nam nữ đã đính hôn thì thân mật một chút không có gì đáng trách. Nhưng những phu nhân kia đoán được ẩn tình trong đó, trong ánh mắt nhìn về phía Khương Ấu Dao lại hàm chứa vài phần đồng tình.
Quý Thục Nhiên bị những lời này của Khương Ấu Dao làm cho đi cũng không được, không đi cũng không xong. Liễu phu nhân lại chậm rãi mở miệng, bà ấy nói: “Dù có ra sao đi nữa thì ở lại đây cũng không phải cách. Đợi lát nữa các vị cũng nên dùng tiệc xong thì hồi phủ, chúng ta nên ra ngoài hành lang dài trước, thời gian không còn sớm nữa, mỗi người ai về nhà nấy đi thôi.”
Lời này đã cho Ninh Viễn Hầu phu nhân một bậc thang đi xuống.
Liễu Nhứ khinh thường quay đầu đi, nếu là nàng ấy, nàng ấy sẽ không cho những người này bậc thang đi xuống đâu, muốn chính mắt nhìn xem rốt cuộc đã chuyện gì xảy ra hơn.
Ninh Viễn Hầu phu nhân cảm kích mỉm cười với Liễu phu nhân, nói: “Đúng vậy, vẫn nên đi về trước thôi.” Lúc đi đường, bước chân lại có hơi lâng lâng.
Khương Lê nhìn tất cả, không nói lời nào. Ngược lại, Quý Thục Nhiên đi tới, nhìn vào mắt Khương Lê, nhẹ giọng hỏi: “Lê Nhi có biết chuyện gì đã xảy ra không?”
Rốt cuộc vẫn nghi ngờ đến nàng.
Khương Lê đúng lúc lộ ra một ánh mắt ngạc nhiên, lắc đầu: “Ta vẫn luôn ở cùng Quốc công gia, làm sao biết chuyện của Chu Thế tử chứ? Lời này của mẫu thân thật kỳ quái.”
Quý Thục Nhiên lại nhìn sang Cơ Hành, rõ ràng dáng vẻ vô cùng đẹp mắt, nhưng đôi mắt màu hổ phách kia chỉ nhẹ nhàng liếc qua đã khiến Quý Thục Nhiên cảm thấy cực kỳ lạnh lẽo.
Bà ta lập tức không nói nữa, chỉ miễn cưỡng mỉm cười rồi đuổi theo Quý Trần thị phía trước, dự định thương lượng cùng Quý Trần thị.
Diệp Thế Kiệt dừng ở phía sau, đối diện với ánh mắt của Khương Lê, muốn nói lại thôi, có lẽ vì thấy Cơ Hành ở một bên nên không tiện nói chuyện, chỉ giật giật môi, cúi đầu rời đi theo đám người.
Cơ Hành và Khương Lê đi sau cùng.
Bước chân của Khương Lê nhanh hơn một chút, cố ý kéo dài khoảng cách với Cơ Hành, vùi đầu đi về phía trước. Thế nhưng Cơ Hành thân cao chân dài, không nhanh không chậm đi tới, lại vẫn luôn sánh vai đi cùng Khương Lê, chẳng phân biệt trên dưới.
Hắn từ từ nói: “Bản lĩnh diễn kịch của Khương Nhị tiểu thư còn xuất sắc hơn Liễu Sinh của Tương Tư Ban nữa.”
Khương Lê chỉ cảm thấy trong lòng lạnh run, phải biết rằng vị Liễu Sinh của Tương Tư Ban kia, chính là bởi vì muốn bò giường mà đã bị vị chủ trước mặt này đánh gãy chân ném ra ngoài.
Chẳng lẽ Cơ Hành đang ám chỉ điều gì sao?
Khương Lê suy nghĩ thật kỹ, ngoài miệng cũng không nhàn rỗi, nói: “Quốc công gia hiểu lầm rồi, ta không có hứng thú với diễn kịch đâu.”
“Người diễn kịch không cần hứng thú” Cơ Hành lại cười nói: “Làm tốt là được rồi.”
Khương Lê thật sự không hiểu được vị Túc Quốc Công này đang có ý gì, nhưng nàng lại không thể không nâng tinh thần ứng phó với Cơ Hành. Bởi vì thoạt nhìn thì Cơ Hành thật sự không phải một người tốt.
Ai biết trong lòng hắn đang tính kế gì chứ? Phải biết rằng đến cả Hồng Hiếu đế cũng bị hắn tính kế.
Nghĩ đến khả năng Cơ Hành đã chuyển hướng sang Thành Vương, Khương Lê lại không rét mà run.
Cơ Hành không có tình nghĩa quân thần, đây đã không phải là tàn nhẫn độc ác nữa, mà là cuồng vọng không có gì có thể đặt vào trong mắt hắn.
Khương Lê cho rằng, người như thế, cho dù là mỹ nhân đi nữa thì tốt nhất cũng nên tránh xa.
Cơ Hành không nói, chỉ thản nhiên đi theo Khương Lê một đường. Bóng dáng của hai người họ, một người thanh lệ gầy yếu, một người đẹp đẽ quý giá yêu dã, rõ ràng là không liên quan tới nhau, lại bị bóng đèn đuốc chiếu trên mặt đất kéo đến một chỗ, hiện ra tư thái triền miên, quá mức phù hợp.
Đợi hành lang trên mặt nước đi qua, phải đi về hướng xuất cung chờ lão gia nhà mình. Một hàng phu nhân đang đi tới, bỗng nhiên nghe thấy có âm thanh của nữ tử truyền đến: “Mẹ!”
Âm thanh kia vô cùng thê lương, mọi người vừa nhìn, cũng là một chỗ ở bên ngoài lầu các, có một nữ tử dáng vẻ chật vật, nghiêng ngả lảo đảo chạy tới, chạy về phía bên cạnh mẫu thân của Thẩm Ngọc Dung, Thẩm mẫu.
Nữ tử đó là Thẩm Như Vân.
Ngay cả Khương Lê cũng ngạc nhiên vài phần, phải biết ước nguyện ban đầu của nàng cũng chỉ là để Thẩm Như Vân gặp được Khương Ngọc Nga và Chu Ngạn Bang tư thông, dưới cơn đố kỵ dẫn người khác tới, nhưng hiện tại Thẩm Như Vân quần áo không chỉnh tề, đầu tóc rối loạn, cũng không biết đã gặp phải chuyện gì.
Chẳng lẽ trong đó còn có chuyện ngoài ý muốn?
Liễu phu nhân đang nắm tay Liễu Nhứ ở bên cạnh, nụ cười trên mặt chợt lóe lên rồi biến mất.
Mới vừa rồi người khác chỉ chú ý tới nha hoàn báo tin cho Ninh Viễn Hầu phu nhân, bà ấy lại nghe thấy miệng nha hoàn kia nói đến ba chữ Dục Tú các. Hiểu được trên đường xuất cung nhất định sẽ đi ngang qua Dục Tú các, nên đã đưa ra đề nghị xuất cung. Ninh Viễn Hầu phu nhân cũng là quan tâm sẽ bị loạn, căn bản không chú ý tới sự sâu xa trong đó. Có điều mấy người Lệ tần hiểu biết đường đi trong cung, lại chỉ ôm thái độ chuyện không liên quan tới mình, cũng không nhắc nhở.
Liễu phu nhân không có thù oán gì với Ninh Viễn Hầu phủ, chỉ là bất bình vì Khương Lê mà thôi. Nữ nhi người bạn tốt Diệp Trân Trân của mình, rõ ràng là một cô nương ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại vô duyên vô cớ chịu quá nhiều đau khổ. Ninh Viễn Hầu phủ cũng thất tín bội nghĩa, sao có thể thay đổi việc hôn nhân giữa đường? Hiện giờ nghe được Chu Ngạn Bang xảy ra chuyện, Liễu phu nhân cũng không cảm thấy đồng tình, ngược lại có vài phần sảng khoái, chỉ cảm thấy ông trời có mắt. Một khi đã như vậy, nếu không đưa mọi người tự đi nhìn xem Chu Ngạn Bang đã “xảy ra chuyện” như thế nào, chẳng phải là cô phụ ý tốt của ông trời rồi sao?
Bà ấy sẽ không tốt bụng cho Ninh Viễn Hầu phủ bậc thang đi xuống!
Thẩm Như Vân lập tức bổ nhào vào người Thẩm mẫu, gần như sắp ngất đi, lúc này mọi người mới thấy rõ ràng ta, Thẩm Như Vân đã sớm lệ rơi đầy mặt, trông rất đáng thương.
“Mẹ, mẹ ơi...”
“Như Vân, con sao vậy?” Thẩm mẫu vội vàng truy hỏi.
“Nương, Ninh Viễn Hầu thế tử hắn... Hắn... Khinh nhục con!”
“Phụt” một tiếng, lại có tiểu thư quan gia nhà nào đó nhịn không nổi mà cười ra tiếng. Từ trước đến nay, khi nữ tử chịu khinh bạc, tuy phẫn nộ nhưng cũng sẽ không chủ động nói ra, không phải chỉ vì nữ nhi da mặt mỏng, mà nói những lời này ngay trước mặt công chúng sẽ cảm thấy không quá đẹp mặt. Mà khi Thẩm Như Vân nói lời này lại cực kỳ lớn tiếng, cứ như sợ người khác nghe không được vậy. Hoặc là nói, vốn dĩ người ta là gia đình bình dân cho nên mới không biết quy củ?
Thẩm mẫu lập tức u ám nhìn cô nương kia một cái, vị tiểu thư cười rộ lên ngay lập tức im lặng, sợ tới mức lao thẳng lên người mẫu thân nhà mình.
Thẩm Như Vân vẫn khóc không ra hơi như cũ.
Khương Lê lại cảm thấy bất ngờ, chuyện này nằm ngoài dự kiến của nàng. Theo phỏng đoán của nàng, tuy Chu Ngạn Bang thật sự là một ngụy quân tử, nhưng dù thế nào cũng sẽ không chủ động khinh bạc Thẩm Như Vân, bởi với hắn mà nói Thẩm Như Vân chỉ là một người xa lạ. Huống hồ lúc ấy còn có Khương Ngọc Nga ở đó, Chu Ngạn Bang... Sao có thể dư thừa nhàn rỗi chứ?
Đúng lúc này, bỗng nhiên nàng thoáng nhìn Thẩm Như Vân bị Thẩm mẫu ôm vào trong ngực, đôi mắt chớp chớp, cũng không phải là dáng vẻ đau lòng, mà là đắc ý vì mưu đồ nào đó thực hiện được.
Khương Lê chỉ nghi ngờ mình nhìn lầm, lại liếc mắt nhìn nàng ta một cái nữa, lần này, mặc dù không thấy Thẩm Như Vân lộ ra ánh mắt vừa rồi, lại phát hiện xiêm y rối loạn của Thẩm Như Vân và mấy sợi tóc hỗn độn, đều có vẻ hết sức cố ý. Hơn nữa, làm gì có ai bị bắt nạt, toàn thân trên dưới đều cực kỳ chật vật mà trên giày lại không dính một tí xíu bùn đất nào, trâm cài tóc cũng được cài vô cùng đoan chính, khuyên tai cũng không bị mất.
Thật sự quá kỳ quái.
Khương Lê đột nhiên nghĩ đến một khả năng.
Nàng không thể tin nổi nhìn Thẩm Như Vân, nếu như phỏng đoán của nàng là sự thật, vậy cho dù nàng là tẩu tử của Thẩm Như Vân cũng phải sửng sốt vì sự lớn mật của nàng ta.
Thẩm Như Vân luôn miệng nói Chu Ngạn Bang đã khinh bạc mình, Khương Ấu Dao nghe vậy thì tức điên lên, không đợi Ninh Viễn Hầu phu nhân mở miệng đã dẫn đầu đứng ra: “Nói bậy, sao Chu Thế tử có thể khinh bạc ngươi được chứ! Chu Thế tử quang minh lỗi lạc, nhất định là ngươi đang bôi nhọ Chu Thế tử!”
Trong mắt mọi người, thật sự cũng thấy hơi khó tin. Tuy Thẩm Như Vân cũng được xem như ngũ quan đoan chính, nhưng so sánh với Khương Ấu Dao thì lại kém hơn rất nhiều. Mặc kệ một nữ tử xinh đẹp như Khương Ấu Dao, lại đi khinh bạc một Thẩm Như Vân tư sắc kém xa không bằng, chuyện này ở trong mắt người khác chính là trừ khi Chu Ngạn Bang là kẻ ngốc, nếu không dù thế nào cũng không giải thích được.
Thẩm Như Vân thấy Khương Ấu Dao tỏ thái độ tự cho mình là chính phòng của Chu Ngạn Bang, trong lòng căm tức, trong phút chốc đố kỵ xông lên não, ngược lại không chút suy nghĩ, cười lạnh nói: “Hừ, hắn không chỉ khinh bạc mỗi ta đâu, ngay cả Ngũ tiểu thư trong phủ các ngươi, cũng bị hắn khinh bạc rồi!”
Khương Ngọc Nga!
Đầu óc Quý Thục Nhiên mơ hồ, theo bản năng nhìn về phía Dương thị. Dương thị cũng choáng váng, bà ta vốn không tìm thấy bóng dáng Khương Ngọc Nga đâu, đang vô cùng sốt ruột, lúc này nghe thấy lời nói của Thẩm Như Vân thì như bị sét đánh.
Không giống những người khác, nếu lời Thẩm Như Vân nói là sự thật, lấy thân phận muội muội Trạng Nguyên của Thẩm Như Vân, gả cho Chu Ngạn Bang cũng không khó. Nhưng Khương Ngọc Nga sao có thể so sánh với Thẩm Như Vân? Chẳng lẽ phải làm thiếp của Chu Ngạn Bang sao? Kể cả có làm, thì sao mà đại phòng có thể tha cho nàng ta được chứ?
Dương thị lẩm bẩm nói: “Không thể nào...”
“Sao lại không thể nào?” Thẩm Như Vân lập tức nói: “Hoàng Thượng và cả chư vị đại thần đều tận mắt nhìn thấy, Khương tứ tiểu thư đã bị... Đã bị...” Nàng ta không nói tiếp.
Ninh Viễn Hầu phu nhân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Trời ạ, rốt cuộc Chu Ngạn Bang đang làm cái gì! Vì sao đột nhiên lại dây dưa không rõ với hai vị tiểu thư xa lạ, vì sao lại bị Hoàng Thượng nhìn thấy chứ!
Đây là Chu Ngạn Bang tự huỷ hoại mình!
Khương Ấu Dao lui về phía sau hai bước, chỉ cảm thấy cả người đều mất đi sức lực, tuy miệng nàng ta vẫn đang la hét “không thể nào”, nhưng trong lòng đã tin bảy phần.
Nếu Thẩm Như Vân nói Hoàng Thượng và các vị đại thần đều tận mắt nhìn thấy, có thể thấy được không phải giả. Trong nháy mắt Khương Ấu Dao cảm thấy đau lòng muốn chết, nàng ta không rõ vì sao Chu Ngạn Bang lại làm như vậy, Thẩm Như Vân thì thôi, nhưng Khương Ngọc Nga chính là người của Khương gia, Chu Ngạn Bang làm vậy là đang đánh vào mặt nàng ta! Sau này bảo nàng ta phải xử lý như thế nào! Chẳng lẽ muốn để Khương Ngọc Nga cũng gả vào làm thiếp, tỷ muội cùng hầu hạ một chồng? Cho dù nàng ta là chính thê, Khương Ấu Dao cũng quyết không cho phép
Lúc này Khương Ấu Dao vẫn còn tự cho mình là chính thê của Chu Ngạn Bang, có lẽ Khương Ấu Dao vẫn cho rằng, trải qua việc này Chu Ngạn Bang vẫn sẽ cưới mình làm vợ.
Khương Lê lại nhìn rõ ràng, việc Khương Ấu Dao muốn gả cho Chu Ngạn Bang là không có khả năng.
Đơn giản là vì Thẩm Như Vân cũng chen một chân vào.
Nếu không có Thẩm Như Vân quấy nhiễu, đơn giản chỉ là mọi người ai cũng biết gièm pha của Chu Ngạn Bang và Khương Ngọc Nga. Nhưng dù sao Khương Ngọc Nga cũng là nữ nhi con vợ lẽ, thân phận khác nhau, Khương Ấu Dao ép nàng ta cúi đầu là chuyện rất bình thường. Chỉ là con đường làm quan của Chu Ngạn Bang sau này sẽ không thể quật khởi được, ngày tháng sau này của Khương Ấu Dao và Chu Ngạn Bang kiểu gì cũng có khúc mắc. Mà việc ném cả Khương Ngọc Nga vào đó, để cho tỷ muội bọn họ tranh đấu với nhau vừa lúc lại bớt chuyện cho Khương Lê.
Nhưng Thẩm Như Vân lại bị Chu Ngạn Bang “khinh bạc”.
Thẩm Như Vân chính là tân quý của triều đình, là muội muội ruột thịt của Thẩm Ngọc Dung. Hiện giờ Hồng Hiếu đế lại đang coi trọng Thẩm Ngọc Dung, nhất định sẽ làm chủ cho hắn. Trong lòng Thẩm Như Vân chỉ có Chu Ngạn Bang, đương nhiên không đành lòng để Chu Ngạn Bang phải chịu trách phạt, biện pháp giải quyết tốt nhất chính là gả Thẩm Như Vân cho Chu Ngạn Bang.
Thẩm Như Vân được như ước nguyện.
Khương Lê gần như có thể khẳng định, cái gọi là Chu Ngạn Bang “khinh bạc” Thẩm Như Vân, tất nhiên là câu chuyện mà Thẩm Như Vân tự mình bịa đặt ra. Ước chừng lúc ấy đầu óc Chu Ngạn Bang cũng không thanh tỉnh, lại bị Thẩm Như Vân bắt được cơ hội, mượn cớ ăn vạ Chu Ngạn Bang.
Khương Lê không hiểu được sao Thẩm Như Vân lại nghĩ đến chiêu này, nhưng cũng không thể không bội phục nàng ta. Thẩm Như Vân một lòng muốn gả cho Chu Ngạn Bang, hiện giờ lấy biện pháp này để đạt mục đích, vốn tưởng rằng tiểu cô tử này chỉ biết ngu xuẩn làm ầm ĩ, hiện giờ mới phát hiện, vào một số thời điểm, Thẩm Như Vân vẫn rất có đầu óc.
Ví dụ như hiện tại.
Đúng lúc này, phía trước lại truyền đến một ít âm thanh ồn ào, các vị phu nhân không hẹn mà cùng nhìn theo hướng đó, thì thấy rất nhiều người trông giống như thần tử đang vây quanh cùng một chỗ ở cửa lầu các, không biết đang làm gì.
Thẩm Như Vân thấy thế, lập tức nghẹn ngào, nói: “Mọi người xem, đó chính là bọn họ.”
Nội tâm Khương Ấu Dao vốn đang dao động kịch liệt, nghe nói Chu Ngạn Bang ở phía trước, không màng Quý Thục Nhiên ngăn cản, chạy thẳng một mạch đến nơi đó. Đứng ở cửa Dục Tú các đều là các đại thần, đều đang né tránh không muốn bẩn đôi mắt, Khương Nguyên Bách cũng ở đây, nhìn thấy Khương Ấu Dao, lập tức nói: “Ấu Dao.”
Khương Ấu Dao chạy đến cửa.
Nhưng thấy trong Dục Tú các là một mớ hỗn độn, tản ra hương vị ý vị sâu xa nào đó. Có lẽ Chu Ngạn Bang và Khương Ngọc Nga đều đã tỉnh, chỉ là xiêm y có hơi lộn xộn, hẳn là vội vàng mặc vào. Sắc mặt Chu Ngạn Bang đỏ bừng, dường như đang vô cùng khó xử. Khương Ngọc Nga lại nhìn về phía Khương Ấu Dao, nhu nhược đáng thương gọi một tiếng: “Tam tỷ.”
Khương Ấu Dao ba bước thành hai đi lên phía trước, không chút do dự, giơ tay “bang” cho Khương Ngọc Nga một cái tát.
Khương Ngọc Nga bị đánh thì cả người lung lay, nhưng vẫn không nhúc nhích, chỉ là bụm mặt, nước mắt rào rạt mà xuống: “Tam tỷ, ta... Ta xin lỗi tỷ.”
Khương Ấu Dao lại nhìn về phía Chu Ngạn Bang, bi thương hỏi: “Chu Thế tử, ngươi... Sao ngươi có thể như thế?”
“Ta, ta không biết.” Chu Ngạn Bang cũng vô cùng lo sợ và khó hiểu, hắn không hề biết đã xảy ra chuyện gì, hắn nhớ rõ người hẹn gặp mình chính là Khương Lê, sau đó Khương Lê tới, hai người má ấp môi kề, sau đó nữa, ký ức đều có hơi mơ hồ, mãi đến có tiếng kêu sợ hãi của nữ tử đánh thức hắn, còn là một nữ tử xa lạ, luôn miệng nói mình đã vô lễ với nàng ta. Tiếp đó Hoàng Thượng và phụ thân mình, còn có một số đại thần trong triều tới, người ngủ ở bên cạnh lại biến thành Khương Ngọc Nga.
Chu Ngạn Bang không nhớ nổi điều gì. Nhưng thấy Khương Ấu Dao đánh Khương Ngọc Nga, dáng vẻ Khương Ngọc Nga bụm mặt cố nén ấm ức, hắn lại cảm thấy Khương Ngọc Nga quá đáng thương, không khỏi động lòng trắc ẩn. Hơn nữa ở trước mặt hắn, từ trước đến nay Khương Ấu Dao đều là dáng vẻ thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên, đã bao giờ hắn thấy nàng ta dã man như vậy?
Khương Lê đứng trong đám người, thấy Chu Ngạn Bang bày vẻ mặt như vậy, cũng thấy hơi khó hiểu. Theo lý thuyết, người uống phải rượu thuốc chỉ có một mình Khương Ngọc Nga mà thôi, sao Chu Ngạn Bang cũng bày dáng vẻ mơ hồ không hiểu chuyện gì vậy.
“Nhị tiểu thư suy nghĩ điều gì?” Cơ Hành đột nhiên hỏi.
“Đang nghĩ, vì sao Chu Thế tử lại không nhớ nổi chuyện gì, hay đó chỉ là lời để hắn thoái thác.”
Cơ Hành nhẹ nhàng cười một tiếng.
Khương Lê ngẩng đầu, khó hiểu nhìn hắn một cái, thấy hắn ý vị thâm trường lắc quạt, đột nhiên hiểu ra mọi chuyện.
Người này thích xem kịch như vậy, xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, vừa mới bắt đầu hắn đã biết tính toán của mình, chẳng lẽ là ở trong đó thêm một thanh củi, để cho vở kịch này càng đặc sắc hơn?
Đức hạnh này của Chu Ngạn Bang, chẳng lẽ là do hắn ban tặng?
Khương Lê tâm tình phức tạp, thật sự không biết nói gì mới tốt. Cái tên Cơ Hành này không có gì tốt, nhưng trong chuyện này lại làm được một chuyện tốt, ngược lại đạt tới hiệu quả ngoài dự đoán.
Nghĩ đến Thẩm Như Vân đúng là gặp phải dáng vẻ Chu Ngạn Bang bất tỉnh nhân sự, mới có thể nhanh trí nghĩ ra được biện pháp nham hiểm như vậy.
Đây có tính là đánh bậy đánh bạ không?
Cảm thấy Cơ Hành làm chuyện tốt, ánh mắt Khương Lê ôn hòa hơn một chút. Cơ Hành giống như không nhìn thấy, vẫn mỉm cười nhìn vở kịch chưa diễn xong.
Khương Nguyên Bách không thể nhịn được nữa, kéo Khương Ấu Dao đi ra ngoài giao cho Quý Thục Nhiên. Khương Ấu Dao tận mắt nhìn thấy, trái tim đều nứt ra, giờ phút này cũng bất chấp những thứ khác, ngã vào trong lòng Quý Thục Nhiên yên lặng khóc thút thít.
Hồng Hiếu đế đã đi rồi, nghe nói là không nhìn nổi trường hợp dơ bẩn thế này.
Nhưng vở kịch này phải kết thúc như thế nào? Khương Lê cũng rất tò mò, Chu Ngạn Bang nhất định sẽ tạm thời bị mang về phủ, Ninh Viễn Hầu phủ thương lượng đưa ra một câu trả lời thỏa đáng. Nhưng Khương Ngọc Nga đối phó với lửa giận của đại phòng như thế nào, nàng ta đoạt vị hôn phu của Khương Ấu Dao, Khương Lê không tin Khương Ấu Dao sẽ tốt bụng mà bỏ qua món nợ này.
Còn nữa, Khương Lê tùy ý liếc mắt một cái, Thẩm Ngọc Dung còn chưa xuất hiện đâu.
Vừa mới nghĩ đến đây đã thấy bên ngoài đám người chợt có một người vội vàng bước tới, Thẩm Như Vân thấy người này, kêu một tiếng: “Đại ca!”
Thẩm Ngọc Dung tới.
Ninh Viễn Hầu đang nôn nóng kế tiếp phải làm như thế nào, thấy Thẩm Ngọc Dung tới, bỗng dưng não cũng phình lên. Ninh Viễn Hầu phủ bọn họ là gia lớn nghiệp lớn, nhưng hiện giờ vị Trung Thư Xá lang này chính là tâm phúc của hoàng đế. Thẩm Ngọc Dung lại chỉ có một muội muội là Thẩm Như Vân, muội muội nhà mình bị bắt nạt, làm sao có thể không đòi một lời giải thích.
Ninh Viễn Hầu phủ tiến cũng không được mà lùi cũng không xong.
Tạm thời không đề cập tới thân phận và địa vị của Khương Ngọc Nga, nhưng Chu Ngạn Bang và Khương Ấu Dao đã có hôn ước. Một người là thiên kim của Thủ phụ đương triều, một người là muội muội của Trung Thư Xá lang, ai cũng không đắc tội nổi, nhưng nhìn tình huống này, đã đắc tội cả hai bên rồi.
“Ngọc Dung, sao giờ con mới đến.” Thẩm mẫu khóc kêu lên: “Muội muội con đã bị bắt nạt rồi!”
Khương Lê cười lạnh trong lòng, vì sao giờ mới đến, đương nhiên là vì thời gian trân quý này được dùng để đi gặp gỡ Công chúa Vĩnh Ninh rồi.
Quả nhiên, sau khi Thẩm Ngọc Dung xuất hiện không lâu thì Khương Lê nhìn thấy, từ trong đêm tối, dáng người uyển chuyển của nữ tử không nhanh không chậm đi đến đây, không phải Công chúa Vĩnh Ninh thì là ai?
Thật sự là không bỏ sót một chút thời gian, phu xướng phụ tùy.
Khương Lê nhìn chằm chằm Công chúa Vĩnh Ninh, kiệt lực che giấu vẻ mặt lạnh băng, lại bị Cơ Hành thu hết vào đáy mắt, tất cả suy nghĩ của hắn đều nắm chuôi quạt, đáy mắt hiện lên một tia ánh sáng kỳ dị.
Công chúa Vĩnh Ninh cũng không nhanh không chậm đến tham gia náo nhiệt, trưng vẻ mặt ngạc nhiên hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Thẩm Ngọc Dung vội vàng an ủi Thẩm Như Vân vài câu rồi đứng lên, đi về phía Chu Ngạn Bang đứng cùng một chỗ với Khương Ngọc Nga, cũng không biết làm thế nào cho phải.
Chu Ngạn Bang cũng không biết có phải bởi vì tác dụng của thuốc chưa hết hay không, còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, giống như là không biết sợ hãi, cũng không biết việc này nghiêm trọng bao nhiêu, vẫn còn hơi choáng váng.
Thẩm Ngọc Dung thấy hắn như thế, trực tiếp đi tới trước mặt Ninh Viễn Hầu, nói với Ninh Viễn Hầu: “Chu đại nhân, việc này nên cho muội muội ta một lời giải thích.”
Ngay trước mặt nhiều đồng liêu như vậy, bị một hậu bối trẻ tuổi dùng dáng vẻ cứng rắn như vậy nói chuyện, Ninh Viễn Hầu có hơi thẹn quá hóa giận, nhưng mà hắn cũng rõ ràng, chuyện hôm nay vốn là sai ở Chu Ngạn Bang, tuy rằng trong lòng tức giận, nhưng trên mặt lại đúng lúc mang theo ba phần áy náy, nói: “Đều là lão phu không biết dạy con, mới có thể để cho tên nghiệt tử này gây ra đại họa ngập trời như vậy, Tiểu Thẩm đại nhân không cần nhiều lời, việc này ta tất nhiên sẽ để liệt tử cho lệnh muội một câu trả lời thích đáng!”
Thẩm Ngọc Dung vì muội muội của mình ra mặt như thế, các quý nữ xung quanh thấy vậy, trong mắt đều là cực kỳ hâm mộ, cộng thêm Thẩm Ngọc Dung tướng mạo lại tốt, ánh mắt nhìn hắn của rất nhiều người đã mang theo vài phần ái mộ.
Khương Lê thì lại khịt mũi coi thường, bày ra dáng vẻ quân tử chính nghĩa công chính liêm minh như vậy, có ai biết hắn làm hành động giết thê diệt tự, chỉ vì leo lên trên không? Thật sự là không cần thể diện.
Cố tình trời sinh lại cho hắn một túi da tốt dễ gạt người như vậy, khiến nữ nhân thích.
Cơ Hành nói: “Tiểu Thẩm đại nhân rất có trách nhiệm.”
Khương Lê vốn định không để ý tới, nhưng vừa nghe thấy người khác khen Thẩm Ngọc Dung lại nhịn không được mà phản bác, lập tức không mặn không nhạt trả lời: “Yêu cầu với người khác của Quốc công gia ngược lại cũng rất thấp.”
“Nhị tiểu thư không thích Tiểu Thẩm đại nhân sao?” Cơ Hành hỏi lại: “Kỳ quái, Tiểu Thẩm đại nhân tướng mạo tuấn mỹ, tao nhã lịch sự, vì sao không thích?”
Khương Lê cười lạnh: “Đã chết thì đều là một đống xương trắng, vì sao khiến người ta thích?”
“Nhị tiểu thư thoát tục phật tính.” Cơ Hành nói: “Hóa ra không nhìn vẻ bề ngoài.”
Khương Lê lúc này mới nhớ lại, vị Quốc công gia trước mặt này, còn không phải là thích đẹp ghét xấu, thích nhìn vẻ bề ngoài nhất sao? Nàng cũng không biết vì sao mình phải đối chọi gay gắt với Cơ Hành, nói: “Thế Thẩm đại nhân tuấn mỹ như vậy, Quốc công gia không ngại suy xét thu vào trong phủ đi, cũng là một đóa hoa thơm.”
Nói Thẩm Ngọc Dung như là một tiểu quan nam sủng vậy.
Sau một lúc lâu không được Cơ Hành đáp lời, cũng không biết có phải bị Khương Lê nói cho nghẹn hay không, Khương Lê đang muốn ngẩng đầu liếc hắn một cái thì nghe thấy giọng của Cơ Hành truyền đến, hắn thở dài: “Không nghĩ tới nhị tiểu thư kiến thức rộng rãi, khiến người ta lấy làm kỳ lạ.”
Là nói nàng đến những việc này cũng đã từng gặp, căn bản không phải một khuê tú đứng đắn đây mà!
Khương Lê lười nói chuyện tiếp, vốn dĩ nàng cũng không phải quý nữ sinh ra và lớn lên ở Yến Kinh thành,cũng không phải tiểu thư khuê các, vốn ghét trói buộc yêu thích tự do, người bên ngoài muốn nhìn thế nào thì cứ thấy thế đó đi. Hiện tại, nàng chỉ muốn nhìn kết cục của Chu Ngạn Bang.
Lại thấy một bên khác, cuối cùng Công chúa Vĩnh Ninh cũng nghe xong ngọn nguồn từ miệng cung nữ, tròng mắt xoay chuyển, đi lên phía trước.
Trước mặt vị muội muội này của Thành Vương, nữ nhi mà Lưu thái phi cưng chiều nhất, mỗi người đều phải nhân nhượng ba phần. Công chúa Vĩnh Ninh cười khanh khách mở miệng: “Chuyện này còn có gì mà phải giải thích chứ? Danh dự của nữ nhi nhà người ta là quan trọng nhất, Thẩm tiểu thư cũng là một tiểu thư đứng đắn, bị khinh bạc trắng trợn như vậy, ngày sau sao gả chồng được nữa?” Ánh mắt nàng ta đảo qua Chu Ngạn Bang đang hơi ngẩn người, khẽ cười một tiếng: “Cũng may hai nhà các ngươi, ngược lại cũng môn đăng hộ đối, hơn nữa việc này nói ra cũng không khó, cứ để cho Ninh Viễn Hầu thế tử xin cưới Thẩm tiểu thư đi, chẳng phải là tất cả đều vui mừng sao?”
Cả người Khương Ấu Dao cứng đờ, khó tin nổi nhìn về phía Công chúa Vĩnh Ninh.
Thẩm Như Vân gục hẳn trong lòng ngực Thẩm mẫu, gắng sức che lại vẻ mừng như điên trong mắt.
Khương Ngọc Nga thì lại lo sợ bất an, lời giải thích này của Công chúa Vĩnh Ninh chỉ nói tới Thẩm Như Vân, không có nhắc tới nàng ta, chẳng lẽ chỉ bởi vì mình là nữ nhi con vợ lẽ, không xứng được ngang hàng với Thẩm Như Vân? Khương Ngọc Nga cảm thấy khuất nhục vô cùng, chỉ đành cúi đầu, không cam lòng nhìn tà váy của mình.
Tay Khương Lê dấu trong tay áo, nhịn không được nắm thành quyền, ý cười bên khóe môi cũng có vẻ châm chọc.
Công chúa Vĩnh Ninh làm chủ thật tốt, rõ ràng chính là đã thấy rõ tâm tư của Thẩm Như Vân, đây là tới thuận nước đẩy thuyền dỗ cho tiểu cô tử vui mừng. Có lẽ cũng không phải vì dỗ tiểu cô tử vui vẻ, với tính nết của Công chúa Vĩnh Ninh thì cũng không để Thẩm Như Vân vào trong mắt. Đơn giản chỉ là vì nếu giúp Thẩm Như Vân, Thẩm Ngọc Dung cũng sẽ cảm kích nàng ta.
Nếu nói lúc trước chỉ là nghi ngờ, người của Thẩm gia đã biết quan hệ của Công chúa Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung từ lâu, vậy thì bây giờ Khương Lê đã có thể chắc chắn.
Bọn họ quả thật đã sớm biết.