Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê nhìn chằm chằm vào Thẩm Ngọc Dung.
Thân là đại ca của Thẩm Như Vân, Thẩm Ngọc Dung không thể nào không biết tâm tư của muội muội mình. Công chúa Vĩnh Ninh thức tình thức thời giúp muội muội mình giải quyết chung thân đại sự, Thẩm Ngọc Dung tận mắt nhìn thấy, có thể sẽ cảm động trong lòng hay không?
Mí mắt Thẩm Ngọc Dung hơi giật giật, lại không nói lời nào.
Khương Lê giễu cợt trong lòng, vậy mà lại lãnh đạm như thế, nàng còn tưởng rằng Thẩm Ngọc Dung sẽ thuận thế vui mừng tạ ơn chứ.
Một bên khác Quý Thục Nhiên có thể cảm rõ ràng trong lòng Khương Ấu Dao đang kích động, trong chốc lát cũng thấy rất khó khăn.
Nếu nói trước đó vài ngày Chu Ngạn Bang đưa đề xuất muốn giải trừ hôn ước với Khương Ấu Dao thì Quý Thục Nhiên chỉ phẫn nộ, không phải quá lo lắng, dù sao phàm là Ninh Viễn Hầu phủ có chút đầu óc, cũng sẽ không làm ra chuyện tự hủy tương lai. Nhưng việc trước mắt lại lớn vượt qua phạm vi khả năng cho phép của Quý Thục Nhiên.
Nếu chỉ là một mình Khương Ngọc Nga, Quý Thục Nhiên cũng có thể nghĩ biện pháp từ từ suy tính, nhưng bây giờ lại liên lụy đến cả muội muội của Trung Thư Xá lang Thẩm Ngọc Dung, Thẩm Như Vân cũng không phải là nhân vật có thể dễ dàng bị tống cổ. Lúc này Ninh Viễn Hầu thế tử Chu Ngạn Bang cũng khó bảo toàn bản thân mình, Quý Thục Nhiên liếc mắt sang, nhìn thấy sắc mặt khó coi của Khương Nguyên Bách, đã hiểu được trong lòng Khương Nguyên Bách, mối hôn nhân này hẳn là không thành rồi.
Quý Thục Nhiên cũng không hy vọng Khương Ấu Dao gả cho Chu Ngạn Bang…trải qua chuyện này, con đường làm quan của Chu Ngạn Bang xem như chấm dứt.
Chẳng qua Khương Ấu Dao lại thích Chu Ngạn Bang.
Quý Thục Nhiên chỉ cảm thấy đau đầu, thật sự là tai bay vạ gió, tuy người xui xẻo là Chu Ngạn Bang nhưng người đau lòng nhất còn không phải Khương Ấu Dao sao? Nghĩ đến đây, Quý Thục Nhiên lại nhịn không được nhìn thoáng qua Khương Lê.
Khương Lê đứng bên cạnh Cơ Hành, Cơ Hành vóc dáng cao, vừa lúc Khương Lê đứng trong cái bóng của hắn bởi vậy không nhìn rõ được vẻ mặt của nàng.
Nhưng Quý Thục Nhiên cho rằng, hiện tại nhất định trên mặt Khương Lê đang treo cái vẻ tươi cười đáng ghét kia, cứ như không có gì có thể khiến nàng dao động.
Việc này nhất định có liên quan tới Khương Lê, Quý Thục Nhiên oán hận nghĩ, tối nay vốn định khiến Khương Lê và Diệp Thế Kiệt mất sạch danh tiếng, chưa từng nghĩ tới người xảy ra chuyện lại là Chu Ngạn Bang, coi như không đề cập tới Thẩm Như Vân, nhưng làm thế nào mà Khương Ngọc Nga lại trùng hợp ở bên Chu Ngạn Bang như vậy, làm Quý Thục Nhiên buồn bực, cũng tin chắc rằng nhất định có Khương Lê động tay chân ở trong đó.
Nhưng rốt cuộc Khương Lê và Cơ Hành có quan hệ gì? Quý Thục Nhiên không dám đi qua chất vấn Khương Lê, bà ta thật sự kiêng kị Túc Quốc Công, thanh niên mỹ mạo kia tựa như rắn độc có nhan sắc diễm lệ, xoay xung quanh Khương Lê, lại vô ý đưa Khương Lê vào phạm vi bảo hộ.
Quý Thục Nhiên cũng bó tay không còn cách nào.
Lời Công chúa Vĩnh Ninh nói ra, trong phút chốc làm mọi người không tiếp nhận được.
Thật ra Thẩm Ngọc Dung cũng tiến thoái lưỡng nan, nếu như hắn tiếp lời Công chúa Vĩnh Ninh, vậy thì quá mức dễ dàng giải quyết việc này, khiến nữ nhi của Thẩm gia có vẻ hèn hạ, cứ như gấp không chờ nổi phải gả cho Chu Ngạn Bang vậy. Nhưng nếu từ chối, lại còn ngay trước mặt Thẩm Như Vân... Thẩm Như Vân nhất định sẽ không hiểu.
Công chúa Vĩnh Ninh tự cho là hiểu biết tâm ý của hắn, lại quá mức ngu xuẩn, những chuyện thế này, âm thầm thương lượng là được rồi, cần gì phải vào ngay lúc này, ngay trước mặt nhiều người như vậy nói ra, khiến người ta khó có thể trả lời. Nếu là Tiết Phương Phỉ ở đây, nhất định nàng ấy sẽ không làm như vậy... Thẩm Ngọc Dung buồn bã nghĩ.
Cuối cùng, hắn vẫn không thuận thế nhận lời của Công chúa Vĩnh Ninh, chỉ nói với Ninh Viễn Hầu: “Hôm nay xá muội bị kinh hãi, tại hạ mang con bé hồi phủ nghỉ ngơi tìm đại phu trước, việc này chư vị ở đây đều đích thân chứng kiến, sau này vẫn mong đại nhân phải cho Thẩm gia ta một lời giải thích!” Nói xong, bày vẻ như không muốn dây dưa quá nhiều, vô cùng quan tâm tới Thẩm Như Vân, đi tới bên cạnh Thẩm mẫu, đỡ Thẩm Như Vân rời đi.
Thẩm Như Vân hoàn toàn thất vọng, cảm thấy vô cùng khó hiểu với việc Thẩm Ngọc Dung không thuận thế nhận lời Công chúa Vĩnh Ninh, vốn đang định không buông tha nháo loạn vài câu, vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với ánh mắt nghiêm khắc của Thẩm Ngọc Dung, lập tức không dám nói tiếp nữa. Tuy Thẩm Ngọc Dung đối xử với nàng ta rất tốt, nhưng những lúc Thẩm Ngọc Dung thật sự tức giận, đến cả Thẩm mẫu cũng không dám trêu chọc hắn.
Thẩm Như Vân chỉ đành không cam lòng mà rời đi cùng Thẩm Ngọc Dung.
Công chúa Vĩnh Ninh tốt bụng một phen, không ngờ Thẩm Ngọc Dung không hề nhận lời nàng ta, bây giờ xuống đài không được, một bên ở trong lòng mắng Thẩm Ngọc Dung không có lương tâm không biết tốt xấu, một bên lại hận đều do Chu Ngạn Bang gây chuyện. Trong phút chốc, cũng hận lây cả Chu Ngạn Bang, chỉ cười lạnh nói với Ninh Viễn Hầu: “Thật là thứ đồi phong bại tục không lên được mặt bàn!” Rồi quay đầu bỏ đi.
Hôm nay Ninh Viễn Hầu xem như mặt trong mặt ngoài toàn bộ đều bị ném sạch sẽ ngay trước mặt đồng liêu, đứng đơ tại chỗ, mặt tức đến mức đỏ bừng.
Bên môi Khương Lê tràn ra một tia cười.
Cơ Hành hỏi: “Khương Nhị tiểu thư cười cái gì?”
“Chó chê mèo lắm lông.” Khương Lê nói: “Không buồn cười sao?”
Công chúa Vĩnh Ninh mắng Ninh Viễn Hầu là thứ đồi phong bại tục không lên được mặt bàn, lại cũng không tự nhìn lại xem, bản thân có tư cách nói lời đó hay không, ở trong mắt Khương Lê, Công chúa Vĩnh Ninh và Chu Ngạn Bang cũng chỉ là cá mè một lưới mà thôi. Thậm chí Chu Ngạn Bang còn chưa giết người, mà Công chúa Vĩnh Ninh lại là tu hú chiếm tổ, còn không cần mặt mũi hơn.
Cuối cùng Ninh Viễn Hầu phu nhân cũng lấy lại tinh thần, bà ấy cố nén sự phẫn nộ và kinh hoảng trong lòng, đi đến cửa Dục Tú các, đầu tiên là giả đánh Chu Ngạn Bang vài cái, lại nhìn sang Khương Ngọc Nga, nói: “Khương Ngũ tiểu thư hôm nay cũng bị sợ hãi, cứ về phủ nghỉ ngơi trước đi, qua mấy ngày nữa, nhất định Chu gia chúng ta cũng sẽ cho Khương Ngũ tiểu thư một câu trả lời thích đáng.”
Lại là ngoài cười nhưng trong không cười, làm Khương Ngọc Nga cũng có hơi sợ hãi.
Thẩm Như Vân luôn miệng nói nàng ta bị Chu Ngạn Bang khinh bạc, nhưng lúc Khương Ngọc Nga và Chu Ngạn Bang ở bên nhau bị mọi người phát hiện, lại không giống như dáng vẻ bị người ta khinh bạc, ngược lại còn tình chàng ý thiếp. Trong mắt Ninh Viễn Hầu phu nhân, nói không chừng là Khương Ngọc Nga quyến rũ Chu Ngạn Bang trước.
Mà thân phận của Khương Ngọc Nga lại không đáng để Ninh Viễn Hầu phu nhân phải kinh sợ, cho dù phải cho Khương Ngọc Nga một thân phận, nhiều nhất cũng là một thiếp của Chu gia thôi. Mọi người đều hiểu được, Khương gia tam lão gia Khương Nguyên Hưng cùng với Khương Nguyên Bách và Khương Nguyên Bình không phải huynh đệ ruột thịt, cũng không cần xem thái độ của những người khác ở Khương gia đối với Khương Nguyên Hưng có bao nhiêu tôn trọng. Cho Khương Nguyên Hưng một lời giải thích cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Khương Ngọc Nga không phải không nghe được sự chế nhạo và cả không thèm để ý trong giọng nói của Ninh Viễn Hầu phu nhân, trong lòng nàng ta nửa là khuất nhục, nửa là xấu hổ và giận dữ, nhưng lại không thể nề hà, chỉ đành hướng ánh nhìn xin giúp đỡ về phía Dương thị.
Giờ phút này Dương thị và Khương Nguyên Hưng mới là kêu khổ không ngừng. Tuy thường ngày Dương thị cũng không thích nữ nhi của mình lấy lòng mẹ con Quý Thục Nhiên, nhưng thân là người Khương gia, cũng hiểu được lợi và hại trong đó. Khương Ngọc Nga trở thành một sự tồn tại giống như tuỳ tùng của Khương Ấu Dao, không phải không có kết quả từ sự dung túng của Dương thị. Hiện giờ Khương Ngọc Nga làm như vậy, không thể nghi ngờ đã đắc tội đại phòng, kể cả có muốn lên tiếng vì Khương Ngọc Nga đi nữa, thì hiện tại trong sân cũng thật sự không có chỗ cho tam phòng của Khương gia mở miệng.
Đặc biệt, nói không chừng giữa Khương Ngọc Nga và Chu Ngạn Bang là ngươi tình ta nguyện, nếu đã là ngươi tình ta nguyện thì sẽ không tồn tại cái gì mà “giải thích” hay “trả lời” nữa.
Dương thị cũng khó mà lên tiếng, chỉ đành căng da đầu tiến lên đỡ Khương Ngọc Nga dậy, đưa Khương Ngọc Nga đi sang một bên, vội vàng nói mấy câu với Khương Nguyên Bách, thậm chí không dám nhìn xem Quý Thục Nhiên đang có vẻ mặt gì đã vội vàng rời đi.
Người ở đây thấy tình cảnh như vậy, hai vị tiểu thư của chuyện này đều đã rời đi, chỉ còn mỗi mình Chu Ngạn Bang. Ninh Viễn Hầu phủ cũng lập tức đưa Chu Ngạn Bang rời đi. Quần chúng vây xem thấy vậy, cũng hiểu được tiếp theo không có gì đặc sắc để thưởng thức nữa nên cũng lần lượt cáo từ dẹp đường hồi phủ, rồi chuẩn bị khi trở lại phủ sẽ tiếp tục đàm luận câu chuyện phong lưu chấn động lòng người này.
Khương gia cũng phải hồi phủ.
Có lẽ Khương Ấu Dao còn muốn chất vấn Chu Ngạn Bang vì sao lại đối xử với nàng ta như vậy, khổ nỗi Quý Thục Nhiên vẫn luôn giữ chặt tay nàng ta, hơn nữa xung quanh còn có rất nhiều người đứng nhìn nên chỉ đành từ bỏ. Chỉ là cái dáng vẻ lòng như tro tàn kia, so với Chu Ngạn Bang bị bắt gian còn tiều tụy hơn vài phần.
Khương Lê cũng đi theo sau người Khương gia, chuẩn bị cùng nhau hồi phủ. Khi sắp rời đi, bỗng nhiên nàng nghĩ đến gì đó, dừng bước chân, xoay người lại.
Cơ Hành vẫn còn đứng yên, thấy nàng xoay người thì hơi bất ngờ.
Khương Lê nhẹ nhàng hành lễ với hắn, nói: “Chuyện hôm nay, tất cả là nhờ có Quốc công gia ra tay tương trợ, Khương Lê thật sự rất biết ơn.”
“Đừng.” Trong bóng đêm, cây quạt của Cơ Hành phát ra chút ánh sáng u ám, hắn không chút để ý nói: “Người hát tuồng là ngươi, người xem kịch là ta, Nhị tiểu thư chớ hiểu lầm.” Cơ Hành cười quỷ dị: “Ta chỉ xem kịch, không xướng.”
Khương Lê nao nao, trong lòng có vài phần nhụt chí, nàng cố ý nói chuyện như vậy, chính là muốn để Cơ Hành cho rằng, việc hôm nay là hai người họ cùng nhau tạo ra. Nếu sau này Cơ Hành muốn bán đứng nàng, sẽ luôn có vài phần cố kỵ. Ai mà ngờ người này dầu muối không ăn, cảnh giác vô cùng.
Thật sự vô cùng gian trá.
Nụ cười của Khương Lê nhạt đi đôi phần, gật đầu, đi theo đội ngũ của Khương gia.
“Chậc, nữ nhân thật đáng sợ.” Cơ Hành ở sau lưng cười nhẹ một tiếng, lẩm bẩm: “Tiểu nữ hài cũng là nữ nhân.”
…
Lúc trở về, Khương Lê không ngồi chung một chiếc xe ngựa với mấy người Khương Ấu Dao.
Có lẽ Khương Ấu Dao muốn khóc lóc kể lể với Quý Thục Nhiên một phen, cái dáng vẻ đau lòng muốn chết kia tuyệt đối không được lọt vào mắt những người khác, đặc biệt là cái đinh trong mắt của Khương Ấu Dao - Khương Lê. Vậy nên Khương Lê ngồi cùng xe ngựa với nhị phòng.
Dọc theo đường đi, vẻ mặt Khương Cảnh Duệ rất cổ quái, dường như đang cố hết sức nhẫn nại xúc động muốn nói chuyện cùng Khương Lê. Nghĩ đến cũng đúng, đương nhiên y ước gì được thảo luận thật kĩ chuyện của Khương Ngọc Nga, Chu Ngạn Bang và Khương Lê một phen, chỉ là cha mẹ và huynh trưởng đều ngồi một chiếc xe ngựa nên Khương Cảnh Duệ không tiện mở miệng, thế là dọc đường đi đều làm mặt quỷ với Khương Lê. Khương Lê không cần hỏi cũng biết y muốn nói cái gì… sau khi hồi phủ đến Phương Phỉ Uyển lại nói cho rõ.
Khương Lê thì lại lười đi ứng phó y.
Việc hôm nay, mẹ con Quý Thục Nhiên muốn hại nàng và Diệp Thế Kiệt, kết quả lại thành toàn cho Chu Ngạn Bang và Khương Ngọc Nga, thậm chí còn để Thẩm Như Vân chui vào chỗ trống. Nước trong cái hồ này đã bị khuấy đến mức không thể đục hơn nữa rồi, nói thật, ngay cả chính Khương Lê cũng không dự đoán được sẽ thúc đẩy ra kết quả như vậy, ai biết Thẩm Như Vân lại ra một chiêu như thế chứ?
Thoạt nhìn chuyện này đối với Khương Lê mà nói là vô cùng đáng mừng, nhưng thật ra chỉ mới bắt đầu mà thôi.
Sớm hay muộn Quý Thục Nhiên cũng sẽ biết rõ ràng, chuyện của Khương Ngọc Nga và Chu Ngạn Bang là do Khương Lê làm. Mà sau lần này, chắc chắn Khương Ấu Dao sẽ không đi cùng một chỗ Chu Ngạn Bang nữa, Khương Ấu Dao hận Khương Ngọc Nga, càng hận người khởi xướng là Khương Lê.
Mà bên Diệp Thế Kiệt, Quý Thục Nhiên muốn hại Diệp Thế Kiệt không thành, nhưng hiện giờ Diệp Thế Kiệt đã là Hộ Bộ Viên Ngoại Lang, vốn đã chọc người ta đỏ mắt, ai biết trong tối ngoài sáng sẽ khiến bao nhiêu người ghen ghét?
Trước mắt không nói người khác, chỉ riêng Quý Thục Nhiên đã có thể để nương gia, người Quý gia ngáng chân Diệp Thế Kiệt rồi. Tuy Diệp Thế Kiệt được Hồng Hiếu đế khâm điểm, nhưng mới vừa vào triều, một chút quan hệ để có thể dựa vào cũng không có, Diệp gia cũng không có người làm quan, thật sự rất ít người có thể che chở cho Diệp Thế Kiệt.
Con đường nhất định phải đi tiếp theo của nàng và Diệp Thế Kiệt càng thêm gian nan.
Chẳng qua, vậy cũng không có gì. Khương Lê sung sướng nghĩ, bất kể như thế nào, có thể làm kẻ địch trước mắt gặp đau khổ cũng không tính là bạc đãi chính mình. Dù tương lai có nhiều khó khăn đi nữa, thì cũng đơn giản như tối nay vậy, hóa giải từng chút một là được.
Đường của nàng, rồi sẽ càng đi càng bằng phẳng mà thôi.
…
Sau khi trở lại phủ, Khương Lê không chào hỏi mấy người Khương Nguyên Bách mà đi thẳng trở về Phương Phỉ Uyển, hôm nay đã quá muộn rồi. Bạch Tuyết và Đồng Nhi thấy nàng an toàn trở về, đều thở phào nhẹ nhõm. Khương Lê cũng không kể cho các nàng hôm nay trên cung yến đã xảy ra chuyện gì. Tối nay nàng cũng bận rộn cả đêm, còn phải giao thiệp với Túc Quốc Công Cơ Hành, trước mắt chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt, có chuyện gì để ngày mai nói cũng không muộn.
Về phần Khương Nguyên Bách và Khương lão phu nhân bên kia, Khương Lê hơi mỉm cười, đương nhiên tối nay bọn họ không rảnh quản mình, còn có chuyện quan trọng hơn phải làm mà.
Vãn Phượng Đường.
Khương lão phu nhân dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn Khương Nguyên Bách.
Bà ấy sống nhiều tuổi như vậy, từng gặp không ít chuyện, chuyện bắt gian trước công chúng cùng từng nghe không ít, cũng không phải chưa từng tận mắt chứng kiến. Ví dụ như trước đây thê tử Tiết Phương Phỉ của Trạng Nguyên lang Thẩm Ngọc Dung, lúc trước trong bữa tiệc sinh nhật của Thẩm mẫu bị bắt được tư thông với người ta, Khương lão phu nhân cũng có mặt ở đó.
Bà ấy khinh thường người không biết tự trọng, chán ghét con cái phá hư danh dự của gia tộc, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày, chuyện này sẽ xảy ra trên đầu Khương gia.
“Thật là đức hạnh con vợ lẽ!” Khương lão phu nhân lạnh nhạt nói: “Dạy ra nữ nhi cũng giống y vậy!” Bên xảy ra chuyện chính là tam phòng, không phải là nhi tử ruột thịt của mình, Khương lão phu nhân cũng không biết nên may mắn hay là nên phẫn nộ.
Khương Nguyên Bách rất ít khi thấy mẫu thân tức giận như thế, chỉ im lặng không nói lời nào.
“Con dự định làm thế nào?” Khương lão phu nhân hỏi.
“Nhi tử đang tính lập tức để Ấu Dao và Chu Ngạn Bang từ hôn.” Khương Nguyên Bách nghiêm mặt nói: “Việc này xảy ra, Ấu Dao không thể tái giá vào Chu gia được nữa. Cho dù Ngọc Nga và Chu Ngạn Bang là như thế nào, thì Ấu Dao cũng là đích nữ của đại phòng ta, gả tới Chu gia thì sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ Yến Kinh này.” Khương Nguyên Bách thở dài: “Ngược lại là Chu Ngạn Bang, rắp tâm cực kỳ bất chính, rõ ràng đã đính hôn cùng con ta, lại còn dây dưa không rõ với vị tiểu thư khác của Khương gia, nhân phẩm có vấn đề, ta không tin tương lai người này sẽ đối xử tốt với Ấu Dao.”
“Ta cũng nghĩ như vậy.” Có lẽ là thấy Khương Nguyên Bách và mình nghĩ giống nhau, sắc mặt của Khương lão phu nhân cũng hòa hoãn hơn đôi chút, nói: “Lần này Chu gia cũng không có mặt mũi nhắc lại mối hôn nhân với Ấu Dao nữa đâu. Không sao hết, hiện giờ Ấu Dao còn nhỏ, thời gian sau con cố gắng để ý người phù hợp hơn đi, nữ nhi của Khương gia ta có như thế nào đi nữa, thì việc tìm một lang quân tốt hơn tiểu tử Chu gia cũng là chuyện dễ như trở bàn tay!”
Khương Nguyên Bách gật đầu nói phải.
Mẫu tử hai người mới nói tới đây, bên ngoài đã truyền đến âm thanh kêu khóc của nữ hài tử, Khương Nguyên Bách quay đầu nhìn lại thì thấy Khương Ấu Dao đang không màng Quý Thục Nhiên ngăn cản, tự mình xông vào.
Khương Ấu Dao vừa xông tới đã lôi kéo tay áo của Khương Nguyên Bách, khóc ròng: “Phụ thân, ta không thể hủy bỏ hôn ước với Chu Thế tử được!”
Quý Thục Nhiên nghe thấy thì nhanh chóng chạy tới kéo nàng ta, Khương lão phu nhân nhăn mày lại: “Quý thị, ngươi trông chừng Ấu Dao như thế nào, sao lại để con bé vào được đây?”
Quý Thục Nhiên rất bất đắc dĩ, chỉ nói: “Mẹ, lão gia, Ấu Dao quá đau lòng, lúc nãy có vài lần suýt nữa ngất xỉu... Ấu Dao cũng thật quá đáng thương, đang êm đẹp, bỗng dưng Chu Thế tử làm ra chuyện thế này, không phải là đang đâm kim vào lòng Ấu Dao của chúng ta sao?”
Khương Nguyên Bách cúi đầu nhìn về phía tiểu nữ nhi, hiển nhiên Khương Ấu Dao thật sự đau lòng, với tính cách chăm chút vẻ ngoài của nàng ta, vậy mà giờ phút này nước mắt làm trôi lớp trang điểm cũng chẳng quan tâm, môi thì tái nhợt như giấy. Khương Nguyên Bách cũng không khỏi đau lòng, trong mắt ông ấy, Khương Ấu Dao là người chịu tổn thương lớn nhất trong chuyện này. Dù sao Khương Ấu Dao cũng không làm sai chuyện gì, lại bị người trong lòng phản bội.
Khương Nguyên Bách nhẫn nại nói: “Ấu Dao, đừng tùy hứng nữa, Chu Ngạn Bang làm ra chuyện như thế này, sao có thể làm nữ tế của Khương gia chứ.” Lại nhìn thoáng qua Khương Ấu Dao còn chưa từ bỏ ý định, tàn nhẫn tiếp tục mở miệng nói: “Nếu Chu Ngạn Bang đã có thể ở một chỗ cùng Khương Ngọc Nga, hiển nhiên là trong lòng không có con. Nếu trong lòng hắn nhớ tới con nửa phần thì đã không làm ra chuyện làm con hổ thẹn bậc này rồi. Vi phụ không thể gả con cho một nam nhân không có trách nhiệm, cũng không có con trong lòng như vậy được!”
“Không…” Ngoài dự đoán, Khương Ấu Dao nghe xong lời Khương Nguyên Bách nói, không những không bị thuyết phục, ngược lại càng thêm bướng bỉnh hơn, nàng ta phản bác: “Trong lòng Chu Thế tử có con, vốn dĩ hắn ở cùng Khương Ngọc Nga, là bởi vì... Là bởi vì Khương Ngọc Nga quyến rũ hắn! Là Khương Ngọc Nga hại hắn, đúng, là Khương Ngọc Nga bày trò, Khương Ngọc Nga đã sớm muốn cướp đi Chu Thế tử, nên mới có thể dùng thủ đoạn bỉ ổi như thế. Chuyện này không phải Chu Thế tử sai, cha, là Khương Ngọc Nga sai, chuyện người phải làm không phải giải trừ hôn ước giữa ta và Chu Thế tử, mà là nghiêm trị con tiện nhân Khương Ngọc Nga kia!”
Lời này vừa nói ra, Quý Thục Nhiên thầm than không tốt, Khương Nguyên Bách giật mình nhìn Khương Ấu Dao.
Trong lòng Khương Nguyên Bách, Khương Ấu Dao vẫn luôn là một tiểu nữ hài ngây thơ hồn nhiên không hiểu chuyện, mà nữ tử điên điên khùng khùng, miệng đầy từ ngữ ô uế trước mặt này, thật sự quá xa lạ.
Quý Thục Nhiên vội cười nói: “Ấu Dao con bé đang quá tức giận, lúc trước cũng từng nghe được đôi chút tin đồn nhảm nhí, nói là Ngọc Nga...” Bà ta cũng cố ý muốn hắt nước bẩn lên người Khương Ngọc Nga, có lẽ cũng không được xem là nước bẩn gì, trong mắt Quý Thục Nhiên, cuối cùng Khương Ngọc Nga trùng hợp ở cùng Chu Ngạn Bang, chưa chắc đã không ỡm ờ, hoặc vốn dĩ chính là cấu kết cùng Khương Lê làm việc xấu.
“Náo loạn!” Khương lão phu nhân vẫn luôn lạnh mắt nhìn lạnh lùng nói: “Khương Ngọc Nga là tự mình dụ dỗ Chu Ngạn Bang, vậy Thẩm Như Vân thì thế nào? Muội muội của Trung Thư Xá lang, không cần phải chủ động đi dụ dỗ Chu Ngạn Bang!”
Nếu Khương Lê ở đây, nghe được lời Khương lão phu nhân nói, nhất định sẽ không nhịn được mà cười thành tiếng. Bởi vì theo như cách nói vớ vẩn của Khương lão phu nhân, muội muội của Trung Thư Xá lang cũng không phải là chủ động đi dụ dỗ Chu Ngạn Bang sao? Thậm chí không tiếc hy sinh thanh danh của mình cũng phải phát ngôn bừa bãi rằng Chu Ngạn Bang “khinh bạc” nàng ta, gả đến Chu gia chứ!
Khương Ấu Dao ngây dại.
Quả thật, Khương Ngọc Nga có thể nói là dụ dỗ Chu Ngạn Bang, vậy còn Thẩm Như Vân thì sao? Giữa Thẩm Như Vân và Chu Ngạn Bang, có thể xem như hai người xa lạ. Hơn nữa Thẩm Như Vân không phải là Khương Ngọc Nga, một khi Thẩm gia yêu cầu muốn Chu Ngạn Bang phụ trách, không thể nghi ngờ, đúng như lời Công chúa Vĩnh Ninh nói, Chu Ngạn Bang nhất định phải cưới Thẩm Như Vân.
Kể cả nàng ta có là thiên kim tôn quý của Thủ phụ, thì có thể làm thế nào chứ? Trừ khi ngày đó người bị Chu Ngạn Bang khinh bạc còn có cả nàng ta, vậy có lẽ còn có cơ hội ganh đua cao thấp với Thẩm Như Vân, xem cuối cùng Chu Ngạn Bang lựa chọn như thế nào.
Thấy dường như Khương Ấu Dao có hơi xúc động, Khương lão phu nhân lại lạnh lùng nói: “Hơn nữa, cho dù cuối cùng quan hệ giữa Khương Ngọc Nga và Chu Ngạn Bang có như thế nào, thì Khương gia chúng ta cũng tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện tỷ muội cùng chung một phu quân. Chu Ngạn Bang, không thể nào trở thành trượng phu của con.”
Cả người Khương Ấu Dao mềm nhũn, trực tiếp xụi lơ trên mặt đất, không nói nên lời, chỉ có thể yên lặng khóc thút thít.
Nàng ta biết, lời Khương lão phu nhân nói là sự thật. Nàng ta và Chu Ngạn Bang, không thể làm gì được nữa!
Dày công cực khổ tính toán, đoạt được mối hôn nhân này từ tay Khương Lê, vui mừng chờ phu quân nghênh thú mình vào cửa, chỉ cần chờ tới mùa đông năm sau, chỉ cần chờ tới khi đó, nàng ta chính là phu nhân danh chính ngôn thuận của Thế tử.
Nhưng tất cả mọi chuyện, ngay lúc sắp thành công lại thất bại trong gang tấc, kết quả là cực khổ bao ngày, cuối cùng lại may áo cưới vì người khác!
Trong lòng Khương Ấu Dao xám xịt tuyệt vọng.
Đúng lúc này, bên ngoài lại truyền đến âm thanh nức nở của nữ tử như xa mà gần. Có người đi từ ngoài vào Vãn Phượng Đường, ra là người của tam phòng Khương gia.
Khương Nguyên Hưng vừa vào cửa, không nói hai lời đã quỳ xuống với Khương lão phu nhân, ở phía sau ông ta, Dương thị và Khương Ngọc Nga cũng quỳ xuống theo.
Khương Nguyên Hưng quay đầu, dập đầu hai cái “bộp bộp” với Khương Nguyên Bách, nói: “Đại ca, Tam đệ xin lỗi ca, con mất dạy, lỗi của cha, lần này Ngọc Nga gây ra họa lớn, đều là vì ta không dạy dỗ tốt con bé, ca đánh chết ta đi!”
Dương thị cũng khóc ròng với Quý Thục Nhiên nói: “Đại tẩu, ta thật sự không có mặt mũi tới gặp tẩu nữa. Ta biết việc lần này Ngọc Nga làm thật sự rất quá đáng, nhưng mà... Ngọc Nga là cục thịt rơi từ trên người ta xuống, tẩu cũng là người làm mẫu thân, ta cũng không còn cách nào khác, cầu xin tẩu hãy cho Ngọc Nga một con đường sống, kiếp sau ta sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp tẩu!”
Khương Ngọc Nga cũng hai mắt đẫm lệ, khóc lóc dập đầu với Khương Ấu Dao, nhưng thật ra nàng ta không nói nhiều bằng Khương Nguyên Hưng và Dương thị, chỉ khụt khịt nói: “Tam tỷ... Ta sai rồi...”
Người cả nhà này, tất cả đều là tới bồi tội. Trong phút chốc, tiếng khóc từ Vãn Phượng Đường rung trời, thật náo nhiệt.
Khương Nguyên Bách có hơi xấu hổ, ngày thường ông ấy và vị thứ đệ cũng không quá thân thiết, cũng không phải đích thứ khác biệt, mà là tính tình của Khương Nguyên Hưng thật sự quá yếu đuối vô năng, Khương Nguyên Bách chướng mắt ông ta. Lúc này cũng vậy, dưới chân nam nhi cũng có vàng, Khương Nguyên Hưng quỳ xuống với ông ấy, Khương Nguyên Bách không cảm thấy như vậy chính là biểu hiện thành tâm của Khương Nguyên Hưng, ngược lại còn cảm thấy ông ta đã quỳ xuống quá mức thoải mái.
Quý Thục Nhiên thì né bàn tay đang bắt góc váy mình của Dương thị, miễn cưỡng cười nói: “Đệ muội nói gì vậy chứ, cái gì mà gọi là ta cho Ngọc Nga một con đường sống, ta cũng có làm gì Ngọc Nga đâu. Nếu việc đệ muội nói đến là mối hôn nhân giữa Chu gia và Ấu Dao, vậy thì cũng không cần cố kỵ điều gì. Ấu Dao nhà chúng ta và Ninh Viễn Hầu thế tử đã tuyệt đối không thể thành đôi rồi, kế tiếp Ngọc Nga có tính toán gì, không liên quan chút gì đến Ấu Dao cả. Vậy nên muội nói làm trâu làm ngựa báo đáp, thật ra cũng không cần đâu.”
Dương thị không đoán được Quý Thục Nhiên sẽ nói sảng khoái như vậy, lúc nghe được chuyện giữa Khương Ấu Dao và Chu Ngạn Bang đã điều không thể, mối hôn nhân này có lẽ là không thành công thì trong lòng lại càng trầm xuống. Tất cả mọi người trong Khương gia hiểu được Khương Ấu Dao rễ tình đâm sâu với Chu Ngạn Bang, hiện giờ Khương Ấu Dao không vào được cửa Chu gia, Khương Ngọc Nga lại vào, Khương Ấu Dao không ghi hận Khương Ngọc Nga mới là lạ.
Tim Dương thị giống như đang trôi nổi ở trong bình nước vậy, không phân rõ trên dưới trái phải được nữa, mờ mịt ngơ ngác, hoảng loạn vô cùng.
Khương Ngọc Nga ở một bên nghe lại vui mừng trong lòng.
Bình tĩnh xem xét lại, giữa Thẩm Như Vân và Khương Ấu Dao, nếu phải chọn một người trở thành chính thê của Chu Ngạn Bang, Khương Ngọc Nga tình nguyện lựa chọn Thẩm Như Vân. Ngày ngày ở cùng một chỗ với Khương Ấu Dao sẽ làm Khương Ngọc Nga nghĩ tới ngày tháng mình không được coi trọng ở Khương gia, cũng sẽ nhắc nhở nàng ta một sự thật rằng nàng ta chỉ là một nữ nhi con vợ lẽ.
Khương Ngọc Nga cũng không nguyện ý ở cùng một chỗ với Khương Ấu Dao, so thân phận với Khương Ấu Dao thì nàng ta còn phải kính trà thỉnh an Khương Ấu Dao, chia thức ăn ân cần thăm hỏi, dường như mỗi ngày nàng ta phải khen tặng Khương Ấu Dao như vậy, không có gì khác biệt với bản thân trong quá khứ cả. Cứ như vậy, còn không bằng nàng ta đi hầu hạ một người xa lạ.
Trong ánh mắt Khương Ngọc Nga hiện vẻ vui sướng, lại rõ ràng lọt vào tầm mắt Khương Ấu Dao. Khương Ấu Dao chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lòng “bùng” lên đỉnh, vẻ vui sướng chói mắt kia làm Khương Ấu Dao mất đi lý trí, nàng ta lập tức nhảy dựng lên, nhào tới Khương Ngọc Nga.
“Tiện nhân!” Nàng ta hét chói tai.
Khương Ngọc Nga đang co rúm lại cả người, yếu đuối đáng thương quỳ ở đó, đột nhiên Khương Ấu Dao nhảy lên đánh người, lập tức bị đánh gục trên mặt đất, trâm cài trên búi tóc bị rơi xuống, đã bị Khương Ấu Dao đánh ngã xuống mặt đất.
Khương Ngọc Nga kêu thảm thiết một tiếng.
…
Nắng lười biếng chiếu lên những ô cửa sổ chạm khắc, một con chim hoàng oanh đậu lên hoa hải đường trên bệ cửa, vui vẻ hót líu lo.
Lúc Khương Lê đi tới, chú chim hoàng oanh kia bị giật mình, lập tức vỗ cánh phành phạch, chớp mắt đã bay lên cây cao.
Khương Lê giương mắt nhìn không trung bên ngoài, thời tiết rất tốt.
“Cô nương…cô nương…” Đồng Nhi chạy chậm từ bên ngoài vào.
Bạch Tuyết đang quét rác, lúc Đồng Nhi vào cửa, vì chạy quá vội dưới chân trượt một cái, lúc sắp ngã trên mặt đất, Bạch Tuyết vội vươn một cánh tay đỡ lấy nàng ấy, không hổ là Bạch Tuyết sức lực lớn, một bàn tay cũng có thể giữ vững vàng, lúc này Đồng Nhi mới đứng thẳng người lại, vô cùng biết ơn nói với Bạch Tuyết: “Cảm ơn ngươi nha Bạch Tuyết.”
“Có chuyện gì mà gấp gáp vậy?” Bạch Tuyết tò mò nói: “Từ từ nói không được sao?”
“Không được, chuyện lớn như thế, chậm rãi nói thì không mới mẻ nữa, cô nương…” Cuối cùng nàng ấy cũng tìm được Khương Lê đứng trước cửa sổ phơi nắng, nói: “Rốt cuộc cũng tìm thấy ngươi rồi, cô nương, hôm nay nô tỳ đi bên ngoài sân đã nghe nói một chuyện, cô nương có biết là chuyện gì không?”
Không đợi Khương Lê mở miệng, Bạch Tuyết đã xen mồm nói: “Ngươi không nói, làm sao cô nương biết là chuyện gì?”
“Ngươi đừng nói chuyện.” Đồng Nhi nói: “Nô tỳ nghe nói tối hôm qua ở Vãn Phượng Đường đã xảy ra chuyện, không biết vì chuyện gì mà Tam tiểu thư và Ngũ tiểu thư đánh nhau.”
“Đánh nhau?” Khương Lê thấy bất ngờ, nhưng ngẫm lại cũng thoải mái. Cả hai người Khương Ngọc Nga và Khương Ấu Dao vốn dĩ đều không phải người có thể kìm nén cơn giận, đánh nhau cũng rất bình thường. Chỉ là không nghĩ tới bọn họ sẽ ở Vãn Phượng Đường, ngay trước mặt Khương lão phu nhân cũng không biết thu liễm vài phần, lá gan không nhỏ.
“Ai đánh thắng?” Bạch Tuyết chỉ quan tâm chuyện này.
“Hahaha, Tam tiểu thư kiêu ngạo như vậy, đương nhiên là Tam tiểu thư đánh thắng. Nghe nói mặt của Ngũ tiểu thư còn bị Tam tiểu thư làm cho bị thương, chảy máu, lúc này xem như huỷ dung rồi. Chẳng qua điều kỳ quái chính là, Tam phu nhân và Tam lão gia cũng không nói gì, đêm qua tìm đại phu đến xem, việc này cứ như vậy cho qua, không hề trách cứ Tam tiểu thư, việc này thật sự quá kỳ quái.”
Đồng Nhi nhún vai: “Cũng không biết vì sao bọn họ đánh nhau mà.”
Khương Lê cười cười, nàng biết vì sao hai người đó làm vậy đấy.
Vì Chu Ngạn Bang.