Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê thấy dáng vẻ nghĩ không hiểu của Đồng Nhi và Bạch Tuyết, đành kể lại chuyện xảy ra vào tối qua cho các nàng nghe.
Cả hai nha đầu đều không đi theo tới cung yến nên cũng không biết còn có chuyện như vậy xảy ra, nghe Khương Lê tường thuật lại toàn bộ quá trình xong thì đều vô cùng ngạc nhiên. Khương Lê cũng không nói mình đã chọc ghẹo Khương Ngọc Nga như thế nào, chỉ nói trời xui đất khiến nên rượu thuốc chuẩn bị cho nàng bị Khương Ngọc Nga uống.
Đồng Nhi nghĩ mà sợ, lo sợ nói: “May mà Ngũ tiểu thư uống thứ thuốc đó, nếu là cô nương uống....” Đồng Nhi thực sự không dám nghĩ Khương Lê sẽ gặp phải chuyện gì, chỉ chắp tay trước ngực mặc niệm với trời: “Đây đều là phu nhân trên trời hiển linh, vẫn luôn âm thầm bảo vệ cô nương không bị tổn thương, a di đà phật...”
“Lòng dạ phu nhân quá độc ác.” Bạch Tuyết lại nhíu mày nói: “Làm như vậy chính là không để lại đường sống cho cô nương. Nhìn thì dịu dàng trìu mến, thật ra lại có tâm địa rắn rết. Cô nương, chúng ta không thể nói cho lão gia, để lão gia nhìn rõ gương mặt thật của bà ta sao?”
Khương Lê lắc đầu.
“Ta không có chứng cứ trong việc này, chỉ là lời nói một bên của ta, đương nhiên bọn họ cũng có thể phản bác. Hơn nữa hiện giờ Khương Ấu Dao vô cớ bị hủy mối hôn sự này, phụ thân vốn đã hổ thẹn với nàng ta, trong lòng càng thiên vị nàng ta hơn, ta nói cái gì cũng sẽ không tin tưởng. Nhưng cũng không sao.” Khương Lê nói: “Chỉ riêng việc huỷ bỏ hôn ước với Chu Ngạn Bang lần này cũng đã đủ khiến mẫu nữ hai người đó tổn tương nặng nề. Tóm lại là cũng không khiến ta bị thương, còn về khuôn mặt thật của bọn họ.” Khương Lê hơi mỉm cười: “Chỉ cần ta còn ở lại trong phủ một ngày thì luôn có thể tìm cơ hội.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết nhìn nhau.
Nếu Khương Lê đã nói như vậy rồi, các nàng chỉ đành từ bỏ. Đồng Nhi hỏi: “Vậy bây giờ rốt cuộc Chu Thế tử muốn làm thế nào? Là muốn cưới Ngũ tiểu thư vào cửa sao? Em thấy lão gia nhất định sẽ không để Tam tiểu thư gả cho Chu Thế tử đâu.”
Đến cả Đồng Nhi cũng nhìn ra được, trải qua chuyện như vậy, Khương Ấu Dao không thể vào cửa nhà Chu Ngạn Bang nữa, Khương Nguyên Bách nhất định sẽ không cho phép Khương Ấu Dao tự hạ thấp mình, cũng bôi nhọ thanh danh của Khương gia như vậy.
“Ngũ tiểu thư cũng không thể làm chính thê được.” Bạch Tuyết tiếp lời: “Không phải Chu Thế tử còn có dính dáng đến Thẩm gia tiểu thư sao?
Địa vị của Thẩm gia tiểu thư cao hơn Ngũ tiểu thư nhiều. Nếu như phải giải thích với Ngũ tiểu thư, vậy càng phải cho Thẩm gia tiểu thư một câu trả lời, giữa Thẩm gia tiểu thư và Ngũ tiểu thư, nhất định là thiên về Thẩm gia tiểu thư hơn.”
Đồng Nhi gật đầu thật mạnh, sau đó lại nhìn Khương Lê rồi mà vỗ ngực, trong lòng còn sợ hãi, nói: “Chu Thế tử dây dưa không rõ với nhiều nữ nhân như vậy, bây giờ còn chưa thành thân đâu... Vậy thì xem ra, người này thật sự không phải người tốt để kết đôi, cô nương sớm phủi sạch quan hệ với hắn cũng tốt, để hắn đi gieo tai họa cho người khác là được.”
Đồng Nhi thấy rất may mắn, may mà Khương Lê đã sớm giải quyết hôn ước với Chu Ngạn Bang, nếu không bây giờ người đau khổ không phải Khương Ấu Dao, mà là Khương Lê trước mặt.
“Nhưng mà.” Đồng Nhi bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, khó hiểu hỏi: “Trước đây chưa từng Chu Thế tử và Thẩm gia tiểu thư có quan hệ gì mà? Sao cuối cùng lại dính líu đến nhau thế? Là ngoài ý muốn sao?”
Chu Ngạn Bang uống say ngẫu nhiên nhìn thấy Thẩm Như Vân, trong lòng dâng lên cảm xúc nên mới có thể đột nhiên phi lễ, là như thế sao?
Nụ cười của Khương Lê lạnh nhạt hơn một chút.
Lang quân vô tình, thiếp lại cố ý, đây cũng không phải là chuyện ngoài ý muốn gì, mà là “hành động vĩ đại” do Thẩm Như Vân tỉ mỉ bố trí.
…
Thẩm gia.
Đám gia nhân cúi đầu nghiêm túc làm việc.
Mặc dù hiện giờ chủ tử đã là Trung Thư Xá lang, nhìn cũng rất khoan dung nhân ái, nhưng lão nương của Trung Thư Xá lang, còn có muội muội của hắn lại không dễ nói chuyện bằng Thẩm Ngọc Dung, hai nữ nhân này trời sinh đã có tính nết cay nghiệt. Đặc biệt là hiện tại, sự nghiệp làm quan của Thẩm Ngọc Dung ngày càng thành công, tính tình của hai nữ nhân này lại càng khó chịu hơn, như muốn phát tiết mọi cực khổ mà mình từng phải chịu đựng để bù đắp những đau khổ trong quá khứ vậy.
Mà biện pháp phát tiết, đương nhiên là tra tấn hạ nhân.
Bọn hạ nhân của Thẩm phủ đều hiểu được hai vị nữ chủ tử hà khắc với mọi người, bởi vậy lúc làm việc không dám phân tâm một chút nào, cực kỳ cẩn thận.
Trong phòng, Thẩm Như Vân đang giằng co với Thẩm Ngọc Dung.
“Muội thật sự quá đáng!” Thẩm Ngọc Dung nói.
Thẩm Như Vân không đồng ý, trả lời: “Ca, người làm sai không phải ta, là Chu Ngạn Bang nhà Ninh Viễn Hầu, sao huynh còn trách ta chứ, rốt cuộc huynh có phải Đại ca của ta không vậy?”
Thẩm Ngọc Dung không những không giận mà còn cười, nhìn Thẩm Như Vân, hỏi: “Ồ? Thật sự là hắn làm sai sao?”
Ánh mắt của hắn vô cùng sắc nhọn, như là “vèo” một cái đã chui thẳng vào lòng người ta, khiến mọi suy nghĩ trong lòng đều bị nhìn thấu không còn cái gì. Thẩm Như Vân co rúm lại một chút, căng da đầu nói: “Không sai!”
Thẩm Ngọc Dung bình tĩnh nhìn nàng ta.
Thẩm Như Vân hơi chột dạ.
Vào đêm cung yến kia, kết quả mọi người thấy được chính là Ninh Viễn Hầu Thế tử Chu Ngạn Bang cùng đường muội Khương Ngọc Nga của vị hôn thê lén gặp riêng trong cung, điên loan đảo phượng, còn ý đồ làm nhục muội muội Thẩm Như Vân của Trung Thư Xá lang. Ninh Viễn Hầu thế tử cũng không phải là quân tử nhẹ nhàng như bề ngoài, mà là người trầm mê sắc dục.
Mọi người đều thấy một kết quả như vậy, lại không một ai biết được đêm hôm đó cụ thể đã xảy ra chuyện gì. Thậm chí đến cả Chu Ngạn Bang và Khương Ngọc Nga có lẽ cũng không quá rõ ràng, người biết rõ ràng nhất chính là Thẩm Như Vân.
Đêm hôm đó, nàng ta vô tình gặp được Khương Lê ở trong hoa viên, biết được hướng đi của Chu Ngạn Bang, giãy giụa mấy phen, rốt cuộc vẫn không khống chế được sự nhớ thương trong lòng, cũng tự mình tiến Dục Tú các, tính toán “ngẫu nhiên gặp được” cùng Chu Ngạn Bang, ít nhất cũng nói mấy câu với hắn, để Chu Ngạn Bang nhớ kỹ mình, biết được có một người như thế chứ không phải là một người xa lạ.
Cho tới bây giờ, Thẩm Như Vân vẫn thấy may mắn vì mình đưa ra quyết định này.
Lúc nàng ta đẩy cửa Dục Tú các ra, khi nhìn thấy Khương Ngọc Nga và Chu Ngạn Bang kề môi áp má liều chết triền miên, thiếu chút nữa đã không nhịn được mà hét lên một tiếng. Phẫn nộ và lòng đố kỵ lập tức bao phủ nàng ta, Thẩm Như Vân gần như không chút do dự muốn chạy ra ngoài, công bố chuyện gièm pha này cho thiên hạ biết, trả thù nam nhân làm nàng ta bị tổn thương cùng với nữ nhân không biết liêm sỉ kia.
Trước khi rời đi, không biết xuất phát từ tâm trạng gì, Thẩm Như Vân lại lui trở về, nàng ta muốn chất vấn Chu Ngạn Bang vì sao phải làm như vậy. Nếu trước đó nàng ta không thể không từ bỏ, chỉ có thể đứng từ xa nhìn nam nhân mình yêu thương sâu dậm, là bởi vì Chu Ngạn Bang và Khương Ấu Dao đã đính thân, nhưng Chu Ngạn Bang đã đính hôn, vì sao phải ở cùng Khương Ngọc Nga, chẳng lẽ người hắn thích chính là Khương Ngọc Nga?
Thẩm Như Vân liếc mắt một cái đã nhận ra Khương Ngọc Nga, muội muội của Khương Ấu Dao, một con chó đáng ghét vẫn luôn vẫy đuôi lấy lòng Khương Ấu Dao.
Chỉ là sau khi Thẩm Như Vân lấy hết can đảm chất vấn Chu Ngạn Bang, Chu Ngạn Bang lại không trả lời. Hình như hắn nghe thấy Thẩm Như Vân nói chuyện, ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Như Vân, nhưng biểu cảm trên mặt lại mơ màng, giống như đã uống say vậy, đỏ ửng khác với bình thường.
Thẩm Như Vân nhớ tới lời Khương Lê nói, Chu Ngạn Bang uống say đang nghỉ ngơi, nghĩ chẳng lẽ Chu Ngạn Bang uống say rồi, trong lòng lại thấy hơi may mắn, là Chu Ngạn Bang uống say nên vô ý làm chuyện thế này sao?
Khi nàng ta đánh bạo lại gần một chút, cố nén nội tâm chán ghét nhìn về phía Khương Ngọc Nga, phát hiện Khương Ngọc Nga cũng giống Chu Ngạn Bang, mơ màng không tỉnh táo.
Nhưng cho dù là người say rượu cũng không nên có dáng vẻ này.
Thẩm Như Vân loáng thoáng phát giác ra chút cảm giác quen thuộc, cảm thấy hình như đã từng nhìn thấy hình ảnh này ở đâu đó, mãi đến khi nàng ta thấy nửa thanh huân hương đang cháy trong góc phòng, nửa thanh còn lại đã biến thành tro tàn rơi trên mặt đất.
Thẩm Như Vân bừng tỉnh hiểu ra!
Nàng ta hiểu rõ vì sao cảnh tượng trước mắt lại quen thuộc như thế, khiến nàng ta không nhịn được mà nghĩ xem có phải đã gặp ở đâu rồi không, hiện giờ rốt cuộc cũng hiểu ra, đây còn không phải là hình ảnh trước đây khi Đại tẩu của nàng ta, Tiết Phương Phỉ bị người ta bắt được đang ở cùng “gian phu” đó sao?
Gần như giống nhau như đúc!
Khi đó Tiết Phương Phỉ cũng như thế, mơ màng không tỉnh táo, sao còn không rõ mình đang ở trong hoàn cảnh gì. Khó khăn lắm mới đánh thức được, các phu nhân vây xem bên ngoài muốn nhìn cảnh tượng này cũng khá nhiều rồi.
Cũng là hai người mơ màng sắp ngủ không tỉnh táo, cũng là huân hương giống nhau, cũng là hương vị sâu xa như vậy.
Thẩm Như Vân ngẩn ngơ trong phòng hồi lâu, càng có thể cảm giác được miệng nóng lưỡi khô, một dòng nhiệt xa lạ dâng lên trong cơ thể.
Nếu như nàng ta chưa trải qua chuyện của Tiết Phương Phỉ, với đầu óc không tính là thông minh của Thẩm Như Vân, đương nhiên sẽ không hiểu có chuyện gì đang xảy ra. Nhưng bởi vì từng có kinh nghiệm, lúc này Thẩm Như Vân vô cùng thông minh, lập tức đã đoán được rốt cuộc có chuyện gì.
Chu Ngạn Bang và Khương Ngọc Nga bị người ta tính kế!
Việc đã đến nước này, Thẩm Như Vân lại do dự.
Nếu Chu Ngạn Bang đã bị người ta tính kế thì không phải là ý định của hắn, đương nhiên nàng ta cũng không nên trả thù hắn, không cần gọi người tới xem trò gièm pha này. Nhưng nếu như không gọi họ dậy, sau khi tỉnh lại, liệu Khương Ngọc Nga có mượn cơ hội này để dính lấy Chu Ngạn Bang không? Càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này có thể xảy ra, thậm chí Thẩm Như Vân còn nghĩ, nói không chừng, người lập bẫy tính kế Chu Ngạn Bang chính là Khương Ngọc Nga.
Có phỏng đoán này, Thẩm Như Vân càng cảm thấy điều mình nghĩ là đúng. Phải biết với thân phận của Khương Ngọc Nga, tương lai muốn gả cho con cháu nhà quan là chuyện không thể, càng đừng nói là Ninh Viễn Hầu Thế tử mà bất kỳ thiếu nữ nào cũng rung động của Yến Kinh. Cho dù gả cho Ninh Viễn Hầu Thế tử làm thiếp, cũng coi như là Khương Ngọc Nga trèo cao.
Nghĩ như vậy, Thẩm Như Vân lại cảm thấy canh cánh trong lòng, nhìn Khương Ngọc Nga vô cùng chướng mắt. Nếu như nàng ta cứ rời đi như vậy, chẳng phải là để Khương Ngọc Nga đạt được ý nguyện sao? Để Khương Ngọc Nga chiếm được tiện nghi là chuyện mà Thẩm Như Vân không muốn nhìn thấy.
Nghĩ tới nghĩ lui, Thẩm Như Vân cũng không nghĩ ra biện pháp nào tốt, không khỏi tức giận, sao người dây dưa cùng Chu Ngạn Bang không phải nàng ta chứ? Nếu hiện giờ người nằm cùng một chiếc giường với Chu Ngạn Bang là nàng ta, vậy chuyện này dễ dàng hơn nhiều, với thân phận muội muội của Trung Thư Xá lang, Chu Ngạn Bang cưới nàng ta không phải là được rồi sao, còn môn đăng hộ đối, vô cùng xứng đôi. Mà đã có chuyện giữa phu thê, cho dù Khương Ấu Dao có không cam lòng như thế nào đi nữa thì cũng phải chặt đứt quan hệ với Chu Ngạn Bang.
Khương gia sẽ không cho phép Khương Ấu Dao làm bình thê.
Vốn là chuyện tùy ý tưởng tượng ra, sau khi nghĩ đến, Thẩm Như Vân bỗng sững sờ.
Đúng vậy, nếu như nàng ta và Chu Ngạn Bang dây dưa với nhau, Khương Ấu Dao sẽ không thể làm gì nữa, vậy vì sao lại không làm như thế chứ?
Dù sao hiện giờ Chu Ngạn Bang cũng đã bị người ta hạ dược, đầu óc không tỉnh táo, cho dù thêm một người “dây dưa” thì Chu Ngạn Bang cũng sẽ không biết.
Có điều Thẩm Như Vân cũng hiểu rõ, bây giờ thân phận của mình không giống trong quá khứ, còn có ca ca là Trung Thư Xá lang nữa. Nếu mình làm quá khó coi, vậy xem như Thẩm Như Vân không còn mặt mũi, có lẽ sẽ ảnh hưởng tới con đường làm quan của Thẩm Ngọc Dung. Nàng ta không thể giống Khương Ngọc Nga, không thể quần áo lộn xộn ngủ bên cạnh Chu Ngạn Bang như vậy được, nàng ta là nữ tử, nàng ta phải suy nghĩ cho danh dự của mình.
Về chuyện lần này, có lẽ Thẩm Như Vân đã dùng hết tất cả thông minh tài trí trong cuộc đời này rồi, bịa đặt ra một câu chuyện ‘bị làm nhục’, kể từ đó, nàng ta sẽ trở thành người bị hại ai cũng thấy đáng thương, nhưng cũng đã có quan hệ da thịt với Chu Ngạn Bang, có thể lấy chuyện này để Chu Ngạn Bang chịu trách nhiệm với mình.
Mọi chuyện tiến hành vô cùng thuận lợi, thậm chí Công chúa Vĩnh Ninh cũng đứng về phía nàng ta giúp nàng ta nói chuyện, nghe giọng điệu của Ninh Viễn Hầu, tất nhiên cũng sẽ cho nàng ta một lời giải thích.
Ngay cả khi đi ngủ, Thẩm Như Vân cũng muốn gả cho Chu Ngạn Bang làm Thế tử phu nhân.
Nhưng không nghĩ tới ca ca ruột của mình, Thẩm Ngọc Dung lại không đứng bên này, ngược lại còn chỉ trích nàng ta không nên làm như vậy.
Bị ánh mắt của Thẩm Ngọc Dung nhìn đến run rẩy trong lòng, Thẩm Như Vân chuyển hướng câu chuyện, nói: “Ca! Hiện giờ còn nói mấy chuyện này để làm gì chứ? Ninh Viễn Hầu đã nói sẽ cho chúng ta một lời giải thích, hiện giờ ta và Chu Thế tử có quan hệ như vậy, người khác cũng không dám cưới ta nữa, ngoại trừ gả cho hắn, ta không có cách nào khác!”
“Không có cách khác?” Thẩm Ngọc Dung hừ một tiếng: “Lúc muội làm ra chuyện như vậy, sao lại không nghĩ tới bây giờ không còn cách nào khác!”
Trong lòng Thẩm Như Vân chấn động, Thẩm Ngọc Dung vẫn đoán ra được, cũng đúng, với tâm tư của Thẩm Ngọc Dung, không thể không đoán ra sự kỳ lạ trong đó.
“Ta biết muội thích hắn, nhưng hắn là nữ tế của Khương gia!” Thẩm Ngọc Dung nói: “Hiện giờ Khương gia chỉ có thể từ hôn, muội hại Khương gia và Chu gia trở mặt thành thù, muội cho rằng Ninh Viễn Hầu phủ sẽ không hận muội à? Khương gia cũng sẽ ghi nợ trên đầu muội!”
Thẩm Như Vân ghét nhất là nhắc tới Khương gia, tuy hiện giờ nàng ta cũng là muội muội của Trung Thư Xá lang, nhưng vẫn không tôn quý bằng thiên kim Thủ phụ, nàng ta không nhịn được mà châm chọc: “Khương gia Khương gia, huynh chỉ biết Khương gia thôi, nói cho cùng, huynh vẫn chỉ để ý con đường làm quan của huynh. Hiện giờ Công chúa điện hạ cũng ở Thẩm gia chúng ta, huynh cần gì phải sợ Khương gia chứ, huynh...”
“Chát” một tiếng, giọng nói của Thẩm Như Vân đột nhiên im bặt.
Bởi vì Thẩm Ngọc Dung đánh một cái lên trên mặt nàng ta.
Thẩm Như Vân bị đánh cho lảo đảo cả người, suýt nữa té ngã. Chỉ thấy hai mắt Thẩm Ngọc Dung đỏ bừng, bàn tay run rẩy, nhìn nàng ta, ánh mắt âm u, hắn nói: “Chú ý lời nói của muội.”
Thẩm Như Vân sợ tới mức đến khóc cũng không dám.
Nàng ta hiểu được Đại ca của mình là người thông minh, từ nhỏ đã đọc sách rất tốt, tiên sinh trong học đường còn nói, Thẩm gia bọn họ sớm muộn gì cũng có một Trạng Nguyên lang. Sau đó, quả nhiên Thẩm Ngọc Dung đã trở thành Trạng Nguyên.
Thẩm Ngọc Dung đối xử với Thẩm mẫu và Thẩm Như Vân rất tốt, nhưng những lúc Thẩm Như Vân thật sự chọc giận hắn, khiến Thẩm Ngọc Dung nổi giận, Thẩm Như Vân cũng sẽ kiêng kỵ. Nhưng không biết từ khi nào, có lẽ là sau khi Tiết Phương Phỉ chết đi, Thẩm Như Vân cảm thấy Đại ca nhà mình trở nên âm trầm hơn, xa lạ hơn, ví dụ như hiện tại, nàng ta cực kỳ sợ hãi, nàng ta không biết Thẩm Ngọc Dung sẽ làm ra chuyện gì.
Thẩm mẫu ở bên ngoài nghe được động tĩnh thì vội đẩy cửa tiến vào, vừa vào cửa đã thấy Thẩm Như Vân ôm mặt hai mắt rưng rưng, vội vàng đi qua gỡ tay Thẩm Như Vân ra, vừa nhìn thấy vết thương trên mặt Thẩm Như Vânthì tức giận nói: “Ngọc Dung, sao con có thể ra tay với muội muội của con được!”
Thẩm Ngọc Dung thấy Thẩm mẫu tới, lập tức bất đắc dĩ ấn giữa trán, nói: “Mẹ, việc này không cần người nhúng tay.”
“Sao có thể không nhúng tay được!” Thẩm mẫu nói: “Ta là mẹ của con! Đêm qua Như Vân phải chịu ấm ức lớn như vậy, con bé làm sai cái gì? Con bé là muội muội con! Ta biết con có bản lĩnh lớn, bây giờ ta không quản được con nữa, nếu như con cảm thấy ta và Như Vân vướng víu, chê chúng ta mất mặt không làm người nhà của con được thì sớm cho ta biết. Ta và Như Vân sẽ thu dọn đồ về quê, không dám trêu chọc vị Trạng Nguyên gia là con nữa!” Nói xong lời cuối cùng, dứt khoát đặt mông ngồi xuống mặt đất, kêu gào: “Đều do lão gia chết sớm, để lại cục diện rối rắm như vậy, khó khăn lắm mới ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn nhi tử, bây giờ lại không nhận thân nương, đúng là tạo nghiệt mà...”
Thẩm Như Vân vội vàng ngồi xổm xuống theo, hai mẫu nữ ôm đầu khóc rống.
Hạ nhân bên ngoài càng sợ tài mức không dám thở mạnh chút nào, ra vẻ không nhìn thấy, cách ra thật xa. Cảnh tượng này không lạ lẫm gì trong Thẩm phủ, mỗi khi Thẩm mẫu không làm gì được Thẩm Ngọc Dung, kiểu gì cũng dùng chiêu khóc thét này ép Thẩm Ngọc Dung phải thỏa hiệp.
Quả nhiên, Thẩm Ngọc Dung lập tức bại trận, hắn nói: “Mẹ, ta nói mặc kệ hai người khi nào chứ, đều là nhi tử không tốt, nhi tử bất hiếu, là nhi tử sai rồi. Như Vân, trưa nay ta đến Ninh Viễn Hầu phủ một chuyến, việc này sẽ không để muội chịu ấm ức, Chu Ngạn Bang... Muội cứ yên tâm ở nhà chờ đi.”
Thẩm Như Vân mừng thầm trong lòng, nhưng vẫn thút tha thút thít nói: “Đại ca chớ gạt muội, cũng đừng cảm thấy là muội muội không chịu buông tha, hiện giờ nếu Ninh Viễn Hầu phủ không cho muội một câu trả lời, muội cũng không có nơi khác để đi nữa, chỉ đành xuống tóc làm ni cô thôi. Người của Yến Kinh đối xử với nữ tử không trong sạch như thế nào, huynh cũng biết đấy...” Nàng ta đột nhiên im miệng, lo sợ bất an nhìn thoáng qua Thẩm Ngọc Dung.
Thẩm Ngọc Dung không cho phép nhắc một câu nào về Tiết Phương Phỉ trong phủ, mọi người đều suy đoán là bởi vì thừa nhận mình phải đội nón xanh, thê tử tư thông với người khác là chuyện vô cùng nhục nhã với một trượng phu.
Giữa mày Thẩm Ngọc Dung hơi nhảy dựng lên, cũng không tức giận, chỉ là đột nhiên an tĩnh lại, vẻ mặt cũng trở nên lãnh đạm, hắn nói: “Ta biết rồi. Hai người ở trong phủ chờ đi, ta đi ra ngoài một chuyến.”
Dứt lời, vậy mà hắn cũng không quản Thẩm Như Vân và Thẩm mẫu nữa, trực tiếp đi ra ngoài.
Lần này Thẩm mẫu cũng không tiếp tục kêu gào nữa, chỉ chờ sau khi Thẩm Ngọc Dung rời đi, bà ta vỗ một phát vào sau lưng Thẩm Như Vân, oán trách nói: “Đang êm đẹp, con nhắc tới chuyện kia làm gì? Con xem ca ca của con đi, lại không thoải mái rồi.”
Trong lòng Thẩm Như Vân cũng rất hối hận, nút thắt này vẫn chưa được tháo ra, nàng ta cũng không muốn chọc cho Thẩm Ngọc Dung tức giận, nhưng ngoài miệng lại không buông được, nói: “Rốt cuộc là Đại ca làm sao thế? Nhắc tới người đó còn làm ra vẻ, không phải là vẫn nhớ nàng ta chứ?”
“Nói bậy gì đó?” Thẩm mẫu lập tức nói: “Đại ca con và nữ nhân kia đã sớm không còn quan hệ gì nữa rồi! Ả ta khiến Đại ca con bị cả kinh thành chê cười, trong thiên hạ có nam nhân nào có thể bao dung cho thê tử ngoại tình chứ, ả ta chết là tốt, nếu không như thế, Đại ca con còn bị ả ta liên lụy, sao có thể có được tiền đồ tốt như bây giờ?”
Nhìn dáng vẻ nghiêm khắc của Thẩm mẫu, Thẩm Như Vân cũng không dám phản bác gì, một lát sau, nàng ta nói: “Mẹ, Đại ca thật sự sẽ đến Ninh Viễn Hầu phủ nói chuyện giúp con sao?”
“Đương nhiên rồi!” Thẩm mẫu nắm tay Thẩm Như Vân, trong mắt hiện lên sự sắc bén: “Cho dù Đại ca con không ra mặt, Ninh Viễn Hầu phủ làm nhục sự trong sạch của con trước mặt nhiều người như vậy, đương nhiên phải cho con một lời giải thích, nếu thật sự không được thì lại nhờ Công chúa hỗ trợ... Tóm lại, nhất định không thể để con chịu ấm ức!”
Thẩm Như Vân hơi chột dạ, chuyện nàng ta tính kế Chu Ngạn Bang, ngoại trừ Thẩm Ngọc Dung đoán được thì ngay cả Thẩm mẫu cũng không biết. Nếu như Ninh Viễn Hầu phủ biết được chân tướng, nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua, nhưng nhìn tình trạng của Chu Ngạn Bang thì sẽ không biết được chân tướng đâu.
Kể từ đó, việc này sẽ không còn kẽ hở, nàng ta có thể thuận lợi gả vào Ninh Viễn Hầu phủ.
Cuối cùng nàng ta cũng được như ước muốn.
…
Giờ phút này ở Ninh Viễn Hầu phủ, tiếng khóc của nữ tử truyền đến từ đại sảnh.
“Lão gia, đừng đánh, đừng đánh nữa! Ngạn Bang không chịu nổi đòn roi như vậy, mau dừng tay!”
Ninh Viễn Hầu phu nhân đưa tay đoạt lấy cây roi trên tay Ninh Viễn Hầu, bị Ninh Viễn Hầu đẩy té ngã trên mặt đất, trơ mắt nhìn cây roi đen nhánh sáng bóng kia đặt trên lưng Chu Ngạn Bang, Chu Ngạn Bang lập tức kêu một tiếng thảm thiết.
Hạ nhân trong sảnh và những người khác của Ninh Viễn Hầu phủ đều không dám cầu tình cho Chu Ngạn Bang. Chu Ngạn Bang quỳ trên mặt đất, cố ý muốn tránh né đòn roi của phụ thân thì lại bị đánh mạnh hơn.
Trên lưng hắn lập tức có vết thương màu đỏ hiện ra, vết thương nhô lên nối tiếp nhau, bởi vì thường ngày chăm sóc da thịt non mịn, nên trông vết thương cực kỳ đáng sợ.
Ninh Viễn Hầu vừa đánh vừa mắng: “Tiểu tử hoang đường!”
Ninh Viễn Hầu phu nhân làm thế nào cũng không khuyên can được, chỉ đành trơ mắt nhìn Ninh Viễn Hầu đánh mệt rồi ném chiếc roi trong tay đi, hừ một tiếng, không thèm quay đầu đã rời đi.
Ninh Viễn Hầu phu nhân vội vàng nhào lên, thấy dáng vẻ hơi thở thoi thóp của Chu Ngạn Bang, nước mắt lập tức trào ra, quát hạ nhân bên cạnh: “Mau đi mời lang trung!”
Lang trung tới rất nhanh, viết mấy đơn thuốc cho Chu Ngạn Bang, Ninh Viễn Hầu phu nhân vội vàng gọi người đi lấy rồi vào phòng bếp sắc thuốc, sau đó lại tự mình bôi cao dược lên lưng Chu Ngạn Bang.
Một lát sau, lúc này CHu Ngạn Bang đang hôn mê mới từ từ tỉnh lại, gọi một tiếng: “Mẹ.”
Nước mắt của Ninh Viễn Hầu phu nhân rơi trên mu bàn tay, trong lòng tức giận mà không làm được gì, hận không thể duỗi tay đánh Chu Ngạn Bang hai cái, rồi lại không nỡ xuống tay, chỉ nói: “Rốt cuộc con đã gây ra chuyện gì thế?”
Chu Ngạn Bang cũng không nói nên lời.
Gây ra chuyện gì? Từ đêm qua đến bây giờ, hắn đều rất mơ hồ, chuyện gì cũng không rõ ràng.
Ninh Viễn Hầu phu nhân lại nói: “Con và Khương Ngọc Nga ở cùng nhau thì dễ nói, dù gì cũng chỉ là nữ nhi của một thứ tử, nếu thật sự không được thì nạp vào làm quý thiếp cũng xem như xong rồi. Nhưng đang êm đẹp, con lại đi trêu chọc Thẩm Như Vân làm cái gì? Đó chính là muội muội của Trung Thư Xá lang, bây giờ Hoàng Thượng coi trọng Thẩm Ngọc Dung nhất, con trêu chọc Thẩm gia, Hoàng Thượng nhất định sẽ không hài lòng về con, cũng sẽ thấy thất vọng với Ninh Viễn Hầu phủ chúng ta, vậy nên phụ thân con mới tức giận như vậy.”
Chu Ngạn Bang nghe xong thì nhức đầu, hắn trêu chọc Thẩm Như Vân khi nào chứ, đến cả mặt Thẩm Như Vân trông như thế nào cũng không rõ lắm, muội muội của Trung Thư Xá lang, đêm qua xảy ra chuyện, khi nàng ta than thở khóc lóc lên án thì mới là lần đầu tiên Chu Ngạn Bang nhìn thấy rõ dáng vẻ của nữ tử này. Sao hắn lại làm nhục một nữ tử xa lạ như vậy được? Bản thân Chu Ngạn Bang cũng không thể hiểu nổi.
“Lúc trước không phải con nói người con vừa ý chính là Khương gia Nhị tiểu thư Khương Lê sao, đã vừa ý nàng ta, sao lại còn tìm tới Khương gia Ngũ tiểu thư chứ, còn có Thẩm Như Vân, Ngạn Bang, rốt cuộc trong lòng con nghĩ như thế nào vậy? Sao con lại làm ra chuyện hồ đồ như vậy chứ?”
Khương Lê? Chu Ngạn Bang sững sờ, hắn lập tức không còn để ý đến sự đau đớn do đòn roi để lại trên lưng nữa. Chu Ngạn Bang nghĩ tới, đêm qua, rõ ràng là hắn hẹn gặp Khương Lê ở Dục Tú các, sao lại biến thành Khương Ngọc Nga? Khi đó hắn thấy có người tới Dục Tú các, cho rằng đó là Khương Lê đến như đã hẹn, trong lòng vô cùng vui mừng nên mới không kìm lòng được. Chẳng lẽ từ khi đó, người tới thật ra là Khương Ngọc Nga sao?
Thấy Chu Ngạn Bang ngây người không nói lời nào, Ninh Viễn Hầu phu nhân hỏi: “Con làm sao vậy?”
Chu Ngạn Bang lấy lại tinh thần, nói qua loa: “Không sao.”
Trong lòng lại như có sóng to gió lớn, thật sự không thể bình tĩnh.
Khương Lê biến thành Khương Ngọc Nga, đây là chuyện gì? Đã cho người đưa tờ giấy kia đến tay Khương Lê, người báo lại cũng nói rõ ràng, Khương Lê đã nhận được tờ giấy đó. Những thứ quan trọng thế này, tất nhiên Khương Lê cũng sẽ không tiện tay ném lung tung để người ta nhặt được.
Chu Ngạn Bang lại nghĩ tới đêm qua, sau khi Thẩm Như Vân dẫn đám người tới, Khương Lê cũng đứng trong đám người, ánh mắt nhìn hắn không hề ngạc nhiên, bình tĩnh đến mức làm người ta run rẩy.
Nàng đã biết từ sớm.
Giống như bị một chậu nước lạnh dội vào đầu,
Chu Ngạn Bang chỉ cảm thấy toàn thân đều lạnh tới run rẩy, cơ thể càng lạnh hơn, ngọn lửa thù hận và phẫn nộ càng lúc càng lớn, càng ngày càng mạnh.
Khương Lê không muốn giữ hẹn với hắn, nên dứt khoát hợp tác với Khương Ngọc Nga để hãm hại hắn. Khương Ngọc Nga trăm phương nghìn kế muốn gả vào Chu gia, nhất định là Khương Lê đã sớm biết việc này, nên mới đưa tờ giấy đó cho Khương Ngọc Nga.
Kể từ đó, nàng có thể đứng ở trong đám người, lạnh lùng nhìn trò hề của hắn!
Trong lòng Chu Ngạn Bang rất phẫn nộ.
Cho dù hắn có ngốc, cũng biết sau khi trải qua chuyện đêm qua, con đường làm quan của hắn xem như đã bị huỷ hoại. Môn sinh đi ra từ Quốc Tử Giám, điều cần thiết nhất chính là đức hạnh. Đức hạnh của hắn bị nhiều người nghiệm chứng như vậy, đã trở thành trò cười rồi. Hồng Hiếu đế không vui, hắn không có cơ hội thể hiện bản thân trên con đường làm quan nữa!
Tất cả những chuyện này đều là do Khương Ngọc Nga và Khương Lê ban tặng.
Chu Ngạn Bang hận Khương Ngọc Nga, càng hận Khương Lê hơn. Khương Lê không đến chỗ hẹn cũng thôi đi, còn dùng biện pháp làm nhục người khác như vậy. Nàng làm như không thấy tấm lòng chân thành của hắn, còn bỏ đi như giày rách. Dùng biện pháp như vậy để huỷ hoại cả đời hắn.
Đúng là một nữ nhân ác độc!
Thấy Chu Ngạn Bang gần như run rẩy toàn thân, Ninh Viễn Hầu phu nhân hơi sốt ruột, hỏi hắn: “Có phải có chỗ nào không thoải mái không? Lại để lang trung đến xem nhé?”
“Không cần.” Chu Ngạn Bang cố nén sự đau đớn trên lưng và sự rét lạnh trong lòng, nói: “Mẹ, tiếp theo nên làm thế nào đây? Trước mắt con và Khương Ngũ tiểu thư, Thẩm tiểu thư đều có liên quan, con nên làm thế nào?” Hắn hạ khóe miệng: “Có lẽ không thể tiếp tục mối hôn sự với Khương Ấu Dao được nữa.”
Ninh Viễn Hầu phu nhân yên lặng trong chốc lát, lắc đầu: “Sáng sớm hôm nay, Khương gia đã phái người tới rồi.” Giọng điệu của bà ấy cũng không biết là phẫn nộ hay tiếc nuối: “Mối hôn sự với Khương Ấu Dao, con cứ coi như chưa từng xảy ra đi.”
Chu Ngạn Bang nói: “Không sao, vốn dĩ hôn sự của con và Khương Ấu Dao cũng là không nên.”
Ninh Viễn Hầu phu nhân cảm thấy lời hắn nói hơi kỳ quái, không nhịn được mà nhìn hắn.
Trong lòng Chu Ngạn Bang lại nghĩ, hôn sự của hắn và Khương Ấu Dao vốn chỉ là thay thế cho hắn và Khương Lê. Hiện giờ Khương Ấu Dao rời đi, cũng coi như về lại lúc ban đầu.
Nhưng dường như ngọn nguồn giữa hắn và Khương gia vẫn chưa bị cắt đứt toàn bộ.
“Khương Ngọc Nga thì sao?” Chu Ngạn Bang hỏi: “Hình như con phải sắp xếp cho nàng ta một danh phận, mẹ, để nàng ta làm thiếp thì thế nào?”
“Vậy là tốt nhất.” Ninh Viễn Hầu phu nhân hừ một tiếng: “Cũng không nhìn xem nàng ta có thân phận gì, nếu như chuyện này vẫn không thỏa mãn được nàng ta, vậy tốt nhất là nên từ bỏ ý định muốn vào Ninh Viễn Hầu phủ đi.”