Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Không ai nói gì.
Dưới rừng hoa đào, trên nóc nhà, một nam nhân dung mạo tuấn tú phong nguyệt rũ mắt nhìn về phía Khương Lê.
Nụ cười của hắn có chút tinh quái, không rõ là bạn hay thù, thiện hay ác.
Đồng Nhi vẫn còn ngơ ngác không khỏi nghi ngờ hỏi: "... Hoa Tiên sao?"
Vẻ tuấn tú của nam nhân này vừa giống quỷ vừa giống tiên, khí chất tao nhã đến mức thực sự khiến người khác ngẩn ngơ.
Khương Lê còn chưa kịp nói gì, nghe thấy tiếng động đột nhiên vang lên bên ngoài, tim Khương Lê đập thình thịch, nàng lại ngẩng đầu nhìn lên mái nhà, chỉ thấy nam nhân xinh đẹp trên mái nhà đã biến mất, chỉ còn lại cành hoa đào đung đưa nhẹ nhàng như đang khiêu vũ như một giấc xuân đẹp khá dài.
Đồng Nhi cũng kinh ngạc không kém, dụi dụi mắt nói: "Nô tỳ đang nằm mơ sao?"
Khương Lê nói: "Không phải mơ, mà là thực..." Nàng nghe thanh âm càng ngày càng gần, khóe miệng nhếch lên, quên đi sự nghi ngờ trước đó, nói: "Chúng ta tới Phật đường quỳ đi."
Đồng Nhi lúc này rất ngạc nhiên và bối rối nhưng cũng không hỏi nhiều, nàng ta cùng Khương Lê đi đến Phật đường, quỳ xuống trước mặt tượng Bồ Tát, đặt đĩa hoa quả cúng lại. Hai người vừa quỳ xuống đã nghe thấy âm thanh náo nhiệt từ bên ngoài truyền vào, có người ra sức đập cửa lớn của am ni cô.
Tiếng gõ cửa đánh thức các ni cô trong chùa, có người đi mở cửa, đèn lồng trong am ni cô lần lượt sáng lên, tiếng ồn bên ngoài càng lúc càng lớn, Khương Lê bình tĩnh cùng Đồng Nhi quỳ xuống.
Đột nhiên có người xông vào Phật đường, đầu tiên là một ma am cầm đèn lồng, bà ấy dường như không ngờ rằng đã muộn như vậy trong Phật đường lại có hai người đang quỳ gối, bà ấy nói với người phía sau: “Phu nhân, ở đây vẫn còn hai ni cô nữa.”
Sau đó, một nhóm người phía sau cả nam lẫn nữ lần lượt đi tới, trên người đều mặc quần áo sang trọng.
Người được gọi là “Phu nhân” có nước da trắng, dáng người mảnh khảnh, khi bước tới nhìn thấy Khương Lê thì sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu nói với bà lão: "Nàng không phải là ni cô, vẫn còn có tóc, người bên cạnh là nha hoàn chăng."
Khương Lê kinh ngạc nhìn đoàn người đi vào, nàng có mái tóc đen dài tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, thân hình gầy gò trong truy y màu xám, ánh mắt ôn hòa, dù thể trạng yếu đuối nhưng trước tượng Bồ Tát lại toát lên vẻ thanh nhã, yêu kiều khiến người đối diện rất có thiện cảm.
Có lẽ vì nàng còn nhỏ tuổi nên phu nhân khi nói chuyện với nàng cũng nhẹ nhàng hơn: “Tiểu cô nương, muộn thế này rồi, sao ngươi còn ở đây?”
Khương Lê nói: “Ta đã làm sai, sư thái nói ta quỳ ở đây sám hối.”
Tất cả mọi người có mặt đều rất kinh ngạc, có người tức giận nói: "Đã muộn như vậy rồi, sao lại để hai tiểu cô nương quỳ gối tại Phật đường, nếu cơ thể nhiễm bệnh thì phải làm sao? Không phải người ta thường nói người xuất gia có lòng từ bi sao? Sao có thể tàn nhẫn như vậy!”
Đồng Nhi nhìn xung quanh, chợt tỉnh táo lại, lập tức thay đổi sắc mặt nói: “Là nô tỳ, hôm qua khi mang đồ ăn cho tiểu thư vô tình làm vỡ đĩa, Tĩnh An sư thái nói để nô tỳ và tiểu thư quỳ trong phật đường này." Nàng ta lại lau nước mắt: "Nô tỳ không sao, nhưng tiểu thư, tiểu thư đã không ăn gì cả ngày nay."
Lời này vừa nói ra, những người này lập tức tỏ vẻ tức giận. Vì đến chùa bái phật nên những người này tự nhiên "có lòng tốt", tức giận khi nhìn thấy cô nương nhỏ bé bị bắt nạt.
Có người nói: “Chẳng trách, chẳng trách sao người đời lại dèm pha, rõ ràng là ni cô tâm địa ác độc.”
"Đúng vậy."
Khương Lê nhìn xung quanh cũng không thấy các ni cô trong chùa, tò mò hỏi: "Xin hỏi, các tiểu sư phụ trong chùa đâu rồi?"
Nói xong, đám người trước mặt đều lộ ra vẻ mặt khác nhau, có vẻ như có chuyện khó nói.
Phu nhân dịu dàng lúc đầu nói chuyện với Khương Lê nhìn nàng với vẻ thăm dò: "Cô nương này hình như không phải là người trong chùa."
"Tiểu thư của ta là nhị tiểu thư của Khương gia tại Yến Kinh." Đồng Nhi trả lời dứt khoát.
"Khương gia?" Một vị tiểu thư khác nghe vậy ánh mắt dao động, hỏi: "Là Khương gia của thủ phụ đại nhân Khương Nguyên Bách sao?”
"Đúng vậy!" Đồng Nhi khẳng định trả lời.
“Sao có thể?” Vị tiểu thư trông có vẻ nhỏ tuổi hơn Khương Lê ngập ngừng nói: “Ta chỉ biết Khương gia có tam tiểu thư Khương Ấu Dao, không biết còn có cả nhị tiểu thư.”
Bốn chữ “Khương nhị tiểu thư” vừa thốt ra, các vị tiểu thư trẻ tuổi không có phản ứng gì, nhưng mỗi người lại có suy nghĩ riêng. Tám năm trước, Khương nhị tiểu thư đã đẩy vợ lẽ của Khương đại nhân sảy thai, chuyện này mọi người trong Yến Kinh đều đã biết, nhưng đã quá lâu rồi, về sau nghe nói Khương nhị tiểu thư đã được đưa đến từ đường giáo dưỡng, nhiều năm chưa từng hồi kinh, nhiều người chưa từng gặp qua đương nhiên sẽ không thể nhận ra nàng.
Không ngờ lại gặp ở chỗ này.
Nhưng Khương nhị tiểu thư trước mặt không hung ác như kẻ đã hãm hại mẹ kế như trong lời đồn, quỳ trong Phật đường, bộ dạng gầy yếu nhu mì như vậy có thể hãm hại mẹ kế? Nói ra cũng chẳng ai tin!
Mọi người luôn tin vào những gì chính mắt họ nhìn thấy.
Khương Lê chăm chú nhìn vị phu nhân đã nói chuyện mình, do dự một lúc rồi nói: "Phu nhân... là Liễu phu nhân của Thừa Đức lang Liễu đại nhân?"
Vị phu nhân kia ngẩn người một chút rồi hỏi: “Cô nương biết ta sao?”
Khương Lê cúi đầu, làm bộ e thẹn, khẽ mỉm cười: “Nhiều năm trước trong lễ hội hoa mẫu đơn, phu nhân đã ghé qua thưởng thức hoa, tiểu nữ vẫn còn nhớ.”
Liễu phu nhân nghe xong suy nghĩ một chút nói: "Đúng vậy." Ánh mắt dịu dàng nhìn Khương Lê: "Vậy ra ngươi vẫn còn nhớ."
Phu nhân của Thừa Đức lang Liễu Nguyên Phong, Liễu phu nhân, từng rất thân thiết với mẫu thân của Khương Lê, Diệp Trân Trân. Khi đó Diệp Trân Trân mới tới Yến Kinh, bà ấy và Liễu phu nhân đã nhiều lần gặp gỡ. Sau đó, Diệp Trân Trân qua đời, để lại Khương Lê, Liễu phu nhân vì nhớ thương người bạn tốt nên đã thường xuyên đến thăm Khương Lê.
Nhưng sau khi Quý Thục Nhiên xuất hiện, Liễu phu nhân không thể tiếp tục tới thăm Khương Lê nữa, từ đó quan hệ dần dần phai nhạt, lễ hội hoa mẫu đơn mà Khương Lê nhắc đến có lẽ là lần cuối cùng Liễu phu nhân nhìn thấy Khương Lê, bây giờ nghe Khương Lê nhắc lại, hình ảnh người bạn Diệp Trân Trân đã qua đời bỗng dưng hiện lên trước mắt bà ấy.
Liễu phu nhân cẩn thận đánh giá Khương Lê, không biết có phải bà ấy cảm thấy có chút áy náy với bạn mình không, khi nhìn nữ nhân trước mặt, Liễu phu nhân càng cảm thấy thân thiết hơn, bà ấy nói: “Là Khương đại nhân đã đưa ngươi tới đây sao?”
Khương Lê khẽ gật đầu.
“Ngươi là đường đường là đích tiểu thư của Khương gia tại Yến Kinh, là con gái ruột của Khương đại nhân, sao có thể sống ở một nơi như thế này? Mới là đầu hạ, cháu quỳ như thế này suốt đêm, nhỡ bị bệnh thì sao? Rõ ràng là có người cố ý gây khó dễ. Khương nhị cô nương, ngày mai ngươi cùng ta quay lại Yến Kinh." Liễu phu nhân đột nhiên nói.
Đồng Nhi đang quỳ trên mặt đất hai mắt sáng lên, Liễu phu nhân nói vậy chính là muốn đứng ra bênh vực Khương Lê. Khương Lê đã bị bỏ lại ở núi Thanh Thành nhiều năm như vậy không ai thèm quan tâm. Liễu phu nhân hiện giờ tốt xấu cũng là phu nhân nhà quan, Liễu phu nhân đã lên tiếng, hiện tại tuy chưa có gì, nhưng khi trở về Yến Kinh, ít nhiều cũng sẽ nói đôi câu với các vị phu nhân khác, không chừng tin đồn sẽ lan đến tai Khương Nguyên Bách, Khương Nguyên Bách tự nhiên sẽ nhớ đến người con gái bị bỏ rơi trong am ni cô này.
Tuy nhiên, sau khi Liễu phu nhân nói xong lại không nghe được câu trả lời như mong đợi, nữ nhân trước mặt nghe thấy lời nói liền ngẩng đầu lên, dường như có một tia vui mừng lóe lên, nhưng ngay sau đó nàng lắc đầu kiên quyết và nói: "Cảm ơn phu nhân đã có lòng tốt, nhưng mà như vậy sợ là không được."