Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đám người đứng sau lưng Liễu phu nhân lần đầu tiên bị một màn này làm cho kinh sợ, Khương nhị tiểu thư thế mà lại có thể độc ác phạm phải sai lầm hãm hại mẹ kế, mặc dù nhìn thoạt qua rất đáng thương nhưng nếu công khai giúp đỡ chính là đứng về phía đối địch với Quý Thục Nhiên. Bây giờ Phó Đô ngự sử Quý gia đang là tâm phúc trước mặt Hồng Hiếu Đế, việc nhà của thủ phụ cũng không phải là việc mà mọi người có thể xen vào, vì vậy mà tất cả mọi người đều chỉ có ý định khoanh tay đứng nhìn.
Nhưng nào ngờ Khương nhị tiểu thư chẳng qua chỉ cùng Liễu phu nhân chào hỏi vài ba câu, Liễu phu nhân lập tức đã đưa ra ý muốn dẫn nàng về Yến Kinh, không ngần ngại vì một vị tiểu thư lạ lẫm chỉ gặp gỡ qua vài lần mà đắc tội Quý gia.
Nhưng càng làm cho người ta không nghĩ đến được là Khương nhị tiểu thư vậy mà còn từ chối.
Tất cả mọi người đối với câu trả lời của Khương Lê cực kỳ kinh ngạc, Đồng Nhi cũng âm thầm lo lắng. Liễu phu nhân nhìn về phía nàng dò xét, hỏi: “Khương nhị cô nương vì sao lại như vậy?”
Khương Lê cười nói: “Phụ thân đưa ta đến từ đường chính là để ta tu thân dưỡng tính, mặc dù chịu khổ nhưng lại có thể vì gia đình mà cầu được bình an khỏe mạnh. Nếu ta bỏ dở nửa chừng chính là khinh nhờn Bồ Tát. Huống hồ phụ thân cũng còn chưa để người đón ta trở về, ta làm sao dám tự làm chủ việc này chứ?”
Trong lời của nàng không hề đề cập đến chuyện lúc trước phạm phải sai lầm độc hại mẹ kế nên mới bị phạt, mà chỉ nói rằng mình bị đưa đến đây để tu thân dưỡng tính, vì một nhà cầu phúc. Nếu vào tai người khác học cũng chỉ cảm thấy rằng Khương nhị tiểu thư tránh nặng tìm nhẹ, nhưng vào tai Liễu phu nhân lại nghe ra một thâm ý khác.
Liễu phu nhân và Diệp Trân Trân đã là bạn tốt nhiều năm, cũng hiểu được Diệp Trân Trân làm người đôn hậu lương thiện, tất nhiên sẽ không tin con gái của Diệp Trân Trân lại là loại người độc ác. Chẳng qua vào thời điểm khi Khương Lê bắt đầu xảy ra chuyện, Liễu phu nhân đã nhiều năm không cùng Khương gia qua lại, mà Khương Lê lại ở ngay trước mặt rất nhiều vị phu nhân đẩy ngã Quý Thục Nhiên phải sinh non, chứng cứ vô cùng xác thực. Mặc dù Liễu phu nhân không tin nhưng cũng không thể làm gì.
Bây giờ lại gặp ở đây đứa con gái của bạn cũ ngày trước bị người khác bắt nạt, lại lớn lên dịu ngoan tốt bụng như vậy, sự nghi ngờ trong lòng Liễu phu nhân càng lúc càng lớn, Khương Lê không đề cập đến chuyện phạm phải sai lầm kia, có lẽ ngay từ đầu vốn chẳng có sai lầm nào, hãm hại mẹ kế chỉ là một cái cớ mà người khác có lòng dàn dựng để đuổi nàng ra ngoài tùy ý giày vò mà thôi.
Nghe kỹ lại câu sau cùng Khương Lê nói, tất cả mọi chuyện đều nghe theo Khương Nguyên Bách, nhưng Khương Nguyên Bách sợ là cho đến bây giờ cũng không nhớ đến đứa con gái này rồi!
Liễu phu nhân nén giận trong lòng, chỉ thấy Khương Lê ngẩng đầu nhìn về phía bà ấy, có chút khó hiểu hỏi: “Lại nói, không biết vì sao phu nhân lại xuất hiện ở đây? Còn có những người này...” Nàng nhìn một đám người ở sau lưng Liễu phu nhân, hỏi: “Chắc là cũng muốn đến dâng hương nhỉ? Nhưng ngày bình thường người đến đây dâng hương không nhiều, hầu hết đều đi đến Hạc Lâm Tự bên cạnh, huống hồ hiện tại cũng đã trễ như vậy, mọi người hẳn cũng không phải đến dâng hương chứ.”
Lời này vừa nói ra mỗi người ở đây đều mang một sắc mặt khác nhau. Đột nhiên Liễu phu nhân lại nghĩ đến cái gì đó nên suy nghĩ trong chốc lát rồi bất ngờ quay sang nói với Khương Lê: “Ngôi miếu này cũng phải là một từ đường tốt. Phụ thân ngươi nếu đã đưa ngươi đến cũng nên tìm một từ đường nghiêm chỉnh một chút. Mà thôi, nếu cháu đã không muốn theo ta rời đi thì ngày mai ta sẽ lên đường quay về Yến Kinh, chẳng qua ta nghĩ phụ thân ngươi sẽ rất nhanh đến đón cháu trở về.”
Bên trong lời nói ám chỉ rõ ràng ý vị.
Khương Lê giống như là nghe hiểu được, lại cũng như nghe không hiểu điều gì, chỉ cười nói, “Vậy đa tạ phu nhân.”
Liễu phu nhân lại nói, “Chỉ là cháu không cần phải thành kính đến vậy, nửa đêm lại quỳ gối bên trong Phật đường, công đạo tự tại lòng người, trong lòng thành kính Phật Tổ tất nhiên sẽ nhìn thấy. Ngọc Hương,” Bà ấy quay sang nha hoàn bên người nói: “Mấy ngày tới ngươi ở lại nơi này chăm sóc Khương nhị cô nương thật tốt, bên cạnh Khương nhị cô nương chỉ có một nha đầu sợ là chăm sóc không được chu toàn.” Lại thấy Khương Lê mở miệng sắp nói, “Khương nhị cô nương không cần từ chối, ta và mẫu thân ngươi là bạn cũ. Nha đầu Ngọc Hương này lại là nha hoàn thiếp thân của ta, có chút công phu quyền cước, để nàng ở bên cạnh ngươi ta cũng yên tâm được một chút. Chờ sau khi ngươi trở về Yến Kinh thì Ngọc Hương lại trở về bên cạnh ta.”
Đến ngay cả nha hoàn thiếp thân cũng cho Khương Lê, có thể thấy Liễu phu nhân có bao nhiêu quan tâm đối với Khương Lê. Mặt khác cũng nói rõ ràng có lẽ thật sự chẳng qua bao lâu nữa Khương Lê lại có thể trở về Khương gia ở Yến Kinh, làm Khương gia tiểu thư của nàng.
Khương Lê cảm tạ Liễu phu nhân, Liễu phu nhân mang theo mấy thái thái, tiểu thư cùng nghỉ ở am ni cô. Ngọc Hương quả thật đi theo Khương Lê, Khương Lê cùng Đồng Nhi cũng đổi một gian phòng thoải mái nơi các ni cô ở thường ngày. Mà những ni cô kia một người cũng đều không thấy.
Nhân lúc Ngọc Hương ra ngoài lấy nước, Đồng Nhi mới nhỏ giọng hỏi Khương Lê, “Cô nương, đây là chuyện gì vậy ạ? Mấy ni cô kia vì sao lại không thấy nữa rồi? Còn có nơi này làm sao lại nhiều người như vậy?”
Đồng Nhi phỏng đoán việc này có thể liên quan đến Khương Lê, chỉ là không biết được Khương Lê cuối cùng đã làm những gì, mấy ngày vừa rồi, Khương Lê chỉ để nàng ta đi đút khỉ ăn, nhưng mà cho khỉ ăn cũng không thể nào cho ăn ra nhiều chuyện như vậy mà.
“Không phải ta để em cho khỉ ăn sao?” Khương Lê nhàn nhạt nói, “Thông Minh đại sư, trụ trì của Hạc Lâm Tự, có đại đệ tử là Liễu Ngộ, người này cùng với Tĩnh An sư thái bên trong am ni cô chúng ta có quan hệ mờ ám. Ngày mười chín mỗi tháng đều hẹn hò ở sau rừng của Hạc Lâm Tự. Hơn nửa tháng nay mấy con khỉ trên núi này đều bị em dỗ ăn bánh ngọt, mỗi đêm đều canh giữ ở chỗ đó. Tối nay là mười chín, khỉ lại theo thói quen chờ em đến cho ăn, bây giờ nhìn thấy Tĩnh An cùng Liễu Ngộ liền nghĩ bọn họ là người đến cho ăn sẽ tiến lên đòi hỏi. Hai người này vốn là có tật giật mình, sợ sẽ gây ra động tĩnh làm kinh động đến mấy vị phu nhân. Những phu nhân tiểu thư nơi này không phú thì quý, làm sao có thể bỏ qua mấy chuyện bẩn thỉu chốn Phật môn tịnh địa cho được, tất nhiên sẽ muốn lấy lời giải thích. Đem tất cả ni cô trong am ni cô đều bắt lại.”
Đồng Nhi nghe vậy thì kinh sợ, lẩm bẩm nói: “Sao lại thế...” Nàng ta lại tiếp tục khẩn trương lên, “Chuyện bí ẩn như vậy cô nương làm thế nào biết được?”
“Ta nghe được.” Khương Lê nâng tách trà trên bàn nhấp một ngụm, “Hai tiểu ni cô nói chuyện bị ta nghe được.”
Đồng Nhi vẫn rất không thể tưởng tượng được, “Việc này cũng quá đáng sợ rồi.”
Khương Lê mỉm cười, nàng đương nhiên biết, khi nàng vẫn là Tiết Phương Phỉ, Vĩnh Ninh công chúa mỗi ngày đều cho người đem chén thuốc đến để nàng dầu cạn đèn tắt, nàng bị giam lỏng trong phòng không thể ra ngoài, mấy người vú già kia nói chuyện cũng không né tránh nàng, tạm thời coi nàng như người đã chết, nàng nhờ đó cũng biết được nguyên lai nơi mà Vĩnh Ninh công chúa và Thẩm Ngọc Dung hẹn hò chính là một ngôi chùa miếu cách Yến Kinh không xa.
Những người vú già kia sau đó còn nói thêm một chuyển bí mật, đó là Liễu Ngộ của Hạc Lâm Tự thật ra là một tên hòa thượng tuấn tú. Không ít nữ nhân đã bị hắn chà đạp, ngay cả những ni cô bên trong am ni cô gần đó cũng không buông tha. Vĩnh Ninh công chúa cũng chính là theo ý nghĩ của Liễu Ngộ mới cùng Thẩm Ngọc Dụng hẹn hò tại chùa này.
Đến khi nàng tỉnh lại đã biến thành Khương nhị tiểu thư, lúc sau lại biết Hạc Lâm Tư cách đây không xa, đầu tiên chính là nhớ đến chuyện bí mật này. Vào lần đầu nhìn thấy Tĩnh An sư thái, Khương Lê liền biết được Tĩnh An sư thái tất nhiên sẽ có tình lang. Bởi vì một người xuất gia vào lúc tuổi trẻ xinh đẹp, nếu là một người vô tình (ý chỉ người đã xuất gia sẽ không màng đến mấy tình cảm trần tục) thì làm gì cần dùng son phấn, làm gì lại trang điểm lộng lẫy như vậy.
Đến cuối cùng đều là vì người thương mà làm đẹp.
Trong đầu Khương Lê hiện lên một kế hoạch hoàn chỉnh, đương nhiên kế hoạch này không nhất định có thể thành công. Bởi lẽ có thể những lời mà mấy người vú già kia nói cũng không phải là thật, có thể tình lang của Tĩnh An sư thái không phải Liễu Ngộ, hoặc như thời điểm bọn họ hẹn hò không có tiếng kinh hô, nếu những chuyện này xảy ra tất cả đều mất tác dụng, không thể thành sự thật được.
Đến lúc đó Khương Lê cũng chỉ đành tìm biện pháp khác.
Có điều vận khí của nàng không phải lúc nào cũng tệ như vậy, cứ ngẫu nhiên như vậy mà thành công.
Đồng Nhi chắp tay trước ngực, “Nhờ có cô nương nghe được bọn họ nói chuyện, cũng nhờ cô nương nghĩ ra được biện pháp này, nói đến mới nhớ, sao cô nương có thể gặp được vị Liễu phu nhân kia, hoặc nói không chừng là do đêm nay chúng ta nhìn thấy hoa yêu kia... không, là linh hồn của hoa tiên, làm cho mấy người độc ác kia gặp ác báo!”
Hoa tiên? Trước mắt Khương Lê lập tức hiện lên gương mặt của người thiếu niên trên nóc nhà.
“Người đó không phải Hoa tiên.” Khương Lê cười nói.
“Người đó là Túc Quốc Công.”