Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ngày 15 tháng 8 âm lịch là ngày tết Trung thu.
Ngày này cũng không khác gì những ngày thường, cùng lắm là người trong Khương phủ cùng ăn bữa cơm đoàn viên. Nhưng trong bữa cơm đoàn viên này, nói là “cùng nhau” cũng không chính xác lắm. Bởi vì Khương Ngọc Nga đã được đưa tới thôn trang để “dưỡng thương”, Khương Ngọc Nga phải đến Ninh Viễn Hầu Phủ vào mùa xuân năm sau. Tuổi nàng ta vẫn còn nhỏ, nhưng vì Dương thị sợ rằng việc trì hoãn quá lâu sẽ bất lợi cho Khương Ngọc Nga nên chỉ đành để Khương Ngọc Nga gả qua đó trước.
Có lẽ cuối cùng Khương Ấu Dao đã nhận ra chuyện này không thể cứu vãn được nữa. Cho dù có không từ bỏ nhưng cả ngày bị lão phu nhân cấm túc thì nàng ta cũng không thể làm gì được, chưa đầy một tháng đã gầy đi rất nhiều. Cô nương xinh đẹp ngày nào bây giờ trông như thể gió thổi là ngã, điềm đạm đáng yêu.
Nhưng như vậy Khương Nguyên Bách lại càng cảm thấy đau lòng hơn. Trong bữa ăn, Khương Lê chú ý thấy thái độ của Khương Nguyên Bách đối với hai mẫu nữ Quý Thục Nhiên vô cùng dịu dàng, có lẽ là vì cảm thấy Chu Ngạn Bang đã có lỗi với Khương Ấu Dao nên đang bù đắp cho Khương Ấu Dao.
Khương Lê thấy bọn họ vui vẻ hòa thuận thì cũng không có cảm giác gì khác. Nhưng Lư thị lại không thể nhìn nổi, dường như cố ý nói móc Quý Thục Nhiên: “Tối nay mọi người đều đi xem hội đèn lồng Trung Thu chứ.”
“Ấu Dao thì thôi vậy.” Quý Thục Nhiên nói: “Ấu Dao đang bị phong hàn, mấy hôm nay vẫn chưa khỏi, đi ra ngoài gặp gió sẽ càng phiền toái hơn. Mọi người đi đi, ta ở nhà với Ấu Dao là được rồi.”
Khương lão phu nhân vẫn chưa bỏ cấm túc Khương Ấu Dao, bởi vì với tính khí và tình cảm của Khương Ấu Dao dành cho Chu Ngạn Bang, nếu như được thả ra nàng ta nhất định sẽ đi tìm Chu Ngạn Bang. Khương lão phu nhân hy vọng Khương Ấu Dao sẽ từ bỏ, nếu Khương Ấu Dao vẫn quấy rầy Chu Ngạn Bang, vậy thì người của Ninh Viễn Hầu Phủ cũng sẽ coi thường Khương gia.
Bản thân Khương Ấu Dao cũng không muốn ra ngoài, mặc dù bị cấm túc rất khó chịu. Nhưng mỗi khi nàng ta nghĩ đến việc ra ngoài, mọi người sẽ nhìn nàng ta với ánh mắt đồng cảm, Khương Ấu Dao lại cảm thấy vô cùng nhục nhã. Tuy chuyện của Chu Ngạn Bang không liên quan gì đến nàng ta nhưng lại khiến nàng ta trở thành trò cười trong mối tình phong lưu này, trở thành vị hôn thê đáng thương. Cho nên thay vì ra ngoài chịu ánh mắt của người khác, nàng ta thà ở trong nhà, nhắm mắt làm ngơ.
“Ta cũng không đi.” Khương Nguyên Bách nói: “Ta còn có triều sự phải xử lý.” Hiện giờ ông ấy cảm thấy có lỗi với Khương Ấu Dao, một lòng muốn bù đắp cho tiểu nữ nhi này, hai mẫu nữ Quý Thục Nhiên đều không đi, đương nhiên Khương Nguyên Bách không thể bỏ thê nữ rồi đi một mình.
Lư thị trợn mắt nói: “Mấy người đều không đi, vậy Lê Nhi phải làm sao? Cũng không thể để Lê Nhi đi một mình đúng chứ?”
Khương Nguyên Bình ở bên cạnh ho nhẹ một tiếng.
“Không sao đâu.” Khương Lê cười nói: “Con cũng không muốn đi.”
“Lê nha đầu, con đi cùng Nhị thẩm đi.” Khương lão phu nhân đột nhiên lên tiếng, bà ấy nói: “Năm nay con mới quay về Yến Kinh, lễ hội đèn lồng tết Trung Thu cũng rất vui, mấy hôm nay con cũng vất vả nhiều rồi, nên nghỉ ngơi cho tốt.”
Khương lão phu nhân đã lên tiếng, Khương Lê cũng không thể trốn tránh được, mặc dù trong lòng không muốn nhưng cũng đành phải đồng ý.
Lần này Khương Nguyên Bách lại rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, một bên là trưởng nữ vừa mới quay về Yến Kinh, một bên là ấu nữ bị chịu thiệt thòi, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt. Nhưng cuối cùng ông ấy vẫn quyết định ở lại phủ.
Khương Lê trông có vẻ là người vừa hiểu chuyện vừa rộng lượng, nhưng Khương Ấu Dao chưa từng phải chịu khổ, sau này có cơ hội ông ấy sẽ bù đắp cho Khương Lê sau.
Nhìn thấy trưởng tử vẫn chỉ quan tâm hai mẫu nữ Quý Thục Nhiên, Khương lão phu nhân thở dài trong lòng rồi lắc đầu, ăn tối xong đã trở về phòng. Ngược lại thì Khương Cảnh Duệ là người vui vẻ nhất, sau khi lão phu nhân rời đi y không ngừng nháy mắt với Khương Lê, sau khi ăn xong, y còn cố ý đi phía sau Khương Lê rồi nói: “Muội nói muội không muốn đi, lão phu nhân vừa nói một câu không phải vẫn nghe theo răm rắp đấy sao?”
Khương Lê đang rất phiền lòng nên không thèm để ý tới y. Khương Cảnh Duệ tự nói: “Đến lúc đó muội chắc chắn sẽ được mở mang tầm mắt. Trên đường đi toàn là đồ ăn, kẹo đường, đèn lồng viết câu đố, nghe nói tối nay Kim Mãn Đường cũng sẽ đến hát Đường hội, đến lúc đó ta sẽ đưa muội đến đó mở mang tầm mắt, này, đừng đi...”
Khương Lê bỏ xa Khương Cảnh Duệ ở phía sau, bước đi càng lúc càng nhanh, đúng là muốn tránh cũng không tránh được. Cứ nghĩ tối nay sẽ không ra ngoài để tránh gợi lại vết thương lòng, nhưng Khương lão phu nhân lên tiếng, nếu như nàng cố tình né tránh thì lại quá đáng. Nhưng đi ra ngoài cũng không phải là không tốt, những người bên ngoài nhìn thấy nàng ra ngoài xem lễ hội đèn lồng, nhưng lại không thấy Khương Nguyên Bách, Quý Thục Nhiên, Khương Ấu Dao đâu, có lẽ trong lòng cũng không khỏi soi mói vài câu.
Trước mặt người ngoài, Khương Nguyên Bách luôn phải cẩn thận, cố gắng xử lý mọi việc thật công bằng.
Đáng để xem rồi đây.
Bởi vì lời nói của Khương lão phu nhân, khi trời chập tối, sau khi ăn tối xong Khương Lê buộc phải đi ra ngoài cùng người của Nhị phòng.
Khương lão phu nhân không có ở đây, bà ấy đi lại không thuận tiện nên ở lại phủ chơi cùng Khương Bính Cát. Khương Lê là người duy nhất của Đại phòng đi ra ngoài, người của Nhị phòng đều đủ cả. Dương thị và Khương Nguyên Hưng của Tam phòng cũng không đi. Ngoại trừ chuyện của Khương Ngọc Nga, bây giờ Khương Nguyên Hưng ra ngoài gặp đồng liêu đều phải cúi đầu, nên đương nhiên sẽ không đi ra ngoài để làm xấu mặt bản thân. Khương Ngọc Yến lại càng không thể đi ra ngoài.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng đi theo Khương Lê, đây là lần đầu tiên hai nha hoàn được đi chơi lễ hội đèn lồng, thỉnh thoảng họ lại kinh ngạc thốt lên. Khương Cảnh Duệ cố ý đi phía sau, đi cạnh Khương Lê rồi nói: “Sao muội lại không hiếu kỳ chút nào? Ta thấy hai nha hoàn bên cạnh muội trông còn vui vẻ hơn muội.”
Sắc mặt Khương Lê rất đờ đẫn, vẻ đờ đẫn khác hẳn với thường ngày, Khương Cảnh Duệ phát hiện, thậm chí nàng có thể coi là thờ ơ. Mặc dù trên môi vẫn nở nụ cười như thường lệ, nhưng ngay cả ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn lồng cũng không thể soi sáng nụ cười của nàng.
Nhưng vẻ đẹp mang theo sự cô đơn xinh đẹp này lại thu hút rất nhiều công tử tới du ngoạn, dọc đường đi Khương Cảnh Duệ phát hiện có không dưới bảy tám thiếu gia đang nhìn trộm Khương Lê.
Trên các con phố, ngõ hẻm, tửu lâu và quán trà của Yến Kinh tràn ngập các loại đèn lồng khác nhau, tất cả đều do chính tay bách tính làm ra.
Phong tục ở mỗi nơi đều khá giống nhau, ví dụ như đèn lồng ở Yến Kinh thành cũng giống như hoa đăng ở Đồng Hương. Chỉ khác là đèn lồng được treo trên dây, còn hoa đăng thì thả nổi trên mặt nước.
Một số có hình lục giác, một số có hình dạng như chân đèn. Có rất nhiều người khéo tay, ngày thường Khương Cảnh Duệ thường rất tùy tiện, nhưng y lại rất quan tâm đến những thứ đẹp đẽ này. Thỉnh thoảng y lại kéo Khương Lê nói cái này đẹp hơn hay cái kia đẹp hơn. Khương Lê không nói gì, nàng chỉ cảm thấy Khương Cảnh Duệ còn giống một thiếu nữ thực thụ hơn cả mình, khuôn mặt ngây thơ rực rỡ, khát khao điềm đạm.
Khi nhìn thấy một chiếc đèn lồng hình con thỏ, Khương Cảnh Duệ nhất quyết không chịu rời đi. Không theo kịp người của Nhị phòng, cứ nhất quyết đòi mua. Nhưng ông chủ của chiếc đèn lồng thỏ này cũng là người cứng đầu, nói không bán chiếc đèn lồng này, trừ khi có ai đó giải được câu đố trên đó thì ông sẽ tặng lại coi như quà đáp lễ.
Khương Cảnh Duệ nhìn thấy câu chữ trên đó thì lại thấy đau đầu, thấy đám người Khương Cảnh Hữu đã đi tới phía trước, y bèn nắm lấy tay áo Khương Lê nói: “Muội không phải là người đứng đầu kỳ thi sao? Nào! Giúp ta giải câu đố trên chiếc đèn lồng thỏ này, ta sẽ cho muội năm mươi lượng bạc!”
Khương Lê vô cùng chướng mắt hành vi này của Khương Cảnh Duệ, nàng vốn muốn từ chối, nhưng sau khi nghe câu cuối cùng của y, nàng lại đổi ý. Năm mươi lượng bạc cũng không ít, Khương Cảnh Duệ không hổ là con nhà giàu, thật đúng là tiêu tiền như nước. Sẵn sàng dùng năm mươi lượng bạc để đổi lấy một chiếc đèn lồng vô dụng như vậy. Đáng tiếc, một đồng tiền làm khó anh hùng hảo hán, Khương Lê cũng không ngờ rằng sẽ có ngày nàng phải bán tài năng mình để đổi lấy ngân lượng.
Có điều, có ngân lượng còn hơn không có, không biết khắp thiên hạ có bao nhiêu học giả tài cao nhưng không một xu dính túi.
Nàng dừng lại và nhìn kỹ chiếc đèn lồng mà Khương Cảnh Duệ chú ý.
Người làm ra chiếc đèn lồng cũng rất có chút tay nghề, để buộc những chiếc đèn lồng hình con vật rất khó, nhưng người này đã khiến chúng trở nên sống động như thật. Cơ thể được bọc trong tấm vải trắng như tuyết, bên trong có khung tre chắc chắn. Có một đôi tai dài màu hồng và đôi mắt được trang trí bằng hai hạt đậu đỏ. Khi ánh đèn bên trong nhấp nháy, đôi mắt của con thỏ càng trở nên sống động hơn, như thể nó sắp sửa nhảy lên vậy.
Quả thực sự là một chiếc đèn lồng rất đẹp.
Nàng lại nhìn câu đố được viết trên tấm bảng gỗ dưới đèn lồng, Khương Lê đang mỉm cười nhìn nó, thì đột nhiên nụ cười của nàng cứng đờ lại, vẻ mặt bỗng dưng thay đổi.
Chỉ thấy một dòng chữ nhỏ bên trên bảng gỗ, một câu đố quen thuộc xuất hiện: Ngàn lần tìm chàng trong đám đông.
Trong tức khắc, giọng nói trìu mến đó dường như lại vang vọng bên tai Khương Lê, hắn nói: “Từ này giống như ta đối với muội vậy.”
Tất cả chuyện cũ đều như xuất hiện trước mắt nàng, Khương Lê rụt tay lại như bị thể bị đốt cháy.
Khương Cảnh Duệ thúc giục nàng: “Sao vậy? Mau đoán đi!”
“Ta không đoán được.” Khương Lê lạnh lùng nói.
“Làm sao có thể?” Khương Cảnh Duệ nói: “Muội là thủ khoa của Minh Nghĩa Đường, cái đèn lồng này cũng không phải màu đỏ, cho nên cũng không phải là cái khó đoán nhất, sao muội có thể không đoán được chứ?”
Khương Lê nói: “Không đoán được là không đoán được, tốt nhất huynh nên hỏi người khác đi.”
Nàng quay đầu dứt khoát rời đi, như thể cực kỳ ghét chiếc đèn lồng đó, không muốn nhìn thấy nó thêm một giây nào nữa.
Khương Cảnh Duệ không được như ý muốn, rồi lại không nỡ bỏ chiếc đèn lồng, trong phút chốc không đuổi theo Khương Lê. Chờ đến lúc y đuổi theo, Khương Lê đã không còn ở trong đám người nữa. Khương Cảnh Duệ lập tức cảm thấy không ổn.
Khương Lê chậm rãi đi giữa dòng người.
Lư thị và những người khác đã đi đến phía trước, Khương Cảnh Duệ vẫn ở phía sau. Dòng người đông đúc, rất nhanh sẽ chen chúc nhau và rất dễ bị lạc.
Khương Lê cũng không sợ hãi lắm, nàng biết đường ở Yến Kinh, xa xa cũng có thể nhìn thoáng qua vị trí của đồn trú gần nhất. Nếu có vấn đề gì, nàng có thể lập tức kêu cứu với đồn trú gần nhất.
Nàng không muốn đi tìm Lư thị hay Khương Cảnh Duệ, nàng chỉ cảm thấy đây là khoảnh khắc hiếm hoi được ở một mình. Từ khi trở về Yến Kinh, nàng là Khương Lê, mặc dù đã quen với thân phận này, nhưng thỉnh thoảng nàng vẫn sẽ nhớ tới tên thật của mình, Tiết Phương Phỉ.
Nàng sợ nếu như sống cuộc đời của Khương Lê quá lâu, nàng sẽ quên mất tên thật và việc mình muốn làm. Tận hưởng cuộc sống an nhàn mà thân phận này mang lại không phải là điều nàng mong muốn. Câu đố đèn lồng đêm nay như một liều thuốc đắng, làm trái tim nàng tê dại, nhưng cũng khiến nàng tạm thời tỉnh táo.
Vì vậy, khoảnh khắc có thể tử bỏ thân phận “Khương Lê” và ở một mình như thế này thật tốt.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết không biết trong lòng Khương Lê đang nghĩ gì. Nhìn thấy đám người Khương Cảnh Duệ không còn xuất hiện trong dòng người nữa, Đồng Nhi nói: “Cô nương, chúng ta vẫn nên tìm Nhị lão gia thôi? Bây giờ không nhìn thấy ai nữa rồi, lúc nữa không tìm được đường về phủ thì phải làm sao?”
“Không sao.” Khương Lê nói: “Ta nhớ đường.”
“Ở đây nhiều người quá.” Bạch Tuyết cũng khuyên: “Bên cạnh chúng ta không có thị vệ nào đi theo, lỡ như có chuyện gì thì phải làm sao?”
Khương Lê tự nhìn lại bản thân, hiện giờ kẻ thù độc ác nhất của Khương Nhị tiểu thư không ai khác chính là hai mẫu nữ Quý Thục Nhiên.
Nhưng cho dù hai mẫu nữ Quý Thục Nhiên muốn ra tay với nàng, họ cũng sẽ không chọn nơi nhiều người như vậy. Khương Ấu Dao thì không bàn tới, nhưng Quý Thục Nhiên rất kín đáo, nhất định sẽ không để lại bất kỳ manh mối. Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ, không thể suy luận theo lẽ thường được. Nếu hai mẫu nữ này trở nên điên loạn thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Nàng chỉ đành nén lại ý nghĩ muốn đi dạo một mình xuống rồi nói: “Nói cũng có lý.”
Lúc này Bạch Tuyết và Đồng nhi mới thở phào, Khương Lê đang định đi lên phía trước tìm kiếm bóng dáng của Lư thị, nhưng lại vô tình nhìn thấy một người ở cách đó không xa: “Diệp Thế Kiệt?”
Từ sau khi tham gia cung yến, Khương Lê rất hiếm khi tới Minh Nghĩa Đường, sự việc của Khương Ngọc Nga cũng đã ảnh hưởng đến danh tiếng của cô nương Khương gia. Khương lão phu nhân yêu cầu nàng nếu không có việc gì thì hạn chế ra ngoài, đợi đến khi ngọn sóng này trôi qua rồi tính. Vì vậy Khương Lê không có cơ hội gặp lại Diệp Thế Kiệt.
Lúc này, trước một quán hàng rong nhỏ bán đèn lồng cách đó không xa, Diệp Thế Kiệt và một nam nhân trung niên đang vừa nói chuyện vừa chọn đèn lồng, trông hai người vô cùng quen thuộc.
Khương Lê đoán đó là người mà Diệp Thế Kiệt biết. Vì muốn hỏi thăm tình hình gần đây của Diệp Thế Kiệt, đặc biệt là chuyện Lý Liêm có còn lôi kéo hắn ta hay không, vậy nên nàng định đi xuyên qua đám đông và đi về phía Diệp Thế Kiệt ở bên kia.
Nhưng lại không hề biết, hành động này của nàng đều đã bị người khác nhìn thấy.
Phía trên Vọng Tiên lâu, Khổng Lục đang ngơ ngác nhìn dòng người ra vào dưới lầu, thật ra hắn không thích xem mấy cái thứ đèn lồng này lắm, chúng sáng đến chói mắt. Nhưng so với việc ở lại Túc Quốc Công phủ xem triều vụ nhàm chán thì đương nhiên nơi náo nhiệt này vẫn tốt hơn.
Huống hồ ở nơi náo nhiệt này còn có rất nhiều cô nương khiến người ta vui tai vui mắt, có thể làm cho màn đêm mờ ảo thêm phần rực rỡ.
Chỉ là đêm nay, trong lúc ngắm nhìn các cô nương xinh đẹp, Khổng Lục đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
“Này, là Khương Nhị tiểu thư!” Khổng Lục đứng bật dậy, kích động nói với Cơ Hành: “Ngài mau đến đây xem, là Khương Nhị tiểu thư, không ngờ tối nay nàng ấy lại ra ngoài ngắm đèn lồng. Không đúng, sao nàng ấy lại chỉ có một mình? Xung quanh không có lấy người nào Khương gia, nàng ấy lẻn ra ngoài sao?”
Lục Cơ đang uống trà cũng nhìn theo ánh mắt của hắn, nói: “Làm gì có ai lẻn ra ngoài lại dẫn theo nha hoàn, bên ngoài có nhiều người như vậy, chắc là bị lạc nhau thôi.”
“Bị lạc?” Khổng Lục cau mày: “Bên ngoài người nhiều như vậy, kẻ xấu cũng không ít, năm nào cũng đều có nữ tử bị kẻ xấu bắt cóc, một tiểu cô nương xinh đẹp như hoa thế này, khó tránh sẽ thu hút sự chú ý của mọi người, nếu xảy ra chuyện thì không hay đâu.”
“Vậy ngươi định làm gì?” Lục Cơ tò mò nhìn hắn.
“Ta đưa nàng ấy đi tìm người nhà!” Khổng Lục thản nhiên nói.
“Khổng Lục.” Lục Cơ nói: “Ngươi đừng có mơ mộng hão huyền nữa, đừng nói đến thiên kim của Thủ phụ gia, ngay cả những cô nương bình thường cũng sẽ không nhìn trúng một người lớn tuổi như ngươi đâu.”
“Ta lớn tuổi” Khổng Lục ngay lập tức nổi trận lôi đình: “Ta đang ở độ tuổi đẹp nhất, ngươi thì biết cái gì? Ở tuổi này của ta thì sao? Ngươi mới già, mẹ nó râu của ngươi dài như vậy rồi còn gì!”
Lục Cơ không hề tức giận, chỉ mỉm cười đưa tay chỉ ra bên ngoài cho Khổng Lục xem: “Không phải ta nói ngươi, nhưng sao ngươi có thể so sánh với thiếu niên trẻ tuổi, ngươi nhìn xem, Khương Nhị tiểu thư không phải đang đi tìm Diệp thiếu gia rồi sao?”
Lời này vừa được nói ra, không chỉ Khổng Lục mà ngay cả Cơ Hành đang nghịch cây quạt ở bên cạnh cũng không khỏi liếc nhìn xuống lầu.
Quả nhiên, Khương Lê và hai nha hoàn bên cạnh đang đi xuyên qua đám người tới con đường đối diện, bởi vì có rất nhiều người qua lại, nên dù khoảng cách chỉ là một con đường cũng trở nên rất khó khăn. Nhưng có điều nàng có khả năng xác định phương hướng cực tốt, luôn di chuyển về một hướng và không bị phân tâm bởi dòng người qua lại.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đích đến của nàng là một thiếu niên tuấn tú phi phàm, Diệp Thế Kiệt.
Nàng muốn đến gặp Diệp Thế Kiệt.
Lục Cơ cười nói: “Hai biểu ca biểu muội này có quan hệ rất tốt.”
“Đây không phải đang phí lời sao? Người ta là thân thích.” Trong phút chốc Khổng Lục quên mất chuyện Lục Cơ trêu chọc hắn lớn tuổi, chăm chú nhìn Khương Lê và Diệp Thế Kiệt.
Cơ Hành cũng đứng ở trước cửa sổ, trầm tư liếc nhìn mấy cái rồi đột nhiên đóng quạt lại nói: “Văn Kỷ.”
Thị vệ mặc đồ đen lặng lẽ xuất hiện trước mặt hắn.
“Đi mời Khương Nhị tiểu thư lên đây.”
Lục Cơ và Khổng Lục đều không ngờ Cơ Hành lại đột nhiên nói ra một câu như vậy, hai người đều nhìn hắn, ánh mắt không giấu được sự ngạc nhiên.
“Nói là ta mời Khương Nhị tiểu thư xem Kim Mãn Đường hát Đường hội, ta sẽ sắp xếp cho nàng ấy hàng ghế đầu.”
Cằm của Khổng Lục suýt chút nữa rơi xuống đất.
…
Đám đông thật sự rất chật chội.
Tuy Yến Kinh thành lớn hơn Đồng Hương rất nhiều, nhưng cùng với đó là người cũng có nhiều hơn. Lúc Đồng Hương náo nhiệt nhất cũng không bằng một nửa Yến Kinh thành lúc này. Thật khó để tưởng tượng con đường chật hẹp thường ngày, hôm nay cũng lại khó có thể băng qua như vậy.
Cuối cùng cũng sắp đến được phía bên kia đường.
Ngay lúc Khương Lê đang âm thầm thở phào, đang định dẫn hai nha hoàn đi về phía Diệp Thế Kiệt thì đột nhiên, một hắc y nhân chặn lại trước mặt bọn họ.
Đồng Nhi sợ đến mức suýt chút nữa hét lên, Bạch Tuyết cũng giơ nắm đấm lên. Nhưng trên khuôn mặt hắc y nhân đó lại dường như không có biểu cảm gì, hắn ta nói từng chữ một: “Khương Nhị tiểu thư, Quốc Công gia mời tiểu thư đến xem Kim Mãn Đường hát Đường hội, đã sắp xếp tiểu thư một vị trí tốt nhất trong Vọng Tiên lâu.”
“Quốc Công gia?” Khương Lê nói: “Cơ Hành?”
Văn Kỷ có hơi ngạc nhiên, Khương Nhị tiểu thư lại lại có thể gọi tên đại nhân mà không hề thay đổi sắc mặt, hắn ta gật đầu.
Khương Lê cau mày, Đồng Nhi khẽ giọng nói: “Cô nương, người này đột nhiên từ đâu xuất hiện, Quốc Công gia gì đó có lẽ nào là lừa gạt...”
“Không phải lừa gạt.” Khương Lê đáp: “Hắn là người của Túc Quốc Công.”
Lần này Văn Kỷ càng kinh ngạc hơn, hắn ta chắc chắn Khương Lê chưa từng nhìn thấy mình, nhưng Khương Lê lại có thể nói ra một cách chắc chắn như vậy.
Ngay sau đó, Khương Lê nhẹ giọng nói: “Túc Quốc Công yêu cái đẹp ghét cái xấu, ám vệ này đẹp như vậy, chắc chắn là người của Túc Quốc Công.”
Văn Kỷ rõ ràng là đứng rất vững, nhưng khi nghe thấy Khương Lê nói vậy, hắn ta suýt chút nữa trượt chân.
Đồng Nhi lúc này mới ngẩng đầu lên quan sát Văn Kỷ, sau khi nhìn rõ mặt Văn Kỷ, nàng ấy không khỏi hít một hơi dài rồi nói: “Thật đó! Cô nương, hắn ta đẹp hơn nhiều so với thị vệ của phủ chúng ta! Đẹp gần bằng Nhị thiếu gia!”
Văn Kỷ: “...”
Bạch Tuyết kéo tay áo Khương Lê nhỏ giọng nói: “Cô nương, chúng ta còn đi không?”
Khương Lê nhìn sang Văn Kỷ, Văn Kỷ không thể nhìn ra đó là biểu cảm gì, nàng suy nghĩ một hồi, cuối cùng thở dài nói: “Đi.”
Đồng Nhi vẫn thấy hơi sợ, nhưng Khương Lê không còn cách nào, nàng biết cho dù nàng từ chối Túc Quốc Công, Cơ Hành cũng sẽ có cách khiến nàng phải đi. Sở dĩ hắn lịch sự như vậy chỉ là vì hắn muốn tỏ ra lịch sự, nhưng trong xương tủy người này lại mang một dòng máu chuyên quyền độc đoán.
Không ai có thể từ chối hắn, bởi vì hắn luôn có cách của riêng mình.
Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, Khương Lê chỉ có thể nói: “Đi thôi.”
Nàng và Đồng Nhi, Bạch Tuyết đi theo Văn Kỷ đến Vọng Tiên lâu.
Diệp Thế Kiệt và Diệp Minh Hiên đang vừa trò chuyện vừa chọn đèn lồng, vô tình quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Hắn ta suýt nữa buột miệng thốt ra tên Khương Lê, nhưng chưa kịp nói ra thì bóng dáng đó đã hòa vào cùng với đám đông, không còn nhìn thấy được nữa.
Diệp Thế Kiệt ngơ ngác nghi ngờ mình đã nhìn nhầm, Diệp Minh Hiên trả tiền xong thì nhìn thấy Diệp Thế Kiệt đang ngơ ngác nhìn về phía đám đông, ông ta hỏi: “Sao vậy?”
“Không có gì.” Diệp Thế Kiệt quay lại lắc đầu, thầm nghĩ rất có thể là ảo giác. Cho dù tối nay Khương Lê có ra ngoài cũng sẽ không đi một mình, kiểu gì cũng sẽ có người của Khương gia đi cùng.
Hắn ta nghĩ mình đã quá điên rồ.
…
Vọng Tiên lâu là tửu lâu lớn nhất ở Yến Kinh thành.
Khi Khương Lê còn là tức phụ của Thẩm gia, nàng đã từng cùng Thẩm mẫu và Thẩm Như Vân đi qua tòa nhà này. Khi đó Thẩm mẫu và Thẩm Như Vân rất ngưỡng mộ, nhưng nàng lại không quan tâm lắm, so với người của Thẩm gia, ham muốn của nàng nhạt nhẽo hơn rất nhiều. Nhưng từ đó trở đi, nàng biết Vọng Tiên lâu chính là cái hố tiêu tiền, nơi những người thượng đẳng thường đến.
Nơi mà kiếp trước chưa thể đặt chân đến, kiếp này lại có thể hiên ngang bước vào, còn được gọi là “thượng khách” và được “mời” vào. Mặc dù lời mời này không phải là lời mời nàng muốn, nhưng cũng là danh chính ngôn thuận.
Đại sảnh lầu một đã có khá nhiều người tới, nhưng nơi Khương Lê được mời tới lại là ở lầu hai.
Trong phòng trà ở lầu hai.
Thủ phụ phủ vốn đã rất xa hoa, nhưng Vọng Tiên lâu này còn sang trọng hơn cả Khương gia. Ngay cả tấm thảm được trải trên mặt đất cũng là thảm nhung thêu kiểu Ba Tư, phía trên còn đính cả đá quý. Khương Lê không thể ngửi ra được mùi hương trong phòng là mùi gì, nhưng nó có mùi thơm rất dễ chịu, nói theo cách của Tiết Chiêu là “nhìn là biết rất đắt tiền.”
Trong phòng trà trên lầu hai của Vọng Tiên lâu “nhìn là biết rất đắt tiền”, Văn Kỷ đang giúp Khương Lê mở rèm và bước vào.
Khương Lê đã nhìn thấy người bên trong.
Ngoài dự liệu của nàng, ngoài Cơ Hành ra thì bên trong còn có hai người, một người là văn sĩ mặc áo xanh để râu dài, ông ta mỉm cười nhìn Khương Lê, nhưng nàng không hề nhận ra người này nên chỉ cười đáp lại. Còn có một người mà Khương Lê biết, hắn là quan khảo thí của môn “ngự xạ”, Thượng Khinh Xa Đô Úy Khổng Lục.
Khổng Lục nhìn thấy Khương Lê thì tỏ vẻ rất vui mừng, hắn khàn giọng chào hỏi: “Khương Nhị tiểu thư.”
Dường như hắn muốn nói vài câu với Khương Lê, nhưng suy đi nghĩ lại, hắn lại không nghĩ ra từ ngữ thích hợp, cho nên chỉ có thể khô khan khen ngợi: “Khương Nhị tiểu thư cưỡi ngựa rất tốt, bắn cung cũng rất giỏi!”
Như thể hắn đang khen ngợi những binh sĩ dưới trướng mình.
Lục Cơ và Cơ Hành đều nhìn hắn với vẻ mặt kỳ quái.
Khổng Lục gãi đầu, chỉ cười không nói thêm gì nữa.
Lúc này Khương Lê mới nhìn về phía Cơ Hành, thanh niên này hôm nay mặc một bộ trường bào màu đỏ nhạt, tuy rằng nhạt nhưng lại càng làm cho dung mạo của hắn trở nên nổi bật. Nước da của hắn còn trắng hơn nữ tử đã trang điểm, môi còn đỏ hơn hoa đào tháng tư, cho nên trắng lại càng trắng, đỏ lại càng thêm đỏ. Hắn có một đôi mắt màu hổ phách trong suốt, cả người hắn không hề dính một chút khói bụi trần gian nào. Hắn đứng ở đâu nơi đó chính là một bức tranh, cho dù hắn có hờ hững nghịch chiếc quạt gấp màu vàng trên tay thì cũng đủ đẹp đến mức có thể xuyên vào trong tranh bất cứ lúc nào.
“Quốc Công gia tìm ta có chuyện gì sao?” Khương Lê hỏi. Nàng thực sự không hiểu Cơ Hành tìm nàng để làm gì?
Cơ Hành liếc nhìn nàng rồi đột nhiên mỉm cười nói: “Dù gì chúng ta cũng có một ít giao tình, Khương Nhị tiểu thư không cần quá xa cách. Hôm nay là Trung thu, trên đường biết tin Kim Mãn Đường sẽ đến Vọng Tiên lâu hát Đường hội, nên muốn mời Nhị tiểu thư cùng thưởng thức mà thôi.”
Khương Lê thấy khó hiểu, giữa bọn họ thì có giao tình gì được, nếu như có thì đều là nghiệt duyên. Cơ Hành đã nhìn thấy nàng tính kế với Tĩnh An sư thái và Liễu Ngộ trên núi Thanh Thành, cũng từng nhìn thấy nàng xúi giục Thẩm Như Vân, khuấy động chuyện giữa Chu Ngạn Bang và Khương Ngọc Nga. Còn nàng cũng biết được bí mật Cơ Hành và Lý gia qua lại với nhau, hai bên đều rõ bí mật của nhau, đến một lúc nào đó, nói muốn dìm đối phương đến chỗ chết cũng không phải nói quá. Cơ Hành nói với vẻ mặt bình thản, như thể họ đã quen biết nhau nhiều năm vậy.
Đúng là khó bề tưởng tượng.
Hơn nữa hai người cũng không phải là “có duyên trên đường”, rõ ràng là Cơ Hành phái người tới “mời”, nhưng không cho nàng có lựa chọn thứ hai.
Khương Lê nói: “Đa tạ lòng tốt của Quốc Công gia, có điều ta không thích xem kịch.”
“Nếu sau này Nhị tiểu thư muốn hát kịch tốt hơn, chi bằng cân nhắc làm đào kép.” Cơ Hành cười đáp lại.
Khương Lê suýt chút nữa không cười nổi, lời này của Cơ Hành như để nhắc nàng chuyện ở cung yến. Đúng thật là, nàng làm sai chuyện gì cũng không nên bị Cơ Hành nắm thóp rồi bị uy hiếp như thế này mãi!
Khổng Lục nhìn xung quanh, rất khó hiểu trước bầu không khí vi diệu giữa Cơ Hành và Khương Lê, nhưng hắn vẫn nhã nhặn nói với Khương Lê: “Khương Nhị tiểu thư, vừa rồi ta ở trên lầu thấy bên cạnh tiểu thư không có một thị vệ nào, cũng không có người nhà đi cùng, có lẽ nào đã lạc nhau sao. Hàng năm lễ hội đèn lồng có không ít nữ tử bị lạc, kẻ xấu cũng có rất nhiều, mặc dù có đồn trú nhưng không phải là không có sơ hở. Chi bằng đợi xem xong buổi Đường hội này, bọn ta sẽ bảo người hộ tống tiểu thư về phủ, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại, hơn nữa Khổng Lục trông chân thành và đáng tin hơn Cơ Hành nhiều, khiến Khương Lê cũng khó có thể sinh ra ác cảm. Mà những gì Khổng Lục nói cũng không phải là không có lý, nhìn thấy màn đêm càng ngày càng tối, đèn lồng trên đường phố càng lúc càng sáng, người đi ra ngoài thưởng nguyệt cũng càng lúc càng đông, lúc này một mình chen vào đám đông không phải là quyết định sáng suốt. Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Đồng Nhi và Bạch Tuyết, Khương Lê quyết định tạm thời làm theo lời Khổng Lục nói.
Nàng lập tức nở một nụ cười, vẻ mặt vô cùng dịu dàng, nói: “Đa ta Khổng đại nhân.”
Khổng Lục vừa mừng vừa lo, nhưng không khỏi đắc ý nhìn Lục Cơ. Thế nào, tiểu cô nương không bị hắn dọa sợ, hắn cũng không quá lớn tuổi đâu nhỉ?
Lục Cơ quay đầu đi, không thèm nhìn dáng vẻ ngu ngốc này của hắn.
Đang nói chuyện, âm thanh mở đầu độc đáo của đoàn kịch đột nhiên vang lên ở lầu dưới.
Đường hội của Kim Mãn Đường chuẩn bị bắt đầu và đây là vở kịch mở màn đầu tiên.