Không có ai nhìn thấy Tần Sanh rời đi như thế nào.\n\nTrước mắt bỗng lóe sáng lên, khi mọi người bừng tỉnh trở lại thì đã không còn nhìn thấy bóng dáng của Tần Sanh đâu nữa. \n\nCả nhóm người: “...”\n\nBỏ đi, họ cũng không hiểu được cuộc sống của thần tiên, vẫn là nên thành thật mà làm công việc của bọn họ vậy.\n\nTần Sanh không để Mặc Hoàng lái xe đến đón cô, cũng không bắt taxi, mà trực tiếp tập trung linh lực lên đôi chân và chạy thẳng đến sân bay.\n\nÝ thức của Tần Sanh nhanh chóng lan tỏa ra, từ không gian trắng xóa vô tận ở xung quanh, vụt qua từ từ rồi nhanh dần, kéo dài đến vô hạn, mãi đến một khoảnh khác nào đó, cô đột nhiên mở mắt.\n\nĐộng tác dưới chân cô nhanh hơn vài phần, thân hình mảnh khảnh gần như hóa thành một tia chớp.\n\nTừ trường trung học số một đến sân bay, nếu lái xe trên đường cao tốc thì mất gần năm mươi phút, nhưng Tần Sanh chỉ mất chưa đến mười hai phút. Đó là do cô phải né tránh các camera giám sát và cố gắng hạn chế va chạm với người đi đường.\n\nMười hai phút sau, cô dừng lại tại một góc khuất của camera giám sát ở nhà ga T3 của sân bay An Thành, sau đó bước ra ngoài.\n\nÁnh mắt lạnh lùng của cô quét qua đại sảnh rộng lớn, cuối cùng dừng lại ở một nơi nào đó, ý thức của cô lại lần nữa lan tỏa ra.\n\nMười giây sau, Tần Sanh thu hồi lại ánh mắt, rồi nhanh chóng đi vào cầu thang dẫn đến bãi đỗ xe ngầm ở trước mặt.\n\nCùng lúc đó, tại quốc tế Mặc thị.\n\nPhó Cảnh Hành đã xử lý xong công việc trong khoảng thời gian này, đang định gọi điện thoại cho cô gái nhỏ của mình, thì nhìn thấy màn hình máy tính trước mặt nhấp nháy, khuôn mặt phóng đại của Mặc Huyền xuất hiện trên đó.\n\nMặc Huyền không giải thích dư thừa, mà trực tiếp nói: “Lão đại, phát hiện tung tích của Mạc Trát, người thứ sáu trong bảy nguyên lão của Hắc Ngục. Anh ta còn mang theo đội Tinh Anh số sáu dưới trướng, vị trí đang ở An Thành, trước mắt vẫn chưa xác định được mục tiêu của họ có phải anh hay không.”\n\nPhó Cảnh Hành khẽ cau mày, giọng nói trầm xuống: “Vị trí.”\n\n“Sân bay An Thành, dấu vết cuối cùng là ở nhà ga T3, sau đó thì mất dấu.”\n\nKhi nghe đến sân bay An Thành, không hiểu vì sao Phó Cảnh Hành lại thở phào nhẹ nhõm.\n\nKhông phải trường trung học số một là được.\n\n“Tiếp tục theo dõi, có thông tin gì thì báo ngay cho tôi.”\n\n“Thông báo cho Bill cử đội Trọng Án số 1 và đội Trọng Án số 3 kiểm soát chặt chẽ các lối ra vào ở An Thành, một khi phát hiện bất kỳ ai khả nghi thì lập tức giữ lại.”\n\nAnh ngập ngừng nói: “Điều một đội Ảnh Vệ từ Ảnh Bộ đến trường trung học số một Xuân Hòa, bảo vệ tốt cho Sanh Sanh… và cả Tần Chiêu nữa.”\n\n“Còn bên nhà họ Tần.” Phó Cảnh Hành nhớ đến tài liệu đã điều tra được trước đó vài ngày, khẽ nhíu mày nói: “Cử hai ảnh vệ để ý đến họ một chút.”\n\nAnh vừa nói vừa mặc xong áo khoác. Ngay sau đó, chỉ thấy một tia sáng bạc lóe lên, bóng dáng của Phó Cảnh Hành đã biến mất khỏi căn phòng.\n\n*\n\nThời gian quay lại hai mươi phút trước.\n\nTần Chi Hoài ra khỏi sân bay, không hề cố tình che giấu lộ trình.\n\nTuy rằng ở sân bay rất đông người, nhưng fan của anh ta rất lý trí, phần lớn chỉ đứng nhìn từ xa, cùng lắm cũng là không nhịn được mà kêu vài tiếng. Một vài người hiếm hoi không kiềm chế được xông đến đều bị bảo vệ ở sân bay và trợ lý bên cạnh Tần Chi Hoài ngăn lại.\n\nTần Chi Hoài mỉm cười đáp lại.\n\nAnh ta có đôi mắt đào hoa long lanh, ánh mắt hơi cụp xuống, có phần lười biếng và hờ hững. Vừa đủ để không khiến người khác cảm thấy xa cách đến mức không thể đến gần, lại vừa giữ được khoảng cách hợp lý.\n\nMọi người đứng nhìn từ xa, cố gắng kìm nén sự kích động trong lòng.\nĐúng lúc này, bước chân của Tần Chi Hoài khựng lại, như thể cảm nhận được gì đó, anh ta quay đầu nhìn sang.\n\nNơi cách đó không xa là khu vực nghỉ ngơi được chuẩn bị dành riêng cho người thân, bạn bè đến đón. Lúc này vẫn còn sớm, không có nhiều người đến đón, vì vậy khu vực nghỉ ngơi rộng lớn chỉ lác đác vài người ngồi rải rác.\n\nÁnh mắt của Tần Chi Hoài dừng lại trên người đàn ông ở sát mép ghế nhất của hàng ghế thứ ba từ dưới đếm lên.\n\nAnh ta đội mũ lưỡi trai đen và đeo khẩu trang, che đi phần lớn khuôn mặt, nhìn từ góc nghiêng sang, chỉ có thể nhìn thấy hàng lông mi dài đen nhánh của anh ta, cùng làn da đen sạm hơn người bình thường.\n\nNhư thể cảm nhận được ánh mắt của Tần Chi Hoài, người đàn ông đó chậm rãi quay đầu sang, để lộ ra đôi mắt đầy tơ máu.\n\nKhi đối diện với ánh mắt của Tần Chi Hoài, anh ta dừng lại vài giây, sau đó giơ tay kéo chiếc khẩu trang trên mặt xuống rồi nhe răng cười.\n\nTrên làn da ngăm đen, hàm răng vốn đã trắng của anh ta càng thêm trắng sáng rực rỡ.\n\nNụ cười của anh ta rất thân thiện và rạng rỡ, nhưng mắt của Tần Chi Hoài đột ngột nheo lại khi nhìn thấy bàn tay đang lắc lư của người đàn ông kia.\n\nTần Chi Hoài vô thức siết chặt đầu ngón tay, nhưng vẫn thản thiên thu lại ánh mắt.\n\nAnh ta đi về phía trước vài bước như không có chuyện gì xảy ra, rồi đột nhiên dừng lại, quay sang nhìn người quản lý bên cạnh: “Lát nữa đến trường học thăm em gái tôi trước, quà định tặng cho em ấy tôi để quên trong vali rồi, tôi đi lấy đã.”\n\n “Anh Hoài…”\n\nNgười quản lý đang định nói: “Để tôi đi lấy được rồi.”, nhưng chưa kịp nói ra thì thấy anh ta đã đi được một quãng khá xa.\n\nChỉ trong chớp mắt, anh ta đã biến mất trong thang máy.\n\nGiọng nói của Tần Chi Hoài không hề nhỏ, vì vậy xung quanh lập tức vang lên những tiếng trầm trồ: “Wow, ảnh đế Tần thực sự rất cưng chiều em gái đó, tôi ghen tị đến mức sắp ngất rồi”. Ánh mắt của sáu người bảo vệ còn lại ở đó dần dần trở nên tối sầm lại.\n\nTuy nói là bảo vệ, nhưng tất nhiên họ không là bảo vệ thật sự, mà là thành viên cốt lõi của Ám Bộ, nhiệm vụ duy nhất của họ là bảo vệ an toàn cho Tần Chi Hoài.\n\nMối nguy hiểm rình rập xung quanh Tần Chi Hoài hoàn toàn không kém gì thủ lĩnh Tần Mộ Viễn của Ám Bộ, vì thế sáu người họ được “bên đó” trực tiếp hạ lệnh và sắp xếp đến bên cạnh Tần Cho Hoài.\n\nSáu người họ nhìn nhau, chia ra bốn người đi theo Tần Chi Hoài, hai người còn lại tản ra để tìm kiếm cẩn thận những mối nguy hiểm tiềm ẩn trong sân bay.\n\nThang máy dừng lại ở bãi đổ xe ngầm, nhưng Tần Chi Hoài lại không hề giữ liên lạc như anh ta đã nói…\n\nNgười lái xe phụ trách vận chuyển hành lý của anh ta liếc nhìn một cái, sau đó tìm một hẻo lánh và lái thẳng đến cuối đường rồi mới dừng lại: “Ra đi.”\n\nYên lặng hồi lâu.\n\nMãi đến khi ánh mắt của Tần Cho Hoài liếc nhìn sang, người đàn ông với làn da ngăm đen cùng hàm răng trắng toát mới chầm chậm bước ra từ phía sau một chiếc ô tô.\n\nNgười đàn ông đó chính là Mạc Trát, anh ta nhe răng cười: “Cảm giác của ngài quả nhiên rất nhạy bén.”\n\nÁnh mắt của Tần Chi Hoài lạnh lùng, thẳng thừng nói: “Giao thứ đồ trong tay anh ra đây.”\n\nMạc Trát liền xòe tay phải của mình ra, cười nói: “Muốn lấy à?”\n\nĐồng tử của Tần Chi Hoài lại co rút lại.\n\nNếu như trước đó chỉ là phỏng đoán mơ hồ, thì bây giờ, sau khi hoàn toàn nhìn rõ thứ đồ đó, ngay cả Tần Chi Hoài cũng không khỏi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.\n\nTần Chi Hoài biết rõ món đồ trong tay người đàn ông này. \n\nMón đồ đó được các nhà vật lý học, đứng đầu là ông nội Tần Ngu của anh ta nghiên cứu và phát minh ra.\n\nDù vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, nhưng đã bị rơi vào tay của những kẻ không rõ danh tính.\n\nTuy vẫn chưa thử nghiệm chính thức, nhưng Tần Chi Hoài có thể khẳng định rằng, một khi món đồ này được sử dụng, đừng nói là là sân bay An Thành, ngay cả toàn bộ An Thành cũng đều bị phá hủy.\n\nNghĩ đến hậu quả đó, lòng bàn tay của Tần Chi Hoài ướt đẫm mồ hôi.